• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 Tiến đến thế giới

Chương 20 Nhịp sống ánh sáng, trái tim kim loại

0 Bình luận - Độ dài: 2,123 từ - Cập nhật:

Trời vừa hửng sáng, sương sớm còn phủ kín những mái ngói nơi hậu viện Ám Thành.

Trong khoảng sân vắng, chỉ có tiếng kiếm xé gió vun vút vang vọng.

Linh Phong và Thiên Minh đứng đối diện nhau, mỗi người một chiêu, kiếm quang giao thoa, khí kình dội vang bức tường đá xung quanh.

Mỗi lần kiếm chạm, lửa lóe lên trong mắt hai người. Không phải sát khí, mà là sự đồng điệu hiếm thấy sau một đêm dài máu lửa.

Thiên Minh thu kiếm, thở khẽ, mỉm cười:

— Luyện kiếm cũng chỉ để giữ tâm không loạn. Nhưng lòng ngươi… đã bớt nặng chưa?

Linh Phong xoay chuôi kiếm, cắm xuống đất, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Ám Thành vừa tắm trong nắng sớm:

— Có lẽ… chẳng ai thoát được khỏi bóng đêm ấy. Nhưng ít nhất, còn sống thì phải mạnh hơn. Để lần tới, nếu lại gặp cảnh tương tự… ta sẽ không bị động như đêm qua.

Thiên Minh gật nhẹ, rồi bật cười:

— Hảo! Lời ngươi nói hôm nay… rốt cuộc cũng giống một kẻ kiếm khách rồi. Không chỉ biết nóng nảy xông lên.

Hai thanh kiếm lại rời vỏ, vẽ nên đường sáng mới trong không gian ẩm lạnh.

Sáng sớm ấy, giữa hậu viện, từng chiêu từng thức không phải để tranh thắng thua… mà như là lời trò chuyện, lời hứa lặng lẽ của hai kẻ đồng hành.

Hai người vẫn say sưa vung kiếm, chiêu nối chiêu, hơi thở hòa vào khí kình. Trong khoảnh khắc cả sân gạch như được lấp đầy bởi đường kiếm sáng loáng, một tia sáng đột nhiên lóe lên từ cổ tay Linh Phong.

Hắn khựng lại, ánh sáng từ chiếc vòng tay khắc hoa văn phượng hoàng tỏa ra, từng đường run rẩy như đang sống dậy.

Thiên Minh hạ kiếm, nhướng mày:

— Lại có chuyện gì thế?

Linh Phong đưa tay chạm nhẹ, một tầng quang ảnh lập tức bừng hiện giữa không trung. Bên trong là hình ảnh một nữ nhân quen thuộc – Phượng Hoàng. Thanh âm của nàng vang vọng, uyển chuyển mà mang theo chút trầm trọng:

— Linh Phong, Thiên Minh. Một sự kiện khoa học trọng yếu sắp diễn ra tại Thiên Quang Thành nơi được mệnh danh là thành phố kim loại, đỉnh cao của công nghệ. Ta gửi lời mời, hy vọng hai người có thể đến.

Hình ảnh dần tan, ánh sáng thu lại vào vòng tay, để lại sân gạch chỉ còn tiếng gió sớm thổi qua.

Linh Phong nhếch môi, xoay nhẹ cổ tay, thì thầm:

— Phượng Hoàng… cô lúc nào cũng không để ta yên.

Thiên Minh bật cười, chống kiếm xuống đất:

— Yên? Tôi nghĩ cậu sinh ra đã chẳng có cái phúc ấy. Nhưng Thiên Quang Thành… nghe cũng đáng một chuyến.

Hai ánh mắt chạm nhau, không cần nhiều lời. Kiếm khí tan đi, thay vào đó là sự háo hức mới lần này không phải máu tanh, mà là con đường dẫn về một nơi xa lạ, sáng lấp lánh bằng kim loại và trí tuệ.

Thiên Quang Thành - mệnh danh thành phố kim loại.

Từ xa nhìn lại, cả thành phố như một khối lập thể khổng lồ làm từ thép và ánh sáng. Những cao ốc kim loại vươn thẳng lên trời, mặt ngoài phủ những tấm tinh thể sáng bóng, phản chiếu ánh dương thành ngàn vạn tia sáng lấp lánh. Tầng trời trên cao, từng tòa nhà lơ lửng nhờ kết giới lực trường, trôi nổi uy nghi như những hòn đảo sắt giữa không gian.

Dưới bầu trời, các đoàn tàu quang tốc lao vun vút, để lại vệt sáng dài tựa dải ngân hà cắt ngang thành phố. Trên các quảng trường, những cổng dịch chuyển mở ra khắp nơi, từng luồng sáng xanh lam lóe lên, đưa hàng vạn người qua lại như bước xuyên qua khe không gian.

Khắp các con đường, ánh sáng cơ khí đan chéo. Từ bảng quảng cáo bay giữa trời, đến những cơ thể nửa người nửa máy len lỏi trong dòng người, tất cả tạo nên một bức tranh kỳ vĩ: nơi mà công nghệ thay thế huyết mạch, và trí tuệ máy móc song hành cùng trí tuệ con người.

Nếu Ám Thành là nơi máu và bóng tối thống trị, thì Thiên Quang Thành lại là ánh sáng của kim loại và tri thức.

Trong không gian ấy, tiếng máy móc, tiếng ầm vang của động cơ, tiếng kim loại va chạm… hoà lẫn thành một bản giao hưởng rực rỡ của thời đại.

Lần đầu tiên bước qua cổng dịch chuyển, Linh Phong và Thiên Minh lập tức choáng ngợp.

Trước mắt họ, Thiên Quang Thành sáng rực như một thiên hà nhân tạo. Những tòa kim loại khổng lồ chọc trời, ánh bạc phản chiếu như gương, nối liền với vô số công trình lơ lửng giữa không trung. Những đoàn tàu ánh sáng lao vun vút trên đường ray quang tốc, để lại vệt sáng dài như sao băng. Khắp thành, các cổng dịch chuyển xoay vòng liên tục, nuốt vào và nhả ra từng dòng người như thác lũ.

Linh Phong khẽ huýt sáo, mắt ngước nhìn một tòa tháp xoắn ốc treo lơ lửng:

— Khác xa Ám Thành… Ở đây, trời không có bóng tối, chỉ toàn là ánh sáng kim loại. Một thành phố… như nằm ngoài thế giới mà ta biết.

Thiên Minh thì trầm ngâm, ánh mắt sắc bén quan sát từng chi tiết: giáp sĩ cơ khí tuần tra, ký hiệu điện tử phát sáng trên vỉa hè, và cả những màn hình trong tay từng người dân. Hắn thấp giọng:

— Đẹp thì đẹp thật. Nhưng ánh sáng này không mang hơi thở con người… nó lạnh lẽo như một thanh kiếm chưa từng chạm máu.

Hắn nhíu mày, so sánh:

— Ở Ám Thành, ta nhìn thấy máu, thấy dối trá, nhưng ít ra vẫn còn hơi ấm. Còn nơi này… ta chỉ thấy lý trí vô tận, như thể con tim đã bị thép nuốt mất rồi.

Đi giữa quảng trường kim loại, cả hai chợt nhận ra một điều: không ai ngẩng đầu nhìn họ. Tất cả người dân Thiên Quang đều bước đi hối hả, mắt dán vào màn hình sáng trên tay, ngón tay liên tục thao tác, miệng lẩm nhẩm như đang trao đổi với ai đó ở thế giới khác. Không một ánh mắt dừng lại, không một lời bàn tán, càng không có sự kính nể như khi họ bước qua Ám Thành.

Linh Phong nhếch môi, nửa đùa nửa thật:

— Ở Ám Thành, đi đâu cũng bị nhìn chằm chằm, muốn yên cũng chẳng được. Nhưng ở đây thì khác… trong mắt họ, chúng ta chẳng khác gì hạt bụi trong cỗ máy khổng lồ này.

Hắn bật cười, nhưng tiếng cười nghe lạnh hơn cả gió thép của thành phố.

Thiên Minh gật khẽ, ánh mắt càng trở nên cảnh giác:

— Chính vì thế mới nguy hiểm. Ở nơi mà con người chẳng nhìn nhau nữa… thì dao găm có thể đến từ bất cứ đâu.

Vòng tay trên cổ tay Linh Phong chợt phát sáng, ánh quang lưu chuyển thành từng vòng ký tự rực rỡ. Không lâu sau, từ quảng trường trung tâm, một bóng người tiến đến.

Đó là một thanh niên tuấn tú, mái tóc đen buộc gọn, dáng vẻ kiêu hùng. Trên người anh khoác chiến y trắng tinh khôi, viền vàng óng ánh, tà áo dài tung bay như cánh chim vươn mình trong gió. Áo giáp ôm sát cơ thể, thiết kế thanh thoát, vừa mang tính thẩm mỹ vừa phô bày sự cơ động linh hoạt.

Áo choàng dài phủ xuống, viền xanh lam xen lẫn vàng kim, tung bay phía sau, tạo cảm giác lộng lẫy như đôi cánh phụ trợ. Dây đai ngang eo khảm kim loại vàng rực, làm nổi bật vóc dáng hiên ngang. Trên tay, một bên giáp cứng sáng lấp lánh, một bên tay áo buông thả mềm mại – vừa cứng rắn, vừa mềm mại, như dung hòa cả kiếm và gió.

Trong biển người lạnh lùng, vội vã, chỉ có anh tỏa sáng như một ngọn lửa mang hơi ấm.

Anh dừng lại trước mặt hai người, mỉm cười tự tin, giọng trầm ấm:

— Xin chào, tôi là Tân Thế. Phượng Hoàng nhờ tôi đến đón hai cậu, tiện thể dẫn tham quan Thiên Quang Thành.

Ánh mắt Linh Phong thoáng kinh ngạc giữa một thành phố toàn máy móc và kim loại, người thanh niên này lại tỏa ra một khí chất “con người” rõ rệt đến lạ thường. Thiên Minh thì khẽ nheo mắt, trong lòng nổi lên cảnh giác một kẻ xuất hiện hoàn hảo đến thế, tuyệt đối không thể coi thường.

Ba người bước đi trên đại lộ trung tâm của Thiên Quang Thành. Hai bên, những tòa cao ốc kim loại vươn cao chọc trời, bề mặt sáng bóng phản chiếu ánh nắng như dòng quang lưu chảy xuống. Xa xa, từng cụm kiến trúc khổng lồ lơ lửng, trôi nổi trong không trung như những hòn đảo bạc giữa biển trời. Trên cao, đoàn tàu ánh sáng lao vun vút, để lại những vệt quang mờ nhạt tựa sao băng xé ngang bầu trời.

Tân Thế sải bước dẫn đường, vừa đi vừa cất giọng đầy tự hào:

— Đây là Khu Trung Tâm Quang Vực, trái tim của toàn thành. Năng lượng, điều phối vận hành, nghiên cứu khoa học… tất cả đều hội tụ ở đây. Cổng dịch chuyển đặt dày đặc, đi bộ vài bước là có thể đến bất cứ nơi nào trong tinh hệ.

Linh Phong ngước nhìn một con tàu ánh sáng lướt qua, huýt sáo khe khẽ:

— Ở Ám Thành mà muốn đi từ đầu thành đến cuối thành, chắc ta phải chạy gãy chân mất. Ở đây thì chỉ cần “xoẹt” một cái… đã sang chỗ khác rồi.

Tân Thế bật cười:

— Người ta gọi đó là “nhịp sống ánh sáng”. Nếu không bắt kịp, chỉ cần một ngày thôi cũng sẽ bị bỏ lại phía sau.

Linh Phong khoanh tay, làm bộ nghiêm nghị:

— Vậy chắc ta ở đây được ba ngày là thành “dân du mục ánh sáng” mất. Đi đâu cũng bị cổng dịch chuyển đưa nhầm rồi phải ngủ ngoài vỉa hè.

Tân Thế khẽ lắc đầu, nhưng khóe môi không giấu nổi nụ cười.

Trong khi đó, Thiên Minh vẫn im lặng quan sát. Ánh mắt hắn quét qua đám đông hối hả: từng người dân vừa bước đi vừa thao tác trên tấm màn sáng trong tay, gương mặt chăm chú, không chút để tâm đến thế giới xung quanh. Giọng hắn vang khẽ, lạnh như thép:

— Cứ như những cỗ máy. Không cảm xúc, không để ý đến ai, chỉ lao về phía trước.

Tân Thế liếc nhìn, đáp bằng giọng pha chút chua chát:

— Thiên Quang Thành không giống Ám Thành mà các cậu nói. Ở đây, người dân không sống vì huyết thống hay gia tộc, mà sống vì… tốc độ. Ai chậm lại, tức là tự loại mình khỏi guồng quay.

Linh Phong huơ tay, bật cười:

— Vậy thì ta và Thiên Minh ở đây chẳng khác nào… hai kẻ lạc từ thời đồ đá.

Đúng lúc ấy, họ đi ngang qua quảng trường lớn. Hàng trăm ánh mắt thoáng lướt qua họ, xa lạ và lạnh nhạt. Không ai chào hỏi, không một nụ cười, tất cả đều cúi đầu vào màn hình quang năng, bước đi vội vã như dòng nước xiết.

Linh Phong hừ khẽ, khóe môi nhếch lên:

— Thấy chưa? Ta đoán chẳng sai. Ở Ám Thành, ít nhất dân chúng cũng gọi một tiếng “Công tử”. Còn ở đây… ánh mắt như muốn hỏi “hai tên quê mùa này từ đâu chui ra vậy?”.

Tân Thế nhún vai, giọng thoải mái:

— Các cậu làm quen dần đi. Người của Thiên Quang Thành vốn lạnh lùng, nhưng một khi đã chứng minh giá trị… họ sẽ cúi đầu kính phục gấp bội.

Thiên Minh không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lóe sáng. Trong sự hối hả lạnh lẽo này, hắn đã nhìn ra: đằng sau lớp vỏ xa cách, Thiên Quang Thành đang che giấu một nguồn sức mạnh khổng lồ một thế giới vận hành hoàn toàn khác Ám Thành.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận