Tập 02: Chuyến du ngoạn đến hầm ngục
Buồn nên viết cho vui
3 Bình luận - Độ dài: 3,454 từ - Cập nhật:
Thư viện Học viện Velstein luôn tĩnh lặng một cách khác thường.
Không chỉ vì nơi đây chứa hàng vạn quyển sách cổ, mà còn bởi trong không khí luôn vương một thứ mùi đặc trưng: mùi giấy cũ, gỗ xưa, và cả chút hương ma lực đã ngủ quên hàng thế kỷ.
Một nơi mà mọi người đến để tìm kiếm tri thức. Nhưng với tôi… đó lại là nơi trú ẩn.
Nơi duy nhất trong học viện này không có lũ quý tộc thích thể hiện, không có ánh mắt khinh bỉ hay những lời xì xào rẻ tiền. Một nơi mà tôi có thể tạm thời sống như một học sinh bình thường.
Tôi rảo bước giữa những giá sách cao ngất, mắt đảo qua hàng loạt tiêu đề:
“Ma lực cơ bản và cách để ứng dụng trong chiến đấu cá nhân.”
“Kiếm pháp căn bản”
“Lịch sử của lục địa Ertharion.”
Tất cả đều là thứ tôi cần.
Ngày nào tôi cũng đến thư viện, ôm theo một chồng sách dày cộp để học thêm ngoài giờ. Sách về kiếm thuật cơ bản, cơ thể học, lịch sử, phép thuật căn bản, thậm chí cả văn học đại cương thứ mà tôi ghét cay ghét đắng. Tôi đều ôm về bàn.
Một phần vì tên giảng viên của tôi có giọng nói còn hiệu quả hơn thuốc ngủ, phần còn lại vì… cơ thể tên khốn này yếu ớt đến thảm hại.
Chạy vài vòng sân là thở như cá mắc cạn. Cầm kiếm mà tay run như lên cơn sốt rét.
Nếu tôi muốn sống sót trong thế giới này - cái thế giới từng chỉ là một trò chơi thì tôi phải bắt đầu lại từ con số không.
Nếu không, tôi sẽ chết ngay ở mấy cái “biến cố cốt truyện” đầu tiên.
Vì vậy tôi phải học. Và cứ thế, tôi dành cả ngày chìm trong đống giấy mực, cho đến một buổi chiều nọ khi đang tìm thêm tài liệu về “Lý thuyết Cấu Trúc Ma Lực”, tôi nhìn thấy cô ấy.
Ngồi một mình ở góc sâu nhất của thư viện - nơi ánh sáng chỉ vừa đủ để phản chiếu lên tách trà bạc là một cô gái có mái tóc xanh lam óng ánh như suối chảy.
Cô lật từng trang sách chậm rãi, thỉnh thoảng dừng lại để húp một ngụm trà nhỏ. Âm thanh khẽ khàng ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch, đến mức tôi tưởng như tiếng nhạc nền của chính căn phòng này.
Hơi trà nóng vẽ một làn khói mỏng trước khuôn mặt cô, hắt lên đôi mắt tím trầm lạnh. Cô lặng lẽ đọc, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ như thể đang trò chuyện với chính cuốn sách.
Tôi chưa từng thấy ai đọc sách mà lại toát ra vẻ… kiêu kỳ đến thế. Cảm giác đó vừa xa cách, vừa quen thuộc.
Nhìn vào mái tóc xanh lam của cô ấy, một ký ức mờ nhạt lướt qua đầu tôi. Chẳng mất bao lâu để ký ức tôi bật lên:
“Khoan... tóc xanh, mắt tím... Không thể nào…”
Đó là Elvira Arctis - Hội trưởng Câu lạc bộ Văn học. “Bông hoa băng giữa thư viện.”
Một nhân vật phụ trong Kiếm Sĩ Cứu Thế, kẻ mà chỉ cần bạn phá đám khi cô ta đang đọc sách thôi, cô ta sẽ giết bạn ngay lập tức.
Tôi còn nhớ rất rõ… Trong hồi chập chững mới chơi, tôi từng điều khiển Leonhart để “test giới hạn” của cô ta.
Tôi đốt thư viện. Không phản ứng.
Tôi phá bàn đọc sách. Vẫn im lặng.
Chỉ đến khi tôi lấy đi cuốn sách cô ta đang đọc, thì cô ta mới chịu ngẩng đầu lên và ngay sau đó, cô ta triệu hồi một con tinh linh băng cấp trung như muốn tiễn tôi lên bảng.
Tôi đã phải chạy thục mạng suốt mười phút để giữ món item hiếm vừa tìm được, nhưng rốt cuộc cũng chết thảm dưới tay cô ta.
Tôi nuốt nước bọt.
“Không đời nào mình lại dính vào cô ta... ít nhất là bây giờ.”
Vài tuần sau, giáo viên chủ nhiệm thông báo:
“Cuối kỳ này, toàn bộ học viên sẽ thi đấu 1-1 để kiểm tra năng lực thực chiến. Ai không qua là rớt môn.”
Giọng giáo viên chủ nhiệm vang lên, và ngay sau đó, âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên. Một bảng xanh bật ra.
Nhiệm vụ bắt buộc: Tham gia kỳ thi đối kháng.
Phần thưởng: ?
Hình phạt: ?
Đầu tôi suýt đập vào bàn.
“Mẹ kiếp thật đấy hả…? Tại sao lúc nào mày cũng phải làm khó tao thế hả hệ thống chết tiệt?”
Thật sự… cái giấc mơ sống đời học sinh an nhàn vừa chính thức bị đá văng khỏi cửa sổ.
Và tôi biết rằng tôi không hề có cơ hội thắng.
Không thể lực, không kỹ năng, không cả vũ khí ra hồn.
Nếu bước ra đấu trường, tôi sẽ chỉ là bao cát cho đám quý tộc có buff di truyền đấm đến nát xương.
Đêm đó, trong căn phòng ký túc xá, tôi nằm trằn trọc nhìn trần nhà. Cái bài kiểm tra cuối kỳ quái quỷ cứ xoáy vào đầu tôi như mũi khoan.
“Chết tiệt cứ thế này thì mình làm sao có thể tham gia được chứ…”
Nếu cứ tham gia như thế này, thì tôi chỉ là bao cát cho tụi nó đánh thôi. Viễn cảnh tệ nhất có khi là sống thực vật hoặc là tàn phế luôn.
Cảnh tượng đó hiện lên rõ mồn một trong đầu: tôi bị hất văng ra sàn, xương gãy, máu lênh láng, trong khi đám học viên quý tộc cười như xem xiếc.
Nếu thua, có khi tôi không chỉ rớt môn mà còn rớt luôn khỏi thế giới này.
Cứ thế tôi cừ nằm suy nghĩ mãi cho đến trời chập sáng. Mắt mở thao láo như nhân viên chưa được nghỉ ca. Rồi đột nhiên. Một tia ký ức lóe lên trong đầu như ánh đèn cứu rỗi.
“Nhớ rồi! Tao nhớ ra rồi!” - tôi bật dậy hét toáng.
Lyra - cô hầu gái đáng thương của tôi - đang cuộn tròn trong chăn, đôi mắt còn lim dim. Cô nhìn tôi với vẻ chán nản của người đã quen với việc cậu chủ mình bị điên theo chu kỳ..
“Thiếu gia… nếu ngài muốn hóa điên, xin hãy chọn lúc khác đi. Hãy để ý đến những người bị ngài làm ảnh hưởng.”
Giọng cô mệt mỏi nhưng vẫn nhẹ, kiểu người nói nhiều lần mà không ai nghe.
Bị dội nguyên gáo nước lạnh vào mặt, tôi nằm bịch xuống giường, thở dài.
“Xin lỗi…”
“Không sao đâu, tôi biết đó là… sở thích của ngài mà.” - cô đáp, rồi quay lưng lại, tiếp tục ngủ như chẳng có gì xảy ra.
Tôi khựng lại. “Cô ta vừa đá xoáy mình à?”
Nhưng tôi không bận tâm lâu. Vì ký ức ấy vẫn đang bừng cháy trong đầu tôi.
Chiếc Nhẫn Bạo Thực - Một vật phẩm huyền thoại cho phép người sử dụng hấp thụ kỹ năng và ma lực của sinh vật khác.
Thứ duy nhất có thể cứu tôi khỏi bị đập chết trong kỳ thi. Và hơn hết…là chỉ mình tôi biết nó tồn tại.
Trong Kiếm Sĩ Cứu Thế, từng có một sự kiện collab với game indie kinh dị Fear and Hunger. Và Chiếc Nhẫn Bạo Thực là sản phẩm của đợt sự kiện đó.
Nhưng vấn đề là… để lấy được nó, người chơi phải vượt qua Hầm ngục của sự đói khổ - Lăng mộ nơi chôn cất thân xác của Ma vương đời trước Beelzebub - Một hầm ngục có độ khó cấp SS. Và nó là một tiến trình địa ngục.
Trong ký ức game, để tìm cũng như mở được cổng vào Lăng mộ, người chơi phải sở hữu cuốn sách cấm “Ghi chép về Hầm ngục Cổ Sâu”, một bản văn bị niêm phong trong khu giới hạn của thư viện Học viện Velstein.
Nói cách khác: muốn có nhẫn thì phải có sách mà sách thì nằm ở nơi chỉ thành viên thuộc biên chế của thư viện hoặc của câu lạc bộ văn học mới có quyền ra vào.
Và thật cay đắng… người duy nhất có quyền đó chính là hội trưởng Câu lạc bộ văn học, Elvira Arctis.
Sau ngày hôm đó, tôi đến thư viện.
Cô vẫn ngồi ở chỗ cũ, bàn bên cửa sổ, nơi ánh nắng chiếu lên mái tóc xanh lam của cô.
Tách trà kế bên đã nguội, mà cuốn sách trên tay cô vẫn đang mở dở.
Không hiểu sao cảnh tượng ấy... khiến tim tôi lỡ một nhịp.
Tôi hít sâu, kéo ghế ngồi đối diện.
Cô ta chỉ liếc qua tôi một cái, không nói gì, chỉ khẽ nâng tách trà, nhấp một ngụm, rồi tiếp tục đọc. Không lời chào. Không phản ứng. Không thèm để ý.
Tôi cảm thấy mình vừa tự biến thành tên hề.
“Ờ, được thôi, vờ như mình cũng đang đọc vậy.”
Tôi lôi một chồng sách ra, ngồi đối diện cô, giả vờ nghiên cứu nghiêm túc. Thật ra tôi đang canh cơ hội mở lời.
Vài phút... rồi vài giờ trôi qua. Chúng tôi đọc, không ai nói gì. Chỉ có tiếng lật trang giấy và tiếng trà húp khẽ xen lẫn hơi thở nhẹ của hai người chúng tôi.
Chiều tàn. Cô đứng dậy, cất sách, húp ngụm trà cuối cùng, rời đi mà không liếc tôi lấy một lần.
Ngày thứ hai, tôi lại đến.
Ngày thứ ba, cũng vậy.
Ngày thứ tư, vẫn thế.
Tôi tiếp tục đến thư viện, và kỳ lạ thay, chỗ tôi chọn luôn là cái bàn ngay đối diện cô.
Không ai ngồi cạnh Elvira Arctis cả, như thể không ai dám. Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành ngoại lệ, không vì dũng cảm, mà vì tôi phải làm để lấy chiếc nhẫn.
Tôi đọc. Cô đọc. Không lời nào được nói ra. Dần dần những ngày sau đó, tôi bắt đầu đến thư viện thường xuyên hơn, không phải vì yêu sách, mà vì người con gái luôn ngồi ở góc phòng ấy.
Elvira, vẫn như mọi khi, ngồi đó với dáng vẻ bình thản, mái tóc ánh lên dưới tia nắng muộn xuyên qua khung cửa sổ. Cô chẳng nói lời nào, còn tôi thì cũng chẳng tìm được cách mở lời.
Thế là cả hai cứ thế ngồi bên nhau, mỗi người một cuốn sách, một thế giới riêng. Trang giấy khẽ xào xạc, ánh hoàng hôn dần nhuộm vàng những kệ gỗ cổ.
Ngày lại qua ngày, chúng tôi lặp lại cái vòng tuần hoàn kỳ lạ ấy, đọc sách đến khi mặt trời chạm rặng cây, rồi lặng lẽ rời đi, chẳng ai nói một câu.
Đến mức tôi quên luôn mục đích của mình.
Cho đến một buổi chiều tà… Elvira bỗng hạ cuốn sách xuống.
Âm thanh “cạch” khẽ vang lên khi cô khép lại trang cuối cùng, phá tan sự tĩnh lặng thường nhật giữa hai người.
Tôi giật mình ngẩng lên suýt đánh rơi cuốn Cấu Trúc Ma Lực khỏi tay. Và tôi nhận ra, lần đầu tiên sau nhiều ngày, người con gái ấy rời mắt khỏi trang giấy.
Ánh chiều đổ xiên qua khung cửa sổ, phủ lên mái tóc xanh lam của Elvira một màu cam nhạt. Cô húp một ngụm trà, mắt không nhìn tôi nhưng giọng nói vang lên, mượt như gió lạnh.
“Cậu đến đây có việc gì vậy?” - giọng cô vang lên, trầm nhưng nhẹ, mang chút kiêu kỳ vốn có của một quý tộc.
Caelum thoáng khựng lại. Đến tận bây giờ, cậu mới nghe được giọng cô thật sự. Cậu không biết phải trả lời thế nào. Chẳng lẽ nói là… vì cô ư?
“À... em chỉ... đọc sách thôi ạ.” - tôi đáp, cố giữ giọng tự nhiên.
Elvira khẽ nhướn mày, một nụ cười nhạt thoáng qua nơi khóe môi, như thể cô vừa đọc được lời nói dối.
“Thật sao? Tôi tưởng cậu còn chẳng đọc được dòng nào. Hôm đầu tiên còn cầm ngược sách mà.”
Cậu nghẹn họng.
“Em… À, em đang thử xem độ dày gáy sách thôi.”
“Ừm.” - cô đáp, lại mở cuốn sách khác, chẳng buồn nhìn thêm.
Và thế là cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người kết thúc ngắn ngủi, vụng về, nhưng lại khiến Caelum thấy lòng mình lạ kỳ yên bình.
Ngày hôm sau, tôi lại đến, cô liếc tôi một cái rồi lại cúi xuống đọc tiếp.
Và hôm sau nữa, cô vẫn chẳng nói gì, chỉ đổi sang loại trà khác. Tôi đoán theo mùi thì là hồng trà Darjeeling.
Và hôm sau nữa nữa. Khi ánh chiều chiếu xiên qua khung cửa sổ, tôi nhìn sang, thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế: đọc, húp trà, đọc tiếp đến mức tôi không biết cô thở kiểu gì.
Và sau nữa nữa nữa, tôi bắt đầu đọc cùng nhịp với cô. Cô lật trang, tôi cũng lật. Chẳng hiểu sao tôi cảm giác... khá vui.
Giống như một con mèo hoang tìm được góc tường ấm, Caelum luôn chọn đúng chiếc ghế đối diện cô để ngồi xuống.
Cô không nói gì, chỉ thoáng liếc nhìn, rồi lại cúi đầu đọc tiếp.
Thư viện chẳng bao giờ ồn ào, chỉ có tiếng lật trang sách xen kẽ tiếng bút chì ghi chú.
Ánh sáng chiều tà đổ lên đôi mắt xanh lam của Elvira, khiến chúng lấp lánh như hai viên pha lê chìm trong tuyết lạnh.
Họ đọc như thế mỗi ngày, đến khi mặt trời lặn sau rặng cây và những tia sáng cuối cùng rút khỏi cửa sổ.
Một mối liên kết kỳ lạ. Yên lặng, không lời, nhưng lại không thể dứt ra được.
Cho đến một buổi chiều khác, Elvira khẽ hắt hơi.
“...Hắt xì.”
Tôi ngẩng đầu. “Tiền bối, chị ổn chứ?”
Elvira khẽ chau mày, rồi đáp bằng giọng đều đều:
“Không sao. Cậu đừng làm phiền. Tôi đang ở đoạn hay.”
“Đoạn nhân vật chính chết à?”
“Không. Đoạn anh ta nhận ra mình ngu đến mức nào.”
Cậu bật cười khẽ. “Vậy chắc em cũng sắp đến đoạn đó rồi.”
Cô ngẩng lên nhìn cậu và lần đầu tiên.
“Cậu biết tự châm biếm bản thân à? Thường mấy kẻ tự nhận mình ‘đọc sách nhiều’ lại chẳng bao giờ chịu đọc chính bản thân họ.”
Caelum khẽ nghiêng đầu: “Vậy tiền bối đọc bản thân mình được mấy trang rồi?”
Elvira im lặng vài giây, rồi cười khẽ một nụ cười đẹp đến mức khiến tim cậu hơi chệch nhịp.
“Đủ để biết mình là một cuốn sách có vẻ xinh xắn và cái kết có hậu.”
Caelum lí nhí: “À, nhưng em thích sách kiểu vậy lắm.”
“Hả? Cậu nói gì cơ?”
“Khôn- không, em bảo là... em ngưỡng mộ ạ.” - Caelum vội giơ tay, mặt cứng đờ.
Elvira khép sách lại, đứng dậy. Mái tóc dài khẽ lay động theo nhịp bước chân cô.
“Ngày mai đến sớm. Đừng bắt tôi phải đợi.”
Rồi cô rời đi, để lại cậu cùng hàng tia nắng chiều đang phai dần trên bàn.
“Mình vừa được cô gái hẹn à?”
Ngày hôm sau, tôi đến sớm như lời cô nói. Thư viện vẫn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài những ô cửa kính.
Elvira đã ở đó từ trước. Cô ngồi yên ở góc sâu nhất, như thể cô chưa từng rời đi. Trước mặt cô là một chồng sách cao quá đầu, cùng một tách trà đen bốc khói nhẹ.
“Cậu đến đúng giờ.” - cô nói, giọng đều đều, nhưng không ngẩng đầu lên.
Tôi gãi đầu, cố đùa cho đỡ ngượng.
“Chứ tiền bối định nói là em đến trễ hả?”
“Ừ.” - cô đáp, khẽ lật trang sách. - “Tôi đã dự tính cậu sẽ đến trễ năm phút, và cậu làm tôi thất vọng khi đúng giờ.”
Tôi cạn lời. Đây là kiểu người gì vậy trời…
Cô khép cuốn sách lại, mắt vẫn dõi theo những dòng chữ in mờ trên bìa.
“Ngồi đi Tôi có vài câu hỏi.”
“Câu hỏi ạ?”
“Phải.” - cô đáp, đặt tách trà xuống, đôi mắt tím liếc lên nhìn tôi. - “Về việc cậu đến đây có việc gì.”
Tôi ngẩn người vài giây. Ánh mắt ấy như lưỡi dao soi thấu tâm can, rồi tôi ậm ừ đáp:
“Em... em chỉ đến để đọc sách thôi ạ.”
Elvira nheo nhẹ mày, như biểu cảm của người đã quá quen với những lời dối trá vụng về.
“Vì sao?”
Tôi nuốt khan, rồi lấy hết can đảm nói thật hoặc ít nhất là một phần sự thật:
“Vì em muốn... tham gia Câu lạc bộ Văn học.”
Elvira im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng dựa cằm lên tay, nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa pha chút tò mò.
“Và tại sao cậu lại muốn tham gia?”
Tôi cố nặn ra nụ cười gượng gạo.
“Vì em... thích đọc sách.”
Một câu trả lời ngu ngốc. Tôi biết. Nhưng ít nhất… nó ổn.
Elvira đặt tách trà xuống, đôi mắt sắc lạnh lại.
“Thích đọc sách? Lý do nhàm chán hết sức.”
“Câu trả lời rỗng tuếch. Tệ như những kẻ giả tri thức mà tôi gặp mỗi ngày.”
Tôi hơi nghiêng người, lưng lạnh toát. Cái quái gì… cô ta đang phỏng vấn hay tra khảo vậy?
Elvira khẽ nghiêng đầu, giọng chậm rãi hơn:
“Thế thì, tại sao cậu thích đọc sách?”
Câu hỏi ấy... nghe tưởng đơn giản, nhưng có gì đó rất sai sai. Như thể mang cảm giác như bẫy chết người.
Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh, rồi nói chậm rãi:
“Vì khi đọc, em cảm giác như mình đang bước vào một thế giới khác.”
“Một nơi không có giới hạn, không có luật lệ. Chỉ có câu chuyện và người kể chuyện. Nó mang lại một cảm giác như là du hành qua thế giới khác mà không cần rời khỏi chỗ ngồi vậy.”
Phải chỉ cần lật một trang, tôi có thể cảm nhận như sống trong một thế giới khác, gặp những con người khác, và trải qua những điều mà ngoài đời này không bao giờ có được.
Elvira im lặng. Rồi cô húp một ngụm trà nhỏ, hơi nước mờ ảo che nửa gương mặt cô.
“Du hành hửm... Thú vị đấy. Vậy thì, nói xem. Đọc sách là gì, theo cậu?”
Tôi nhìn cô, rồi đáp, giọng chắc nịch hơn:
“Giống như em nói lúc nãy… nó là cách ta du hành qua vô số thế giới mà chẳng cần rời khỏi chỗ ngồi.”
“Mỗi cuốn sách như là một cánh cửa, và mỗi người đọc… như là một nhà lữ hành tự do bước qua nó.”
Một thoáng im lặng. Rồi, khóe môi cô cong lên. Một nụ cười hiếm hoi, không châm biếm… mà đầy thích thú.
Cô bật cười khẽ, ban đầu chỉ là tiếng nhỏ, rồi bất ngờ đập bàn bộp! khiến tách trà rung lên bần bật.
“HAHAHA! Hay lắm, đàn em ạ!”
“Cuối cùng cũng có người nói điều khiến tôi thấy sống lại.”
Tiếng cười cô vang vọng khắp thư viện tĩnh lặng, như tiếng chuông lan trong không trung.
Tôi lùi nhẹ ghế lại, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi. Cô thay đổi cảm xúc nhanh như một cơn gió. Phút trước lạnh như băng, phút sau đã bốc lửa sống động.
Elvira chống hai tay lên bàn, chồm người về phía trước, sát đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi trà đen hòa cùng hương nước hoa nhè nhẹ.
“Thú vị lắm.” - cô nói, giọng thấp và kéo dài. “Cậu được nhận.”
Đôi mắt tím ấy ánh lên niềm vui kỳ lạ.
“Chào mừng đến với Câu lạc bộ Văn học.”
Tim tôi khựng lại một nhịp. Mặt tôi nóng bừng. Cự ly này quá gần. Quá nguy hiểm.
“Vân… vâng. Mong chị… à, mong tiền bối giúp đỡ ạ.”
Elvira khẽ cười, rồi lùi lại, giọng cô nhẹ như gió:
“Đừng gọi tôi là tiền bối. Gọi tôi là hội trưởng cho đúng quy trình.”
3 Bình luận
danhchokhodamcollab bạn có gìevent ác mộng cho những kẻ vượt qua phạm trù human