Lena lái xe về hướng về một siêu thị Target lớn mà cô thường đến mua sắm. Trên đường đi, cô ghé qua một cây ATM để rút tiền. Cô nhét thẻ vào, nhập mã PIN, yêu cầu rút 500 đô. Màn hình hiển thị số dư tài khoản: $5,127.43.
Năm nghìn đô. Tất cả những gì cô còn lại trong ví của mình. Cô nhìn con số đó một lúc lâu, cảm thấy một nỗi cay đắng dâng lên trong lồng ngực. 33 ngày. 33 ngày chạy vạy, van xin, hạ mình. Và tất cả những gì cô có thể gom góp được chỉ là chừng này. 500 đô từ Ben White, 500 đô từ Antonio.
Còn lại 4.000 đô từ những "bạn bè" cũ. Những cô gái làm cùng nghề với cô trong hai tháng đen tối đó. Những khách làng chơi mà cô vẫn còn giữ số điện thoại. Những kẻ sẵn sàng cho cô vay vài trăm đô đổi lấy... lời hứa. Lời hứa rằng cô sẽ trả. Lời hứa rằng cô sẽ nhớ ơn họ. Lời hứa rằng nếu họ cần "giúp đỡ" trong tương lai, cô sẽ có mặt.
Lena không biết mình có thể giữ được những lời hứa đó không. Nhưng suy cho cùng, chắc chả ai mong đợi sẽ nhận được sự đền đáp từ một kẻ như cô.
Cô rút 500 đô, nhét vào ví, rồi tiếp tục cuộc hành trình.Khu tổ hợp Bronx Terminal Market hiện lên sừng sững như một pháo đài bê tông màu xám dưới bầu trời tháng Giêng. Chiếc Toyota Camry chậm rãi trườn qua những khúc cua xoắn ốc lên tầng thượng của bãi đỗ, cửa kính xe được hạ xuống, để mặc cho những con gió lạnh buốt từ sông Harlem tạt thẳng vào trong, Lena cố tình làm vây, cô muốn bản thân giữ được sự tỉnh táo.
Chiếc xe được đỗ ở một góc xa nhất, lẩn khuất sau cái bóng đổ dài của những khối tháp thông gió. Lena tắt máy. Kéo kính lên, ngồi im trong bầu không khí tĩnh lặng, lắng nghe tiếng tích tắc nguội dần của động cơ và hơi ấm lò sưởi đang tan nhanh trong không khí. Cô chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, đôi mắt ẩn sau cặp kính râm dán chặt vào cửa kính lấm tấm bụi muối, quan sát bên ngoài.
Không có chiếc xe nào bám theo. Không có ai đang theo dõi. Cũng đúng thôi, bởi cô vẫn chưa có hành động phạm pháp cụ thể nào cả... vẫn chưa.
Rải rác trên bãi đỗ, một vài người đang đẩy xe hàng về phía xe của họ. Nhưng trong mắt Lena, nổi bật hơn tất cả là hình ảnh một người mẹ trẻ đang chật vật giữa "trận chiến" với hai đứa con. Xe đẩy của cô ta chất ngập tã lót và đồ hộp, có vẻ như còn một đứa sơ sinh nữa đang đợi ở nhà. Đứa con gái lớn lọt thỏm trong chiếc áo khoác phao màu xanh dương, vừa đi vừa khóc lóc, trong khi đứa em trai thì cố nhoài người với lấy gói kẹo trên xe. Gương mặt người phụ nữ lộ rõ vẻ kiệt quệ, nhưng bàn tay cô vẫn kiên nhẫn vỗ về đứa con gái, tay kia gạt nhẹ tay thằng bé như một lời cảnh cáo thầm lặng.
Lena nhìn cảnh tượng ấy, và một ký ức cũ kỹ đột nhiên trồi lên từ đáy tiềm thức như bong bóng từ đáy hồ. Khi ấy cô mới chín tuổi.
Siêu thị Walmart ở Sacramento, California. Một buổi chiều thứ Bảy hiếm hoi mà mẹ cô, Mina Healey, nhớ ra rằng bà ta còn có một đứa con gái.
Thường thì Lena tự lo liệu. Mẹ sẽ để lại tiền trên bàn bếp, vài tờ giấy nhàu nát, và Lena sẽ đi bộ đến cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua thực phẩm và dụng cụ học tập. Ở khu phố của họ, chả ai tỏ ra ngạc nhiên trước cảnh đứa bé gái mũm mĩm ấy tự đi mua đồ một mình, những chuyện kỳ lạ hơn thế xảy ra hàng ngày.
Nhưng thỉnh thoảng, vào một dịp hiếm hoi như sinh nhật hay nghỉ lễ, hay đơn giản là bởi nổi hứng muốn đóng vai một người mẹ. Vai diễn hiếm hoi còn sót lại trong đời Mina Healey, bà ta sẽ đưa cô đến siêu thị, để chứng minh với chính mình và người khác rằng, bản thân không tệ đến mức không thể đưa con đi chơi.
Dù lý do là gì, Lena vẫn háo hức mỗi khi được đi cùng mẹ. Bởi cô là một đứa trẻ mà, đúng không? Và cũng bởi Lena vẫn còn hi vọng. Hy vọng rằng lần này sẽ khác. Hy vọng rằng mẹ sẽ mua cho cô một con búp bê Barbie. Hoặc một món đồ chơi có in hình Thủy Thủ Mặt Trăng. Hoặc bất cứ thứ gì chứng minh rằng bà ta quan tâm đến cô, dù chỉ một chút. Lena nhớ như in cảm giác đứng trước dãy hàng đồ chơi, mắt dán chặt vào con búp bê Barbie tóc nâu trong chiếc váy hồng lấp lánh phủ kim tuyến.
"Mẹ ơi," cô nói, chỉ tay về phía nó. "Con muốn cái này."
Mina đứng cạnh, chiếc giỏ hàng đầy những thứ "cần thiết". Chủ yếu là rượu, thuốc lá, thực phẩm và mỹ phẩm rẻ tiền. Bà ta nhìn con búp bê, rồi nhìn xuống Lena, một tay chống nạnh.
"Lena, mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng ta chỉ mua những thứ cần thiết thôi."
"Nhưng mà..." Lena tiếp tục. "Con chưa bao giờ có búp bê Barbie. Các bạn ở lớp đều có. Sarah có ba con. Emily có cả bộ sưu tập..."
"Sarah và Emily có cha mẹ giàu có," Mina cắt ngang, đầy vẻ chán nản. "Còn mẹ phải làm việc cật lực để nuôi con. Con không biết ơn sao?"
Lena muốn hét lên: "Mẹ làm việc gì? Nằm ngửa ra cho đàn ông leo lên à?" Nhưng sau "bài học" nhận được năm ngoái, cô hiểu rằng mình cần phải học cách giữ im lặng về vấn đề này.
Thay vào đấy, cô bắt đầu mè nheo.
"Mẹ ơi, làm ơn đi mà. Con sẽ ngoan. Con sẽ dọn phòng mỗi ngày. Con sẽ không làm phiền mẹ nữa. Làm ơn, làm ơn, làm ơn..."
Mina không đáp, bà ta chỉ đứng yên, khoanh tay trước ngực, nhìn cô với một biểu cảm mà Lena không thể hiểu được. Nhưng giờ đây, nhìn lại, cô nhận ra nó là gì.
Sự thỏa mãn.
Bà ta thỏa mãn khi thấy con gái mình phải năn nỉ, van xin. Thỏa mãn khi biết có người phụ thuộc vào quyết định của mình. Thỏa mãn khi cảm thấy mình có quyền lực, ít nhất là đối với một đứa trẻ chín tuổi.
Đó có lẽ là thứ quyền lực duy nhất mà Mina Healey có trong cuộc đời. Và bà ta tận hưởng từng giây phút của nó."Thôi được rồi, im đi," Mina cuối cùng cũng nói, khi tiếng mè nheo của Lena bắt đầu thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Bà ta không muốn bị nhìn như một bà mẹ tồi tệ, dù thực tế là vậy.
Nhưng thay vì đi đến dãy đồ chơi, bà ta kéo Lena đến khu vực thực phẩm.
"Đây," bà ta ném vào giỏ một túi khoai tây chiên Lay's vị kem chua hành tây. "Và đây nữa." Thêm một gói bánh Oreo vị socola. "Ăn đi. Và đừng có mè nheo nữa."
Lena nhìn túi khoai tây chiên trong giỏ hàng. Nó không phải thứ cô muốn. Nó không phải con búp bê Barbie với chiếc váy hồng lấp lánh. Nó không phải món đồ chơi Sailor Moon mà cô ao ước. Nó chỉ là... khoai tây chiên và bánh ngọt.
Nhưng nó là thứ duy nhất cô sẽ nhận được. Là cách bà ta dùng để bịt miệng đứa con gái của mình. Không phải bằng lời dỗ dành hay những món đồ chơi, mà bằng calo rỗng.
Và cô đã phải học cách chấp nhận chúng. Khoai tây chiên. Bánh quy. Kẹo. Socola. Nước ngọt có ga…
Rẻ hơn nhiều so với búp bê Barbie. Và hiệu quả không kém trong việc làm cho đứa trẻ im lặng.
Lena ăn. Cô ăn vì không có gì khác để làm. Vì đó là cách duy nhất để lấp đầy khoảng trống trong dạ dày cũng như trái tim. Vì thức ăn không bao giờ từ chối cô, không bao giờ nhìn cô với ánh mắt khinh thường, không bao giờ biến mất vào giữa đêm với những gã đàn ông lạ mặt.
Thức ăn luôn ở đấy. Luôn chờ đợi cô. Đem lại cho cô cảm giác ấm áp, dù chỉ là tạm thời.
Và hậu quả thì có thể đoán trước được.Từ những năm học cấp một đến cấp hai, Lena là một trong những đứa trẻ thừa cân nhất trong lớp.
Không đến mức béo phì, nhưng đủ để bị gọi là "Lena béo" hay "Lena heo" bởi lũ trẻ con độc ác. Đủ để bị chọn cuối cùng trong giờ thể dục. Hay bị các bạn gái từ chối cho vào nhóm vì "béo quá, xấu lắm". Đủ để nhìn vào gương và ghét bỏ hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Và để ghét mẹ vì đã biến cô thành như vậy.
Nhưng may mắn thay, khi bước vào trung học, một phép màu sinh học kỳ diệu đã xảy ra.
Có thể là do gen di truyền từ người cha bí ẩn mà cô chưa từng biết mặt, hoặc đơn giản là do cô đã ngừng ăn snack và đồ ngọt. Mỡ thừa bắt đầu biến mất. Vòng eo nhỏ lại. Khuôn mặt trở nên thon gọn hơn. Và đến năm mười sáu tuổi , Lena Healey, đứa con gái béo ú từng bị bắt nạt suốt những năm tiểu học và trung học cơ sở, đã biến thành một cô gái có vóc dáng bình thường. Thậm chí tương đối hấp dẫn trong mắt đám nam sinh. Đó cũng là lúc cô bắt đầu nhận được những lời tán tỉnh, những lời mời đi chơi, hẹn hò.
Lena nhìn xuống cơ thể mình hiện tại. Hơi gầy nhưng săn chắc. Cô không còn là đứa trẻ béo ú ngày xưa nữa. Nhưng cái cảm giác thèm muốn một thứ gì đó, van xin một ai đó, và rồi bị từ chối phũ phàng... cái cảm giác ấy dường như vẫn chưa bao giờ buông tha cô.
Cô lắc đầu, xua đi những bóng ma quá khứ.
Cô thấy ở bên ngoài, bà mẹ trẻ kia cuối cùng ổn định được hai đứa con. Cô ta đặt chúng vào ghế xe hơi, thắt dây an toàn cho từng đứa một, rồi bắt đầu chất đồ vào cốp. Bé gái vẫn đang khóc, nhưng cô ta dỗ dành nó bằng một con gấu bông nhỏ.
Một con gấu bông.
Không phải khoai tây chiên.
Lena chợt mỉm cười trong vô thức, rồi cô mở cửa xe, bước xuống bãi đỗ lộng gió, kéo cao cổ áo khoác và rảo bước về phía cửa tự động của Target. Cánh cửa tự động mở ra, Lena bước vào, làn gió lạnh từ máy điều hòa ập vào mặt cô như một lời chào đón. Màu đỏ tươi của Target bao trùm lấy thị giác, từ biểu tượng bullseye khổng lồ trên tường cho đến những chiếc xe đẩy nhựa xếp hàng ngay ngắn bên cạnh. Không như những Walmart bụi bặm mà cô từng biết ở những thành phố khác, nơi này sạch sẽ, sáng sủa, và có mùi bắp rang bơ thoang thoảng từ quầy snack bar.
Ngay trước mặt, khu vực hàng đồng giá đang rực lên một màu đỏ nhức nhối của những món đồ trang trí Valentine sớm: những hộp kẹo hình tim và đám thú bông đủ màu sắc xếp chồng lên nhau. Một nhân viên mặc áo đỏ, quần kaki lướt qua, trên tay lỉnh kỉnh những chiếc móc treo quần áo, trong khi giai điệu vui vẻ của bài 'Fireflies' vang lên đều đặn trong không gian.
Cô tiến tới khu vực lấy xe đẩy, chọn ra một chiếc, rồi bắt đầu đi dạo qua các dãy hàng.
Trước tiên là thực phẩm. Cô cần mua đủ thức ăn để sống sót trong vài ngày trước khi lên đường đến Maine, và cũng cần chuẩn bị cho chuyến đi. Vậy nên ngoài những thứ như bánh mì sandwich, bơ đậu phộng, một hộp cà phê Folgers, mì ống và sốt cà chua, vài hộp cá ngừ… Lena quyết định thêm vào giỏ: nước suối, cafein dạng viên, bánh quy giòn, thịt khô beef jerky, chocolate đen. Và cuối cùng là một túi khoai tây chiên Lays. Thứ đã lâu lắm rồi cô không đụng đến. Giờ đến bước thứ hai: Những thứ "bình thường" nhưng không bình thường.
Đây là phần khó khăn nhất.
Lena biết rằng cô không thể mua những công cụ chuyên nghiệp để đột nhập. Không phải vì không biết mua ở đâu. Ở Bronx, nếu biết hỏi đúng người, bạn có thể mua được bất cứ thứ gì, từ súng lục đến cocaine. Nhưng vấn đề là những giao dịch đó để lại dấu vết. Những người bán hàng "chợ đen" thường có mối quan hệ với cảnh sát. Họ sẵn sàng bán rẻ khách hàng của mình để đổi lấy sự yên ổn trong kinh doanh.
Và Lena, một kẻ có tiền án. Có tên nằm trong hồ sơ của sở cảnh sát. Nếu cô đến một cửa hàng và hỏi mua bộ mở khóa, người chủ sẽ bán cho cô, mỉm cười thân thiện, rồi ngay sau khi cô rời đi, có thể gã sẽ nhấc điện thoại lên và gọi cho cảnh sát khu vực.Không. Cô không thể mạo hiểm như vậy.
Và còn một lý do nữa: để chối tội.
Đây là điều mà Alex đã dạy cô từ nhiều năm trước, khi họ còn là một cặp đôi hành nghề cùng nhau.
"Luôn mang theo những thứ có thể giải thích được," gã nói, trong khi đang uốn một thanh kim loại thành hình dạng kỳ lạ. "Nếu cảnh sát tìm thấy một bộ mở khóa chuyên nghiệp trong xe em, khả năng cao là em sẽ bị bắt ngay lập tức vì tội tàng trữ công cụ trộm cắp. Nhưng nếu họ tìm thấy vài thanh kim loại dẹt và một cái dũa móng tay? Em có thể nói mình là một cô gái thích tự sửa chữa đồ gia dụng, và làm đồ thủ công." Alex còn dạy cô về chất lượng thép. Dân trong nghề thích thép lò xo từ cần gạt nước xe hơi hoặc lò xo ghế sofa cũ. Loại thép này dẻo, đàn hồi tốt, và khó gãy hơn nhiều so với những thứ bán sẵn.
Vậy nên, thay vì đến một cửa hàng chuyên dụng và mua một bộ mở khóa hoàn chỉnh, Lena sẽ tự làm lấy.Cô đi đến khu vực đồ gia dụng và phụ tùng xe hơi.
Đầu tiên, cô chọn hai gói cần gạt nước xe hơi loại rẻ tiền nhất. Loại này có khung bằng thép lò xo, cô sẽ tháo khung thép ra, dùng dũa mài thành hình dạng các công cụ mở khóa: một thanh căng và vài thanh chọc với các đầu khác nhau.
Tiếp theo là một bộ dũa kim loại nhỏ đựng trong hộp nhựa. Loại này thường được dùng để làm mô hình hoặc đồ thủ công. Hoàn toàn hợp pháp. Hoàn toàn vô hại. Và hoàn toàn cần thiết để mài các thanh thép thành hình dạng cô cần.
Một chiếc kìm mũi nhọn. Để uốn thép.
Một cuộn băng keo điện màu đen. Loại to bản, dày, và bền.
Lena nhìn cuộn băng keo trong tay. Thứ này rất hữu dụng. Bạn có thể dùng nó để quấn quanh tay cầm các công cụ tự chế, tạo độ bám tốt hơn. Cũng có thể dùng nó để dán lên mặt kính đèn pin, biến luồng sáng trắng chói mắt thành một màu đỏ đục. Ánh sáng đỏ ít bị phát hiện hơn trong bóng tối, và cũng không làm mù mắt bạn khi đang cần quan sát trong điều kiện thiếu sáng.
Đó là một mẹo khác mà Alex đã dạy.
Cô tiếp tục đi qua các dãy hàng, tìm kiếm những món đồ cần thiết.
Một đèn pin LED mini, loại dùng pin AAA. Nhỏ gọn, dễ giấu, và không gây chú ý.
Một gói pin AAA. Một chai xịt WD-40. Bạn thân của mọi tên trộm. Một bản lề cửa rỉ sét, một ổ khóa cũ kỹ, một thanh chắn cửa sổ cứng đầu... WD-40 giải quyết tất cả. Và quan trọng nhất, nó giúp mọi thứ diễn ra trong im lặng. Một ổ khóa Master Lock hạng nặng để luyện tập. Lena đã không đụng đến bộ mở khóa trong hơn bốn năm qua. Tay cô có thể đã quên những gì não còn nhớ. Cô cần thực hành lại trước khi đối mặt với những ổ khóa thực sự ở dinh thự.
Cô đứng trước dãy hàng dây thừng một lúc lâu, cân nhắc. Rồi quyết định chọn một cuộn dây thừng bện màu đen dài 50 feet ở quầy dụng cụ. Loại này thường dùng để buộc neo thuyền nhỏ hoặc chằng hàng xe tải.
Không phải dây leo núi chuyên nghiệp đắt tiền với màu sắc sặc sỡ dễ bị phát hiện. Cũng không phải loại dây nilon nhựa rẻ tiền trơn tuột sẽ cứa nát tay bạn. Đây là sự cân bằng hoàn hảo: lõi nylon chịu lực, vỏ ngoài bằng polyester mềm giúp bám dính tốt, và quan trọng nhất là màu đen tuyền giúp nó tan biến vào bóng tối.
Lena biết rằng dây này vẫn sẽ hơi trơn nếu đeo găng tay vải. Vì vậy, tối nay về nhà, việc đầu tiên cô làm sẽ là thắt những nút đơn dọc theo thân dây, biến nó thành một chiếc thang dây thô sơ nhưng hiệu quả.
Lena bỏ cuộn dây vào giỏ.
Tiếp theo là khu vực đồ thể thao.
Cô chọn một chiếc dao đa năng Leatherman, nhỏ gọn như bao diêm, nhưng chứa đủ thứ: lưỡi dao chính, kéo, dũa, tuốc nơ vít dẹt… Rồi đến khu vực quần áo.
Một bộ quần áo thể thao màu đen. Áo hoodie và quần jogger. Chất liệu cotton pha polyester, nhẹ, thoải mái, và quan trọng nhất, không gây tiếng động khi di chuyển.
Một đôi găng tay vải màu đen, loại dùng để làm vườn. Rẻ tiền, nhưng đủ để không để lại dấu vân tay.
Lena nhìn sang khu vực quần áo mùa đông. Ở đây có bán những chiếc mũ trùm đầu chuyên dụng cho dân trượt tuyết hoặc thợ săn, che kín toàn bộ khuôn mặt.
Cô chọn lấy một chiếc. Cuối cùng, là khu vực Phụ tùng ô tô.
Cô lướt mắt qua các kệ hàng và dừng lại trước thứ mình cần tìm: Một chiếc cờ-lê mở lốp xe hình chữ L . Được làm bằng thép tôi cứng, dài khoảng 12 inch. Lena cầm nó lên, ướm thử độ nặng. Hoàn hảo. Nó đủ chắc chắn để chịu được trọng lượng cơ thể cô mà không bị cong vênh. Phần đầu vát mỏng dùng để cạy lốp xe sẽ đóng vai trò như một cái móc để bám vào bệ cửa sổ hoặc lan can sắt. Cô chỉ cần buộc dây thừng vào đầu còn lại. Và quan trọng nhất, nếu cảnh sát hỏi, nó chỉ là một dụng cụ thay lốp xe dự phòng. Một vật dụng mà bất cứ tài xế nào cũng nên có.
"Mảnh ghép cuối cùng," Lena lầm bầm, định bỏ nó vào giỏ.
Nhưng rồi, bàn tay cô khựng lại giữa không trung.
Ngón tay cái của cô miết dọc theo thân thép trơn láng của chiếc cờ lê. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh mình đang treo lơ lửng ở độ cao 15 feet bên ngoài bức tường đá của dinh thự. Trời mưa phùn, nước mưa thấm ướt khuôn mặt. Gió thổi lạnh buốt.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh chiếc cờ lê hình chữ L này đang bám vào mép tường. Góc 90 độ của nó. Bề mặt nhẵn thín của nó.
Trơn.
Một cú trượt nhẹ. Kim loại cọ vào đá. Và sau đấy là cảm giác rơi tự do.
Lena mở mắt ra, rùng mình. Cô đang nghĩ cái quái gì vậy? Dùng một thanh thép trơn tuột hình chữ L để leo tường? Đó không phải là sáng tạo. Đó là tự sát.
Cô cần một cái móc thực sự. Một thứ có đầu đủ nhọn để cắm vào khe gạch, một độ cong chữ J để khóa chặt trọng lực. Một cái móc treo thịt. Thứ chịu được một con lợn 200 pounds. Thứ sẽ chịu được trọng lượng của cô và những vật dụng kèm theo.
Lena thở hắt ra, đặt chiếc cờ lê trở lại kệ. Sự an toàn quan trọng hơn sự tiện lợi. Cô chấp nhận đi thêm một chuyến nữa xuống khu Bowery, vào mấy cửa hàng cung cấp dụng cụ nhà bếp. Ở đó cô sẽ tìm thấy thứ cần thiết cho kế hoạch của mình.
Cô đẩy xe đi tiếp. Bắt đầu tiến về phía quầy thanh toán.Sau khi đi được vài bước, Lena nhìn xuống chiếc xe đẩy đầy ắp đồ để kiểm kê lại hàng hóa: Cần gạt nước. Dũa kim loại. Kìm mũi nhọn. Băng keo điện. Đèn pin. Pin. WD-40. Dây nilon đen. Dao đa năng. Quần áo đen. Găng tay. Mũ len. Ổ khóa. Hừm, đợi đã nào. Không ổn. Lena Healey vừa nhận ra một điều, một vấn đề cực kỳ quan trọng. Sai lầm mà chỉ một kẻ nghiệp dư mới mắc phải. Những thứ này khi kết hợp lại với nhau. Sẽ trở nên quá... có mục đích. Nếu gặp phải một tay thu ngân có đam mê với truyện trinh thám nhìn vào chúng, và cảm thấy nghi ngờ thì… "Không bao giờ bỏ hết trứng vào một giỏ." Câu châm ngôn mà Alex đã nhắc đến không chỉ một lần. Suýt chút nữa cô đã quên nó rồi. Lena quay trở lại các gian hàng kia, để lại vài món đồ. Mũ trùm đầu, cuộn dây nilon… Những món đồ trông có vẻ đáng nghi nhất. Chúng sẽ được mua ở những địa điểm khác. Sẽ tốn thời gian hơn, nhưng an toàn hơn rất nhiều.
Như một thói quen, cô cúi đầu xuống khi xếp hàng ở quầy thu ngân. Không phải vì sợ bị nhận ra. Siêu thị có hàng nghìn khách hàng mỗi ngày, không ai có thời gian để xem xét từng gương mặt. Nhưng nó là thói quen. Một thói quen đã hình thành từ những năm tháng hành nghề.
Đừng bao giờ để camera ghi lại mặt bạn. Đừng bao giờ.
Khi đến lượt cô, nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ tầm 20 tuổi, với mái tóc nhuộm hồng và khuyên mũi lấp lánh. Cô ta quét từng món hàng qua máy một cách máy móc, không thèm nhìn lên. Lena rút tiền mặt ra trả. Cô luôn dùng tiền mặt. Thẻ tín dụng để lại dấu vết. Tiền mặt thì không.
"Có cần túi không?" cô nhân viên hỏi.
"Có, làm ơn."
Cô gái đưa cho cô hai chiếc túi nhựa lớn. Lena đóng gói đồ đạc của mình, cảm ơn, rồi bước ra ngoài. Tiếp tục cuộc hành trình của mình đến những địa điểm khác để mua từng món hàng một trong danh mục ban đầu Khi đã xế chiều, Lena mới kết thúc chuyến mua sắm. Trên đường về, cô dừng lại ở một bãi phế liệu nhỏ ven đường. Nơi này chuyên thu mua đồ cũ và phụ tùng xe hơi đã qua sử dụng. Cô không cần vào bên trong. Cô chỉ cần lục lọi đống đồ họ để bên ngoài, những thứ không ai thèm mua.
Cô tìm thấy một chiếc ghế sofa cũ nát bị vứt ở góc bãi. Lò xo của nó lộ ra ngoài lớp vải rách tả tơi.
Lena nhìn quanh để chắc chắn không ai quan sát. Rồi cô cúi xuống, dùng chiếc kìm mũi nhọn vừa mua để cắt ba đoạn lò xo thép. Loại thép này mỏng, dẻo, và có độ đàn hồi hoàn hảo. Chính xác là thứ cô cần để làm các thanh chọc khóa.
Cô nhét những đoạn thép vào túi, rồi quay lại xe.
Không ai nhìn thấy cô.
Hoàn hảo.
Khi cô về đến nhà trọ Sunset, đã là năm giờ chiều. Một vài khách trọ cũng đã trở về sau khi kết thúc công việc ban ngày. Còn lão Ivan, giờ này hẳn vẫn đang ngồi ở "The Rusty Cue", một quán bida tồi tàn nằm cách đây hai dãy nhà. Nơi không khí luôn đặc quánh mùi thuốc lá và bia chua. Nơi đám đàn ông thất nghiệp và những tay hưu trí nướng sạch số tiền trợ cấp ít ỏi của mình vào các con số lô đề may rủi hoặc cá cược đua ngựa qua cái TV cũ treo trên tường.
Cô về phòng mình, khóa cửa, kéo rèm cửa sổ lại, rồi bày tất cả đồ mua được ra giữa sàn nhà.
Thực phẩm được cất vào tủ lạnh và tủ bếp.
Phần còn lại thì bày ra trên sàn. Tiếp theo, cô bật chiếc radio cũ trên đầu tủ lạnh, để tiếng nhạc Jazz vang lên, rồi điều chỉnh âm lượng sao cho nó đủ lớn để át đi những tiếng động lạ mà cô sắp tạo ra, nhưng không quá ồn ào để khiến hàng xóm (nếu có ai đang ngủ) phải thức giấc sang gõ cửa.
Lena trải một tờ báo cũ ra mặt bàn, đeo đôi găng tay da vào. Bắt đầu công việc.
Đầu tiên là bộ mở khóa.
Cô tháo hai chiếc cần gạt nước xe hơi ra, lấy các thanh thép lò xo bên trong. Kết hợp với những đoạn lò xo từ sofa cũ, là có đủ nguyên liệu để làm một bộ dụng cụ hoàn chỉnh.
Cô dùng kìm uốn một thanh thép thành hình chữ L. Đây sẽ là thanh căng, dùng để tạo áp lực nhẹ lên ổ khóa trong khi cô dùng thanh chọc để nâng các chốt.
Tiếp theo, cô cần phải làm ba thanh chọc với các đầu khác nhau:
Một thanh có đầu nhỏ và nhọn, dùng cho các ổ khóa có chốt ngắn.
Một thanh có đầu cong như móc câu, dùng để nâng nhiều chốt cùng lúc.
Một thanh có đầu răng cưa, dành cho những ổ khóa rẻ tiền.
Két... Két... Két...
Tiếng dũa kim loại vang lên, chói tai và đều đặn, hòa lẫn vào tiếng kèn Saxophone từ radio.
Lena làm việc với sự tập trung cao độ. Cô mài dẹt đầu thanh thép, uốn cong nó, tạo rãnh... Từng chút, từng chút một. Mạt sắt rơi lả tả xuống tờ báo như bụi kim cương đen.
Sau khi hoàn thành, cô dùng băng keo đen quấn quanh phần tay cầm của mỗi thanh, tạo độ bám và cũng che đi bất kỳ cạnh sắc nào có thể gây thương tích.
Cô nhìn thành phẩm của mình. Không đẹp đẽ gì, nhưng đủ chức năng cần thiết. Và quan trọng nhất, nếu bị bắt với những thứ này, cô có thể nói đó chỉ là mấy mảnh kim loại vụn. Để tự sửa chữa đồ đạc, làm đồ thủ công. Hoặc bởi cô là một cô gái thích tái chế rác thải. Lena thử nhét chúng xuống dưới miếng lót đế giày bên chân phải. Cảm giác cộm lên một chút, nhưng an toàn.
Tiếp theo là móc câu.
Cô lấy chiếc móc thép hình chữ S mới mua ra, cầm nó trên tay. Thứ này có một đầu uốn cong hoàn hảo thành hình chữ J sắc lẹm, đầu kia là một vòng khép kín. Ngón tay cái của Lena miết nhẹ lên mũi nhọn. Thứ này được thiết kế để xuyên qua xương và sụn, nên việc bám vào một gờ tường gạch hay song sắt cửa sổ chỉ là trò trẻ con. Lena quyết định quấn băng dính đen kín mít quanh móc để giảm tiếng ồn khi va đập. Rồi đến đoạn dây nylon, cô thắt thêm những nút đơn dọc theo thân dây, cách nhau mỗi 2 feet. Chúng sẽ là điểm tỳ cho tay và chân khi leo. Rồi Lena buộc chặt một đầu dây vào phần đuôi móc bằng một nút thắt chắc chắn, nút thắt bowline, nó sẽ tạo thành một vòng dây cố định chắc chắn, không bao giờ bị tuột hay kẹt cứng dù chịu sức nặng lớn. Cô giật mạnh sợi dây thử độ bền. Tốt. Về địa điểm để thử nghiệm món đồ này, sẽ cần phải là một nơi kín đáo, tránh ánh mắt dòm ngó của người khác, và phải chuẩn bị cả những món đồ để đảm bảo an toàn nếu tai nạn xảy ra. Trong tâm trí của Lena, cô đã hình dung đến một công trường xây dựng, nơi có những giàn thép ở trên cao, và cả một tấm đệm cũ dày, hoặc những tấm xốp cách nhiệt được xếp chồng lên nhau được đặt phía dưới. Không khó để kiếm được một công trường đang xây dựng ở thành phố này, nhưng vấn đề là làm sao cô được phép sử dụng nó như một khu tập vực luyện tập của riêng mình. Làm sao bây giờ nhỉ? Lena ôm đầu, suy nghĩ. Một tia sáng loé lên trong tâm trí cô. Đúng rồi, cô có thể thử gọi điện hỏi Bono, hi vọng lão cũng sẽ hào phóng về vấn đề này.
Đến lượt chiếc đèn pin. Lena xé một đoạn băng dính đen, dán kín mặt kính, rồi dùng đầu dao nhọn khoét một lỗ nhỏ xíu ở giữa. Cô lấy một mảnh nhựa màu đỏ từ vỏ bao bì gói thịt nguội, dán đè lên cái lỗ đó. Tách. Ánh sáng trắng chói mắt biến mất, thay vào đó là một tia sáng đỏ đục, ma quái. "Mắt quỷ," cô mỉm cười. Ánh sáng đỏ không làm giãn đồng tử, giúp giữ tầm nhìn ban đêm tối ưu. Giờ đến bài kiểm tra cuối cùng. Cái ổ khóa Master lock hạng nặng kia. Loại ổ khóa mà dân xây dựng hay dùng để khóa cổng công trường. Lena hít một hơi thật sâu. Cầm lấy thanh căng và thanh chọc có đầu cong. Nhìn vào đồng hồ trên điện thoại di động. Con số vừa chuyển thành 5 giờ 55 phút. 1, 2, 3, bắt đầu. Cô cắm thanh căng vào rãnh khóa, đặt ngón tay cái lên để tạo lực xoay nhẹ. Tay kia đưa thanh móc cong vào sâu bên trong.
Lena nhắm mắt lại. Trong bóng tối, xúc giác trở nên nhạy bén hơn.
Viên bi số một... cứng. Đã vào khớp. Viên bi số hai... lò xo hơi nặng. Viên bi số ba...
Cô cảm nhận được những rung động nhỏ li ti truyền từ đầu thanh thép qua lớp da tay. Đó là ngôn ngữ của kim loại.
Cạch.
Còng khóa bật mở.
Lena mở mắt, liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại. 5 giờ 56 phút, khoảng tầm 50 giây.
Cô thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán. Quá chậm. Ngày xưa cô chỉ mất khoảng 30 giây cho loại khóa này. Quãng thời gian chênh lệch có thể là khoảng cách giữa việc nằm uống cocktail trên bãi biển hoặc ngồi tù mọt gông. Cô cần tập luyện thêm. Lena đứng dậy, vươn vai, nghe xương cốt kêu răng rắc.
Trên sàn nhà là một bộ dụng cụ đột nhập hoàn chỉnh, được chế tác từ những thứ mua ở siêu thị. Mũ len( sẽ thành mặt nạ). Găng tay. Đèn pin chiến thuật. Bộ mở khóa. Móc câu và dây thừng.
Cô gom tất cả lại, nhét chúng vào chiếc ba lô màu đen. Tạm ổn, tiếp theo, cô cần phải gọi lại cho Alex để biết thêm những thông tin quan trọng về dinh thự. Nhưng Lena chợt nghe thấy tiếng réo ùng ục vang lên từ trong dạ dày của mình. Âm thanh báo hiệu của cơn đói. Quả thực, ngoại trừ chiếc bánh mì kẹp lúc sáng, từ trưa đến giờ cô chưa ăn thêm gì cả. Mì ống, sốt cà chua, cá ngừ… Chỉ cần nghĩ đến sự kết hợp đấy thôi, là nước bọt trong khoang miệng tự động ứa ra. Hãy làm món spaghetti trước đã nào.
0 Bình luận