Tập 1

Chương 7

Chương 7

Tòa nhà văn phòng chính là một công trình hai tầng bằng gạch đỏ, trông kiên cố và lầm lì như một pháo đài cũ từ thế kỷ trước. Không có gì lộng lẫy hay phô trương. Chỉ là một tòa nhà công nghiệp bình thường, với những ô cửa sổ vuông vắn và mái ngói sẫm màu.

Nhưng khi bước qua cánh cửa kính hai lớp. Trong thoáng chốc,  Lena đã nghĩ rằng cô đi vừa đi vào trong một nhà thờ

Sảnh lễ tân được trang trí theo phong cách cổ điển, với sàn lát gạch men màu kem sáng bóng và những bức tường sơn màu trắng ngà. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê nhỏ rọi xuống, tạo nên một không gian ấm áp và trang nghiêm.

Và ở khắp mọi nơi, là sự hiện diện của những biểu tượng tôn giáo.

Ngay chính giữa bức tường đối diện cửa ra vào, một bức tranh sơn dầu lớn treo trong khung gỗ mạ vàng. Đó là hình Thánh Christopher đang cõng Chúa Hài Đồng qua dòng sông, y như hình ảnh trên tấm biển ngoài cổng, nhưng chi tiết và sống động hơn nhiều. Vị thánh cao lớn, râu tóc bạc phơ, đang gồng mình bước qua dòng nước xiết, trong khi đứa trẻ trên vai Ngài tỏa ra một vầng hào quang vàng rực.

Bên dưới bức tranh là một chiếc bàn gỗ sồi dài, trên đó đặt một tượng Đức Mẹ Maria bằng đá cẩm thạch trắng. Bà đứng trên đám mây, đôi tay chắp lại, đôi mắt nhìn xuống. Xung quanh tượng là những ngọn nến trắng đang cháy, tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng của sáp ong.

Trên bức tường bên trái, một chiếc thánh giá gỗ lớn được treo trang trọng, với hình Chúa Jesus bị đóng đinh. Dưới chân thánh giá là một giá sách nhỏ đựng những cuốn Kinh Thánh bìa da và các tài liệu về giáo lý Công giáo.

Bức tường bên phải trưng bày hàng loạt bằng khen, giấy chứng nhận và ảnh chụp. Lena nhìn thấy Bono bắt tay với các chính trị gia địa phương, đứng cạnh những linh mục trong lễ khánh thành nhà thờ, cắt băng khai trương các trung tâm từ thiện. Trong mỗi bức ảnh, lão đều mặc vest chỉnh tề, nở nụ cười hiền lành, trông như một doanh nhân thành đạt và đạo đức.

"Một người đàn ông tử tế, nhân hậu, chắc chắn là vậy rồi." Lena khịt mũi.

Phía sau quầy lễ tân, một người phụ nữ trung niên đang ngồi làm việc. Bà ta khoảng năm mươi tuổi, có mái tóc màu nâu vàng, một nốt ruồi đen lớn gần mí mắt. Trên cổ bà ta đeo một sợi dây chuyền vàng nhỏ có mặt hình thánh giá.

Khi nhìn thấy Brian và Lena bước vào, bà ta ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thân thiện.

"Chào buổi sáng, anh Actel. Chào cô."

"Chào bà Walsh," Brian đáp. "Cô Healey ở đây để gặp ông chủ. Ông ấy có rảnh không?"

Bà Walsh liếc xuống cuốn sổ hẹn trên bàn, rồi nhấc điện thoại lên, bấm một nút.

"Thưa ông, anh Actel và cô Healey đang ở sảnh. Vâng. Vâng tôi hiểu. Để tôi dẫn họ lên ngay."

Bà ta đặt điện thoại xuống, đứng dậy.

"Ông O'Brien đang chờ. Mời đi theo tôi."

Họ đi qua một hành lang dài, hai bên là các phòng làm việc mở. Lena liếc nhìn vào bên trong khi đi ngang qua.

Trong một phòng lớn, khoảng chục nhân viên đang ngồi trước màn hình máy tính, đeo tai nghe, nói chuyện điện thoại liên tục bằng những thuật ngữ ngắn gọn, dứt khoát.

Cô đoán đây được gọi là "phòng điều phối", nơi các "điều phối viên" theo dõi vị trí của từng chiếc xe tải và sắp xếp lịch trình giao hàng. Trên tường là một bản đồ điện tử khổng lồ của nước Mỹ, với hàng trăm chấm đèn nhấp nháy và những đường kẻ màu đỏ đánh dấu các tuyến đường vận chuyển huyết mạch.

Cảnh tượng này làm cô nhớ đến "The Taking of Pelham 123". Bộ phim đã xem cách đây vài tháng.

Trong phim, Denzel Washington cũng ngồi trong một căn phòng y hệt thế này, với cái bản đồ to tướng sau lưng và cái tai nghe trên đầu, chỉ khác là gã điều phối những chuyến tàu điện ngầm New York, còn lũ người ở đây thì đang điều khiển những con quái vật bằng thép chở đầy hàng hóa (và có Chúa mới biết là còn thứ gì khác) chạy dọc ngang khắp đất nước.

Căn phòng bên cạnh thì yên tĩnh hơn, với những người mặc áo sơ mi trắng đang cặm cụi gõ bàn phím, đối chiếu hóa đơn và kiểm tra sổ sách. Lena tin rằng đây là "bộ phận kế toán."

Một cỗ máy được vận hành trơn tru. Hợp pháp. Sạch sẽ.

Nếu không biết Bono là ai, cô hẳn đã tin rằng mình đang đứng trong trụ sở của FedEx hay UPS.

Còn họ thì sao nhỉ, họ có biết ông chủ của mình là kẻ có thể vừa mỉm cười thân thiện, vừa trích dẫn Phúc âm Matthew 5:30: "Và nếu tay phải con khiến con phạm tội, hãy chặt và ném nó đi; vì thà mất một phần thân thể còn hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục." Khi cắt từng ngón tay của một con nợ định bỏ trốn không?

Có hoặc không, nhưng suy cho cùng, cũng chả quan trọng cho lắm, miễn là tiền lương của bạn được trả đúng hạn là đủ. Đó là cách mà thế giới này vận hành.

Ở cuối hành lang, họ đi qua một phòng họp lớn với chiếc bàn gỗ dài có thể ngồi được hai mươi người. Trên tường treo một bức chân dung của Đức Giáo hoàng John Paul II, bên cạnh là ảnh của Tổng thống Ronald Reagan và một lá cờ Mỹ.

Và rồi, họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi ở cuối hành lang tầng hai. Trên đó có một tấm biển đồng:

"BERNARD O'BRIEN - GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH."

Bà Walsh gõ cửa ba tiếng, nhẹ nhàng và đều đặn.

"Vào đi," một giọng nói trầm ấm vang lên từ bên trong.

Bà ta mở cửa, bước sang một bên, ra hiệu cho Lena và Brian đi vào.

Văn phòng của Bernard "Bono" O'Brien rộng khoảng bốn mươi mét vuông, được trang trí một cách trang nhã nhưng không kém phần quyền lực.

Sàn nhà lát gỗ sồi màu nâu đậm, bóng loáng đến mức có thể soi gương. Trên sàn trải một tấm thảm Ba Tư cổ với những họa tiết hoa văn phức tạp màu đỏ thẫm và vàng.

Bức tường phía sau bàn làm việc được ốp gỗ óc chó, với những kệ sách cao chạm trần chứa đầy sách. Ở giữa kệ sách, một chiếc thánh giá bằng bạc lớn được treo trang trọng, với hình Chúa Jesus chịu nạn được chạm khắc tinh xảo. Bên dưới thánh giá là một chiếc bàn thờ nhỏ bằng đá cẩm thạch, trên đó đặt một cuốn Kinh Thánh đang mở, một chuỗi tràng hạt Mân Côi bằng ngọc trai, và một bức tượng nhỏ của Thánh Christopher.

Trên bức tường bên trái, những bức ảnh gia đình được đóng khung và treo theo thứ tự. Ảnh cưới của Bono với một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp. Ảnh ba đứa con khi còn nhỏ, rồi khi lớn lên, tốt nghiệp đại học. Ảnh cả gia đình đứng trước một nhà thờ, mặc đồ lễ chỉnh tề.

Bức tường bên phải treo những bức tranh tôn giáo cổ điển. Bữa Tiệc Ly của Leonardo da Vinci, Sự Sáng Thế của Michelangelo, và một bức họa về Thánh Patrick đang xua đuổi rắn khỏi Ireland.

Ở góc phòng, một chiếc ghế bành da màu nâu đỏ được đặt cạnh một cây đèn đứng kiểu cổ. Bên cạnh là một chiếc bàn nhỏ với một bình rượu whiskey Ireland và vài chiếc ly pha lê.

Và ở giữa căn phòng, ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ, là chủ nhân của tất cả những thứ này.

Bernard "Bono" O'Brien.

Lão là một người đàn ông tráng kiện ở độ tuổi gần sáu mươi, thân hình cao lớn, vai rộng, dù đã bắt đầu có dấu hiệu phì nhiêu ở vùng bụng. Cái đầu trọc lóc, gương mặt đầy những vết đồi mồi và nếp nhăn.

Nhưng thứ đáng chú ý nhất là đôi mắt.

Hay đúng hơn là một con mắt.

Con mắt phải của lão vẫn còn nguyên, một con mắt màu xanh lạnh lẽo. Nhưng bên trái là một con mắt bằng thuỷ tinh không bao giờ chớp, luôn nhìn thẳng về phía trước.

Lão không ở một mình. Ở phía đối diện, là một gã đàn ông to lớn, mặc chiếc áo khoác da màu nâu sẫm đã sờn rách ở khuỷu tay. Gã có bộ râu xồm xoàm, mái tóc dài bết mồ hôi, và thân hình nặng ít nhất phải cả tạ. Hình ảnh tiêu biểu của một tay tài xế đường dài đã ăn quá nhiều thức ăn nhanh ở những trạm dừng chân trên xa lộ.

Loại khách hàng mà cô từng phải tiếp quá nhiều trong quá khứ.

Brian ra hiệu cho Lena đứng lại ở góc phòng, rồi khoanh tay, im lặng quan sát. Rõ ràng, cuộc trò chuyện giữa Bono và tay tài xế chưa kết thúc.

"Thưa ngài Bono," gã tài xế bắt đầu nói, giọng run rẩy, "hôm ấy tôi không hề say. Chỉ... chỉ một nửa lon Bud duy nhất, nửa tiếng trước khi lên xe thôi."

Gã nuốt nước bọt, đôi bàn tay to bè đặt trên đùi run lên bần bật.

"Và tôi có thể thề trước mộ mẹ mình rằng, đứa bé gái đó, nó... nó đã tự lao ra trước đầu xe của tôi. Và tôi đã... đã... sơ suất. Không phải là cố ý đâu, thưa ngài. Tôi xin thề."

Nói xong, gã cúi gằm mặt xuống, như thể không dám nhìn vào mắt người đàn ông đối diện.

Lena đứng ở góc phòng, quan sát tất cả. Cô không ngạc nhiên với câu chuyện vừa được nghe kể này. Gã tài xế kia rõ ràng đã gây ra cái chết của một đứa trẻ, và giờ đang ngồi đây, van xin sự giúp đỡ từ ông chủ của mình.

Bono im lặng một lúc, nhìn gã tài xế. Rồi lão lắc đầu, chậm rãi, đầy vẻ tiếc nuối.

"Anh đã phạm sai lầm, Jack à," lão nói, giọng trầm ấm như một linh mục đang ngồi tòa giải tội. "Một sai lầm nghiêm trọng và đáng tiếc. Một sinh mạng vô tội đã mất đi dưới bánh xe của anh."

Jack rùng mình, đôi vai to lớn của gã run lên.

Bono cúi người về phía trước, hai tay chắp lên mặt bàn. "Và cha mẹ của đứa bé thì… Tôi đã trông thấy họ ở đám tang ở đám tang ba ngày trước. Họ thật sự rất đau khổ, Jack ạ. Người mẹ đã khóc đến ngất xỉu. Đó là đứa con đầu lòng của họ."

Jack nuốt nước bọt một cách khó khăn. "Tôi biết... tôi biết..." gã nghẹn ngào. "Tôi là một kẻ tội đồ, thưa ngài."

Rồi gã đưa tay lên, ôm lấy mặt mình, tiếng nức nở khe khẽ bắt đầu phát ra. Ai cũng có thể nhìn thấy được sự đau khổ chân thành từ tay tài xế to lớn này.

Lena nhìn thấy mép Bono khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười kín đáo. Nhưng biểu cảm ấy nhanh chóng biến mất như cái cách mà nó xuất hiện.

Mười giây im lặng trôi qua, và trong căn phòng chỉ còn tiếng khóc của gã đàn ông tội nghiệp.

"Nhưng..." Bono bỗng dịu giọng, "...ai trong chúng ta cũng đã từng mắc sai lầm. Bởi chúng ta là con người. Và loài người thì không ai hoàn hảo cả. Chỉ có Chúa mới hoàn hảo."

Lão dừng lại, ho nhẹ một tiếng.

"Và tai nạn này, suy cho cùng, cũng không phải hoàn toàn là lỗi của anh."

Jack ngẩng phắt mặt lên, đôi mắt đỏ hoe mở to đầy ngạc nhiên. "Ngài đang... nói gì vậy, thưa ngài?"

Bono gật đầu chắc chắn, rồi tiếp tục với giọng điệu chậm rãi của một vị thẩm phán công minh.

"Theo những gì tôi đã tìm hiểu," lão nói, "ngày hôm ấy, gia đình họ đã tổ chức một buổi dã ngoại trong rừng. Và trong khi cha mẹ của cô bé ấy đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa, uống rượu vang và cười đùa..."

Lão dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Jack.

"...đã không có ai trông chừng đứa bé cả. Vậy nên nó đã chạy ra đường. Một đứa trẻ hiếu động tội nghiệp."

Lão thở dài, rồi đấm nhẹ nắm tay xuống mặt bàn.

"Thể loại cha mẹ nào lại có thể bỏ bê con cái của họ như vậy chứ?" Lão nói, giọng đầy vẻ phẫn nộ. "Ngày hôm ấy, nếu không phải là anh, thì cũng có thể là bất kỳ một ai khác. Một tài xế xui xẻo khác. Tôi có thể nói là như vậy. Anh chỉ là nạn nhân của sự vô trách nhiệm của họ mà thôi."

"Vậy là đã xong rồi." Lena nghĩ thầm, cô có thể thấy bầu không khí tội lỗi bao quanh gã tài xế đã vơi bớt đi được hơn một nửa.

"Nhưng... nhưng sự thật vẫn là chính tôi... chính tay tôi đã..." Jack lắp bắp, sự tội lỗi vẫn còn giằng xé.

Bono đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Lão từ từ đi vòng qua chiếc bàn, tiến đến gần tay tài xế. Đôi giày da đen bóng loáng bước trên tấm thảm Ba Tư mà không tạo ra một tiếng động.

Lão đặt bàn tay lên vai gã, bóp nhẹ đầy vẻ cảm thông. "Đúng, chúng ta không thể thay đổi được quá khứ, Jack à. Máu đã đổ. Nhưng tương lai thì vẫn đang chờ đợi phía trước. Anh có hai đứa con gái vẫn đang đi học, đúng không? Anh có yêu chúng không?"

Jack nhìn lại lão, và một thoáng hạnh phúc chân thành hiện lên trên khuôn mặt đầy râu ấy. "Bằng cả trái tim của tôi, thưa ngài. Chúng là tất cả những gì tôi có."

"Và anh sẽ không muốn chúng bị bỏ rơi, giống như cô bé xấu số kia. Hay việc chúng sẽ phải vào thăm cha mình đằng sau những song sắt trong nhà tù, đúng không?"

"Vâng, thưa ngài. Đó là... là nỗi sợ lớn nhất của tôi."

"Vậy đấy."

Bono vỗ vai Jack lần nữa, rồi quay lại chiếc ghế của mình.

"Tôi tin rằng luật sư của tôi sẽ tìm ra được giải pháp cho vấn đề của anh. Sẽ không có phiên tòa nào cả. Tôi sẽ đích thân lo liệu việc bồi thường và giấy tờ với cảnh sát. Anh chỉ cần nghỉ ngơi trong vài ngày cho đến khi bình tâm lại, rồi sớm quay trở lại với công việc."

Jack há hốc miệng, như không dám tin vào tai mình.

"Ngài... ngài sẽ làm điều đó cho tôi sao, thưa ngài?"

"Tất nhiên," Bono gật đầu. "Anh là người của tôi. Và tôi luôn chăm sóc người của mình."

Lão mỉm cười, nụ cười của một vị cha hiền lành đang ban phước cho con chiên.

"Còn bây giờ, hãy đến thắp nến và đặt hoa trước mộ của cô bé. Thành tâm xin lỗi và cầu nguyện. Tôi tin linh hồn ngây thơ ấy trên thiên đường sẽ chấp nhận lời xin lỗi từ anh. Chúa luôn tha thứ cho những kẻ biết hối cải."

Jack đứng bật dậy. Gã nhìn Bono như nhìn thấy Chúa Tái Thế.

"Tôi... tôi hiểu rồi, thưa ngài. Cảm ơn ngài. Thực sự... cảm ơn ngài! Những gì ngài đã làm cho tôi... tôi thề, nếu có thể... tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài yêu cầu. Bất cứ điều gì!"

"Không có gì, người anh em," Bono mỉm cười dịu dàng. "Và hãy nhớ rằng, lần sau đừng uống rượu bia trước khi lái xe nhé. Dù chỉ là nửa lon."

Jack gật đầu lia lịa, rồi nhanh chóng bước ra cửa, vừa đi vừa lau nước mắt, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện khi đi ngang qua Brian và Lena, mà không hề tỏ ra quan tâm đến sự hiện diện của họ.

Cánh cửa đóng lại sau lưng gã, để lại sự im lặng trong căn phòng.

Lena đứng đó, cố gắng giữ cho gương mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào

Cô nghĩ mình vừa chứng kiến một màn biểu diễn xứng tầm đoạt giải oscar.

Bono không hề tha thứ cho Jack. Lão đang mua gã. Mua lòng trung thành bằng sự "nhân từ". Mua sự im lặng bằng "ơn huệ". Và một ngày nào đấy, khi lão cần Jack vận chuyển thứ gì đó... bất hợp pháp, gã sẽ không có quyền từ chối.

Bởi gã đã nợ Bono.

Bono quay sang nhìn Lena, và nụ cười trên môi lão không hề thay đổi.

"Lena Healey," lão nói, giọng trầm ấm. "Con gái của ta. Cuối cùng cũng đến thăm ta rồi."

Lão đứng dậy, vòng qua bàn, và giang rộng hai tay.

"Ta đã rất mong chờ được gặp lại cô đấy."

"Một tháng không phải là quãng thời gian dài." Lena nghĩ thầm. Cô đã hi vọng lão sẽ lên cơn đau tim trong lúc chờ đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!