Bà tôi hớt hải chạy vào bệnh viện ngay khi nghe tin. Đôi dép nhựa cũ kỹ phát ra tiếng lẹp xẹp, lẹp xẹp vội vã trên nền gạch men còn loang loáng hơi ẩm của cơn mưa ngoài kia. Bà hỏi, bà hỏi tất thảy mọi người vô tình đi ngang qua tầm mắt, từ bác sĩ, y tá cho đến những người đang ngồi chờ đợi trong vô vọng giống như tôi. Giọng bà run rẩy, nghẹn ngào, chỉ toàn là những thanh âm đứt quãng như một dải lụa bị vò nát. Khi người ta chỉ tay về phía tôi, mắt bà mở to ra một cách bàng hoàng, rồi như có ai đó vừa bật một chiếc công tắc định mệnh, bà lao đến bên tôi. Bà ôm chầm lấy tôi, siết chặt lấy tôi như sợ rằng chỉ cần lơi tay một chút thôi là tôi cũng sẽ tan biến vào hư không. Bà khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tóc tôi, nóng đến mức khiến tôi rùng mình. Cả người bà rung lên bần bật theo từng nhịp nấc.
Còn tôi, tôi thấy mình chẳng còn giọt nước mắt nào để mà rơi nữa. Tôi mệt. Tôi trống rỗng. Tôi khô héo như một nhành cây chết đứng giữa đồng không mông quạnh. Tôi chẳng còn đủ sức để ngồi cho ngay ngắn, chẳng còn đủ hơi để thở cho ra hồn, nhưng tôi vẫn cứ ngồi đó, lưng tựa vào chiếc ghế nhựa lạnh lẽo, người nặng nề như một khối đá tảng. Tôi cứ để mặc cho bà dựa vào mình mà trút hết nỗi đau, còn tôi thì thấy mọi thứ xung quanh cứ chảy trôi qua mình như thể tôi chỉ là một cái bóng, không còn là một con người bằng xương bằng thịt nữa.
Bất thần, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo tràn ra, đổ dài trên nền gạch. Một vị bác sĩ bước ra với gương mặt hằn rõ sự mệt mỏi, chiếc áo choàng trắng dính vài vệt đỏ đã khô lại, nhức nhối vô cùng. Bà tôi lập tức buông tôi ra, lao tới như một cơn gió lốc, bà gần như quỵ ngã ngay dưới chân ông. Bà nắm chặt lấy đôi bàn tay ông, run rẩy van lơn:
"Làm ơn cứu lấy con tôi với bác sĩ ơi... Làm ơn cứu nó với..."
Giọng bà vỡ vụn ra thành từng mảnh, nghe xót xa như một sợi dây đàn già nua bị người ta kéo căng quá mức đến nỗi đứt tung. Bà cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy, mỗi lần một yếu dần đi, mỗi lần lại chứa đựng thêm một tầng đau đớn. Vị bác sĩ nhẹ nhàng đỡ bà dậy, bàn tay ông đặt lên vai bà, một cử chỉ rất nhẹ, rất khẽ khàng, mà sao đủ sức khiến trái tim tôi rơi rụng xuống tận dưới sàn nhà lạnh lẽo. Ông lắc đầu, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt khẩn thiết của bà. Ông buông một câu nhẹ tênh mà nặng tựa ngàn cân:
"Chúng tôi... đã làm hết sức mình rồi."
Bà tôi đổ sụp xuống, tiếng khóc bật ra từ lồng ngực gầy guộc nghe sắc lẹm và chói tai như tiếng người ta xé một tấm vải mới. Người bà run bần bật, bà ôm lấy mặt, bà đưa tay đập liên tiếp vào ngực mình như thể muốn móc cái nỗi đau đang cấu xé bên trong ra ngoài mà không cách nào làm được. Tiếng khóc ấy vang vọng khắp hành lang, làm những người xung quanh phải khựng lại, ai đó cũng lén quay mặt đi lau vội giọt nước mắt đồng cảm.
Còn tôi, tôi vẫn đứng đó, lặng lẽ tựa đầu vào bức tường gạch phía sau. Tường lạnh lắm. Cái lạnh thấu vào tận xương tủy. Nhưng không hiểu sao, ngay vào cái giây phút cả thế giới xung quanh tôi đang sụp đổ tan tành ấy, tôi lại thấy bức tường kia thật ấm áp. Nó ấm như thể đó là thứ duy nhất trên đời này còn biết đứng vững để tôi dựa vào, khi mà bầu trời trên đầu tôi đã hoàn toàn tắt lịm ánh sao.
...
Đám tang của mẹ tôi được tổ chức vội vã ngay sau đó, nhanh đến mức mọi thứ trong mắt tôi cứ nhòe đi như một đoạn phim bị tua quá tốc độ. Tôi chẳng kịp suy nghĩ, cũng chẳng kịp để cho nỗi đau được thấm vào từng thớ thịt. Bố tôi đã bị người ta dẫn đi ngay từ tờ mờ sáng hôm sau để phục vụ công tác điều tra, bỏ lại căn nhà trống hoác và nồng nặc mùi rượu vẩn vương.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng rã rời đó, khi một thằng nhóc mười lăm tuổi là tôi phải chạy ngược chạy xuôi, chân không chạm đất để lo liệu mọi thứ từ việc dựng rạp cho đến tổ chức tang lễ. Thú thật, lúc ấy tôi chẳng còn lấy một chút sức lực, đầu óc cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để phân biệt nổi đâu là thực đâu là mơ, nhưng tôi vẫn phải gồng mình lên mà làm. Bởi vì tôi hiểu, giữa cái vương quốc đang sụp đổ này, nếu tôi không đứng ra gánh vác thì chẳng còn một ai khác cả.
Hàng xóm, họ hàng, rồi cả những người xa lạ cứ vây lấy tôi mà hỏi. Họ hỏi tôi phải làm cái này thế nào, phải đặt cái kia ở đâu, phải ký tên vào giấy tờ nào, rồi rạp tang nên dựng hướng nào cho phải lẽ. Giữa một rừng những câu hỏi hóc búa ấy, tôi thấy mình giống như một con kiến lạc đàn. Tôi muốn hét lên rằng: "Cháu không biết! Cháu chẳng biết một cái gì hết!". Nhưng rồi, tôi vẫn phải nuốt ngược tiếng thét ấy vào trong, chỉ biết lẳng lặng gật đầu, rồi lại hớt hải đi, lại cuống cuồng chạy vòng vòng giữa những lời bàn tán và tiếng nhạc hiếu thê lương. Tôi chạy như một kẻ mộng du đang cố gắng hoàn thành một bản di chúc mà chính mình cũng không đọc hiểu, chỉ để ngăn không cho cái hiện thực tàn khốc kia nghiền nát mình thêm một lần nữa.
Đêm hôm đó là một đêm dài dằng dặc, dài hơn tất cả những mùa hè tôi từng đi qua cộng lại. Tôi phải ngồi một mình bên linh cữu của mẹ, giữa bốn bức tường quạnh quẽ và mùi nhang trầm cứ quẩn quanh, đặc quánh. Ánh đèn tuýp trong nhà được bật sáng trưng suốt đêm, một thứ ánh sáng trắng đến tàn nhẫn, hắt lên vạn vật khiến mắt tôi cứ hoa lên, nhức nhối như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm vào đồng tử.
Thú thật, tôi sợ kinh khủng. Nỗi sợ ấy không giống như khi tôi sợ ma trong những câu chuyện kể đêm khuya, mà là một nỗi sợ mang hình hài của sự vĩnh biệt. Thi thể mẹ nằm ngay đó, im lìm và lạnh lẽo như một khối thạch cao được tạc vụng về. Làn da bà trắng bệch, một màu trắng tái dại như sáp nến, khiến tôi chẳng đủ can đảm để nhìn lâu. Tôi cứ thế cúi gầm mặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, siết mạnh đến mức những khớp xương đỏ ửng lên và đau nhức, như thể đó là cách duy nhất để tôi cảm nhận được mình vẫn còn đang tồn tại giữa thực tại này.
Thế nhưng, đôi lúc, chỉ cần tôi vô tình chớp mắt một cái, một ảo ảnh quái ác lại hiện ra. Tôi thấy bụng mẹ phập phồng, nhịp nhàng và khe khẽ như thể bà chỉ đang chìm vào một giấc ngủ trưa sâu và từ tốn. Giây phút ấy, tim tôi thót lên một nhịp, một tia hy vọng mong manh lóe sáng khiến lồng ngực tôi thắt lại. Tôi vội vàng quay mặt đi, nhắm nghiền mắt thật chặt, thầm cầu nguyện cho cái điều không tưởng ấy là sự thật.
Nhưng rồi, khi tôi lấy hết can đảm mở mắt ra nhìn lại, mẹ vẫn nằm đó. Vẫn im lìm. Vẫn bất động. Chẳng có hơi thở nào cả, cũng chẳng có phép màu nào trồi lên từ hư không. Hóa ra, đó chỉ là trò đùa tàn nhẫn của trí óc tôi trong cơn mệt mỏi cùng cực. Nó đang cố gắng bày ra những trò chơi đánh lừa cảm giác để an ủi một đứa trẻ đang gánh chịu một nỗi đau quá sức, một đứa trẻ đang cố tìm lại chút hơi ấm từ một người đã vĩnh viễn hóa thành mây khói.
Sáng hôm sau, khi đồng hồ vừa chạm mốc bảy giờ, người ta bắt đầu làm lễ phát tang. Bầu trời ngày hôm ấy xám xịt một màu chì ảm đạm, như thể thiên nhiên cũng đang cố tình nhuộm màu cho buổi ly biệt. Tiếng kèn trống đám ma bắt đầu nổi lên, những thanh âm não nề, ai oán cứ thế xoáy sâu vào không gian, khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh lại, nặng nề như thể có một màn sương đen đang bủa vây khắp lối.
Mọi người lần lượt bước tới, lặng lẽ thắp một nén nhang, khẽ gật đầu rồi buông vài lời an ủi sáo mòn mà tôi nghe chẳng lọt tai lấy một chữ. Nhưng điều khiến lòng tôi nhói đau hơn cả không phải là những lời nói ấy, mà là sự thưa thớt đến lạnh người của đám tang này. Nhìn kỹ mà xem, ngoài mấy gương mặt họ hàng quen thuộc và vài ba nhà hàng xóm láng giềng tò mò sang xem, tuyệt nhiên chẳng còn một ai khác nữa.
Mẹ tôi đó, một kiếp người dài dằng dặc với biết bao khổ cực và hy sinh, vậy mà khi rời khỏi cõi tạm này, trong tay bà lại chẳng có lấy một người bạn thân thiết để tiễn đưa. Tôi đứng đó, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào những vòng hoa ít ỏi đang rung rinh trong gió lạnh. Một câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi, vừa xót xa vừa oán trách: Rốt cuộc, mẹ đã sống một cuộc đời như thế nào vậy?
Bao nhiêu năm trời mẹ âm thầm chịu đựng, bao nhiêu năm mẹ thu mình lại trong cái vỏ bọc của sự cam chịu để bảo vệ cho cái gọi là "mái ấm", vậy mà kết cục lại đắng chát đến nhường này. Khi mẹ rời khỏi thế gian, mẹ lại chọn cách ra đi trong một sự cô độc đến tận cùng, như một chiếc lá lìa cành giữa đêm đông mà chẳng một tiếng động nào có thể đánh thức được thế giới ngoài kia.
Rồi đến ngày cuối cùng, chúng tôi đưa mẹ đi thiêu. Bầu trời hôm ấy vẫn giữ cái vẻ xám xịt lì lợm của ngày hôm trước, một kiểu thời tiết ảm đạm như muốn ép người ta phải cúi đầu xuống đất, chẳng cho phép ai được ngẩng lên nhìn thấy chút ánh sáng nào. Khi người ta đẩy chiếc quan tài vào sâu trong lò, cánh cửa kim loại đóng lại bằng một tiếng rít kéo dài, nhức nhối như tiếng một sợi dây đời vừa đứt lìa. Tôi đứng đó, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào khoảng không trước mặt, cảm giác như cả thế giới này vốn dĩ chẳng mảy may bận tâm nếu có một linh hồn vừa lặng lẽ tan biến vào hư không.
Đến lúc mang tro cốt ra nghĩa trang, thầy pháp yêu cầu từng người trong nhà bước lên, bốc một nắm đất rải xuống mộ như lời tiễn biệt sau cùng để người đi được thanh thản. Nhưng ngay lúc ấy, tôi bỗng thấy mình không thể làm nổi. Có một cái gì đó nghẹn đắng cuộn lên từ cổ họng, khiến tôi thấy buồn nôn, thấy như có bàn tay vô hình nào đó đang siết chặt lấy cổ mình không cho thở. Không một lời từ biệt, tôi bất thần quay lưng bỏ chạy. Tôi chạy như một kẻ điên, bỏ mặc những tiếng gọi thảng thốt phía sau, bỏ mặc cả những ánh mắt ngơ ngác của họ hàng, hàng xóm.
Tôi không ngoái đầu lại nhìn, cũng chẳng mảy may nghĩ đến một lời giải thích. Trái tim tôi như muốn nổ tung trong lồng ngực, mặt nóng ran và lồng ngực đau buốt như bị ai châm lửa. Hơi thở tôi xộc lên miệng, đắng ngắt và nóng hổi như mang theo cả khói từ lò thiêu ban nãy. Những tiếng gọi với theo cứ thế mờ dần, xa dần, rồi tan loãng vào không trung.
Khốn kiếp thật! Tôi thực sự mệt mỏi rồi. Tôi không còn muốn phải sắm vai một đứa con hiếu thảo, cũng chẳng muốn phải nhìn thấy đống tro bụi tàn nhẫn kia thêm một lần nào nữa. Tôi chán ngán việc phải nghe những lời cầu siêu thê lương hay những câu an ủi sáo mòn mà người ta vẫn hay ban phát cho kẻ khốn khổ. Tôi không muốn phải đứng đó, gồng mình lên để giả vờ bình tĩnh, giả vờ mạnh mẽ, giả vờ là một đứa trẻ có thể tin cậy được giữa cái vương quốc đã sụp đổ hoàn toàn này.
Lẽ ra tôi phải chạy trốn từ hai ngày trước rồi mới phải. Lẽ ra tôi phải chạy ngay từ cái khoảnh khắc nhìn thấy mẹ nằm im trên sàn nhà, từ lúc nghe tiếng con dao rơi xuống khô khốc, hay từ lúc nghe tiếng ú ớ nồng nặc mùi rượu của người đàn ông ấy. Tôi không muốn gánh vác bất cứ thứ gì nữa. Tôi không muốn chịu đựng, cũng chẳng muốn hy vọng. Tôi chỉ muốn được tan biến đi, ngay bây giờ, giữa cơn bão lòng đang gào thét này.
0 Bình luận