Tập 01: Thời niên thiếu

Chương 09

Chương 09

Năm tôi lên lớp 9, tôi vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó, một ngày mà mây đen kéo về che kín cả những tia nắng cuối cùng, biến không gian thành một khối màu đục ngầu và ảm đạm. Cái lạnh từ đâu ùa về, luồn qua khe cửa lớp, đậu lên vai áo mỏng. Tôi đứng lặng bên cửa sổ, dán mắt vào khoảng sân trường trắng xóa màn mưa, nhìn những đứa bạn lần lượt được bố mẹ đón về. Trong lòng tôi lúc ấy, một nỗi ghen tị nhen nhóm lên, nhỏ thôi nhưng nhức nhối vô cùng. Nhìn cái cách người lớn ân cần khoác cho chúng nó chiếc áo mưa rộng thùng thình, che chắn kỹ càng từ đầu đến chân, tôi bỗng thấy mình giống như một kẻ bị bỏ rơi giữa một bữa tiệc của sự quan tâm.

Sân trường thưa thớt dần, rồi cuối cùng chỉ còn lại mình tôi đối diện với những tiếng bước chân lẹp xẹp, lách nhách của bác bảo vệ và mùi ẩm mốc nồng nặc bốc lên từ những bức tường vôi rêu phong thấm nước. Đồng hồ điểm sáu giờ, bóng dáng mẹ vẫn bặt vô âm tín giữa màn mưa dày đặc. Tôi đứng đợi thêm một lúc nữa, cho đến khi nhận ra sự chờ đợi của mình cũng giống như những hạt mưa kia, rơi xuống đất rồi tan biến không dấu vết.

Tôi lẳng lặng cuộn sách vở vào trong áo, hai tay ôm khư khư chiếc cặp trước ngực như ôm một báu vật cuối cùng, rồi bắt đầu dấn thân vào màn mưa để lội qua những con hẻm nhỏ dẫn về nhà. Đường về hôm nay sao mà dài và lạnh lẽo đến thế! Nước mưa đã ngập đến mắt cá chân, có đoạn còn dâng cao hơn, khiến đôi giày vải của tôi ướt sũng và dính bết vào da thịt, chiếc áo sơ mi đồng phục cũng nặng trĩu vì thấm nước. Tôi cúi gầm mặt bước đi, chỉ dám nhìn xuống dòng nước đang trôi lững lờ dưới chân, mang theo những chiếc lá rụng héo úa, rác rưởi và những đám bọt trắng xóa đang cuộn tròn theo dòng chảy.

Đi ngang qua tiệm tạp hóa đầu ngõ, tôi thấy bà chủ đang lục đục kéo cánh cửa sắt kêu rầm rầm. Ánh đèn vàng ấm áp từ trong tiệm hắt ra một khoảng sáng nhỏ nhoi trên mặt đường loang loáng nước, rồi cũng đột ngột tắt phụt. Con hẻm bỗng chốc tối sầm lại, trở nên sâu thẳm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Lúc này, cả thế giới dường như chỉ còn lại tiếng mưa rơi đều đặn trên mái tôn và tiếng nước chảy xiết từ những máng xối xuống mặt đường nhựa. Tôi không mang ô, cũng chẳng có lấy một tấm nilon che đầu. Trên người tôi chẳng còn mảnh vải nào khô ráo, cảm giác như chính nỗi buồn cũng đang thấm đẫm vào từng thớ thịt, lạnh ngắt và tê tái.

Về đến nhà, cánh cửa không khóa, nằm im lìm như một cái bẫy đang chờ sẵn. Bên trong căn phòng khách, ánh tivi hắt ra những dải sáng lờ mờ, xanh xao đến nhức mắt. Bố vẫn nằm đó trên chiếc sofa cũ kỹ, tay ôm khư khư chai rượu như ôm một báu vật cuối cùng của đời mình. Màn hình tivi chiếu những hình ảnh nhòe tiếng của một bộ phim cũ rích lặp đi lặp lại đến chán chường. Tiếng ngáy của ông nặng nề, quyện đặc mùi hơi men nồng nặc loang ra khắp gian phòng, biến không khí vốn đã ngột ngạt trở nên bí bách đến phát nghẹn. Trên bàn, những lon bia rỗng nằm chỏng chơ bên cạnh đống vỏ thuốc lá và vài tờ hóa đơn nợ nần chưa buồn mở, tất cả tạo nên một khung cảnh tàn tạ đến thảm hại.

Tôi lầm lũi đi thẳng vào bếp. Mẹ đang ở đó. Cái dáng gầy guộc ấy cúi thấp, mái tóc xõa che kín nửa khuôn mặt đã ướt đẫm nước mưa hay nước mắt chẳng rõ. Bà đang mài dao. Tiếng kim loại cọ vào đá mài nghe sèn sẹt, sèn sẹt, nhịp nhàng một cách đáng sợ. Mùi khói bếp quyện với hơi nước bốc lên từ người tôi khiến tôi bỗng rụt người lại vì cái lạnh. Trên bếp, nồi dầu đang sôi sùng sục, bốc lên mùi khét lẹt lan tỏa khắp căn phòng. Tôi cất tiếng chào mẹ bằng cái giọng khàn đặc, nhưng bà tuyệt nhiên không đáp lại. Đôi tay bà vẫn thoăn thoắt mài dao, ánh mắt nhìn đăm đắm vào một khoảng không vô định nào đó. Đôi vai bà run nhẹ từng đợt, chẳng rõ vì cái lạnh của cơn mưa hay vì một nỗi uất ức đang trực trào. Không gian lúc ấy nặng trĩu, nghe rõ mồn một tiếng dầu sôi xèo xèo, tiếng dao mài và tiếng tivi vang vọng từ phía ngoài, giống như có một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ họng tôi.

Tôi không nói thêm gì nữa, lẳng lặng bước lên tầng hai. Cầu thang tối om, chỉ có chút ánh đèn vàng vọt từ dưới bếp hắt lên như những bóng ma trên vách tường. Tôi vào nhà tắm, nước lạnh từ vòi sen trút xuống đầu, xuống lưng, rửa trôi đi lớp bùn đất, nước mưa và cả cái mùi cũ kỹ, mục nát của căn nhà vẫn thường bám riết lấy tôi. Tôi hít một hơi dài, để mặc cho làn nước lạnh buốt xoa dịu đi những vết thương lòng.

Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng động kinh hoàng dưới nhà nổ ra.

Tiếng bát đũa vỡ loảng xoảng, tiếng bàn ghế đổ uỵch xuống sàn, và rồi là tiếng hét thất thanh của mẹ, một tiếng hét xé toạc màn đêm rồi tắt lịm đi giữa chừng. Tôi đứng chết trân dưới vòi sen, nước vẫn chảy đều trên vai nhưng trí não tôi đã hoàn toàn rỗng không. Một cảm giác quen thuộc đến phát buồn nôn chạy dọc sống lưng. Lại là ông ấy. Lại là cái kịch bản tàn nhẫn mà tôi vẫn hằng mong mình nghe nhầm, nhưng chưa bao giờ là nhầm cả.

Tôi vội vã tắt nước, mặc đại chiếc quần dài rồi chạy trối chết xuống cầu thang, đôi bàn chân ướt khiến tôi suýt trượt ngã trên những bậc gỗ. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt vào đêm hôm đó, có lẽ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, tôi cũng chẳng thể nào quên được.

Mẹ tôi nằm giữa sàn nhà, áo quần rách tả tơi, và con dao mài sắc lẻm khi nãy giờ đây đang cắm sâu ngay giữa ngực bà. Máu... máu chảy lênh láng khắp nền gạch, một màu đỏ sẫm nhức nhối hòa cùng thứ rượu trắng đổ ra từ chai rượu vỡ, tạo nên một thứ hỗn hợp sền sệt mang mùi vị của cái chết. Bố tôi ngồi thụt vào một góc, mặt úp sát vào tường, đôi bàn tay ôm chặt lấy đầu. Ông lẩm bẩm những lời vô nghĩa, đôi mắt trừng trừng nhìn vào đôi bàn tay nhuốm máu của mình. Ông run rẩy, bật cười một cách điên dại rồi bỗng dưng gào thét lên như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Tôi đứng lặng như một pho tượng đá, tim đập dồn dập trong lồng ngực như muốn nổ tung. Tôi muốn lao đến, muốn làm một điều gì đó, nhưng đôi chân tôi đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Tiếng gào của bố như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, kéo tôi quay trở lại thực tại tàn khốc. Như một phản xạ tự nhiên, tôi quay người chạy bán sống bán chết ra ngoài để kêu cứu.

Lúc chạy ngang qua vũng máu của mẹ, đôi mắt tôi vô tình chạm phải ánh nhìn của bà. Đôi mắt ấy vẫn còn hé mở, chứa đựng một sự khẩn thiết cuối cùng. Bà thều thào, đôi môi mấp máy như muốn dặn dò tôi điều gì đó quan trọng lắm. Nhưng tôi, trong cái khoảnh khắc hèn nhát tột cùng ấy, đã không dám dừng lại để nghe cho rõ. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng đó là lời trăn trối cuối cùng, sợ phải gánh vác cái gánh nặng của người ở lại. Tôi cứ thế chạy, chạy như một kẻ tội đồ đang trốn chạy khỏi bản án của chính đời mình.

Khi hàng xóm đổ xô đến, căn nhà vốn dĩ im lìm của tôi bỗng chốc vỡ tan trong sự hỗn loạn. Những ánh đèn pin giật chớp liên hồi trong màn mưa lạnh giá, quét qua những khuôn mặt hốt hoảng. Tiếng người la hét, tiếng bước chân chạy rầm rập trên nền đất, tiếng kim loại va vào nhau lạch cạch… mọi thứ vang dội bên tai tôi như một cuốn phim kinh dị không có hồi kết. Họ nhào đến bên mẹ, cuống cuồng tìm cách cầm cự cho hơi thở mong manh của bà. Ai đó gào lên gọi xe cứu thương, ai đó bế thốc mẹ tôi ra khỏi nhà. Còn tôi, tôi đứng đó, đờ đẫn như một pho tượng bị bỏ quên, đôi chân như đã mọc rễ sâu vào lòng đất lạnh. Mọi cảnh vật quanh tôi cứ nhòe đi, chỉ có màu máu là vẫn hiện lên đỏ một cách nhức nhối, đỏ đến mức tôi không dám nhìn vào nhưng cũng chẳng thể nào rời mắt. Khi họ đặt bà lên cáng, những giọt máu vẫn kiên trì rỉ ra từ khuôn miệng tím tái, từ vết thương trên ngực, từng giọt, từng giọt thấm qua tấm chăn trắng muốt thành những vệt thẫm dài đầy ám ảnh. Tôi bám chặt lấy thành cáng, lầm lũi đi theo họ ra xe như một cái bóng không hồn.

Trên chiếc xe cứu thương, ánh đèn đỏ chớp nháy liên hồi, tiếng còi hú vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch và xé tan cả chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong tâm trí tôi. Mẹ nằm đó, khuôn mặt trắng bệch, không còn lấy một chút sắc diện của sự sống. Đôi mắt bà vẫn mở trừng trừng nhìn vào khoảng không, mái tóc bà ướt sũng, bết lại vì máu và nước mưa. Tôi gọi mẹ. Tôi gọi đến mức cổ họng cháy rát, giọng khản đặc thành những tiếng hụt hơi. Nhưng tuyệt nhiên không một lần bà đáp lại. Mỗi tiếng gọi của tôi rơi xuống sàn xe chỉ làm lòng tôi rách thêm một vết cứa dài.

Tôi sợ lắm. Thú thật, cả đời mình, tôi chưa bao giờ nếm trải cái cảm giác kinh hoàng đến nhường này. Đôi bàn tay tôi run bần bật, lạnh buốt đến mức không thể nắm lại thành nắm đấm. Tôi khóc, nước mắt tuôn rơi như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại để chứng minh tôi vẫn còn là một con người. Toàn thân tôi co rút lại, tôi chỉ muốn mình bé lại, thật bé, để có thể biến mất vào một xó xỉnh tối tăm nào đó trên chiếc xe này, để không phải đối diện với sự thật đang bày ra trước mắt.

Vào đến bệnh viện, họ cuống cuồng kéo mẹ tôi đi. Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sập lại trước mặt tôi với một tiếng vang khô khốc, bỏ mặc tôi đứng trơ trọi giữa hành lang sực mùi thuốc sát trùng và ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo. Tôi ngồi thụt xuống chiếc ghế nhựa, đôi tay buông thõng. Mắt tôi dán chặt xuống nền gạch men bóng loáng, nước mắt cứ thế trào ra không cách nào ngăn lại được. Trong đầu tôi, mọi thứ bắt đầu quay cuồng điên dại. Cảnh vũng máu đỏ thẫm, ánh mắt thều thào của mẹ, con dao mài sắc lẻm, và cả giọng lẩm bẩm điên loạn của bố… những hình ảnh ấy cứ thay phiên nhau xé xác tâm trí tôi thành từng mảnh nhỏ.

Tôi cố gạt chúng đi, cố nghĩ sang một trò chơi nào đó, một cuốn truyện nào đó, nhưng tôi càng cố thì chúng lại càng hiện lên rõ mồn một. Trong cơn quẫn bách, tôi tự đập đầu vào tường, liên tục, từng nhịp một thật mạnh, như muốn dùng nỗi đau thể xác để xua đuổi những ký ức kinh hoàng kia đi. Tôi muốn bỏ trốn. Tôi muốn biến mất khỏi thế gian này ngay lập tức. Có tiếng ai đó thét lên, rồi bác hàng xóm cùng mấy nhân viên y tế chạy lại giữ chặt lấy tôi, không để tôi tự làm đau mình thêm nữa. Tôi nghe thấy cả tiếng họ khóc nấc lên theo nỗi đau của tôi.

Lúc ấy, tôi chẳng còn hiểu gì cả. Có một bàn tay vô hình nào đó đang bóp nghẹt lấy lồng ngực tôi, khiến tôi không thể thở nổi. Một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu, đau đớn và vô vọng.

Tại sao… tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao lại đau đến mức này?

Tại sao tôi lại phải gánh chịu một nỗi đau xé lòng đến thế? Cảm giác này là gì mà sao nó lại tàn nhẫn và lạnh lẽo hơn cả cái chết? Tại sao? Tại sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!