Đoàn người lầm lũi hành quân xuyên qua rặng núi Tay Gấu, hướng ra biển. Họ không đi trên đường rải nhựa chạy dọc bờ biển mà đi trên bãi cát trắng mênh mông, phía bên kia là sóng vỗ lăn tăn chùm lên bờ cát.
Các anh vệ binh bắt đầu bắt nhịp bài ‘Legend of Army', một trong những bản hùng ca truyền thống của quân đội Holy War. Bài này ngày nào cũng phát trên loa phóng thanh của tiểu đoàn, vậy nên khắp hang cùng ngõ hẻm trong thung lũng Grandia đều nghe được. Tuấn cũng thuộc lòng vài đoạn, chỉ tội hát không hay mà thôi. Cả đoàn người vừa hành quân vừa hát, họ hát thật say sưa, Tuấn thấy trong ánh mắt họ là một bầu trời đầy nhiệt huyết.
Cảng Grandia dần hiện lên trong tầm mắt Minh Tuấn. Xa xa có thể thấy rõ ngọn hải đăng nằm hiên ngang trên dãy đá vươn ra đại dương, nhấp nhô những tháp chuông và đài quan sát, chim biển chao liệng từng đàn đầy thơ mộng.
Grandia Harbor chính xác là một thị trấn nhỏ, kiến trúc lộn xộn, từ nhà cửa đường xá đều được dựng lên từ đá, người và xe điện qua lại cũng khá nhộn nhịp.
Kể từ ngày bước chân đến Linh giới, hôm nay mới là lần đầu tiên Tuấn được thấy cảnh sinh hoạt của người dân xứ sở này.
Nhân chủng thực sự là rất hỗn tạp; Âu, á, phi, mĩ la tinh đủ mọi loại màu da. Thậm chí có cả người lùn, người tai nhọn và một số chủng tộc kì dị chỉ có trong phim thần thoại cổ tích.
Trang phục cũng thật đa dạng; Đông, tây, kim, cổ đủ cả, nói chung là rất hỗn tạp, không có một gu thời trang nào xuyên suốt cả.
Chợt một bàn tay mềm mại vỗ vào vai Tuấn, hắn quay sang. Sasha Cardinal chỉ tay về phía một tòa tháp chuông gần quảng trường trung tâm, ghé sát tai hắn thì thầm:
- Nơi đó là Hắc Đài, sau vụ này, tôi và cậu đến đó một chuyến kiếm thêm chút đỉnh.
Nói rồi cô ta nháy mắt với hắn, cái nháy mắt màu phấn hồng đầy uy tín.
Tuấn ngu ngơ lắc đầu:
- Hắc Đài là cái gì?
- Lại còn giả ngu? Đừng có hòng qua mắt chị! - Siêu mẫu tóc đỏ chu mỏ cằn nhằn, còn không quên tặng Tuấn một cái nguýt dài.
Tại cầu cảng, một chiếc thuyền buồm giương cờ hiệu Holy War đã đợi sẵn, thuyền này giống y chang chiến thuyền đã đón dì cháu Ngọc Huệ tại cổng đi linh giới.
Đoàn quân tập trung theo hàng lối, từng người một lần lượt lên thuyền theo hướng dẫn của những anh vệ binh. Kiros và đám sĩ quan phụ tá leo tót lên tháp chỉ huy, cùng tập trung vào tấm hải đồ bàn luận công chuyện.
Thuyền nhổ neo, những cánh buồm trắng đón gió trương lên, rẽ sóng hướng ra biển khơi mênh mông vô tận. Từng đàn cá lạ lẫm trườn trên mặt nước, áp sát mạn thuyền, vui vẻ chơi đùa, ánh sáng bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời tươi sáng.
Minh Tuấn đứng tại lan can mạn thuyền, hít đầy lồng ngực thứ không khí trong lành tươi mát, hưởng thụ ánh nắng chan hòa phủ xuống thế giới này. Thuyền lao đi vun vút với tốc độ rất nhanh, nhanh hơn vận tốc của tàu cánh ngầm mà hắn đã từng được đi khi còn ở quê nhà.
Jill Valentine từ boong thuyền đi đến cạnh Tuấn, cùng ngắm cảnh với hắn, trao đổi về nhân sinh Linh giới và những khó khăn trong thí luyện. Ở một góc nào đó, có đôi mắt thiếu nữ đượm buồn nhìn về hai bóng lưng kia.
Thuyền lướt trên mặt biển chừng hai giờ đồng hồ, chợt có tiếng nói rè rè phát ra từ loa phóng thanh:
“Tất cả chú ý, tất cả chú ý. Quay trở lại vị trí hành khách, thắt dây đai an toàn.”
Âm thanh lặp đi lặp lại đến năm lần.
Khi mà tất cả quân nhân đã ở vào tư thế an toàn, thân thuyền bỗng rung lắc dữ dội, rời khỏi mặt biển, mũi chếch lên trên góc 45 độ rồi lao vút lên trời cao, xuyên qua những đám mây trắng mỏng manh.
Phải mất đến ba phút thì linh thuyền mới ổn định lại. Lúc này đây, toàn bộ thân thuyền đã được bao phủ bởi một lớp ánh sáng trắng mờ nhạt gần như trong suốt, vòng sáng này giúp cho người trên thuyền không bị gió và lực quán tính hất văng khỏi boong.
Những người sinh ra và lớn lên tại Linh giới thì chẳng lạ gì, tuy nhiên những kẻ đến từ chiều không gian khác thấp kém hơn thì há hốc mồm kinh ngạc, Minh Tuấn cũng nằm trong số đó.
Trong khi Tuấn còn chưa hết bàng hoàng về những thứ thần kì vừa xảy ra trước mắt, Shigen từ tháp chỉ huy đi đến, tập hợp cả trung đội 4 lại phân phát cho mỗi người một cái ba-lô nhỏ vuông vắn, yêu cầu mọi người đeo vào và thắt dây quanh người thật chắc chắn.
Sau những lời giải thích của gọn ghẽ của trung đội trưởng, Tuấn bắt đầu thấy kinh hãi, không chỉ riêng mình hắn mà tất cả tân binh trên thuyền đều có cảm xúc như vậy.
Bọn hắn phải nhảy dù, tất cả tân binh, không chừa một ai.
Một chấm đen xuất hiện dưới mặt nước xanh thẳm của đại dương, nó lớn dần lên trong tầm mắt Tuấn, thì ra đây là một hòn đảo cực lớn, với địa hình vô cùng phức tạp.
Loa phóng thanh vang lên giọng nói của Kiros:
“Đây là đảo Sinh Tồn, nhiệm vụ của đơn vị là thâm nhập đảo, làm nhiệm vụ theo chỉ thị từ cấp trên thông qua thiết bị định vị đeo trên tay, các vị có mười phút để chuẩn bị.”
Linh thuyền bay thành hình vòng cung trên không trung khi tiếp cận tọa độ của đảo Sinh Tồn, một số anh đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng trong ánh mắt không giấu được vẻ lo lắng và căng thẳng.
Lee Suk Chin hướng đến Shigen lắp bắp:
- Vậy… Vậy là phải… nhảy dù từ độ cao ba ngàn mét xuống… Dưới kia á?
Shigen nhăn nhở:
- Đúng thế!
Nói rồi anh tóc đỏ bất ngờ tóm cổ áo Lee ngổ ngáo, ném mạnh ra khỏi boong thuyền.
Chỉ nghe thấy tiếng rú thảm thiết của Lee nhỏ dần rồi bị gió cuốn đi.
Đám tân binh b4 cùng nhìn cả về Shigen với ánh mắt đầy ngờ vực, anh vẫn cười nhăn nhở nhưng trong mắt họ thì đúng là loại hung thần ác sát.
- Thế nào? Các cậu có cần tôi giúp một tay không?
Trương Vệ, Kreiss và Sasha chẳng cần Shigen nói đến câu thứ hai, cả ba tên này đã nhảy tót lên lan-can, gieo mình xuống bên dưới không chút chậm trễ.
Một gã tân binh liền hỏi:
- Vậy nhỡ may không rơi trúng đảo mà lệch xuống biển thì sao?
Shigen giang hai tay làm bộ bất đắc dĩ:
- Vậy thì xin chúc mừng, cậu trở thành bữa tối cho Megalodon.
- Sếp đừng có được thể mà hư cấu, quái vật dạng đó đã tuyệt chủng tại Linh giới từ lâu rồi.
Đám tân binh trên boong bắt đầu nhảy khỏi lan-can. Jill Valentine dáo dác nhìn quanh như tìm ai đó, chợt Veronica đang đứng sát mạn thuyền thốt lên:
- Đừng tìm hắn, hắn còn rời thuyền từ trước cả Kreiss và Sasha…
…
Minh Tuấn rơi tự do trong không trung, mới đầu còn khá hoảng, nhưng sau tầm một phút là hắn đã lấy lại sự cân bằng tâm lí. Gió rất mạnh, rít lên bên tai như muốn rách màng nhĩ, nhưng hắn là một Chiến sư, mấy cái chuyện vặt vãnh này đâu có làm khó được hắn.
Xa xa là những chấm đen đang rơi tự do giống như hắn, hắn ngước lên bầu trời, Linh thuyền vẫn bay theo đường vòng cung khắp đảo, liên tiếp nhả ra những chấm đen nho nhỏ nhưng có vẻ đã thưa dần.
Bên dưới là một màu xanh của rừng đại ngàn, sông suối quanh co chằng chịt, một khung cảnh quá hùng vĩ trong tầm mắt Tuấn.
Đồng hồ đeo trên tay chợt nhấp nháy đèn đỏ kèm theo tiếng rô-bốt rè:
“Độ cao 1000 mét, chuẩn bị bung dù, chuẩn bị bung dù.”
Tuấn thành thục luồn tay ra phía sau lưng, tóm lấy sợi dây khóa dù.
“Độ cao 850 mét, bung dù, bung dù…”
Tuấn giật mạnh chốt, dù bung ra như cây nấm khổng lồ, tốc độ rơi đột ngột giảm mạnh, cơ thể hắn lắc lư vài cái rồi ổn định. Đã được huấn luyện điều khiển dù trong giả lập với Shigen, vậy nên việc tiếp đất chẳng mấy khó khăn đối với hắn.
Lúc này Tuấn đứng trên một phiến đá ven bờ một con suối nhỏ, loay hoay kết nối thiết bị nghe mini với đồng hồ định vị, đèn led nhỏ từ màu vàng chuyển sang xanh lục, chứng tỏ cả hai thiết bị đã ghép thành công. Hắn đeo tai nghe lên, bắt đầu ấn nút trên đồng hồ để nhận nhiệm vụ.
Một giọng nữ truyền cảm vang lên bên tai Tuấn:
“Quân nhân có mười ngày để đến Tháp Ảo Ảnh, chiếm được tháp coi như hoàn thành nhiệm vụ. Đảo Sinh Tồn có rất nhiều thú quý hiếm, đề phòng bất chắc. Chúc may mắn, chào quyết thắng!”
Màn hình nhỏ trên đồng hồ chợt hiển thị hai đốm sáng trên nền đen, đốm sáng đỏ ở trung tâm nhấp nháy liên tục, đốm sáng xanh ở góc màn hình còn hiển thị cả mũi tên chênh chếch.
Tuấn liền quay về phía trung tâm, mũi tên liền xoay về hướng chấm đỏ trên màn hình. Hắn hiểu chấm xanh chính là vị trí hắn đứng, và trong mười ngày tới hắn phải đến được cái gọi là tháp Ảo Ảnh chết tiệt nào đó, để được quay trở lại đơn vị bên bờ biển đầy thơ mộng.
Trời đã về chiều, từng đàn chim kêu quang quác gọi nhau về tổ. Tuấn xuýt nữa thì vãi tiểu, kia đâu phải là chim, chúng là giống bò sát biết bay mà, nhìn cái mỏ và cặp cánh giống y chang trong phim ‘Công viên kỉ Jura'.
Quang cảnh xung quanh cũng vậy, rừng nguyên sinh đúng nghĩa; Những cây cổ thụ cao đến vài chục mét, thân lớn cả chục người ôm, tầng thấp hơn đâu đâu cũng là dương xỉ với tán lá to dài dễ có đến chín, mười mét.
Chưa dừng lại ở đó, lúc này đây, tiếng dã thú gầm gào bên trong khu rừng trước mặt thật ồn ào hỗn loạn, chỉ nghe tiếng thôi đã biết toàn loại săn mồi to lớn rồi.
Nếu như là mãnh thú đơn thuần thì Tuấn chẳng lo, hắn chỉ sợ quái ở đây đã thành tinh, giống như con nhện vằn level 10 thì ôi thôi, có lẽ hắn sẽ sớm được trùng phùng cùng ông bà tổ tiên mất.
Nhìn lại đồng hồ định vị, nếu muốn đến khu trung tâm thì phải đi xuyên rừng, mà trời lại sắp tối. Sống ở rừng rú hai năm, hắn hiểu sự nguy hiểm của rừng già khi đêm xuống.
Tuấn chưa vôi lên đường, hắn lấy thanh Masamune ra, đi vào bìa rừng kiếm lá dương xỉ và những cành cây chết khô, chất thành đống rồi phóng hỏa nhóm lửa ngay trên bãi sỏi bên bờ suối.
Mặc dù chưa đến giờ ăn tối theo thường lệ nhưng Tuấn thấy đói, hắn liền ngồi xuống gần đống lửa, lấy hộp lương khô từ túi quân dụng ra, cũng là muốn thử xem mùi vị của món ăn thần thánh này nó như thế nào.
“Bõm…”
Tiếng động phát ra từ dưới suối, hắn mặc kệ, cơn đói đang hành hạ cái bao tử của hắn rồi.
“Bõm.”
Tuấn điên tiết nhìn quanh, chẳng có ma nào cả.
Hắn chợt nảy ra một ý, vội xắn tay áo, rón rén đi về phía con suối. Đúng là có hai con cá giống với cá Chuối đang cố bơi ngược dòng, Tuấn mỉm cười nhủ thầm: “Đã lâu lắm rồi không được ăn tươi, hai đứa chúng bây là tự giác mời ta xơi đó nhé! Ka ka…”.
Một lúc sau, Tuấn ngồi bên bờ suối, dùng Masamune chế biến thành quả lao động của mình. Rồi hắn quấn hai cái thân cá vào chiếc lá gần giống với lá chuối, sau đó móc bùn đất dưới lòng suối đắp kín mít, ném vào đống lửa ngồi đợi cá chín.
- Hi hi, đó có phải là món ‘Cá không lối thoát’ không anh Tuấn? - Một giọng nói trong veo đường đột vang lên.
0 Bình luận