Phần 2: Hỗn Loạn

Chương 27: Vũ Điệu Thần Thánh

Chương 27: Vũ Điệu Thần Thánh

Tiểu đoàn trưởng Kiros rời khỏi trung tâm chỉ huy Lữ đoàn Thần Sấm, anh là sĩ quan cấp chỉ huy cuối cùng rời khỏi đây. Với vẻ căng thẳng mệt mỏi, Kiros vội vã leo lên chiếc xe ô tô điện quân dụng, đạp chân ga phóng đi, không cần chào hỏi mấy cậu vệ binh gác cổng.

Kiros cho xe chạy nhanh để trở về đơn vị huấn luyện, vượt tất cả các xe cùng chiều, cũng may vùng này ít xe cộ qua lại.

Ngoài trời đổ mưa lớn, chiếc cần gạt nước đảo qua đảo lại trước kính chắn gió, nó khiến anh hồi tưởng lại hình ảnh của mấy vị bên cục tình báo Quân đoàn xuất hiện ngày hôm nay.

Minh Tuấn mới trở về đơn vị sau chuyến ‘Du lịch’ đảo Sinh Tồn. Những thông tin lượm lặt từ các đồng đội khiến hắn phát sầu. Đúng là Jill đã gặp chuyện, cô cùng hai tân binh khác đụng độ quái vật Behemoth, bị con quái thú mạnh nhất đảo đánh cho suýt mất mạng.

Hiện Jill được đưa đi đâu thì đám tân binh chẳng ai biết. Hắn tính ngày mai sẽ đi hỏi Maysaa để biết thêm tình hình, đang rầu rĩ chợt có tiếng gõ cửa.

Trung úy Shigen xuất hiện, anh chỉ thông báo một câu cụt lủn:

- Cậu thu xếp toàn bộ quân tư trang, lập tức đến phòng chỉ huy Kiros, đi luôn không hỏi nhiều.

Tuấn vội vã đi thu dọn đồ đạc, cũng chẳng có nhiều tư sản, vỏn vẹn vài cuốn sách và bộ thiết bị nghe nhìn thuê tại thư viện. Quân phục cũng đã nằm gọn ghẽ trong túi da thần kì rồi.

Trên đường xuống núi, diễn biến nội tâm của hắn khá căng thẳng. Việc lột da rắn thần Tiamat nó cứ sai sai thế nào, chẳng nhẽ đi gặp Kiros là liên quan đến chuyện này?

Kiros ngồi nghiêm nghị tại bàn làm việc, đưa ánh mắt sắc lạnh đến sáu gương mặt tân binh xếp hàng bên dưới.

Tuấn đứng nghiêm trong hàng ngũ, không dám thở mạnh, hắn đảo mắt đánh giá đám ‘tội đồ’ một lượt.

Saifer, gã tân binh đại đội 3 có khuôn mặt khá nam tính nhưng vênh váo gọi đòn. Nếu rơi vào thời trung học hẳn là ngày nào cũng bị tẩn. Gã là một trong ba người ‘Sát hại’ Behemoth.

Lady Ashe, cô gái tóc trắng với thần thái đầy sự quyền quý. Cô này thuộc biên chế đại đội 2, và cũng là hoa khôi của cả tiểu đoàn. Cùng nhóm đánh Behemoth.

Rarffin Senjou, anh chàng kiếm sĩ tóc nâu rất có danh khí tại đại đội 2, cũng thuộc nhóm đồ sát Behemoth.

Kreiss lạnh lùng, sâu trong ánh mắt là sự tàn nhẫn, hoặc là hắn căm thù cả thế giới.

Cuối cùng là Veronica Rice thông minh duyên dáng, Tuấn vẫn còn nhớ được cả mùi thơm từ hơi thở của nàng.

Tuấn hoảng thực sự rồi, trong đám quân nhân này, kẻ nào tay cũng vấy máu ‘Boss lớn’ thí luyện. Không những thế, hắn và họ còn thu lợi bất chính từ chúng nữa.

Maysaa cũng có mặt, nhưng đang chăm chú đọc một xấp tài liệu dày cộp.

Kiros hướng về Maysaa thấp giọng:

- Được rồi, cô bắt đầu đi!

Đám tân binh trong lòng có quỷ, ai nấy đều biến sắc.

Kiros đủ lọc lõi để nhận ra diễn biến tâm trạng bên dưới, anh không vội làm ra biểu hiện gì, đứng chống hai tay trên mặt bàn chờ đợi.

Maysaa để gọn tập hồ sơ sang bên, ấn nút điều khiển trên bàn nghe “Bip” một tiếng, cô nói:

- Tôi đã bật chế độ bảo mật cao nhất của căn phòng này, tất cả thiết bị liên lạc cá nhân và thẻ quân nhân của các vị sẽ bị thu lại.

Maysaa cầm thiết bị dò sóng lên, đi qua từng người một để kiểm tra, thẻ quân nhân, đồng hồ định vị được cô thu hồi đầy đủ.

Saifer đã bớt đi vẻ vênh váo, anh lên tiếng:

- Sếp… Chúng tôi bị tước quân tịch ư?

Kiros không nói gì, chỉ cười cười một cách đểu cáng.

Maysaa trả lời:

- Đại loại là như thế, các cô cậu tập trung đi.

Lady Ashe có vẻ là người điềm tĩnh nhất, cô đứng lên bất bình thay cả đám:

- Chị Maysaa! Bằng tất cả sự tôn trọng, tôi thấy quyết định này rất phi lí, vô căn cứ. Việc chém giết quái vật trên đảo tùy thuộc vào khả năng của mỗi người…

Maysaa nhíu mày cắt ngang:

- Đủ rồi, đừng có rộn lên, các vị trật tự để sếp Kiros chủ trì.

Cô quay sang Kiros:

- Mời sếp!

Kiros cầm tờ giấy để trên bàn lên đọc với âm lượng trầm ấm vừa phải:

- Bộ tổng tham mưu bộ tư lệnh quân đoàn 2 – Tập đoàn quân Rạng Đông quyết định… Thăng quân hàm trước niên hạn cho những quân nhân sau:

“Một, Lady Ashe thăng hai cấp lên chuẩn úy.”

“Hai, Saifer Raikonel thăng một cấp lên trung sĩ.”

“Ba, Kreiss Atteck thăng một cấp lên trung sĩ.”

“Bốn, Rarffin Senjou thăng một cấp lên trung sĩ.”

“Năm, Minh Tuấn Trần thăng một cấp lên trung sĩ.”

“Sáu, Veronica Rice thăng một cấp lên trung sĩ.”

“Bảy, Maysaa Silva thăng một cấp lên trung úy.”

Vị tiểu đoàn trưởng ngừng đọc, nhìn quét qua toàn bộ sáu tân binh, anh thấy được sự bàng hoàng trong đó.

- Kể từ ngày hôm nay, các vị sẽ nhận nhiệm vụ trực tiếp từ sở chỉ huy quân Rạng Đông, lí lịch quân nhân của các vị sẽ bị đóng lại, nâng lên cấp tuyệt mật. Nhiệm vụ tiếp theo sẽ do trung úy May chỉ thị và hướng dẫn.  

Saifer lại nói chen ngang:

- Sếp! Vậy lương lậu của chúng tôi lĩnh kiểu gì, rút ra để chi tiêu bằng cách nào?

Kiros cười như không cười, anh nói:

- Tin tôi đi, kể từ khi nhận nhiệm vụ đặc biệt này, lương bổng chẳng còn ý nghĩa gì đối với các bạn nữa. Nó vẫn sẽ chảy vào tài khoản quân nhân của các bạn, được bảo lưu vĩnh viễn. Trong trường hợp hi sinh, số tiền đó sẽ được quy đổi theo mệnh giá tương ứng, và người thân của các bạn sẽ được thụ hưởng.

Vị tiểu đoàn trưởng lại mở ngăn kéo lấy ra sáu chiếc túi vải căng phồng đặt lên mặt bàn:

- Đây là công tác phí, nó nằm ngoài lương, mỗi người một ngàn Gal!

Đầu óc Tuấn chợt thấy trống rỗng, miệng khô khốc, có phải hắn nghe nhầm? Nhìn sang mấy người đồng đội, hắn thấy sự hoảng hốt trong đó.

Kiross ném cho mỗi người một túi 1000 Gal, tiếng kim loại kêu lên rổn rảng khiến lòng quân xao động, anh nói:

- Sơ bộ là như vậy, nhiệm vụ cụ thể thì thiếu úy Maysaa sẽ phổ biến trên đường đi. Tất cả giải tán.

Cô gái răng đen dẫn đầu đội ngũ, họ lặng lẽ rời khỏi dãy nhà chỉ huy. Một chiếc xe thùng đã đợi sẵn ngay lối ra vào, mọi người lần lượt bước lên khoang hành khách. May là người cuối cùng, cô kiểm lại quân số lần nữa, đóng cửa rồi ra lệnh cho một anh trung sĩ lái đi.

Điểm đến tiếp theo là Dolling City thủ phủ của xứ Grandia, từ đó, nhóm bọn họ sẽ bắt tàu bay đi Travia City, còn như thế nào nữa thì chưa có thông tin.

Được lệnh giữ im lặng từ May, nhóm tân binh chẳng ai nói với ai câu nào, ngồi trầm mặc, đeo đuổi suy nghĩ của riêng mình .

Ngoài trời mưa tầm tã, những giọt mưa lấm tấm trên khung cửa kính, đọng thành giọt rồi ngoằn ngoèo chảy xuống, khúc xạ với ánh sáng đèn đường khiến khung cảnh bên ngoài trở nên mơ hồ.

Veronica ngồi ngay cạnh Tuấn, dường như cô đang buồn ngủ và muốn tìm một bờ vai để nép vào, đánh một giấc thật ngon lành.

Không khí bên trong khoang hành khách thật ngột ngạt, tiếng động duy nhất giúp mọi người tỉnh táo chính là tiếng lạch cạch đóng mở nắp zippo của Kreiss.

Tờ mờ sáng, tiếng phanh xe vang lên “ken két” đánh thức đám người trên ca-bin tỉnh dậy sau một giấc ngủ vật vã. Anh tài xế cho xe rời đi, không quyên thò tay qua cửa kính vẫy chào mọi người.

Bọn họ đang đứng trên một con phố vắng vẻ cổ kính, ngơ ngác như những thiếu niên quê mùa mới ra thành thị.

Mặc dù lớp sương sớm mờ ảo dày đặc còn chưa tan, nhưng Tuấn có thể thấy những tòa nhà nằm san sát dọc con phố, hiện trạng cũ kĩ, ẩm ướt, đầy rêu phong. Kiến trúc tổng thể giống với châu âu trung cổ, cụ thể là Anh, Pháp hay Đức, Ý thì hắn không chuẩn được.

May dẫn đám đàn em vào một khách sạn nhỏ, còn chẳng có tên. Nếu như không có tấm biển gỗ xiêu vẹo với dòng chữ ‘Còn phòng’ nguệch ngoạc thì chẳng ai biết đấy là đâu.

Trước bàn lễ tân có một lão già béo tròn ngủ gật trên chiếc ghế đung đưa, thấy có tiếng mở cửa bật dậy niềm nở:

- Quý khách thuê ngày hay nghỉ giờ?

Maysaa đến trước mặt lão, giơ ra tấm phù hiệu đặc biệt, chỉ nói ngắn gọn:

- Vũ điệu thần thánh.

Sắc mặt lão già chợt biến đổi, vội chạy ra cửa xoay lại tấm biển thành ‘Hết phòng’, rồi lão quay lại hướng dẫn mọi người lên cầu thang tầng hai.

Tầng hai có bốn phòng, đều còn trống, sạch sẽ tinh tươm. May chọn một phòng, hai nữ chiến sĩ chung một phòng, Kreiss bắt đối Rarffin, cuối cùng là Tuấn và Saifer kết thành một cặp.

- Nếu cần gì thì các vị cứ xuống quầy lễ tân gặp tôi. - Lão già còn dặn dò trước khi bước xuống cầu thang.

May tập trung tất cả đám đàn em trong phòng riêng của cô, bắt đầu phổ biến một số công chuyện:

- Nhiệm vụ này mang mật danh ‘Vũ điệu thần thánh’, chúng ta chỉ là một nhóm nhỏ trong kế hoạch. Nội dung cụ thể tôi sẽ phổ biến khi ta đến xứ Travia.

- Cô Ashe sẽ là đội phó, thay mặt tôi chỉ huy khi vắng mặt. Tàu bay đi Travia sáng mai mới rời cảng, vậy chúng ta sẽ có một ngày nghỉ ngơi. Các bạn có thể dùng thời gian quý giá này trải nghiệm nhịp sống tại đây, không vượt quá bán kính năm ki-lô-mét. Nhân tiện cũng nên tân trang lại cách ăn mặc. Từ giờ không cần sử dụng đến quân phục nữa.

- À quên, hiện các bạn không còn là tân binh nữa, tất cả đã trở thành quân nhân chính thức, thuộc biên chế của đơn vị Mị Ảnh -Tập đoàn quân Rạng Đông, Giải tán!

- Vậy chúng ta không còn là người của Đoàn Thần Sấm? - Lady Ashe xúc động.

- Đúng thế, cô đừng có tiếc rẻ, cũng chỉ là cái tên thôi!

Đám người lục tục rời đi, chỉ còn Tuấn nấn ná chưa quay gót:

- Tôi có chuyện cần hỗ trợ!

May vươn vai vặn người qua lại, cử chỉ tự nhiên như thể gã trai trước mắt là người thân thiết vậy, cô cười nụ:

- Nhìn mặt cậu là biết chuyện gì rồi. Hiện Valentine đã được gia tộc đón về nhà, tạm thời không ảnh hưởng đến tính mạng. Nhưng đang có những thứ lạ lắm, với quyền hạn của một đơn vị nhỏ như đoàn Thần Sấm, chúng ta không thể moi móc thông tin từ đại gia tộc đó được.

Dừng lời, Maysaa nhìn xoáy vào mắt Tuấn:

- Tôi biết cậu có chút quan hệ mập mờ với cô gái đó, nhưng cũng phải lưu ý cậu một số điểm; Gia tộc Valentine được xếp vào một trong bốn Cổ gia tộc tại linh giới, tổ tiên của họ là những pháp sư hắc ám rất hùng mạnh. Quan điểm lại bảo thủ cực đoan, dám hủy diệt tất cả những thứ bị coi là không phù hợp với tồn vong của gia tộc.

- Việc cậu tiếp cận với Jill rất có thể ảnh hưởng đến con đường sau này của cậu. Nếu là kẻ thức thời, cậu sẽ hiểu ý của tôi. Thôi… biến đi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!