Dolling City chỉ có duy nhất một cảng hàng không, nhưng nó rất lớn. Từ đây có thể đi tàu bay đến nhiều thành thị tại Linh giới, Travia City là một trong số đó.
May dẫn đầu đoàn chiến sĩ len lỏi giữa dòng người tại sảnh chờ ra tàu bay. Biển chỉ dẫn mặc dù nhiều nhan nhản ra, vậy mà việc tìm kiếm tàu bay đi Travia vẫn có chút khó khăn đối với họ.
Tuấn phóng tầm mắt ra khu cảng, qua lớp kính trong suốt hắn thấy cơ man nào là tàu bay và linh thuyền đang lơ lửng ngoài đó, dễ có đến cả trăm chiếc. Cất cánh, hạ cánh đều là lên thẳng, như vậy quá tốt, đỡ tốn diện tích xây dựng đường băng.
Đành rằng nền tảng giao thông của Linh giới là bằng tàu hỏa, chủ yếu đi lại trong vùng. Tuy nhiên, nhu cầu di chuyển từ vùng này sang vùng khác cũng rất lớn. Thực tế là như vậy, nhưng đế chế Holy War vẫn duy trì dịch vụ vận tải ở mức hạn chế để đảm bảo sự cân bằng cho tự nhiên, trừ những mục tiêu phục vụ quân sự.
Rốt cuộc thì tấm biển mang dòng chữ ‘Travia Arena’ cũng hiện ra trước mắt họ, Maysaa móc túi lấy ra một tập vé tàu, phát cho từng người, rồi cả đội cùng hòa vào dòng người đang xếp hàng chờ lên tàu.
Tàu bay đi Travia về cơ bản chẳng khác biệt là bao so với linh thuyền, chỉ là thiết kế nhìn hiện đại hơn và bị lược bỏ đi phần cột buồm. Có thể hình dung một cách đơn giản; Một bên là chiến thuyền thế kỉ 17 và một bên giống tàu Titanic vậy.
Để đảm bảo sự riêng tư, hoặc giả ngân quỹ cho chiến dịch này cực lớn, nhóm đặc nhiệm bảy người bọn họ được sử dụng phòng Vip dành cho mười người, có cả khu vệ sinh riêng biệt, một sự sủng ái quá ư là xa xỉ.
Tàu bay cất cánh, xuyên qua mây trắng, bồng bềnh giữa biển mây, và ánh sáng mặt trời khúc xạ đẹp lung linh kì diệu. Qua ô cửa kính Tuấn thấy bên dưới toàn màu xanh của rừng, đâu đó là những cánh đồng vàng óng, thành thị và làng mạc cực kì thưa thớt. Ở Linh giới, con người họ không can thiệp một cách thô bạo vào thiên nhiên như ở thế giới của hắn.
May đi đến chiếc ghế đối diện Tuấn, cùng ngắm cảnh với hắn, nở nụ cười đầy khiêu khích, như thể muốn xoa dịu những lời nói phũ phàng của ngày hôm qua.
- Tưởng rằng sau khi cậu hoàn thành level 10 thí luyện, sẽ cho cậu tham gia một số nhiệm vụ nhỏ. Ai mà ngờ, tổ chức lại nhét cho một cái chiến dịch lớn đến nhường này. - May kể lể.
Tuấn vẫn chăm chú nhìn ra ngoài, với hắn nhiệm vụ to hay nhỏ đâu quan trọng, chỉ cần hoàn thành tốt là được. Hắn nói:
- Tổ chức? Vậy ngay từ ban đầu chị không phải biên chế của lữ đoàn Thần Sấm nhỉ?
- Đúng thế! Tôi được điều động đến đó để thực tập và rèn luyện thôi.
Tuấn rời mắt khỏi ô cửa kính, đối diện với May:
- Tôi có một thắc mắc, những người kia đều là dạng tinh anh tại đơn vị, còn tôi mới chân ướt chân ráo đến với cái thế giới này, năng lực cực kì hạn chế. Vậy tại sao lại để một kẻ yếu kém như tôi tham gia vào chiến dịch?
Câu hỏi khiến May thoáng bối rối, xong cô cũng đưa ra lời giải thích:
- Đây là chiến dịch quy mô lớn, đã có tính toán rất cụ thể và chi tiết, việc sử dụng nhân sự như thế nào làm sao tôi biết được! Nhưng tin tôi đi, Mị Ảnh chưa bao giờ dùng sai người cả.
…
Quãng thời gian di chuyển từ Dolling đến Travia mất khoảng nửa ngày, phần lớn thời gian của Tuấn là tiếp chuyện cùng Maysaa và Veronica, hoặc nhắm mắt bồi dưỡng tinh thần, ôn lại những thứ pháp thuật đã được học.
Chiến sĩ ở đây đa số đều là người trầm ổn, ít bắt chuyện, kẻ phá đi sự yên tĩnh chỉ có thể là Saifer. Hóa ra không chỉ riêng Tuấn bị cà khịa, gã cuồng nhân kia còn đi gạ gẫm tỉ thí với tất cả thành viên trong nhóm, Lady Ashe cũng không ngoại lệ.
…
Tàu cập cảng hàng không Travia. Minh Tuấn thực sự bị choáng ngợp, cảng này lớn gấp đôi ở Dolling, dòng người qua lại như thác lũ, quân nhân và quân cảnh xuất hiện nhan nhản.
Những người bán hàng rong khá đông đảo, họ vừa gùi đồ trước ngực hoặc sau lưng, vừa hò hét rao bán những thứ sản vật đặc trưng của xứ Travia; Đây là củ cải tím, kia là bánh canh hẹ… Rất nhiều thứ hay ho lạ lẫm.
“Báo đê, báo đê… Tin tức đặc biệt nóng hổi đây. Thảm án kinh hoàng nhất trong lịch sử xứ Travia đây!”
“Tin tức đặc biệt nóng hổi đây, Lâu đài Rose Staff xứ Travia chìm trong biển máu, kẻ nào đã làm ra chuyện này?”
“Tin tức nóng hổi đê… Thảm án kinh hoàng nhất lịch sử Travia, gia tộc Valentine bị xóa sổ khỏi bản đồ Linh giới chỉ trong một đêm, nào… Báo đê, báo đê.”
Tiếng rao vặt của một cậu nhóc bán báo vang lên, kích thích trí tò mò của người nghe. Nó còn là tiếng sét bên tai một số người.
Không riêng gì Minh Tuấn, cả đội đều biến sắc. Còn ai không biết đến sắc đẹp và sự nổi bật của Jill Valentine ở tiểu đoàn huấn luyện kia chứ. Nhan sắc của Jill chỉ xếp sau Lady Ashe về sự quý phái, Lady Ashe sinh ra là để đám nam nhân tôn sùng, còn Valentine lại là sự ham muốn, là chiếm hữu làm của riêng.
Tuấn vội vẫy cậu bé bán báo, mua luôn hai tờ lá cải. Hắn đưa cho Maysaa một tờ, còn bản thân vồ vập đọc ngốn ngấu tờ còn lại. Tuy nhiên, báo lá cải vẫn là báo lá cải, chẳng có bất kì thứ thông tin hữu ích nào, ngoài mấy câu văn giật gân ngớ ngẩn, đưa người đọc vào ngõ cụt.
Tim hắn đau nhói, ánh mắt trở nên ngờ nghệch, vài người trong nhóm cũng nhìn ra biểu hiện này.
Một bàn tay mềm mại ấm áp đặt nhẹ lên vai Tuấn, kéo hắn ra khỏi cơn u mê tăm tối.
Lady Ashe ở ngay bên cạnh nói nhỏ:
- Cô bé đó đoản số, không chết dưới móng vuốt của Behemoth thì chết tại chính lâu đài của mình. Cậu đừng quá xúc động, ảnh hưởng đến nhiệm vụ.
Veronica có vẻ sợ làm phiền đến Tuấn, cô chỉ đứng một bên quan sát diễn biến tâm lí trên khuôn mặt hắn, tâm trạng mang vài phần hoảng hốt.
Kreiss cũng trầm mặc giống như Tuấn, người trong lòng anh chính là chị họ của Jill, có điều anh ta vốn lạnh lùng, che dấu cảm xúc cũng tốt hơn hắn.
Họ vội vã rời cảng hàng không, bỏ qua Travia City phồn hoa, lập tức lên tàu hỏa đi đến một nơi hẻo lánh gọi là Windmill Village, nằm ở đâu đó vùng duyên hải xứ Travia.
…
Trưa ngày hôm sau, tàu dừng tại một ga nhỏ cũ kĩ, nằm bên rìa cái thị trấn tồi tàn vắng hoe. Nói là nhà ga cho sang chứ thực chất chỉ như cái bến xe bus với một hàng ghế băng có mái che và một cái ki-ốt để soát vé.
Chờ họ ngay bên cạnh đường ray là một trung niên có mái tóc màu cam rối bù, bộ râu xồm của ông ta cũng màu cam nốt. Ông đứng đó cầm mũ Phớt vẫy qua vẫn lại với bọn họ nên cả nhóm mới ý thức được đây là người dẫn đường, nếu không làm như vậy chắc có lẽ họ đã tưởng ông chỉ là một lão nông quê mùa.
May thì khác, cô nở nụ cười tươi rói như mặt trời lúc bình minh, bước vội về phía ông, giọng xúc động không hề che dấu:
- Tướng quân! Ngài vẫn mạnh khỏe?
Cả đám chiến sĩ cùng nhìn nhau, ai cũng thấy được vẻ hoảng hốt trong mắt người đối diện.
Tướng quân đội là cái gì chứ? Ở trong mắt họ là một thứ gì đó vô cùng tôn nghiêm và cao quý.
Trung niên đưa bàn tay to bè ra xoa xoa đầu May cười âu yếm:
- Con bé May này… Đã trưởng thành lên nhiều rồi. Đừng gọi ta là tướng quân nữa, kì lắm! Ta giải ngũ lâu rồi mà.
- Ngài vẫn mãi là tướng trong tâm khảm Maysaa! - May lí nhí.
Câu nói của trung niên tóc cam tuy nhỏ nhưng đủ để đám lính trẻ nghe rõ. Hóa ra ông đã giải ngũ, và giờ là một lão nông chính hiệu.
May quay sang đám ‘đệ tử’ giới thiệu:
- Đây là ngài Van Willem sẽ phụ trách huấn luyện các bạn trong quãng thời gian tới.
Đám lính tiếp tục bị gây sốc, còn may là vẫn đủ tỉnh táo để giơ tay chào điều lệnh.
Tướng Willem chỉ xua tay cười trừ, vuốt tóc đội mũ phớt lên đầu một cách điệu nghệ. Làm hiệu hướng dẫn mọi người lên thùng chiếc xe bán tải không mui, dưới sàn đã lót sẵn một lớp rơm khô thơm nồng nàn.
Maysaa tót lên ca-bin ngồi cùng ông ta, hai người hàn huyên đủ thứ chuyện. Ngày hôm nay May như một người khác vậy.
Đường từ nhà ga về Windmill Village rất tệ, lại quanh co khúc khuỷu, vậy nên tướng Willem cho xe chạy với tốc độ vừa phải. Họ băng qua những cánh đồng lúa mạch đang kì trổ bông, đâu đó là những trang trại chăn thả gia súc gia cầm rộng mênh mông bát ngát. Mà gà ở đây cũng lớn đến dọa người, còn to hơn cả Đà điểu với bộ lông vàng óng mượt. Thấp thoáng trên những ngọn đồi vài chiếc cối xay gió, đang quay chầm chậm đầy thơ mộng.
Windmill là một ngôi làng nhỏ với những nóc nhà được dựng lên từ gỗ và đá. Làng nằm chơ chọi trên bình nguyên cao hơn mực nước biển cả trăm mét, từ đây có thể trông ra biển Travia hiền hòa. Điểm đặc biệt là ở đây có rất nhiều cối xay gió, tạo nên một hệ thống thủy nông phức tạp, hòng đưa nước từ dưới vùng thấp lên tưới tắm cho những vườn nho xanh mướt.
Nông trại của Willem nằm cuối làng, không gian thoáng đãng, ông ta chỉ trồng một vườn nho khiêm tốn và chăn thả vài con gà ‘cỡ bự’.
Đợi họ ở trước thềm căn nhà chính chỉ có một cô gái trạc ba mươi và một cậu bé tầm chín- mười tuổi. Được biết chị này chính là con gái ông và cậu bé kia là con của chị.
May xuống xe, điều đầu tiên là đến ôm chầm lấy cô gái, mắt cô đỏ hoe. Đám lính đều hiểu, Maysaa phải có một mối quan hệ vô cùng đặc biệt với cha con Willem, vậy nên ngày hôm nay cô mới buông thả như vậy.
Tướng về hưu bước lên thềm, nói với cô con gái, hoặc cũng có thể là chỉ thị cho May:
- Eveline, mau đi sắp xếp chỗ nghỉ cho bọn họ, lính tráng đường xa mỏi mệt hết cả rồi.
Maysaa buông Eveline ra, lấy tay gạt đi ngấn lệ vương trên khóe mắt, cô bước theo tướng Willem đi vào trong, không quên đưa ra mệnh lệnh:
- Mọi người ổn định phòng riêng, nghỉ tại chỗ, sau bữa tối sẽ họp nhóm thông báo kế hoạch của chiến dịch.
0 Bình luận