Hồi I: Định Nghĩa Của Sự Khởi Đầu

Chương 6: Di Sản Của Hỗn Loạn

Chương 6: Di Sản Của Hỗn Loạn

Hai ngày tiếp theo là một bài kiểm tra sức bền và tinh thần. Con đường đất đỏ của Hiera trải dài vô tận, và vụ thảm sát trong khu rừng nhỏ đã phủ một cái bóng nặng nề lên hành trình của họ. Caina không còn là cô bé chỉ biết sợ hãi sức mạnh của mình. Cô đã thấy máu, đã ngửi thấy mùi của nó, và cô đã thấy sự tàn nhẫn lạnh lùng cần thiết để sinh tồn mà Ren thể hiện.

Cô đã cố gắng làm theo lời Ren: liên tục cảm ngộ. Nhưng mỗi khi cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm "kết cấu" của [The Destruction], hình ảnh tên cướp bị cắt cổ lại ùa về. Sự hủy diệt mà cô từng sợ hãi là một thứ hỗn loạn, vô tình. Nhưng sự hủy diệt mà Ren thể hiện lại là một thứ khác: nó chính xác, có chủ đích, và lạnh như băng. Điều đó, bằng một cách nào đó, còn đáng sợ hơn.

Họ ít nói chuyện. Ren quay trở lại với sự im lặng gần như tuyệt đối của mình, chỉ thỉnh thoảng chỉ cho Caina cách nhận biết dấu vết động vật hoặc cách lọc nước từ một nguồn không an toàn. Sự im lặng của cậu không còn là một khoảng trống, mà là một bức tường. Caina hiểu rằng cậu đang cho cô không gian để tự mình xử lý những gì đã xảy ra.

Vào cuối ngày thứ hai, sau khi băng qua một ngọn đồi trọc, họ nhìn thấy nó. Một cụm nhà nhỏ lọt thỏm trong một thung lũng. Đó không phải là một thị trấn sầm uất. Nó giống một vết sẹo hơn.

Khi họ đến gần hơn, cảnh tượng của sự tàn phá hiện ra rõ rệt. Đây là một ngôi làng đã từng cố gắng chống cự trong cuộc nội chiến. Vài ngôi nhà chỉ còn là những bộ khung cháy đen. Một bức tường đá của nhà thờ bị sập một mảng lớn, phơi bày nội thất tan hoang bên trong. Những cánh đồng xung quanh lẽ ra phải đang vào mùa thu hoạch thì lại hoang vu, cỏ dại mọc cao quá đầu gối.

Nhưng điều tàn khốc nhất không phải là những tòa nhà. Đó là con người.

Những người dân làng, có lẽ chỉ vừa mới trở về từ một trại tị nạn nào đó, đang lẳng lặng cố gắng dọn dẹp. Họ gầy còm, quần áo rách nát và bẩn thỉu. Những chuyển động của họ chậm chạp, mệt mỏi, như thể ý chí sống của họ đã bị bào mòn đến tận cùng. Những đứa trẻ không nô đùa; chúng chỉ ngồi im, bám lấy vạt áo của mẹ, đôi mắt mở to và trống rỗng, nhìn chằm chằm vào hư không.

Không khí nặng trĩu một mùi của sự mất mát, của tro tàn và của cái đói.

Caina dừng bước, lồng ngực cô thắt lại. Đây rồi. Đây chính là ký ức của cô.

Hai năm trước, cô cũng giống như họ. Một người tị nạn may mắn sống sót, lang thang đến kinh thành với hai bàn tay trắng và một linh hồn vỡ nát. Cô nhìn thấy một người phụ nữ đang cố gắng nhóm lại một đống lửa ẩm, đôi tay run rẩy liên tục đánh rơi que củi. Bên cạnh bà là một bé gái, có lẽ chỉ năm, sáu tuổi, đang gặm một mẩu rễ cây khô khốc.

Một sự đồng cảm sâu sắc, một nỗi đau thấu tận xương tủy, dâng lên trong Caina. Cô siết chặt tay.

"Tại sao?" Giọng cô khàn đặc.

Ren, người đã đứng quan sát ngôi làng với một sự phân tích lạnh lùng, quay sang nhìn cô. "Tại sao cái gì?"

"Tại sao lại có những thứ này?" Caina vung tay, bao quát lấy cảnh đói khổ trước mắt. "Nội chiến... chiến tranh... tại sao lại phải có chúng? Chúng chỉ mang lại đau khổ cho những người như thế này."

Ren nhìn vào ngôi làng, đôi mắt xám tro của cậu không một gợn sóng cảm xúc. "Vì lợi ích," cậu đáp gọn.

"Lợi ích?"

"Lợi ích của một cá nhân, hoặc một nhóm," Ren giải thích, giọng đều đều như đang đọc một cuốn sách giáo khoa. "Một vị vua muốn mở rộng lãnh thổ. Một nhóm quý tộc muốn nhiều quyền lực. Hoặc, như trong trường hợp của Monarch, một hoàng tử muốn có ngai vàng."

Cậu dừng lại, sắp xếp lại những thông tin mà cậu đã thu thập được trong suốt thời gian ở Hiera. "Ta đã tìm kiếm thông tin về [The Chaos] trong các thư viện ở kinh thành. Nhưng để tìm về một sự kiện 'dị thường' trong năm mươi năm qua, ta phải đọc cả lịch sử hiện đại. Cuộc nội chiến hai năm trước của Monarch là một màn kịch của giới quý tộc và hoàng tử."

Cậu nhìn Caina. "Nó bắt đầu khi một nhóm quý tộc ở phía nam tuyên bố nổi dậy, cho rằng nhà vua quá nhân nhượng với các vùng đất khác. Nhưng cuộc chiến leo thang quá nhanh một cách phi lý. Nhiều ngôi làng bị thảm sát, không phải bởi quân đội, mà bởi 'những kẻ không rõ danh tính', và tội ác đó bị đổ lên đầu quân nổi loạn."

"Hoàng tử Alistair, người vừa lên ngôi," Ren tiếp tục, "trước đó chỉ là hoàng tử thứ. Ông ta không có quyền thừa kế. Nhưng ông ta đã dẫn quân dẹp loạn một cách 'anh dũng'. Nhà vua đột ngột 'băng hà' vì bạo bệnh. Và người anh cả của ông ta thì 'mất tích' trong một trận chiến. Alistair trở thành người hùng duy nhất, người thừa kế duy nhất."

Caina sững sờ. "Ý anh là... anh ta đã tạo ra tất cả những chuyện này?"

"Ta không có bằng chứng," Ren nói. "Nhưng nó là một kịch bản hợp lý. Tạo ra một kẻ thù, đổ lỗi cho chúng về những hành động tàn ác, sau đó đứng ra như một vị cứu tinh, củng cố niềm tin của dân chúng. Việc một vài ngàn dân thường chết đi không ảnh hưởng đến mục tiêu cuối cùng. Họ chỉ là những con số trên một bản báo cáo, là phương tiện để đạt được mục đích."

Những lời của Ren còn lạnh lẽo hơn cả gió đêm trong rừng. Caina cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Sự bất hạnh mà cô trải qua không phải là một tai nạn của chiến tranh. Nó có thể là một phần của một kế hoạch đã được tính toán cẩn thận. Hình ảnh những lá cờ sư tử bạc trên những mái nhà đang cháy càng thêm rõ nét, càng thêm đáng căm hận.

Bỗng nhiên, một tiếng thét xé tan bầu không khí nặng nề của ngôi làng.

"KHÔNG! GARET! ANH LÀM GÌ VẬY?!"

Tiếp theo là tiếng la hét hoảng loạn của nhiều người khác và tiếng đồ vật bị đập vỡ.

"CHẠY ĐI! NÓ ĐIÊN RỒI!"

Ren và Caina lập tức nhìn nhau. Không cần nói một lời, cả hai lao về phía trung tâm ngôi làng, nơi tiếng hét phát ra.

Một đám đông nhỏ đã tụ tập, nhưng họ đang hoảng sợ lùi lại, tạo thành một vòng tròn trống trải. Ở giữa vòng tròn đó, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Một người đàn ông to lớn, râu tóc bờm xờm, đang đứng lảo đảo. Trên tay anh ta là một con dao làm bếp dính đầy máu. Dưới chân anh ta, một người phụ nữ nằm bất động trong vũng máu, đôi mắt mở to nhìn lên trời, biểu cảm vẫn còn nguyên sự kinh ngạc và sợ hãi.

"Elara..." Người đàn ông, Garet, nhìn xuống cái xác, con dao rơi khỏi tay anh ta.

Anh ta không có vẻ gì là hung dữ. Anh ta đang khóc. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt dính bẩn, cơ thể anh ta co giật trong những cơn nức nở tuyệt vọng.

"Tôi đã làm gì thế này..." anh ta lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu lên, nhìn đám đông xung quanh với đôi mắt đỏ ngầu, điên loạn.

"LÀM ƠN!" Anh ta gào lên, âm thanh vỡ vụn vì đau đớn. "AI ĐÓ... GIẾT TÔI ĐI! LÀM ƠN, GIẾT TÔI!"

Caina chết lặng. Cô cảm nhận được nó. Cái cảm giác sai lệch, cái âm vang chói tai. Nó không mạnh mẽ như [The Destruction] của cô, nhưng nó sai. Nó bị bóp méo, như một sợi dây đàn bị vặn xoắn đến sắp đứt.

Ren đứng bên cạnh cô, nhưng tâm trí cậu đã ở một nơi khác. Đôi mắt cậu nheo lại. Cậu "nghe" thấy nó.

Đây rồi.

Âm vang phát ra từ người đàn ông đó lẽ ra phải sắc bén, tập trung và có kỷ luật. Một âm thanh như tiếng dây cung được kéo căng. [Archer]. Nhưng giờ đây, âm thanh đó bị bao bọc, bị xuyên thủng bởi một giai điệu khác, một giai điệu gào thét, hỗn loạn. Âm vang của [The Chaos]. Nó đã tìm thấy một vết nứt trong linh hồn người đàn ông này, có lẽ là chấn thương từ chiến tranh, sự tuyệt vọng vì mất nhà, hoặc một vết thương thể xác. Và nó đã chui vào, biến Định Danh của anh ta thành một vũ khí chống lại chính anh ta.

Trong khi Caina còn đang bị choáng váng bởi bi kịch, Ren đã hành động.

Cậu không lao tới. Cậu chỉ đơn giản là biến mất vào khoảng không.

Đối với đám đông đang hoảng loạn, cậu chỉ là một cái bóng lướt qua. Đối với Garet, người đang chìm trong cơn điên loạn và tuyệt vọng, cậu hoàn toàn không tồn tại.

Sự hiện diện của [The Void] bao bọc lấy Ren, một thứ năng lượng màu đen khiến cậu trở nên mờ nhạt trong nhận thức của mọi người. Cậu lẳng lặng đi xuyên qua vòng tròn, đến ngay sau lưng Garet.

Người đàn ông vẫn đang gào thét, tự đấm vào đầu mình. "Nó không dừng lại... trong đầu tôi... GIẾT TÔI ĐI!"

Ren đến gần, chậm rãi, và từ lòng bàn tay cậu hội tụ một lỗ đen, nó dường như hút đi một thứ gì đó trong cơ thể Garet

Không có một vụ nổ năng lượng. Không có ánh sáng.

Chỉ có sự im lặng.

Giống như thả một giọt mực đen vào một cốc nước đục, [The Void] của Ren lan tỏa. Nó không chiến đấu với [The Chaos]. Nó chỉ đơn giản là tạo một vùng áp suất thấp để dẫn [The Chaos] vào.

Cái âm thanh chói tai, điên loạn của Định Danh bị bóp méo đột ngột im bặt. Liên kết giữa Garet và [The Chaos] đã bị cắt đứt.

Cơn điên loạn biến mất. Sự tuyệt vọng biến mất.

Chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Đôi mắt Garet trợn ngược, và anh ta gục xuống như một con rối bị cắt dây, ngất đi ngay bên cạnh thi thể người vợ mình.

Đám đông sững sờ. Sự im lặng bao trùm. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Ren, người thanh niên tóc đen bí ẩn vừa xuất hiện và, chỉ bằng một cái chạm, đã chấm dứt cơn điên loạn.

Một ông lão, có lẽ là trưởng làng, run rẩy bước tới. "Cậu... cậu đã làm gì?."

Ren thu tay về, sự mờ nhạt của cậu tan biến, trở lại thành một thực thể hữu hình. "Anh ta sẽ ổn. Tạm thời," cậu nói. "Sự điên loạn đã bị chặn lại, nhưng sẽ còn lại di chứng."

Người dân làng ùa tới, một vài người phụ nữ vội vã che mắt cho những đứa trẻ, những người đàn ông thì cẩn trọng khiêng Garet đang bất tỉnh đi. Hai người đàn ông khác lặng lẽ mang thi thể của Elara đi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ của họ.

Ông lão trưởng làng quay sang Ren và Caina, cúi đầu thật sâu. "Chúng tôi không biết các vị là ai, nhưng các vị đã ngăn chặn một thảm kịch cho làng chúng tôi. Garet... nó là một người tốt. Nhưng từ khi trở về, nó đã không còn bình thường. Luôn miệng nói về những cơn ác mộng. Cho tới hôm nay thì điều này đã xảy ra."

Ông thở dài. "Chúng tôi không có gì nhiều để cảm ơn... ngôi làng đã bị thiêu rụi. Nhưng xin hãy nhận lấy sự biết ơn này. Nếu hai vị cần một nơi nghỉ chân, có một căn nhà gỗ ở cuối làng. Nó vẫn còn nguyên vẹn. Chủ nhân của nó... đã... không thể trở về.” Trưởng làng thở một hơi dài, “Các cậu có thể đến đó để qua đêm."

Ren gật đầu. "Cảm ơn ông."

……………………………………………………

Căn nhà gỗ nhỏ, bám đầy bụi bặm và mạng nhện, nhưng nó kín gió và có một lò sưởi. Ít nhất thì nó cũng tốt hơn là ngủ ngoài trời. Ren và Caina dọn dẹp một góc, dùng lương khô của mình làm bữa tối.

Ngọn lửa nhỏ trong lò sưởi kêu lách tách, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng nặng nề. Caina đã chứng kiến hai cái chết chỉ trong một ngày, một cái chết vật lý, và một cái chết về linh hồn, hoặc là hơn như vậy.

"Ren," cô cuối cùng cũng lên tiếng, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. "Thứ đó... cái thứ đã khiến anh ta phát điên. Đó là [The Chaos] mà anh tìm kiếm, phải không?"

Ren gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn thường lệ. "Phải."

"Nó... nó là gì? Chính xác thì nó hoạt động như thế nào?"

Ren nhìn vào bóng tối bên ngoài cửa sổ. "Nó là một bệnh dịch của linh hồn.” Cậu thêm củi vào lò sửi rồi tiếp tục.

“Hầu hết, mọi người nghĩ Định Danh là một món quà. Nó là bản chất của chúng ta. Nhưng [The Chaos] thì khác. Nó nhìn vào món quà đó và thấy một cánh cửa."

Cậu giải thích: "Nó là một Định Luật, hay nói cách khác, thực thể mang định danh [The Chaos] đã đạt tới cấp Định Luật. Và tất cả những gì nó làm là củng cố sự tồn tại của bản thân đối với thế giới, nó lan tỏa cái “Luật” của sự hỗn loạn đó, bóp méo và làm chệch đi những thứ mà nó có thể. Đặc biệt là định danh."

"Nó xâm nhập vào Định Danh của những sinh vật khác," Ren tiếp tục. "Nó bám vào đó như một loại ký sinh. Nó không chiếm lấy họ, mà nó 'thì thầm' với Định Danh của họ. Nó khuếch đại mọi cảm xúc tiêu cực. Nỗi sợ hãi trở thành sự hoang tưởng. Nỗi buồn trở thành sự tuyệt vọng. Sự tức giận trở thành cơn cuồng nộ. Nó bóp méo bản chất của Định Danh. Một [Archer] lẽ ra phải bình tĩnh và chính xác, thì giờ đây lại nhìn thấy mọi thứ đều là mục tiêu, kể cả vợ mình. Định Danh của họ bị biến thành một nhà tù của sự điên loạn."

Caina rùng mình. "Vậy... anh đã chữa cho anh ta?"

"Không," Ren lắc đầu. "Ta không chữa được nó. Ta chỉ có thể dùng [The Void] để tạm thời cắt đứt liên kết giữa anh ta và [The Chaos] của mình. Giống như cắt dây cho một quả bom hẹn giờ. Khi anh ta tỉnh lại, định danh của anh ta vẫn sẽ bị bóp méo.

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.

"Đó là lý do ta phải tìm ra nguồn gốc của nó," Ren kết luận. "Một thứ có thể lây lan như thế này, bóp méo chính bản chất của con người... Nếu không bị ngăn chặn, nó sẽ nhấn chìm cả thế giới Golos này trong sự hỗn loạn của nó."

Caina cuối cùng cũng hiểu được gánh nặng thực sự mà Ren đang mang. Cậu không chỉ đang đi tìm một kẻ thù. Cậu đang cố gắng cứu lấy thực tại.

Cốc... cốc...

Tiếng gõ cửa yếu ớt vang lên, khiến côi giật mình. Caina vội vã đứng dậy, tay nắm lấy chuôi kiếm. Ren chỉ ra hiệu cho cô bình tĩnh.

Caina cẩn thận mở hé cửa. Đứng bên ngoài không phải là một mối đe dọa.

Đó là một cậu bé.

Cậu bé có lẽ khoảng tám hoặc mười tuổi, nhưng gầy gò như một đứa trẻ sáu tuổi. Mái tóc đen sẫm của cậu bù xù, bết lại vì bẩn. Cậu mặc một bộ quần áo rách tơi tả. Trên người dường như dính một vài giọt mưa khiến cậu càng trở nên đáng thương. Nhưng điều khiến Caina sững sờ là đôi mắt của cậu.

Chúng hoàn toàn vô hồn. Như hai hòn đá xám xịt. Đôi mắt của một người đã chết.

893329f7-9feb-47b2-b6c1-82d302989b39.jpg

"Em... em cần gì?" Caina hỏi, giọng dịu lại.

Cậu bé không trả lời. Cậu chỉ ngước nhìn cô, đôi mắt trống rỗng không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

"Để cậu bé vào đi."

Giọng Ren vang lên từ bên trong. Caina ngạc nhiên, nhưng cô vẫn mở rộng cửa.

Cậu bé lẳng lặng bước vào, đôi chân trần của cậu không gây ra một tiếng động nào trên sàn gỗ. Cậu đi thẳng đến trước mặt Ren, người vẫn đang ngồi bên lò sưởi.

Từ trong chiếc áo rách nát, cậu bé lấy ra hai thứ.

Một bức thư được gấp lại cẩn thận, dính một vệt máu khô.

Và một viên tinh hạch yêu thú.

Cậu bé chìa cả hai thứ về phía Ren.

Ren nhìn cậu bé, rồi nhìn hai vật trong tay cậu. "Đây là gì?"

Cậu bé im lặng một lúc lâu, như thể đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ trong một tâm trí trống rỗng.

"... Quà... cảm ơn," giọng cậu bé khô khốc, không cảm xúc. "Của cha cháu."

Ren nhíu mày. Cậu cầm lấy bức thư và viên tinh hạch. Viên tinh hạch này... là của Garet.

Ren mở bức thư ra.

Nét chữ bên trong run rẩy và tuyệt vọng, được viết vội vàng.

Gửi người lạ mặt đã cứu rỗi tôi khỏi cơn điên loạn.

Tôi không biết cậu là ai, nhưng cậu đã cho tôi một ân huệ cuối cùng. Khi tỉnh lại, tôi đã nhớ hết. Tôi đã giết cô ấy. Elara của tôi. Bàn tay này...

(Một vệt nước làm nhòe chữ, có lẽ là nước mắt, hoặc là máu.)

Tôi sẽ tìm kiếm một nơi để đến với cô ấy, với người vợ yêu quý nhất của tôi.

Thật ích kỷ khi để Leo lại một mình, nhưng tôi thật sự không thể sống tiếp. Định danh của tôi, nó đã trở thành một thứ gì đó xa lạ, nó liên tục thúc đẩy tôi tạo nên sự hỗn loạn và giết chóc.

Khi cậu đọc được bức thư này, có lẽ đã gặp nó. Leo, con trai tôi. Nó đã chứng kiến tất cả. Nó không thể vượt qua một mình, nhưng nó cũng không thể sống cùng người cha đã sát hại mẹ nó. Và nó cần một người dẫn dắt, đó là con đường đồng vọng của nó. Xin cậu hãy chấp nhận thằng bé và cho nó một cơ hội.

Viên tinh hạch này là thứ duy nhất tôi còn lại, là chiến lợi phẩm từ con quái vật cấp hai duy nhất mà tôi săn được. Xin hãy nhận nó làm thù lao. Hãy đưa Leo đi cùng.

Garet.

Ren đọc xong, gấp lá thư lại. Cậu nhìn đứa bé trai, Leo. Cậu đã "nghe" thấy nó từ khi cậu bé bước vào. Một âm vang kỳ lạ. một âm thanh sắc bén, lạnh lùng, nhưng lại vô cùng mãnh liệt. Như tiếng của hàng ngàn thanh kim loại va vào nhau, bị nén lại trong một cơ thể nhỏ bé.

"Định danh của nhóc là gì?" Ren hỏi, giọng vẫn bình thản.

Leo ngước lên, đôi mắt vô hồn của cậu dường như có một tia sáng mờ nhạt khi nghe câu hỏi. Cậu cúi đầu xuống.

"[Weapon]."

Ren trầm ngâm. [Weapon] - Vũ Khí. Không phải [Blacksmith] (Thợ Rèn), không phải [Soldier] (Người Lính), mà là chính khái niệm về "vũ khí". Một Định danh Vai Trò, nhưng lại mang hàm ý của một Khái Niệm. Một con người có thể là một vũ khí ?

"Tên nhóc là gì?"

"Leo."

Ren nhìn cậu bé một lúc lâu. Cậu nhìn viên tinh hạch, rồi nhìn lá thư. Cuối cùng, cậu đẩy một phần lương khô của mình về phía Leo.

"Ngồi xuống đây. Ăn đi," Ren nói. "Từ giờ, cậu sẽ đi theo bọn ta."

Caina nhìn cảnh đó, trái tim cô như bị ai đó bóp nát. Cô không hiểu hết những gì vừa xảy ra, nhưng cô nhìn thấy Leo, và cô nhìn thấy chính mình của hai năm về trước. Một đứa trẻ mất tất cả, bơ vơ, và giờ đây, được một người lạ mặt mang trong mình Hư Vô ban cho một mục đích.

……………………………………….

(Góc nhìn của Leo)

Leo đã sống trong tình thương. Ngôi làng của cậu tuy nhỏ nhưng ấm áp. Khi Định danh của cậu thức tỉnh là [Weapon], mọi người chỉ tò mò chứ không ai sợ hãi. Cha mẹ cậu, Garet và Elara, lại càng yêu thương cậu hơn. Cha nói cậu sẽ là một người bảo vệ mạnh mẽ.

Cuộc sống đó đã kết thúc hai năm trước.

Cuộc nội chiến. Họ phải chạy trốn. Cha cậu, với Định danh [Archer], là người hùng của cậu. Ông đã bảo vệ cậu và mẹ khỏi mọi thứ: quái vật, lính Monarch, và cả những người tị nạn tuyệt vọng khác.

Rồi cái ngày định mệnh đó đến. Một con quái vật cấp hai chặn đường họ. Cha cậu đã chiến đấu một mình để bảo vệ cậu và mẹ. Ông đã chiến thắng, nhưng ông bị thương nặng.

Khi con quái vật ngã xuống, Leo khi đó đã nấp sau một tảng đá. Cậu nhìn thấy nó. Một luồng khí đen mờ ảo, như khói, bay ra từ cái xác con quái vật và chui vào vết thương trên ngực cha cậu. Cậu đã dụi mắt, nghĩ rằng mình chỉ hoa mắt vì sợ hãi.

Nhưng rồi những ngày sau đó, cha cậu thay đổi. Ông bắt đầu có những cơn đau đầu dữ dội. Ông trở nên cáu kỉnh, điều mà trước đây ông chưa bao giờ như vậy. Mẹ đã cố gắng chăm sóc ông, nhưng ông ngày càng xa cách.

Cho đến hôm qua, họ trở về được ngôi làng cũ. Tưởng như mọi thứ sẽ tốt hơn.

Nhưng rồi nó xảy ra. Cha cậu đang giúp mẹ dọn dẹp, thì ông đột nhiên hét lên. Đôi mắt ông đỏ ngầu. Ông nói mẹ là kẻ thù. Ông... ông đã dùng con dao mà mẹ vừa đưa cho ông để...

Leo đã chứng kiến tất cả.

Rồi cậu trai tóc đen đó xuất hiện. Cậu ta không làm gì cả, chỉ đứng cạnh, và rồi luồng khí màu đen như thể bị một lực hút nào đó hút vào tay của cậu ta. Leo mới nhận ra, ngày hôm đó mình chưa từng nhìn nhầm, và có lẽ do thứ đó, cha cậu mới trở nên điên loạn.

Khi cha cậu tỉnh lại, ông ngồi bất động bên cạnh xác mẹ hàng giờ liền. Leo cũng ngồi đó,gương mặt trống rỗng.

Cha cậu nhìn cậu. Đôi mắt đó. Đôi mắt từng dịu dàng và đầy tự hào khi nhìn cậu, giờ đây đã chết. Nó trống rỗng, quần thâm ở mắt ông hằn nên một sự đau khổ mà dường như Leo cũng không thể nào thấu hiểu nổi.

Cha cậu lấy giấy bút. Ông viết một bức thư. Ông lấy ra viên tinh hạch mà ông đã cất giữ bấy lâu. Ông đưa chúng cho Leo.

"Tìm cậu trai đã cứu cha," cha cậu nói, giọng nói không còn cảm xúc. "Đưa cho cậu ta. Và đừng bao giờ... đừng bao giờ tìm cha nữa."

Vết nứt cuối cùng trong tâm lý của Leo đã vỡ tan. Cậu chỉ ngồi đó, bất động. Cha cậu đứng dậy, xoa đầu cậu lần cuối, một cái chạm lạnh lẽo rồi lảo đảo bước đi về phía khu rừng, về phía cái chết.

Leo ngồi một mình với xác mẹ và bức thư của cha. Cậu không khóc nhưng nước mắt cậu dường như đã cạn rồi.

Cậu chỉ biết mình có một mệnh lệnh cuối cùng.

Cậu tìm đến trưởng làng hỏi tin tức, đến căn nhà gỗ. Cậu gõ cửa. Cậu nhìn thấy cậu trai tóc đen đó. Khi ở gần cậu ta, cái lạnh lẽo của cậu ta bằng cách nào đó lại làm dịu đi tiếng gào thét của hàng ngàn thanh kiếm trong đầu cậu. [Weapon] của cậu dường như đã tìm thấy chủ nhân của nó.

Cậu nghe thấy một giọng nói, đều đều và không cảm xúc, như một định luật không thể chối cãi.

"Từ giờ, cậu sẽ đi theo bọn ta."

Leo cúi xuống, nhặt mẩu lương khô. Cậu không cảm thấy đói, nhưng cậu vẫn đưa nó lên miệng và nhai. Đó là một mệnh lệnh. Và mệnh lệnh là thứ duy nhất cậu còn lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!