Phần 1: Sacred World

Chương 20: Veronica Rice

Chương 20: Veronica Rice

Hai tháng sau.

Trong một cái hầm mỏ đã bị bỏ hoang, tối tăm, lạnh lẽo, cùng với mùi gỗ mục và đất bùn hòa quyện với nhau tạo thành thứ không khí thối rữa ghê tởm.

Minh Tuấn trong bộ quân phục rách rưới thảm hại, mặt mũi lấm lem, mình đầy thương tích. Hắn khom người lùi từng bước vững trãi trong động quật, tiếng bùn lầy lõm bõm vang lên dưới gót giày của hắn khiến sự căng thẳng bị đẩy lên đến cao trào.

Đao Masamune lăm lăm trên tay, hắn đang rất tập trung cảnh giới tứ phía. Mặc dù khoảng không trước mặt là một vùng tối om, nhưng bóng tối đâu có làm khó được hắn, bởi lúc này đây tầm nhìn của hắn trong phạm vi 30 mét rõ như ban ngày.

“Bịch bịch bịch…”

Tiếng động vang lên chỗ khúc ngoặt của thông đạo, nơi Tuấn vừa đi qua. Bóng đen vằn vện xuất hiện, nó là một con nhện lớn; Điểm nổi bật nhất chính là những đốm vàng phát ra ánh dạ quang điểm xuyết trên lớp lông lá xám xịt. Tám con mắt đỏ quạch phát ra thứ ánh sáng của tia hồng ngoại hướng về phía hắn. Tám cái chân đốt đầy lông gắn lên cái bụng to như một con trâu mộng.

Nhện khổng lồ phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp, nó từ từ tiến lên, vô tình trùng với tốc độ bước lùi của Tuấn.

Giao chiến qua lại hai lượt, cả hắn và thứ quỷ quái kia đều ăn đau khổ, cùng tỏ ra cảnh giác lẫn nhau. Nhưng nhiệm vụ của cả hai đều chỉ có một lựa chọn, sống hoặc chết.

Tuấn dừng lại, huơ đao lên vài đường, Masamune vẽ vào khoảng không vài đường tròn màu lam đẹp mắt.

Tuấn gằn giọng, tiếng hắn vang vọng dội vào vách động khiến chiến trường này thêm rùng rợn:

- Lên đi, đến đây chiến với tao thêm trận nữa nào…

Nhện khổng lồ nghiêng nghiêng cái đầu như thể đang đánh giá lời khiêu khích vừa rồi. Nó không vội tấn công ngay mà chậm chạp bò lên vách hang, tiến về phía con mồi từng bước nhỏ.

Tuấn chết lặng, bẫy rập hắn bố trí lại nằm ở lối đi trên mặt đất, con vật chết tiệt kia di chuyển theo lối vách tường thì hiệu quả của bẫy sẽ nằm ngoài khả năng tiên lượng của hắn.

Sau ba giây tính toán, hắn quyết định làm liều, dẫu sao thì cũng chẳng còn cách nào tốt hơn. Tuấn hét lớn, vận linh lực phóng liên tiếp hai hỏa cầu màu lam về phía nhện tinh.

“Ầm, ầm”

Hai tiếng nổ lớn vang lên, động quật sáng lòa cùng với nhiệt lượng được giải phóng khiến không khí chung quanh nóng lên hầm hập.

“Két… Két…”

Nhện tinh bị trúng đòn đau từ sinh vật nhỏ bé trước mắt, nó bỗng nổi điên, phát ra những tiếng kêu ghê rợn muốn xé rách màng nhĩ của Tuấn, đồng thời lao vọt về phía hắn với vận tốc kinh người.

Tuấn mừng húm, đây chính là lúc quyết định thành bại của cuộc chiến này. Hắn đứng đó, tay trái bấm vào nút kích nổ của bộ phận điều khiển mìn chống tăng Anti-Tank69, bẫy rập mà Tuấn dành cho nhện tinh.

“Uỳnh… Oàng…”

Tiếng nổ cực lớn vang lên, mặt đất rung chuyển mạnh, phía trước sáng lòa, sức nóng khủng khiếp phát ra như chốn luyện ngục. Đất đá trên trần hang rơi xuống như mưa, toàn bộ đoạn thông đạo đã bị đất đá vùi lấp.

Sức ép khủng khiếp từ vụ nổ và mảnh văng của đất đá khiến Tuấn phải thi triển thuật phòng ngự Tường Lửa bao bọc lấy thân thể, đồng thời khinh thân cực nhanh rời khỏi đống đổ nát này để bảo vệ mạng sống.

Hình ảnh thân thể kềnh càng của nhện khổng lồ bị hai quả mìn chống tăng AT-69 nổ cho tan tành vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn, vậy là kết thúc, nhiệm vụ đã hoàn thành.

“Chúc mừng Hạ sĩ Trần đã vượt qua level 10 với số điểm 91. Điểm số sẽ được bảo lưu vĩnh viễn, làm căn cứ để xét thưởng và thăng quân hàm sau huấn luyện.”

Tuấn thu hồi thẻ quân nhân, lau mồ hôi trán mường tượng lại quá trình vượt qua level 10 thí luyện.

Vậy là hắn đã mất đến hơn ba giờ, chết đi sống lại những năm lần mới có thể vượt qua bài thí luyện này.

Quả thực, mỗi một level đều mang đến một trải nghiệm đáng nhớ, những cái chết kinh hoàng, những niềm vui khôn tả khi vượt qua khó khăn. Và giờ đây, sau hơn hai tháng bị đem đến Linh giới này, Minh Tuấn cảm thấy mình như một người khác hoàn toàn, cũng có thể tạm coi như một gã ‘Dị nhân’ trong sê-ri phim Marvel vậy.

Tuấn trở về phòng riêng, tắm rửa rồi thay bộ quân phục khác, khi xong xuôi cũng là đến giờ ăn trưa. Hắn sửa soạn lại mọi thứ rồi tản bộ xuống khu căng-tin.

Kể từ lần từ chối đi Hắc Đài với nhóm tân binh a3, mối quan hệ của hắn với những người còn lại trở nên khá gượng gạo. Hắn cảm nhận thấy mọi người ở trung đội này dần xa lánh với hắn, không còn ai chủ động bắt chuyện, ngoài Jill Valentine. Cũng có thể do tính cách hắn khó gần, hoặc vì mặc cảm thấp kém mà hắn khép mình với thế giới này.

Tuấn ngồi dùng bữa một mình, đơn độc bên một cái bàn nhỏ dành cho hai người trong góc căng-tin. Chợt một cô gái xinh xắn đeo kính cận tiến lại, đặt khay thức ăn lên bàn ngồi cùng hắn, nhoẻn miệng cười nhẹ, khoe ra chiếc răng khểnh duyên dáng và cái má lúm xinh xinh.

- Tôi ngồi chỗ này được chứ?

Sự đường đột của Veronica Rice khiến Tuấn suýt sặc, hắn cười đáp lễ:

- Được, Cô Rice cứ tự nhiên!

- Gọi tôi Veronica là được rồi! - Rice nhỏ nhẹ.

Tuấn gật đầu trả lời rồi tiếp tục ăn:

- Ồ, vâng! Veronica.

Veronica như tỏ vẻ biết ơn, cô dùng bữa khá từ tốn, sau chưa đầy hai phút thì bắt chuyện:

- Anh Tuấn đang ở level mấy thí luyện?

- Tôi mới chỉ tới level 10. - Tuấn vừa ăn vừa trả lời.

Kính cận ngước nhìn Tuấn với ánh mắt động viên khích lệ:

- Vậy là tốt rồi, tôi bị mắc ở cửa ải gã ‘Đấu Thánh’ đến hơn một tháng. Cũng may… Cũng may là đã hoàn thành.

Tuấn cười, hắn lại nhớ đến khoảnh khắc cô gái này đi gặp trung đội trưởng Shigen nhờ tư vấn qua level 1.

Veronica nhận thấy điệu cười bất thường của Tuấn, cô đỏ mặt khiến nét duyên dáng lại càng trở nên đằm thắm:

- Anh cười cái gì? Chẳng phải lúc anh không qua được level 3 cũng có dáng vẻ đần thối như ngỗng ỉa đó sao?

Tuấn lại cười rộng miệng hơn:

- Thì tôi đã nói gì đâu!? Veronica nhạy cảm quá mà, hô hô…

- Anh cũng hài hước đấy chứ, đâu có giống như lời đồn thổi. - Cô gái kính cận đưa ra nhận xét.

Tuấn thôi nhăn nhở, trở lại bộ dạng nghiêm túc:

- Được rồi, vậy cô cần tôi giúp gì?

Veronica tỏ ra bối rối, hai bàn tay vân vê gấu áo mãi mới lí nhí thốt ra được một câu:

- Thú thực… Tôi vượt qua được level 1 cũng nhờ một phần công lao của anh! Vậy nên hôm nay mới đường đột gặp anh nhờ chỉ điểm thêm vài chỗ.

Tuấn bị bất ngờ, hắn nhăn trán suy nghĩ mãi mà không nghĩ ra được rốt cuộc nó là chuyện gì.

Nhìn vẻ mặt ngây ngô của hắn, Veronica không nhịn được mà phải phì cười:

- Trông bộ dạng anh kìa, tức cười quá đi… Chuyện cũng đơn giản thôi, là Jill Valentine giới thiệu cho tôi, cả tôi và cô ấy cùng tập luyện chung trong quãng thời gian gần đây…

Tuấn gật đầu như đã hiểu, hắn cũng không phải dạng người keo kiệt khó tính:

- Vậy cô cần tôi chỉ điểm thêm chỗ nào?

Chợt thiết bị định vị đeo nơi cổ tay của cả Tuấn và Veronica cùng nháy sáng, rung lên “rè rè”, phát ra giọng nói của trung đội trưởng Shigen:

“Trung đội 4 chú ý, trung đội 4 chú ý… Báo động hành quân di chuyển, báo động hành quân di chuyển. Tất cả tập trung sau năm phút nữa, tôi nhắc lại còn năm phút nữa.”

Tuấn nhìn Veronica trân trối, cô cũng đưa đôi mắt màu xanh nhạt ướt át nhìn lại hắn, cả hai cùng hô lên:

- Chạy…

- Nhanh còn kịp!

Sau đúng năm phút thời gian, chiến sĩ b4 đã có mặt đông đủ tại sân trung đội. Shigen đi qua đi lại kiểm đếm quân số, chỉnh lại quân phục xộc xệch cho vài anh.

Lần báo động này khác biệt rất lớn so với những lần trước, ngoài việc phải hành quân di chuyển vào ban ngày, sự xuất hiện của năm anh vệ binh khiến đám tân binh xôn xao oanh động một hồi.

Shigen huýt còi phát lệnh:

- Trung đội 4, hai hàng dọc tập hợp, tất cả theo tôi hành quân di chuyển rời khỏi đơn vị.

Nói rồi anh bước nhanh về phía trước, hướng thẳng xuống trung tâm thung lũng. Đoàn người hai hàng lầm lũi theo sau, các anh vệ binh chia ra áp trận hình và đoạn hậu.

Jill Valentine đi cùng hàng ngay phía trước Minh Tuấn, chẳng hiểu có phải là do sắp đặt không nữa, nhưng dáng đi uyển chuyển và cái eo thon kia đã làm tuấn vơi đi áp lực rồi.

Hắn nói nhỏ đủ để Jill nghe thấy:

- Báo động lần này khác lạ quá, cô Jill có thông tin gì không?

Jill ngoái lại nhìn hắn lắc đầu:

- Em không biết, chắc đi dạo vài vòng ngắm cảnh đến tối về thôi.

Siêu mẫu Sasha Cardinal đi bên cạnh xen vào:

- Làm gì có chuyện dạo chơi, đánh nhau to ở biên giới rồi, này là một lèo ra chiến trường luôn á!

Giọng trầm khàn của Sasha tuy không lớn nhưng cũng đủ để cả trung đội nghe rõ, bởi những nhân vật ở đây đều không phải người thường. Tiếng rì rầm bàn tán bắt đầu rộn hết cả lên.

- Cái gì? Chẳng phải chúng ta chưa kết thúc huấn luyện sao?

- Tầm này ra chiến trường để làm bia đỡ đạn á?

- …

Shigen dẫn đầu đoàn người nhưng nghe thấy hết cả, anh không làm ra phản ứng gì, chỉ tủm tỉm cười nụ, hướng đoàn người đi về phía cổng tiểu đoàn.

Hai đoàn tân binh khác cũng rồng rắn từ trong núi đi ra, họ đều là những người mới nhập ngũ giống trung đội 4 của Minh Tuấn, chỉ khác nhau cái phiên hiệu của đại đội mà thôi.

Ba cái trung đội tân binh tập hợp lại, dễ có đến năm chục chiến sĩ, sĩ quan chỉ huy cũng nhiều, vệ binh đi theo cũng đông. Rồi Kiros, Maysaa, và hai anh sĩ quan khác từ tòa nhà chỉ huy đi ra.

Shigen bước lên chào điều lệnh vị thượng cấp:

- Báo cáo Tiểu đoàn trưởng, trung đội 4, đại đội 1 quân số mười lăm, đủ.

- Báo cáo Tiểu đoàn trưởng, trung đội 1, đại đội 2 quân số hai mươi mốt, đủ.

- Báo cáo thủ trưởng, trung đội 3, đại đội tân binh 3, mười lăm, đủ.

Hai anh sĩ quan phụ trách các đội hình kia lần lượt lên báo cáo.

Kiros bước lên giữa đội ngũ dõng dạc hô khẩu lệnh:

- Hành quân chiến đấu, đội ngũ chỉnh tề. Địa điểm tiếp theo, cảng Grandia… Lên!

Đội ngũ bắt đầu di chuyển theo sau những vị sĩ quan chỉ huy trực tiếp của mình.

Chợt có tiếng nói vo ve bên tai Minh Tuấn.

“Chúc mừng cậu đã qua level 10, nhớ những gì đã giao hẹn đó nha! Khách khách…”

Tiếng truyền âm khiến Tuấn cảm thấy lạnh hết sống lưng, hắn theo phản xạ liếc sang chỗ Maysaa. Cô ta đang nhìn hắn với ánh mắt trìu mến, hàm răng đen khẽ lộ ra đầy ma mị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!