Đó là một đêm tháng một ảm đạm ở New York. Cơn mưa phùn dai dẳng đã kéo dài suốt ba ngày, biến cả thành phố thành một bức tranh màu xám xịt. Xám trên mặt đường, trong ánh đèn, và cả trên những gương mặt của người đi đường.
Nằm lọt thỏm tại một góc khuất nơi giao nhau giữa đường số 11 và Đại lộ B, quán cà phê Casa de Gatos trông lặng lẽ và tách biệt. Ánh đèn neon màu đỏ từ tấm biển hiệu cũ kỹ chập chờn cháy, hắt xuống mặt đường những vệt sáng mờ nhạt.
Bên trong quán là một không gian đặc quánh mùi cà phê rang quá lửa và thuốc lá cũ. Có rất ít khách vãng lai vào thời điểm này, những chiếc ghế gỗ phần lớn đều bị bỏ trống. Nhưng trái ngược với sự vắng mặt của con người, lũ mèo lại có ở gần như khắp mọi nơi. Chúng nằm lười biếng trên mặt bàn, cuộn tròn trên ghế, chiếm cứ không gian như những ông chủ nhỏ.
Bà chủ quán, một người phụ nữ Latin với mái tóc xoăn bạc phơ và đôi mắt màu hổ phách, đang ngồi sau quầy, tay vuốt ve một con mèo trắng, miệng lẩm nhẩm hát theo giai điệu phát ra từ chiếc máy hát cũ kĩ ở góc phòng, thứ đang rên rỉ chất giọng khàn đặc trưng của Louis Armstrong: "I see trees of green, red roses too..."
Leng keng.
Cánh cửa gỗ nhẹ nhàng mở ra, kéo theo tiếng chuông gió. Lena Healey bước vào, rũ mạnh chiếc áo khoác parka rẻ tiền. Rồi đưa tay tháo chiếc mũ len trùm đầu xuống. Khiến mái tóc đen dày, xoăn tít bung ra, rũ xuống vai như một thác nước đêm. Cô vuốt ngược những lọn tóc ướt dính trên trán, trong khi vẫn đang đeo một chiếc kính râm đen, dù trời đã tối mịt từ lâu.
Những kẻ đeo kính râm ban đêm, Lena thầm nghĩ, chỉ có thể là một người mù, hay một kẻ nghiện ma túy, hoặc một con điếm vừa bị đấm vào mặt.
Cô giơ đồng hồ trên tay lên nhìn, để chắc chắn mình đến đúng giờ.
"Luna! Luna, ở đây!"
Tiếng gọi vang lên từ góc khuất cạnh cửa sổ, nơi có một chậu cây dương xỉ trang trí treo lủng lẳng trên cao. Kèm theo đó là cái vẫy tay nhiệt tình của một gã đàn ông mặc áo sơ mi kẻ caro.
Alex Miller. Gã bạn trai cũ.
Ba năm rồi họ không gặp nhau. Và Lena chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại hắn lần nữa.
Chà, cuộc đời đúng là một vòng tròn. Chỉ tiếc là giờ với cô, nó giống một vòng dây thòng lọng hơn.
Tiếng bốt cũ nện xuống sàn gỗ khi Lena chậm rãi bước về phía giọng nói. Một con mèo mướp đang nằm giữa lối đi ngẩng đầu lên nhìn, rồi uể oải bò sang một bên.
Đến chỗ chiếc bàn, Lena không ngồi xuống ngay. Mà chỉ đứng yên, quan sát kĩ lưỡng gã đàn ông trước mặt, như một chuyên gia đang thẩm định một món đồ giả cổ bị nghi ngờ về xuất xứ.
Trong trí nhớ của cô, Alex Miller là một gã punk ngông cuồng với cái đầu cạo trọc lóc bóng loáng, đôi mắt luôn đeo kính áp tròng màu xanh biển lòe loẹt, đeo khuyên sắt ở cả hai bên tai. Hắn là dạng người luôn toát ra cái vẻ nguy hiểm của một tên tội phạm hạng ba, thứ hạng vừa đủ để bị cảnh sát chú ý, nhưng chưa đủ để được thế giới ngầm tôn trọng.Nhưng kẻ đang ngồi trước mặt lúc này lại là một phiên bản hoàn toàn xa lạ.
Mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, bóng mượt. Đôi mắt nâu hiền lành sau cặp kính cận gọng nhựa. Chiếc áo sơ mi đang mặc được ủi phẳng phiu đến từng nếp gấp. Trông hắn đầy đặn, khỏe mạnh và... tẻ nhạt một cách an toàn. Là dạng đàn ông mà cô sẽ không buồn liếc lại lần hai, nếu tình cờ nhìn thấy trên đường phố.
Loại đàn ông mà các bà mẹ muốn con gái mình cưới. Cũng là loại mà các cô gái chán ngấy sau vài tháng.
Ánh mắt cô trượt xuống bàn tay đang đặt trên mặt bàn. Ở ngón áp út, một chiếc nhẫn bạc trơn bóng phản chiếu ánh đèn vàng vọt của tiệm.
Tất cả những chi tiết đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lena.
Bốn năm.
Trong suốt quãng thời gian cô phải học cách tồn tại trong cái hố phân mang tên Bedford Hill. Rồi trải nghiệm cuộc sống của một cựu tù nhân sau khi ra tù. Thì hắn đã kịp xây dựng cả một cuộc đời mới. Một cuộc đời có áo sơ mi được là phẳng mỗi sáng, nhẫn đính hôn lấp lánh trên tay, và một căn hộ nhỏ ấm áp với rèm cửa màu kem.
"Trông em vẫn như xưa, Luna," Alex mỉm cười, nụ cười thiếu tự nhiên kỳ lạ.
Lena nhếch mép. Cô kéo ghế, ngồi phịch xuống phía đối diện. Tấm đệm ghế phát ra âm thanh kẽo kẹt rời rạc. Trên bàn đã đặt sẵn hai cốc cà phê đang bốc hơi nghi ngút.
"Còn anh..." Cô hơi ngả người ra sau, khoanh tay trước ngực. "Có chắc anh là Alex Miller không đấy? Hay anh vừa đi phẫu thuật thẩm mỹ về?"
Alex nhướng mày, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt.
"Tôi nhớ Alex mà tôi quen trông giống một gã sẵn sàng trấn lột mấy ông bà già ở bến xe buýt hơn," Lena tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào mặt hắn từ sau lớp kính. "Cái đầu trọc đâu rồi? Mấy cái khuyên tai rỉ sét nữa? Trông anh bây giờ cứ như mấy gã nhân viên thuế vụ mẫn cán vậy."
Cô cau mày lại, rồi bĩu môi: "Đừng nói với tôi là anh cướp ngân hàng chỉ để có tiền cấy tóc nhé."
"Anh chưa bao giờ bị trọc cả," Alex lúng túng đáp, tay vô thức vuốt lên mái tóc của mình. "Em biết đấy, trước đây anh chỉ thường xuyên… cạo nó đi thôi."
"Tốt cho anh thôi," Lena tặc lưỡi. "Anh đã kết hôn rồi à?"
Alex nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình. Một nụ cười xuất hiện trên môi hắn, nụ cười của niềm hạnh phúc chân thật.
"Chưa," hắn lắc đầu nhẹ nhàng. "Anh và Rosie chỉ mới đính hôn thôi."
Rosie. Lena nếm thử cái tên ấy trong đầu. Nghe như tên của một loài hoa. Hoặc của một con búp bê Barbie.
"Vậy thì đến khi tổ chức lễ cưới chính thức," cô cong môi lên, "anh có định mời cô bạn gái cũ này của mình đến đám cưới không?"
"Lena, việc đấy…" Alex ấp úng, "dĩ nhiên là nếu như... em có thể thực sự đến được."
"Luna," hắn nuốt nước bọt, "anh... anh không nghĩ đó là một..."
Lena cười lớn, tiếng cười vang lên có phần đột ngột khiến con mèo ba tư đang nằm dưới chân bàn giật mình bỏ chạy. Cô vỗ nhẹ lên tay hắn.
"Được rồi, tôi chỉ đùa chút thôi. Chúng ta không muốn đám cưới của anh trở nên giống với đám cưới của gã George đâu nhỉ?"
Họ nhìn nhau, rồi cùng bật cười.
Phải rồi. Đám cưới của George Middler.
Cả hai đều nhớ rất rõ cái đám cưới thảm họa năm xưa của gã đàn ông tội nghiệp đấy. Tên ngốc đã "vô tình" nối lại tình xưa với bạn gái cũ, vốn là một trong những phù dâu của cô dâu, chỉ vài đêm trước lễ cưới. Kết quả là cô gái kia, sau khi nghe lời thú tội đẫm nước mắt của người bạn thân, đã nổi trận lôi đình ngay giữa tiệc cưới, đập tan nát chiếc bánh kem ba tầng, ném hoa cưới vào mặt chú rể, và biến cả hội trường thành một chiến trường.
Lena và Alex đã cười đến lăn lộn ra sàn nhà khi chứng kiến cảnh tượng ấy.
Nhưng nụ cười trên môi Lena nhanh chóng tắt ngấm.
"Alex," Lena nói, giọng trở nên nghiêm túc, "tôi cần sự giúp đỡ của anh."
Alex nhìn thẳng vào mắt cô, hay đúng hơn là nhìn vào lớp kính đen che phủ đôi mắt. "Miễn là nó nằm trong phạm vi mà anh có thể, Luna."
"Tôi cần tiền."
"Bao nhiêu?" Alex nhấp một ngụm cà phê với vẻ mặt bình thản.
"Bốn mươi lăm nghìn đô."
Alex sặc nhẹ, đặt mạnh chiếc tách xuống đĩa, nước sánh ra cả ngoài. Gã ho sù sụ khiến gương mặt đỏ bừng lên.
Lena im lặng, chờ đợi. Cô có thừa kiên nhẫn. Ba năm trong tù đã dạy cho cô bài học rằng, chờ đợi là kỹ năng sinh tồn cơ bản nhất.
Cô vô thức chạm nhẹ vào vết sẹo chạy dài dưới xương quai xanh, nơi vẫn nhói lên mỗi khi trời trở gió. Nó là bài học đầu tiên khi bắt đầu cuộc sống của một tù nhân.
Hôm đó, tại khu nhà tắm chung, cô đã phạm vào điều cấm kỵ: chiếm buồng tắm duy nhất có vòi nước nóng, nơi mặc định dành riêng cho Martha lớn, đàn chị cầm đầu ở khu C. Ả đàn bà cao tới gần 1m8, hai cánh tay xăm đầy những hình vẽ các chiến binh da đỏ đang cầm rìu, khuôn mặt vuông vức như đàn ông, đi kèm vài sợi ria mép lưa thưa.
Khi Martha bước vào và hất hàm ra hiệu, thay vì cúi đầu lùi bước như những kẻ khác, Lena đã trừng mắt nhìn lại và buông một câu chửi thề, khăng khăng rằng "đến trước thì dùng trước".
Rõ ràng là mọi thứ không hoạt động như vậy khi ở trong tù.
Không ồn ào, không cãi vã. Martha chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ, lẳng lặng lùi lại, để cho hai đứa đàn em to lớn ập vào. Trong cái không gian trơn trượt và tiếng nước xối xả át đi mọi tiếng kêu cứu. Một đứa túm tóc cô giật ngược, đứa kia đạp mạnh vào khoeo chân khiến cả thân người cô văng đi. Và Lena nghe thấy một tiếng 'rắc' khô khốc vang lên khi vai cô đập trúng gờ bê tông của rãnh thoát nước.
Trước khi ngất đi vì đau đớn, cô vẫn nhớ như in đôi mắt lạnh lẽo của Martha nhìn xuống từ trên cao, cùng giọng nói đầy vẻ ngạo mạn của mụ.
"Ở cái lỗ này, mày chỉ được ăn khi tao đã no, và chỉ được sủa khi tao cho phép."
Mụ ngừng lại một nhịp, giọng hạ thấp xuống đầy đe dọa:
"Và nhớ cho kỹ, tối nay... mày vẫn phải về ngủ chung buồng với tao. Khôn hồn thì biết phải nói gì với lũ cai ngục."
Cô đã hiểu. Ai cũng biết kết cục của một kẻ mách lẻo là gì.
Alex vuốt ngực, đôi mắt đẫm nước nhìn lại. "Trong toàn bộ tài khoản ngân hàng hiện nay của anh chỉ còn có hơn chín nghìn đô," hắn nói, giọng khàn đặc. "Và nó không chỉ thuộc về mình anh, mà còn là của Rosie. Nếu cô ấy thấy số dư trong tài khoản là một con số không, cô ấy sẽ thiến anh trước khi bắt đầu tra hỏi."
"Vẫn không thể tránh khỏi được những cô nàng rắc rối, nhỉ?" Lena khịt mũi. Vậy mà cô nghĩ hắn đã rút ra được kinh nghiệm trong chuyện tình ái rồi chứ.
"Rosie là một kế toán hiền lành. Nhưng rất khắt khe về việc chuyện tiền nong. Tuần trước, cô ấy đã thẳng tay hủy gói truyền hình cáp mà cả hai đã xem suốt hai năm, chỉ vì bọn họ tự ý tăng phí thuê bao thêm bốn đô la mà không gửi email thông báo." Alex nhẹ nhàng nói.
"Khi anh hỏi, cô ấy đã nói rằng thà ngồi nhìn tường trắng còn hơn để người khác móc túi mình dù chỉ một xu."
Đối với Lena, nó là một thông báo ngắn gọn. "Anh không có tiền."
Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài cửa sổ. Một ánh đèn pha ô tô nhoáng lên, chiếu vào tấm kính như một tia chớp ngắn ngủi.
"Anh nợ tôi, Alex Miller."
Cô đã không khai ra tên của hắn, đúng vậy.
Vai của gã xụi xuống.
"Anh hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nhưng ngay cả như vậy thì..." Hắn lắc đầu, vẻ cam chịu. "Anh muốn biết, hiện tại em có bao nhiêu?"
"Năm nghìn đô."
"Vậy thì làm thế quái nào mà em lại cần đến từng đấy tiền?" Alex nhíu mày. "Em đang nợ ai vậy?"
"Bono."
Gương mặt Alex tái đi như thể vừa nuốt phải một con gián sống.
"Lão chột ấy ư?" Hắn nhăn mặt, giọng nói trở nên đầy kinh hoàng. "Chết tiệt thật. Và em còn bao nhiêu thời gian?"
"Tám ngày."
Lena cầm lấy cốc cà phê, nhấp một ngụm, rồi nhăn mặt. Nó dở tệ, vừa đắng vừa chua, họ đã pha nước rửa chén với bùn à? Bảo sao cái quán này vắng khách đến vậy. Mụ chủ quán chỉ học cách pha cà phê cho mèo thôi hả?
"Em đã hỏi vay những ai rồi?" Alex hỏi.
"Tất cả những người mà tôi có thể."
Đó là sự thực. Năm nghìn đô vẫn còn trong thẻ tín dụng cũng là số tiền cuối cùng mà cô có thể vay được. Từ những người quen cũ, đến những kẻ lưu manh nửa mùa, thậm chí là cả mấy gã khách làng chơi mà cô từng "phục vụ".
Chả còn ai nữa hết, cô nghĩ, vị mật đắng dâng lên cổ họng.
"Được rồi," Alex buông tiếng thở nặng nề, "hãy nói cho anh biết ngọn nguồn của tất cả mọi việc đi."
Lena quay người, giơ tay vẫy gọi người phục vụ, một cô gái trẻ tóc vàng đang đứng lau ly sau quầy.
"Một bánh ngọt socola nữa."
Rồi cô bỏ kính xuống.
Để lộ một bên mắt trái thâm tím, với vết bầm lan rộng xuống tận gò má, nổi bật trên làn da nhợt nhạt.
"Chúa ơi," Alex thốt lên, mặt hắn biến sắc. "Là ai đã làm..."
"Một lời cảnh báo từ đám chân tay của Bono," Lena đưa tay chạm nhẹ vào vết thương, nó vẫn còn đau nhức. "Chúng nói rằng không thích phải chờ đợi. Và lâu rồi cái Bến Cảng số bảy chưa có cái xác chết trôi nào cả."
Cô bặm môi lại: "Nhưng sẽ sớm thôi."
Một cái xác trần truồng, trắng bệch. Dĩ nhiên. Và ai mà biết được nó sẽ là của ai.
"Luna…" Alex vừa định nói thì Lena giơ tay lên, cắt ngang.
"Đừng gọi tôi bằng cái tên đấy nữa."
Luna. Cái biệt danh của cô ngày xưa. Nó có nghĩa là mặt trăng trong tiếng Tây Ban Nha. Với hắn, cô đã từng là ánh trăng của kẻ si tình, tia sáng trong bóng tối.
Đã từng là như vậy.
Từ trong túi áo khoác, một bao Lucky Strike nhàu nát và chiếc bật lửa được lôi ra. Lena rút một điếu, ngậm hờ hững trên môi rồi nhìn thẳng vào Alex.
"Em không nên hút thuốc," Alex nhíu mày, đầy vẻ quan tâm của một người cha mẫu mực. "Nó không tốt cho phổi..."
"Anh nghĩ anh là ai? Mẹ tôi?" Lena bĩu môi, tự mình bật lửa. "Tin tôi đi, nếu mụ già ấy còn sống, bà ta sẽ tự tay châm thuốc, miễn là tôi nôn tiền ra cho mụ sau đó."
Cô rít vào một hơi dài, xong hé miệng, để mặc làn khói xám tự do trườn ra, bao phủ lấy không gian xung quanh.
"Ba năm ở Bedford Hill," cô bắt đầu. "Khi ở trong tù. Tôi đã hi vọng... có lẽ vẫn còn một ai đấy đợi mình ở ngoài kia."
"Anh đã đến thăm em... không chỉ một lần," Alex vội vàng biện minh.
"Nhưng đã bỏ cuộc," Lena cắt ngang, tàn nhẫn và chính xác. "Anh đã ngừng đến vào năm thứ hai."
Alex cúi đầu xuống, không đáp. Sự im lặng là câu trả lời rõ ràng nhất.
Nếu cô là hắn, có lẽ cô cũng sẽ làm như vậy.
"Rồi tôi ra tù." Lena tiếp tục. "Không tiền. Không gia đình. Không học thức, đi kèm một tiền án to đùng trên hồ sơ," cô gõ ngón tay lên mặt bàn. "Vậy nên công việc duy nhất tôi có thể kiếm được là một chân bồi bàn ở quán Rusty Spoon. Lương thấp, nhưng ít ra khách hàng boa tiền khá hậu hĩnh, nếu tôi chịu mặc váy ngắn và biết vẫy mông đúng cách."
Cô vẩy tàn thuốc vào gạt tàn.
"Cuộc sống cứ như vậy mà tiếp diễn, cho đến khi tôi gặp Bono. Hay đúng hơn là sòng bạc của lão."
"Em lại đánh bạc," Alex thì thầm, không phải câu hỏi, mà là lời kết tội. Rõ ràng hắn vẫn còn nhớ kết quả của lần đầu tiên cũng như cuối cùng họ thử vận may ở Las Vegas.
"Tôi chán quá, Alex ạ. Và chỉ muốn thử vận may của mình lần nữa, sau cái phi vụ cuối cùng thất bại ấy." Cô than vãn với vẻ chán nản khi phải thú tội. "Đêm đó tôi đã say. Và sáng hôm sau, tỉnh dậy với một tờ giấy nợ năm mươi nghìn đô có chữ ký nguệch ngoạc của chính mình."
"Và dĩ nhiên là ông trùm Bono, người đàn ông tốt bụng với nụ cười dịu dàng của một con rắn đuôi chuông. Sẽ không bao giờ buông tha cho con nợ của gã."
"Lão đã…ừm, bắt em làm gì để trả nợ vậy." Alex ngập ngừng.
Lena nhún vai, không đáp.
Và cả hai đều hiểu đó là dạng công việc gì.
"Hai tháng," Lena đưa điếu thuốc lên môi. "Trong quãng thời gian ấy, tôi đã kiếm được mười lăm nghìn đô."
Cô lại rít một hơi thuốc dài. Mở miệng, để làn khói nhả ra xung quanh.
"Bono hài lòng. Lão nói tôi là con gái ngoan. Cho tôi thêm thời gian. Và tôi nghĩ..." cô cắn nhẹ môi, "nghĩ mình có thể làm được. Chỉ cần tiếp tục như vậy, vài tháng nữa là xong."
Cô ngừng lại, ánh mắt dại đi như đang nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm bò trên mặt bàn.
"Nhưng vào một buổi sáng thứ sáu đẹp trời, khi đang tắm rửa để chuẩn bị đón khách, tôi đã thấy chúng. Một đốm đỏ nhạt trên ngực trái. Trông giống như vết dị ứng thông thường. Cho đến khi nhìn xuống bụng, đùi, và cả lòng bàn tay nữa."
Lena nhắm mắt lại, rùng mình. "Chúng mọc lên như nấm sau mưa, Alex ạ. Những vết ban màu hồng tươi, không ngứa, không đau. Chúng chỉ nằm đấy, im lìm tố cáo sự dơ bẩn bên trong cơ thể."
"Đó là...?" Alex nhăn mặt lại, rõ ràng gã không muốn biết câu trả lời.
"Giang mai. Giai đoạn hai," cô cười, một nụ cười méo mó, cay đắng. "Bác sĩ bảo tôi đã bị nhiễm từ lâu rồi. Giai đoạn đầu chỉ là một vết loét nhỏ nằm sâu bên trong, không đau đớn gì cả nên người nhiễm thường không hề biết."
Cô dập mạnh điếu thuốc, cố gắng xua đi cảm giác buồn nôn khi nhớ lại khoảnh khắc đấy.
"Bác sĩ nói có thể chữa được. Nhưng vấn đề là thời gian, Alex. Ông ta nói tôi phải ngừng 'làm việc' ít nhất ba đến sáu tháng để các vết ban lặn hết và xét nghiệm âm tính trở lại. Không ai muốn ngủ với một con điếm trông như bị bệnh phong cả."
"Vậy Bono, lão… có biết không?" Alex nuốt nước bọt một cách khó khăn.
"Chả có cái quái gì thoát được khỏi con mắt lành lặn còn lại của lão ấy, có lẽ đó là sự bù đắp nghiệt ngã của tạo hóa." Lena cười nhẹ, cô dập tắt điếu thuốc.
"Lão đã nói gì?"
"Khi biết tôi bị bệnh, Bono không giận dữ. Lão chỉ nhìn tôi, rồi nói: 'Được thôi. Tao sẽ chữa cho mày.'"
"Hắn... chữa cho em?" Alex tỏ ra ngạc nhiên.
"Đừng hiểu lầm," Lena cười nhạt. "Lão không làm từ thiện. Mà đang bảo vệ khoản đầu tư của mình. Một con mèo sẽ không chữa trị cho một con chuột miễn phí."
Bồi bàn đã mang đĩa bánh đến, đặt xuống bên cạnh. Lena liền cầm lấy chiếc thìa, xúc một miếng cho vào miệng.
Phải thừa nhận là nó có hương vị rất ngon.
Sau khi ăn thêm một miếng nữa, cô tiếp tục câu chuyện.
"Sau bốn tháng, tôi đã khỏi bệnh, các xét nghiệm máu cho thấy cơ thể này đã hoàn toàn sạch sẽ. Vậy nên Bono đã nói rằng tôi cần phải bắt đầu đi làm lại. Và tổng số tiền tôi nợ lão vừa tăng thêm mười ngàn. Khách hàng đang đợi."
"Nhưng tôi không thể tiếp tục được nữa." Lena rùng mình, cô lấy tay ôm chặt lấy hai bờ vai. "Khi nghĩ đến những dấu vết kia, cũng như cái cảnh phải dạng háng ra trước mặt rất nhiều thằng đàn ông xa lạ lần nữa."
"Nên em đã từ chối?"
"Tôi đã quỳ xuống chân lão," Lena gật đầu. "Van xin lão cho tôi một con đường khác. Bất cứ thứ gì, trừ việc bán thân."
"Và Bono đồng ý?"
Lena ngừng lại, ánh mắt cô tối sầm đi:
"Lão nói sẽ cho tôi bốn mươi ngày. Và nếu không trả đủ số tiền trong quãng thời gian đấy. Thì… Một cơ thể sạch sẽ giờ rất có giá trên thị trường nội tạng đen. Tim, gan, thận, giác mạc... Lão sẽ xẻ nhỏ tôi ra để thu hồi vốn. Không thiếu một xu."
Chỉ còn lại sự im lặng giữa hai người. Một sự im lặng ngột ngạt, nặng nề. Những hành khách cuối cùng đang đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Lena nhìn về phía chiếc đồng hồ treo tường, đã gần mười giờ tối.
"Thôi được," Alex bắt đầu ngọ nguậy trên ghế, liếm môi, hắn có vẻ như đã tìm lại được giọng nói của mình. "Nghe này, anh có thể giúp em... ừm, chạy trốn. Em biết đấy, chúng ta có thể sắp xếp cho em một tấm hộ chiếu mới, một danh tính mới. Sang Canada hoặc xuống phía Nam..."
Lena vén tay áo lên, để lộ chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc Casio cũ kỹ, nhưng mặt sau dày cộm lên một cách bất thường.
"Nó có mang thiết bị theo dõi," cô chỉ vào nó. "Thường xuyên phát tín hiệu về mỗi giờ một lần. Nếu chúng phát hiện tín hiệu đã mất hay tôi không liên lạc lại, thì sẽ bắt đầu truy tìm."
Một con mèo tam thể bò qua dưới chân Lena, cái đuôi quét nhẹ vào ống quần của cô.
"Và chỉ có Chúa mới biết bàn tay của Bono có thể vươn ra dài đến mức nào," cô tiếp tục, giọng đều đều như đang đọc một bản án tử. "Tôi không dám mạo hiểm nữa."
Bên ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
Chiếc máy hát cũ vẫn đang rên rỉ, nhưng bài hát đã chuyển sang một giai điệu chậm rãi, u ám.
"...and I think to myself... what a wonderful world..."
Alex vò đầu, những ngón tay bấu chặt vào mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng làm nó rối tung lên. Hắn trông như một con thú bị dồn vào chân tường, cố gắng cào cấu tìm một lối thoát dù là nhỏ nhất.
"Còn một cách nữa, anh có một người bạn làm ở Viện nghiên cứu Dược phẩm Hana Corp. Họ... họ đang tuyển gấp tình nguyện viên cho một dự án bí mật."
"Thử nghiệm lâm sàng Giai đoạn một cho một loại thuốc ức chế tế bào ung thư thế hệ mới," Alex nói nhanh, như sợ nếu dừng lại hắn sẽ không dám nói tiếp. "Họ cần người khỏe mạnh để kiểm tra độc tính. Rủi ro...rất cao. Có thể gây suy gan cấp hoặc ảnh hưởng thần kinh vĩnh viễn. Nhưng họ trả tiền mặt ngay lập tức. Cộng thêm khoản bồi thường và cam kết miễn trừ trách nhiệm."
Lena không nói gì, cô chỉ tiếp tục ăn hết miếng bánh trong im lặng. Xong đặt thìa xuống chiếc đĩa đã sạch sẽ.
Rồi bật cười, một tiếng cười khản đặc, ngắn ngủi.
"Vậy ra đây là kế hoạch giải cứu vĩ đại của anh sao, Alex?" Cô nhìn hắn, ánh mắt không còn sự chế giễu, mà chỉ còn sự thương hại. "Biến tôi từ một con điếm thành một con chuột bạch?"
"Nó... nó là cách hợp pháp duy nhất," Alex cúi gằm mặt, giọng lí nhí. "Anh xin lỗi. Anh thực sự xin lỗi."
Lena nhìn gã đàn ông trước mặt. Gã đàn ông đã hoàn lương với chiếc áo sơ mi phẳng phiu và đang sống cuộc đời an toàn đến mức tẻ nhạt. Cô có thể thấy hắn đã cố gắng. Thực sự cố gắng tìm cách để giúp cô.
Nhưng rõ ràng, không có cây đũa phép nào ở đây cả. Cũng chẳng có bà tiên đỡ đầu nào xuất hiện để biến quả bí ngô thành cỗ xe ngựa.
Và thật vô nghĩa khi trông chờ vào việc người khác có thể giúp bạn xử lý rắc rối của chính mình.
Chỉ có mưa. Nợ nần. Và thực tại.
Lena thở hắt ra, tiếng thở trút bỏ gánh nặng cuối cùng. Cô chống tay xuống bàn, chậm rãi đứng dậy. Chiếc ghế gỗ kêu lên một tiếng kẽo kẹt tiễn biệt.
"Được rồi, Alex," cô nói nhẹ nhàng. "Cảm ơn vì đã cố gắng."
Alex ngẩng phắt lên, hoảng hốt: "Em đi đâu? Chúng ta vẫn có thể bàn thêm mà..."
"Hết giờ rồi. Và tôi cũng chán ngấy cái mùi ẩm mốc ở đây," Lena chỉnh lại cổ áo khoác, đeo lại chiếc kính râm đen lên mặt. "Nhớ trả tiền cà phê và bánh nhé. À, và nhắn lại với bà chủ quán hộ tôi..."
Cô nghiêng đầu về phía quầy bar:
"...rằng cà phê của bà ta có vị như nước giặt tất của một gã công nhân mỏ than vậy."
Lena quay lưng, bước về phía cửa ra vào. Tiếng bốt nện xuống sàn gỗ, dứt khoát và lạnh lùng.
"Luna!" Alex lao ra khỏi ghế, đuổi theo cô. "Em định làm gì tiếp theo? Em không thể quay lại gặp Bono tay trắng được!"
Lena dừng lại ngay trước cánh cửa. Cô không quay đầu, tay đặt lên tay nắm cửa.
"Cầu Old Saints," cô nói, giọng bình thản.
"Cầu... Old Saints?" Alex sững sờ. "Để làm gì?"
Lena ngoái lại nhìn hắn qua vai. Một nụ cười nhẹ, nhợt nhạt và bí hiểm hiện lên trên môi cô.
"Lần này, tôi sẽ đi trước bọn chúng một bước."
0 Bình luận