Với chiến thuật táo bạo của Maysaa, kế hoạch đến nằm vùng ở thành Lamdar bị hủy bỏ, nó trở thành phương án dự phòng một khi biệt đội gặp bất trắc trên đường đi. Mục tiêu đã thay đổi sang thành Krakow nằm trên lưu vực sông Vonka, quãng đường di chuyển được rút ngắn xuống non nửa, lại là đô thị sầm uất dễ thu thập tin tình báo. Từ đây di chuyển bằng đường bộ đến kinh đô Salia cũng thuận tiện hơn rất nhiều.
Valody đã hồi tỉnh, bằng một cách thần kì nào đó, cậu nhóc nhìn nhận những người trong biệt đội như người thân, hăng hái nhổ neo cho thuyền rời bến.
Ba ngày sau.
Nhóm thuận lợi cập bến, từ đây đi thêm một đoạn nữa là đến Krankow.
Trước khi rời đi, May đã kịp nhượng lại con thuyền cho đội tàu buôn, thu về một khoản tiền kha khá. Valody cũng được nhận vào thủy thủ đoàn. Kí ức của cậu bé về nhóm Cheetah chỉ là một chút khái niệm mơ hồ, rồi sẽ nhạt dần theo năm tháng.
Với số tiền bán tàu, họ tậu một chiếc xe mui hai ngựa kéo và hai con ngựa tốt ở một ngôi làng ven đường. Vậy là Tuấn và Saifer đóng vai hai gã xà-ích khốn khổ, Kreiss cùng Rarffin vốn là kị sĩ, đương nhiên hai anh này được hưởng đặc quyền cưỡi ngựa, ba cô gái nghỉ ngơi trên xe.
Thành Krankow là một tòa thành trì cỡ lớn, bốn bề đều là tường đá cao đến gần chục mét, tháp canh lít nhít lính đi lại cảnh giới. Cổng thành thì đầy ắp lính mặc giáp sắt, lục soát người ra vào một cách thô lỗ, chẳng kiêng nể một ai.
Xe ngựa dừng lại trước đám lính, Tuấn nhảy xuống, giả vờ loạng choạng va vào gã đội trưởng, dúi luôn một túi bạc của Salia vào tay gã, xong suýt xoa xin lỗi rối rít.
Gã đội trưởng cũng rất thạo, một tay nhanh thoăn thoắt giắt túi vải vào trong người, một tay tóm lấy cổ áo Tuấn quát mắng:
- Đi đứng kiểu gì thế, vào thành làm gì?
Tuấn cười như mếu:
- Tướng quân bớt giận! Người nhà tôi bệnh nặng, cần vào trong thành cầu đại y chữa trị, có gì sai sót xin ngài bỏ quá cho.
Đội trưởng là kẻ lão luyện, chỉ đảo mắt qua hai tên vệ sĩ trên ngựa đã biết là dạng sát phạt rồi, dây dưa với những kẻ này rất dễ gặp phiền phức, vả lại tiền cũng đã cầm, gã tặc lưỡi:
- Thôi được rồi, nếu chở người bệnh thì mau vào đi, đứng đây lâu lây bệnh cho binh lính thì nguy… Vào...
Đợi cho chiếc xe ngựa đi khuất, một người lính đứng tuổi vỗ vai gã đội trưởng:
“Bọn chúng là dân giang hồ, vào thành gây náo loạn thì tội của anh và tôi không nhỏ đâu!”
Đội trưởng nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu:
“Wisky này! Anh biết tại sao anh đi lính lâu hơn tôi mà vẫn mãi dậm chân ở cấp binh nhì không?”
Wisky trợn mắt lắc đầu.
Đội trưởng thở dài ngao ngán, diễn xuất rất biểu cảm:
“Anh không hiểu? Vậy thôi anh cứ tiếp tục làm binh nhì đến cuối đời đi!”
…
Nhà cửa phố xá trong thành Krankow đều được dựng lên từ đá khá giống châu âu thời trung cổ, cũng có nhà thờ và tòa thị chính.
Quảng trường trước nhà thờ lúc này tập trung rất đông người, biệt đội Cheetah tình cờ đi qua cũng nán lại tìm hiểu.
Tuấn và Saifer len lỏi lách qua những kẻ hiếu kì để đến gần hơn nơi trung tâm.
Giữa quảng trường được dựng lên một cái giá treo cổ tập thể, trên đó lủng lẳng năm cái thi thể héo rũ, có lẽ đã tử vong từ trước rồi.
Một lão già hình dung rất đạo mạo, râu trắng như cước, mắt sáng có thần, khoác chiếc áo chùm thầy tu đang đứng diễn thuyết gì đó. Đám giáo đồ thì tíu tít chất củi quanh hình đài, vảy lên đó một thứ dầu thực vật nào đó, họ sắp hỏa thiêu năm cái xác kia.
Lời của lão thầy tu vang lên trầm hùng:
- Năm kẻ dị giáo này tội đáng phải chết, chúng từ địa ngục mà đến, truyền bá những thứ giáo lí hủ bại, xúc phạm đến uy nghiêm của thần thánh bảo hộ cho đế quốc. Ngày hôm nay, ngọn lửa của sự cứu rỗi sẽ đưa chúng cút về địa ngục…
Đám đông hò reo cổ vũ rất lớn, họ bị những lời kích động hùng hồn của lão già kia làm cho phấn khích. Cũng phải thôi, những kẻ bị cho là phương hại đến đức tin của họ đều phải chết, chết khổ nhục, chết đến không thể siêu sinh.
Saifer siết chặt bàn tay, anh đang kích động. Tuấn cũng nhìn ra điểm bất thường, hắn tóm tay Saifer, cố ngăn Gã khùng rút kiếm, thì thầm bên tai anh ta:
“Bình tĩnh, đừng hành động lỗ mãng mà hỏng hết đại cuộc.”
“Cậu thấy rồi đó, còn một người chưa chết, chúng ta không thể nhìn bọn mọi rợ này hành quyết đồng đội dã man như vậy được!” - Saifer gằn từng tiếng đầy đau đớn.
Quả thực vậy, trong năm cái thi thể kia thì có một cái bàn tay hơi cong, ngón tay co quắp bất thường, một dạng ám hiệu nhận biết của binh lính Linh Giới.
Tuấn phải vả vào mặt Gã khùng cho tỉnh táo, lôi anh ta rời khỏi pháp trường.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, lão già vung pháp trượng, lửa lại càng dữ dội hơn, lúc này nó không còn là lửa thường nữa mà đã thành lửa pháp thuật, nuốt chửng lấy năm thi thể.
Đám đông cuồng nhiệt hô vang:
- Dị giáo… Chết.
- Dị giáo phải chết.
…
Sau gần nửa ngày tìm kiếm, ngã giá, rốt cuộc Cheetah cũng thuê được một dinh thự ưng ý, nằm cách xa khu trung tâm, thưa người sinh sống.
Sau khi ổn định chỗ ở, họ chia làm ba nhóm tản ra khắp thành Krankow thị sát và nghe ngóng tình hình, chỉ để lại một mình Lady Ashe ‘gác miếu’.
Tuấn hóa thân thành một gã hành khất lem luốc rách rưới, dắt theo Veronica mù lòa xấu xí, hai người vạ vật gần quảng trường. Maysaa cùng Rarffin trở thành cặp vợ chồng trung tuổi, lang thang ở các khu chợ. Saifer với Kreiss biến thành hai gã ma cô chuyên lui tới các quán rượu.
Quảng trường trung tâm.
Đám người tham gia lễ hỏa thiêu ‘bọn dị giáo’ đã giải tán từ lâu, người qua kẻ lại cũng thưa thớt hẳn, chỉ còn vài đứa trẻ nghịch ngợm quanh hình đài. Năm cái xác cháy đen nằm co quắp trên đống tro tàn, chẳng kẻ nào mảy may thương xót, có vẻ như những tín đồ tôn giáo ở đây cố tình làm như vậy để phô trương thanh thế.
Tuấn và Veronica ngồi gặm bánh mì ở ven đường, bộ dạng cực kì lôi thôi nhếch nhác, nhưng tai họ đang hoạt động hết công suất, cố gắng nghe ngóng những lời bàn tán của người đi qua.
Phải nói trình độ hóa trang của Tiểu thư Ashe thuộc vào hạng thượng thừa; Veronica xinh đẹp là thế, vậy mà Ashe đã biến ‘Thiên thần’ thành cô gái mặt rỗ như tổ ong, hàm răng vàng khè chìa ra nhìn đến khiếp, cặp kính cận cũng bị thay bằng đôi áp tròng cái to cái nhỏ như mắt lé, xấu đến ma chê quỷ hờn. Chỉ cần nhìn nàng mở miệng thôi là miếng bánh trong cổ họng Tuấn không tài nào trôi xuống dạ dày, còn có nguy cơ trào ngược. Hắn chợt nhớ đến một nữ nhân vật nổi tiếng trong văn học nước nhà, ‘Thị Nở’.
Veronica làm sao đọc được suy nghĩ của Tuấn, cô còn cười duyên với hắn:
- Trông khuôn mặt khắc khổ của anh kìa, mặc dù anh Tuấn diễn rất tốt nhưng em vẫn thấy mắc cười, hi hi…
Bộ răng ố vàng của nàng chìa ra, hắn mắc nghẹn:
- Đưa anh xin miếng nước, bánh mì khô quá!
Bỗng một cặp nam nữ ăn mặc sang trọng đi qua, người phụ nữ móc từ túi ra một đồng bạc, ném vào chiếc mũ vải dưới chân Tuấn, khinh rẻ:
- Sức dài vai rộng thế kia mà không đi kiếm một công việc phù hợp, giới trẻ bây giờ lười lao động quá đi.
Tuấn gật đầu ú ớ như người câm, ra chiều biết ơn lắm.
“Binh… Bong…”
Chợt tiếng chuông nhà thờ vang lên.
Người đàn ông có vẻ rất vội, ông ta giục vợ:
- Thôi em bớt lo chuyện bao đồng, sắp đến giờ hành lễ rồi, đi nào!
Cặp đôi vội vã đi vào tòa thánh đường, lúc này cũng có rất nhiều người sang trọng từ các ngả tập trung về đây, rồi mất hút sau cánh cửa lớn.
Tuấn thì thầm với Veronica:
“Phải tìm cách xâm nhập tòa thánh đường này, thông tin tình báo ở đấy hẳn là không ít đâu!”
“Trong đó đang có ít nhất mười tên cực hữu, anh định vào đó nạp mạng?” - Veronica đưa ra quan ngại.
“Phải liều thôi… Em dám không?” - Tuấn thực sự nghiêm túc rồi.
“Anh có cách ư?”
“Có…!” - Tuấn gật đầu chắc chắn.
“Ừm, được sát cánh chiến đấu cùng anh dẫu có chết cũng cam lòng!” - Veronica quả quyết.
“Bớt sến sẩm, chúng ta không dễ chết vậy đâu!” - Tuấn động viên cô gái.
Tuấn lại lấy ra tấm huy hiệu đặc quyền, thì thầm mấy câu truyền tin vào đó rồi cất thật kĩ.
Hắn dắt Veronica đi ngang qua cửa lớn thánh đường, bước chân lảo đảo lạc nhịp, rồi bệ rạc ngồi phệt xuống bậc tam cấp, ôm ngực thở hổn hển. Veronica trong vai cô gái mù xấu xí bắt đầu hoảng loạn, quờ quạng lung tung sờ nắn khắp người hắn.
- Fira… Fira… Anh làm sao thế? Nói gì với em đi…
Hai gã gác cổng thấy chuyện lạ rồi, ngập ngừng muốn chạy ra xem xét nhưng còn nhiệm vụ quan trọng nên cứ nấn ná nhìn nhau.
Tuấn bắt đầu gập người thở khó khăn, nước mắt chảy giàn giụa, bọt mép sùi hết cả ra. Veronica khóc rống lên:
- Cứu…cứu với, ai đó làm ơn cứu anh tôi đi… hức hức…
Một bà quý tộc nạ dòng váy áo như dân Digan, đi đến. Thấy cảnh thương tâm không nhịn được thì nạt nộ:
- Hai thằng ôn dịch kia… Còn đứng đực ra đấy? Khiêng cậu ta vào trong tìm cách cứu chữa đi!
Nói rồi bà ta bước đến vỗ về an ủi cô gái mù:
- Được rồi, được rồi… để ta tìm cách cứu chữa.
- Hu hu… anh cháu mà có mệnh hệ gì thì cháu biết sống sao…? - Veronica mếu máo đau khổ.
Người phụ nữ này dường như rất quyền thế, lời bà ta vừa dứt thì hai gã gác cổng vội vàng chạy lại xốc nách tên ăn mày lên, nhưng đã muộn mất rồi. Tuấn nấc lên một cái, mắt trợn ngược, không còn thở nữa.
Dân tình quanh quảng trường thấy có biến liền lập tức bu lại nghe ngóng, bàn tán xôn xao. Một gã ma cô ở đâu đi qua đám đông buông câu:
- Hình như bọn kia trêu ghẹo sàm sỡ con bé mù, rồi tẩn anh nó… Thật đúng là… khốn nạn, chả ra thể thống…
Một gã khác ngậm xì-gà to như ngón chân cái nhổ toẹt bãi nước miếng:
- Phì… mẹ nó, đồi bại đến thế là cùng.
Đám dân tình có vẻ bất bình, làm náo loạn hết cả lên.
Hai gã gác cổng nghe thấy hết, nhưng không thể xác định kẻ nào trong đám đông, tức đến nổ con mắt mà không làm gì được, một gã chửi đổng:
- Đồi bại con mẹ các ngươi, ông đây mà phải đi sàm sỡ hai đứa bẩn tướng này ư? Hết chuyện rồi cắn càn á?
Người phụ nữ nạ dòng thấy tình hình có vẻ căng, bà liền hối thúc hai gã gác cổng:
- Đôi co với đám ngu dân đó làm gì, mau khiêng cậu ta vào trong, xem còn cứu chữa được không? Nhanh nào…!
Nói đoạn bà ta dắt luôn Veronica đi vào giáo đường.
Hai gã ma cô kia chẳng phải ai xa lạ, Kreiss và Saifer lập tức lủi mất. Cả nhóm đều tự tìm cho mình một vị trí thích hợp cảnh giới bên ngoài quảng trường.
0 Bình luận