Bàn tay của Alex vươn ra, chộp lấy cổ tay của Lena ngay khi cô vừa xoay nắm cửa.
Hắn nắm rất chặt. Không phải cái nắm tay của tình nhân, mà là cái nắm tay của một người đang cố giữ lại một thứ gì đó sắp rơi xuống vực thẳm.
"Buông ra," Lena rít lên, không quay đầu lại. "Đừng để tôi phải làm ầm lên ở đây."
"Em sẽ không đi đâu cả," Alex gằn giọng, hơi thở gấp gáp phả vào gáy cô. "Và em chắc chắn sẽ không đi đến cái cầu chết tiệt đó."
"Anh cản được tôi sao? Với cái gì? Một phiếu giảm giá cho quan tài à?"
"Vẫn còn một cách khác," Alex nói, giọng hắn run lên nhưng đầy quả quyết. "Một cách thực sự. Không phải bán thận, không phải làm chuột bạch thí nghiệm thuốc. Nhưng em sẽ ghét nó. Em sẽ phản đối nó ngay lập tức."
Hắn siết chặt cổ tay cô hơn, đến mức Lena có thể cảm nhận được mạch đập dồn dập trong lòng bàn tay hắn.
"Nhưng làm ơn... hãy ngồi xuống đã. Chỉ năm phút thôi. Nếu nghe xong mà em vẫn muốn đi nhảy cầu, anh thề sẽ không cản lại nữa. Anh thậm chí sẽ chở em đến đấy."
Lena đứng im. Cô nhìn vào tấm kính cửa mờ hơi nước, nhìn hình phản chiếu méo mó của chính mình và gã đàn ông sau lưng. Bên ngoài, mưa vẫn quất xối xả vào mặt đường nhựa đen ngòm. Nước sông dưới chân cầu Old Saints giờ này chắc lạnh lắm.
Cô thở hắt ra, vai chùng xuống.
"Năm phút," cô lầm bầm, quay người lại, giật tay ra khỏi tay Alex. "Hãy nói cho tôi biết ý tưởng cuối cùng của anh đi."
Họ quay trở lại chiếc bàn cũ. Ly cà phê của Alex đã nguội ngắt, lớp váng dầu loang lổ trên mặt nước đen.
Alex tháo kính ra, lau lớp hơi nước bám trên tròng kính bằng vạt áo sơ mi, một động tác câu giờ để lấy lại bình tĩnh. Khi đeo kính lại, ánh mắt hắn đã thay đổi. Không còn vẻ hiền lành, cam chịu của một gã nhân viên văn phòng nữa. Một chút gì đó của Alex ngày xưa đã quay lại. Sắc sảo. Và toan tính.
"Em đã đúng khi chế giễu anh lúc nãy," Alex bắt đầu, giọng hạ thấp xuống mức chỉ đủ cho hai người nghe. "Nhưng giờ hãy để anh nói về công việc của mình. Thợ sửa ống nước."
"Sao? Anh định rủ tôi đi thông cống à?" Lena khoanh tay lại, bĩu môi.
Alex bật cười. Hắn đưa tay lên gõ nhẹ vào trán, mồm lẩm bẩm tính toán.
"Chà, để xem nào. Với mức giá thị trường hiện tại là 150 đô cho một ca thông tắc cơ bản. Trừ đi chi phí xăng xe, hao mòn dụng cụ, và dĩ nhiên là cả nghĩa vụ đóng thuế cho chú Sam..."
Hắn ngước lên nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc.
"Em sẽ cần phải thông tắc khoảng 428 cái bồn ngập ngụa chất thải để gom đủ 45.000 đô la."
"Đó là lợi ích của việc sống chung với một kế toán à." Lena làu bàu. Từ thời trung học, chưa bao giờ cô lết qua nổi điểm C môn Toán.
Alex gãi đầu, biểu cảm trên khuôn mặt hắn lúc này là sự kết hợp giữa thích thú và ngượng ngùng." Em nên nhìn thấy vẻ mặt của Rosie khi phát hiện anh "lỡ" tay đặt mua một cái máy tập chèo thuyền thủy lực về nhà."
"Một cái máy chèo thuyền," Lena nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng. "Định nghĩa của đa phần đàn ông về việc tập thể dục: Mua một món đồ chơi đắt tiền, dùng nó hăng say trong một tháng, rồi dành mười năm còn lại để dùng nó làm sào phơi quần áo trước sân nhà."
"Anh biết em đang nghĩ gì." Alex chợt cao giọng, khiến Lena giật mình. "Sự lãng phí. Nhưng nó cũng giống như cái logic của phụ nữ khi họ đứng trước một cái tủ quần áo chật ních, đầy đến mức các móc áo chen chúc nhau như cá mòi xếp lớp và cửa tủ thì không thể nào đóng lại được, rồi thở dài thườn thượt và thốt lên đầy tuyệt vọng: 'Ôi Chúa ơi, em chẳng có bộ váy nào ra hồn để mặc đi tiệc tối nay cả.'"
Trước khi Lena kịp đáp trả vì bị nói trúng tim đen. Hắn nghiêng người về phía trước, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn. "Nhưng em nói đúng. Chúng ta không có thời gian cho 428 cái bồn cầu. Chúng ta cần một lối tắt."
"Cách đây hai tuần, anh nhận được một cuộc gọi đến thị trấn Harrow's End." Alex nói.
"Ở đâu cơ?"
"Một thị trấn ma ám nằm ở rìa phía Bắc Maine." Hắn trầm giọng xuống, trông đầy vẻ bí hiểm.
"Chả phải thị trấn nào ở đấy cũng bị đồn là có ma ám à." Lena khịt mũi. Phải, cô biết rất rõ về những câu chuyện được đồn đại trên mạng về sự u ám và bí ẩn của Maine, thậm chí từng đọc cả những cuốn sách kinh dị được viết về nó.
"Anh đã đến đó vài lần bởi yêu cầu của khách hàng, một nơi vắng vẻ và tẻ nhạt, chắc lũ ma quỷ cũng phải phát chán mà bỏ đi." Môi Alex nhếch lên, tạo thành một nụ cười. "Lần này, địa điểm là một dinh thự biệt lập nằm trên đồi ở rìa thị trấn, đối điện với một khu rừng thông rộng lớn. Một tòa nhà kiểu Victoria ba tầng, rộng lớn. Họ gọi đến vì hệ thống bơm đẩy dưới hầm đã chết hẳn. Và nó đang ở trong tình trạng báo động đỏ."
"Khách hàng là ai?"
"Một gã tên Victor Hale. Trông rất to con, ít nhất cũng phải cao trên mét tám lăm, vai rộng như một cái tủ lạnh. Tóc đen cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh rất đàn ông. Trên tay đeo một chiếc đồng hồ Rolex vàng. Ngoài ra gã còn có một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống gần mép tai trái nữa.
"Sẹo?" Lena nheo mắt lại. "Trông như vết dao chém à? Hay đạn bắn? Gã có vẻ gì là dân anh chị không?"
"Không, không hề!" Alex vội vàng xua tay phủ nhận. "Trái ngược hoàn toàn với cái vẻ ngoài hộ pháp và vết sẹo đấy, Victor... cực kỳ thân thiện. Ngoài việc luôn mồm cảm ơn anh vì đã đến, gã còn sẵn sàng khuân vác giúp anh hai cái máy bơm xuống tầng hầm."
Alex tiếp tục nói với vẻ ngưỡng mộ không cần che giấu.
"Khung cảnh bên trong khiến anh phải choáng váng vì sự xa hoa của nó. Dễ thấy nhất là các bức tranh sơn dầu treo dọc tường, nhìn y hệt những thứ mà anh thường thấy bị rào lại sau dây nhung đỏ ở bảo tàng The Met. Thề có Chúa, chỉ riêng giá trị của một bức thôi có lẽ cũng đủ tiền mua đứt một căn hộ studio ở Brooklyn rồi."
Hắn giang rộng hai tay. "Xen kẽ với chúng là những ô kính trưng bày tiêu bản thú. Từ nhỏ đến lớn, nhìn qua thì chả khác gì động vật sống cả. Ở góc phòng, ngay cạnh lò sưởi bằng đá cẩm thạch, có một con gấu Kodiak dựng đứng, cao gần ba mét. Bộ lông của nó được chải chuốt mượt mà, móng vuốt sắc lẹm vươn dài. Còn đôi mắt thuỷ tinh thì… nhìn ở góc độ nào, anh cũng có cảm giác nó đang trừng trừng nhìn mình."
"Nghe anh tả lại thì ở đấy cứ như một viện bảo tàng í nhỉ." Lena huýt sáo khe khẽ. "Và chắn chắn chủ nhà phải sử dụng hàng tá các biện pháp bảo vệ cho đống kho báu của họ."
"Đó mới là vấn đề." Alex chợt khựng lại, ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, rồi trầm giọng xuống.
"Không có gì cả."
"Cái gì?"
"Anh đã quan sát. Không camera. Không cảm biến hồng ngoại. Không chó dữ. Cả cái dinh thự khổng lồ chứa đầy kho báu đó... chỉ được bảo vệ bởi những ổ khóa cơ học cũ kỹ. Loại khóa mà em có thể mở trong vòng dưới một phút bằng một cái kẹp tóc."
Đôi mắt Lena nheo lại sau lớp kính râm. Ở bên trong cô, có một sự hưng phấn và khao khát kỳ lạ vừa được đánh thức, thứ tưởng chừng đã chết sau quãng thời gian ngồi tù.
"Rồi khi đã xuống tầng hầm. Nơi mà Victor giới thiệu là xưởng chế tác tiêu bản thú." Alex tiếp tục. "Hắn nói về vấn đề mình đang gặp phải. Từ hôm qua hắn đã thấy nước bắt đầu tràn lên từ nắp hố ga. Và khi mở ra thì nghe thấy tiếng ục ục đáng sợ của áp lực nước dội ngược. Hắn đoán van một chiều đã hỏng. Nếu cố cạy nắp hố ga mà không có thiết bị giảm áp, toàn bộ nước thải từ trên tầng 1 và tầng 2 tích tụ trong đường ống chính sẽ dội ngược trở lại, biến cái xưởng nghệ thuật sạch sẽ này thành một bể bơi nước cống trong vòng vài giây."
"Nghe tệ đấy," Lena nhăn mặt.
"Đó là lý do hắn cần anh. Anh phải dùng máy bơm công suất lớn hút cạn đường ống dẫn trước, sau đó mới dám mở nắp hố ga để lôi cái máy bơm chết tiệt kia lên."
Alex khịt mũi: "Và khi lôi được nó lên. Nó không còn hình dạng của cái máy bơm nữa. Mà giống một tảng đá vôi khổng lồ. Victor giải thích rằng đã lỡ tay đổ nước rửa khuôn thạch cao xuống đó suốt cả tuần nay. Bột thạch cao lắng xuống đáy hố, gặp nước, đông cứng lại và 'đúc' nguyên khối cái máy bơm vào trong lòng nó."
"Hắn đã phải dùng búa tạ đập vỡ lớp vỏ 'thạch cao' đó ra để anh có thể tháo đường dây điện. Vừa đập vừa chửi thề về sự bất cẩn của chính mình."
"Thạch cao xuống cống thì tắc là phải rồi," Lena nhướng mày, cô cũng có chút kiến thức về những thứ này. "Nghe có vẻ hơi cẩu thả nhỉ."
Phù hợp với những gì Alex đã miêu tả về sự thiếu vắng của các biện pháp bảo vệ thông thường trong căn nhà.
Alex liếm môi.
"Ngay khi lớp vỏ nứt ra, Victor đột ngột dừng lại. Hắn đưa cổ tay lên, nhìn vào đồng hồ, và bảo rằng suýt quên mất mình đang có việc bận. Anh hãy cứ tự nhiên. Sẽ có một người khác xuống để quan sát và trả lời mọi thắc mắc. Rồi hắn đi lên tầng trên, bỏ mặc anh lại một mình."
"Một mình trong cái hầm toàn mùi hoá chất và đống dụng cụ phân xác," Lena khịt mũi. "Nghe như mở đầu của một bộ phim kinh dị hạng B vậy."
"Lúc đó anh cũng nghĩ thế," Alex gật đầu thừa nhận. "Khi tiếng bước chân của Victor khuất hẳn. Anh vừa làm việc, vừa bắt đầu suy nghĩ. Nếu cái máy bơm này bị kẹt cứng vì họ đổ thạch cao xuống đây chỉ trong một tuần... vậy thì trước đây, họ đã đổ đống phế thải đó đi đâu?"
Lena ngồi thẳng lưng lại trên ghế. Cô có cảm giác mình vừa được nghe thấy một thông tin rất thú vị. "Vậy anh có hỏi chúng xử lý đống phế thải đó ở đâu không?"
"Anh đã định hỏi, nhưng..." Alex nói, đôi mắt gã chợt trở nên đầy vẻ mơ màng. "Đúng lúc ấy, một bàn tay chạm vào vai anh."
Alex nuốt nước bọt. "Khi anh quay lại. Thì cậu ta đã ở đằng sau rồi."
"Ai cơ?"
"Cậu ta giới thiệu mình là Jaime Vance. Và cậu ấy... rất xinh đẹp. Giữa cái hầm tối tăm, ẩm thấp và sặc mùi hóa chất đó, cậu ta trông như một thiên thần bước ra từ các bức bích họa thời Phục Hưng. Mái tóc vàng bồng bềnh, làn da trắng trẻo không tì vết, và đôi môi màu hồng đào."
Lena nhướn mày lên cao đến mức trán cô hằn lên những nếp nhăn. Cô nhìn chằm chằm vào Alex, vào cái vẻ mặt ngẩn ngơ như kẻ mất hồn phía trước mình.
"Vậy mà mình cứ tưởng gã chỉ thích phụ nữ cơ đấy. Rosie tội nghiệp." Cô cười thầm.
"Tập trung vào chuyên môn đi, Romeo," Lena búng tay cái tách trước mặt Alex, giọng đầy mỉa mai. "Không cần phải miêu tả chi tiết về nhan sắc của thiên thần giáng thế đấy cho tôi nữa."
Alex giật mình, chớp chớp mắt. Hắn vội vàng xua tay, mặt hơi đỏ lên:
"Không! Không phải thế! Ý anh là…"
Hắn hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục:
"Khi anh hỏi cậu ta về việc tại sao lại xả thứ này xuống cống, nó sẽ giết hệ thống thoát nước mất. Thì Jaime chỉ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, êm ái đến mức khiến mọi sự gay gắt trong anh tan biến. Cậu ta nhìn vào mắt anh bằng đôi mắt xanh thẳm, trong veo của mình, rồi nói rằng 'Chúng tôi có một vài vấn đề khó nói với chính quyền thị trấn về quy định xử lý rác thải hóa học. Anh biết đấy, bọn quan chức quan liêu luôn gây khó dễ cho nghệ sĩ. Và đừng lo lắng, chúng tôi sẽ tự giải quyết ổn thoả với họ'"
"Và anh tin?" Lena tỏ ra ngạc nhiên.
"Lúc đó... anh tin tuyệt đối," Alex thú nhận, vẻ mặt trở nên đầy bối rối. "Lời giải thích đó nghe rất hợp lý. Cảnh sát đang làm gắt, họ sợ bị phạt vì đổ hóa chất làm tiêu bản lung tung nên phải xả xuống cống. Khi Jaime vỗ nhẹ lên vai anh, anh lập tức cảm thấy như... mình là đồng phạm của họ, một người bạn cùng phe chống lại bọn cảnh sát phiền nhiễu."
"Vậy là cậu ta dùng nhan sắc để tẩy não anh?" Lena tặc lưỡi. "Tuyệt thật. Một gã khổng lồ thân thiện và một thiên thần biết thôi miên."
Nếu cô nhìn sâu vào đôi mắt còn lại của Bono và mỉm cười, không biết lão có chấp nhận việc xoá nợ không nhỉ?
"Xong việc dưới hầm, Jaime bảo anh lên tầng hai để thanh toán," Alex kể tiếp, tay mân mê chiếc cốc rỗng. "Cậu ta dẫn anh vào một căn phòng ở cuối hành lang phía Đông. Đó là phòng làm việc."
"Bên trong đấy có những gì?"
Alex gãi nhẹ mũi rồi tiếp tục. ""Căn phòng đó rộng thênh thang, hai bên là kệ sách cao chạm trần. Ở giữa phòng là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen. Và trên mặt bàn thì… Chúa ơi."
Hắn cắn môi: "Nó trông như cái khay đựng đồ thất lạc của một khách sạn năm sao vậy. Nó chứa đầy những món đồ quý giá như thể chúng chỉ là đồ chơi nhựa."
"Cụ thể?" Lena hỏi, sự hưng phấn bên trong cô càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.
"Có ít nhất hai chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ròng, loại Patek Philippe cổ, dây xích vàng thò ra ngoài mép bàn một cách cẩu thả. Bên cạnh đó là một cái khay nhung đựng đầy nhẫn. Nhẫn Signet to bản, nhẫn đính đá Ruby, Sapphire... chúng chất đống lên nhau, lấp lánh dưới ánh đèn."
"Tại sao lại để lung tung thế?" Lena nhíu mày nghi hoặc. "Bọn nhà giàu thường cất kỹ mấy thứ đó lắm mà?"
"Victor," Alex nói, giọng lại chùng xuống khi nhắc đến cái tên này. "Lúc anh bước vào, gã đang ngồi vắt vẻo trên mép bàn, tay cầm kính lúp soi một viên kim cương nhỏ. Rồi khi nhìn thấy anh thì mỉm cười. Xong cúi xuống mở ngăn kéo tủ. Lấy ra một sấp tiền mặt, dúi vào tay anh."
"Có chiếc két sắt nào ở bên trong không?" Lena hỏi. Cô vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể.
Alex ngừng lại, hắn nhìn cô, mắt hơi nheo lại, rồi đáp lời với vẻ bâng quơ. "Có một cái ở trong góc phòng."
Lena im lặng. Cô đang thầm tính toán. Một ngôi nhà giàu sụ, biệt lập, không an ninh điện tử.
Rõ ràng là nó quá ngon ăn. Quá hoàn hảo cho bất kỳ gã trộm hoặc cướp nào muốn đến để làm nơi tác nghiệp. Và những thứ hoàn hảo thường là một cái bẫy.
Hoặc là một kho báu.
"Nếu căn nhà đó có an ninh lỏng lẻo như vậy," cô ho nhẹ, rồi trầm ngâm. "Tại sao nó không bị…ừm, những vị khách lạ đến viếng thăm từ trước nhỉ. Theo anh thì tại sao?"
Một cái rùng mình kì lạ từ gã đàn ông đối diện. Alex chợt nhìn ra ngoài cửa sổ, như sợ có người đang đứng bên ngoài để nghe lén. Rồi hạ giọng xuống.
"Anh không biết, Lena à. Mãi cho đến khi đã rời khỏi đó. Khi chỉ còn lại một mình trên xe. Nghĩ về ngôi nhà, anh mới cảm thấy nó... nó có gì đấy sai lắm."
"Sai thế nào?"
"Anh không biết phải diễn tả sao nữa," hắn đưa tay lên vò nhẹ mái tóc, khuôn mặt trầm ngâm. "Em biết cái 'giác quan' của anh mà. Cái cảm giác mỗi khi chúng ta đi ngang qua một nghĩa địa hay một hiện trường tai nạn ấy."
Lena cau mày lại. Phải, cô nhớ về những lần như vậy. Và cả vẻ mặt khó chịu của Alex khi ấy, như thể hắn vừa ngửi phải thứ gì đó thối rữa. Hắn gọi nó là mùi "chết chóc".
Cô thì gọi nó là sự hoang tưởng.
"Căn nhà đó sạch sẽ đến mức bất thường," Alex tiếp tục, hắn cau mày. "Sàn gỗ bóng loáng. Tường trắng tinh. Không một hạt bụi, không một vết ố. Trong không khí thì tràn ngập mùi hoa oải hương nhẹ nhàng."
"Chả phải đó là tiêu chuẩn của một căn nhà mà những kẻ giàu có yêu cầu ư?" Lena nói, cô không tỏ ra ấn tượng chút nào.
Alex nuốt nước bọt.
"Không đơn giản như vậy. Trong nhà khi ấy có hai người phụ nữ đang làm việc. Họ mặc đồng phục đen trắng, tóc búi gọn gàng, trông rất... chỉn chu. Cả Victor và Jaime đều tỏ ra rất thân thiện và vui vẻ khi chia tay anh. Không phải kiểu lịch sự giả tạo của bọn nhà giàu thành phố đâu. Mọi thứ đều bình thường. Đều rất bình thường. Nhưng..."
"Nhưng sao?"
Alex lại rùng mình, gã nhăn mặt.
"Nhưng anh không ngừng nghĩ về những cái xác, Lena. Suốt quãng thời gian lái xe, đầu óc anh cứ quẩn quanh hình ảnh những cái xác được ướp formaldehyde. Sạch sẽ. Thơm tho. Hoàn hảo. Nhưng chết rồi."
Hắn mím chặt môi lại, sắc mặt trầm xuống.
"Nói thế nào nhỉ... Căn nhà đó thiếu hơi người, đúng, đúng vậy. Không phải kiểu nhà hoang không có ai ở. Mà là kiểu... một cái nhà xác được trang trí thành phòng khách. Đẹp đẽ. Sang trọng. Nhưng bên dưới lớp sơn ấy, anh cứ có cảm giác có thứ gì đó đang... thối rữa."
"Anh đang dọa tôi đấy à?" Lena tỏ ra khó chịu, khoanh tay trước ngực. "Hay chỉ muốn kể cho tôi nghe một câu chuyện về căn nhà giàu có nhưng có ma?"
"Thôi, bỏ qua cảm nghĩ của anh đi," Alex xua tay, như muốn gạt bỏ chính những gì mình vừa nói. "Nếu em cần 45000 đô. Thì cái két sắt hoặc đống đồng hồ vàng, hay mấy cái nhẫn đính đá quý trong nhà đó là lối thoát hợp lý. Nhưng anh nói trước, Lena... trực giác của anh đã mách bảo rằng có thứ gì đấy không ổn với hai gã đàn ông kia."
Lena im lặng. Cô chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn.
Một ngôi nhà giàu có. Không an ninh điện tử. Những món đồ giá trị vứt lăn lóc. Một cặp đôi đồng tính lập dị thích sạch sẽ.
Câu hỏi của Alex vẫn đang vang vọng trong đầu: Trước đây họ đổ phế thải đi đâu? Và tại sao bây giờ lại đổ xuống cống?
Có hai khả năng. Một là họ thực sự ngu ngốc như lời Victor tự chửi mình. Hai là... họ đang cố che giấu thứ gì đó khác.
Còn về gã Jaime và khả năng "thuyết phục" kỳ lạ của cậu ta?
Lena đã từng gặp những kẻ như vậy. Trong tù. Có những đứa có thể mỉm cười ngọt ngào rồi cầm dao đâm vào lưng bạn.
Kỹ năng thao túng tâm lý không có gì siêu nhiên cả, nó chỉ là vũ khí của những kẻ biết cách sử dụng nhan sắc.
Nhưng dù sao đi nữa...
Cô nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay. Tám ngày. Bốn mươi lăm nghìn đô.
Dù căn nhà đó có vấn đề gì, thì nó vẫn là cơ hội duy nhất của cô.
Lena có thể thề rằng đang nghe thấy một giọng nói bí ẩn vang lên trong đầu mình.
"Hãy học cách đứng dậy từ nơi mà con vấp ngã."
Là ai vậy nhỉ, Chúa đấy ư?
Chà, cô vốn không phải là một giáo dân thường xuyên đi lễ nhà thờ vào chủ nhật, nhưng biết đâu được. Chả phải họ thường nói Chúa vẫn luôn sẵn sàng giơ một bàn tay cho những kẻ sa cơ lỡ vận đấy thôi.
Còn về cái trực giác vớ vẩn của Alex? Nếu nó hữu dụng đến thế, thì sao không cảnh báo họ về việc dẫm lên con chó bông đồ chơi kia, sẽ tạo ra âm thanh đủ để đánh thức cả thành phố.
Có lẽ chúng là những kẻ lập dị thích chơi trội? Tốt thôi. Những kẻ lập dị thường là những nạn nhân dễ xơi nhất.
"Được rồi, nghe này, tôi sẽ cần đến sự giúp đỡ của anh."
Năm phút sau, khi trời đã tạnh mưa, Lena Healey đã phóng đi trên chiếc Toyota Camry cũ rích, vừa đi vừa nghĩ về việc cần phải nói sao với Bono về kế hoạch mới nhất của cô.
Nó sẽ cần phải là một câu chuyện thú vị.
0 Bình luận