Lena bật dậy, mồ hôi đầm đìa.
Hơi thở dồn dập. Tim đập như trống trận.
Cô vẫn đang nằm trong căn phòng áp mái của căn nhà hoang. Trên tấm đệm cũ. Dùng cái túi du lịch làm gối.
Lena đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, nhận ra bàn tay mình vẫn đang run.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đang dần chuyển từ màu đen sang xám. Bình minh sắp đến.
Và một ngày mới đang chờ đợi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, khiến Lena giật nảy mình. Cô vội cầm lấy chiếc nokia. Màn hình xanh lét hiển thị một dãy số lạ.
Cô biết đấy là ai.
"Alo?"
"Chào người đẹp," một giọng nói trầm đục vang lên ở đầu dây bên kia. "Hy vọng ta không đánh thức cô dậy đúng lúc đang mơ về hoàng tử."
Bono.
"Ông," Lena đáp, cố giữ vẻ bình thản. "Sao ông có được số này?"
"Ta có cách của ta," Bono cười khẽ, tiếng cười như tiếng rít của một con rắn. "Vậy, cô gái nhỏ. Phi vụ đã tiến triển đến đâu rồi?"
Lena liếm môi, cân nhắc câu trả lời.
"Tôi mới chỉ đang quan sát," cô nói. "Chưa hành động."
Im lặng trong vòng vài giây, rồi Bono tiếp tục.
"Vậy thì để ta nói cho cô nghe kế hoạch mới. Đêm mai, người của ta sẽ đến. Họ sẽ xử lý gọn gàng căn nhà đó."
Tim Lena chùng xuống trong một nhịp
"Người của ông?"
"Đúng vậy. Ta muốn cảm ơn cô, cô bé à. Bởi đã chỉ ra một mục tiêu rất... ngon ăn."
Lena nghiến răng, cố kìm nén cơn tức đang dâng lên trong ngực.
"Nếu là như vậy," cô hỏi, "thì khoản nợ của tôi sẽ ra sao?"
Bono cười. Một tiếng cười khô khốc, lạnh lùng.
"Để trả công cho cô, ta sẽ giảm một nửa. Cô sẽ chỉ còn nợ hai mươi lăm nghìn đô la. Tốt chứ hả?"
Lena cảm thấy máu dồn lên mặt mình.
"Nó không phải một nửa," cô gắt gỏng.
"Luật của ta, cô gái," Bono đáp, không một chút dao động. "Cô chỉ là kẻ chỉ điểm. Không phải người thực hiện phi vụ. Mà kẻ chỉ điểm thì không bao giờ được chia đều."
"Nhưng..."
Lena nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, lòng bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Hai mươi lăm nghìn đô la.
Cô muốn ném chiếc điện thoại vào tường. Muốn gào lên. Muốn đập phá mọi thứ xung quanh.
Nhưng cô không làm vậy.
Thay vào đó, cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi nuốt cục tức xuống họng. Nó trôi xuống dạ dày như một cục than nóng bỏng, cháy rát.
Bình tĩnh, cô tự nhủ. Mày cần phải hành động nhanh hơn, phải vào căn nhà đó trước khi đám người của Bono đến.
Lena đứng dậy, bước đến cửa sổ, đưa ống nhòm lên mắt.
Và cô nhận ra một điều.
Nỗi sợ hãi tột cùng của đêm qua đã biến mất.
Không còn cảm giác bị theo dõi. Không còn ý nghĩ quái đản về "ngôi nhà đang nhìn lại." Chỉ còn lại một dinh thự cũ kỹ, im lìm dưới ánh nắng ban mai.
Có lẽ mình đã quá mệt, có lẽ chỉ nó chỉ là ảo giác.
Cô hạ ống nhòm, nhìn đồng hồ. Rồi lại đưa ống nhòm lên.
Cứ mỗi mười phút, cô lại kiểm tra một lần.
8 giờ sáng. Không có gì.
8 giờ 10. Vẫn im lìm.
8 giờ 20. Cánh cổng vẫn đóng chặt.
8 giờ 30. 8 giờ 40. 8 giờ 50.
Không ai ra ngoài.
Lena cau mày, điều chỉnh tiêu cự.
Theo lời Alex, người giúp việc thường đến lúc 8 giờ. Nhưng bây giờ đã 9 giờ, mà cánh cổng sắt vẫn đóng im ỉm như một nấm mồ.
Không có ai đến cả.
Lạ thật, Lena nghĩ, ngón tay gõ nhịp lên bệ cửa sổ. Tại sao không ai đến, Trừ khi...
Trừ khi cái gì?
Cô không biết. Nhưng có gì đấy không ổn.
Và điều đó khiến cô lo lắng hơn cả nỗi sợ vô hình đêm qua.
12 giờ đêm.
Dinh thự vẫn im lìm trong bóng tối, không một ánh đèn, không một tiếng động.
Đã đến lúc.
Lena đứng dậy, khoác túi lên vai, bước ra khỏi căn phòng. Khi ra đến cửa chính, cô dừng lại. Rồi quay đầu nhìn lên.
Ô cửa sổ căn phòng áp mái, nơi cô đã ngồi quan sát suốt cả ngày, hiện rõ trong ánh trăng mờ nhạt.
Và cô nhận ra một chi tiết kỳ lạ. Thứ mà cô đã không để ý khi lần đầu đến đây.
Ở góc trên của ô cửa sổ, là một cây thông cổ thụ to lớn. Những tán lá rậm rạp của nó vươn dài, bao phủ lấy một phần mái nhà.
Theo logic thông thường của tự nhiên, những cành cây thấp nhất lẽ ra phải rủ xuống, che khuất tầm nhìn của ô cửa đấy.
Nhưng không.
Lena tiến lại gần hơn, nheo mắt nhìn kỹ vào khoảng không gian trống trải ngay trước cửa sổ.
Một cành cây lớn, đường kính phải bằng bắp tay người lớn, đã biến mất.
Dấu vết để lại là một mặt cắt nham nhở trên thân cây. Nó không phải do gió bão bẻ gãy. Nó quá phẳng. Đó là vết cưa.
Ai đó đã cưa nó đi.
Cô nhớ về bệ cửa sổ trống trải, nơi những vỏ chai và mẩu thuốc lá cũ nằm lăn lóc. Tấm đệm gấp gọn gàng trong góc phòng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Nó không phải ngẫu nhiên.
Căn nhà hoang này. Ô cửa sổ. Lẫn góc nhìn hướng thẳng.
Tất cả đều quá thuận tiện. Quá hoàn hảo.
Cứ như thể nó được thiết kế để nhìn sang dinh thự vậy.
Và những kẻ đã ở đây trước cô. Dân lang thang, những người tò mò, hay bất kỳ ai, họ cũng đã ngồi ở vị trí ấy. Để quan sát. Và nhìn thấy những gì cô đã thấy.
Rồi họ đi đâu?
Lena đứng im, hơi thở nhẹ nhàng phả ra thành làn khói trắng trong không khí.
Dừng lại, cô tự nhủ. Mày đang suy nghĩ quá nhiều. Đây chỉ là một căn nhà hoang bình thường. Một ô cửa sổ bình thường. Ai đó chặt cành cây vì nó chắn tầm nhìn. Chẳng có gì bí ẩn cả.
Cô hít một hơi thật sâu.
Rồi tiếp tục đi về phía dinh thự. Băng qua con đường mòn, tiếp cận bức tường đá bao quanh ở phía góc khuất nhất, nơi những bụi thường xuân mọc dày đặc như một tấm thảm xanh đen.
Bức tường cao khoảng ba mét, được xây bằng đá tảng, trên đỉnh có gắn những mảnh thủy tinh vỡ để chống trộm.
Lena tháo cuộn dây thừng từ thắt lưng ra. Một đầu dây được buộc chặt vào cái móc câu tự chế bằng thép uốn cong, đầu kia quấn quanh cổ tay cô.
Cô lùi lại một bước, lấy đà, rồi quăng chiếc móc lên.
Không có tiếng KENG chói tai như trong phim. Lena đã bọc đầu móc bằng vải vụn. Chỉ có một âm thanh trầm đục khi kim loại bọc vải va vào đá, rồi tiếng sột soạt khi móc câu bám chặt vào khe hở giữa những viên gạch.
Cô giật mạnh dây hai lần để kiểm tra độ chắc chắn. Tốt.
Lena ném cái túi vải bố rỗng qua tường trước. Nó rơi xuống bãi cỏ bên kia với một tiếng bịch êm ái. Sau đó, cô hít một hơi sâu, đeo găng tay da vào, và bắt đầu leo.
Đôi giày đế cao su mềm bám vào những kẽ đá lồi lõm. Cơ bắp căng lên. Chỉ mất mười giây, cô đã đu người lên tới đỉnh tường, cẩn thận tránh những mảnh thủy tinh nhọn hoắt, rồi nhảy xuống.
Cô tiếp đất bằng mũi chân, khuỵu gối xuống để giảm chấn động, lăn một vòng trên cỏ êm ru như một con mèo hoang.
Lena men theo bóng tối của những bụi cây được cắt tỉa công phu, tiến về phía hông nhà.
Mục tiêu của cô là một ô cửa sổ tầng trệt, nằm khuất sau giàn hoa hồng leo. Đó là loại cửa sổ trượt kiểu cũ, loại rất "dễ xơi" đối với cô.
Lena rút con dao từ trong thắt lưng ra. Cô ghé mắt sát vào khe hở giữa khung cửa sổ và bệ gỗ.
Lớp sơn cũ đã bong tróc. Không có cảm biến từ tính. Không có dây báo động.
Cô lách lưỡi dao mỏng dính vào khe giữa hai cánh cửa trượt, dò tìm cái chốt gạt bên trong.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ xíu vang lên khi lưỡi dao đẩy được cái chốt kim loại rỉ sét sang một bên.
Lena cất dao, đặt hai tay lên khung gỗ dưới, dùng sức đẩy mạnh lên.
Cánh cửa sổ rên rỉ một tiếng phản đối rồi từ từ trượt lên, để lộ ra khoảng không gian đen ngòm bên trong.
Lena nắm lấy bệ cửa, đu người lên và trườn vào trong nhà.
Chân cô chạm xuống sàn gỗ.
Cô đứng im trong bóng tối khoảng mười giây, nín thở, lắng nghe xem có tiếng động nào đáp lại sự xâm nhập của mình không.
Không có gì. Chỉ có tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài ô cửa sổ cô vừa mở.
Lena đưa tay kéo lại cửa sổ xuống để tránh gió lùa, rồi quay mặt về phía phòng khách.
Và ngay lập tức, cô cảm nhận được nó.
Không phải là sự nguy hiểm. Hay đe dọa.
Mà là cái "chết".
Ngôi nhà này đã chết.
Đó là cảm nhận đầu tiên đập vào giác quan của Lena. Nhiệt độ trong phòng lạnh hơn bên ngoài ít nhất năm độ, một cái lạnh khô khốc, nhân tạo, không giống cái lạnh tự nhiên của màn đêm.
Ánh trăng yếu ớt hắt qua rèm cửa, soi rõ căn phòng khách rộng lớn. Những món đồ nội thất đắt tiền, chiếc đàn piano ở trong góc, hai bức tượng bán thân bằng thạch cao bên cạnh, đứng sừng sững trong bóng tối như những bia mộ trong nghĩa trang.
Thứ duy nhất tồn tại trong không khí là mùi thuốc tẩy Javel.
Nó nồng nặc, gay gắt, xộc thẳng vào xoang mũi Lena. Giống như mùi của một bệnh viện vừa được khử trùng, hay mùi của một nhà xác vừa được dọn rửa.
"Thiếu hơi người," Lena lẩm bẩm lại câu nói của Alex. Giờ thì cô đã hiểu.
Nơi này không giống một ngôi nhà. Nó giống một cái vỏ rỗng tuếch được trang trí lộng lẫy để che giấu sự thối rữa bên trong.
Lena rùng mình, kéo lại cổ áo khoác. Cô rút chiếc đèn pin đã dán băng dính đỏ ra, bật lên. Một luồng sáng màu máu mờ ảo quét qua căn phòng, dừng lại ở chiếc lò sưởi lớn bằng đá cẩm thạch. Ở trên nó là một bức tranh miêu tả phong cảnh mùa xuân tuyệt đẹp.
Lena nuốt nước bọt, nhắc nhở bản thân về mục tiêu.
Tầng hai. Phòng làm việc. Nơi có rất nhiều đồ quý giá.
Cô rời khỏi phòng khách, men theo hành lang tối om về phía cầu thang chính. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như một con mèo săn mồi trong đêm.
Cầu thang gỗ sồi uốn lượn lên tầng trên, lan can được chạm khắc tinh xảo. Lena bước lên từng bậc, tay vịn chặt vào thành cầu thang.
Khi lên đến tầng hai, cô dừng lại.
Hành lang trải ra trước mắt, dài và tối. Những bức chân dung treo dọc tường nhìn xuống cô bằng ánh mắt vô hồn.
Và ở góc phải của hành lang. Một cánh cửa đang hé mở.
Ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ khe cửa, như một lời mời gọi thầm lặng.
Lena tiến đến gần, tim đập nhanh hơn. Tay phải vô thức chạm vào báng súng sau lưng.
Cô đẩy cánh cửa.
Và suýt nữa thì hét lên.
Căn phòng là một bãi chiến trường.
Đồ đạc bị xáo trộn lung tung. Chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lật nghiêng, giấy tờ vung vãi khắp sàn. Kệ sách đổ sập, những cuốn sách nằm ngổn ngang như xác chết sau một trận động đất. Một chiếc đèn bàn vỡ tan, mảnh thủy tinh lấp lánh dưới ánh trăng.
Và giữa đống đổ nát ấy. Là hai cái xác.
Jaime Vance nằm ngửa giữa phòng, mái tóc vàng bết máu, đôi mắt xanh mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Trông gã mong manh như một thiên thần sa ngã. Nhưng chiếc áo sơ mi trắng gã đang mặc đã nhuộm đỏ bởi một vũng máu loang rộng. Và ở giữa ngực..
Một cây cọc gỗ cắm thẳng vào tim.
Victor Hale nằm sấp bên cạnh, khuôn mặt úp xuống sàn. Máu đã khô đen loang lổ quanh thân hình to lớn của hắn. Và trong bàn tay đang duỗi ra phía trước.
Một viên đá màu xanh đang lấp lánh.
Lena đứng sững, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cô chớp mắt mấy lần, để xác nhận rằng đây không phải ảo giác.
Không. Nó là thật.
Hai người đàn ông. Hai cái xác. Và một viên kim cương xanh to lớn.
Mắt của Biển.
Ý nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu cô. Viên đá mà gã dẫn chương trình radio đã nói đến. Viên đá trị giá hai mươi triệu đô la đã biến mất khỏi bảo tàng sáu tháng trước.
Và giờ nó đang nằm trong tay một xác chết.
Lena nuốt nước bọt. Lý trí bảo cô rằng phải rời đi ngay lập tức. Đây là một hiện trường án mạng. Cô không nên có mặt ở đây.
Nhưng hai mươi triệu đô la...
Cô tiến lại gần, quỳ xuống cạnh Victor. Tay run rẩy vươn ra, nắm lấy viên kim cương.
Và bàn tay của Victor siết chặt lấy cổ tay cô.
Lena hét lên, giật mình lùi lại, nhưng không thoát được.
Victor mở mắt.
Đôi mắt đen sâu hoắm, đờ đẫn, nhưng vẫn còn sự sống. Hắn nhìn cô, môi mấp máy, giọng thều thào yếu ớt:
"Ai... ai vậy...?"
Lena giật mạnh, vùng khỏi tay hắn. Cô lùi lại hai bước, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Victor không đuổi theo. Hắn chỉ nằm đó, đôi mắt nhìn cô với vẻ tuyệt vọng khôn tả.
"Đừng... đừng đi..." hắn thì thầm, nước mắt bắt đầu trào ra trên khuôn mặt nhợt nhạt. "Đừng bỏ tôi lại... làm ơn..."
Lena đứng đó, tay nắm chặt viên kim cương, chân đã sẵn sàng bỏ chạy.
Đi đi, một giọng nói trong đầu cô gào lên. Thoát khỏi đống rắc rối này ngay lập tức. Mày có viên kim cương rồi. Đừng dính vào chuyện này.
Nhưng.
"Làm ơn..."
Giọng Victor yếu ớt, tuyệt vọng, như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Và Lena, dù đã cố gắng đấu tranh với bản thân, lại quỳ xuống.
Cô đỡ Victor dậy, xốc hắn tựa vào bức tường gần nhất. Khi nhìn thấy vết thương ở bụng hắn, cô suýt nữa thì nôn ra.
Một vết rách dài, sâu hoắm, máu vẫn còn rỉ ra từ các mép da.
"Chúa ơi," Lena thì thầm. "Tôi sẽ gọi cứu thương. Ông hãy cầm cự cho đến khi…"
"Không." Victor lắc đầu nhẹ nhàng, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn. "Tôi chết chắc rồi. Mất máu quá nhiều."
"Nhưng."
"Nghe tôi nói." Hắn đưa tay xuống dưới lớp áo, lấy ra một cây cọc gỗ khác từ thắt lưng. "Cô phải làm một việc cho tôi."
Lena nhìn cây cọc, rồi nhìn lại hắn.
"Lên tầng trên," Victor thều thào. "Căn phòng có cánh cửa hình lá cây. Có một cô gái đang nằm trên giường. Cô phải cắm cây cọc này vào tim cô ta."
Lena mở to mắt. Cô gái? Giết người?
"Tôi... tôi... ông đang nói cái quái gì vậy?"
Cô nhìn chằm chằm vào cây cọc trong tay hắn, rồi nhìn sang Jaime đang nằm bất động với cây cọc cắm trong ngực, rồi nhìn lại Victor.
"Ông bị điên rồi sao? Ông muốn tôi đi giết người?"
Victor nấc lên, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn. Hắn không nhìn cô nữa. Ánh mắt hắn dán chặt vào Jaime đang nằm trên sàn.
"Hắn là ma cà rồng," Victor thì thầm. "Jaime Vance là ma cà rồng."
Lena không thể tin mình vừa nghe thấy điều gì nữa, cô lắp bắp.
"Ma cà rồng... như Dracula?"
"Đúng. Và tôi..." hắn nuốt nước bọt một cách khó khăn, "tôi là nô lệ và tình nhân của hắn."
Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng. Lena ngồi thụp xuống sàn, nhìn gã đàn ông trước mặt như thể hắn vừa mọc thêm hai cái đầu.
"Ông là… vậy thì ông đã..." cô không dám nói tiếp.
Victor gật đầu, ánh mắt đờ đẫn.
"Tôi là kẻ đi săn mồi cho hắn. Tôi ra ngoài, tìm kiếm những con mồi phù hợp, rồi đưa về đây." Hắn ho khan, máu trào ra khóe miệng. "Căn dinh thự này... nó được thiết kế như thế này bởi có chủ đích. Những bức tranh đắt tiền. Đồ trang sức vứt lăn lóc. Không có hệ thống an ninh. Tất cả đều là mồi nhử. Để những kẻ tham lam nhìn thấy và tự dẫn xác đến."
Lena nghĩ về căn nhà hoang. Ô cửa sổ nhìn thẳng sang dinh thự. Cành cây bị chặt đi. Tấm đệm cũ và những vật dụng bị bỏ lại.
Cái bẫy.
Cô đã hiểu.
"Còn căn nhà hoang đối diện..." cô thì thầm.
"Một phần của kế hoạch," Victor gật đầu. "Những kẻ muốn đột nhập thường sẽ quan sát trước. Và căn nhà đấy là vị trí hoàn hảo nhất. Chúng tôi... chúng tôi để mặc nó ở đó. Như một cái phễu."
Lena nhìn sang Jaime đang nằm bất động.
"Hắn đã chết rồi ư?"
"Đúng."
"Ai..." cô ngập ngừng. "Không, ông đã giết hắn?"
Victor nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má.
"Tôi không thể chịu nổi nữa," hắn thì thầm. "Mười năm. Mười năm phục vụ một con quỷ. Mười năm đem người về cho nó. Tôi không thể tiếp tục."
Hắn ho khan, cơ thể co giật.
"Hôm qua, chúng tôi cãi nhau. Tôi nói muốn dừng lại. Hắn không đồng ý. Và sáng nay, khi tôi đang ở trong căn phòng này, thu dọn một vài món đồ có giá trị để bỏ trốn... hắn đã vào."
Victor mở mắt, nhìn lên trần nhà.
"Gã tra hỏi, nói rằng có phải tôi định bỏ đi không. Rồi... cô biết đấy. Đã có một trận chiến." Hắn chỉ vào vết thương trên bụng mình. "Tôi đã chuẩn bị sẵn cọc gỗ. Nhưng hắn vẫn quá mạnh. Dù vậy, cuối cùng tôi cũng đâm được vào tim hắn."
Lena nhìn Jaime, rồi nhìn lại Victor.
"Nhưng ông nói có một cô gái ở tầng trên...?"
Victor gật đầu yếu ớt.
"Cô ta là người tôi mang về đêm qua," Victor thì thầm, giọng yếu dần. "Và hôm nay... chúng tôi chưa kịp xử lý."
Hắn ho sù sụ, máu trào ra khóe miệng.
"Hãy lên tầng trên... và đừng để bất kỳ con quái vật nào... còn sống..."
Rồi đầu hắn gục xuống.
Victor Hale đã chết.
Lena nhìn gã đàn ông trước mặt. Cây cọc gỗ nằm lạnh ngắt trong tay cô. Viên kim cương xanh vẫn nằm trong túi áo.
Chạy đi.
Giọng nói trong đầu cô đang gào thét liên hồi, dồn dập.
Chạy ngay lập tức. Mày có viên kim cương rồi. Hai mươi triệu đô la. Đủ để trả nợ Bono và sống thoải mái cả đời. Đừng dính vào chuyện điên rồ này.
Nhưng.
"Đừng để bất kỳ con quái vật nào còn sống."
Lena nhắm mắt lại. Rồi mở ra.
Cô đứng dậy. Rời khỏi phòng, và bắt đầu leo cầu thang lên tầng ba.
Mười ba bậc cầu thang.
Mẹ kiếp, mày đang làm gì thế này?
Tôi không biết.
Hành lang ở đây tối đen như mực.
Ánh trăng không với tới được nơi này. Chỉ có bóng tối dày đặc, bao phủ lấy mọi thứ như một tấm vải liệm.
Lena bật chiếc đèn pin đỏ, quét ánh sáng mờ ảo dọc theo hành lang. Ba cánh cửa. Hai cánh đóng kín. Một cánh, cánh cửa có khắc hình lá cây, đang hé mở.
Cô tiến đến, tay nắm chặt cây cọc gỗ.
Tim đập thình thịch.
Cô đẩy cửa.
Căn phòng hiện ra trước mắt. Một phòng ngủ rộng lớn với trần cao, được trang trí bằng những bức rèm nhung đỏ sẫm. Ở giữa phòng là một chiếc giường cỡ lớn, khung gỗ chạm khắc tinh xảo.
Chiếc giường trống rỗng.
Lena cau mày. Victor nói có một cô gái đang nằm trên giường.
Rồi cô nhìn thấy nó.
Ngay bên cạnh cửa sổ, một bóng người đang đứng, nhìn ra ngoài.
Một cơ thể trần truồng. Làn da trắng bệch, mái tóc đen dài buông xõa xuống lưng, ướt sũng như vừa được kéo lên từ dưới nước.
Lena đứng im.
Đó là cô gái Victor nói đến ư?
Sinh vật ấy quay đầu lại. Và trái tim của cô như ngừng đập.
Đó là một người phụ nữ. Hay đúng hơn, từng là một người phụ nữ. Nhưng giờ đây…
Đôi mắt.
Đôi mắt ấy đỏ rực như hai hòn than cháy trong đêm. Lòng trắng đã biến thành màu vàng đục, bao quanh hai tròng đen co lại thành khe hẹp như mắt rắn.
Sinh vật nhìn cô. Rồi mỉm cười.
Đôi môi nhợt nhạt kéo căng ra, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn, dài hơn răng cửa bình thường ít nhất hai phân. Chúng trắng bóng, lấp lánh dưới ánh trăng như hai lưỡi dao găm.
Nó liếm môi. Rồi hét lên.
Một tiếng gào rú khủng khiếp và man dại. Xong lao về phía Lena với tốc độ kinh hoàng, hai tay với những móng vuốt dài nhọn hoắt vươn ra phía trước.
Lena lập tức quay người, chạy.
Chạy như chưa bao giờ chạy trong đời.
Chân cô bay trên sàn gỗ, tiếng bước chân dồn dập vang lên trong hành lang. Phía sau, tiếng gào rú và tiếng móng vuốt cào vào tường đuổi theo sát nút.
Cầu thang. Cô phải xuống cầu thang.
Lena lao xuống, nhảy qua hai, ba bậc cầu thang một lúc. Suýt nữa thì ngã, nhưng tay cô bám chặt vào lan can, giữ thăng bằng.
Tầng hai. Hành lang tầng hai.
Phía sau, tiếng hét ngày càng gần.
Lena nhìn thấy cánh cửa phòng làm việc vẫn còn mở. Không kịp suy nghĩ, cô lao vào bên trong.
Đóng sập cửa lại. Tay run rẩy vặn khóa.
Cạch.
Tiếng khóa vang lên. Và ngay lập tức.
RẦM!
Cánh cửa gỗ bắt đầu rung chuyển. Tiếng đập từ bên ngoài vang lên như tiếng sấm, dồn dập, điên cuồng.
RẦM! RẦM!
Cánh cửa rung chuyển dữ dội sau lưng Lena. Cô đứng im, lưng áp chặt vào gỗ, hai tay chống ra sau để cố giữ cho nó không sập xuống.
Tiếng gào rú từ bên ngoài xuyên qua khe cửa, đầy đói khát và điên cuồng.
Một vết nứt chạy dọc theo khung cửa.
Cánh cửa sẽ không trụ được lâu.
Và đúng lúc đó.
"Có vẻ như cô đang gặp rắc rối đấy nhỉ."
Lena giật bắn mình.
Giọng nói ấy. Nó vang lên từ ngay giữa căn phòng.
Cô quay đầu lại. Và cảm thấy máu trong người đông cứng lại.
Jaime Vance đang nhìn cô.
Hắn vẫn nằm trên sàn nhà, cây cọc gỗ vẫn cắm sâu trong ngực. Nhưng đôi mắt, đôi mắt xanh xinh đẹp cô nhìn thấy đêm qua, giờ đã biến thành màu đỏ rực như máu.
Và hắn đang mỉm cười.
"Anh... anh chưa chết ư?" Lena run rẩy, thì thầm.
"Một ma cà rồng không dễ chết vậy đâu, cô gái," Jaime nhẹ nhàng. "Cọc gỗ chỉ làm tê liệt, không giết được. Ít nhất là không giết được một kẻ như ta."
RẦM!
Cánh cửa rung lên với một lực dữ dội. Một mảnh gỗ bật ra, để lộ khe hở nhỏ. Qua khe hở ấy, Lena nhìn thấy đôi mắt đỏ rực và những móng vuốt đang cào xé điên cuồng.
"Hãy đến đây," Jaime nói, vẻ bình thản. "Tháo cái cọc này ra. Cô sẽ không giữ được cánh cửa kia mãi đâu."
Lena nhìn hắn chằm chằm.
"Nhưng... nhưng nếu tôi làm vậy..." cô lắp bắp. "Anh sẽ..."
"Sẽ gì? Giết cô?" Jaime cười. "Nếu ta muốn cô chết, ta chỉ cần nằm đây và chờ con bé kia phá được cánh cửa. Sẽ không mất quá lâu đâu."
RẦM!
Thêm một mảng gỗ bật ra. Khe hở ngày càng lớn hơn.
"Hãy làm đi," Jaime thúc giục, hắn trở nên nghiêm túc hơn. "Con bé đó vừa mới thức tỉnh. Nó chưa có kinh nghiệm, chưa có sức mạnh thực sự. Ta vẫn có thể xử lý được. Nhưng nếu nó ăn bữa đầu tiên..."
Hắn lắc đầu, đôi mắt đỏ nhìn thẳng vào cô.
"...thì sẽ không ai có thể ngăn nó được nữa. Kể cả ta."
RẦM!
Cánh cửa bắt đầu cong vào trong. Tiếng gỗ nứt toác vang lên chói tai.
Lena nhìn từ cánh cửa đang sắp sập, sang Jaime đang nằm bất động với cây cọc trong ngực, rồi nhìn xuống cây cọc trong tay mình.
Điên rồ, cô nghĩ. Tất cả chuyện này thật điên rồ.
Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Cô chạy đến bên Jaime, quỳ xuống. Hai tay nắm chặt lấy cây cọc cắm trong ngực hắn.
"Kéo mạnh," Jaime nói, giọng bình thản. "Đừng ngần ngại."
Lena nghiến răng.
Rồi kéo.
Cánh cửa phía sau bật tung.
0 Bình luận