Tập 01: Nhập học Velstein
Chương 07: Giá Như Tôi Mạnh Hơn Một Chút (Sắp remake)
1 Bình luận - Độ dài: 5,738 từ - Cập nhật:
Con quái thú Night Fang đứng chết lặng trong giây lát. Cơ bắp nó co giật. Như thể bộ não kia chưa kịp hiểu điều gì vừa xảy ra.
Rồi… Từng chiếc răng nanh của nó rơi khỏi lợi, đập xuống mặt đất, lăn loạng choạng trong vũng máu.
Một giây. Hai giây. Ngay sau đó, bản năng của nó như thể trỗi dậy, cái miệng nó há toác ra và một tiếng gầm điên loạn bật ra.
Tiếng rống ấy xé rách bầu trời, chấn động đến tận xương tủy. Phá tan đi sự im lặng nặng nề phủ lên cánh đồng cỏ sặc mùi máu.
Sóng âm dội ngược lại, từng nhịp va vào tai tôi như dao nhọn đâm qua màng nhĩ. Hơi thở hôi thối của nó phả ra thành từng luồng khói trắng đục.
Âm thanh ấy dữ dội đến mức tôi không còn nghe thấy gì nữa chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ răng, và tiếng tim mình đập loạn xạ trong lồng ngực đang co rút lại.
Mùi máu, mùi bụi, mùi xác chết. Tất cả hòa thành một thứ hỗn hợp mà mỗi hơi thở đều khiến cổ họng bỏng rát.
“Ồn thật.”- giọng cậu ta cất lên đầy vẻ bình thản giữa tiếng gào thét kinh hoàng.
Ngay sau đó, con quái thú như hóa điên. Cánh tay khổng lồ còn lại của nó vung lên. Lao thẳng về kẻ vừa khiến nó mất nanh.
Những móng vuốt dài ngoằng quét ngang không khí, một đòn chém lao thẳng về phía kẻ đó. Cú vung mang theo uy lực đủ nghiền nát cả tảng đá lớn.
Nhưng rồi. Trong khoảnh khắc ấy, không ai kịp thấy chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có ánh sáng vàng lóe lên, chói gắt, rực rỡ, như cắt đôi thứ gì đó rồi vụt tắt.
Cổ tay khổng lồ đang siết lấy tôi bị đứt lìa. Chỉ trong một nhịp thở, máu đen sánh đặc phun tung tóe, rơi xuống mặt đất như cơn mưa.
Phần tay đứt lìa rơi xuống, kéo theo tôi rơi tự do giữa không trung. Tôi rơi. Gió hắt vào mặt. Mọi thứ lộn ngược, tiếng tim đập hòa với tiếng gió.
Và giữa hỗn loạn đó, một bàn tay chắc nịch, ấm áp đến khó tin, chụp lấy tôi.
“Bắt được rồi.” - Giọng nói cậu ta cất lên, nhẹ như gió, tự tin, không chút do dự.
“Con này là con thứ sáu rồi phải không, Iris?!” - cậu ta nói vọng lên, lần này giọng dứt khoát nhưng pha lẫn sự phấn khích lạ lùng.
“Ư… ừm! Đúng… đúng rồi!” - một giọng nữ đáp lại, có phần hoảng loạn nhưng xen chút ngượng ngùng.
“Vậy thì tuyệt. Đây là con cuối cùng ta có thể săn rồi!”
Giữa cơn mưa máu, nụ cười ấy lóe lên. Nó… sáng, tự tin, đến mức khiến thế giới quanh cậu ta như mờ đi.
Nụ cười của kẻ chiến thắng. Của kẻ sinh ra đã biết cách đứng vững giữa hỗn loạn.
Còn tôi thì không hiểu sao họ có thể nói chuyện dễ dàng đến thế giữa khung cảnh nơi cái chết và máu vẫn đang len vào từng hơi thở.
Con quái vật lại rống lên một lần nữa, trong cơn điên dại vì mất bàn tay. Nó lao thẳng tới, đôi mắt đỏ lừ như hai hòn than hừng hực.
“Đằng sau kìa, Leonhart!” - Giọng cô ấy cất lên đầy căng thẳng, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy cây trượng như chỉ chờ niệm phép. Ánh sáng ma lực lấp lóe quanh đầu trượng như muốn bùng nổ.
Trái lại, cậu ta chỉ thản nhiên nâng tôi lên vai nhẹ nhàng như xách một món đồ. Rồi nghiêng người, né cú chọc khổng lồ xuyên xuống mặt đất, môi vẫn nở nụ cười đầy tự tin như kiểu nụ cười của kẻ biết rõ mình đang làm gì.
“Biết rồi, biết rồi. Bình tĩnh nào, Iris.”
Tiếng đất đá vỡ tung vang vọng khắp khu rừng. Mặt đất nứt toác, bụi bay mù mịt. Cả thế giới rung chuyển và cậu ta vẫn đứng yên, như thể tất cả chỉ là cơn gió thoảng.
Rồi ánh sáng vàng lại lóe lên. Tia sáng ấy xuyên qua làn bụi và không khí như một mũi tên.
Lần này, tôi chẳng còn nhìn rõ được gì nữa. Chỉ còn ánh sáng nhòe, tiếng gió rít, tiếng tim đập loạn và hơi thở đứt quãng vang lên trong đầu.
Sau đó, cơ thể tôi nhẹ bẫng, như thể ai đó vừa đặt tôi xuống thật khẽ. Đất dưới lưng mềm, ẩm, lạnh.
Mùi cỏ và đất len vào mũi, xóa nhòa phần nào mùi máu tanh vẫn còn quanh cổ áo.
Một thoáng yên lặng. Và khi nhận ra, tôi đã không còn ở giữa chiến trường nữa.
“Được rồi, Iris. Cậu cứ việc lo cho anh bạn này. Còn con quái vật kia để mình lo.” - giọng cậu ta cất lên chắc nịch, như một lời khẳng định hiển nhiên.
“L-Leonhart! Đừng có liều như thế! Nó đang nổi điên, cậu mà bất cẩn thì-”
Câu nói chưa dứt thì một luồng sáng vàng nổ tung. Gió quét qua, khiến mái tóc cô tung bay hỗn loạn. Cỏ dưới chân bị ép rạp xuống đất, từng hạt bụi sáng lơ lửng giữa không khí khi cậu ta biến mất.
“Haiz…” - Giọng cô khẽ thở dài, run nhẹ - “Lúc nào cũng tự làm theo ý mình…”
Rồi ánh mắt cô hướng xuống phía tôi. Một kẻ gần như đã mất hết sức sống, nằm bất động giữa bãi cỏ dính đầy máu và bùn đất.
“Thật sự… Cậu ta thật sự cứu một kẻ đang hấp hối chỉ để tự lao vào con quái vật đó sao…?”
Giọng cô run lên, pha chút cay đắng, pha chút mệt mỏi.
Ánh sáng vàng vẫn còn vương trên tóc cô, như một tàn dư của kẻ vừa biến mất vào giữa hỗn loạn.
“Đúng là… ngốc hết thuốc chữa.” - cô nói khẽ. Không rõ là đang mắng hắn… hay đang che dấu chính cảm xúc của mình.
Tôi thì… nằm gục đó. Cơ thể như bị hút sạch hết sức lực, trống rỗng đến mức không còn cảm nhận được trọng lượng của chính mình. Máu rỉ ra từ vết thương ở vai, loang đẫm mảnh đất lạnh ẩm dưới lưng.
Cơ thể tôi lạnh dần, nặng dần. Đầu óc quay cuồng, mọi âm thanh trở nên xa xăm.
Hah… hah… buồn ngủ quá… Mí mắt mình nặng trĩu. Cơ thể mình dần mất cảm giác. Bây giờ mình chỉ cần nhắm mắt thôi, chỉ một chút thôi…
Phải, chỉ cần… một giấc thôi. Một giấc ngắn, để trốn khỏi cơn đau, khỏi cái bỏng rát đang lan ra từng thớ thịt, từng mạch máu. Một giấc… để không còn cảm thấy gì nữa.
Ừ… chỉ cần ngủ thôi… chỉ cần-
Cộp! - Một cú gõ bất ngờ giáng thẳng xuống đầu khiến tôi choáng váng.
“Ê!” - giọng hét ấy thô, gắt, và đầy vẻ khó chịu đập tan đi cái khoảng tối êm dịu đang kéo tôi đi.
“Nếu ngươi mà thiếp đi thì xong đời đấy! Muốn sống tiếp thì ráng tỉnh trong lúc ta chữa trị đi!”
Âm thanh đó như một cú tát thẳng vào ý thức đang trượt dần của tôi. Cứng rắn, nhưng lại ấm áp một cách kì lạ.
Âm thanh đó… chắc là của cô gái tên Iris.
Rồi cô xoay cây trượng, chĩa thẳng vào cái lỗ to đùng trên vai tôi. Giọng cô cất lên, không còn cộc cằn như trước, mà trang trọng, dịu dàng như lời ru trong đêm.
“Hỡi Đất Mẹ Thiên Nhiên, người nuôi dưỡng vạn vật, người ươm mầm sự sống. Xin hãy dẫn dòng chảy chữa lành qua và gột rửa thương tích, trả lại sự nguyên vẹn cho thân thể này.”
Đầu trượng tỏa sáng. Ánh xanh ngọc dịu mát lan ra, thấm vào da thịt, phủ trùm lấy vai tôi.
“Healing!”
Âm thanh cuối cùng vang lên, rõ và êm như tiếng chuông nhỏ tan trong gió. Cơn đau nhói như lửa đốt dần bị cuốn đi, thay vào đó là cảm giác ấm áp như thể có dòng suối trong lành đang chảy qua từng thớ thịt, từng mạch máu.
Ấm quá… êm quá…
Cơ thể tôi như đang được ôm ấp trong vòng tay ai đó giữa màn đêm lạnh buốt.
Cảm giác ấy len lỏi vào tận sâu trong tim ấm đến mức khiến lồng ngực tôi nghẹn lại. Tôi chợt nhận ra… Đã lâu lắm rồi, tôi mới có lại được cảm giác đó.
Mắt tôi dần bớt mờ. Những mảng tối dần nhường chỗ cho thứ ánh sáng đang len lỏi dần qua kẽ mi.
Và rồi. Giữa nền trời xanh ngắt, một gương mặt thiếu nữ hiện lên trong tầm nhìn của tôi.
Mái tóc đen dài, buộc gọn hai bên, khẽ tung bay theo gió. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xuống, lạnh lùng và nghiêm nghị đến mức khiến tim tôi thoáng khựng lại.

Gió lướt qua, mang theo hương cỏ và thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ, xóa nhòa phần nào mùi máu và bùn đang bám trên người tôi.
Ánh nắng phản chiếu trên từng sợi tóc của cô, khiến chúng càng thêm đẹp.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, cô đứng đó bình thản, trầm tĩnh, như thể chẳng có gì trên đời này có thể khiến cô chao đảo.
Tôi không hiểu vì sao… nhưng trong giây phút ấy, tôi đã không thể rời mắt khỏi cô.
“Mặt ta có gì à?” - Giọng cô vang lên trầm và điềm tĩnh, không chút xao động. Nhưng chính cái bình thản ấy lại khiến tim tôi siết chặt như vừa bị bóp nghẹt.
Tôi giật mình, hốt hoảng quay mặt đi, cảm giác như bị bắt quả tang đang làm điều gì đó không nên.
“À… à không… chỉ là… nhìn quen thôi.”
Đôi mày thanh tú của Iris khẽ nhướng lên, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi tôi.
“Quen? Ngươi vừa gặp ta lần đầu tiên, làm sao lại nói quen?”
“Ờ thì… giống như… kiểu đã thấy ở đâu đó rồi.” - tôi vội chống chế, cố nặn ra nụ cười gượng gạo. Trong đầu, tiếng gào thét của chính mình vang lên:
Đừng có nói ngu như vậy nữa, đồ chết tiệt…!
Tuy vậy, đôi mắt đen tuyền ấy… vẫn khóa chặt lấy tôi. Cứ như thể, nếu tôi chớp mắt một cái, cô sẽ lột sạch mọi bí mật trong lòng tôi ra ngay lập tức. Chỉ một cái nhìn thôi mà khiến tôi thấy lạnh hết cả sống lưng.
Đúng lúc đó-
“Iris! Phiền cậu giúp tớ một tay với!”
Giọng nam vang lên giữa cơn hỗn loạn, cắt phăng bầu không khí căng thẳng giữa tôi và cô.
Cả tôi và cô cùng quay đầu lại.
Phía trước là con Night Fang khổng lồ cùng một học viên tóc vàng đang giao chiến với nó. Từng động tác của cậu ta nhanh, gọn và dứt khoát đến mức gần như tạo thành một vũ điệu giữa bùn đất và máu.
“Gaaaaa! Mau giúp tớ với! Con này mạnh hơn tớ tưởng!” - cậu ta hét lên, vừa lăn người né một cú vồ khiến đất tung tóe, đá vỡ nát.
Từng nhịp di chuyển của cậu ấy mang theo nét liều lĩnh, tự tin, đến mức khiến tôi phải nheo mắt để kịp nhìn.
Giữa khói máu và mảnh vỡ, bóng cậu ta hiện ra như một vệt sáng tự do, dũng mãnh, và… xa vời.
Trái rồi phải. Phải rồi từ dưới lên.
Mỗi cú đánh, mỗi cú chém của con quái vật đều bị cậu ta né gọn gàng, như thể đã thuộc lòng từng hơi thở, từng cử động của nó.
Thân thể cậu di chuyển nhẹ như gió, còn tôi thì chỉ có thể nằm đó, nhìn theo chẳng khác nào một khán giả bất lực.
Thế nhưng dù né tránh hoàn hảo đến đâu, những đòn phản công của cậu ta vẫn như vô nghĩa trước con quái vật đó.
Night Fang không hề chùn bước, đôi mắt đỏ rực của nó lóe sáng, và chỉ trong chớp mắt, nó xoay người. Móng vuốt khổng lồ cắt ngang xé toạc không khí, phản công dữ dội, như cơn giận của cả bầu trời đang giáng xuống.
Tiếng thép va chạm, tiếng gió rít, tiếng đất đá nổ tung, hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn không có điểm dừng.
Còn cô gái bên cạnh tôi thì… đôi mắt thoáng lóe sáng khi nghe thấy giọng gọi ấy. Không chần chừ dù chỉ một nhịp, cô đứng bật dậy.
Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy cây trượng, ánh nhìn hướng thẳng về phía chiến trường.
“Được rồi, Leonhart! Tớ đến ngay!” - giọng cô cất lên, vừa gấp gáp vừa ngượng ngùng, như thể bản thân không cho phép chậm trễ dù chỉ một giây.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Iris đã xoay người. Mái tóc đen tung bay, tà váy phất nhẹ theo từng bước chân vội vã.
Chỉ trong thoáng chốc, bóng lưng thanh mảnh ấy đã lao về phía trận chiến, để lại để lại tôi nằm chỏng chơ giữa đất cỏ nhuốm máu, nhỏ bé và thừa thãi đến tội nghiệp.
Iris nâng trượng lên, chĩa thẳng về phía quái vật. Giọng cô vang lên trầm tĩnh, trang nghiêm như một lời cầu nguyện:
“Hỡi tinh linh của băng giá, kẻ ngủ yên trong lòng bão tuyết và băng hà vĩnh cửu. Xin hãy hạ màn băng phủ lên nơi này, biến đất thành băng trải dài mặt đất để đông cứng mọi bước chân!”
“Frozen Chain!”
Lời chú vừa dứt, mặt đất bừng sáng. Một luồng sáng xanh lam rực rỡ tràn ra từ pháp trận dưới chân Night Fang.
Từng sợi xích băng giá trồi lên, cuộn chặt lấy đôi chân con quái thú, buộc nó đứng sững lại trong nháy mắt. Tiếng băng nứt hòa cùng tiếng gầm điên loạn, tất cả đông cứng lại trong một khoảnh khắc.
“Thật là… nhìn là biết… cô ta cứu mạng mình chỉ vì… tên kia nói thôi.”
Phải, trong một kỳ thi mà mạng người chẳng khác gì những con số, ai lại đi cứu một kẻ lạ mặt vô dụng như tôi chứ?
…Chỉ là, không hiểu vì sao, khi nhìn bóng lưng cô ấy, mái tóc đen tung bay, trượng giơ cao. Tôi lại thấy tim mình nhói lên một nhịp.
“Hay lắm, Iris!” - Leonhart hét lớn giữa khói bụi - “Giữ nó yên một chút thôi là đủ rồi!”
Những sợi xích băng giá siết chặt, kéo căng, ghim chặt con Night Fang xuống mặt đất. Con quái vật gào lên, đôi mắt đỏ rực đầy điên loạn, cố vùng vẫy thoát ra, nhưng chỉ khiến băng nứt ra một chút.
“Được rồi, Iris! Giữ vững nào!” - Leonhart hét lớn.
Rồi anh ta khuỵu gối, tay nắm chặt chuôi kiếm. Ánh sáng vàng rực bùng lên từ lưỡi kiếm, gió quanh anh xoáy dữ dội, như thể đang dồn lại trong một khoảnh khắc duy nhất.
Tôi chỉ kịp thấy một vệt sáng vàng lướt qua, quá nhanh, quá rực rỡ. Trong tích tắc ấy, Leonhart như hòa vào đường kiếm của chính mình, biến mất khỏi mắt tôi.
“Thiên tốc trảm!”
Giọng hô vang dội xuyên qua khói bụi.
Cả khu rừng rung chuyển, lá cây xào xạc. Thân hình con Night Fang khựng lại giữa không trung và rồi, trong một nhịp thở, máu đen phụt ra như mưa.
Phần trên của nó trượt khỏi phần dưới, đổ sụp xuống đất cùng âm thanh ầm ầm chát chúa. Báo hiệu trận chiến đã kết thúc.
Leonhart hạ kiếm. Ánh sáng trên lưỡi thép dần tắt. Anh tra kiếm vào vỏ, rồi quay lại mỉm cười. Nụ cười hiền hậu và chói sáng đến mức tôi phải nheo mắt.
Mái tóc vàng của anh phản chiếu ánh chiều tà, trông chẳng khác gì vị anh hùng bước ra từ câu chuyện cổ tích.
“Xong rồi. Con số sáu hoàn tất.”
Iris vội vã chạy đến, giọng cô lẫn trong hơi thở gấp.
“Không sao chứ, Leonhart?”
Anh ta phủi bụi trên áo, bình thản như thể vừa hoàn thành một buổi tập thường nhật.
“Tớ ổn. Cậu nên lo cho anh bạn đằng kia hơn tớ kìa.” - nói rồi anh chỉ về phía tôi.
Iris quay đầu nhìn. Đôi mày cô khẽ cau lại, ánh mắt lạnh lùng và có phần khó đoán.
“Tên đấy à… tớ đã trị thương cho rồi, nên sẽ không sao đâu.”
Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ…
Giữa cánh đồng cỏ, họ đứng cạnh nhau. Hai con người đó như bước ra từ một thế giới khác, rực sáng và hoàn hảo.
Còn tôi, chỉ là một vết bẩn lạc giữa khung cảnh ấy. Một kẻ sống sót tình cờ, chẳng thuộc về đâu cả.
Nhìn bọn họ, tôi bỗng thấy tim mình khựng lại.
Này chờ đã… trông họ giống hệt… Không, không phải “giống” mà là chính họ.
Mái tóc vàng phản chiếu ánh hoàng hôn kia, nụ cười “chính nghĩa” đến phát ngán, cái cách anh ta hạ con quái vật như thể chỉ đang cắt một khối bơ mềm…
Từng chi tiết một, y hệt như trong Kiếm Sĩ Cứu Thế.
Leonhart Valenforge.
Kẻ được chọn bởi thiên kiếm Elysion, người sẽ đánh bại Ma Vương, cứu thế giới, và được dàn nữ chính vây quanh như những hành tinh xoay quanh Mặt Trời.
“Ha… tuyệt thật đấy. Mình được cứu bởi nhân vật chính luôn cơ à?”
Trớ trêu thay, người từng điều khiển hắn là tôi. Còn bây giờ, tôi chỉ là một kẻ ngồi bệt dưới đất, nhìn hắn tỏa sáng giữa khung cảnh đỏ máu này như một đoạn cutscene trong trò chơi.
Và cô gái đứng cạnh hắn kia…
Cái khí chất lạnh lùng, ánh mắt như thể đang đánh giá cả thế giới này không đủ tiêu chuẩn tồn tại, và… cái bộ ngực phẳng lì ấy.
Đó là Iris Elvane, một trong những nữ chính nổi tiếng của Kiếm Sĩ Cứu Thế.
Tất nhiên, “nổi tiếng” ở đây không hẳn vì sức mạnh. Mà vì cô là nữ chính thua cuộc - người đã cùng Leonhart đi đến tận cùng, chỉ để bị đá bay bởi một cô công chúa khác… có ngực to hơn.
Cơ mà đúng là, dù có xuyên vào đây, trật tự vẫn chẳng thay đổi.
Những kẻ được gọi là thiên tài, có sức mạnh hay quyền lực, vẫn tỏa sáng như thể cả vũ trụ sinh ra họ chỉ để họ đứng ở trung tâm.
Còn tôi… Dù ở thế giới nào đi nữa, vẫn chỉ là kẻ quần chúng. Nằm trên đống cỏ nhuốm máu, tôi ngẩng lên nhìn bầu trời đỏ nhạt của hoàng hôn và tự hỏi.
Rốt cuộc, vì sao mình lại ở đây?
...Phải rồi, tại sao nhỉ? Vết thương này, vũng máu này… Mình nhớ là có chuyện gì đó. Nhưng là gì nhỉ?
Tôi đưa tay lên vai phải. Phần vải bị rách nát, máu vẫn còn đọng lại trên da. Tuy vậy, cơn đau… biên mất rồi?
Ting! - tiếng thông báo hệ thống vang lên giữa khung cảnh vắng vẻ.
Một bảng xanh đột ngột hiện ra trước mặt, cắt phăng luồng suy nghĩ rối bời trong đầu tôi.
Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ!
Bắt đầu tính toán mức độ hoàn thành để trao phần thưởng…
Dòng chữ tiếp theo hiện ra, từng ký tự như những nhát dao lạnh lẽo găm vào mắt tôi.
Số người đã cứu được: 2/6.
Bắt đầu trao phần thưởng nhiệm khẩn cấp:
Do chỉ cứu được 2/6 người, bạn không đủ điều kiện nhận phần thưởng chính.
Tuy vậy, do sự dũng cảm, quyết đoán trong quá trình thực hiện, không ngại hi sinh tính mạng. Phần thưởng đặc biệt sẽ được trao cho sự hy sinh cao cả của bạn, thưa anh hùng.
Ọe! - Tôi cúi gập người xuống và nôn ra. Cổ họng bỏng rát, vị tanh của bãi nôn tràn lên tận cuống họng.
Nhớ rồi… mình nhớ rồi. Mình đã chiến đấu cùng họ. Với con quái đó. Với con Night Fang.
“Khụ… ọe… khụ…” - Tôi ho sặc sụa, hơi thở đứt quãng. Tay chống xuống đất, bùn và máu hòa lại, trơn nhớt dưới lòng bàn tay.
Đúng rồi. Đúng rồi… Họ đã… tất cả họ đã…
Tôi ngẩng lên. Bầu trời đỏ cam của hoàng hôn nghiêng đổ xuống, rọi ánh sáng yếu ớt qua những thân thể rải rác và những cái bóng méo mó nằm im trên nền cỏ đẫm máu.
Ký ức ập đến. Không phải từ từ mà như một cơn lũ.
Phải rồi… bọn họ đã chết. Và mình… mình chẳng cứu được ai. Không một ai.
Tôi nhìn xuống đôi tay của mình - nó run rẩy, dính đầy máu.
“Anh hùng sao...?” - giọng tôi cất lên yếu ớt.
“Cái danh xưng rẻ rách này sao?”
Đôi tay chẳng cứu nổi ai. Mà giờ, cái thứ hệ thống chết tiệt ấy lại dán lên tôi cái danh xưng ‘anh hùng’ sao?
“Bốn người kia chết rồi… và ngươi vẫn gọi ta là anh hùng sao?”
Bảng hệ thống không đáp lại. Nó chỉ tiếp tục hiện lên dòng chữ kế tiếp:
Trao tặng phần thưởng:
Kỹ năng mới: Con Mắt Thám Thực - Độ thành thạo: F
“Cho phép người dùng nhìn thấy thông tin cơ bản của mục tiêu.”
“Thông tin sẽ chi tiết hơn khi độ thành thạo kỹ năng lên cấp hoặc độ hiểu biết về nhân vật tăng.”
Kỹ năng mới: Phân Tích Chiến Thuật - (Bị động) - Độ thành thạo: F
“Khi chiến đấu, khả năng suy luận và tập trung được tăng cường.”
“...Đủ rồi.” - Tôi khẽ lẩm bẩm rồi hét lên.
“ĐỦ RỒI! Tao không cần mấy thứ đó! Nếu mày thật sự quyền năng đến thế, sao không hồi sinh họ đi?! Hả?! Hồi sinh họ đi!!!”
Tôi đấm mạnh xuống đất. Cỏ và bùn văng tung tóe, nhưng chẳng có gì xảy ra. Chỉ còn nỗi dằn vặt đang thoi thóp gặm mòn trong ngực tôi.
“Bọn họ… đâu đáng phải chết như vậy.”
Giọng tôi nghẹn lại, vỡ tan giữa hơi thở.
Tôi gục đầu xuống, hai tay run rẩy. Một giọt nước hay nước mắt, tôi cũng chẳng biết nữa, rơi xuống bàn tay dính đầy máu.
“Mình… đáng ra phải làm được gì đó chứ…”
Trong đầu, từng khuôn mặt lại hiện lên. Những tiếng hét. Những lời cầu cứu. Những ánh mắt tuyệt vọng trước khi bị nuốt chửng.
Từng giọng nói ấy, từng tiếng thở cuối cùng ấy, cứ vang lại… vang mãi… như một bản nhạc méo mó không bao giờ chịu dừng.
Nước mắt rơi. Một giọt. Rồi hai. Rồi không dừng lại được nữa. Chúng hòa vào bùn, vào máu.
Thứ vị tanh của máu và mặn của nước mắt quện lại nơi đầu lưỡi.
“Giá như… mình có thể mạnh hơn một chút…”
“Giá như... mình đừng vô dụng đến vậy.”
Tiếng nức nghẹn bật ra, lạc trong hơi thở gấp. Tôi đấm xuống đất lần nữa, đến khi da tay rách toạc, máu rướm ra.
“Chết tiệt! Chết tiệt!” - tiếng hét xé toang cổ họng tôi, tan vào không trung. - “Mình quá vô dụng! Quá yếu đuối!”
Anh hùng - Một danh hiệu rỗng tuếch - Một tấm huy chương gắn lên trên đống xác người, chỉ để che đậy cho một kẻ thất bại ê chề.
Tôi - một kẻ từng ngồi trước màn hình, cười nhạo những nhân vật yếu đuối, vô dụng… Giờ đây, lại chính là kẻ bất lực nhìn họ chết trước mắt mình.
Thật mỉa mai. Cái cảm giác ấy thứ tôi từng xem nhẹ. Giờ đang bóp nghẹt tim tôi từng nhịp.
Đột nhiên, chiếc vòng tay trên cổ tay tôi phát sáng. Ánh vàng lan dọc cổ tay, xoáy lại thành một vòng tròn ma thuật nhỏ.
Rồi, như hiệu ứng lan truyền, những đốm sáng cùng màu lần lượt bùng lên từ vòng tay của các học viên khác quanh cánh đồng.
Tất cả cùng tỏa sáng như thể thế giới này đang bắt đầu… khởi động lại.
Cùng lúc, một bảng xanh quen thuộc bật lên giữa không trung trơ trọi, vô cảm.
“Buổi kiểm tra sinh tồn đã hoàn tất.”
Những con chữ ấy trôi lơ lửng trong không khí, phản chiếu trên đôi mắt vẫn còn ướt của tôi.
Leonhart quay đầu lại. Ánh sáng chiều tà phản chiếu trên mái tóc vàng, khiến anh ta trông chẳng khác nào vị anh hùng bước ra từ truyền thuyết.
Anh nở một nụ cười nhẹ. Kiểu cười hiền lành, và hoàn hảo đến mức khiến người khác cảm thấy khó chịu.
“Ồ, hết giờ rồi.” - giọng anh ta vang lên nhẹ tênh, như thể vừa hoàn thành một buổi tập thể dục, chứ không phải một trận chiến sinh tử.
Rồi anh tiến tới tôi - kẻ đang ngồi gục giữa bãi đất đẫm máu, quần áo rách nát, bùn và máu khô bết lại trên da.
Bàn tay anh ta chìa ra.
“Này anh bạn, cậu ổn chứ? Trông cậu xanh xao thật đấy. Nãy cậu mém tí là toi rồi đấy. May là tôi đến kịp. Buổi kiểm tra này căng phết nhỉ? Nhưng hên là cuối cùng, tất cả đều an toàn.”
Tôi ngẩng đầu lên. Đôi mắt tôi dừng lại ở bàn tay đó. Nó sạch sẽ, trắng trẻo, không một vết xước.
Nó đối lập hoàn toàn với bàn tay đang run rẩy, dính máu, và bết lại vì bùn của tôi.
“Ổn à…” - tôi bật ra một tiếng cười khàn khàn. “Ờ… chắc thế.”
Tôi chẳng biết phải nói gì khác ngoài một câu nửa vời như thế.
Leonhart cười, vỗ vai tôi một cái. Còn Iris thì tiến lại.
“Tất nhiên là cậu ta ổn rồi. Cậu ta không yếu đuối đến mức cần cậu hỏi thăm đâu , Leonhart.”
Leonhart quay sang Iris, nở nụ cười ấm áp đến mức khiến cả không khí quanh anh ta cũng dịu lại.
“Đừng nói vậy, Iris. Cậu ấy đã rất dũng cảm khi ở lại giúp đỡ hai người kia. Nếu không có cậu ta, chắc mấy tên vô dụng còn lại đã chết rồi đó.Hahahaha.”
Anh ta bật cười, tiếng cười trong trẻo và tự tin, vang lên giữa cánh đồng.
“À, kỹ năng khống chế băng của cậu hôm nay vẫn thật tuyệt vời đấy! Thật sự, không ai có thể làm tốt hơn cậu đâu.”
Iris lập tức đỏ mặt, ánh mắt lảng đi, giọng cô trở nên nhỏ và bối rối.
“Đ-đừng nói nhảm! Tuyệt vời gì chứ... Tớ… tớ chỉ làm điều mà một pháp sư nên làm thôi! Đó là nhiệm vụ, không hề có gì tuyệt vời cả! Cậu đúng là quá dễ dãi rồi đó, Leonhart!”
Cô quay mặt đi, lẩm bẩm nhưng khóe môi lại khẽ cong, như đang cố che đi nụ cười ngượng ngùng.
“Vô dụng…” - tôi lẩm bẩm, giọng hầm hừ - “Cái gì cơ chứ…?”
“Hả?” - Leonhart quay sang, vẫn giữ nguyên cái nụ cười vô tư ấy. Nó khó ưa đến mức tôi chỉ muốn đấm thẳng vào mặt hắn.
Tôi siết chặt nắm tay. Rồi chẳng kịp suy nghĩ, bàn tay đã chộp lấy cổ áo hắn.
“Vô dụng cái đéo gì chứ?!” - tôi gầm lên, hơi thở dồn dập. - “Mày thì biết cái gì hả, thằng khốn?!”
Ánh mắt tôi run rẩy, nhìn chằm chằm vào hắn. Cơn giận như lửa trào lên, thiêu đốt cả phần lý trí cuối cùng.
“Đừng nghĩ chỉ vì cứu được tao mà tự mãn!” - tôi hét lên, bàn tay càng siết chặt. - “Mày… mày mới là thằng vô dụng! Nếu mày thật sự là anh hùng thì tại sao… tại sao lại không cứu hết bọn họ chứ?!”
Im lặng.
Leonhart nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt anh ta không hề tức giận, chỉ bình thản, xa xăm, như thể đang nhìn một đứa trẻ vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng.
“Thế nói xem,” - hắn đáp. Giọng nói nhẹ, đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm. - “Tôi phải làm gì? Cứu đám vô dụng đấy ư?.”
“Nếu có thể, tôi đã làm rồi.” - hắn nói tiếp, rồi đặt tay lên vai tôi. Cái chạm nhẹ đến khó chịu ấy khiến toàn thân tôi cứng lại.- “Cậu cũng ở đó mà, đúng không? Cậu cũng đâu cứu được họ.”
Tôi cứng người. Cổ họng nghẹn lại, một thứ gì đó dâng lên rồi nghẹn ngang.
“Bởi vì… bởi vì tao quá yếu! Nếu… nếu tao đã mạnh như mày thì mọi chuyện đã khác!”
“Không.” - hắn cắt lời dứt khoát. - “Dù tôi có ở đó, kết cục cũng vậy thôi. Night Fang sẽ giết những kẻ yếu trước. Đó là bản năng của nó. Và tôi cũng không thể vừa bảo vệ họ vừa chiến đấu được.”
Leonhart thở dài, rồi nở một nụ cười.
“Mày…” - Miệng tôi há ra, nhưng chẳng nói nổi lời nào. Mọi lời phản kháng như bị nuốt ngược vào trong.
“Bình tĩnh đi. Trên chiến trường, lúc nào kẻ chết luôn nhiều hơn kẻ sống. Đó là điều hiển nhiên.”
Ánh mắt vàng rực của hắn hơi cụp xuống, giọng nói như thể đang nói ra một sự thật không thể chối bỏ.
“Những kẻ yếu sẽ ngã xuống. Kẻ mạnh sẽ bước tiếp. Thế giới này vận hành như vậy đấy.”
Tôi đứng lặng. Lời nói đó, thản nhiên và lạnh lùng. Nó vang vọng trong đầu như lưỡi dao rạch ngang qua vết thương chưa khép.
Tôi khẽ liếc sang bên. Iris đã dơ cao cây trượng nhắm vào tôi, đầu trượng tỏa ra ánh sáng xanh lập lòe như thể chỉ cần tôi cử động thêm một chút thì nó sẽ phóng ra ngay.
“Cậu xong chưa?” - Leonhart lên tiếng, giọng trầm và đều, không mang chút cảm xúc.
Tôi buông cổ áo hắn ta ra và khẽ nhếch môi. “Biến đi.”
Iris siết trượng chặt hơn, đôi môi mím lại. “Này ngươi-”
“Đủ rồi, Iris.” - Leonhart cắt lời, nhẹ nhưng dứt khoát, tay giơ lên cản Iris lại.
“Hừ.” - cô hạ trượng xuống, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi, như thể chỉ cần tôi nói thêm một chữ nữa, cô sẽ ra tay thật.
Gió thổi qua, cuốn theo mùi cỏ và máu. Ba người đứng đó, giữa cánh đồng hoang tàn.
Tôi quay người bỏ đi, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên nền cỏ.
“Ban đầu…” - giọng Leonhart vang lên phía sau, nhẹ và xa - “Tôi cũng không định cứu cậu đâu, anh bạn.”
Tôi khựng lại, nhưng không quay đầu.
“Tôi định phó mặc cho cậu bị nó kết liễu cơ.” - hắn nói tiếp, giọng điềm tĩnh đến khó chịu. - “Cơ mà… thanh kiếm của tôi lại phản ứng.”
Tôi khẽ cau mày. “Phản ứng?”
Leonhart chậm rãi rút thanh kiếm bên hông ra. Ánh thép vàng phản chiếu dưới ánh hoàng hôn.
“Elysion hiếm khi nào phản ứng với ai khác ngoài chủ nhân của nó.” - hắn nói, mắt không rời khỏi lưỡi kiếm. “Thế nên tôi mới thấy lạ. Có lẽ… cậu phải là một người thế nào đó, thanh kiếm này mới đáp lại như vậy.”
Một cơn gió lướt qua, làm bờ cỏ xao động. Trong làn gió, tôi nghe thấy một âm thanh trầm khẽ vọng, tiếng ngân rền của thép, hay chỉ là ảo giác, tôi không biết.
Ánh hoàng hôn nhuộm vàng khuôn mặt hắn. Một thoáng dịu dàng đến kỳ lạ như thể trong mắt hắn, tôi là thứ gì đó vừa đáng thương, vừa đáng nhớ.
“Thôi thì chào nhé, anh bạn.” - hắn cười nhẹ, giọng vang lên giữa cơn gió. - “Hẹn gặp lại cậu sau.”
Tôi quay đầu lại, nhìn hắn lần cuối. Đôi mắt cam của hắn chói sáng trong hoàng hôn xa vời, cao vút, như thuộc về một thế giới khác.
“Biến đi.” - tôi đáp, giọng lạnh lùng và dứt khoát.
Ngay khoảnh khắc lời nói bật ra, không khí quanh tôi đột nhiên vỡ vụn. Giống như một tấm kính khổng lồ bị đập nát, từng mảnh sáng rơi lả tả trong không trung, lấp lánh rồi tan biến vào hư vô.
Cỏ cây, máu, đất, cả thi thể con quái vật - tất cả cùng nhau phân rã thành bụi sáng.
Những hạt ánh sáng xoáy ngược lên trời, lơ lửng như bầy đom đóm giữa đêm đen, đẹp đến rợn người.
“Cái… gì vậy?” - tôi khẽ thốt lên, giọng lạc đi.
Tôi liếc sang Leonhart và Iris. Cơ thể họ cũng đang dần hóa thành từng đốm sáng vàng, biến mất trong không khí.
Ánh sáng đó hòa vào nhau, rồi tan biến như thể có ai đó đang xóa bỏ thế giới này từng chút một.
Một cơn choáng dữ dội ập đến. Đầu óc tôi quay cuồng, tầm nhìn méo mó. Cảm giác như toàn bộ thế giới đang hút ngược vào trong chính tôi, kéo cả ý thức trượt dốc không phanh.
Tôi cố mở miệng nhưng cổ họng nghẹn cứng, chẳng thể thốt nên lời.
Một nhịp tim. Rồi âm thanh, ánh sáng, tất cả tan biến.
Trước khi ý thức bị nuốt vào bóng tối, thì tôi thấy tấm bảng xanh của hệ thống ban nãy.
“Buổi kiểm tra sinh tồn đã hoàn tất."
1 Bình luận