Tập 01: Nhập học Velstein

Chương 02: Caelum Restan

Chương 02: Caelum Restan

Tôi mở mắt.

Thứ đập vào tầm nhìn đầu tiên… không phải là trần nhà ố vàng của căn phòng trọ tôi quen nhìn thấy mỗi sáng. Mà là một vòm trần trắng cao vút, được chạm khắc những hoa văn hình khiên và kiếm tinh xảo đến mức nhìn vào là biết đắt hơn cả cuộc đời tôi.

Tôi chớp mắt vài lần. Cảm giác đầu tiên kéo tới là… mềm. Quá mềm. Cả cơ thể như đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó dày, mịn và ấm. Có một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng quanh mũi tôi. Nó có mùi giống mùi gỗ, mùi vải, hoặc là mùi của thứ gì đó… xa xỉ.

Bàn tay tôi vô thức siết lấy lớp chăn. Chất vải mượt mà trượt qua đầu ngón tay khiến tôi giật mình ngang.

Tôi xoay người, toan dụi đầu thêm một cái để tận hưởng, thì.

Khoan.

Một thứ cảm giác bất an như xuất hiện trong tôi. Có gì đó… không đúng. Rất không đúng.

Chiếc chăn quá êm. Cái nệm quá mềm. Mùi hương quá sang. Và quan trọng nhất.

Đây không phải nơi tôi đã ngủ.

Phải, cảm giác như mọi thứ xung quanh hôm nay lại yên ắng đến lạ. Không có tiếng nước nhỏ đều từ cái vòi rò rỉ ba năm tôi chưa có tiền sửa. Không có tiếng xe máy rú ga từ đám trọ bên cạnh lúc năm giờ sáng. Không có mùi ẩm mốc đặc sản của căn phòng trọ nghèo.

“Hả…?”

Tôi ngồi bật dậy trong khi tim vẫn đập loạn trong ngực.  

Tấm chăn rơi xuống, để lộ một chiếc giường khổng lồ bằng gỗ sẫm, bốn cột trụ to bằng cả bắp chân tôi. Trên đó là ga giường lụa đen trải phẳng lì, không một nếp nhăn, kiểu ngăn nắp mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Ánh sáng lọt qua khung cửa sổ lớn, rọi xuyên tấm rèm tạo thành những vệt sáng. Từng hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng ấy đẹp đến mức chỉ có trong phim.

Tôi đảo mắt quanh phòng. Không khí nơi này chứa một loại áp lực kỳ lạ... nó vừa sang trọng đến mức ngột ngạt, vừa xa lạ.

Dọc hai bức tường là những dãy kệ gỗ cao tận trần, chất đầy sách bọc da dày cộp. Không có tiêu đề, chỉ những ký hiệu lạ mắt như được viết bằng một thứ ngôn ngữ cổ.

Ngay trước cửa sổ là một bộ bàn ghế được đặt ngay ngắn. Mặt bàn được chạm khắc tinh xảo như món đồ trưng trong bảo tàng.

Tất cả mọi thứ… đều quá hoàn hảo. Quá phi thực. Quá giống một nơi chỉ có thể tồn tại trong… mơ? Hoặc là… trò chơi?

“Từ từ đã… đây rốt cuộc là chỗ quái đản nào vậy?” 

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Bản năng bảo tôi rằng nếu không kiểm chứng ngay, tôi sẽ phát điên mất.

Tôi bật dậy, gần như vấp vào mép thảm khi lao về phía chiếc gương cao đứng cạnh tủ quần áo. Bàn tay tôi run lên khi chạm vào viền gỗ.

Rồi tôi ngẩng lên nhìn vào gương. Và máu trong người tôi như đông lại.

Người trong gương… Không phải là tôi. Không phải cái bản mặt hốc hác vì thiếu ngủ, mắt thâm đen như gấu trúc, tóc rối như tổ quạ sau khi cày xuyên đêm. Mà là một thằng nhóc xa lạ.

Tóc đen mềm, gọn gàng đến mức khó tin. Đôi mắt đen. Làn da trắng. Và trên người là bộ pyjama đen trông rất sang.

Tôi chớp mắt. Hình phản chiếu chớp theo.

“Ơ? Cái… quái gì…?” 

Tôi lùi lại nửa bước, tim nện như muốn phá tung lồng ngực. Hơi thở nghẹn lại trong cổ.

“Gì thế này? Mình… trở thành ai vậy…?”

Tôi đưa tay lên mặt. Đứa trong gương làm theo. Mỗi chuyển động đều đồng nhất tuyệt đối, không phải ảo giác một chút nào. Đó là khoảnh khắc tôi hiểu ra tôi không còn trong cơ thể của mình nữa.

Ngay lúc ý nghĩ ấy vừa hình thành.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, làm người tôi giật nảy. Tôi còn chưa kịp suy nghĩ thì giọng một cô gái vang lên bên ngoài.

“Thiếu gia, ngài đã dậy chưa?” 

Thiếu gia? Tôi ư?? Tôi còn đang há miệng chưa kịp đóng lại thì.

Cạch.

Cánh cửa bật mở. 

Một cô gái bước vào, dáng đi uyển chuyển đến mức tiếng bước chân gần như không tồn tại.

“Chào buổi sáng, thiếu gia Caelum Restan. Hôm nay là ngày nhập học chính thức tại học viện rồi ạ.”

Cô cúi đầu, đôi tay đan lại trước bụng. Vài sợi tóc đen rơi xuống vai trong bộ váy hầu gái chỉnh tề, từng nếp gấp đều hoàn hảo đến lạ.

Đôi mắt xám của cô dừng lại ở tôi. Nó tĩnh lặng, không một gợn cảm xúc.

“Ngài hãy mau ra ăn sáng, không là trễ giờ đấy ạ.”

“Caelum… Restan?” - Tôi lặp lại cái tên trong vô thức.

“Đó... là tên tôi sao?” 

Cô gái hơi nghiêng đầu, mỉm cười lịch sự - một nụ cười chuẩn mực đến mức càng nhìn càng thấy đáng sợ.

“Phải, thưa thiếu gia. Có chuyện gì không ổn sao?”

Tôi ngây người ra, đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Ahaha… không, không. Tôi chỉ hơi… mới ngủ dậy nên còn mơ màng thôi!” - Tôi cười gượng, cố gắng che giấu cơn hoảng loạn trong đầu. 

“Vậy thì ngài hãy mau lên. Trễ giờ nhập học chính thức tại Học viện sẽ không tốt cho ngài đâu.”

…Nhập học? Sao cơ? Tôi thậm chí còn không nhớ nổi mặt mình hiện giờ trông ra sao nữa.

“À… ừ. Tôi biết rồi.”

Tôi nói theo bản năng vì không biết phải phản ứng thế nào khác.

“Vậy thì tôi xin phép đi chuẩn bị bữa sáng cho ngài.”

Cô cúi đầu lần nữa, tay đã đặt lên cánh cửa.

“Khoan đã!” - tôi gọi lại, gần như vô thức.

Cô dừng lại, quay đầu, ánh mắt xám nhìn thẳng vào tôi khiến tôi càng cảm thấy luống cuống.

“Có chuyện gì vậy, thiếu gia?” 

“Tôi sẽ học… ở đâu vậy?” 

Tôi hỏi, giọng run vì chính tôi cũng biết câu đó ngu đến mức nào.

“Học viện ma pháp và kiếm thuật, thưa ngài.” 

“Không, ý tôi là…” Tôi nuốt khan. “Tên của ngôi trường ấy.”

Cô nghiêng đầu. Một chuyển động nhẹ nhưng đầy nghi vấn, như thể tôi vừa nói một điều cực kỳ ngớ ngẩn. 

“Thiếu gia, ngài có ổn không? Hôm qua chính ngài còn mặc đồng phục đi khoe khắp lãnh địa mà.”

…Khoan. Tôi làm gì cơ?

“Cứ trả lời tôi trước đã.”

Cô chớp mắt rất nhẹ rồi đáp.

“…Học viện Ma pháp và Kiếm thuật Velstein, thưa ngài.”

Velstein. Cái tên ấy như đâm một nhát vào đầu tôi.

“À… ừ. Cảm ơn.”

Cô cúi đầu lần nữa. Quay đi. Định khép cửa. Nhưng rồi bất ngờ dừng lại.

“Nếu ngài cảm thấy không khỏe, tôi có thể-”

“Không. Tôi ổn.” - Tôi cắt lời nhanh đến mức nghe hệt như phản xạ tự vệ.

Cô hơi khựng lại một nhịp, rồi gật đầu.

“…Vậy tôi xin phép.”

Cánh cửa khép lại. Và tôi đứng chết trân tại chỗ. Đôi chân cứng như đá. Cơ thể như bị đóng băng.

Caelum Restan. Cái tên ấy vừa được gọi bằng giọng một cô hầu gái trong thế giới xa lạ này… và nó nện thẳng xuống đầu tôi như một nhát búa.

Và rồi từng mảng ký ức về trò chơi bắt đầu trào ngược về. Tôi đã phá đảo game. Tôi biết mọi nhân vật chính. Tôi nhớ từng phản diện, từng kẻ phụ, từng NPC đứng bên góc phố suốt mười năm không đổi lời thoại.

Vậy mà cái tên Caelum Restan tôi chưa hề nghe qua.

Tôi cố nhớ lấy lại từng mẩu ký ức thêm một lần nữa, lục tung tất cả các nhân vật, những cái tên từng gặp. Nhưng có một vấn đề tôi không tìm thấy hắn ở đâu cả.

“Không… không thể nào…”

Tim tôi chợt hụt một nhịp.

"Đừng bảo là tao còn chẳng phải là nhân vật quần chúng trong kịch bản chứ?”

Tôi đưa hai tay ôm mặt, trượt xuống mép giường. Một tiếng cười khàn, rỗng và méo mó bật ra khỏi cổ họng. Tiếng cười của một kẻ thấy chuyện quá vô lý đến mức chỉ còn biết… cười.

Lúc này tôi mới nhận ra việc chết liên tục trong trò chơi còn dễ chịu hơn phải đối mặt cái hiện thực khốn nạn này.

“Mẹ kiếp…” Tôi vò đầu, cảm giác tuyệt vọng dâng lên như nước ngập cổ.

“Mình sẽ… sống kiểu gì trong cái thế giới điên rồ này đây!?”

Căn phòng im lặng. Không ai trả lời. Và đó lại càng khiến câu hỏi ấy đáng sợ hơn.

Bước đi trên hành lang trải thảm đỏ sậm, từng bước chân tôi lún nhẹ xuống lớp nhung dày, phát ra tiếng gần như không nghe thấy.

Hai bên là những cây cột đá trắng cao đến tận trần. Trên mỗi cây cột đều khắc hình kiếm và khiên, sắc sảo đến mức nhìn vào thôi cũng muốn thốt lên.

Trên tường, ánh sáng vàng tràn qua dãy cửa sổ, phản chiếu lên nền đá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Xung quanh, không khí thoang thoảng mùi bạc hà và gỗ, thơm dịu và thanh sạch một cách kỳ quái làm cho mọi thứ ở nơi này đều quá sạch, quá hoàn mỹ… 

“Đẹp thật…”

Tôi lẩm bẩm, mắt bị hút về những chùm đèn pha lê treo cao, đang tỏa ánh sáng lung linh.

“Quý tộc sống ở những nơi thế này sao?”

Đi đến cuối hành lang, tôi dừng lại trước một cánh cửa đôi cao gần ba mét. Trước cửa, cô hầu gái tóc đen lúc nãy đã đứng đợi, dáng thẳng tắp. Cô cúi đầu, giọng mềm như tơ lụa:

“Mời ngài vào dùng bữa sáng, thiếu gia.”

Thiếu gia. Tôi vẫn chưa quen nổi cái từ đó. Nghe cứ như người ta đang gọi nhầm vai của tôi trong một vở kịch vậy.

Tôi đưa tay đẩy cửa. Tiếng bản lề cọt kẹt vang lên khe khẽ khi tôi bước vào.

Ngay khi bước vào, một làn mùi bánh mì nướng và súp nóng lan ra, ôm trọn lấy tôi khiến bụng tôi réo một tiếng.

Trước mắt tôi là một phòng ăn lớn đến mức có thể tổ chức yến tiệc. Trần nhà cao vút, trên đó treo những bức họa lớn in hình gia huy của gia tộc. 

Ở giữa phòng là một chiếc bàn dài hình chữ nhật, kéo dài từ đầu này đến tận đầu kia, bằng gỗ sẫm màu bóng mịn, phía trên phủ một lớp khăn thêu chỉ bạc. Từng đường thêu đều hoàn hảo đến mức không một sợi chỉ nào lệch hướng.

Đồ ăn bày biện cũng không kém phần sang trọng. Đĩa sứ trắng viền vàng, dao nĩa bạc sáng bóng như mới, ly thủy tinh trong đến mức phản chiếu cả đèn trần.

Ở cuối bàn đã có hai người ngồi sẵn. Một nam, một nữ. Cả hai đều có phong thái quý tộc đến mức chỉ cần nhìn một giây là biết tôi không thuộc về nơi này.

Người đàn ông ngồi ở đầu bàn. Có vóc dáng cao lớn. Bờ vai rộng. Sống lưng thẳng như một thanh trường kiếm. Ông khoác áo choàng đen dài, cổ áo gắn một viên mã não đỏ.

Tóc ông đen, xen vài sợi bạc, được chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao. Gương mặt góc cạnh, trên cằm có một vết sẹo mờ. Kiểu sẹo cũ của người từng cầm kiếm. 

Đôi mắt ông… màu xám. Nó điềm tĩnh và lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc ông nhìn tôi, tôi thoáng thấy một lớp dịu dàng rất nhỏ. Một thứ cảm xúc nhẹ như hơi thở, nhưng hoàn toàn thật.

“Ra ăn sáng đi, nếu không con sẽ trễ học đấy."

Giọng ông trầm, dứt khoát, vang lên trong căn phòng. Nhưng không phải mệnh lệnh. Cũng không phải trách móc. Mà giống như một thói quen cũ. Một câu nói đã được lặp lại mỗi buổi sáng trong suốt nhiều năm..

Như thể ông ấy đang nói với Caelum, đứa con của mình chứ không phải với tôi, kẻ vừa mượn thân xác của cậu ta chưa đến một giờ.

Tôi đứng khựng lại. “Con.” Một chữ thôi mà khiến đầu tôi hơi ong.

Vậy ra người đàn ông trước mặt chính là cha của Caelum Restan. Và người phụ nữ ngồi đối diện ông… hẳn là mẹ.

Tôi gượng gạo bước tới, lách người qua chiếc bàn dài phủ khăn, rồi ngồi xuống chiếc ghế gần giữa bàn. Lưng ghế cao uốn thành vòng cong, viền dát vàng, đệm nhung đỏ êm đến mức chỉ cần ngồi xuống là toàn thân như chìm trong nó vậy.

Cảm giác này… chẳng giống “ăn sáng” chút nào. Nó giống như tôi vừa được đặt lên một ngai vàng, mà chỉ cần cử động sai một chút là bị phát hiện mình không thuộc về nơi này.

“Lạ thật, hôm nay con lại ngồi xa vậy à?"

Người phụ nữ cất lời, giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn tôi mà không hề tỏ vẻ nghi ngờ cứ như chuyện tôi cư xử khác hẳn thường ngày chẳng có gì lạ cả.

“Thường ngày con vẫn thích ngồi gần cha cơ mà.” 

Tôi cười gượng. Môi khô khốc. Hơi thở mắc lại giữa cổ họng, không lên không xuống.

Cô hầu gái tóc đen lặng lẽ dọn bữa sáng lên bàn. Bánh mì nướng vàng ruộm, trứng chần lòng đào đặt ngay ngắn trên đĩa, thịt cuộn thành hình hoa hồng. Bên cạnh là một tách trà đen có mùi bạc hà, bốc khói, tỏa ra mùi hương ngọt vừa thanh, chỉ hít cũng đủ thấy khác biệt. 

Mọi thứ ở đây quá xa lạ. Quá sạch sẽ. Quá hoàn hảo. Quá khác với bữa sáng mì gói ăn bằng muỗng nhựa và ly nước lọc trong căn phòng trọ mà vừa mở cửa là gió thổi tắt đèn.

Tôi nhấc dao nĩa lên dù tay vẫn run. Không phải vì đói. Mà vì giờ tôi không thể trốn tránh sự thật được nữa.

Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây chính là “Kiếm Sĩ Cứu Thế” - Trò chơi mà tôi đã cày gần mười năm trời. Thứ mà ngoài tôi ra chưa ai phá đảo nổi.

Và giờ… tôi đang ở trong nó.

Nhưng không với tư cách anh hùng. Không phải nhân vật chính. Không phải phản diện. Mà là Caelum Restan - một cái tên mờ nhạt đến mức… tôi chưa từng nghe qua.

Tôi cắn miếng bánh mì, cố nuốt trôi cùng lúc cả bữa sáng và sự thật kinh hoàng đang đè lên ngực.

Mà chắc không sao đâu. Hắn là học viên Velstein mà. Học viện top đầu. Dù không phải nhân vật chính, chắc cũng không tệ lắm… đúng chứ?

Bám lấy tia hy vọng mong manh đó, tôi nghĩ đến bảng chỉ số.

Ngay lập tức.

Ting! 

Âm thanh quen thuộc vang lên. Một khung cửa sổ ảo trong suốt hiện ra ngay trước mắt tôi. Không cần gọi. Không cần thao tác. Nó xuất hiện chỉ bằng một ý nghĩ.

“Ồ… xuất hiện theo ý nghĩ luôn à? Tiện thật đấy.”

Tôi nhướn mày, nhấp một ngụm trà như một người chơi lão làng đang bình phẩm tính năng mới.

PHỤTTTTTT! 

Nước trà phun tung tóe lên bàn. Tôi ho sặc sụa đến mức suýt đập cả mặt vào cái đĩa thức ăn.

“Trời ơi! Con có sao không!?”

Mẹ à không, mẹ của Caelum đứng bật dậy, khuôn mặt vốn bình lặng giờ tỏ ra lo lắng thật sự.

“Kh-khụ! Khụ khụ!”

Tôi ho như muốn trút cả phổi ra ngoài, nước mắt nước mũi trào ra vì trà nóng cay xộc thẳng lên mũi.

“Caelum! Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi... Ăn uống thì phải từ tốn!"

Cha cậu ta nghiêm giọng, ánh mắt sắc lẻm như thể muốn xẻ đôi cái ghế tôi đang ngồi.

“Thiếu gia, ngài có sao không!?"

Một cô hầu gái nhỏ hốt hoảng lao đến, tay cầm khăn, cúi sát xuống để lau vết trà trên áo tôi.

Tôi gạt nhẹ tay cô, vừa ho vừa cố nuốt nước mắt. Không phải vì đau. Không phải vì bỏng.

Mà vì... Cái bảng chỉ số trước mặt tôi.

Caelum Restan - Giới tính: Nam -Tuổi: 16 - Chức nghiệp: 0

Sức mạnh: F , Thể lực: F , Trí tuệ: F  , Tinh Thần: F, , Tốc độ: F

Thần lực: 0 , Ma lực: 0 , Khí: 0 , Tài năng: 0 , Kỹ năng: 0

“Cái... cái bảng chỉ số khủng khiếp gì đây!?” - Tôi suýt bật thành tiếng.

Tôi liếc bảng chỉ số lần nữa, lần nữa, và lần nữa. Một con số 0, hai rồi ba... tất cả đều là số 0. Cái thứ rác rưởi gì đây? Không tài năng. Không ma lực. Không sức mạnh. Không nghề nghiệp. Một bộ chỉ số rác đúng nghĩa.

Thậm chí… nông dân có khi còn có chỉ số khởi điểm khá hơn thế này.

“Thế này thì… chẳng phải mình đang nhập vai thằng phế vật nhất lịch sử sao!?”

Tôi còn chưa kịp tuyệt vọng thêm thì một cô hầu gái khác vội chạy tới, trông hốt hoảng như thể tôi sắp nổi trận lôi đình.

“Thiếu gia, áo ngài bị ướt rồi… để tôi thay bộ khác cho ngài…”

Giọng cô run rẩy, như chỉ cần tôi nhíu mày thôi là cả cuộc đời cô sẽ sụp đổ.

Tôi chớp mắt. Hít vào. Thở ra. Và khẽ gật đầu.

“…Được rồi. Cảm ơn.”

Khoảnh khắc đó, cả không khí như khựng lại. Cô hầu gái đứng hình một giây. Mắt mở to, môi mấp máy như sắp hỏi lại xem có nghe nhầm không. Phản ứng ấy nói lên tất cả... tôi dám cá hẳn là thằng Caelum trước kia chưa từng nói câu đó với bất kỳ ai.

Và giờ tôi đột nhiên hiểu ra một chuyện chẳng vui vẻ chút nào. Tôi không chỉ nhập vai một tên phế vật chỉ số 0… Tôi còn nhập vào một tên phế vật khó ở, có tiếng tăm trong căn nhà này.

Tôi trở về phòng riêng để chuẩn bị lần cuối. Cánh cửa khép lại sau lưng, và sự im lặng bao trùm lấy tôi như một bản án tử hình chưa công bố.

Tôi ngồi xuống mép giường, đôi tay vô thức siết vào vải quần để giữ mình không run. Hít sâu. Thở ra. Rồi tôi mở bảng chỉ số ra một lần nữa. 

Một thao tác đơn giản. Một thói quen từng quen thuộc đến mức nhàm chán khi tôi còn ở trong trò chơi.

Nhưng khi khung cửa sổ trong suốt hiện lên trước mắt… 

Não tôi đông cứng.

“Mẹ kiếp… mình phải sống với đống này ư?” 

Tim tôi nhói lên. Cả người tôi sụp xuống, rơi thẳng vào giường chẳng khác gì một con rối đứt dây. Tôi úp mặt vào gối, hét lên. Một tiếng hét tắc nghẹn trong lớp vải dày, chẳng khác gì tiếng kêu gào của kẻ đang mắc kẹt trong chính cuộc đời mình.

Tôi lật người nằm ngửa, nhìn trần nhà xa hoa. Thứ ánh sáng mềm mại đáng lẽ phải tạo cảm giác bình yên, nhưng giờ chỉ khiến tôi thấy nghẹt thở hơn.

“Đống này... có khi còn thua một thằng làm ruộng ngoài kia nữa.”

Tôi buột miệng nói nhỏ, gần như thì thầm vào không khí.

Và đau đớn thay đó là sự thật tuyệt đối.

Ở một thế giới nơi người ta sinh ra đều có kỹ năng, ma lực, khí, thần lực… Tôi đứng ở dưới đáy. Thậm chí là dưới cả đáy.

Tôi nhắm mắt lại, cố nhớ lại toàn bộ hệ thống chỉ số của trò chơi này. Một thứ mà tôi từng thuộc làu làu sau gần mười năm cày nát nó.

Hệ thống của Kiếm Sĩ Cứu Thế vốn rất “đơn giản”. Bạn tập luyện, bạn làm nhiệm vụ, bạn giết quái là bạn tăng chỉ số. Nghe qua thì dễ, nhưng để làm được thì… ác mộng.

Một ngày cày cuốc đúng nghĩa, chăm chỉ đến mức gân muốn đứt, may lắm mới nhích được 0.01 đến 0.03 điểm. Đó là nhân vật chính bạn điều khoản đã thuộc dạng “có tiềm năng”, tức là không phải hạng F như tôi bây giờ.

Còn nếu có nhân vật đặc biệt kèm cặp. Kiểu thiên tài, giáo viên cấp cao, hoặc một thành viên chủ chốt của tuyến chính thì tốc độ sẽ khá hơn một chút tầm 0.1 đến 0.3 điểm mỗi ngày. Chậm. Cực kỳ chậm. Nhưng vẫn còn hơn cái cách trước. 

Vậy còn cách nhanh nhất thì sao?

Dễ thôi. Chỉ cần lao đầu vào nhiệm vụ kiểu “một đi không trở lại”. Vì trong những tình huống mà cái chết kề ngay sau gáy, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế đặc biệt, ép chỉ số tăng đột biến để kéo người chơi khỏi lưỡi hái Tử thần.

Một cơ chế rất “anh hùng”. Rất điện ảnh. Rất hữu ích… nếu bạn sống được đến cuối. Vì đa số những thằng thử chiến thuật này… thì hôm sau thường có tên trong nghĩa trang.

Theo trí nhớ của tôi, hệ thống phân loại sức mạnh ở trò chơi như thế này.

Học viên của Velstein hầu hết nằm ở hạng D, từ 40 đến 59 điểm. Nghe ít nhưng đừng coi thường... mức đó đủ để đấm gãy xương một con gấu nếu chịu khó dồn lực.

Còn người thường, lính gác quèn: hạng E, 20–39 điểm. Tệ, yếu, dễ chết… nhưng vẫn sống được trong thành phố nếu không ra ngoài tường thành.

Còn Caelum Restan? Cái tên tôi đang mang thì sao? Hạng F. 10 đến 19 điểm. Thấp hơn cả người bình thường.

Tôi cảm giác xương sống mình lạnh đi từng đốt.

Một thằng như vậy… một đứa còn thua cả nông dân vác cuốc… lại đang học ở Velstein.

Chỉ nghĩ đến cái tên đó thôi mà tôi đã thấy da gà nổi lên như phản xạ sinh tồn.

Học viện Velstein - nơi được mệnh danh là ngọn hải đăng tri thức của lục địa Ertharion. Nơi mà tài năng chính là sinh mệnh. Nơi Leonhart, nhân vật chính của trò chơi, theo học. Nơi mọi sự kiện lớn, bi kịch lẫn kỳ tích… đều bắt đầu.

Từ đây, vô số pháp sư, kiếm sĩ, chiến lược gia đã bước ra, khắc tên mình vào lịch sử. Có người cứu rỗi vương quốc. Có kẻ xoay chuyển cả bản đồ chính trị. Có người trở thành huyền thoại được đời đời tôn kính.

Nhưng đó… là câu chuyện trong sử sách.

Còn với chúng tôi - những kẻ từng chơi qua trò này, từng nếm đủ mùi chết chóc ảo trong Velstein thì tên gọi ấy nghe thật hoa mỹ và buồn cười.

Bởi lẽ Velstein còn có một cái tên khác, được cộng đồng game thủ truyền miệng với sự sợ hãi xen lẫn phấn khích.

Lò sát sinh cấp quốc tế.

Và cái biệt danh đó… không phải để đùa. Tỉ lệ học viên “tốt nghiệp” của Velstein chưa bao giờ vượt quá 40%.

Bốn mươi phần trăm.

Nghĩa là cứ mười thằng bước vào, thì... bốn thằng ngoi lên được lễ tốt nghiệp, còn sáu thằng rời khỏi trường trên… cáng. 

Và không. Không phải cáng y tế. Mà là cáng quan tài.

Ấy vậy mà giờ tôi lại là hắn. Caelum Restan. Tên phế vật với bảng chỉ số thấp đến muốn vứt.

Tôi đập mặt xuống gối, tay siết chặt đến run lên vì bất lực.

“Không… không được hoảng! Bình tĩnh!!”

Tôi gần như hét vào không khí.

“Mày đã từng phá đảo trò chơi này rồi! Nhớ chưa!?”

Tôi bật dậy lao thẳng đến chiếc bàn, kéo ngăn kéo ra bằng lực của thằng đang tuyệt vọng. Giấy tờ, bút, mấy món đồ vặt rơi tung tóe xuống sàn.

Tôi lia mắt quanh phòng, tìm bất cứ thứ gì có thể dùng được. Vũ khí, sách kỹ năng, manh mối, đồ phòng thân… bất cứ gì.

Kỹ năng thì 0. Chỉ số thì rác. Tài năng cũng không có.

Được thôi. Không sao cả.

Tôi vẫn còn hai thứ vũ khí mạnh nhất mà bất kỳ đứa nào trong thế giới này cũng không thể có. Đó là ký ức của một game thủ phá đảo trò chơi này và một cái đầu đã chết trong game hàng chục nghìn lần nên không còn biết sợ chết nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!