Tập 01: Thời niên thiếu

Chương 07

Chương 07

Ở trên lớp, mục tiêu duy nhất trong tầm mắt của tôi lúc nào cũng là thằng A. Tôi tìm nó như một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, như thể việc nhìn thấy nó là một phần không thể thiếu của thời gian biểu mỗi ngày. Giờ ra chơi, tôi rình nó ở hành lang. Giờ thể dục, tôi quét mắt tìm nó ở góc sân trường nắng cháy. Ngay cả khi ngồi học, tôi cũng phải liếc quanh xem nó đang lẩn lút ở xó xỉnh nào. Chỉ cần thấy cái bóng dáng nhỏ thó ấy hiện ra là chân tôi tự động bước tới, chẳng cần một giây suy nghĩ.

Ban đầu, tôi chỉ trêu chọc dăm ba câu đại loại như "Thằng này nay trông như con gái nhỉ?" để nhìn cái mặt nó đỏ rần lên vì uất ức rồi bỏ đi. Nhưng sự im lặng nhẫn nhịn của nó giống như một thứ thuốc phiện đối với tôi. Nó không phản kháng, không chống trả, chỉ đứng im lìm như một pho tượng gỗ. Và chính cái kiểu im lặng chịu đựng đó lại khiến bàn tay tôi ngày một mạnh bạo hơn. Mỗi lần tôi túm lấy cổ áo nó hay huých mạnh vào vai nó, tôi đều cảm thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể, cảm giác như mình vừa "lớn" thêm một chút. Đó là một loại quyền lực rỗng tuếch, giả tạo, nhưng lại dễ gây nghiện vô cùng. Tôi say sưa với cái cảm giác mình là kẻ nắm quyền sinh quyền sát, kẻ quyết định ai được yên thân và ai phải chịu đựng nhục nhã.

Có đôi lúc, tôi thấy mình làm hơi quá đà, nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua như cơn gió thoảng. Tôi lại bật cười với nó, giả vờ như hai đứa đang đùa nghịch thực sự. Tôi hỏi nó mấy câu vô thưởng vô phạt, chọc cho nó ngơ ngác rồi bỏ đi với vẻ đắc thắng, cứ như thể chúng tôi là một cặp bài trùng thân thiết lắm. Trong cái đầu non nớt của tôi lúc ấy, mọi chuyện nhẹ tênh như một sợi tơ trời. Tôi không gọi đó là bắt nạt, tôi tự huyễn hoặc mình bằng ý nghĩ: "Mình với nó chỉ đang chơi đùa chút thôi mà". Tôi quen với việc nó cúi đầu mỗi khi tôi lại gần, quen với ánh mắt né tránh đầy sợ hãi, và quen cả cái cách nó lùi lại một bước rồi đứng yên chờ đợi sự ban phát hay hành hạ của tôi. Cái sự "quen" đó thật kỳ lạ và đáng sợ, tôi mặc định nó là của mình, là món đồ chơi thuộc quyền sở hữu riêng của tôi. Đến một ngày, tôi chợt nhận ra một sự thật nực cười và cay đắng: tôi đã coi nó là đứa bạn duy nhất của mình. "Bạn"? Đó là một thứ tình bạn méo mó, lệch lạc và đầy rẫy những vết xước, nhưng ở tuổi ấy, tôi nào có thấy điều gì sai trái. Tôi chỉ biết rằng, hễ tôi gọi là nó sẽ có mặt, và với tôi, bấy nhiêu đó là đủ để định nghĩa cho hai chữ "bạn bè".

Nhưng rồi một buổi chiều, khi cả lớp đang tràn ra sân chơi dưới nắng hạ chói chang, tôi lại bước tới sau lưng nó theo một phản xạ bản năng. Tôi thò tay vào túi, lôi ra cục tẩy, bóp mạnh rồi dí thẳng vào miệng nó như một trò đùa vô hại.

Thằng A giãy giụa. Đôi tay nó đập loạn xạ vào không trung như một con chim bị trúng tên. Nó cố ngậm chặt miệng, cố nuốt ngược nỗi sợ hãi vào trong, còn tôi thì điên cuồng dùng tay bóp lấy cằm nó, đẩy mạnh hơn.

Bất thình lình, nó vùng ra được. Một cú xoay người mạnh mẽ đến mức khiến tôi loạng choạng suýt ngã, còn nó thì đổ sụp xuống nền xi măng. Một tiếng rít nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Tôi không biết đó là tiếng đau đớn của nó, hay là tiếng rạn nứt của chính lương tâm tôi vừa bị đánh thức sau một giấc ngủ dài.

Nó nhìn tôi.

Ánh mắt đó... cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được. Nó không hẳn là tức giận, cũng chẳng phải hoàn toàn là sợ hãi. Nó là một thứ gì đó bị bóp méo giữa hai thái cực ấy, trộn lẫn với một chút tuyệt vọng cùng cực của một kẻ bị dồn vào đường cùng.

"Tại sao..." Nó mở miệng, tiếng nói run rẩy như vừa nuốt phải những viên đá lạnh ngắt. 

"Tại sao lại là tao? Tao đã làm gì sai với mày cơ chứ?"

Tôi đứng im thin thít. Đôi chân như bị dán chặt xuống mặt đất nóng hổi. Đầu óc tôi trống trơn, nhưng trái tim thì đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực mà chạy trốn khỏi thực tại này. Tôi không trả lời được. Không phải vì tôi không muốn nói, mà vì chính tôi cũng chẳng tìm ra nổi một lý do chính đáng cho sự tàn nhẫn của mình.

Trong đầu tôi bật ra hàng loạt câu trả lời mà câu nào nghe cũng vô lý đến nực cười. Vì vui ư? Nghe thật đần độn. Hay vì muốn thấy người khác đau khổ để quên đi nỗi khổ của chính mình? Nghe càng tệ hại hơn. Hay vì tôi muốn trả thù cái thế giới đã từng xua đuổi tôi? Nghe sao mà bi kịch quá mức. Hoặc có lẽ... vì tôi đã hóa điên rồi?

Ngay khoảnh khắc ấy, có một phần linh hồn trong tôi chợt vụt tắt, giống như ai đó vừa tàn nhẫn rút phích cắm điện, bỏ lại cả căn phòng tối om chỉ còn tiếng tim tôi đập chát chúa bên tai. Tôi nhìn nó. Nhỏ bé, yếu ớt và run rẩy dưới chân mình. Và tôi tự hỏi mình một câu mà bấy lâu nay tôi luôn cố tình lẩn tránh: Tại sao mình lại thấy sung sướng khi làm đau người khác?

Câu hỏi đó luồn vào xương sống tôi như một nhát dao lạnh toát. Và lần đầu tiên trong đời, tôi bàng hoàng nhận ra mình vừa bước qua một ranh giới mà lẽ ra một con người không bao giờ nên chạm tới.

...

Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước chân vào lớp, một tin tức dội đến khiến tôi đứng sững như người mất hồn: thằng A đã chuyển trường. Chẳng ai rõ lý do, cũng chẳng ai bận tâm hỏi han xem nó đi đâu, về đâu. Tôi ngồi thụt xuống ở cuối lớp, đôi tay vẫn còn ghì chặt quai cặp, cảm giác như vừa bị ai đó tạt nguyên một xô nước đá từ đỉnh đầu xuống đến tận gót chân.

Nó không tố cáo tôi. Nó cũng chẳng hề hé môi kể với bất kỳ ai về những trò tàn nhẫn mà tôi đã trút xuống đầu nó suốt bao ngày qua. Nó không để lại một lời nhắn nhủ, cũng chẳng thèm ném lại thêm một ánh mắt trách móc nào nữa, nó chỉ lẳng lặng bốc hơi khỏi chỗ ngồi như một đám mây chợt tan giữa trời xanh, như thể nó chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Tôi lầm lũi bước về phía chiếc bàn cũ của nó. Cái ghế gỗ bị kéo lệch sang một bên một cách hờ hững, mặt bàn trống trơn đến lạ lùng. Không còn cái hộp bút màu vàng quen thuộc, cũng chẳng còn bóng dáng những tờ giấy nháp mà nó vẫn hay tỉ mẩn gấp thành những con thuyền nhỏ xinh để mơ về những đại dương xa xôi. Tôi rụt rè chạm tay vào mặt gỗ, cảm giác lạnh ran chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến tận tim. Cái lạnh ấy khiến tôi giật mình rụt tay lại, đau đớn như vừa bị bỏng ngược.

Và rồi, ánh mắt của nó vào buổi chiều hôm qua lại hiện lên trong đầu tôi, rõ mồn một như một đoạn phim bị hỏng cứ tua đi tua lại một phân cảnh duy nhất. Ánh mắt đầy những câu hỏi không lời, đầy sự sợ hãi và chứa đựng một thứ gì đó vô hình mà tôi chẳng bao giờ dám gọi tên. Tôi cố xua nó đi, cố đẩy nó vào một xó xỉnh tối tăm nào đó trong trí nhớ, nhưng tôi càng đẩy, nó lại càng dội ngược lại mạnh mẽ hơn, nhức nhối hơn.

Tôi không dám nghĩ tiếp, cũng chẳng đủ dũng cảm để nhìn sang chiếc bàn trống không ấy thêm một giây nào nữa. Tôi lùi lại chỗ ngồi của mình, ngồi phịch xuống rồi úp mặt vào hai cánh tay run rẩy. Tiếng ồn ào, tiếng cười nói của lũ bạn trong lớp dội vào tai tôi nghe như những âm thanh từ một thế giới khác, xa lạ và vô cảm. Tôi nghe thấy tất cả nhưng chẳng một chữ nào lọt nổi vào đầu.

Lúc ấy, tôi vẫn chưa thực sự hiểu mình vừa đánh mất điều gì. Tôi vẫn chưa thể cắt nghĩa được cái cảm giác nghèn nghẹn đang bóp nghẹt lồng ngực mình là cái gì. Tôi chỉ biết rằng, ở đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn, một mảnh ghép quan trọng vừa bị khoét đi, để lộ ra một khoảng trống rỗng lạ lùng đến phát sợ. Giống như có ai đó vừa nhấc khỏi vai tôi một phần trọng lượng mà bấy lâu nay tôi chẳng hề nhận ra mình đang sở hữu.

Và chính cái sự trống trải đến lạnh người ấy mới là thứ khiến tôi kinh hãi nhất. Nó đáng sợ hơn cả ánh mắt tuyệt vọng của thằng A, đáng sợ hơn cả những hành động tàn nhẫn mà tôi đã làm. Bởi vì tôi hiểu, một cách lờ mờ nhưng chắc chắn, rằng đây chính là cái giá đầu tiên mà tôi phải trả cho sự trưởng thành đầy sai lầm của mình.

...

Đêm đó, tôi nằm thao thức trên giường với một tâm trạng không thể gọi thành tên. Nó chẳng hẳn là buồn, cũng không hẳn là vui, chỉ thấy có một khối gì đó đặc quánh và đắng chát cứ mắc ngang cổ họng, nuốt không trôi mà khạc cũng chẳng ra. Bầu không khí trong căn nhà mấy tháng nay lúc nào cũng ngột ngạt như thể người ta vừa đem ướp nó trong một hũ mắm treo đầu giàn, chỉ cần hít sâu một hơi là thấy lồng ngực nghẹn lại.

Bố tôi trở về lúc đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Mùi rượu nồng nặc và gắt nồng tràn vào phòng tôi trước cả khi tiếng bước chân nặng nề của ông chạm tới bậc thềm. Tôi vội vã kéo chăn trùm kín đầu, cố giả vờ như mình đã chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng chẳng được bao lâu thì những tiếng cãi vã bắt đầu bùng lên dưới nhà. Ban đầu chỉ là những lời chì chiết nhỏ to, rồi lớn dần, cuối cùng vỡ ra thành những tiếng quát tháo xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Choảng!

Một thứ gì đó bằng sứ rơi xuống sàn, tan tành. Tiếng vỡ chói tai khiến tim tôi giật nảy. Tiếp theo là tiếng bát đũa va vào nhau loảng xoảng, và tiếng dây rèm bị giật mạnh nghe xoẹt một cái khốn khổ, như thể có ai đó đang cố bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng còn đứng vững.

Tôi mở mắt, đầu óc ong ong như có hàng ngàn con ong vò vẽ đang nhảy múa bên trong. Cả người tôi nặng trịch như bị nhấn chìm xuống đáy một hồ nước đục ngầu, nhưng đôi chân vẫn vô thức bước xuống cầu thang. Mỗi bậc gỗ tôi đi qua đều rung lên, đập vào ngực tôi từng nhịp khô khốc. Dưới nhà điện bật sáng trưng, một thứ ánh sáng rực rỡ đến vô lý giữa đêm khuya.

Và rồi, cảnh tượng ấy đập thẳng vào mắt tôi, tàn nhẫn và trần trụi.

Mẹ tôi ngồi bệt dưới đất, chiếc áo sơ mi tả tơi với cổ áo lệch hẳn sang một bên. Tóc bà bung ra, rối bời như một ổ chim sau cơn bão, và đôi mắt đỏ ngầu đến mức tôi tự hỏi không biết đã bao nhiêu đêm rồi người đàn bà này chưa được chợp mắt. Bố đứng sừng sững trước mặt mẹ, gương mặt đỏ phừng vì rượu và vì một cơn giận dữ điên cuồng. Tay ông nắm chặt lấy tóc mẹ, bóp lại thành một nắm như đang túm lấy một con vật tội nghiệp không chịu đứng yên.

Tôi đứng chôn chân ở ngưỡng cửa, cả người lạnh buốt như vừa bị ai dội một gáo nước đá. Chân tay tôi mềm nhũn ra như nước. Và kỳ lạ thay, trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, thứ vụt qua trong đầu tôi không phải là tiếng mẹ khóc, cũng chẳng phải bàn tay hung bạo của bố, mà lại là gương mặt của con L- đứa con gái tôi đã tát hôm nọ ở lớp. Nó cũng đã từng bật khóc như thế. Cũng ôm mặt như thế. Cũng bị dồn vào chân tường bởi một sự hung hăng vô lối y hệt như thế này.

Một câu hỏi hiện ra, sắc lẹm như một nhát dao: Mình có khác gì ông ấy không? Mình có đang lặp lại chính cái sự tàn nhẫn này trên đôi bàn tay mình không?

Ngực tôi co thắt lại, đau gắt. Không kịp suy nghĩ thêm, tôi lao vào giữa họ như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Tôi dùng hết sức bình sinh để kéo tay bố ra, gào lên bằng cái giọng khản đặc mà tôi chẳng nhận ra là của mình. Bố trợn mắt nhìn tôi, ánh mắt lạc thần như thể ông không còn nhận ra đứa con trai mình từng cõng trên vai là ai nữa. Ông buông tay ra một nhát thật mạnh, khiến mẹ nghiêng hẳn sang một bên rồi ngồi thụt xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Mẹ run rẩy. Hai bàn tay gầy guộc che kín khuôn mặt, đôi vai bà co giật từng nhịp nhỏ nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng khóc nào. Đó là một sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la hét xé lòng nào trên thế gian này.

Ông khựng lại một lúc lâu, đứng giữa phòng khách như một cái bóng vật vờ không biết nên đi tiếp hay quay lại. Rồi ông lừ lừ quay mặt đi, không nói một lời, chậm rãi bước lên cầu thang. Tiếng bước chân nặng trịch của ông giẫm lên những bậc gỗ nghe như đang giẫm nát chính căn nhà này. Tôi đứng nhìn theo cái lưng gù xuống vì men rượu, nhìn cái dáng người từng là thần tượng của mình khuất dần sau khúc cua. Rồi tất cả lại chìm vào im lặng. Một sự im lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng chiếc đồng hồ cũ kỹ đang tích tắc vô hồn trong bếp.

Mẹ vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, mặt cúi thấp để tóc che hết gò má. Bà thở đều, từng nhịp nhỏ và nhẫn nại, như thể nếu bà chỉ cần thở mạnh một chút thôi là toàn bộ những nỗi đau bà cố nuốt xuống từ nãy đến giờ sẽ trào ngược lên và phá nát bà thành trăm mảnh. Tôi đứng đó rất lâu, không dám chạm vào mẹ, cũng chẳng dám thốt ra một lời nào. Tôi sợ nếu mình mở miệng, cái cổ họng đang nóng ran của tôi sẽ bật ra những lời ngu xuẩn làm mọi chuyện tệ thêm.

Đêm ấy, tôi không ngủ. Tôi không thể nào nhắm mắt nổi khi hình ảnh người cha có thể nhấc bao gạo 20kg dễ dàng, người cha từng sửa bóng đèn chập cho tôi, giờ đây lại hiện lên với đôi bàn tay đang túm tóc mẹ.

Một cảm giác hỗn loạn tràn ngập tâm trí tôi: Sợ hãi vì không biết tấn bi kịch này sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần; Phẫn nộ vì muốn ông biến mất khỏi cuộc đời này mãi mãi; Và kinh tởm, không chỉ với ông, mà với chính bản thân mình. Tôi nhớ lại cái tát tôi dành cho con L, nhớ lại nụ cười của tôi khi thấy thằng A van xin. Tôi nhìn xuống bàn tay mình dưới ánh đèn vàng vọt. Tôi sợ chính mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi sợ cái bản sao của bố đang lớn dần lên trong huyết quản của tôi.

Và chính đêm đó, dưới chân cầu thang tối om, tôi đã tự lập cho mình một lời thề. Một lời thề nặng như núi đá, rằng cả đời này tôi sẽ không bao giờ vung tay đánh một người phụ nữ nào nữa. Tôi thề sẽ không bao giờ để mình trở thành một bóng ma giống như ông ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!