Tập 1

Chương 3

Chương 3

Đã mười hai giờ đêm khi Lena đỗ chiếc Toyota Camry xuống con hẻm tối tăm nằm sâu trong khu East Harlem.

Cô bước ra khỏi xe, khóa cửa, rồi đứng nhìn tòa nhà trước mặt một lúc. Nó là một khối bê tông xám xịt ba tầng, với những cửa sổ gắn song sắt han gỉ và mái hiên đã mục nát từ lâu. Vài bóng đèn đường chập chờn hắt ánh sáng vàng vọt lên bức tường loang lổ vết ẩm mốc.

Nhà trọ Sunset. Cái tên mỉa mai nhất mà Lena từng nghe. Bởi nơi này chẳng bao giờ nhìn thấy mặt trời, kể cả lúc hoàng hôn.

Cô bước lên bậc thềm, đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp. Mùi ẩm mốc quen thuộc ùa vào mũi, hòa lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền và thứ gì đó giống như bắp cải thối. Hành lang tối om, chỉ có một bóng đèn huỳnh quang đang chớp nháy điên cuồng ở cuối dãy, tạo ra những khoảng sáng tối luân phiên.

Và ngay giữa hành lang, một bóng người đồ sộ đang chắn ngang lối đi.

"Healey!"

Giọng nói vang lên với cái âm sắc đặc trưng mà chỉ những người sinh ra ở phía Đông dãy Ural mới có được. Nơi mà chữ "W" luôn bị biến thành chữ "V" một cách thô bạo. Nó nặng nề. Khàn đặc. Và đầy vẻ bực bội.

Ivan Russo. Chủ nhà trọ. Người luôn vỗ ngực tự hào là "kẻ sống sót vĩ đại" sau khi Liên Xô sụp đổ. Hay chỉ đơn giản là nhanh chân hơn những kẻ thiếu may mắn khác

Lão là một người đàn ông to béo, bụng phệ lòi ra khỏi chiếc áo ba lỗ trắng đã ngả màu. Đôi chân ngắn ngủn được bọc trong chiếc quần đùi màu nâu, còn trên đầu là mớ tóc bạc lơ thơ được chải ngược về phía sau một cách cẩu thả. Lão đang cầm một lon bia Miller Lite uống dở, mặt đỏ gay vì giận dữ.

"Cô biết mấy giờ rồi không hả?" Lão gầm lên, tiếng Anh bị bóp méo bởi chất giọng Nga đặc sệt. "Nửa đêm rồi! Tôi đáng lẽ phải ngủ từ lâu lắm rồi!"

"Vậy thì ông nên đi ngủ đi," Lena đáp tỉnh bơ, cố len qua bên cạnh lão. "Tôi không giữ ông lại."

Nhưng Ivan không buông tha. Lão bước sang một bước, chặn đường cô lần nữa.

"Đừng có mà nói lảng!" Lão chỉ tay vào mặt cô, ngón trỏ mập mạp run run vì tức giận. "Cô đã trễ tiền trọ hơn một tuần rồi! Một tuần, Healey! Cô tưởng đây là nhà tế bần à?"

Lena thở dài. Cô nhìn vào gương mặt đỏ ửng của lão già, với đôi mắt ti hí chìm trong lớp mỡ và cái mũi sần sùi như củ khoai tây.

Một tuần nữa thôi, nếu thất bại, thì cô sẽ được miễn phải trả tiền trọ cho lão già này. Vĩnh viễn.

Nó là tin tốt hay tin xấu nhỉ?

"Tôi sẽ trả, ông Russo," cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh. "Cuối tuần này."

"Cuối tuần này!" Ivan quát lớn, nước bọt văng tung tóe. "Cô cũng nói y hệt thế tuần trước! Các người ai cũng nói vậy cả!"

Lão vung tay chỉ về phía cầu thang, như thể đang diễn thuyết trước một đám đông vô hình.

"Cô tưởng tôi sướng lắm à? Tối qua, hai đứa ở phòng 2C lại gây ồn ào đến hai giờ sáng. Sáng nay, con mụ ở 1C và thằng con trai lại than phiền về nước rò rỉ từ trần nhà. Rồi giờ là cô!"

Lão hít một hơi sâu, ngực phập phồng như một con cá voi mắc cạn.

"Tôi là chủ nhà trọ, không phải ông già Noel! Không ai trả tôi đủ tiền để phải chịu đựng lũ khách thuê vô ý thức các người đâu!"

Lena nhìn lão. Trong đầu cô, một ý tưởng bất chợt lóe lên.

"Ông Russo," cô dịu giọng, môi cong lên thành một nụ cười nhẹ, "chút phiền toái đó có là gì so với những thứ ông đã trải qua?"

Ivan chớp mắt, vẻ bực bội trên mặt lão hơi chùng xuống. "Cô nói cái gì?"

"Ý tôi là..." Lena nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ giả tạo, "so với việc phải vượt một chặng đường dài từ Chukotka đến Alaska, trên một con tàu đánh cá nhỏ xíu giữa đại dương mênh mông. Và trên đường đi..."

Cô hạ giọng xuống, đúng với phong cách của một giáo viên đang kể chuyện thần thoại trong lớp học. "...còn phải chiến đấu với một con bạch tuộc khổng lồ nữa. Những phiền toái nhỏ nhặt ở đây chỉ là vết muỗi đốt thôi, đúng không?"

Gương mặt Ivan thay đổi ngay lập tức. Sự giận dữ tan biến, thay vào đó là một nụ cười khoái trá nở rộng trên đôi môi dày. Đôi má phúng phính của lão ửng đỏ, lần này vì hãnh diện chứ không phải tức giận.

"Thực ra thì..." lão hắng giọng, vươn ngực ra phía trước, "nó là một con cá mập khổng lồ."

"Cá mập à?" Lena tỏ vẻ kinh ngạc. "Chúa ơi."

"Đúng, đúng vậy!" Ivan hào hứng gật đầu, lon bia trong tay lão sóng sánh. "Nó to bằng cái xe bus! Răng nanh dài bằng cả cánh tay người lớn! Nhưng tôi đã..."

Phải, giống như bà vợ đã qua đời của ông vậy, Lena thầm nghĩ, mặt vẫn giữ nguyên vẻ thán phục. Cô phải nín cười mỗi khi nhớ về tấm ảnh bà vợ to béo với mái tóc xoăn dày, khuôn mặt dữ dằn mà lão Russo luôn treo trang trọng giữa phòng khách.

Cô đã nghe câu chuyện này ít nhất mười lần rồi. Và mỗi lần, con "cá mập" lại to hơn, chuyến hành trình lại gian khổ hơn, còn Ivan thì lại anh hùng hơn.

Sự thật có lẽ đơn giản hơn nhiều. Một gã thanh niên Nga trốn trên tàu hàng, ói mửa suốt chặng đường vì say sóng, rồi may mắn không bị tuần duyên Mỹ bắt được.

Chỉ là những kẻ vượt biên ít khi kể câu chuyện thật của họ.

Nhưng đó cũng chẳng phải là việc của cô.

"Này, này, này!"

Một giọng nói vang lên từ phía cầu thang, cắt ngang màn độc thoại của Ivan. Tiếng bước chân nặng nề vọng xuống, kèm theo âm thanh lạch cạch đặc trưng của một bên chân đang kéo lê.

Một gã đàn ông cao lớn xuất hiện dưới ánh đèn chập chờn. Ben White. Cư dân phòng 3A.

Gã có thân hình vạm vỡ của một vận động viên, với đôi vai rộng và cánh tay chắc nịch. Nhưng tất cả đã bị thời gian và hoàn cảnh bào mòn. Giờ đây, dưới lớp áo bảo hộ lao động màu xanh sẫm, cơ thể ấy chỉ còn là cái khung xương của một giấc mơ đã chết. Khuôn mặt gã thô kệch, với cái mũi gẫy, đôi mắt nhỏ, và một cái cằm bạnh. Mỗi bước đi, chân phải của gã kéo lê trên sàn, tạo ra âm thanh như tiếng rên rỉ của sàn gỗ mục.

"Ông Russo," Ben nói, giọng trầm nhưng đầy vẻ dứt khoát, "đã gần nửa đêm rồi. Ông không nên làm phiền cô Healey vào giờ này."

Ivan quay lại, mặt nhăn nhó. "Cái này không liên quan đến anh, White!"

"Nó liên quan đến tôi khi ông làm ồn ào ở hành lang lúc nửa đêm," Ben bình tĩnh đáp. "Ông vừa than phiền về khách trọ gây ồn. Vậy thì ông đang làm gì?"

Lão già há hốc miệng, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại ngậm lại. Lão nhìn Ben, nhìn Lena, rồi khịt mũi một tiếng đầy bực bội.

"Được rồi, được rồi!" Lão xua tay, lầm bầm vài câu tiếng Nga trong miệng, có lẽ là chửi thề, rồi quay lưng lạch bạch đi về phía phòng mình.

"Nhưng nhớ đấy, Healey. Cuối tuần này không có tiền, cô cuốn gói ra khỏi đây!" Lão nói vọng lại.

Cánh cửa đóng sầm, để lại hành lang trong sự im lặng.

Lena thở phào. Cô quay sang Ben, gật đầu nhẹ.

"Cảm ơn anh."

"Không có gì," Ben nhún vai. "Lão già khó tính đấy cứ thích làm quá mọi thứ lên."

Gã bước đến gần hơn, bước chân cà nhắc vụng về. Dưới ánh đèn chập chờn, Lena có thể nhìn thấy rõ hơn chiếc thẻ nhân viên vẫn còn lủng lẳng bên hông và đôi mắt của gã. Đôi mắt của một kẻ đã phải chịu quá nhiều sự thất vọng trong cuộc sống nhàm chán này.

Cô biết cái nhìn ấy. Bởi cô nhìn thấy nó mỗi ngày trong gương.

"À, mà này..." Ben ngập ngừng. "Cô... cô có ổn không? Ý tôi là, thật sự ổn? Cái bệnh hồi trước..."

Lena chớp mắt.

Lại câu hỏi đấy.

Một tháng trước, khi cô bắt đầu ra khỏi phòng trở lại sau bốn tháng gần như biến mất khỏi thế giới. Mọi người đã hỏi cô câu ấy. Spike và Crystal ở 2C,  Priya ở 1C, Miranda ở 2A. Một lần. Chỉ một lần duy nhất. Và cô trả lời giống nhau với tất cả:

"Đừng hỏi quá nhiều. Nó không phải bệnh truyền nhiễm."

Và thế là xong. Ở Sunset, người ta không đào sâu vào chuyện của nhau. Ai cũng có bí mật. Ai cũng có lý do để không muốn bị hỏi ngược lại. Đó là quy tắc bất thành văn.

Nhưng Ben... Ben thì khác.

Gã đã hỏi cô một lần cách đây một tháng. Và đêm nay, gã lại hỏi lần nữa.

Lena nhìn gã. Nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ quan tâm đấy. Nhìn vào cách gã đứng, vai hơi khom về phía trước.

Gã thích cô. Thật sự thích cô.

Và điều đó khiến cô cảm thấy... phức tạp.

"Tôi ổn rồi, Ben," cô nói, nở một nụ cười nhẹ. "Đã khỏe hẳn từ lâu rồi. Anh không cần phải lo."

"Tốt quá," gã thở phào. "Tôi chỉ... ý tôi là, hồi đó cô trông... không ổn lắm. Cứ ở lì trong phòng suốt. Cả tháng trời chỉ thấy cô ra ngoài vài lần. Tôi tưởng..."

Gã dừng lại, như thể sợ đã nói quá nhiều.

"Anh tưởng gì?" Lena hỏi, cô hơi nghiêng đầu sang bên trái. Chớp mắt.

"Tôi tưởng..." Ben liếm môi. "Tôi tưởng cô sẽ không quay lại."

Không quay lại.

Cô hiểu ý gã. Ở những nơi như thế này, người ta biến mất thường xuyên. Để  trốn nợ. Hoặc  chuyển đi nơi khác. Và đôi khi... là không bao giờ quay trở lại.

"Tôi vẫn ở đây, Ben," cô nói. "Vẫn còn sống."

Gã gật đầu, mỉm cười

"Này, Lena. Nếu cô có rắc rối gì... ý tôi là, bất cứ thứ gì. Cứ đến gặp tôi nhé. Phòng 3A."

Lena nháy mắt. "Tôi biết phòng của anh, Ben."

"À, ừ, tất nhiên rồi," gã gãi gãi đầu, tỏ ra lúng túng. "Tôi chỉ muốn... ý tôi là..."

"Tôi vẫn chưa quên," Lena tiếp tục. "Năm trăm đô tuần trước. Cảm ơn anh, Ben. Thật sự."

Gương mặt Ben sáng lên. "Ồ, chuyện đó à? Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."

"Năm trăm đô không phải là một số tiền nhỏ, với bất kỳ ai, nhất là với những con người sống ở nơi này." Lena cay đắng nghĩ. Cô không thể chối bỏ cảm giác đã lợi dụng lòng tốt của người đàn ông này quá nhiều

Gã dừng lại một nhịp, rồi liếm môi, như thể đang cố gom hết can đảm.

"Thực ra... nếu cô muốn cảm ơn tôi một cách tử tế hơn," gã nói, giọng run nhẹ, "thì... có một nhà hàng Trung Hoa mới khai trương gần khu công nghiệp chỗ tôi làm. Giá cả phải chăng mà đồ ăn ngon lắm. Dì Mei, bà chủ quán, nấu súp hoành thánh và sủi cảo tôm ngon nhất mà tôi từng ăn."

Gã nhìn cô, đôi mắt đầy hy vọng. "Cô có muốn... đi ăn tối với tôi không? Thứ Bảy này?"

Lena nhìn gã. Nhìn vào đôi mắt chân thành ấy. Nhìn vào nụ cười ngại ngùng như của một học sinh trung học lần đầu tỏ tình.

Gã từng là một ngôi sao bóng bầu dục đầy triển vọng. Một vận động viên tài năng với tương lai rộng mở. Cho đến khi phải chịu một cú tắc bóng tàn bạo xé toạc dây chằng đầu gối trong trận chung kết năm cuối. Sự nghiệp chấm dứt. Học bổng bị cắt. Và giờ gã ở đây, với một cái chân phải đi cà nhắc vĩnh viễn.

Một trong số ít những gã đàn ông tử tế hiếm hoi mà cô đã gặp trong cuộc đời mình.

Nếu như... 

Biết đâu đấy. Nếu như cô có thể thoát khỏi món nợ với Bono mà còn sống.

Nếu như cô có thể có một cuộc sống bình thường, với những bữa tối ở nhà hàng Trung Hoa giá rẻ của dì Mei.

Thì có lẽ...

"Để tôi nghĩ đã, Ben," cô nói, nở một nụ cười dịu dàng. "Tuần này tôi hơi bận."

Sự thất vọng thoáng qua trong mắt gã, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ thấu hiểu.

"Tất nhiên rồi," gã gật đầu. "Tôi hiểu. Cô cứ từ từ. Lời mời vẫn còn hiệu lực."

Gã lùi lại một bước, cười gượng gạo.

"Chúc cô ngủ ngon, Lena."

"Anh cũng vậy, Ben."

Lena đứng nhìn gã cà nhắc bước lên cầu thang, bóng lưng to lớn dần khuất sau góc hành lang. Tiếng bước chân lệch nhịp vọng lại, mỗi lúc một xa.

Rồi cô quay lưng, bước về phía phòng của mình. Cảm thấy dễ chịu khi không phải tiếp tục được nghe những lời hỏi thăm về vết thâm trên mặt mình.

Khi cánh cửa mở ra, bóng tối và mùi ẩm mốc lập tức ùa vào khứu giác như một người bạn cũ. Cô với tay bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn dây tóc trần trụi rọi xuống không gian nhỏ hẹp, phơi bày "thế giới riêng" của Lena Healey.

Căn phòng rộng chừng mười lăm mét vuông, được bày biện gọn gàng. Trên tường, những tấm poster cũ kỹ của nhóm Thủy Thủ Mặt Trăng vẫn còn bám chặt, màu sắc đã phai nhạt theo thời gian nhưng vẫn đủ để nhận ra những cô gái chiến binh  trong bộ đồng phục thủy thủ quen thuộc.

Góc tường đối diện giường có một tấm poster lớn nhất in hình Haruka Tenoh và Michiru Kaioh đứng cạnh nhau, tay trong tay, dưới ánh trăng bạc. Sailor Uranus và Sailor Neptune. Cặp đôi "chị em họ" huyền thoại.

Lena khịt mũi khi liếc qua tấm poster ấy. Hồi bé, cô đã xem phiên bản lồng tiếng Anh và tin sái cổ rằng họ chỉ là hai chị em thân thiết. Mãi đến khi lớn lên, xem lại bản gốc tiếng Nhật, cô mới vỡ lẽ ra rằng đám kiểm duyệt đã biến một cặp tình nhân đồng giới thành... họ hàng ruột thịt.

Chà, điều đó giải thích khá nhiều thứ về cái cách họ "nhìn nhau", cách mà Haruka nắm tay Michiru.

Đồ nội thất trong phòng đều là hàng giá rẻ mua từ cửa hàng Ollie's Bargain Outlet ở khu Bronx. Loại đồ mà gã chủ cửa hàng đã quảng cáo là bền như quan tài, nghĩa là nó sẽ không tự nhiên đổ sập xuống khi đang sử dụng, mà sẽ có dấu hiệu cảnh báo từ trước.

Một chiếc giường đơn với bộ ga trải màu xám. Tủ quần áo cỡ vừa màu trắng, cánh cửa hơi cong vênh ở góc. Một bàn trang điểm nhỏ với tấm gương đã ố vàng ở viền, trên mặt bàn bày vài món mỹ phẩm rẻ tiền và một hộp băng vệ sinh dự phòng. Bên cạnh bàn là một cái tủ lạnh mini. Bồn rửa bát, và cuối cùng là một cái bếp ga rỉ sét.

Và ở góc phòng, trên chiếc bàn gỗ xiêu vẹo, là thứ đáng giá nhất mà cô sở hữu: một chiếc laptop Dell cũ, màn hình đã có vài vết xước, nhưng vẫn chạy tốt. Cô đã mua nó từ tiệm cầm đồ với giá hai trăm đô, một khoản đầu tư đáng giá.

Có một phòng tắm nhỏ ở bên trong. Nước nóng tính phí theo kiểu từng xu một mỗi phút.

Lena đóng cửa lại, tựa lưng vào tường. Nhắm mắt lại

Thứ Bảy này.

Thứ Bảy là ngày thứ năm trong số tám ngày còn lại. Nếu mọi thứ suôn sẻ, cô có lẽ đã hoàn thành phi vụ ở Harrow's End.

Còn nếu không...

Cô mở mắt ra, nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm.

Biết đâu đấy. Dì Mei, súp hoành thánh, và sủi cảo tôm sẽ phải đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!