Tập 1

Chương 5

Chương 5

Ánh sáng ban mai lọt qua khe rèm cửa rách nát, hắt một vệt sáng mỏng ngang qua gương mặt Lena. Cô mở mắt, nhìn về phía chiếc đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường. 7:20 sáng.

Lena không nhúc nhích. Cô chỉ nằm im, nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm, tận hưởng cảm giác được chìm đắm trong lớp chăn bông ấm áp.

Không phải dậy sớm đi làm thật tuyệt. Nhưng cũng thật nhàm chán.

Bình thường giờ này, cô đã phải đứng chôn chân ở Rusty Spoon được gần một tiếng rồi. Chạy ngược chạy xuôi với những khay cà phê nóng rẫy, chịu đựng mùi mỡ chiên ngấm vào từng sợi tóc và nghe tiếng chửi thề của đám tài xế đói khát. Việc được nằm ườn trên giường lúc 7 giờ sáng, với Lena, là một thứ xa xỉ tội lỗi.

Cô nhớ về quãng thời gian làm việc tại cái quán ăn tồi tàn đó. Với hơn mười tiếng đồng hồ làm việc liên tục. Khiến đôi chân đau nhức. Lưng mỏi rã rời. Và phải chịu đựng sự soi mói của Antonio Lante, lão chủ quán người Ý với cái bụng phệ, cặp ria mép đen nhánh, người luôn mồm ca ngợi "vẻ đẹp Latin" của cô, cũng như liên tục tìm cách đụng chạm một cách "vô tình".

Một bàn tay lướt qua eo khi cô đi ngang. Một cái vỗ vai được ngụy trang thành động tác "khuyến khích". Và những lời tán tỉnh trơ trẽn dưới danh nghĩa "khen ngợi".

"Cô có vòng eo tuyệt vời, Lena," lão thường nói vậy, rồi thô bỉ liếc mắt xuống phần thân dưới của cô. "Đàn ông Ý chúng tôi rất biết thưởng thức những đường cong như thế."

Cô đã muốn nhổ vào mặt lão không dưới mười lần. Nhưng cô cần công việc đấy. Cần những đồng tiền boa ít ỏi. Và một lý do để tồn tại qua từng ngày.

Chà, so với những gì đến sau đó... thì quãng thời gian ở Rusty Spoon có thể miễn cưỡng coi như một thiên đường giả tạo vậy.

Tờ giấy vay nợ 50000 đô.

Hai tháng bán thân cho đám khách làng chơi để trả nợ.

Và bốn tháng ròng rã để chữa bệnh giang mai.

Lena rùng mình khi nhớ lại quãng thời gian ấy. Những vết loét, những liều thuốc kháng sinh liều cao khiến cô nôn thốc nôn tháo, và cái cảm giác ghê tởm chính cơ thể mình mỗi khi đứng dưới vòi hoa sen.

Rồi một tháng tiếp theo, quay cuồng tìm mọi cách để kiếm đủ tiền trả món nợ đã phình to lại như cũ. Vay mượn. Van xin. Và cuối cùng… Lena nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh đang hiện lên trong đầu

...quay lại gặp Antonio.

Lão đã cười toe toét khi thấy cô bước vào văn phòng của hắn sau giờ đóng cửa. Đôi mắt đục ngầu sáng lên như thể vừa trúng xổ số.

"Tôi biết ngày này sẽ đến mà, bella," lão nói, vừa nói vừa nới lỏng thắt lưng khi nghe lời đề nghị. "Một nghìn đô. Một đêm. Công bằng, đúng không?"

Một đêm.

Và sáng hôm sau, khi cô nằm trên chiếc sofa bẩn thỉu trong văn phòng, cơ thể đau nhức và tâm hồn trống rỗng, lão đã ném lên bàn đúng… năm trăm đô la.

"Kinh tế khó khăn, em hiểu mà," lão nhún vai, vẻ mặt thản nhiên "Chừng này là quá hậu hĩnh rồi đấy, đám gái đứng đường ở Hunts Point còn chả nhận được một nửa chừng này tiền đâu."

Lena đã muốn quăng cái gạt tàn thuốc lá nặng trịch trên bàn vào giữa mặt lão.

Nhưng làm vậy thật vô nghĩa.

Cô chỉ im lặng nhặt tiền lên, mặc lại quần áo, và bước ra ngoài. Bởi năm trăm đô vẫn là năm trăm đô. Và cô cần từng đồng xu một.

Đó là một trong những khoảnh khắc mà cô căm ghét bản thân mình nhất.

Nhưng không phải là khoảnh khắc duy nhất.

Lena thở hắt ra, gạt bỏ những ý nghĩ đen tối khỏi đầu. Rồi uể oải bước xuống giường, đi vào phòng tắm.

Lần này, cô không bỏ xu nào vào cái hộp kim loại trên tường, mà chỉ vặn vòi nước lạnh, tát mạnh dòng nước buốt giá lên mặt. Nước lạnh làm da mặt cô căng ra, tỉnh táo và sắc bén hơn. Cô đánh răng nhanh gọn, nhìn vào gương lần cuối. Cô gái trong gương không còn là đứa nhân viên bồi bàn bị quỵt tiền, cũng không phải ả gái điếm bị bệnh tật hành hạ.

Hôm nay, cô ta cần phải trở thành một kẻ săn mồi.

Lena nhìn về căn bếp trong phòng. Cô cần phải ăn sáng trước, hi vọng cái bếp ga, mà cô nghi ngờ là được sản xuất từ thời chiến tranh Lạnh kia hôm nay không dở chứng.

Lena bật bếp. Tạch. Tạch. Tạch.

Cái đánh lửa tự động đã hỏng từ đời nào. Cô thở dài, lấy bao diêm từ trong túi quần, quẹt một que rồi ném vào họng bếp. Ngọn lửa xanh lét bùng lên, liếm trọn lấy đáy chảo.

Cô mở tủ lạnh, một chiếc tủ lạnh mini cũ rích, ồn ào và rung bần bật như một cỗ máy cày mỗi khi máy nén hoạt động. Bên trong gần như trống trơn, chỉ còn lại đúng những gì cô cần cho bữa sáng hôm nay: hai quả trứng, vài lát thịt xông khói giảm giá sắp hết hạn, và nửa ổ bánh mì.

Mùi mỡ lợn nóng chảy xèo xèo trên chảo nhanh chóng lấp đầy căn phòng, lấn át đi mùi ẩm mốc thường ngày.

Lena kẹp thịt xông khói cháy cạnh và trứng ốp la vào giữa hai lát bánh mì, không cần rau, không cần sốt, Và đứng dựa lưng vào bồn rửa, ăn ngấu nghiến bữa sáng giàu cholesterol của mình.

Xong bữa, cô rửa bát đĩa, lau chùi mặt bếp. Rồi mở tủ quần áo, chọn ra một chiếc áo thun đen đơn giản, quần jean bạc màu, và đôi giày bốt cũ kỹ. Tuy vẫn còn những chiếc váy ưa nhìn hơn, nhưng việc ăn mặc nghèo nàn như thế này, sẽ mang lại ấn tượng tốt hơn đối với chủ nợ.

Khi Lena bước ra khỏi phòng và khóa cửa. Cô cẩn thận kiểm tra ổ khóa hai lần, thói quen khó bỏ ở cái chốn mà lòng tin còn rẻ hơn một bao thuốc lá. Dù cho khá may mắn khi đến giờ thì căn phòng này vẫn chưa bị đột nhập lần nào

Kéo cao cổ áo khoác và chỉnh lại chiếc kính râm, Lena bắt đầu bước đi trên hàng lang vắng lặng.

Tám giờ sáng.

Nếu ở những khu phố văn phòng hào nhoáng dưới trung tâm Manhattan, đây mới là lúc ngày mới thực sự bắt đầu, khi những nhân viên công sở trong bộ vest lịch thiệp thong thả mua một cốc Starbucks nóng hổi. Thì ở cái rốn của tầng lớp lao động này, tám giờ đã được coi là quá trễ.

Những người có việc làm tử tế, hoặc ít nhất là có một nơi để bán sức lao động hợp pháp, đã bị những chuyến tàu điện ngầm nuốt chửng từ lúc mặt trời chưa mọc. Thợ xây, tạp vụ khách sạn, phụ bếp... họ đã rời đi từ lâu để kịp điểm danh ở đầu kia thành phố.

Giờ này, những ai còn ở lại đa phần là đám người thất nghiệp sống mòn mỏi nhờ tiền trợ cấp, những kẻ vô công rồi nghề còn tiền tiết kiệm, hay người thường làm việc vào ca đêm giống như Ben White.

Còn Lena Healey, cô ta sẽ thuộc tuýp người nào nhỉ?

Đang mải mê suy nghĩ thì cánh cửa phòng phía trước bật mở, khiến cô suýt đập mặt vào nó. Hai bóng người bước ra, Và Lena ngay lập tức nhận ra họ là ai.

Đầu tiên là Marcus "Spike" Johnson, một gã đàn ông trông gầy nhom như một con nghiện, với mái tóc dựng ngược kiểu Mohawk được nhuộm màu xanh lá cây một nửa. Gã đeo khuyên mũi, khuyên môi, và có ít nhất bốn chiếc khuyên tai lấp lánh trên mỗi bên tai. Áo da đen rách te tua, quần bò cạp trễ lộ ra chiếc quần lót in hình đầu lâu, và đôi giày cao cổ Dr. Martens đã sờn mòn.

Bên cạnh là Crystal, cô bạn gái kiêm đối tác âm nhạc. Một cô gái da trắng với mái tóc dài nhuộm nửa đỏ nửa tím, xõa xuống ngang lưng. Cô ta đeo vòng cổ đính đinh tán, mặc áo lưới đen xuyên thấu, làm nổi bật cái áo ngực màu đỏ bên trong, đi kèm chiếc váy da ngắn cũn cỡn và đôi mắt được trang điểm đậm với eyeliner đen kẻ dày.

"Yo, Lena!" Marcus giơ tay vẫy, nụ cười toe toét lộ ra chiếc răng nanh bọc vàng. "Đi đâu mà sớm thế, người đẹp?"

Dù bây giờ đã chả còn sớm chút nào,  Lena vẫn tỏ ra lịch thiệp, cô gật nhẹ đầu. "Chị có việc bận ngày hôm nay."

Nhưng khi cô định đi tiếp thì đến lượt Crystal chặn đường.

"Chị ơi, chị phải nghe tin này!" cô ta rít lên, giọng đầy phấn khích. "Bọn em vừa mới ký hợp đồng với Chaos Theory Records! Đó là hãng thu âm underground lớn nhất ở Brooklyn đấy!"

"Ờ, tốt cho các em," Lena mỉm cười lịch sự, cố tìm cách len qua bên cạnh.

"Không, không, chị không hiểu đâu!" Marcus nhảy xổ vào, tay khua khoắng loạn xạ. "Bọn em vừa thu xong album mới ba ngày trước! Thành quả của những đêm dài không ngủ, chị biết không? Nhưng đáng lắm! Album này sẽ bùng nổ!"

"Đặc biệt là bài 'Screaming in the Abyss'!" Crystal tiếp lời, đôi mắt long lanh như thể đang nhìn thấy tương lai huy hoàng hiện ra trước mắt. "Nó là hit đỉnh cao luôn, chị ạ! Bọn em viết nó trong cơn say lúc ba giờ sáng! Cảm hứng lúc ấy tuôn trào như... như dung nham núi lửa vậy!"

"Núi lửa!" Marcus gật đầu hùng hồn. "Chính xác! Sớm muộn gì album cũng được ra mắt công chúng! Rolling Stone sẽ phải viết bài về bọn em! Còn Billboard Top 100 ư, hãy chờ đấy!"

Lena nhìn hai gương mặt trẻ trung, rạng rỡ trước mặt. Cô không biết đây đã là cái album thứ bao nhiêu của nhóm nhạc "Neon Abyss" mà họ thành lập rồi. Album đầu tiên, cô nhớ, là "Born to Scream", được họ khoe là tiến hành thu âm trong garage của một người quen cách đây hai năm. Rồi đến "Chaos Symphony", "Electric Nightmare", và "Bleeding Stars". Mỗi album đều được tuyên bố là "hit đỉnh cao", "sẽ thay đổi làng nhạc rock", "Rolling Stone sẽ phải quỳ xuống".

Và cho đến giờ, tất cả đều bặt vô âm tín trên thị trường.

Không một bài hát nào được phát trên radio. Không một video nào đạt quá vài trăm lượt xem trên YouTube. Không một hợp đồng biểu diễn nào ở bất kỳ quán bar hay câu lạc bộ đêm nào. "Chaos Theory Records" mà họ vừa ký, Lena ngờ rằng chỉ là một studio thu âm rẻ tiền nào đó ở tầng hầm Brooklyn, nơi bất kỳ ai có đủ tiền cũng có thể thuê để thu album của riêng mình.

Nhưng suy cho cùng... họ vẫn có một ước mơ.

Một ước mơ đích thực để bám víu vào. Để thức dậy mỗi sáng và tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Để tiếp tục sống, chiến đấu, dù thế giới có nhạo báng họ đến đâu đi nữa.

Còn cô? Ước mơ của cô là gì?

Trả hết nợ cho một ông trùm và không bị ném xác xuống sông.

"Chúc các em may mắn," cô nói, cố nở một nụ cười chân thành. "Hy vọng lần này sẽ thành công."

"Cảm ơn chị!" Crystal ôm chầm lấy cô một cái thật chặt, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi thuốc lá pha trộn vào nhau. "Khi bọn em nổi tiếng, em sẽ mời chị đến xem concert miễn phí! Hàng ghế VIP luôn!"

"Nhất định," Lena gật đầu, rồi nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của cô nàng. Nếu như cái concert đấy trở thành sự thật, cô chắc chắn sẽ đi xem nó, dù không thích nhạc rock cho lắm.

Nhưng dĩ nhiên, đấy là nếu như khi ấy cô vẫn còn sống.

Khi xuống đến phân nửa cầu thang dưới tầng một, lúc vừa thò tay vào túi áo khoác để lấy điện thoại. Thì một bóng đen chợt xuất hiện, suýt nữa đâm sầm vào Lena.

"Ối!"

Cả hai cùng giật bắn mình, dừng lại. Lena lùi lại một bước. Nhìn về phía đối diện.

Priya Sharma. Cư dân phòng 1C. Người phụ nữ gốc Ấn Độ với làn da màu nâu sẫm, đôi mắt đen, và mái tóc dài luôn được búi gọn gàng sau gáy. Bà ta làm việc tại một tiệm bói toán nhỏ nằm lọt thỏm ở khu Lower East Side. Một cửa tiệm có cái tên nghe rất thú vị: "Karma & Cosmos".

"Ôi, xin lỗi cô, Lena!" Priya thở hổn hển, tay ôm ngực. ""Tôi đãng trí quá, vừa đưa thằng bé Arjun đến trường thì nhớ ra là để quên điện thoại ở nhà."

"Vâng, tôi hiểu."  Lena nhún vai, định bước tiếp.

Nhưng Priya đã nắm lấy cánh tay cô, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ biết ơn.

"À, khoan đã! Tôi vẫn chưa kịp cảm ơn cô tử tế về chuyện hôm nọ. Cái bồn rửa bát... nó hoạt động trơn tru rồi. Cô đúng là cứu tinh của tôi. Nếu phải gọi thợ sửa ống nước thì tôi mất đứt tiền ăn cả tuần của hai mẹ con rồi."

"Chuyện nhỏ thôi mà," Lena lại nhún vai, cô nhớ hôm đó mình chỉ đơn giản là sang vặn lại cái gioăng cao su bị lỏng cho bà ta. "Tôi quen làm mấy việc vặt rồi."

"Không, không," Priya lắc đầu nhẹ nhàng. "Tôi không thể chịu ơn được. Thế này đi... để tôi xem cho cô một quẻ. Miễn phí. Coi như quà cảm ơn."

Lena khựng lại. Cô định từ chối ngay lập tức.

Cô ghét bói toán. Đối với cô, đó là một trong những ngành công nghiệp lừa đảo hợp pháp nhất thế giới. Những kẻ như Priya thường chỉ dùng kỹ thuật "đọc nguội". Tức là quan sát quần áo, thái độ của khách hàng rồi phán những câu chung chung mà ai nghe cũng thấy đúng.

"Không cần đâu, bà Sharma. Tôi... tôi không tin vào mấy thứ này."

"Ồ, cô không cần phải tin!" Priya cười, đôi mắt lấp lánh. "Cứ để tôi xem thử. Chỉ mất vài phút thôi!"

Lena thở dài. Cô biết mình không thể thoát khỏi sự nhiệt tình của người phụ nữ này.

Priya kéo cô ngược trở lại tầng một. Bà ta nắm lấy cả hai bàn tay của Lena, lật ngửa lên, nhìn chằm chằm vào những đường chỉ tay.

Lena đứng yên, cố giữ vẻ mặt bình thản. Trong đầu cô tràn đầy những suy nghĩ hoài nghi.

Cô nhớ về cái lần  đi ngang qua cửa tiệm của bà ta, và đã phì cười khi đọc dòng slogan được sơn nắn nót bằng nhũ vàng trên tấm biển gỗ treo trước cửa, bên cạnh hình vẽ một con mắt mở to nằm giữa dải ngân hà:

"Nhìn vào bí ẩn của Vũ trụ. Giải mã những bí mật trong Cuộc đời bạn."

Mấy cái trò bói toán này toàn là lừa đảo. Họ sẽ nói những điều mà ai cũng muốn nghe, hoặc có thể giải nghĩa ra sao cũng được, đại loại.

"Kế hoạch của bạn sẽ thành công trong tương lai, tin tôi đi."

"Bạn sẽ sớm tìm được tình yêu của cuộc đời mình. Đúng vậy, chỉ cần tiếp tục tìm kiếm mà thôi. À mà hãy khoan, hình như người ấy đã ở ngay trước mắt bạn."

"Khoản đầu tư này sẽ mang lại lợi nhuận lớn. Gì cơ, lời tôi nói không đáng tin hả, bạn có biết ngay cả Donald Trump, cái gã tỷ phú tóc vàng hợm hĩnh đang làm mưa làm gió trên TV ấy, cũng phải cúi đầu nghe lời thầy phong thủy không?"

Lena suýt thì bật cười thành tiếng khi hình dung ra cảnh đó.

Phải rồi, cô nghĩ thầm. Họ sẽ kể cái giai thoại về việc Trump đã mời thầy phong thủy Trung Quốc về để xem hướng khi cải tạo tòa tháp ở Columbus Circle. Rằng lão ta đã nghe lời thầy, xoay lại hướng của quả cầu kim loại trước cổng, và BÙM! Biến một tòa nhà văn phòng ế ẩm thành một khách sạn đắt đỏ hái ra tiền.

"Nếu ngay cả một kẻ ngạo mạn như Trump còn không dám ký hợp đồng tỷ đô khi chưa hỏi ý kiến các vì sao, thì tại sao một cô gái bé nhỏ như bạn lại dám nghi ngờ vận mệnh?"

Hoặc đôi khi, họ sẽ nhăn mặt, thở dài, rồi nói về những điềm gở, những tai ương đang rình rập. Và sau đó, sẽ gợi ý rằng, với một khoản phí nhỏ, họ có thể "giải vận xui" cho bạn.

Đó là cách đám người này kiếm tiền. Đánh vào nỗi sợ hãi và hy vọng của những người nhẹ dạ cả tin.

Nhưng Priya không nói gì. Bà ta chỉ nhìn vào tay Lena, lông mày nhíu lại, đôi môi mím chặt.

Rồi bà nhắm mắt lại, bắt đầu lẩm nhẩm những lời thì thầm bằng thứ tiếng mà Lena không thể nghe rõ. Có lẽ là tiếng Hindi, tiếng Sanskrit, hoặc một ngôn ngữ cổ xưa nào đấy mà cô chưa từng nghe thấy.

Trước những biểu hiện kì lạ của người phụ nữ này, Lena đành phải đứng im, không dám cử động. Cô tự hỏi không biết bà ta định bày ra trò quỷ quái nào đây.

Sau hơn mười giây, Priya ngẩng đầu lên, mở mắt. Và trong một khoảnh khắc, có cảm giác như đôi mắt đen láy hiền lành thường ngày của bà đã biến mất.

Cái nhìn ấy khiến Lena phải rùng mình, cô cố gắng rụt tay lại, nhưng bàn tay kia vẫn nắm chặt không buông.

"Cô đang chuẩn bị dấn thân vào một việc nguy hiểm," Priya nói, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào mắt Lena. "Một nơi chốn. Một kế hoạch. Tôi không biết chi tiết, nhưng tôi nhìn thấy nó. Trong lòng bàn tay của cô. Trong đôi mắt của cô."

Lena nuốt nước bọt, liếm môi. Bà ta đang làm cái quái gì vậy, làm sao mà…

Priya tiếp tục. "Nó sẽ mang đến phần thưởng khổng lồ. Tôi nhìn thấy vàng. Rất nhiều vàng. Đủ để thay đổi cuộc đời cô. Đủ để xóa bỏ mọi nợ nần hay tội lỗi."

Một tia hy vọng lóe lên trong tâm trí Lena, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi những gì Priya nói tiếp.

"Nhưng nó cũng là một sự mạo hiểm khủng khiếp." Giọng Priya chùng xuống, đầy vẻ lo lắng. "Tôi nhìn thấy bóng tối. Bóng tối dày đặc, bao phủ lấy vạn vật. Có thứ gì đó... đang chờ đợi ở nơi mà cô muốn đến. Một sinh vật mà tôi... tôi không thể nhìn rõ hình dạng của nó."

Lena cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống. Được rồi, trò đùa này bắt đầu trở nên quá trớn rồi đấy.

"Cô cần phải hết sức cẩn thận," Priya siết chặt tay Lena hơn, móng tay bà ta cắm vào da thịt. "Đừng tin vào những gì mắt thấy. Đừng tin vào những lời hứa hẹn ngọt ngào. Và nếu cảm thấy có gì đó sai trái... hãy chạy. Chạy thật nhanh. Đừng ngoái lại."

"Nếu không thì sao?" Lena hỏi, giọng run run.

Nhưng người phụ nữ Ấn Độ dường như vừa tỉnh lại sau cơn mộng du. Bà ta chớp mắt liên tục, vẻ sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự bối rối thường thấy.

"À... ừm... ý tôi là, hãy cẩn thận," Priya lắp bắp, vội vàng lách qua người Lena để chạy lên cầu thang. "Chúc cô may mắn, Lena. Tôi... tôi phải đi lấy điện thoại đây."

Lena ngoái đầu nhìn theo cái bóng đang khuất dần phía sau, cô đứng chôn chân tại chỗ. Nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Cái quái gì vừa xảy ra vậy?

Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn hằn lại vết đỏ do cái nắm tay của Priya.

Tại sao bà ta lại biết về "kế hoạch"? Tại sao bà ta lại nhắc đến những thứ như Bóng tối. Vàng bạc. Không phải là con người.

Lena không biết đã đứng im tại chỗ trong bao lâu, cho đến khi một cơn gió lạnh thổi vào mặt, đánh thức sự tỉnh táo.

"Vớ vẩn," Lena lầm bầm, lắc mạnh đầu. "Bà ta chỉ đang định giở trò thôi."

Cô bước nhanh hơn, vừa đi vừa tự trấn an bản thân.

Phải rồi, đầu tiên là những lời dọa dẫm mơ hồ. Sau đó lấp lửng câu cuối cùng. Nếu mình đứng lại hỏi tiếp, chắc chắn bà ta sẽ bảo: "Ồ, vận đen của cô nặng lắm, tôi cần 50 đô để làm lễ thắp nến giải hạn thì mới nói tiếp được."

Chả có gì để lo lắng cả.

Không gì cả.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi bước về phía chiếc Toyota Camry đang đậu trong con hẻm. Hôm nay, có việc quan trọng hơn phải làm. Đó là gặp Bono và thông báo kế hoạch. Chứ không phải quan tâm đến những lời lảm nhảm của các vì sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!