Tập 01: Nhập học Velstein

Chương 12: Giấc Mơ Kỳ Lạ

Chương 12: Giấc Mơ Kỳ Lạ

“Mẹ ơi! Mẹ ơi mẹ!!”

Tiếng gọi trong trẻo vang lên giữa khu vườn phủ nắng.

Một cậu bé nhỏ xíu đang chạy lạch bạch trên lối đá trắng, tay trái ôm chặt thanh kiếm gỗ, tay phải cầm cây trượng đồ chơi dài hơn cả cánh tay cậu. 

Trên đầu là chiếc mũ phù thủy quá khổ, trùm kín nửa gương mặt khiến mỗi bước chạy đều lắc lư như muốn rơi xuống.

Cậu bé vấp một cái loạng choạng nhưng vẫn tiếp tục lao về phía trước, đôi mắt sáng long lanh như thể cả thế giới hôm nay chỉ chứa đầy niềm vui của cậu.

Người mẹ quay lại. Mái tóc vàng nhạt của cô lung linh trong nắng, còn nụ cười dịu dàng thì như ôm lấy cả khu vườn.

“Có chuyện gì vậy, con yêu của mẹ?”

Đứa trẻ nhỏ xíu, hồng hào, đầy nhiệt huyết chạy ù tới trước mặt mẹ, dang hai tay hết mức như muốn ôm trọn cả bầu trời.

“Lớn lên!! Con sẽ trở thành một anh hùng!!”

Giọng cậu vang lên đầy tự hào, lanh lảnh như tiếng chuông bạc.

Người mẹ bật cười, cúi xuống bế cậu lên cao. Đứa trẻ lập tức vòng tay qua cổ mẹ, hai chân đung đưa liên tục, kích động tới mức chiếc mũ phù thủy trên đầu suýt rơi xuống.

“Anh hùng sao?” 

Người mẹ khẽ xoa đầu cậu, giọng pha chút trêu chọc.

“Thế con muốn trở thành anh hùng kiểu nào?”

Đứa bé lập tức thả cả kiếm gỗ lẫn gậy phép xuống đất cộp cộp rồi chống hai tay lên cằm, đôi chân vẫn đạp nhẹ trong không khí. 

Biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ xíu thì nghiêm túc đến buồn cười, như thể cậu đang được hỏi về vận mệnh quốc gia.

“Ưm… ừmm… con chưa nghĩ ra được ạ.”

Người mẹ bật cười khẽ.

“Vậy thì,” cô nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng.

“ta vừa đi dạo vườn vừa nghĩ nhé?”

Giữa những vạt nắng phai, hai mẹ con bước chậm rãi qua khu vườn đầy hoa. Hương thảo mộc phảng phất qua từng bước chân, còn lá cây trên cao xào xạc theo gió như đang hòa chung tiếng cười nho nhỏ của đứa trẻ.

Rồi đột nhiên. Đứa trẻ bật sáng đôi mắt:

“A! Con nghĩ ra rồi!!”

Người mẹ dừng lại. Nụ cười tự nhiên nở trên môi cô, vì phản ứng của cậu bé đáng yêu đến mức không thể không cười.

“Con sẽ trở thành anh hùng giống như cha và mẹ! Vì nếu giống cha con có thể dùng kiếm… mà nếu giống mẹ con có thể dùng ma pháp!”

Người mẹ nhướng mày, giọng trêu nhẹ:

“Nhưng con yêu à… không ai làm được cả hai thứ cùng lúc đâu.”

“Vậy thì con sẽ cố gắng để làm được ạ!!”

Không chút do dự. Không chút sợ hãi. Câu trả lời bật ra nhanh như chớp, rõ ràng đến mức khiến người mẹ khựng lại một nhịp.

Trong đôi mắt trẻ thơ ấy có một thứ ánh sáng thuần khiết đến mức… về sau, cả đời cậu cũng không tìm lại được nữa.

“Nhưng nếu chỉ được chọn một…”

 Người mẹ cúi xuống, ghé môi sát má cậu thì thầm:

“…thì con muốn giống ai?”

Đứa trẻ suy nghĩ lâu hơn lúc nãy nhiều. Đôi mắt nhỏ nhíu lại, miệng mím thành một đường cong dễ thương. 

Rồi như vừa tìm ra chân lý cuộc đời, cậu bật dậy, giơ ngón tay cao đầy khí thế.

“Giống cha ạ! Tại vì mỗi lần cha cầm kiếm lên và múa… trông ngầu lắm luôn thưa mẹ!!”

Người mẹ nheo mắt lại, cố tình hạ giọng:

“Thế ý con là… mẹ không ngầu sao?”

Đứa trẻ lập tức đông cứng. Cái mũ phù thủy trên đầu cậu nghiêng lệch sang một bên, như đang hoảng theo chủ nhân của nó. Mắt cậu mở to, miệng há ra, hai tay quơ quơ loạn xạ.

“Không phải đâu ạ! Mẹ cũng ngầu ạ!! Ngầu… ngầu lắm luôn!! Nhưng mà… nhưng mà… con- con- con…”

Giọng cậu lạc đi, run run, còn đôi mắt thì hoe đỏ như sắp khóc đến nơi.

Người mẹ bật cười. Tiếng cười ấm áp đến mức cả gió cũng như dịu lại theo.

“Không sao đâu, mẹ không giận đâu, con yêu.”

Cô ôm đứa trẻ sát vào ngực mình, một vòng ôm mềm mại và vững chãi. Bàn tay cô vỗ nhẹ lưng cậu theo nhịp quen thuộc đã dỗ cậu từ khi còn sơ sinh.

“Vì Caelum yêu quý của mẹ chọn gì… mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ mà.”

Đứa trẻ dụi mặt vào vai mẹ, hít một hơi thật sâu như muốn nuốt trọn hơi ấm dịu dàng ấy.

Người mẹ đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm cậu, rồi chạm mũi mình vào mũi cậu một cái “chụt” nhỏ.

“Thôi nào, đừng khóc. Hay ta chơi một ván đuổi bắt nhé?”

Đứa trẻ ngẩng đầu lên, nụ cười bừng nở trên khuôn mặt. Một nụ cười trong trẻo, tròn đầy, sáng đến mức làm cả khu vườn như sáng theo.

Một nụ cười… mà sau này, có lẽ chẳng ai còn cơ hội nhìn thấy nữa.

“Tôi rất lấy làm tiếc, thưa phu nhân… thưa bá tước.”

Giọng vị bác sĩ run nhẹ, như thể chính ông cũng không muốn nghe những lời mình sắp nói.

Căn phòng khám bỗng trở nên im lặng. Không ai trong ba người lớn mở miệng. 

Chỉ có tiếng cạch cạch rất nhỏ của thanh kiếm gỗ va vào ghế mỗi khi đứa trẻ sáu tuổi đung đưa chân.

Cậu bé sáu tuổi vẫn huơ huơ thanh kiếm như đang chơi trò “anh hùng đánh quái”, hoàn toàn không biết rằng cuộc đời mình sắp bước sang một trang mà không ai muốn.

Vị bác sĩ hít sâu, một hơi dài, khó khăn, như đang chuẩn bị cho thứ gì đó.

“Cậu bé này…”

Ông ngập ngừng. Sự im lặng kéo dài đến mức người ta có thể nghe được cả tiếng tim phu nhân khẽ giật một nhịp.

Rồi cuối cùng, ông nói ra:

“…không thể sử dụng ma lực.”

Một khoảng lặng như đá rơi xuống. Bá tước và phu nhân đứng chết trân, không chớp mắt như thể thời gian vừa bị đóng băng quanh họ.

Phu nhân là người bừng tỉnh đầu tiên. Đôi môi cô run bần bật, giọng bật ra như một tiếng nghẹn:

“B-Bác sĩ… xin hãy kiểm tra lại một lần nữa… Chuyện đó phải là nhầm lẫn… đúng không?”

Vị bác sĩ nhìn xuống sàn, giọng nhỏ hẳn đi như đang tự trách mình:

“…Tôi cũng cầu mong đây là nhầm lẫn. Nhưng đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp trường hợp như vậy.”

Bá tước cố nuốt xuống cơn choáng, giữ giọng bình tĩnh.

“Ngài có thể nói rõ hơn không?” 

“…Cậu bé không có lõi ma lực.”

Ngay sau câu nói đó. Đôi mắt phu nhân như trợn lớn, cơ thể khựng lại hoàn toàn.

“Nếu là lõi ma lực bị nứt… hoặc mạch ma lực hư hại… thì tôi đã không ngập ngừng đến vậy.”

“Nhưng không có lõi ma lực… tôi chưa từng thấy, chưa từng nghe, chưa từng đọc được trong bất kỳ tài liệu nghiên cứu hay y văn nào.”

Phu nhân bật lên một tiếng gần như hét.

“Ông- ông không đùa đó chứ!?”

Giọng cô run lên trong phẫn nộ.

“Không có lõi ma lực!? Thế thì… thế thì con tôi đã chết từ khi còn trong bụng tôi rồi!! Ông định nói cái gì vậy!?”

“Clara, bình tĩnh!”

Bá tước giữ vai vợ, nhưng cô gạt mạnh tay ông ra.

“Em không bình tĩnh được!”

“Không thể nào chấp nhận được chuyện vô lý như thế!”

Cô quay phắt sang bác sĩ, giọng vỡ vụn.

“Nếu ông không muốn chữa… thì cứ nói thẳng! Đừng đem con tôi ra mà bịa đặt!”

Mặt bác sĩ nhăn lại, đau khổ.

“Phu nhân…”

Ông nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không giữ nổi giọng khỏi run rẩy.

“Tôi… tôi cũng không biết phải giải thích thế nào nữa.”

Bác sĩ bước sang chiếc bàn thí nghiệm ở góc phòng, bàn tay đặt lên quầng sáng ma thuật đang chờ sẵn.

“Tốt hơn hết… phu nhân nên tự xem.”

Clara không trả lời. Cô chỉ đứng đó. Bất động. Tựa như trái tim cô đã dừng lại từ khoảnh khắc bác sĩ đặt tay lên quầng sáng.

Rồi đôi chân bắt đầu di chuyển. Chậm rãi và nặng nề như thể mỗi bước đều kéo theo cả thế giới đang sụp xuống theo cô.

Cô tiến lại gần bảng chiếu.

Ánh lam nhạt phản chiếu lên gương mặt phu nhân - một gương mặt đã từng luôn rạng rỡ khi nhắc đến con trai mình.

Giờ thì không còn ánh sáng nào đủ để giữ nó nguyên vẹn nữa.

Đôi mắt cô mở lớn, nhìn trân trân vào cơ thể nhỏ xíu đang xoay chậm trong quầng sáng ma thuật.

Nhưng thứ hiện ra. Không phải một lõi ma lực đang nhấp nháy. Không phải hệ thống mạch ma thuật tỏa sáng đẹp đẽ như những đứa trẻ khác.

Chỉ là một khoảng trống.

Nơi lẽ ra phải là “trái tim thứ hai” của con người. Nơi khởi nguồn ma lực, sự sống, tương lai lại hoàn toàn rỗng tuếch.

Không một điểm sáng nào. Không một dòng năng lượng. Không một cơ hội.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Phu nhân Clara mở miệng, nhưng tiếng nói mắc kẹt trong cổ họng.

Một giây. Hai giây.

Rồi cả cơ thể cô khuỵu xuống sàn đá, như thể sức nặng của sự thật vừa đánh gãy đôi chân cô.

Đôi tay cô run run chạm lấy mặt đất lạnh.

“k… không thể nào…”

Âm thanh bật ra khỏi môi cô, nhỏ và yếu đến mức tuyệt vọng.

Bàn tay phu nhân run bần bật. Cô đưa nó lên che miệng, nhưng lại không che nổi tiếng nấc nghẹn đang dần trào khỏi cổ họng.

Đôi mắt vốn luôn dịu dàng của cô dần đỏ lên, nước mắt run rẩy nơi khóe mi.

Nhưng… vẫn chưa rơi xuống.

Như thể chính đôi mắt ấy cũng không chịu chấp nhận sự thật trước mặt.

Bác sĩ nhìn cảnh đó mà cả người ông như trùng xuống. Đôi vai khẽ rũ, ánh mắt tránh đi vì không đủ can đảm nhìn thẳng vào nỗi đau của một người mẹ.

Ông cố nói tiếp nhưng giọng run rẩy như thể mỗi câu chữ là một nhát dao tự ông đâm vào mình.

“Lõi ma lực và mạch ma lực… đều không tồn tại trong cơ thể cậu bé.”

Bác sĩ không muốn nói nữa, nhưng sự thật không để ông lựa chọn.

“Thứ được ví như trái tim thứ hai của chúng ta… lại hoàn toàn không có trong người con trai của hai vị.”

Bá tước bước lên một bước. Vai ông hơi run, dù vậy ông vẫn cố giữ tư thế của một người đàn ông mạnh mẽ.

“Bác sĩ… thực sự… con trai chúng tôi không thể sử dụng ma lực sao?”

Câu hỏi bật ra như một tia hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Bác sĩ im lặng một lúc. Như thể chính ông cũng đang vật lộn tìm câu từ đỡ đau hơn nhưng sự thật thì không có sự lựa chọn nào dịu dàng cả.

Cuối cùng, ông thở dài, một tiếng thở kéo dài và nặng nề.

“Để tôi hỏi lại cho chắc…”

Bác sĩ ngẩng lên, mắt ông nhìn thẳng vào hai vợ chồng.

“Cậu bé có từng bộc lộ ma lực trong giai đoạn 1 hoặc 2 tuổi không? Dù chỉ là một tia lửa nhỏ… một luồng gió yếu… một giọt nước… hay bất kỳ dấu hiệu nào của ma lực?”

“…Chưa.”

Phu nhân Clara đáp. Cô cúi đầu, bàn tay đặt lên ngực như đang cố giữ trái tim mình khỏi vỡ vụn thành từng mảnh.

“Tôi tưởng… con trai chúng tôi chỉ bộc lộ muộn hơn các đứa trẻ khác.”

Giọng cô run lên theo từng chữ.

“Hừm…”

Bác sĩ nhắm mắt, rồi cúi đầu. Nét mặt ông trĩu xuống.

“Vậy thì… đã rõ rồi.”

Ông mở mắt, nhìn cả hai người bằng ánh mắt đau lòng nhưng dứt khoát:

“Con trai hai vị… hoàn toàn không thể sử dụng ma lực. Kể cả khi dùng ma cụ hỗ trợ cũng vô nghĩa.”

Ông chỉ vào hình chiếu trong suốt - khoảng trống nơi lõi ma lực phải nằm.

“Không có mạch ma lực thì không thể truyền dẫn ma lực.”

“Không có lõi ma lực thì không thể khởi tạo ma pháp.”

Ông khép mắt lại, kết luận bằng giọng trầm và nặng:

“…Nói cách khác, cơ thể cậu bé không thể chạm vào ma thuật theo bất kỳ hình thức nào.”

Một giọng nhỏ xíu vang lên chứa vẻ hồn nhiên chưa bị thế giới làm tổn thương:

“Mẹ ơi…”

Cậu bé ngẩng mặt lên. Đôi mắt trong veo run nhẹ, còn đôi tay nhỏ thì ôm chặt thanh kiếm gỗ như thể đó là thứ hy vọng cuối cùng giữ cậu khỏi bị cuốn đi.

“…tức là… con không thể… trở thành anh hùng được sao?”

Một câu hỏi đơn giản, nhỏ bé nhưng lại tàn nhẫn đến mức người lớn không ai có thể trả lời.

Clara chết lặng. Đôi chân cô mềm oặt như bị ai rút mất sức. Vẻ điềm tĩnh của một phu nhân quý tộc - thứ cô luôn giữ được trước cả hoàng gia biến mất hoàn toàn. 

Cô lao tới, hai cánh tay vòng quanh đứa con bé nhỏ, ôm chặt đến mức như sợ chỉ cần buông ra một khắc thôi…

Cậu bé sẽ rơi vào một thế giới lạnh lẽo không đường quay lại.

Cô ôm như thể hơi ấm của mình là thứ duy nhất đủ sức chống lại hiện thực đang nứt vỡ trước mắt.

“Không… không phải vậy đâu, con yêu…”

Giọng cô đứt đoạn. Nghẹn đến mức như không thể thở.

“Không sao hết… không sao hết cả…”

Cậu bé úp mặt vào ngực mẹ. Nghe rõ từng nhịp tim của mẹ, nó không ổn định, không bình tĩnh, mà đập loạn lên đầy sợ hãi.

Cậu không hiểu những thuật ngữ người lớn vừa nói. Không hiểu lõi ma lực là gì.

Không hiểu tại sao mẹ lại khóc.

Nhưng cậu hiểu một điều duy nhất. Mẹ đang sợ. Sợ đến mức cả cơ thể run lên.

Và dù chỉ mới sáu tuổi…

Cậu biết một sự thật còn đau hơn bất kỳ vết thương nào:

Cậu chính là lý do khiến mẹ phải run như vậy.

Cậu siết chặt chuôi kiếm gỗ, đôi mắt nhỏ ánh lên quyết tâm ngây thơ nhưng đau đến nhói tim.

“Không sao đâu mẹ ạ…” - Cậu thì thầm, như muốn trấn an ngược lại người vừa sinh ra mình.

“Con chưa từ bỏ đâu.” 

Cậu ngẩng đầu, nước mắt long lanh nhưng không chịu rơi.

“Nếu con không thể trở thành pháp sư…”

“…thì con sẽ trở thành kiếm sĩ giống cha ạ.”

Một nụ cười nhỏ, cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng tay thì vẫn run run.

Một đứa trẻ đang cố gắng chữa lành trái tim của mẹ bằng niềm tin bé xíu của chính mình.

Một đứa trẻ không biết rằng chính câu nói đó sẽ trở thành gánh nặng đè lên cuộc đời nó về sau.

“…Không có.”

Âm thanh đó vang lên đột ngột đến mức Clara không chắc mình nghe đúng. Cô ngẩng đầu nhìn vị võ sĩ.

“Ông nói gì…?”

Vị võ sĩ già đứng trước mặt họ không giấu nổi vẻ khó xử. Người đàn ông từng dạy bao thế hệ quý tộc cách cầm kiếm, cách thở, cách vận khí nay lại đang cắn môi, như thể chính ông cũng không muốn nói ra điều này.

Ông hạ thấp ánh mắt, rồi nói rõ từng chữ,

“Thiếu gia… không thể vận khí.”

Bá tước Restan khựng lại một nhịp. Rồi ông nhíu mày, giọng trầm và nặng:

“Ý ông là… Khí của thằng bé yếu?”

Vị võ sĩ lập lắc đầu ngay lập tức. Mạnh và dứt khoát, như muốn dập tắt hy vọng còn sót lại.

“Không phải yếu.”

Ông liếc sang đứa trẻ nhỏ đang ngồi trên giường khám. Cậu bé vẫn ôm thanh kiếm gỗ sát vào ngực. Ôm chặt như thể đó là tấm khiên duy nhất bảo vệ cậu khỏi một thế giới đang trở nên quá lớn, quá lạnh, quá tàn nhẫn.

Ánh mắt vị võ sĩ trùng xuống, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn như bị sức nặng của sự thật kéo xuống.

“…mà là không tồn tại.”

Câu nói đó rơi xuống căn phòng như một nhát búa nện vào nền đá. Nặng, lạnh và không còn chỗ để hy vọng len vào.

Clara đứng bật dậy khỏi ghế, ghế gỗ khe khẽ trượt trên sàn.

“Không… không thể nào!”

“Người không sử dụng được ma lực thì vẫn có thể sử dụng Khí để chiến đấu cơ mà! Đó là sinh lý bình thường! Từ xưa đến nay ai cũng vậy!”

Vị võ sĩ gật đầu nặng nề.

“Đúng vậy. Một người không thể sử dụng ma lực… thì cơ thể sẽ tự bù bằng Khí. Đó là bản năng tự nhiên, là thứ giúp họ sống sót.”

Ông siết chặt tờ ghi chép trong tay đến mức nó nhăn lại.

“Tất cả những kẻ không có ma lực từ xưa đến nay… đều sống dựa vào thứ đó.”

Clara lắc đầu liên tục, như muốn vứt bỏ từng chữ vừa nghe thấy.

“Vậy thì- vậy thì tại sao…?”

Vị võ sĩ nhìn cô. Ánh mắt già nua, từng trải, từng chứng kiến vô số thiên tài lẫn kẻ thất bại… nhưng chưa bao giờ phải nói ra điều tàn nhẫn đến thế.

Ông nhìn lại đứa trẻ trên giường.

Cậu bé nhìn họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng hiểu rằng tất cả người lớn đều đang sợ.

Thanh kiếm gỗ trong tay cậu dần trượt xuống, nhưng cậu lại càng ôm nó chặt hơn, như sợ sẽ mất luôn cả giấc mơ của mình.

Vị võ sĩ nuốt khan. Rồi ông nói tiếp, giọng nặng như búa nện.

“Nhưng trong trường hợp thiếu gia…”

Ánh mắt ông nhẹ nhàng, thương xót, và đau.

“…lại là ngoại lệ duy nhất.

“Dòng Khí không hình thành. Không có mạch Khí. Cũng không có dấu hiệu hoạt động nào trong kinh mạch.”

Câu nói ấy như rút cạn một phần không khí trong phòng.

Bá tước Restan chậm rãi nhắm mắt, hai hàng mi run rất khẽ - khẽ đến mức chỉ người đứng gần mới nhận ra đó là dấu hiệu của một nhát đâm giữa tim.

Clara thì lùi lại một bước, tay che miệng, như thể nếu không làm vậy… cô sẽ nôn ra nỗi đau đang dâng ngập trong lồng ngực.

Vị võ sĩ nhìn cả hai. Đôi vai ông trĩu xuống trong bất lực.

“Không có ma lực. Không có khí lực. Không thể vận khí. Không thể rèn luyện thể chất theo cách thông thường.”

“Cơ thể thiếu gia…” 

Ông nuốt khan.

“…về mặt chiến đấu, là vô dụng hoàn toàn.”

“Khí… vốn là sức mạnh thuần túy từ cơ thể. Là ý chí. Là xương sống của những người không điều khiển ma lực thuần thục.”

“Nhờ Khí, những kẻ phàm nhân vẫn có thể đứng ngang hàng với pháp sư.”

“Là thứ duy nhất có thể giúp họ bước đi trên con đường sức mạnh.”

“Thật lấy làm tiếc thưa bá tước, thưa phu nhân. Cậu bé ấy lại không sở hữu cả hai thứ đó”

Căn phòng như tắt hết âm thanh. Một sự im lặng nặng đến mức ngay cả nhịp thở cũng nghe rõ bao trùm căn phòng.

Đứa trẻ sáu tuổi chỉ biết nhìn họ, không hiểu hết, nhưng đủ để cảm nhận rằng:

Có thứ gì đó trong mình… bị thiếu mất. Và nó khiến cha mẹ đau hơn bất kỳ vết thương nào.

“…Không sao mà mẹ.”

Cậu rặn cười một nụ cười méo mó, yếu ớt đến nỗi như có thể tan đi trong không khí.

“Con cũng… cũng có thể trở thành một hiệp sĩ bình thường thôi…”

“…dù không phải là anh hùng.”

Nụ cười ấy - nụ cười bé nhỏ cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng nó không hề giúp xoa dịu người lớn. Nó chỉ khiến họ đau hơn.

Đau đến mức tim thắt lại. Đau đến mức muốn ôm lấy cậu bé và xin lỗi vì đã để thế giới làm tổn thương nó sớm đến vậy.

Phòng khám riêng của bá tước.

Bên ngoài, mưa rơi rả rích xuống cửa sổ. Những giọt nước tí tách kéo thành từng đường dài, và mỗi lần chúng chạm vào kính lại như chạm thẳng vào lồng ngực của tất cả những người trong phòng.

Cậu bé ngồi trên giường khám bệnh. Đôi chân nhỏ đung đưa một cách yếu ớt,

không phải vì nghịch… mà vì đó là cách duy nhất cậu còn sức để giữ mình tỉnh táo.

Khuôn mặt cậu tái đi. Hai mí mắt sụp xuống như muốn khép lại bất cứ lúc nào.

Bên cạnh, phu nhân Clara đang quỳ sát giường. Đôi tay cô vuốt mái tóc mềm của con trai, nhưng run đến mức mỗi lượt vuốt đều bị ngắt giữa chừng như sợi chỉ sắp đứt.

Cô cắn môi nhưng không dám để một tiếng nức nào lọt ra ngoài vì chỉ cần một tiếng thôi, con trai cô sẽ biết mẹ đang sợ đến mức nào.

Phía sau họ, bá tước Restan đứng thẳng lưng như mọi khi. Dáng đứng của một quý tộc, của một chiến binh từng đứng trước chiến trường mà không hề chớp mắt.

Nhưng hai bàn tay ông… siết chặt đến mức chảy máu, từng khớp gồ lên như muốn nổ tung vì áp lực.

Bác sĩ đặt ống nghe xuống bàn khám. Âm thanh kim loại nhẹ ấy vang lên trong căn phòng im lặng như một dấu chấm hết.

Gương mặt ông không còn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng vốn có của nghề y.

Đôi mắt già nua lảng tránh, như thể ông không đủ tư cách để nhìn vào gia đình đang tan nát trước mặt mình.

Cuối cùng, ông mở miệng.

“…Tôi rất xin lỗi.”

Phu nhân Clara ngẩng đầu lên ngay lập tức. Giọng cô run như chỉ cần thêm một chữ nữa cũng sẽ vỡ ra thành tiếng nấc.

“Ý ông là gì? Con tôi bị sao nữa?”

Bác sĩ hít sâu. Ông siết nhẹ tấm phiếu kết quả trong tay như đang cố lấy lại can đảm để nói điều mà không một người thầy thuốc nào muốn nói.

Rồi ông cất tiếng.

“Tình trạng của thiếu gia… nghiêm trọng hơn tôi tưởng.”

Tấm phiếu kết quả run lên trong tay ông. Dù ông cố giữ, nhưng cả cổ tay vẫn khẽ rung vì áp lực của sự thật ông sắp phải nói.

“Không chỉ là việc… không có lõi ma lực.”

“Không chỉ là việc… không thể sử dụng Khí.”

Bá tước Restan bước lên một bước. Bóng ông đổ dài trên sàn, nặng nề như chính giọng nói của ông:

“Hãy nói thẳng đi.”

Không còn chỗ cho hy vọng lảng tránh. Không còn đủ thời gian để bọc đường cho sự thật.

Bác sĩ đành phải nói.

“Cơ thể của thiếu gia Caelum có… tốc độ phát triển bất thường..” 

“Cụ thể là… cậu bé sẽ không thể phát triển như một con người bình thường.”

Phu nhân bị câu nói đó đánh thẳng vào tim. Cô như bị gió cuốn lùi một bước.

“…Ý ông là…”

Cô khó khăn mới phát ra được âm thanh.

“…con tôi sẽ mãi yếu ớt thế này sao?”

Bác sĩ khép mắt. Có lẽ ông không muốn mở mắt ra khi nói điều này.

“Tôi e rằng…”

Ông cúi đầu thật sâu.

“…vâng.”

Gió lạnh từ khe cửa sổ luồn vào phòng, hòa với tiếng mưa, khiến không khí càng thêm u uất. Bác sĩ nói tiếp.

“Cơ thể thiếu gia không hấp thụ được bất kỳ dạng năng lượng nào.”

“Không ma lực. Không Khí. Không thần lực.”

“Không có nền tảng để cơ thể bồi bổ hay lớn lên khỏe mạnh.”

Bá tước nghiến răng rồi cất tiếng.

“Ông nói rõ hơn xem nào.”

Tiếng nói ấy không phải một mệnh lệnh.

Nó là tiếng của một người cha đang cố níu chút hy vọng cuối cùng… dù ông biết rõ chẳng còn gì để bám vào.

Bác sĩ cúi đầu sâu hơn nữa. Giọng ông trầm xuống như kéo cả căn phòng cùng chìm theo.

“Thiếu gia có thể… thấp bé hơn bạn bè, chậm lớn. cơ bắp không phát triển, sức bền yếu, dễ phát bệnh, và rất dễ kiệt sức.”

Mỗi câu như tước đi thêm một mảnh tương lai khỏi cậu bé sáu tuổi đang ngồi ngay đó. Rồi ông siết chặt tờ giấy kết quả đến mức nó gấp lại thành những nếp sâu, màu mực gần như nhòe vì tay ông run.

Ông không dám nhìn lên khi nói điều cuối cùng:

“Thể trạng của cậu bé… sẽ chỉ tệ hơn theo thời gian.”

Không cần thêm một giây trễ, phu nhân Clara ôm lấy con trai mình. Một cái ôm siết chặt, quá chặt như thể chỉ cần cô buông tay một chút thôi… cậu bé sẽ rơi về phía vực thẳm đang há miệng chờ sẵn.

Giọng cô nghẹn lại, run như sợi chỉ sắp đứt:

“Không… không thể nào…”

Cậu bé nhìn mẹ. Đôi mắt vẫn còn thơ ngây, vẫn còn sáng, vẫn chưa hiểu hết những từ ngữ nặng nề người lớn đang trao đổi…

Nhưng cậu đã hiểu một điều một điều quá tàn nhẫn để một đứa trẻ sáu tuổi phải nhận ra: Cậu là một sản phẩm lỗi.

“ Mẹ ơi…”

Giọng cậu nhỏ xíu, run rẩy như đứa trẻ đang cố hỏi một câu mà chính bản thân cũng sợ phải nghe câu trả lời.

“…vậy con không thể giống các bạn khác được sao?”

Ngực phu nhân siết lại. Cô ôm con chặt hơn như muốn bảo vệ cậu khỏi một thế giới không công bằng.

“Không phải vậy… không phải vậy đâu, con yêu…”

Nhưng giọng cô… không thể giấu được nỗi sợ, nỗi tuyệt vọng, nỗi đau đến khàn cả tiếng.

Cậu bé cảm nhận được. Dù không hiểu hết, nhưng cậu biết:

Chính sự tồn tại của mình đang khiến mẹ khóc.

Bá tước Restan hít sâu, cố ép nỗi đau vào trong lồng ngực. Ông buộc giọng mình phải bình tĩnh bởi ông biết nếu ông sụp xuống, cả gia đình này sẽ không còn chỗ để bấu víu.

“Bác sĩ… có cách nào chữa trị không?”

Một khoảng lặng dài… rất dài… như muốn kéo cả ba người xuống cùng nó. Cuối cùng, bác sĩ khẽ lắc đầu.

“…Tôi rất tiếc.”

“Dù có là ma dược hiếm, trị liệu tinh linh… hay dùng Khí bổ trợ… thiếu gia không thể tiếp nhận được.”

“Vì cơ thể thiếu gia như một căn nhà… được xây trên nền móng đã bị sụp từ bên trong.”

“Không có cách nào gia cố được nữa.”

Căn nhà bá tước vào buổi tối vốn yên bình, luôn vang tiếng cười của phu nhân và hơi ấm của ngọn lửa lò sưởi.

Nhưng tối hôm ấy không có tiếng cười. Không có tiếng hát khe khẽ của phu nhân. Không có tiếng bước chân của bá tước.

Chỉ có tiếng la.

“Anh im đi! Anh biết rõ đó là con của chúng ta mà!”

Giọng phu nhân cao vút, vỡ vụn như thủy tinh. Nó vang vọng khắp hành lang, dội vào từng bức tường lạnh lẽo như muốn xé toạc cả căn nhà.

Cậu bé sáu tuổi, đứng nép bên hành lang tối, một tay ôm chặt thanh kiếm gỗ cũ. Lần đầu tiên trong đời, cậu nghe mẹ mình hét lên như thế.

Cha cậu - bá tước - hiếm khi lớn giọng. Nhưng hôm nay, giọng ông khàn và nặng đi.

“Clara, em phải đối mặt với sự thật. Caelum không có lõi ma lực. Không có khí. Cơ thể con của chúng ta-”

“Đừng nói tiếp!”

Tiếng phu nhân cắt ngang như một nhát dao sắc lẹm. Cậu bé giật mình ôm chặt kiếm hơn.

Bên trong phòng khách, tiếng đồ vật va chạm lạch cạch. Có lẽ phu nhân đã quờ tay trúng cái ly trên bàn khi hét lên. Một âm thanh nhỏ, nhưng trong sự im lặng ấy nó lại vang to như một vụ nổ.

“Con của chúng ta không phải… một sai sót.”

Giọng phu nhân run, nhưng cô vẫn cố giữ lại phần kiêu hãnh, phần bản năng của một người mẹ bảo vệ con mình bằng tất cả những gì cô có.

Bá tước đáp ngay, giọng ông trầm, khàn và nặng như tảng đá đè lên lồng ngực:

“Anh chưa bao giờ nói nó là sai sót!” 

“Tôi không muốn nghe thêm từ nào nữa!”

Bá tước đáp lại, giọng ông trầm, nặng như đá đang đè lên lồng ngực.

“Nhưng Clara, em cũng phải hiểu… nếu chuyện này bị lộ ra, vương quốc sẽ-”

“Em không quan tâm đến những thứ đó! Em chỉ quan tâm đến con em!”

Hành lang mờ tối. Cậu bé đứng đó, nấp sau cánh cửa, đôi chân bé run lên từng nhịp. Trong ký ức của cậu, cha và mẹ luôn đứng cạnh nhau, giọng nói của họ luôn ấm áp như ánh nến xua tan màn đêm.

Nhưng tối nay… ngọn nến ấy đang tắt dần.

Bá tước hạ giọng. Không còn lớn tiếng, nhưng từng chữ như mang sức nặng.

“Clara… ngay cả bác sĩ cũng xác nhận. Một đứa trẻ không lõi ma lực không thể-”

“Chẳng lẽ chúng ta bỏ rơi con chỉ vì thế sao!?”

“Anh không nói vậy.”

“Vậy anh muốn gì!?”

Giọng phu nhân nghẹn lại. Không còn sắc bén, mà trở nên… tuyệt vọng. Một sự tuyệt vọng khiến cả căn phòng như co rúm lại.

“Muốn nhốt nó trong cái dinh thự này mãi mãi à? Muốn nó sống mà không có bạn bè? Không có tương lai? Muốn nó phải nghĩ gì về bản thân đây!?”

“Clara…”

Phu nhân nghẹn lời, tiếng nức nở dội vào tường:

“Anh không hiểu đâu. Anh không hiểu con mình đau đến mức nào… khi nhìn bạn bè dùng được ma lực còn nó thì không…”

Bá tước bước lại gần. Bóng ông trải dài trên sàn đổ nghiêng theo ánh lửa lò sưởi đang nhấp nhô. Và trong cái bóng đó… là một sự run rẩy rất nhỏ, nhưng đủ để thấy ông cũng đang sụp dần.

“Anh… cũng đau… Rất đau.”

Ông nói với sự kìm nén mà cậu chưa từng nghe thấy.

“Anh không muốn con bị tổn thương thêm. Anh chỉ… anh chỉ muốn bảo vệ nó.”

Phu nhân quay phắt lại, tiếng bà bật ra như dao cắt:

“Bảo vệ ư!?” 

“Vậy sao anh không ôm con mình? Không nói với nó rằng nó vẫn ổn? Sao mỗi lần nó chạy đến, anh lại tránh nó!?”

Bá tước sững lại đột ngột như thể những lời đó đánh vào nơi ông yếu nhất.

Ông không phản bác, không giải thích chỉ đứng im.

Chính sự im lặng ấy… lại làm phu nhân bật khóc dữ dội hơn. Vì nó thừa nhận tất cả.

Rồi phu nhân lên tiếng.

“Khi Caelum hỏi em: ‘Mẹ ơi, sao con không tạo ra lửa được như các bạn?’ Anh biết em phải trả lời thế nào không?”

Bà đưa tay lên miệng, cố nén tiếng nấc.

“Em phải nói… rằng con đặc biệt. Rằng con sẽ giỏi theo cách riêng của mình.

Nhưng khi nói câu đó tim em còn đau hơn cả lúc phải nói dối con.”

Bá tước hít sâu một hơi rất dài, rất khó khăn như thể đang cố giữ lại thứ gì đó đang chảy tràn trong lồng ngực.

“…Vì anh không biết phải nói gì để không khiến nó đau hơn.”

Một tiếng bộp! vang lên trong phòng. Không phải đồ đạc. Là phu nhân Clara đã đấm vào ngực chồng bằng bàn tay run rẩy.

“Vậy giờ anh định làm gì!?”

Bá tước không trả lời ngay. Một khoảng lặng dài như nuốt trọn căn phòng.

Rồi ông nói:

“…Chúng ta sẽ tìm cách chữa. Dù tốn bao nhiêu. Dù phải tìm mọi pháp sư, mọi học viện, mọi ma cụ trên lục địa.”

Tiếng phu nhân bật ra trong tiếng khóc:

“Và nếu không chữa được thì sao…?”

“…Thì anh sẽ… bảo vệ nó cả đời.”

Khoảnh khắc ấy, cậu bé sáu tuổi đứng sau cánh cửa không chịu nổi nữa.

Tất cả những lời nói đó cơ thể yếu ớt, không ma lực, không khí, chậm lớn, vô dụng, phải bảo vệ cả đời đâm thẳng vào tim cậu như kim nhọn.

Một đứa trẻ bình thường… có thể khóc.

Nhưng cậu thì không. Cậu chỉ cảm thấy… Mình là gánh nặng. Một gánh nặng khiến cha mẹ phải đau như vậy.

ẦM!!!

Âm thanh va đập lớn vang khắp hành lang của dinh thự bá tước.

Một bình hoa cổ bị đá văng, lăn xuống bậc thang rồi vỡ tung thành hàng trăm mảnh. 

Người hầu gần đó giật nảy mình, mặt tái mét.

“Th- thiếu gia!? Ngài đang-”

“Đường gì mà hẹp thế này hả!?”

Caelum, đứa trẻ mới sáu tuổi hét lên với một giọng bất thường, cao và chói, như cố gắng khiến cả thế giới phải chú ý tới mình.

“Dọn dẹp đi! Mấy người làm ăn kiểu gì mà bình hoa đặt ngay giữa đường! Bộ muốn tôi té chết luôn hả!?”

Người hầu sững ra. Bình hoa cách mép tường gần nửa mét, cậu phải cố tình đá nó thì mới vỡ được.

Nhưng cậu bé không quan tâm. Cậu muốn họ nghe. Muốn họ nhìn. Muốn họ bận tâm.

Buổi chiều hôm đó…

Trong phòng ăn, quý phu nhân Clara đang chuẩn bị dọn bàn thì-

“Hôm nay con không ăn cháo nữa!!!”

Âm thanh chói lói xé toạc không gian.

Xoảng!

Chiếc thìa nhỏ bị cậu bé ném xuống nền đá, lăn vài vòng rồi nằm lại với tiếng vang.

“Cái gì mà ‘cháo tốt cho sức khỏe’ chứ!? Mẹ nghĩ con yếu đến mức chỉ ăn được thứ này thôi à!?”

Phu nhân sững người.

“C-Con yêu… đây không phải-”

“Đừng có gọi con là con yêu!”

Cậu bé hét lên. Đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt đỏ bừng vì giận… hay vì cố nuốt nước mắt vào trong, không ai rõ.

“Con không cần thương hại! Không cần ai tội nghiệp con hết!”

Clara đưa tay ra, theo bản năng của người mẹ muốn ôm lấy đứa con đang tổn thương.

Nhưng. Cậu gạt mạnh. Một cú gạt vụng về, bé nhỏ, còn run. Nhưng đủ mạnh để bàn tay phu nhân khựng lại giữa không trung.

“Mẹ cứ giả vờ quan tâm! Con thấy hết rồi! Con nghe hết rồi!”

Phu nhân chết lặng.

Cậu bé cắn môi, đôi vai nhỏ run bần bật. Giọng cậu vỡ ra nhưng cậu cố hét lớn hơn, như cố dùng âm lượng để che giấu sự run rẩy bên trong:

“Con biết cha mẹ nói gì với nhau rồi!”

Hơi thở cậu dồn dập, không đều.

Mỗi câu nói bật ra như thể cậu phải lôi chúng từ một nơi rất sâu, rất tối trong lòng.

“Con không mạnh! Con không giỏi! Con chẳng làm được gì đúng không!?”

Câu cuối cùng bật ra như một tiếng nghẹn. Không phải giận. Không phải bướng. Mà là tuyệt vọng.

Tối hôm đó, dinh thự bá tước náo loạn. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hét vang đầy hành lang sang trọng vốn yên tĩnh.

“Thiếu gia!! Xin dừng tay!!! Đừng trèo lên cửa sổ!! Nguy hiểm lắm!!”

Bốn, năm lính gác chạy tán loạn, tay đưa ra như muốn giữ lấy một đứa trẻ bé nhỏ đang leo lổm ngổm lên bệ cửa sổ cao gần bằng người lớn.

“Để tôi yên!!! Mấy người là lính gác hay là mấy con búp bê hả!?”

Cậu bé hét lên, tay lắc lắc cửa kính như muốn phá nó ra.

“Ta muốn leo lên! Muốn chạy! Muốn làm bất cứ thứ gì ta thích!! Không ai được nói ta yếu!!”

Một người hầu già, người thương cậu nhất từ khi cậu còn bập bẹ biết đi tiến lên từng bước.

“Thiếu gia… xin đừng như vậy… Ngài có thể ngã-”

“Ngã thì sao!?”

Cậu quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe đầy giận dỗi và tuyệt vọng.

“Té gãy chân à? Đau à? Hay… hay là mọi người sợ tôi chết quá nên mới cấm tôi làm tất cả mọi thứ!?”

Hành lang lặng đi. Người hầu già mím môi. Không ai dám trả lời.

Vì ai cũng biết cậu bé này không hư, không nổi loạn. Cậu chỉ đang… buồn. Buồn đến mức cảm xúc vỡ òa thành những hành động mà cả người lớn cũng không biết cách xử lý.

Cậu bé cười lớn. Không phải nụ cười của trẻ con. Mà là một nụ cười gượng ép, méo mó, như mặt nạ sắp vỡ.

“Haha! Thấy chưa!? Thấy chưa hả!? Tôi biết hết rồi!!! Ai cũng nghĩ tôi là đồ bỏ đi!!”

“Thiếu gia-”

“IM ĐI!!! TẤT CẢ IM ĐI!”

Tiếng hét xé toạc cả dãy hành lang.

Và rồi mọi người im thật. Như thể chỉ cần một hơi thở mạnh cũng sẽ làm cậu bé kia nổ tung.

Cậu bé nhìn quanh.

Những người hầu, lính gác, quản gia… ai cũng đang nhìn cậu bằng ánh mắt đau lòng.

Và điều ấy khiến cậu càng phát điên hơn. Ánh mắt thương hại. Ánh mắt sợ cậu tan vỡ. Ánh mắt như đang nhìn một món đồ dễ nứt, không phải một con người.

Cậu nghiến răng.

“Nếu mọi người muốn để ý tôi…”

“…thì tôi sẽ bắt mọi người phải để ý.”

Cậu nhảy xuống đất. Tiếng chân bé xíu chạm đất vang lên đầy giận dữ.

Rồi cậu chạy. Chạy thẳng qua hành lang, đá đổ từng món đồ trang trí hai bên. Bình hoa, chân nến, tượng điêu khắc - tất cả rơi xuống đất với tiếng xoảng xoảng như tiếng trái tim cậu đang vỡ.

Người hầu đuổi theo, lính gác cuống cuồng chạy, còn cậu bé thì vừa chạy vừa hét:

“Tôi thích làm gì thì làm!!! Không ai cấm được tôi!!!”

Người hầu chạy theo. Lính gác cuống cuồng bám sát.

Còn cậu bé vừa chạy vừa hét như trút hết những thứ đè lên ngực mình cả ngày nay.

Nhưng giữa những tiếng hét ầm ĩ ấy. Có những âm thanh rất nhỏ, rất bé mà chỉ người đứng gần mới nghe được:

“làm ơn…”

“…xin hãy nhìn con bằng ánh mắt khác đi.”

“Con không phải phế vật… con không yếu đuối cần sự bảo bọc đến mức đó.”

“Xin đừng coi con là gánh nặng.”

Đêm xuống.

Hành lang dài của dinh thự chỉ được thắp sáng bởi vài ngọn đèn dầu leo lét.

Ánh sáng vàng dịu rọi chút ít trên sàn đá, còn bóng tối thì nuốt gần hết phần còn lại của căn nhà.

Và trong bóng tối ấy Bá tước đứng im.

Một người đàn ông to lớn, mạnh mẽ, danh tiếng lẫy lừng… giờ chỉ đứng đó, như một chiếc bóng bị đóng đinh vào mặt đất.

Ông nhìn đứa con trai sáu tuổi của mình chạy qua hành lang, đập phá, la hét, vùng vẫy như một sinh linh nhỏ bé bị thế giới quay lưng.

Mỗi tiếng hét của con trai như đâm vào tai ông, mỗi tiếng đồ vỡ lại như dao cứa vào tim ông.

Một người lính gác run rẩy bước tới, giọng thấp đến mức như sợ làm phiền ông.

“Thưa ngài… có nên ngăn thiếu gia lại không?”

Bá tước không trả lời ngay.

Ông nhìn đứa trẻ nhỏ kia - đứa trẻ đang cố chứng minh mình không yếu, không hư,

không phải gánh nặng… bằng cách phá nát mọi thứ trong tầm tay.

Bá tước cúi đầu. Khi ông mở miệng, giọng ông khàn đặc như đã rỉ máu từ lâu:

“…Không.”

Ông hít một hơi khó khăn, rồi nói tiếp:

“Hãy để thằng bé… trút hết đi.”

Người lính lùi lại.

Không ai dám nói thêm gì nữa.

Chỉ có Bá tước Restan vẫn đứng đó, trong bóng tối, nhìn đứa trẻ đang gào khóc bằng sự giận dữ mà đáng ra cậu không bao giờ phải biết ở tuổi ấy.

Ông đưa tay lên… định với theo, định chạy tới, định ôm con lại.

Nhưng bàn tay ấy siết lại. Siết đến mức khớp tay trắng bệch. Siết đến mức móng tay cắm vào da. Siết đến mức một giọt máu đỏ nhỏ xuống sàn.

Một tiếng thì thầm không ai nghe thấy thoát ra khỏi môi ông:

“…Xin lỗi, con trai.”

Mưa. Tiếng mưa đêm đập vào cửa sổ như ai đó liên tục gõ, cố gọi một đứa trẻ đang co ro trong góc phòng tối.

Cậu bé ôm đầu gối. Trán tì lên hai cánh tay nhỏ bé. Hơi thở run lên từng nhịp, dù trong phòng chẳng có chút gió nào.

Bên cạnh cậu, thanh kiếm gỗ từng là kho báu của cậu. Thứ cậu luôn mang theo, luôn nghịch, luôn tưởng tượng mình là anh hùng.

Giờ đang nằm vỡ đôi như chính giấc mơ của cậu.

Trong bóng tối, tiếng cậu vang lên… yếu ớt, nứt vỡ.

“…bọn họ nói đúng.”

Cậu kéo chân mình sát lại hơn. Ôm chặt như thể đó là cách cuối cùng để không tan biến.

“Con chẳng làm được gì. Chẳng giỏi thứ gì. Con… đúng là đồ vô dụng.”

“Không có ma lực… không có khí lực… không có sức mạnh… không có gì cả.”

Cậu mở bàn tay mình ra. Bàn tay nhỏ ấy đã từng tin rằng một ngày sẽ nắm được sức mạnh. Đã từng tin rằng có thể trở thành anh hùng như cha. Giờ chỉ còn lại run rẩy.

Một cơn gió lạnh từ khe cửa luồn vào như muốn tát sự thật lên mặt cậu.

Ở ngoài hành lang, giọng thì thầm lọt qua kẽ cửa:

“Thiếu gia lại la hét nữa sao?”

“Đúng vậy… chắc lại bày trò để được chú ý.”

“Cậu bé thật tội nghiệp… nhưng mà…”

Giọng người hầu hạ thấp xuống, tưởng rằng cậu không nghe thấy:

“…phiền thật đấy.”

Nhưng cậu nghe hết. Mắt cậu mở to, rồi dần khép lại. Một giọt nước mắt rơi xuống lòng bàn tay nhỏ.

“Đúng rồi…”

“…ai cũng thấy con phiền cả.”

Cậu đứng dậy. Từng bước nặng như mang cả tòa dinh thự trên vai. 

Cậu đi đến chiếc gương đứng.

Trong gương một đứa trẻ nhỏ xíu đang nhìn lại mình. Đôi mắt đỏ sưng, mũi tắc nghẹn, khuôn mặt méo mó vì cố gượng mạnh.

Cậu giơ tay, chạm lên mặt gương lạnh buốt.

“…Tao ghét mày.”

Một câu thì thầm, nhỏ đến mức như sắp tan vào không khí.

“Tao ghét mày.”

Cậu siết bàn tay lại, nhưng vì quá yếu ngón tay chỉ run lên, chẳng hề tạo được lực.

“Tao… ghét… chính… bản thân mình.”

Rồi… Một câu cuối cùng.

“Ước gì… mày đừng tồn tại.”

Ngay lúc ấy-

“Thiếu gia.”

Giọng nói ấy vang lên ở một nơi rất xa rồi chỉ sau vài giây, nó áp sát bên tai tôi như thể người nói đang đứng ngay cạnh.

“Thiếu gia, dậy đi. Ngài sẽ trễ học mất.”

Tôi giật mình mở mắt.

Phụp! 

Tấm chăn bị kéo khỏi người không chút báo trước. Ánh sáng buổi sớm tràn ào vào căn phòng như muốn xé toạc giấc mơ vừa nhấn chìm tôi.

Hơi thở tôi bật lên méo mó, đứt quãng.

Hộc… hộc…

Lyra đứng bên cạnh. Đôi mắt đen vốn vô cảm của cô… nay thoáng dao động, một vệt cảm xúc hiếm hoi lướt qua như gió.

“Thiếu gia… ngài…”

Cô ngập ngừng. Tôi thấy rõ khoảnh khắc cô phân vân giữa việc hỏi hay giữ im lặng rồi cuối cùng, cô vẫn cất tiếng:

“…ngài đang khóc sao?”

“Hả…?”

Tôi đưa tay lên mặt. Ngón tay chạm đúng một giọt nước còn lạnh ở khóe mắt trái.

Lạnh đến mức… nó khiến tôi sợ.

“…À, tôi…”

Tôi dụi mắt thật mạnh, quệt đi dấu vết duy nhất còn sót lại từ giấc mơ ấy. Cố giữ bình thản. Cố kéo mình ra khỏi khoảng trống đen ngòm trong tim.

Sao mình lại khóc nhỉ? Mình đã mơ cái gì vậy? Không nhớ nổi.

Chỉ còn khoảng nặng như bị ai khoan thẳng vào ngực, nhói lên từng nhịp tim.

Khốn thật… đầu mình… nó đau quá.

“Ahaha…”

Tôi gượng cười, giọng méo xệch.

“Chắc là bụi thôi.”

Lyra nhìn tôi thêm vài giây. Ánh mắt cô nói rõ rằng cô không tin. Nhưng cô là Lyra, cô luôn biết chính xác khoảnh khắc nên dừng lại.

Cô cúi đầu, giọng mềm đến mức không hợp với một người vô cảm như cô:

“Vậy thì… mong ngài nhanh đánh răng rửa mặt.”

“Bữa sáng của ngài đã được chuẩn bị xong rồi.”

Cô lùi lại. Còn tôi ngồi chết lặng vài giây tay vô thức chạm lên ngực.

Cảm giác đau… vẫn còn đó. Như thể tôi vừa mất đi thứ gì đó quan trọng mà lại không nhớ nổi...

“Ừ… tôi đi ngay đây.”

Lyra nhìn tôi. Đôi mắt đen của cô không hề thay đổi sắc thái, nhưng có gì đó rất nhỏ, rất mảnh lướt qua khuôn mặt cô trước khi cô lên tiếng:

“Nếu ngài gặp ác mộng… tối nay tôi có thể… kéo giường sát lại.”

Tôi khựng một chút. Một khoảng dừng đủ dài để tôi tự hỏi: Có phải cô ấy vừa hỏi thăm tôi phải không?

Rồi tôi lắc đầu.

“Không cần đâu. Tôi ổn… chỉ là…”

Chỉ là… gì nhỉ? Một mảnh ký ức? Một nỗi buồn không tên?

Tôi không rõ nữa. Cũng chẳng nhớ gì hết.

Tôi bật dậy khỏi giường, cố gắng vỗ nhẹ hai má mình để tỉnh táo lại.

“Thôi… bắt đầu ngày mới thôi nào tôi ơi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!