Tập 1

Chương 6

Chương 6

Lena vặn chìa khóa. Chiếc Toyota Camry rùng mình một cái, tiếng động cơ rền rĩ vang lên như tiếng ho của một ông già bị viêm phổi, rồi mới chịu nổ máy.

Cô cho xe lùi ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng xe cộ đông đúc buổi sáng của New York. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn xám xịt một màu chì nặng nề.

Để xua đi sự im lặng ngột ngạt trong khoang lái, Lena bật radio. Tiếng rè rè vang lên, rồi nhanh chóng được thay thế bằng giọng nói hào hứng quá mức của hai gã bình luận viên kênh thể thao ESPN.

"...và chỉ còn hai tuần nữa thôi, Super Bowl XLIV sẽ chính thức diễn ra tại Miami!" Giọng bình luận viên vang lên đầy phấn khích. "New Orleans Saints đang được đặt kỳ vọng rất lớn sau khi đánh bại Minnesota Vikings tuần trước. Liệu Drew Brees và đồng đội có thể mang chiếc cúp Lombardi về cho thành phố vẫn còn đang hồi phục sau cơn bão Katrina? Hay Peyton Manning và Indianapolis Colts sẽ chứng minh đẳng cấp của mình? Mọi con mắt đang đổ dồn về Miami! tỷ lệ cược hiện tại đang nghiêng hẳn về phía Indianapolis với mức chấp 5 điểm..."

Lena gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng theo nhịp điệu của bản nhạc hiệu chương trình.

Super Bowl. Ngày hội lớn nhất nước Mỹ. Cô biết vào ngày hôm đó, hàng triệu gã đàn ông sẽ dán mắt vào màn hình TV, la hét khản cổ vì một quả bóng bầu dục. Nhưng điều thú vị hơn cả trận đấu là những con số đi kèm với nó.

Hàng tỷ đô la tiền cược sẽ được tung ra trong ngày hôm đó. Từ những sòng bạc lộng lẫy ở Las Vegas cho đến những góc phố tối tăm ở Bronx.

Cô đã nghe những câu chuyện thú vị, cả bi kịch lẫn hài kịch. Về những gã công nhân hoặc tài xế đặt cược toàn bộ tiền tiết kiệm trong ngân hàng vào một đội, rồi sáng hôm sau  tỉnh dậy với cái túi rỗng không và tờ giấy ly hôn. Về những tay chơi may mắn đổi đời chỉ sau một đêm, mua nhà, mua xe, rồi lại thua sạch trong mùa giải tiếp theo.

Đúng, có những kẻ sẵn sàng đánh cược cả cuộc đời, tài sản, gia đình, tương lai vào trò chơi này... rồi chứng kiến tất cả bị cuốn bay theo cú touchdown của một gã cầu thủ triệu phú đang chạy trên màn hình TV.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô, đầy cám dỗ: Tại sao mình không thử nhỉ?

Nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi một thực tế nghiệt ngã về mặt toán học, với 5000 đô, dù có thắng, cô cũng chỉ kiếm được tối đa là gấp đôi, hoặc gấp ba số tiền hiện có nếu đặt vào đội được đánh giá yếu thế hơn, và nếu đội đấy có thể chiến thắng.

Rồi cô tiếp tục nghĩ về số phận của mình.

Vận may ư?

Cô nhớ đến tờ vé số trúng giải 15000 đô từng mua năm 18 tuổi, thứ bị rách làm đôi vì cô lỡ tay bỏ quên trong túi quần khi giặt. Cũng như cái cảm xúc tiếc nuối khủng khiếp khi nhận ra mình đã có thể trở thành kẻ chiến thắng. Từ đó đến nay, trừ đi quãng thời gian trong tù, cô vẫn đều đặn mua một tờ vé số mỗi ngày, nhưng chưa từng trúng giải thêm lần nào nữa.

Mẹ kiếp, nếu có một vị thần nào đang phụ trách việc phân phát vận may, thì rõ ràng ông ta đã đặt tên Lena Healey vào danh sách đen từ lâu rồi.

Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc, bắt đầu đi vào khu vực ngoại ô Queens. Quang cảnh xung quanh dần thay đổi. Những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho các khu công nghiệp trải dài, với những nhà kho khổng lồ và bãi xe tải san sát nhau.

Và rồi, những container xuất hiện.

Hàng trăm, hàng nghìn chiếc container thép xếp chồng lên nhau, sừng sững như những tòa nhà chọc trời đầy màu sắc. Đỏ, xanh, vàng, cam... chúng in hằn dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sáng mùa đông, tạo nên một mê cung kim loại khổng lồ.

Lena rẽ vào một con đường nhỏ, nơi một tấm biển lớn đứng chễm chệ bên lề đường:

"Công ty Vận tải St. Christopher.",

"Vận chuyển an toàn, đúng hẹn, tin cậy."

"Được thành lập vào năm 1987."

Bên dưới tấm biển là hình ảnh Thánh Christopher đang cõng Chúa Hài Đồng qua dòng sông, bức tranh được vẽ theo phong cách biểu tượng Byzantine truyền thống.

Lena nhìn tấm biển, khóe miệng cong lên thành một nụ cười mỉa mai.

Thánh Christopher. Vị thánh bảo hộ cho những người đi đường. Và cũng là vỏ bọc hoàn hảo cho Bernard "Bono" O'Brien, ông trùm chột mắt với đôi bàn tay đã cắt không biết bao nhiêu ngón tay của những kẻ dám chây ì tiền nợ.

Cô đỗ xe trước cổng, hít một hơi thật sâu.

Đến giờ trình diễn rồi.

Lena đánh xe vào bãi đỗ dành cho khách, để chiếc xe nằm lọt thỏm giữa những chiếc xe đầu kéo container khổng lồ. Cô tắt máy, rút chìa khóa, bước ra ngoài.

Cổng chính của công ty là một cánh cổng sắt lớn, cao gần ba mét, với những thanh sắt nhọn hoắt ở trên đỉnh. Bên cạnh cổng là một chốt bảo vệ nhỏ gọn nhưng kiên cố. Hai gã đàn ông mặc đồng phục màu xanh navy đang đứng canh gác

Lena tiến đến, dừng lại trước cửa chốt.

"Tôi cần gặp ông O'Brien," cô nói.

Gã bảo vệ thứ nhất, một người đàn ông da trắng với bộ ria mép rậm rạp, ngước mắt lên nhìn cô từ đầu đến chân. Ánh mắt lướt qua chiếc áo thun rẻ tiền, quần jean bạc màu, và đôi giày bốt cũ kỹ. Rồi gã khịt mũi, quay lại nhìn đồng nghiệp với vẻ mặt khinh khỉnh.

"Cô có hẹn trước không?" gã hỏi, giọng lười biếng.

"Không. Nhưng tôi có chuyện quan trọng cần thông báo với ông ấy."

"Chuyện quan trọng?" Gã bảo vệ thứ hai bật cười, một gã Latino với mái tóc húi cua và hàm răng vàng khè. "Ai mà chả nói thế. Cô tên gì?"

"Lena Healey."

Hai gã nhìn nhau, rồi cùng cười khẩy.

"Nghe này, cô Healey," gã ria mép chậm rãi nói, đầy vẻ kiêu ngạo. "Ông O'Brien là người bận rộn. Ông ấy có lịch trình cố định. Nếu không có cuộc hẹn được sắp xếp từ trước, thì dù có là thống đốc bang New York, hay Giáo hoàng đi chăng nữa, cũng không có cửa bước vào đây. Hiểu chưa?"

Lena nghiến răng. Cô thò tay vào túi áo, định rút chiếc BlackBerry ra để gọi trực tiếp cho Bono.

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói ồm ồm, vui vẻ vang lên từ phía sau lưng cô:

"Nào, nào, các chàng trai. Đừng thô lỗ với phụ nữ thế chứ."

Lena quay phắt lại. Và ngay lập tức, cô cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cơn buồn nôn kinh khủng trào lên tận cổ họng, khiến cô suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Một gã đàn ông da đen cao lớn đang bước từ phía bãi đỗ xe đi về phía họ. Gã cao ít nhất mét chín, vai rộng như cánh cửa, với những bắp tay cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo vest đen bó sát. Cái đầu cạo trọc bóng loáng. Đôi kính râm đen che kín đôi mắt, nhưng Lena biết rõ đằng sau lớp kính ấy là gì.

Là ánh mắt của một con thú.

Hắn dừng lại cách họ vài bước, giang rộng hai tay như thể đang chào đón một người bạn cũ. "Lena! Cô gái yêu quý của tôi!" Hắn reo lên, đầy vẻ phấn khích. "Lâu quá không gặp! Trông em ngày hôm nay thật tuyệt vời!"

Trong vòng một giây, cô đã nghĩ đến việc quay lưng bỏ chạy. Nhảy lên xe, đạp ga, và chạy thật xa khỏi kẻ này. Khỏi cái công ty chết tiệt này. Khỏi tất cả mọi thứ.

Nhưng cô không thể.

Brian "Hammer" Actel. Một trong những vệ sĩ thân cận nhất của Bono. Và cũng là một trong những khách hàng thường xuyên khi cô còn làm gái bán hoa.

Cô tin hắn có biệt danh "Hammer" không phải vì thích dùng búa. Mà dựa trên cái cách đối xử với phụ nữ. Như thể họ chỉ là những cái đinh cần được đóng xuống.

Một kẻ bạo dâm đích thực.

Hắn không bao giờ chịu dùng biện pháp bảo vệ. Dù cô có van xin hay cố gắng thương lượng đến thế nào. Thì đáp lại cũng chỉ là một nụ cười nhăn nhở, đầy vẻ tự mãn.

"Anh thích cảm giác da thịt chạm vào nhau, cao su làm mất hết cảm hứng, và anh thì không thích bị mất hứng."

Rồi sau khi xong việc, khi Lena chỉ có thể nằm bất động trên giường, thân hình bầm dập, đau nhức, cố gắng không chửi thề thành tiếng. Hắn sẽ vuốt ve lưng cô, thì thầm. "Hi vọng em thích nó, cưng à. Còn nếu không, cũng không sao cả. Anh khoái một con mèo hoang biết chống cự hơn."

Kết quả, một viên Plan B One-Step, thuốc tránh thai khẩn cấp với giá năm mươi đô mỗi vỉ. Kèm theo là một danh sách dài những "món quà" khuyến mãi: những cơn buồn nôn trực trào trong cuống họng, cảm giác chóng mặt như thể cả thành phố đang nghiêng ngả, và những cơn đau quặn thắt ở bụng dưới khiến cô chỉ muốn gục xuống ngay trên vỉa hè.

Khi cô đem chuyện này ra than vãn với đám "đồng nghiệp". Chúng chỉ nhún vai, thở dài, rồi nói một câu duy nhất. 

"Đàn ông là vậy đấy, Lena. Nhưng đừng quên, mấy thằng thích chơi kiểu đó thường sẵn sàng chi đậm hơn. Đau đớn là một phần của hóa đơn thôi."

Cô đã hi vọng thằng chó đẻ này cũng bị mắc bệnh tình dục giống mình. Nhưng đoán xem, Chúa đã ưu ái ai hơn nào?

Năm ngày trước, con thú này đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng cô vào lúc giữa trưa. Và khi cô nói rằng mình vẫn chưa có đủ tiền, cái nụ cười quen thuộc ấy liền nở trên môi hắn...

"Bono gửi lời nhắn," Brian nói, giọng vui vẻ như thể đang thông báo một tin tốt lành. "Thời gian sắp hết rồi, Lena. Em nên bắt đầu lo liệu đi."

Rồi, trước khi cô kịp phản ứng, hắn đã tặng cho cô một cú đấm. Thẳng vào mắt trái.

Cô ngã xuống sàn, thế giới xoay vòng trong màu đen và những tia sáng lập loè. Máu ri rỉ chảy xuống má, hòa lẫn với nước mắt.

"Đó là lời nhắc nhở," giọng hắn vang lên từ trên cao. "Lần sau, nếu em vẫn chưa có tiền, anh sẽ phải nhắc em nhiều hơn."

"Em biết đấy." Hắn lắc đầu, đầy vẻ thương hại giả tạo. "Anh thật không muốn làm điều này chút nào, nhưng công việc là công việc. Và đừng quên, lâu rồi cái bến cảng số bảy chưa có cái xác chết trôi nào cả."

Rồi hắn bỏ đi, để cô nằm dưới đất, rên rỉ trong đau đớn.

Vết bầm tím ấy vẫn còn trên mặt cô, bị che đi bởi lớp kính râm đen. Và nếu bất cứ ai hỏi về nó, họ sẽ nhận được một câu trả lời ngắn gọn. "Tôi đã gặp một tai nạn xui xẻo."

"Để cô ấy vào," Brian ra lệnh cho hai gã đàn ông. "Cô ấy là khách của ông chủ."

Hai gã bảo vệ nhìn nhau, rồi lập tức nhường đường.

"Vâng, thưa ngài Actel."

Brian quay sang Lena, nụ cười vẫn nở rộng trên môi. "Đi theo anh, Lena. Anh sẽ dẫn em vào gặp sếp."

Gã đặt tay lên vai cô, những ngón tay to như xúc xích siết nhẹ vào bả vai. Một cử chỉ có vẻ thân mật, nhưng Lena biết rõ nó là gì.

Sự kiểm soát. Sự sở hữu.

Cô nuốt nước bọt, liếm môi.

"Cảm ơn," cô nói, giọng khô khốc.

"Không có gì," Brian đáp, dẫn cô đi qua cổng. "À, nhân tiện, em thấy mắt đã đỡ hơn chưa? Anh hơi mạnh tay hôm đó. Xin lỗi nhé." Gã cúi xuống, thì thầm, rồi mỉm cười.

Lena không đáp. Cô chỉ bước tiếp, nhìn thẳng phía trước, cố gắng không để ai nhìn thấy đôi tay đang run rẩy của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!