Phần 2: Hỗn Loạn

Chương 32: Biến Cố

Chương 32: Biến Cố

Minh Tuấn chợt thấy thân thể mình nhẹ bẫng, hụt hẫng, và mất đi quyền kiểm soát. Hắn thấy mình bay rất nhanh hướng theo một sợi dây xích khổng lồ hư hư thực thực, không gian phía trước thì vặn vẹo, chẳng thấy điểm cuối.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, chợt ngộ ra đây chỉ là phần ý thức của hắn, nó tồn tại dưới dạng phi vật thể. Vậy là hắn hiểu, sợi xích dưới kia chính là Space Train, thứ liên kết giữa hai thế giới song song với nhau.

Họ cùng xuất hiện trên một bình đài khá giống với cái ở phế tích Atlantis. Chỉ mỗi Thúy Hạnh đại sư là không việc gì, những người còn lại đều phải mất chút thời gian để ổn định tâm trí.

Đây là một cái hầm mỏ hoang vắng không bóng người, ánh sáng duy nhất được phát ra từ ngọn đuốc leo lét sắp tàn trên vách động, nó khiến khung cảnh càng tăng thêm vẻ thê lương.

Thúy Hạnh nhíu mày cảnh giác:

- Thông thường sẽ có vài chiến sĩ túc trực ở đây, sao hôm nay lại vắng vẻ thế này? Mọi người hết sức cẩn thận.

Nói rồi bà di chuyển chậm rời khỏi vị trí cổng không gian, hai cô gái kia lập tức bám theo, một cô cầm trượng, một cô rút kiếm và khiên. Nhóm Cheetah đã qua huấn luyện bài bản, họ tản ra theo đúng cự li đội hình, vũ khí chuẩn bị sẵn trên tay.

Hầm mỏ quanh co, tối như hũ lút. Tuy nhiên ở đây chẳng kẻ nào mắt kém cả, họ cứ vậy tiến lên mà chẳng gặp trở ngại.

Một cái xác xuất hiện cách đó ba mươi mét, nằm sấp trên vũng máu, Maysaa đánh ánh mắt ra hiệu cho Tuấn và Saifer, cả hai hiểu ý cùng băng lên xem xét. Người nằm đó là một thanh niên tóc vàng, ngực bị thủng một lỗ lớn, trái tim đã bị kẻ nào móc đi rồi.

Cách đó một đoạn lại có thêm hai thi thể nữa, thủ đoạn cũng tương tự, chết trong tư thế trợn mắt, thực sự là trước lúc tử vong đã phải chứng kiến những thứ rất kinh hoàng.

Đoàn người ra khỏi hầm mỏ, cảnh tượng ngoài này thật quá hãi hùng; Máy móc đổ ngổn ngang, mặt đất bị cày xới do chiến đấu pháp thuật. Xác chết nằm la liệt quanh bãi tập kết quặng mỏ, đầu lâu chân tay vương vãi khắp nơi, máu đọng thành nhiều vũng, mùi tanh tưởi bốc lên lợm giọng.

Tướng Hạnh nhăn mặt, khóe mắt giật giật, nội tâm bà chắc phải cực kì phẫn nộ, bà nói:

- Căn cứ bí mật này dẫu nhỏ nhưng cũng bố trí khá nhiều tinh anh, muốn thảm sát hết số quân nhân thủ vệ cũng không phải chuyện dễ, kẻ nào làm ra chuyện này hẳn là phải lập kế hoạch từ lâu rồi.

Ở đây Thúy Hạnh là sĩ quan chỉ huy cấp cao nhất, vậy nên tất cả đều tập trung về phía bà, mọi lời nói đều như một chỉ thị, một mệnh lệnh.

Đại sư nhìn quanh đánh giá tình hình bãi ‘tha ma’ một hồi, xong ra lệnh cho hai cô trợ lí và Rarffin đi kiểm tra quanh khu mỏ.

Tuấn chợt cảm ứng thấy có giao động hỏa linh khí, dù là rất nhỏ, tướng Hạnh cũng phát hiện ra, bà gật đầu với hắn như thể đồng ý.

Tuấn vội phi đến đống quặng cách đó một đoạn khá xa, Saifer cũng đi theo yểm trợ. Hai người hì hục đào bới, cuối cùng lôi ra được một thi thể mềm nhũn. Tuấn kiểm tra động mạch, thấy vẫn còn giao động chưa ngừng hẳn, có vẻ người này đang hấp hối.

Thúy Hạnh phẩy tay, thi thể bồng bềnh trôi đến cạnh bà, rồi bàn tay bà sáng lên, những đóa hồng liên từ đó chen chúc mọc ra, quấn lấy thi thể kia.

Trước những ánh mắt sùng bái của đám hậu bối, tướng Hạnh không biểu lộ cảm xúc, bà quát khẽ:

“Lotus Revive.”

Những cánh sen lập tức phân rã thành bụi phấn màu hồng nhạt, thẩm thấu vào cơ thể gần như mất hết sinh cơ kia.

Tuấn quay sang Maysaa thì thầm:

“Master Thúy Hạnh là người của bên quân y à?”

May mặc dù đang trong trạng thái căng thẳng vẫn phải phì cười vì ý tưởng táo bạo của Tuấn, cô nói:

“Không! Bà ấy trước kia là tướng chỉ huy thuộc biên chế quân Rạng Đông, nhưng mới thuyên chuyển công tác, cụ thể ở đơn vị nào thì tôi không biết. Phép thuật vừa rồi, mạnh lắm, chẳng phải vị đại sư nào cũng làm được đâu.”

“So với đậu thần H-Elixir thì thế nào?” - Tuấn tò mò.

“Về cơ bản đều là giành lại sinh cơ cho người sắp chết, H-Elixir thì đắt đỏ, có tiền cũng chưa chắc mua được. Còn phép của tướng Hạnh thì… Miễn phí!”

Người kia đã có biểu hiện cử động chân tay, một lượt buff Curaga của Veronica nữa khiến anh ta hồi phục đến già nửa thể trạng, tuy nhiên vẫn trong cơn hoảng loạn. Anh ta bắt đầu ôm mặt khóc rống lên, rồi nhìn nhóm người trước mặt như những sinh vật ngoài hành tinh.

- Khốn nạn… súc sinh, đừng có đến gần ta… cút, cút hết đi… Trời ơi… sao các ngươi có thể ăn tim người sống vậy…?

Anh ta lảm nhảm hoài không dứt, xong lại ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ, rồi rên rỉ gọi tên một cô gái, có lẽ là vợ hoặc tình nhân gì đó.

Thúy Hạnh trầm mặc:

- Ai đó cho anh ta một liều an thần mạnh đi!

Maysaa liền hiệu lệnh:

- Thiên Thần, tiếp tục đi!

Veronica tiến lại gần người lính, đặt pháp trượng lên đầu anh, lẩm nhẩm mấy câu thần chú tối nghĩa.

Một vòng những ngôi sao sáng lấp lánh tuôn ra từ pháp trượng, chạy quanh đầu anh lính chừng ba mươi giây. Anh ngừng rên rỉ, ngồi thu lu một đống, ánh mắt chỉ có sự trống rỗng.

- Cậu tên gì? - Tướng Hạnh hỏi.

- Paven.

- Được rồi Paven! Ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Paven đờ đẫn trả lời:

- Quân Salia làm loạn rồi, chúng ùa đến… Phá hủy… Giết người… Tôi sợ… Aaa…

Để một quân nhân Holy War làm ra biểu hiện như thế, chứng tỏ cuộc chiến với những phần tử bí ẩn kia phải cực kì khốc liệt, dã man, tàn bạo. Cả nhóm Cheetah đều ý thức được điều này.

Rarffin quay lại cùng hai cô gái, trao cho Master Hạnh một thùng hồ sơ và vài tấm thẻ nhớ.

Một cô đứng ra báo cáo:

- Thiệt hại tối đa thưa ngài tư lệnh, hiện chỉ còn sót lại chút ít hồ sơ đây. Điều đáng mừng là hộp đen của camera chưa bị lấy đi. Tuy nhiên thiết bị ‘Truyền tin liên không gian’ đã bị phá hủy, chúng ta không thể báo cáo tình hình về Linh Giới.

Thúy Hạnh đại sư liền quay sang Maysaa đưa ra chỉ thị:

- Lão không biết nhiệm vụ của các vị ở Tử Nguyệt này như nào, nếu có liên quan đến đế quốc Salia thì phải thực sự cẩn thận. Hiện ta cần đem cậu lính này về sở chỉ huy trung tâm Tử Nguyệt giới để thẩm vấn thêm. Lúc này các vị phải độc lập tác chiến, tùy cơ ứng biến và tính toán thật kĩ mọi hành động.

Dừng lời, bà lấy ra một cuộn giấy, trao cho May:

- Cũng may trước khi đến đây lão đã cẩn thận mang theo một tấm địa đồ. Giờ lại có tác dụng rất lớn, cầm lấy!

Tướng Hạnh lại nhìn sang chỗ Tuấn ân cần:

- Cậu tên gì?

- Minh Tuấn thưa đại sư! - Tuấn nghiêm nghị trả lời.

- Ồ! Tuấn… Nhớ giữ mạng cho tốt, kẻo lại uổng phí viên H-Elixir của con bé Ngọc Huệ! 

Thúy Hạnh cười gian, chẳng biết cố tình hay hữu ý, làm giảm đi sự căng thẳng cho đám quân nhân có mặt ở đây.

Trừ May ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tuấn, như kiểu hắn có một bối cảnh rất khủng bố vậy, Veronica còn tặng nguyên một cái lườm đến tóe lửa.

Trong khi Tuấn còn chưa biết phải nói gì cho phù hợp, Thúy Hạnh đại sư liền ra chỉ thị:

- Việc cấp bách lắm rồi, lão đi trước, các vị ở lại chôn cất những tử sĩ này chu đáo. Nhớ lấy một điều, nếu không thể thực thi nhiệm vụ thì tìm đến hồ Ba Đình.

Dứt lời, tướng Hạnh vẫy tay vào hư không, từ ngón tay bà bay ra làn khói trắng mỏng, hội tụ thành một con thú lớn kì dị; Tổng thể giống một con cá heo sát thủ được khoác lên bộ cánh đẹp đẽ của cá betta màu xanh lá mạ, phải nói là đẹp đến hoàn hảo.

Master Hạnh cứ vậy nhấc bổng hai cô trợ lí và anh lính tên Paven lên lưng cá, nó quẫy đuôi bay đi trong không khí như bơi dưới nước vậy.

Tướng Hạnh đi rồi, bỏ lại bảy tên quân nhân đứng đó nhìn theo đầy hụt hẫng.

Saifer phá tan bầu không khí trầm mặc:

- Bà già phách lối, nói đi là đi ngay, coi chúng ta như thứ đồ bỏ…

Lady Ashe vỗ vai cắt lời:

- Tình hình rất nghiêm trọng, bà ấy còn đau đầu hơn chúng ta gấp trăm lần… Đừng đứng đây lải nhải nữa, bắt tay vào việc đi.

Trong khi mấy gã trai đang dùng các thủ đoạn sở trường để đào huyệt, Tuấn đi quanh những cái xác, vơ vét mấy cái túi thần kì gom lại một chỗ. Lady Ashe thấy vậy thì tỏ ra bất mãn cô quở trách:

- Cậu không thấy làm như vậy là rất thô lỗ với những người đã ngã xuống ư? Trả lại cho họ đi!

Tuấn lạnh lùng:

- Họ không dùng được nữa, vậy để lại cho những đồng đội còn sống đâu có sao…? Thế giới này sử dụng đồng tiền khác với Linh Giới, chị định mang mấy đồng tiền vàng ra để thông cáo cho cả cái giới này biết đồng Gal đến từ ‘sao hỏa’ ư?

- Còn nhiều cách kiếm tiền, không nhất thiết phải làm như vậy. - Tiểu thư Ashe phản biện.

Tuấn không nói nữa, hắn chẳng muốn đôi co nhiều, lẳng lặng ra đào huyệt cùng Gã khùng Saifer và Cục đá Kreiss…

Maysaa lên tiếng làm giảm căng thẳng leo thang:

- Cậu Tuấn rất thực tế, đó là điều cần thiết. Vậy tôi sẽ trưng dụng những thứ này để đề phòng. Khi nào trở lại Linh Giới sẽ trao cho thượng cấp xử lí.

Nhưng tất cả đều hiểu, cơ hội trở về thực sự quá mong manh, điều họ cần bây giờ là tồn tại trước đã.

Những nấm mộ chiến sĩ vô danh được đắp lên tạm bợ, còn không có lấy một tấm bia, không một dòng danh tự. Cheetah cả thảy bảy người cúi đầu lặng lẽ dành cho các tử sĩ một phút mặc niệm.

Xong đâu đó, Maysaa giở tấm bản đồ ra, tập hợp cả đội cùng lên kế hoạch.

- Lúc nãy mọi người đã nghe Paven nói rồi, Salia dám tổ chức tấn công và giết hại người của đế chế, hiện nơi đó rất nguy hiểm với chúng ta. Nhiệm vụ cứ tạm gác lại, vì chẳng có lực lượng hậu cần tiếp ứng.

Cô dừng lời chỉ vào một điểm trên bản đồ:

- Tạm thời chúng ta sẽ đến đây, thành Lamdar. Nghe ngóng tình hình rồi lên kế hoạch tiếp theo.

Tất cả tập trung nhìn vào vị trí thành Lamdar, nó nằm giữa đế quốc Salia và đế quốc Reeven, theo như thông tin họ nắm bắt được, nơi này phức tạp, vô chính phủ, bị cả hai đế quốc trên ruồng bỏ từ lâu lắm rồi.

Vùng đất này là nơi chứa chấp những kẻ bị lưu đày và sống ngoài pháp luật. Tuy nhiên, muốn đến được Lamdar họ phải vượt quãng đường gần một ngàn ki-lô-mét, có rừng già và núi non hiểm trở ngăn cách.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!