Phần 2: Hỗn Loạn

Chương 23: Thịt Rắn

Chương 23: Thịt Rắn

Độc dịch của Tiamat bắn ra tạo thành một cơn mưa a-xít lớn, bao trùm trên phạm vi rộng.

Veronica hét lên cảnh báo:

- Chất độc gây ăn mòn, tê liệt thần kinh…

Điều này thì gần như ai cũng biết, nọc độc rắn thường làm mù mắt, không phá hủy thần kinh thì cũng làm đông máu. Nếu như phun thành tia như thế này chắc chắn là gây mù lòa ảnh hưởng thần kinh rồi.

Cả Tuấn và cô gái kính cận đều linh hoạt nhảy về phía sau.

“Tường Lửa”.

Tuấn vung tay điểm vào hư không mà giải phóng năng lượng, một bức tường lửa lam sắc đủ lớn bốc cháy lên rầm rập. Bởi đây là pháp thuật chân chính nên nhiệt độ của nó cao hơn lửa bình thường nhiều lần, vì vậy mà cơn mưa chất độc bị lửa nóng thiêu đốt lập tức hóa khí bay lên.

Tiamat lại điên cuồng phun tiếp một đợt độc dịch nữa, lần này số lượng còn lớn gấp đôi. Nhiều giọt độc dịch quả thực đã vượt qua tường lửa bắn mạnh về phía hai người.

Veronica phản ứng cũng nhanh, cô niệm chú ngữ rồi đưa pháp trượng lên trước mặt:

“Light Sell.”

Bức tường ánh sáng có cấu trúc như tổ ong màu xanh nhạt được dựng lên, cản lại toàn bộ những giọt a-xít đã vượt qua tường lửa. Tuy nhiên tường ánh sáng vẫn bị độc tố ăn mòn, thủng lỗ chỗ như cóc gặm.

Tuấn đảo mắt thấy cây cối phía trước ngã rạp, bùn đất bắn tung tóe, hắn hét lớn:

- Cẩn thận.

Tiamat với cái đầu rồng khổng lồ và thân hình đồ sộ bổ đến, phá nát khiên ánh sáng thành những mảnh vỡ tung bay đầy trời.

“Ầm”

Mặt đất chỗ Minh Tuấn vừa đứng bị đập thành một cái hố sâu đến cả mét, bùn đất văng tứ tán.

Veronica đứng phía sau đã nhảy ra xa rồi, coi như thoát hiểm. Tuấn cũng có phòng bị từ trước, thân ảnh hắn lúc này bắn vọt về phía thân rắn, Masamune sáng bừng hỏa diễm, chém thẳng vào phần bụng trắng hếu của Tiamat.

Thân rắn to lớn kềnh càng là vậy, nhưng phản ứng cũng thật mau lẹ. Chiếc đuôi đầy gai nhọn từ phía sau quất tới, Tuấn không dám đón đỡ trực tiếp, hắn phải búng mình chếch sang bên để né tránh, vì vậy mà mất đi thế chủ động.

Tiamat bỏ qua Veronica, nó uốn mình quay đầu lại, xác định Tuấn mới là đối thủ chính. Miệng rắn mở lớn một góc gần đạt 180 độ, khạc ra thứ sóng âm lăn tăn bẻ cong cả ánh sáng trong không khí, kèm theo đó là những tình thể băng như những đầu đạn bắn về phía Tuấn.

Hắn than thầm không ổn, mặc dù bị sóng âm tần số cao công kích khiến đầu óc trở nên đau nhức trì trệ, nhưng Tuấn vẫn kịp phản xạ nhảy ra xa tránh né. Thêm lần nữa Tường lửa được dựng lên, tiếp tục hóa lỏng những khối đạn băng kia.

Một mảnh băng tinh vượt qua lớp phòng ngự, sượt qua trán hắn, những lọn tóc tiếp xúc với nó bị đóng băng ngay lập tức, cảm giác tê buốt xộc lên tận óc. Hắn đã thoát chết trong gang tấc.

Chợt một vòng tròn rực rỡ ánh kim quang từ trên không ụp xuống thân thể Tiamat, vô vàn những kí tự tượng hình lạ lẫm nháy sáng liên hồi.

Veronica đứng trên cành cây cao gần đó hét lên:

- Phép thuật của em chỉ giam cầm nó được vài phút, anh nhanh chóng tìm ra sơ hở, nếu không được nữa thì chạy thôi, nó quá mạnh.

Tiamat vùng vẫy điên cuồng trong vòng ánh sáng, không thoát ra được. Tuấn lập tức phóng liên tiếp ba quả cầu lửa đánh trúng thân rắn. Mãng xà bị đau lại càng quẫy mạnh, những quả cầu lửa Tuấn phóng ra chỉ tạo ra được vài vết nám đen với lớp vảy cứng rắn, coi như vết thương ngoài da, hoàn toàn không ảnh hưởng đến sinh mạng của Tiamat.

Tuấn thấy khá hụt hẫng, nhưng việc cấp bách lúc này là tiêu hao sinh lực địch, làm cho nó mệt lử, có lẽ nó sẽ buông tha cho hai người.

Rắn không háo sát giống đám động vật có vú như Hổ, Báo, Sư tử hay Lửng mật, mấy con kia một khi đã đánh là đánh tới cùng ta sống ngươi chết. Đây cũng là tia hi vọng mong manh của hắn.

Liên tiếp những cầu lửa lớn đánh thẳng vào vòng tròn sáng, thân thể Tiamat oằn lên trong không gian sáng lòa, nó rít lên ầm ĩ vang cả một góc rừng.

Tuấn dừng phóng thích hỏa lực, vác đao lao lên nhằm đầu rắn chém tới.

“Keng… Keng… Keng”

Ba nhát chém liên tiếp với tất cả sức mạnh đã làm lớp vảy cứng rắn bong tróc, tuy nhiên xương đầu nó chẳng biết cấu tạo như thế nào mà Masamune cũng không thể cắt xẻ được. Tiamat thực sự đã nổi điên, nó gầm rít điên loạn, cơ thể uốn éo càng quẫy mạnh hơn. Miệng ngoác lớn phóng ra cơ man đạn băng, nhưng đều không trúng đích.

Tuấn biết sắp hết thời gian, và khả năng chiến đấu của hắn đã đến cực hạn rồi. Nếu để Tiamat thoát ra thì sẽ rất rắc rối, hậu quả thật không thể lường được.

Hắn vội chuyển sang cặp dao găm kamikaze, vận linh lực, phóng thích năng lượng ra toàn thân. Người Tuấn rực lên ngọn lửa xanh quỷ dị, liều lĩnh áp sát đầu rắn, rồi thình lình nhảy lên đâm thẳng vào một bên mắt màu hổ phách mở lớn kia.

“Phập”

“Ngao…”

Tiếc thay, một bên mắt màu sắc đẹp đẽ của Tiamat đã bị Kamikaze đâm thủng rách một dường dài. Nó rít lên trong đau đớn, dùng tất cả sức lực quẫy thật mạnh, hất văng Minh Tuấn ra, xoay đầu, mở lớn xương hàm đớp lấy hắn. Miệng nó to tổ bố, có thể nuốt trọn hai kẻ như Tuấn. Hai chiếc răng nanh lớn đến dọa người, rủi mà vướng vào đó, hắn sẽ bị xé thành vài mảnh.

Miệng của Tiamat chỉ cách thân thể hắn hơn ba mét, có vẻ nó cũng cạn kiệt năng lực rồi, lượng băng tinh bắn ra ít ỏi đến đáng thương, tất cả đều bị lớp hỏa diễm phòng ngự của Tuấn triệt tiêu thành hư vô.

Thời cơ đến, hắn lập tức phóng liền hai quả cầu lửa vào trong miệng rắn, rồi mượn lực phản lực bắn vọt ra xa.

“Đùng… Đùng”

Hai tiếng nổ trầm đục vang lên đúng lúc vòng sáng pháp thuật giam cầm tan biến.

Thân thể khổng lồ của Tiamat đổ ập xuống, quằn quại trên bãi đất, hất văng bùn lầy ra xung quanh. Phần cổ là nơi yếu hại nhất đã thủng một lỗ cháy đen. Tuy nhiên nó chưa chết hẳn, cứ giãy giụa hoài như vậy.

Tuấn băng lên vận toàn lực vào Masamune nhằm chỗ vết thương chém đòn kết liễu. Đầu rắn lăn qua một bên, phần thân to lớn của nó vẫn quằn quại nhưng bắt đầu yếu dần.

Tuấn chống đao ngồi lên tảng đá thở gấp, hắn quá mệt rồi, cả thể lực và pháp lực đều tiêu hao gần như cạn kiệt.

Móc từ trong túi quân dụng ra hộp Potion, nhìn ngắm chúng với vẻ tiếc nuối, nhưng hắn cần phải sử dụng thứ này để hồi phục, chặng đường phía trước còn đầy rẫy gian nguy thử thách.

Veronica bước đến nắm lấy tay Tuấn không cho sử dụng Potion:

- Thứ này nên hạn chế dùng, anh quên rằng đang có một pháp sư ở đây sao?

Nói rồi Kính Cận đưa gậy phép lên đầu hắn đọc chú ngữ:

“Curaga.”

Ngôi sao năm cánh trên pháp trượng sáng lên, nhểu xuống đầu Tuấn những vòng tinh quang màu xanh lục nhạt đẹp đẽ, đẹp như màu mắt của Veronica vậy.

Tuấn thấy tâm thần phấn chấn hẳn lên, cơn mệt mỏi cũng dần tan biến, thể lực nhanh chóng hồi lại đến bảy tám phần.

Hành động của cô gái kính cận thật phù hợp với bối cảnh. Nếu như hắn nuốt potion vào để hồi phục thì phải chờ đến hai ngày sau mới được uống tiếp, trong khi cô ta chỉ mất chút ít pháp lực là có thể chữa lành cho hắn. Hành động của hắn vừa rồi đúng là vẽ rắn thêm chân mà.

Tuấn đứng dậy, đang định hỏi han tình trạng của Veronica, nhưng bắt gặp ánh mắt kì lạ của cô nhìn xoáy vào mình rất sâu, hắn chột dạ.

- Cô sao vậy? Trông như có quỷ ấy!

- Anh khác gì quỷ, có lẽ còn hơn cả quỷ. - Kính Cận ấp úng.

- Rốt cuộc là có chuyện gì? - Tuấn gặng hỏi.

Veronica vẫn nhìn hắn như người sao hỏa:

- Anh thật liều mạng, có nhất thiết phải như thế không? Anh bảo nếu gặp nguy hiểm sẽ có thượng cấp ra tay giải cứu mà.

Tuấn cười ngượng:

- Vậy mà cô cũng tin, đó là tôi lừa người dối mình đó, ha ha…

Kính Cận dậm chân tức chết:

- Anh đúng là đồ… Đồ biến thái.

Tuấn mặc kệ Veronica đứng đó mắng mỏ, hắn vác đao đến bên cái xác con rắn, bắt đầu chặt ra hai cái sừng dài.

Hắn nói với qua cô gái:

- Tôi nghĩ đây chỉ là rắn sống lâu thành tinh thôi, không hẳn là Tiamat như cô nói đâu.

Kính Cận tiến đến xem Tuấn giải phẫu đầu rắn, cố chứng minh lời mình là đúng đắn:

- Anh chẳng biết gì! Em đã xem rất nhiều hình minh họa về Tiamat, tất cả đều giống như thế này. Nó có thể tiến hóa thành rồng Tiamat, khi đó sức mạnh tăng vọt, đủ thực lực để đánh một trận ngang ngửa với những tồn tại như Đại Sư.

Tuấn nghe như nào thì biết như vậy, kiến thức ở Linh giới quá khổng lồ, không phải ngày một ngày hai mà am hiểu tường tận được.

Hắn cất hai cái sừng màu bạc vào túi quân dụng, tiến đến bên cái xác khổng lồ bất động trên bùn nhão, tính toán làm sao để lột được bộ da cứng rắn hơn sắt thép này cho hợp lý.

Veronica thấy biểu hiện lạ lùng của Tuấn thì bụm miệng đầy kinh ngạc:

- Anh định làm gì?

Tuấn cười hồn nhiên:

- Cô ăn thịt rắn không? Đỡ tốn một viên lương khô!

Veronica ngần ngừ lưỡng lự. Quả thực phụ nữ họ sợ tất cả những con nhiều chân và mình mẩy ngoằn ngoèo như thế này. Nhưng đã một lần thưởng thức món cá nướng ngon đến nao lòng, vậy nên cô gái kính cận có một niềm tin tuyệt đối vào khả năng nấu nướng của Tuấn.

Kính cận so đo một hồi rồi quả quyết:

- Nếu như anh ăn được thì em cũng ăn được!

- Vậy giúp tôi lột lớp da này…

Loay hoay một hồi, phải dùng đến cả phép thuật, cuối cùng hai người cũng lột được bộ da gần như hoàn hảo. Tuấn liền gấp gọn lại, nèn thật chặt rồi nhét vào túi quân dụng. Giờ đây túi của hắn đã đầy, phải tìm cách kiếm một cái khác có không gian rộng hơn nữa.

Veronica làm ra bộ mặt giận hờn rất khả ái:

- Anh lại lừa em, chủ đích là thu lấy bộ da kia chứ đâu phải mời mọc ăn thịt rắn, xí…!

Tuấn không màng đến sự trách móc của Veronica, hắn đang tập trung vào vũng bùn lầy cạnh đống thịt hồng hào kia. Hắn tiến đến, dùng tay khua khoắng bên dưới rồi móc lên được hai khối hình bầu dục cỡ quả trứng ngỗng.

Kính Cận thấy chuyện bất thường cũng lại gần xem xét. Hai khối cầu hơi ấm, bề mặt trơn láng, màu trắng ngà xen lẫn những sợi gân xanh nhỏ li ti ngoằn ngoèo như mạch máu.

Tuấn đảo mắt sang cái xác Tiamat đưa ra nhận định:

- Liệu đây có phải là trứng của nó không? Rất có thể khi nó quằn quại trước lúc chết đã giải phóng ra hai quả trứng này.

Veronica chống cằm ưu tư:

- Cũng có thể là như vậy, chuyện này nằm ngoài hiểu biết của em rồi!

Tuấn vội lau trứng vào quân phục cho sạch, đưa cho cô gái một quả:

- Chiến lợi phẩm, em cầm lấy đi!

Veronica sững sờ, vô thức đưa tay lên nhận trứng. Cô nàng bị bất ngờ không phải bởi quả trứng hắn đưa, mà bất ngờ vì hắn thay đổi cách xưng hô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!