Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng mệt mỏi ấy, một buổi sáng mà tâm trí tôi dường như bị đánh cắp bởi những giấc chiêm bao mộng mị. Tôi nằm gục xuống bàn, để mặc cho những lời giảng của cô trôi tuột ra ngoài cửa sổ, cho đến khi tiếng trống trường vang lên một hồi dài dõng dạc. Cô giáo bất thần ra lệnh kiểm tra vở. Tôi bật dậy, cảm giác như vừa bị ai đó túm tóc kéo tuột ra khỏi một hồ nước sâu thẳm. Tôi cuống cuồng mở vở ra. Một trang giấy trắng toát đập thẳng vào mắt tôi, im lìm và nhạo báng. Tim tôi đập loạn nhịp, đôi tay run rẩy vội vã vạch vài dòng chữ nguệch ngoạc cho có để đối phó.
Đúng lúc ấy, con L bước lên bảng với vẻ mặt lạnh lùng. Nó cầm chiếc khăn lau, bắt đầu xóa lia lịa những dòng phấn quý giá mà tôi đang cần để cứu mạng. Tôi ra hiệu cho nó bằng một ánh mắt khẩn khoản, hy vọng nó có thể nương tay cho tôi thêm vài phút ngắn ngủi. Nhưng không, nó liếc nhìn tôi một cái rồi càng xóa nhanh hơn, như thể việc tận diệt những dòng chữ ấy là một thú vui tột độ. Bụi phấn bay mịt mù quanh mép bảng trắng xóa như một trận mưa tuyết giữa mùa hạ. Cô giáo quay lại, gương mặt không mảy may biến sắc, buông một câu lạnh tanh:
"Đứa nào ngủ trong giờ thì ghi thẳng vào sổ đầu bài cho tôi."
Chẳng cần đợi tôi lấy một lời thanh minh, tên tôi đã nằm gọn trong cuốn sổ bìa đen bằng một đường bút sắc lẹm, dứt khoát như một nhát dao.
Giờ ra chơi, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt khiến tôi không tài nào ngồi yên được. Tôi đi thẳng tới chỗ con L, hỏi một câu mà sau này nghĩ lại tôi thấy nó ngây ngô và ngớ ngẩn đến lạ lùng: "Tại sao mày không đợi tao chép nốt rồi hãy xóa?". Nó nhìn tôi bằng nửa con mắt, một ánh mắt chứa đựng sự khinh miệt sâu cay như muốn hỏi: "Mày là cái thá gì mà tao phải bận tâm?". Rồi nó buông một câu nhẹ tênh nhưng đâm thấu tâm can:
"Cái loại rác rưởi như mày thì tốt nhất nên đúp đi cho rồi, ở lại chỉ tổ làm bẩn cái lớp này thôi."
Câu nói ấy đâm thẳng vào bụng tôi, không trệch một phân, rồi cứ thế xoáy sâu vào vết thương lòng bấy lâu nay vẫn chưa kịp lên da non. Mặt tôi đỏ gay vì nhục nhã. Chẳng kịp nghĩ suy gì thêm, tôi xô mạnh nó một cái.
Con L ngã nhào xuống đất nhưng rồi bật dậy ngay lập tức như một chiếc lò xo bị nén chặt. Nó giáng cho tôi một cái tát trời giáng. Tiếng chát vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí ồn ào của lớp học. Mọi thứ quanh tôi bỗng chốc trở nên hỗn độn: tiếng cười nhạo, tiếng hò hét, tiếng bước chân chạy rầm rập... tất cả cuộn lại thành một mớ âm thanh nhức nhối trong tai.
Cơn nóng nảy trong người tôi bùng lên như một ngọn lửa bị đổ thêm dầu. Tôi chẳng còn phân biệt nổi đúng sai, cũng chẳng còn nhớ đến cái danh xưng "con trai" của mình nữa. Tôi tát lại nó. Một cú tát nhanh hơn, mạnh hơn, phát ra tiếng bốp nghe nặng nề như tiếng người ta đập vào một thân cây già.
Con L cúi gầm mặt xuống, những lọn tóc xõa ra che khuất nửa gò má đang đỏ ửng, rồi nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên nền gạch. Cả lớp bỗng nhiên im bặt. Trong cái tĩnh lặng đáng sợ ấy, tôi nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập từng nhịp lớn, dồn dập như tiếng ai đó đang tuyệt vọng đập cửa đòi vào từ phía bên trong lồng ngực.
Khoảng trống mở ra xung quanh hai chúng tôi như một cái vòng tròn định mệnh dành cho hai kẻ dại khờ vừa mới gây ra một chuyện chẳng đáng một xu. Rồi giọng cô giáo vang lên từ phía cửa lớp. Ngắn. Cứng. Đanh thép. Nó làm tim tôi giật mạnh một nhịp như vừa bị ai đấm thẳng vào ngực.
Đó là lần đầu tiên tôi đánh một đứa con gái. Chẳng có gì là oai phong, cũng chẳng có gì là hãnh diện. Chỉ có một cái sai lầm rành rành sắp bị người ta đóng một con dấu mực đỏ to đùng, treo lơ lửng trước mặt tôi như một bản án không thể xóa nhòa. Và đúng như tôi dự đoán, tôi bị lôi tuột xuống phòng hiệu trưởng. Tôi không chống cự, cũng chẳng buồn cãi vã, cứ thế lầm lũi đi như thể mọi chuyện đã được định đoạt từ cái khoảnh khắc tôi mở mắt ra đón chào buổi sáng đầy bụi phấn này.
...
Năm tôi học lớp 8, gia đình tôi đón nhận một cơn bão mà không có bất kỳ đài báo nào dự trước: cửa hàng của bố phá sản. Thú thật, một thằng nhóc như tôi chẳng thể nào hình dung nổi con số "phá sản" ấy lớn đến nhường nào, tôi chỉ biết kể từ cái ngày định mệnh đó, bố tôi không còn thiết tha gì việc bước chân ra khỏi ngưỡng cửa. Căn nhà vốn dĩ đã im lìm nay lại càng trở nên bí bách. Sáng sáng, bố ngồi trầm ngâm bên làn khói thuốc mù mịt, trưa ngủ vạ vật trên chiếc chõng tre cũ kỹ, và khi bóng tối vừa chập choạng buông xuống, ông lại tìm đến rượu như một người tình chung thủy. Lúc đầu, ông còn gượng nhẹ trò chuyện với tôi và mẹ, nhưng càng về sau, những câu nói của ông cứ thưa dần, rồi cuối cùng chỉ còn là những tiếng càu nhàu khó nhọc quyện đặc mùi men cay.
Suốt nhiều tháng ròng rã, bản nhạc nền quen thuộc nhất trong căn nhà tôi là sự hòa âm đầy đau khổ giữa tiếng bật nắp chai tách tách và tiếng thở dài khẽ khàng của mẹ. Hai âm thanh ấy cứ lặp đi lặp lại, đều đặn và nhẫn nại, như muốn băm nát cái không gian vốn đã chẳng còn lấy một niềm vui. Tôi thấy mẹ dạo ấy dường như thấp đi một chút, đôi vai gầy guộc cứ trĩu xuống dưới sức nặng của một nỗi lo toan không tên, và tiếng nói của bà cũng thưa vắng hẳn như những cơn mưa bóng mây giữa mùa hạ.
Hằng ngày, mẹ vẫn cần mẫn bày biện những xấp quần áo ra trước hiên, treo từng chiếc áo đã bạc màu lên cái sào gỗ cũ kỹ, nhưng khách hàng thì tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng ai. Những buổi trưa nắng gắt, khi hơi nóng bốc lên hầm hập từ mặt đường nhựa, mẹ vẫn kiên nhẫn ngồi đó trên chiếc ghế đẩu, tay phe phẩy chiếc nón lá rách vành, ánh mắt đăm đắm nhìn ra ngõ nhỏ như đang trông chờ một phép màu, hay ít nhất là một người khách quen nào đó vô tình ghé lại.
Nhưng cả ngày trôi qua, nắng tắt và lòng người cũng nguội lạnh. Tiền bạc trong nhà cứ thế đội nón ra đi, quần áo thì vẫn nằm im lìm trên sào như những chứng nhân cho sự lỗi thời, và mâm cơm mỗi chiều cứ thế vơi dần những món mặn. Tôi bắt đầu hiểu ra cái định nghĩa cay đắng của hai chữ "khó khăn", nó không chỉ là thiếu thốn vật chất, mà là khi mẹ tôi bỗng chốc trở thành một người đàn bà câm lặng, còn chị tôi - người từng là "kho báu" của những câu chuyện cười và những niềm vui lấp lánh, cũng bỗng chốc đánh mất đi nụ cười trong trẻo ngày nào. Căn nhà của chúng tôi giờ đây giống như một con thuyền đang thủng đáy, lặng lẽ chìm dần giữa đại dương của sự túng quẫn và im lặng.
Rồi một đêm nọ, giữa cái tĩnh lặng đến phát nghẹt của căn nhà, chị tôi bỗng thốt ra một lời khiến thời gian như ngừng trôi: chị muốn nghỉ học. Tôi nằm im lìm trong căn phòng bên cạnh, vểnh tai nghe tiếng họ nói chuyện với nhau suốt cả đêm dài. Những lời thầm thì khe khẽ, nhỏ như tiếng gió lùa qua kẽ lá, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để gieo vào lòng tôi một nỗi bàng hoàng khó tả.
"Con sẽ đi xuất khẩu lao động mẹ ạ, chỉ cần chúng ta vay mượn được tiền đặt cọc thôi."
Giọng chị bình thản đến lạ lùng, nhưng sau cái vẻ bình thản ấy, tôi biết là cả một sự đổ vỡ tan nát. Mẹ tôi im lặng, một sự im lặng dài dặc và nặng nề đến mức tôi tưởng như có thể cầm nắm được nó trong tay. Rồi, mẹ bắt đầu khóc. Tiếng khóc của mẹ không nức nở, không thành lời, mà cứ đứt quãng từng chặng một, giống như mẹ đang cố dùng hết sức bình sinh để cắn chặt nỗi đau lại nơi cổ họng, không cho nó vỡ òa ra làm kinh động đến giấc ngủ của tôi.
Tôi nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối om, nơi những mảng vôi bong tróc hiện lên thành những hình thù kỳ dị. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng cũ kỹ cứ thế quyện lại, lạnh lẽo và nghẹn đắng, hệt như cái cảm giác tôi thường nuốt xuống mỗi khi linh cảm thấy một điều gì đó khủng khiếp sắp sửa ập đến. Chị tôi, người từng mơ về những giảng đường rực rỡ nắng, giờ đây lại chọn cách bán mình cho những chân trời xa lạ để cứu lấy con thuyền gia đình đang đắm.
Trong bóng tối, tôi thấy lòng mình thắt lại, nhận ra rằng tuổi thơ của tôi đang lùi xa thật rồi, lùi xa theo từng tiếng nấc nghẹn của mẹ và theo cả giấc mơ dang dở của chị tôi.
Ngày đưa chị ra sân bay, bầu trời Hà Nội bỗng chốc trở nên âm u lạ thường, như thể ai đó đã vô ý làm đổ cả một lọ mực xám lên không trung. Sương mù bao phủ dày đặc cả lối vào sân bay, khiến mọi thứ xung quanh cứ mờ ảo, chập chờn như những thước phim cũ. Tôi xách giúp chị cái vali nặng trịch, cái vali chứa đựng cả thanh xuân và những giấc mơ dang dở của chị. Tiếng bánh xe kéo trên nền gạch cứ lăn đều, lộc cộc, lộc cộc, mỗi nhịp vang lên tôi lại thấy lòng mình đau nhói, hệt như có ai đó đang dùng nhát dao cứa nhẹ vào tim. Mẹ đi bên cạnh, gương mặt giấu kín sau chiếc khăn tay đã ướt đẫm, tiếng nức nở của bà tan loãng vào làn sương lạnh. Tôi đi giữa hai người phụ nữ yêu thương nhất đời mình, thấy mình nhỏ bé và bất lực đến cùng cực, chẳng thể thốt lên lấy một lời an ủi ra hồn.
Trước khi bước qua cánh cổng an ninh. Chị dừng lại. Chị cúi xuống nhìn tôi, đôi bàn tay lạnh ngắt như đá chạm vào vai tôi. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được gương mặt chị lúc ấy: gầy sạm đi vì những đêm thức trắng, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, thứ nụ cười mỏng manh và méo mó nhất mà tôi từng thấy trên đời. Chị nói, giọng nhỏ như một hơi thở, như thể chỉ cần nói mạnh thêm một chút thôi là chị sẽ vỡ òa ra mất:
"Ở nhà, thay chị chăm sóc mẹ nhé em..."
Tôi gật đầu lia lịa, cổ họng nghẹn đắng như vừa nuốt phải một nắm cát. Tôi cố trừng mắt nhìn lên để ngăn những giọt nước mắt không được phép rơi xuống. Tôi sợ nếu mình khóc, chị sẽ thấy tôi yếu đuối, chị sẽ chẳng thể nào yên tâm mà bước tiếp vào cái khoảng không vô định phía trước.
Rồi cánh cửa tự động lạnh lùng khép lại.
Tôi đứng đó, dán mắt vào lớp kính mờ đục, nhìn cái dáng người nhỏ bé của chị cứ thế xa dần, xa dần, rồi tan biến hẳn vào đám đông. Mẹ gục xuống hàng ghế chờ, đôi vai rung lên từng đợt theo những tiếng khóc không thành tiếng. Còn tôi, tôi đứng lặng giữa sân bay rộng thênh thang, cảm thấy lòng mình trống rỗng đến lạ kỳ. Giống như một ngăn kéo quan trọng nhất trong tim tôi vừa bị ai đó giật phăng đi và ném xuống vực thẳm.
Ngày hôm đó, tôi không hề biết rằng cái chạm tay lạnh ngắt ấy là lần cuối cùng tôi được chạm vào chị. Và lời dặn dò dịu dàng kia, hóa ra lại là lời vĩnh biệt. Kể từ ngày cửa sân bay khép lại, tôi không bao giờ còn được gặp lại chị thêm một lần nào nữa trong đời.
0 Bình luận