Tập 1

Chương 8

Chương 8

Trước khi Lena kịp phản ứng, lão đã tiến đến gần, ôm chầm lấy cô. Một cái ôm thân mật, ấm áp, như thể lão đang chào đón đứa cháu gái đi xa lâu ngày mới về thăm nhà.

Mùi nước hoa đắt tiền, mùi xì gà Cuba, và mùi rượu whiskey Ireland thoang thoảng từ người lão. Bono vỗ nhẹ lưng cô hai cái, rồi lùi lại, đặt hai tay lên vai cô, nhìn thẳng vào mắt.

"Để ta xem nào," lão nhẹ nhàng nói. "Dạo này cô trông..."

Rồi lão dừng lại.

Đôi tay to lớn của lão đưa lên, chậm rãi tháo chiếc kính râm đen trên mặt Lena. Cô không kháng cự. Làm vậy thật vô ích.

Chiếc kính rời khỏi mặt cô, và ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê rọi thẳng xuống. Bono nhìn vào khuôn mặt cô, và con mắt còn lại của lão mở to.

Vết bầm tím trên mắt trái của Lena vẫn còn đó. Tuy đã nhạt đi phần nào sau năm ngày, nhưng vẫn đủ rõ ràng để nhận ra. Một vệt tím sẫm lan từ hốc mắt xuống gò má,

"Chúa ơi!" Bono thốt lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc và xót xa. Lão quay phắt sang Brian, biểu cảm trên  khuôn mặt chợt đanh lại, đầy vẻ giận dữ.

"Brian! Cái quái gì thế này? Chẳng phải tôi chỉ bảo anh đến hỏi thăm xem cô ấy đã có đủ tiền hay chưa thôi sao? Ai cho phép anh hành hung cô con gái ngoan của tôi ra nông nỗi này?"

Im lặng.

Lena liếc nhìn ra phía sau. Brian đứng đó, gương mặt đen bóng không hề thay đổi biểu cảm, nhưng cô có thể nhận ra một thoáng căng thẳng trong tư thế của gã.

"Lỗi của tôi, thưa ngài," gã cúi đầu. "Tôi đã không hiểu rõ thông điệp của ngài."

Bono nhìn gã một lúc, con mắt thật nheo lại trong khi con mắt giả vẫn mở trừng trừng. Rồi lão khịt mũi.

"Sẽ không có lần sau nữa đâu đấy. Chúng ta là doanh nhân, không phải bọn côn đồ mạt hạng thích hành hung phụ nữ."

"Vâng, thưa ngài."

Bono quay lại phía Lena, nụ cười hiền lành lập tức trở lại trên môi lão. Lão nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô, dẫn về phía chiếc ghế da màu nâu đỏ đặt trước bàn làm việc.

"Ngồi đi, con gái. Con trông mệt mỏi quá."

Lena để lão kéo tay, rồi ngồi xuống chiếc ghế. Cảm nhận được sự êm ái của đệm da ôm lấy cơ thể mình, nhưng cô không cảm thấy thoải mái chút nào. Mà chỉ thầm nghĩ, sự tử tế của kẻ đã tuyên bố sẽ mổ banh cơ thể cô để lấy nội tạng này sẽ kéo dài được bao lâu.

Bono bước về phía góc phòng, nơi chiếc bàn nhỏ với bình rượu và những chiếc ly pha lê đang chờ đợi.

Lão cầm lấy bình rượu, rót ra ba ly, rồi quay lại, đặt chúng lên bàn làm việc.

"Một ly Jameson 18 năm tuổi," lão nói, đẩy một ly về phía Lena. "Loại rượu mà ta thường uống sau mỗi buổi lễ Chủ Nhật. Nó giúp tâm hồn thư thái."

Lão đẩy một ly khác về phía Brian.

"Không, cảm ơn ngài," gã lắc đầu. "Nguyên tắc của tôi là không uống rượu trong giờ làm việc."

"Đức tính tốt," Bono gật đầu tán thưởng. "Ngươi nên duy trì nó."

Lão quay sang nhìn Lena, đôi mắt đầy vẻ khích lệ.

Lena nhìn ly rượu. Màu hổ phách óng ánh dưới ánh đèn. Cô biết đây không phải lúc để từ chối. Cô cầm lấy chiếc ly, nhấp một ngụm nhỏ. Rượu chảy xuống cổ họng, vị cay nồng của gỗ sồi trước, dịu dần thành vị ngọt của mật ong, rồi hậu vị ấm áp lan tỏa trong ngực. Đắt tiền. Ngon tuyệt. Và nhiều khả năng là ly rượu cuối cùng cô được uống nếu lão ta không thích những gì cô sắp nói."

Bono cũng nhấp một ngụm, rồi đặt ly xuống bàn. Lão ngả lưng vào ghế, hai tay chắp trước ngực, nhìn Lena với ánh mắt thăm dò.

"Vậy là," lão bắt đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, "ta không thấy cô mang đến một chiếc túi đủ lớn để đựng 45,000 đô. Hay khoản tiền đó sẽ được gửi trả qua tài khoản ngân hàng?"

Lena siết chặt ly rượu trong tay, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm. Cô nhấp thêm một ngụm nữa.

"Thực ra thì... hiện nay tôi chỉ có duy nhất 5.000 đô la, nên là..."

Cô vừa dứt lời, vẻ niềm nở trên mặt Bono lập tức biến mất như thể chưa từng tồn tại.

"Xin lỗi," lão nghiêng đầu, đưa tay lên vành tai, "dạo này thính lực của ta không được tốt lắm vì tuổi già. Con vừa nói là bao nhiêu cơ?"

"5.000 đô. Nhưng nghe tôi nói này..." Lena vội vàng tiếp lời, tim đập thình thịch.

Lão nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt phải nheo lại, còn con mắt thủy tinh bên trái thì vẫn mở trừng trừng vô cảm.

"Lena, ta đã nói gì với con cách đây hơn một tháng nhỉ? Con có nhớ không? Hay ta nên để Brian nhắc lại cho rõ hơn?"

Rắc. Rắc.

Một âm thanh khô khốc vang lên ngay phía sau khiến cô rùng mình. Đó là tiếng khớp ngón tay được bẻ. Trong không gian tĩnh lặng này, nó nghe to và rõ như tiếng súng lên đạn.

Lena nói nhanh hết mức có thể, các từ ngữ tuôn ra lộn xộn vì hoảng loạn.

"40 ngày! 45.000 đô! Tôi nhớ! Tôi nhớ, Bono à! Và tôi... Mẹ..." Cô suýt chút nữa buột miệng chửi thề, "...tôi có một kế hoạch! Một kế hoạch lớn! Nếu thành công, tôi sẽ có thể trả lại ngài toàn bộ số tiền còn thiếu ngay lập tức!"

Bono khựng lại. Lão hơi cau mày, nhìn cô một lúc, rồi tặc lưỡi, vẻ kẻ cả.

"Kế hoạch à? Được rồi. Ta rất tò mò đấy. Ta rất muốn nghe về cách cô kiếm được 40.000 đô la trong vòng bảy ngày còn lại như thế nào." Lão ngả người ra sau ghế, xoay xoay ly rượu trên tay. "Sao nào, Lena? Cô có tình cờ phát hiện ra mình có một người họ hàng xa giàu có nào vừa qua đời, và để lại một khoản thừa kế không nhỉ?"

"Không." Lena đáp ngắn gọn. Cô đặt ly rượu xuống bàn.

"Ngày hôm qua, tôi đã đến gặp Alex Miller, gã bạn trai cũ, ở một quán cà phê…"

"Ai là Alex Miller?" Bono cắt ngang.

"Gã là mối tình đầu của tôi năm tôi 17 tuổi," Lena tiếp tục. "Khi đó tôi vừa rời khỏi California, chạy trốn khỏi mụ đàn bà đáng nguyền rủa mà xui xẻo thay lại là mẹ ruột của mình. Ừm, tôi đã đến New York, với hy vọng tìm được một công việc tử tế mà không yêu cầu bằng cấp. Dù ở lại Cali cũng không tệ, ngài biết đấy, những gia đình giàu có sẵn sàng chi kha khá tiền cho các hầu gái để lau dọn nhà cửa của họ. Một đứa bạn của tôi ở trường trung học, Madison, đã nghỉ học giữa chừng và..."

"Cắt, cắt, cắt."

Bono giơ tay lên, ngắt lời cô.

"Ta không có hứng thú ngồi đây để nghe cô kể lại về quá khứ hay tuổi thơ bất hạnh của mình. Chúng ta không phải đang tham gia chương trình talkshow của Oprah Winfrey, và ta cũng không có ý định viết hồi ký cho Lena Healey."

Lão chồm người tới trước.

"Hãy kể ngắn gọn. Tập trung vào những gì quan trọng. Tiền. Gã Alex Miller, bạn trai cũ của cô, đã nói cái quái gì ngày hôm qua khiến cô tin rằng mình sẽ có tiền trả cho ta?"

Lena chưng hửng. Miệng cô vẫn còn há ra định nói tiếp câu chuyện. Chậc, vậy mà cô đã ngây thơ nghĩ rằng mình có thể khơi gợi chút sự đồng cảm, hoặc ít nhất là kéo dài thời gian với lão già này bằng một câu chuyện lâm ly bi đát về quá khứ cơ đấy. Rõ ràng là cô đã đánh giá sai đối tượng.

Phía sau lưng, Brian bật cười khúc khích. Tiếng cười ồm ồm vang lên đầy chế giễu.

"Đám con nợ ai cũng thế cả, thưa sếp," gã vệ sĩ nói, vẻ mặt khinh bỉ. "Chúng luôn nghĩ một câu chuyện hay, đẫm nước mắt sẽ khiến chủ nợ cảm động mà quên đi con số trong hóa đơn."

Bono nháy mắt với gã, gật đầu tán thưởng.

"Chính xác, Brian yêu quý của tôi. Nếu muốn kể chuyện, hãy cố gắng trở thành một nhà văn. Còn ở đây..." Lão gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

"...thời gian là vàng, con gái à. Và con thì đang không có cả hai thứ đó. Giờ thì vào thẳng vấn đề đi: Cái kế hoạch chết tiệt đấy là gì?"

Lena hít một hơi thật sâu, gạt bỏ hết những cảm xúc cá nhân thừa thãi, rồi bắt đầu kể lại vắn tắt những gì Alex đã nói.

Cô kể về công việc mà Alex Miller, giờ đang là một thợ sửa ống nước, đã nhận được cách đây hai tuần. Một cuộc gọi từ một dinh thự xa xôi ở Harrow's End, Maine. Hai ông chủ giàu có tên là Victor Hale và Jaime Vance. Vấn đề với đường ống nước bị tắc nghẽn bởi thạch cao. Và điều quan trọng cũng như kỳ lạ nhất về ngôi nhà đó, là mặc dù chứa đầy đồ cổ, tranh quý và vật dụng đắt tiền, nó hoàn toàn không có bất kỳ hệ thống an ninh nào.

"Alex mô tả với tôi rằng căn nhà như một bảo tàng tư nhân: tranh sơn dầu nguyên bản trị giá ít nhất hàng chục nghìn đô treo trên tường, tiêu bản thú được nhồi bông tinh xảo đến mức tưởng chừng vẫn đang thở, và ở phòng làm việc trên tầng hai, thứ khiến hắn chú ý nhất, là một chiếc két sắt đặt trong góc, bên cạnh một chiếc bàn gỗ mun đen chất đầy đồng hồ Patek Philippe, nhẫn vàng đính đá quý... tất cả vứt lăn lóc như đồ chơi trẻ con."

"Không camera giám sát. Không cảm biến chuyển động. Không hệ thống báo động. Thậm chí còn không có một con chó giữ nhà." Lena nhấn mạnh.

Cô ngừng lại, để sự im lặng lắng đọng trong căn phòng. Rồi chậm rãi kết luận: "Alex nói hắn đã ở đó đủ lâu để quan sát. Cặp đôi này giàu có đến mức khó tưởng tượng, nhưng lại bảo vệ tài sản của mình như thể đang sống ở một thị trấn nhỏ thời những năm 1950, nơi người ta để chìa khóa xe trong ổ và cửa nhà không cần khóa."

Kết thúc câu chuyện, Lena im lặng, chờ đợi phán quyết.

Bono ngồi im, đôi lông mày nhíu lại, vẻ mặt trầm ngâm. Lão đưa tay lên, xoay xoay chiếc ly pha lê trong lòng bàn tay, ánh sáng từ chiếc đèn chùm phản chiếu qua lớp rượu màu hổ phách, tạo nên những tia sáng nhảy múa trên mặt bàn gỗ.

Rồi lão nhấp thêm một ngụm Jameson, để rượu lưu lại trên lưỡi một lúc trước khi nuốt xuống.

"Một câu chuyện thật khó tin," lão cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy vẻ hoài nghi.

"Những kẻ có thể trở nên giàu có như vậy, đủ tiền mua cả một dinh thự và lấp đầy nó bằng những món đồ quý giá, sẽ không bao giờ phạm phải những sai lầm ngu ngốc đến mức ấy. Chả khác nào một gã triệu phú quyết định thử thách lòng tham của con người bằng cách bày một triệu đô la ra giữa đại lộ Broadway. Trừ khi hắn bị điên, hoặc nó là một cái bẫy."

"Quả thật là rất đáng ngờ, thưa ngài," Brian đứng khoanh tay phía sau, gật đầu phụ họa. "Tôi nghĩ gã bạn trai cũ của cô ta đang phê thuốc khi kể chuyện. Chứ còn về câu chuyện cổ tích này thì." Gã khịt mũi. "Một lâu đài đầy vàng bạc mà không có ai canh giữ. Chỉ thiếu một con rồng ngủ trên đống kho báu thôi."

Lena thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trán. Cô đã biết trước là chúng sẽ không dễ dàng tin vào câu chuyện này. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Đây là hy vọng duy nhất. Cần phải thuyết phục được lão. Ngay bây giờ.

"Những kẻ giàu có và hợm hĩnh đôi lúc cũng ngu ngốc mà, ngài Bono," Lena vội vã phản bác, cố gắng giữ vẻ chắc chắn. "Sự kiêu ngạo làm chúng mù quáng. Ngài không đọc báo sao?"

"Cũng giống như Paris Hilton vậy." Cô nhấn mạnh ý tưởng đã chuẩn bị sẵn ở nhà.

Lông mày của Bono nhướng lên. "Paris Hilton?"

"Vâng, cô ả thừa kế giàu nứt đố đổ vách đó," Lena tiếp tục, giọng trở nên sôi nổi hơn khi nói về cái ví dụ hoàn hảo để biện hộ cho lập luận của mình. "Năm ngoái, cô ta đã bị một đám nhóc tuổi teen đột nhập vào nhà hết lần này đến lần khác để trộm đồ trang sức. Báo chí gọi chúng là 'Bling Ring' hay gì đó. Một đám con nít mới lớn, thậm chí còn chưa tốt nghiệp trung học."

Cô dừng lại, cầm lấy ly rượu trên bàn, nhấp thêm một ngụm rượu để làm ướt cổ họng.

"Tại sao lũ nhóc đó làm được? Có phải vì chúng là siêu trộm công nghệ cao không? Có phải vì chúng có thiết bị phá sóng tối tân hay kỹ năng bẻ khóa điện tử như trong phim Mission Impossible không?"

Cô lắc đầu mạnh mẽ.

"Không! Hoàn toàn không! Là vì cô ả đã để chìa khóa nhà ngay dưới tấm thảm chùi chân trước cửa! Một triệu phú Hollywood, người có bộ sưu tập trang sức trị giá hàng triệu đô, lại để chìa khóa nhà dưới tấm thảm như một bà nội trợ vùng ngoại ô quên mang chìa khóa theo khi đi chợ!"

Brian phì cười từ phía sau, nhưng Lena không để ý đến gã. Cô tiếp tục, giọng ngày càng sôi nổi.

"Và lần khác thì cô ta quên khóa cửa sau! Cửa sau, ngài hiểu không? Những tên trộm chỉ việc đi vòng ra phía sau, đẩy cửa, và bước và. Chúng đã trộm được hàng trăm nghìn đô tiền đồ trang sức, túi xách, quần áo hàng hiệu từ nhà cô ta và những người bạn nổi tiếng khác. Lindsay Lohan, Orlando Bloom, Rachel Bilson... tất cả đều bị chúng viếng thăm!"

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Bono, một mắt thật, một mắt giả, cả hai đều đang nhìn chằm chằm vào cô.

"Victor Hale và Jaime Vance cũng vậy. Chúng sống ở một thị trấn hẻo lánh, dân số chỉ có hơn hai nghìn người, nơi mà tỷ lệ tội phạm gần như bằng không. Cả hai đều là những nghệ nhân tài năng, những nhà từ thiện hào phóng... nhưng điều đó không có nghĩa họ hiểu thế nào là sống trong thế giới thực, thế giới mà ngài và tôi đang đứng đây, thưa ngài Bono."

Lena ngả lưng vào ghế, lồng ngực phập phồng nhẹ, tỏ ra kiệt sức sau bài biện luận dài vừa nãy.

Chà, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nếu cô cũng thể hiện được tài năng này vào giờ học môn Ngữ văn của bà giáo già khó tính Rachel Reiss, thì có lẽ cô đã không bị trượt môn vì cái lý do "thiếu sức thuyết phục và nghèo nàn ý tưởng" trong các bài tiểu luận của mình.

Nếu mụ mà nhìn thấy cô lúc này, người đang dùng câu chuyện về một cô ả tóc vàng hoe để thuyết phục một ông trùm mafia tin vào một phi vụ trộm cắp, chắc hẳn mụ sẽ phải cân nhắc lại việc cho cô điểm A cộng.

Bono im lặng. Lão tiếp tục xoay ly rượu trong tay, gương mặt đầy vẻ đăm chiêu.

Cuối cùng, lão ngồi thẳng người lại trên ghế.

"Paris Hilton," lão nói, giọng có chút mỉa mai. "Cô so sánh hai gã đàn ông giàu có bí ẩn với một cô nàng tiệc tùng nổi tiếng vì để lộ clip sex à?"

"Tôi chỉ đang nói rằng người giàu cũng có thể ngu ngốc, thưa ngài."

"Được rồi," lão tặc lưỡi. "Giả sử ta tin cô. Giả sử ngôi dinh thự đó thực sự không có hệ thống an ninh như gã Alex Miller kia nói. Thì cô định làm gì tiếp theo? Một mình lái xe đến Maine, đột nhập vào một ngôi nhà xa lạ, rồi mang về đây những món đồ đắt tiền và tiền mặt. Đúng vậy không?"

"Tôi đã có kinh nghiệm trong "công việc" dạng này rồi, thưa ngài." Lena hơi ưỡn ngực về phía trước. Đúng, cô không tự hào về quá khứ của mình, nhưng sẽ là khiêm tốn quá mức nếu như giả vờ rằng bản thân chỉ là một tay mơ.

"Vậy à." Bono cau mày lại. "Ừm, nếu ta nhớ không nhầm thì, nó cũng chính là lý do con phải vào tù, đúng không nhỉ?"

Một tiếng cười khúc khích phát ra từ phía sau lưng Lena, và cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.

"Thôi được rồi." Bono phẩy tay. "Ai trong chúng ta cũng từng mắc sai lầm khi còn trẻ cả. Quan trọng nhất là chúng ta học được bài học gì sau thất bại. Đứng dậy để đi tiếp, hay gục ngã và buông xuôi. Con nghĩ sao, Lena yêu quý."

Câu trả lời rõ ràng chỉ có một.

Cô cầm lấy ly rượu trên bàn, giơ lên cao ngang tầm mắt. 

"Thất bại không phải là dấu chấm hết. Nó chỉ là cách Chúa, hoặc số phận, sàng lọc những kẻ yếu đuối ra khỏi cuộc chơi. Và con tin rằng, thành công không dành cho kẻ thông minh hay mạnh mẽ nhất. Nó là phần thưởng dành cho những kẻ lỳ lợm nhất. Những kẻ dám bước đi qua địa ngục với đôi chân rớm máu mà không bao giờ có ý định dừng lại."

Bono nhìn cô chằm chằm trong vài giây. Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Rồi đột nhiên, lão phá lên cười. Một tràng cười sảng khoái, vang vọng, khiến cái bụng phệ của lão rung lên bần bật.

"Tuyệt vời! Tuyệt vời!" Lão vỗ tay đồm độp. Nghe giống như lời của Winston Churchill vậy. 'Nếu đang đi qua địa ngục, hãy tiếp tục đi.' Ta thích cái tinh thần ấy."

Lão nâng ly lên, chạm nhẹ vào ly của Lena. Keng. Một âm thanh trong trẻo, sắc lạnh.

"Vì những kẻ lỳ lợm," Bono nói.

"Vì 45.000 đô la, hoặc nhiều hơn nữa." Lena đáp, rồi ngửa cổ uống cạn ly rượu. Vị cay nồng xộc lên mũi, thiêu đốt cổ họng, nhưng đồng thời cũng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong cô.

Bono đặt ly rỗng xuống bàn. Thu lại nụ cười trên môi, trở về vẻ nghiêm túc của một doanh nhân đang chốt hợp đồng.

"Được rồi, Lena. Ta thích cái 'lửa' trong mắt con. Ta sẽ cho con cơ hội này. Nhưng..."

Lão búng ngón tay vào nhau. "Theo như những gì con đã nói, Harrow's End nằm ở rìa phía bắc Maine, một nơi rất gần biên giới Canada nhỉ."

Lena biết lão đang ám chỉ đến điều gì. "Tôi sẽ không chạy trốn sang Canada." Cô nói nhanh. "Cuộc sống ở nơi đấy rất nhàm chán và tẻ nhạt đối với tôi, thưa ngài."

Bono nhún vai. "Phải rồi, đó là một vùng đất hoang vu, thưa thớt cư dân và lạnh cóng. Chỉ có người Canada hoặc… Những kẻ phải chạy trốn khỏi nước Mỹ mới thích sống ở đấy thôi."

Lão nháy mắt. "Và thật tình cờ, ta có một vài người quen làm việc ở khu vực biên giới đó. Họ rất giỏi trong việc... nhận diện những kẻ đang cố vượt biên." 

"Vậy ư, thưa ngài." Lena mỉm cười gượng gạo. Cô sẽ không ngạc nhiên nếu lão ta khoe thêm rằng mình có những mối liên hệ với người ngoài hành tinh, hoặc được tự do ra vào khu vực 51.

"Ừm," Bono ậm ừ, vẻ mặt vẫn không thay đổi. "Ta muốn tin cô, Lena à. Thực sự muốn tin."

Lão đứng dậy khỏi ghế, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Từ đây, có thể nhìn thấy toàn bộ bãi container khổng lồ bên dưới,

"Nhưng ta cũng biết rằng con người, hay bất kì loài động vật nào, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ làm bất cứ điều gì để thoát thân," lão nói, lưng vẫn quay về phía Lena. "Kể cả việc bỏ lại tất cả và chạy trốn đến một nơi thật xa."

"Ý kiến của anh về vấn đề này là thế nào nhỉ, Brian?" Lão tiếp tục.

Lena nghe thấy tiếng huýt sáo vui vẻ vang lên phía sau. "Thưa sếp, tôi nghĩ rằng, cũng không hại gì nếu chúng ta để quý cô nghĩ mình là 'Bonnie Parker' này nghịch ngợm một chút. Và nếu cô ta định chạy trốn thì… Tôi rất nhớ cái cảm giác được tận tay xử lý những kẻ đào tẩu."

"Chúa rất không thích những việc anh đã làm với họ đấy, Brian à." Bono thở dài.

"Nhưng ngài thì có, đúng không ạ?"

Bono không đáp. Lão chỉ chậm rãi quay người lại. Nụ cười đầy ẩn ý hiện rõ trên khuôn mặt.

Lão tiến lại gần Lena, đặt tay lên vai cô. "Được rồi, ta sẽ cho con thêm thời gian để chuẩn bị. Khi đã sẵn sàng, hãy thông báo cho ta biết. Nhưng đừng quá lâu đấy. Và nên nhớ…"

Những ngón tay siết chặt lại. "... Nếu con chạy trốn. Ta sẽ tìm ra con, rồi tìm đến gã bạn trai cũ kia và vị hôn thê của hắn. Và ta chắc chắn rằng, con sẽ không thích những gì Brian đây và những người bạn của anh ta sẽ làm đâu, hiểu chứ."

"Họ không liên quan gì đến việc này cả." Lena đã định nói như vậy. Nhưng thay vào đó, cô chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Van xin sự thương hại lần nữa không chỉ là vô ích, mà còn là một cái tát vào lòng tự trọng cuối cùng của cô. Và với những kẻ như Bono, sự yếu đuối chỉ là mùi máu kích thích lũ cá mập.

Cô biết rằng mình sẽ không chạy trốn, không thể. Khi đã vô tình kéo hai con người vô tội kia xuống vũng bùn lầy mà chính mình đang mắc kẹt

"Giờ thì đi đi," Bono vẫy tay.

Lena quay lưng bước đi. Khi tay cô vừa chạm vào nắm cửa, giọng nói của Bono vang lên lần nữa, trầm ấm như tiếng chuông nhà thờ:

"À, Lena?"

Cô dừng lại, không quay đầu.

"Chúc con may mắn. Và... Thánh Christopher sẽ phù hộ cho những người đi đường."

Cánh cửa đóng lại. Lena bước nhanh qua hành lang, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà nghe cô độc và gấp gáp.

"Hoặc quỷ dữ sẽ phù hộ cho mình." Cô nghĩ thầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!