Tập 01: Nhập học Velstein

Chương 15: Bữa Trưa Bất Ổn

Chương 15: Bữa Trưa Bất Ổn

Năm phút trôi qua. Rồi mười phút.

Kể từ lúc Ardyn cầm phấn và bắt đầu viết lên bảng, tôi vẫn ngồi đờ đẫn ở chỗ đó như một bức tượng đá.

Hai tai lùng bùng, đôi mắt dán chặt vào chiếc bảng như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, mọi thứ sẽ tự nhiên có nghĩa.

Nhưng không… Chiếc vở trước mặt tôi vẫn đang mở toang và trắng tinh…

Từ lúc tên Hiệu trưởng quái gở kia bắt đầu bài giảng đến giờ, tôi chưa ghi được lấy một chữ. Không một dòng. Thậm chí… không một nét nguệch ngoạc để tự an ủi rằng mình vẫn đang theo học.

Tôi liếc lên bảng thêm một lần nữa, cố tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể chép xuống. Nhưng vô vọng. Không có gì cả.

Tôi quay sang nhìn Ardyn. Hắn ta vẫn giảng, vẫn viết giống như mọi thứ đang diễn ra hoàn toàn bình thường.

Những gì hắn nói, tôi nghe được rõ ràng, trọn vẹn, không sót chữ nào.

Nhưng thứ hắn viết lên bảng thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tôi không hiểu được… bất cứ thứ gì.

Từng ký tự hiện ra trước mắt tôi, kỳ lạ và xa lạ. Chúng giống như chữ cái… nhưng là một hệ chữ khác hoàn toàn với Tiếng Việt mà tôi vẫn dùng.

Vô lý…

Rõ ràng Ardyn đang nói bằng tiếng Việt. Và tôi nghe rõ ràng từng câu.

Vậy thì tại sao… chữ lại không phải là chữ?

Bình tĩnh nào… Mày đang ngồi trong Lớp Thiên Tài đấy.

Tôi tự nhủ. Nhưng lòng bàn tay giờ đây đã thấm đầy mồ hôi, thấm ướt cả thân bút. Cảm giác lạnh sống lưng bò lên chậm rãi, như một dự báo không mấy tốt lành.

Tôi liếc sang xung quanh.

Những học viên khác vẫn đang cắm cúi ghi chép. 

Tiếng ngòi bút sột soạt vang lên khắp lớp, đều đặn và nhịp nhàng… nghe chẳng khác nào những lời nhạo báng thầm lặng dành cho sự bất lực của tôi.

Chết tiệt… bây giờ phải làm sao đây?

Cảm giác lo âu len vào, rồi dần dần… biến thành hoảng loạn.

Tôi nhìn xuống đôi tay mình. Chúng đang run nhẹ. Mà chúng run cũng đúng thôi.

Nếu không thể ghi chép, tôi sẽ không có tài liệu để ôn tập. Không có tài liệu, tôi sẽ không vượt qua được kỳ kiểm tra. Và nếu trượt… tôi sẽ bị đuổi khỏi trường.

Khi đó, kế hoạch sống sót yên ổn đến cuối đời của tôi cũng sẽ tan thành mây khói.

Chưa kể… Nếu bị đuổi học, ai mà biết "cha mẹ" của cái thân xác này sẽ làm gì với một đứa con thất bại?

Trong khoảnh khắc bốc đồng như bị dồn đến chân tường ấy. Tôi làm một việc mà chính mình cũng không ngờ tới.

Tôi giơ tay lên.

“Thưa thầy… thầy.”

Tiếng phấn kít một cái rồi dừng lại đột ngột.

Một sự im lặng nặng nề trùm xuống lớp học. Tôi nghe rõ vài tiếng bút dừng viết phía trước. Có người hơi nghiêng đầu. Có người liếc sang tôi rất nhanh

Ardyn từ từ xoay người. Viên phấn vẫn kẹp giữa hai ngón tay. Hắn nghiêng đầu, mỉm cười.

“Có chuyện gì vậy, Thứ Mười Một~?”

Cách gọi đó… Thật tình, tôi không thích chút nào. Nó như nói rằng tôi là kẻ thừa thãi ở đây vậy.

Tôi nuốt nước bọt. Trong đầu, hàng chục suy nghĩ đâm vào nhau hỗn loạn.

Mình có nên nói ra không? Nếu nói… chuyện gì sẽ xảy ra?

Nhưng phóng lao thì phải theo lao. Tay đã lỡ giơ cao rồi, giờ mà rụt xuống thì chỉ càng khiến tôi trông giống một thằng hề hơn thôi. 

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén cái giọng đang chực run rẩy lại rồi cất lời.

“Dạ…” 

Tôi nuốt nước bọt,

“Thầy đang viết… loại ngôn ngữ gì trên bảng vậy ạ?”

Một khoảng im lặng rơi xuống.

Không phải vì câu hỏi hay. Mà vì nó không nên tồn tại.

Tôi thấy vài người khựng tay. Đầu bút chạm giấy, nhưng không viết tiếp. Biểu cảm họ nhíu mày, nhìn tôi như đang cố xác định xem tôi có đang đùa không.

Ardyn nheo mắt.

“Ngôn ngữ gì?” 

“Ý trò là sao?”

Hắn chỉ tay lên bảng, đầu nghiêng nhẹ.

“Ý trò là thứ ta đang viết trên bảng này?”

“Vâ-vâng.”

Giọng tôi nhỏ hẳn đi.

Ardyn nhìn tôi thêm vài giây. Rồi hắn nói, chậm rãi.

“Đây là chữ cái thông dụng của toàn lục địa Ertharion.”

“Bất kỳ đứa trẻ nào cũng phải thuộc lòng nó trước khi đến trường.”

…Ertharion?

Nhưng rõ ràng hắn đang nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt mà?

“Ờm…” 

Tôi ấp úng nhưng câu hỏi vẫn còn đó nên lấy hết can đảm để nói ra.

“Vậy tại sao thầy lại nói tiếng Việt… nhưng lại viết bảng bằng thứ đó ạ?”

“Thầy hoàn toàn có thể viết bằng tiếng Việt mà…”

“Tiếng… Việt?” 

Ardyn nghiêng đầu. Lần này, sự khó hiểu trên mặt hắn là thật.

“Đó là ngôn ngữ của bộ lạc nào?”

“Hay là một thứ ngôn ngữ cổ đã thất truyền?”

Tôi cứng họng.

Khoan đã… Hắn không biết tiếng Việt?

Nhưng rõ ràng… hắn đang nói tiếng Việt cơ mà!?

Ardyn thở ra một hơi. Rồi cầm viên phấn gõ cộc, cộc lên bảng. Âm thanh khô khốc vang lên trong không gian im lặng, nghe chẳng khác gì tiếng búa đóng đinh.

“Thứ Mười Một,” 

Hắn nói.

“Hãy nghe cho rõ.”

“Những gì ta đang viết là Ngôn ngữ Chung của Lục địa Ertharion.”

“Là thứ chữ viết căn bản nhất.”

“Thứ mà bất kỳ đứa trẻ lên ba nào ở vương quốc này cũng phải biết trước khi đi học.”

Hắn ngừng lại một chút

“Đừng nói với ta là… trò…  không biết đọc nhé~?”

Câu hỏi của hắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Xung quanh, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. 

“Cái gì? Không biết đọc á?”

Lynette Fiorenze bất ngờ thốt lên. Tôi nghe thấy tiếng ghế cô ta khẽ dịch, như thể đang cố nhìn tôi rõ hơn.

Mặt tôi sau đó nóng bừng lên. Nó đỏ như bị ai đó tát thẳng vào má. Cảm giác nhục nhã xâm chiếm lấy toàn bộ tâm trí. 

“À… dạ không…”

Tôi lắp bắp, lưỡi líu lại, cố gắng vớt vát chút liêm sỉ cuối cùng đang tan thành mây khói.

“Em… em nhầm thôi ạ.”

Tôi cúi gằm mặt xuống bàn, mồ hôi rịn ra trên trán.

“Chắc do tối qua ngủ trễ quá nên hơi lẫn…”

“Phế vật.”

Hai từ ngắn gọn, lạnh tanh vang lên, cắt ngang lời bao biện thảm hại của tôi.

Tôi không quay sang, cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, nhưng cái chất giọng băng giá đầy vẻ khinh bỉ đó thì không thể lẫn vào đâu được.

Là Iris.

“Ha… ha…”

Tiếng cười của tôi nghe gượng gạo và thảm hại đến mức chính tôi cũng muốn đấm vào mồm mình.

Ardyn nhìn tôi chằm chằm thêm vài giây nữa. Ánh mắt hắn như đang mổ xẻ từng suy nghĩ trong đầu tôi, xem tôi đang che giấu điều gì.

Cuối cùng, hắn bật cười rực rỡ. Rồi quay lưng về phía bảng, tiếp tục giảng bài.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm giác như toàn bộ sức lực vừa bị rút cạn. Tôi nhìn xuống trang vở trắng tinh trước mặt. 

Giờ thì hay rồi.

Không chỉ nhập vai vào một thằng phế vật bất ổn. Giờ tôi còn mù chữ.

Giữa một đám thiên tài quái vật và một gã giáo viên nguy hiểm nhất cái trường này.

Tôi là đứa duy nhất… không đọc được chữ.

Mẹ kiếp.

Tôi ôm đầu, gục xuống bàn.

Cuộc đời thật bất công. Tao ghét thế giới này.

Nó vốn đã đủ tàn nhẫn rồi… vậy mà còn phải bắt tao học bảng chữ cái nữa chứ.

Tiết học địa ngục của Ardyn cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi lê bước dọc theo hành lang dài hun hút, cảm giác như vừa trút được cả tấn đá khỏi vai. Thời gian nghỉ trưa kéo dài hai tiếng, đủ để tôi hoàn hồn lại sau cú sốc văn hóa hay đúng hơn là cú sốc "mù chữ" vừa rồi.

Đầu tôi vẫn ong ong, không ngừng tua lại cảnh tượng trên bảng đen.

Tại sao chứ? Tại sao lũ người ở thế giới này mở miệng ra là nói Tiếng Việt trôi chảy, nhưng chữ viết lại là mấy cái ký tự giun dế loằng ngoằng kia?

“Chết tiệt.” 

Tôi lầm bầm, đá nhẹ hòn sỏi trên đường như trút đi cảm giác tức tối.

Nhưng giờ than vãn cũng chẳng ích gì. Giờ tôi lại lòi thêm một nhiệm vụ bắt buộc.

Học bảng chữ cái của thế giới này từ con số không. Nếu không, đừng nói là sống sót, tôi sẽ bị đuổi học ngay trong tuần đầu tiên vì không đọc nổi đề thi.

Phải có cách nào đó chứ…

Tôi gãi đầu, cố cho não bộ nhảy số. 

Không thể đến lớp học thêm, cũng không thể hỏi mấy đứa cùng lớp vì chỉ ánh mắt của bọn nó đủ giết tôi chết rồi.

Tôi cần một người biết đọc, biết viết, nhưng lại tuyệt đối không bao giờ tiết lộ bí mật này ra ngoài.

Tôi nghĩ một hồi rồi một cái tên vụt qua trong đầu. 

Lyra.

Phải rồi! Cô hầu gái riêng của thân xác này.

Tôi chỉ cần bảo cô ấy đọc sách. Tôi sẽ nghe, rồi tự phiên âm lại bằng tiếng Việt theo cách của mình.

Lyra là người của gia tộc Restan, lại phục vụ riêng cho Caelum, cô ta chắc sẽ không dám hé răng nửa lời nếu tôi ra lệnh cấm đâu ha.

Giải quyết xong chuyện đau đầu nhất, tôi mới nhận ra… bụng mình đang kêu khe khẽ.

Ừm… đến giờ ăn trưa rồi.

Tôi nhìn về phía nhà ăn trung tâm. Từ xa đã nghe thấy tiếng ồn ào như cái chợ vỡ. Hàng trăm học viên đang chen chúc nhau, nói cười, bàn luận đủ thứ từ điểm số đến xuất thân.

Tôi rùng mình. 

Tôi vốn không thích mấy nơi đông người.

Hướng nội mà. Cái bầu không khí ngột ngạt, đầy soi mói và phân chia ngầm đó khiến tôi khó thở.

Nhưng cái trường học chết tiệt này… chỗ nào cũng đông người, tìm một góc yên tĩnh để ăn trưa còn khó hơn là.

Tôi đang định chấp nhận số phận thì chợt khựng lại.

Chờ đã…

Ký ức quen thuộc trồi lên.

Ngọn đồi phía sau khu vực tháp đồng hồ cũ.

Đó là một địa điểm bí mật mà tôi tình cờ tìm được lúc đi khám phá map trong game. Theo cốt truyện, đó là khu vực đất dự phòng để mở rộng trường sau này nên hiện tại đang bị bỏ hoang. Và vì nó nằm tít phía sau, cách xa khu khuôn viên chính cả cây số, lại chẳng có gì đặc biệt. Nên chẳng ma nào thèm lết xác đến đó cả.

Có lẽ vì vậy mà nó vẫn yên tĩnh.

Tôi gật đầu với chính mình. Thôi thì chịu khó đi xa một chút vậy.

Xa một chút, mệt một chút, nhưng đổi lại là sự bình yên tuyệt đối. Tránh xa ánh mắt của mấy đứa học viên vẫn hơn.

“Được rồi, vận động một chút coi như rèn thể lực vậy.”

Tôi xốc lại cặp, rẽ hướng ra khỏi đám đông đang ùn ùn đổ về nhà ăn, lủi thủi đi về phía con đường mòn dẫn ra sau trường.

Mất gần hai mươi phút cuốc bộ, cuối cùng tôi cũng đến nơi.

Vừa bước chân lên đỉnh đồi, một luồng gió mát rượi thốc vào mặt, cuốn bay đi bao nhiêu bực dọc và mồ hôi nhễ nhại nãy giờ.

Yên ắng thật và mát nữa.

Gió thổi rì rầm, lướt qua những ngọn cỏ xanh khiến chúng đung đưa nhè nhẹ, như đang thì thầm với nhau điều gì đó rất riêng tư.

Âm thanh xa xa của học viện đã hoàn toàn biến mất.

Không còn tiếng bàn luận, ánh mắt dò xét, cũng chẳng có tiếng cười mỉa. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót đâu đó rất xa.

Tôi chọn một gốc cổ thụ to lớn nhất, tán lá xòe rộng như một cái ô khổng lồ che đi cái nắng gay gắt giữa trưa. 

Tôi thả người ngồi phịch xuống nền cỏ êm ái, lưng tựa vào lớp vỏ cây xù xì nhưng không khó chịu.

Cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Đây mới là sống chứ.

Tôi lấy hộp cơm trưa từ trong túi ra, đặt lên đùi. Hộp cơm được bọc kỹ trong khăn vải thêu hình cà rốt.

Dù đã qua cả buổi sáng, nhưng khi chạm tay vào, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ bên trong. Có vẻ cái hộp này được yểm ma pháp giữ nhiệt, hoặc Lyra đã bọc nó rất kỹ.

Mùi thơm phức của thức ăn len lỏi qua lớp nắp hộp, kích thích cái dạ dày đang trống rỗng của tôi.

“Không biết cô ta nấu món gì nhỉ?”

Tôi tự hỏi, rồi háo hức tháo lớp vải ra. Chiếc khăn được tôi tháo ra bên trong là…

Trứng áp chảo và thịt xông khói.

Tôi khẽ nhăn mặt. 

Thật sự đấy... đây là lần thứ mấy tôi ăn nó rồi? 

Từ sáng hôm qua đến giờ, thực đơn chỉ xoay quanh hai món này. Bộ tên Caelum là kẻ cuồng thịt xông khói à? Hay Lyra chỉ biết nấu mỗi món này?

"Chắc tối về phải bảo cô ta chỉnh lại khẩu phần ăn mới được..."

Tôi thở dài, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua. Ít nhất trong cái thế giới đầy rẫy áp lực này, một bữa ăn nóng sốt và một chỗ ngồi yên tĩnh đã là xa xỉ lắm rồi.

"Thôi, mời cả nhà ăn trưa."

Tôi lầm bầm trong miệng, tay cầm cái nĩa cắm phập vào miếng thịt xông khói béo ngậy, há miệng to định tận hưởng miếng đầu tiên thì-

"Restan?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng.

Theo phản xạ tự nhiên, tôi ngẩng phắt đầu lên.

"Ai gọi vậy?"

Đập vào mắt tôi là một bóng hình quen thuộc đứng ngược nắng. Mái tóc đen, đôi mắt sắc lạnh và bộ đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn.

"Iris!?"

Tôi thốt lên và cơn sốc nhanh chóng khiến cổ họng phản chủ.

PHỤT-!

Miếng thịt xông khói tội nghiệp còn chưa kịp chạm vào đầu lưỡi đã bị luồng khí sặc trong người tôi đẩy văng ra ngoài, phun thẳng xuống đất… rơi chính xác ngay mũi giày của Iris.

Tôi ho sặc sụa, tay đấm thùm thụp vào ngực, mặt đỏ gay do sặc.

Iris đứng đó, cách tôi chưa đầy ba bước chân. Cô ta khẽ nhíu mày, lùi lại một bước. Khuôn mặt tỏ đầy vẻ ghê tởm, ánh mắt nhìn miếng thịt dưới đất rồi lại nhìn lên cái bản mặt đang lem nhem dầu mỡ của tôi.

"Kinh tởm."

Hai từ ngắn gọn. Lạnh lùng.

Tôi vội vàng lấy tay quệt mồm.

"Khụ... khụ... Iris?... Tại sao cô lại ở đây?"

Tôi hỏi, giọng khàn đặc. Đầu óc thì loạn thành một mớ.

Cái quái gì thế này? Cô ta sao lại ở đây?

Theo đúng cốt truyện gốc, Iris Elvane, đóa hoa cao ngạo của lớp Thiên Tài lẽ ra giờ này phải đang ngồi uống trà thưởng thức bánh ngọt trong khu vườn kính sang trọng dành riêng cho giới quý tộc, hoặc đang được vây quanh bởi đám con trai như vệ tinh hâm mộ. 

Tại sao cô ta lại mò đến cái ngọn đồi khỉ ho cò gáy, hoang vu hẻo lánh này? Trong game làm gì có sự kiện nào ở đây vào giờ trưa đâu?

Iris không trả lời ngay. Cô ta đứng yên, tay cầm một chiếc hộp bọc vải hồng nhạt. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ… nếu như không có cái nhìn khinh bỉ như muốn giết người kia.

"Đó là câu ta nên hỏi mới đúng," 

Iris lạnh nhạt đáp. 

"Đây là chỗ của ta."

"Chỗ của cô?" 

Tôi ngớ người. 

“Và đừng có gọi ta là Iris hay là ‘cô’ một cách tùy tiện như thế. Ngươi không xứng.”

…Rồi rồi, cái gì nữa đây?? Đã đến sau còn muốn chiếm chỗ của tôi. Con nhỏ này có vấn đề à?

“Ờm… nhưng tôi đến trước cô mà-”

"Ta đã đến đây ăn trưa suốt một tuần nay." 

Cô ta cắt ngang lời tôi, giọng điệu như bà hoàng đang tuyên bố chủ quyền lãnh thổ. 

“Và hãy gọi ta là Tiểu thư Elvane.”

Tôi cứng họng.

Con nhỏ này bị cái gì vậy? Mà quan trọng hơn cô ta không nên ở đây mới đúng.

“Không phải địa bàn của cô là Vườn Kính sao?” 

Tôi cố ý nói kháy để đuổi khéo. 

“Uống trà, ăn bánh, dạo chơi với đám quý tộc ở trong ấy?”

“Ta ăn ở đâu là việc của ta. Biến đi.”

Tôi nhăn mặt. Dây dưa với loại người này chỉ tổ tốn thời gian và thêm bực vào người.

"Thôi được rồi." 

Tôi thở dài, nhặt miếng thịt xông khói dưới đất lên gói vào khăn giấy. Cảm giác tiếc đứt ruột nhưng không thể ăn lại được.

"Tôi đi chỗ khác là được chứ gì?"

Tôi bắt đầu thu dọn hộp cơm. Dù sao thì tôi cũng chả muốn ăn trưa cùng với người vừa mới chửi mình là "phế vật" trong lớp học cách đây vài tiếng, giờ lại bồi thêm cú "kinh tởm". 

Phải… ngồi đây nuốt sao trôi.

Nhưng khi tôi vừa định đứng dậy, cái bụng phản chủ của tôi lại lên tiếng.

Ọc... Ọc...

Tiếng kêu réo rắt vang lên, to và rõ ràng đến mức tiếng gió rì rào cũng không át nổi.

Tôi chết đứng. Mặt tôi chắc chắn bây giờ đỏ hơn cả quả cà chua chín.

Nhục. Quá nhục…

Iris liếc qua tôi, ánh mắt dừng lại ở cái bụng đang biểu tình, rồi cô thở hắt ra một hơi dài.

"Ngồi xuống đi." 

Iris thở dài, giọng bớt gay gắt hơn một chút, dù vẫn đầy vẻ ra lệnh.

"Hả?"

"Ta bảo ngồi xuống. Ngươi định đi đâu với cái bụng đó? Xuống nhà ăn bây giờ cũng hết chỗ rồi."

Cô ta bước sang hướng khác, chọn một gốc cây cách tôi một khoảng đủ xa. Chắc là để giữ khoảng cách an toàn hoặc để tránh bị tôi phun đồ ăn lên lần nữa. 

Iris tao nhã ngồi xuống, trải chiếc khăn tay ren trắng sọc hồng lên cỏ một cách tỉ mỉ.

"Đừng có làm phiền ta là được. Coi như... ta bố thí cho ngươi một chỗ ngồi vì ngươi là bạn cùng lớp.”

Tôi nhìn cô ta, rồi lại nhìn hộp cơm trứng và thịt xông khói ngán ngẩm của mình.

Được rồi. Đi chỗ khác cũng được. Mà quan trọng là đói quá rồi. Liêm sỉ gì tầm này.

Tôi ngồi phịch xuống lại chỗ cũ.

"Cảm ơn..." 

Tôi lầm bầm, cắm cái nĩa vào miếng trứng còn lại.

Không khí rơi vào im lặng trở lại. Chỉ có tiếng gió, tiếng lá cây, và sự hiện diện kỳ quặc của hai kẻ. Một "thiên tài" và một thằng "mù chữ" đang ngồi ăn trưa cách nhau vài mét trên ngọn đồi hoang.

Tôi liếc nhìn sang Iris. Cô ta lấy ra một hộp đồ ăn nhỏ, tinh xảo hơn của tôi gấp trăm lần. 

Nhưng khoan đã…

Khi nắp hộp được mở ra, mắt tôi trố lên.

Cái món trong hộp cơm của cô ta…

Không phải salad, không phải thịt bò thượng hạng mà tôi nghĩ.

Mà là bánh ngọt.

Bánh kem dâu tây, bánh macaron đủ màu sắc, bánh tart trứng béo ngậy và cả đống chocolate cao cấp. Toàn bộ cái hộp cơm đó… chỉ toàn là đường và đồ ngọt!?

Eo ôi… Cô ta tính ăn trưa bằng cái đống tiểu đường đó sao?

Tôi nhăn mặt, không kìm được mà nhìn chằm chằm vào "bữa trưa" kỳ dị của cô nàng. Cảm giác như tôi đang đối diện một thảm họa dinh dưỡng nhưng được trang trí cầu kỳ.

Có lẽ vì ánh nhìn của tôi quá rõ ràng, Iris liếc lại, đôi mắt đen sắc lẹm như dao nhìn vào tôi.

“Nhìn cái gì?”

Tôi giật mình, vội vàng quay mặt đi, tống đại miếng trứng vào mồm nhai ngấu nghiến. Nhưng khỉ thật, cái hình ảnh cô tiểu thư danh giá ăn bánh ngọt thay cơm cứ ám ảnh trong đầu, làm tôi ngứa mồm không chịu được.

Nuốt ực miếng trứng xuống, tôi không nhịn được mà quay sang hỏi.

“…Ê.” 

“Cô tính ăn trưa bằng đống đó thật à?”

Iris không nhìn tôi. Cô ta dùng nĩa xắn một miếng bánh kem nhỏ, đưa lên miệng một cách tao nhã.

“Tiểu thư Elvane.”

Giọng cô ta vang lên lạnh lẽo, mắt vẫn không rời hộp bánh. Tay đưa lên miệng một miếng bánh ngọt khác, động tác tao nhã đến khó chịu.

Tôi khựng lại một nhịp, rồi tặc lưỡi sửa lại giọng điệu hơi khó chịu.

“…Tiểu thư tính ăn trưa bằng đống đó à?”

“Thì?”

Iris đáp gọn lỏn, chẳng thèm giải thích.

Thái độ đó… nó làm tôi nóng máu. Con nhỏ khó ưa này… Đã ngồi ké thì chớ, hỏi thăm cũng bị thái độ. 

Cục tức dồn lên cổ họng, làm cái mồm "tự hủy" của tôi bắt đầu hoạt động nhanh hơn não bộ.

Tôi nhếch mép, buông một câu mỉa mai chí mạng.

“Không có gì. Chỉ là chắc ai đó không biết rằng nạp quá nhiều đường vào buổi trưa sẽ khiến vòng eo biến dạng nhanh thế nào đâ-”

Tôi chưa kịp dứt câu.

Vút-!

Một luồng khí lạnh buốt xé gió lao qua sát sạt trước mặt tôi.

Cảm giác mát lạnh lướt qua sống mũi. Rồi từ từ… vài cọng tóc mái của tôi đứt lìa, lơ lửng rơi xuống đùi, nằm im lìm trên nền vải quần đen.

“Hả?”

Tôi chết trân. Mồm vẫn há hốc, câu chữ mắc kẹt trong họng. 

Tôi liếc sang hướng bay.

Cách đó vài mét, một mảnh băng nhọn hoắt đang cắm sâu vào thân cây phía bên trái tôi, hơi lạnh vẫn còn toả ra nghi ngút.

“Lần nữa là ngươi chết đấy.”

Nói rồi, Iris thản nhiên đưa miếng bánh kem vào miệng, thưởng thức vị ngọt tan trên đầu lưỡi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi đứng hình toàn tập.

Mồ hôi lạnh từ trán túa ra, chảy dọc xuống sống lưng ướt đẫm. Tim tôi đập thịch một cái mạnh mẽ, như vừa thoát chết trong gang tấc. Cảm giác như thước phim cuộc đời vừa chạy vụt qua trước mắt tôi vậy

Tôi sợ quá, vội vàng cắm đầu cắm cổ cắm nĩa ăn tiếp, không dám ho he thêm nửa lời. Cái nĩa chạm vào hộp đồ ăn run rẩy, như tố cáo sự hèn nhát của chủ nhân nó.

Một lúc sau, khi chắc chắn rằng cô ta không chú ý nữa, tôi mới dám liếc trộm sang cô ta. Vừa để đề phòng, vừa… để bõ ghét.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tôi sững sờ.

Iris vẫn đang ăn cái bánh ngọt đó. Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp, kiêu kỳ ấy lại không có sự thỏa mãn hay vui vẻ. 

Thay vào đó, ánh mắt cô ta trĩu nặng, nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. Một nét u sầu, buồn bã thoang thoảng hiện lên, trái ngược hoàn toàn với vị ngọt ngào của thứ cô đang ăn.

Có chuyện gì sao? Cô ta đang buồn à?

Giờ ngẫm lại mới thấy lạ. Trong trò chơi, Iris Elvane là một người, ít nói và cực kỳ kiêu ngạo. Cô ta chưa từng bộc lộ cảm xúc nhiều thế này, càng chưa từng đe dọa một nhân vật phụ theo cách… trực tiếp như vậy.

Lẽ nào… cốt truyện đã có biến số?

Tôi cúi xuống nhai miếng thịt xông khói đã nguội ngắt, mày nhíu lại suy nghĩ.

Leonhart…

Không hiểu sao, linh tính mách bảo tôi rằng chuyện này có liên quan đến hắn… cái tên nam chính đáng nguyền rủa đó.

…Mà thôi. Ăn cho xong đã. Có những chuyện, nghĩ khi đang đói chỉ khiến người ta mệt thêm mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!