• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 Tiến đến thế giới

Chương 09 Người giữ chìa khóa sáng chế

0 Bình luận - Độ dài: 2,783 từ - Cập nhật:

Dòng nước vẫn tràn vào, giờ đã vượt quá đầu Xích Long và Linh Phong, cuộn xoáy thành một vòng nước khổng lồ.

Cả hai cùng thu quyền về sau, rồi đồng loạt vung chưởng thẳng vào đối phương. Từ tay Xích Long, luồng xích khí bùng phát như cuộn lửa đỏ, gầm thét lao vút về phía Linh Phong. Từ tay Linh Phong, luồng lam khí ngưng tụ, cuộn xoáy như dòng thủy triều dữ, xé toang làn nước, đánh thẳng vào Xích Long.

Hai luồng khí chạm nhau, quấn chặt như hai mãng xà khổng lồ vật lộn, tiếng nổ “uỳnh… uỳnh…” vang rền liên tiếp. Dòng nước quanh đó không còn xoáy tròn nữa, mà bị hất tung bắn ra bốn phía.

Tựa như giữa tâm xoáy nước xuất hiện một trận cuồng phong, gió thốc mạnh về mọi hướng, khiến cành cây quanh hồ rung lên, phát ra những tiếng “rắc… rắc…” rợn người.

Áp lực càng lúc càng lớn, khí thế từ hai người càng dữ dội.

Ánh mắt Linh Phong bỗng rực đỏ, ánh sáng đậm đặc, như máu sôi sùng sục. Từ trán hắn, một luồng khí màu cam bùng ra, tỏa sáng như ngọn lửa, nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Thấy vậy, Xích Long quát lớn, giọng vang dội át cả tiếng nước xoáy :

- Dừng lại

Luồng khí nóng rực quanh người hắn chợt tắt, thân ảnh lướt ngược về sau như cánh én xé gió. Linh Phong cũng thu chưởng, luồng khí cam cuộn xoáy rút ngược vào giữa trán. Nhưng trong đôi mắt y, ánh đỏ vẫn cháy rực như hai ngọn lửa nhỏ, dữ dội và bất kham.

Y chậm rãi ngồi xuống, mặt nước dưới chân gợn sóng dữ dội như phản chiếu cơn giận còn chưa tan, rồi từ từ phẳng lặng hẳn. Ánh đỏ trong mắt y cũng dần lụi tắt, để lại một vẻ mệt mỏi pha lẫn u uất.

Xích Long nhìn y hồi lâu mới thở ra một hơi nhẹ nhõm :

- Như vậy… không ổn đâu. Ngươi nên tìm cách điều khiển nó, nếu không sẽ có ngày chính nó nuốt chửng ngươi

Khóe mắt Linh Phong khẽ rung, vài giọt lệ nóng lăn dài. Xích Long thấp giọng, dường như cũng hiểu rõ nguyên nhân :

- Lại là những ký ức đó sao? Chuyện đã qua lâu rồi… đừng để nó trói buộc ngươi nữa

Linh Phong khẽ đưa tay quệt nước mắt, chỉ buông một tiếng khô khốc :

- Ừm

Cả hai lặng lẽ bước rời khỏi bờ hồ. Trên con đường lát đá, Xích Long bất chợt hỏi :

- Ngươi có thấy Thiên Minh đâu không?

Linh Phong đưa tay xoa trán, ánh mắt nhìn xa xăm :

- Hình như là ở vòng cây. Nếu cha ta còn sống, ông ấy đã giúp ta khống chế thiên phú này… hoặc có lẽ…

- Không cần nói nữa

Xích Long ngắt lời, giọng dứt khoát:

- Ngươi có thể nhờ Thiên Minh. Ta tin hắn đủ khả năng

Linh Phong thoáng ngập ngừng, đôi mày chau lại :

- Thiên Minh… liệu… hắn có thật sự biết không?

Xích Long ngước nhìn bầu trời đã ngả màu chiều, đáp gọn :

- Cứ thử là biết. Giờ thì mau vào bếp chuẩn bị bữa tối, ta còn phải sửa soạn hành trang cho chuyến đi ngày mai

Hai người cùng bước vào nhà. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài qua những ô cửa kính, nhuộm lên nền đá hoa một màu ấm dịu. Trong phòng ăn, Xích Long và Linh Phong đã ngồi vào chỗ, chỉ chờ Thiên Minh.

Đợi thêm một lúc, Xích Long hơi chau mày rồi lên tiếng :

- Đi tìm Thiên Minh ăn bữa chiều thôi. Ngươi nói hắn ở vòng cây à? Vậy đi thôi

Linh Phong đứng dậy, quay đầu lại đáp :

- Khoan đã, mang đồ ăn tới đó ăn luôn cho tiện

Xích Long khoanh tay trước ngực, tựa người vào ghế, giọng lười nhác :

- Ngươi làm nhanh đi

Linh Phong trở lại bàn, cẩn thận đặt lên đó một chiếc hộp kim loại màu xám ánh bạc, trên bề mặt còn thoáng phản chiếu những vệt sáng xanh mờ ảo. Chiếc hộp chỉ cao chừng năm phân, đáy vuông mỗi cạnh khoảng hai mươi phân, nhỏ gọn đến mức tưởng chẳng chứa được gì.

Thế nhưng, khi mở nắp, không gian bên trong lại như bừng nở - một khoang ba chiều rộng rãi, bàn ăn cùng những món nóng hổi vẫn nguyên hương nguyên vị, xếp ngay ngắn chờ dọn ra. Ánh sáng nhẹ từ vách trong hộp phản chiếu lên từng món ăn, khiến chúng trông như vừa được đặt lên bàn ở gian bếp.

Linh Phong xếp gọn từng món ăn trên bàn vào trong hộp, sau đó tung nhẹ chiếc hộp mấy vòng trên tay, miệng cười :

- Công nghệ “Nén không gian” cũng tuyệt đấy chứ, vừa gọn vừa khỏi vướng víu

Xích Long đứng dậy, vừa bước ra khỏi phòng vừa nói :

- Đi thôi, ta đói rồi

Hai người cùng ra vườn, tiến về phía vòng cây. Mặt trời đã khuất hẳn sau đường chân trời, chỉ còn ánh hồng cam phản chiếu trên tầng mây, rực rỡ nhưng chóng tàn. Bóng tối đã phủ gần kín mặt đất, chỉ chừa những mảng sáng lờ mờ nơi ánh trời chiều còn sót lại.

Tới nơi, họ thấy Thiên Minh ngồi giữa vòng cây, ánh sáng xanh từ đôi mắt anh tỏa ra như hai ngọn đèn giữa đêm, rọi sáng cả một khoảng đất.

Linh Phong tiến lại gần, cất tiếng :

- Thiên Minh, tối rồi. Nghỉ ngơi ăn tối thôi

Nhưng Thiên Minh vẫn giữ chặt hai thẻ dữ liệu trong tay, mắt không rời khỏi luồng ánh sáng, cũng không hề đáp lại.

Xích Long lúc này ôm theo một đống củi lớn, dừng cách Thiên Minh chừng mười bước rồi buông xuống, cành khô rơi lộn xộn thành một đống. Anh khom người, sắp xếp lại cho gọn thành một ụ cao như ngọn núi nhỏ.

Nhặt một nhánh củi con, Xích Long khẽ búng tay - ngọn lửa bùng lên trên đầu củi. Anh đưa nó chạm vào một góc đống củi, lửa liền lan ra, bập bùng trong bóng tối.

Linh Phong ngồi xuống cạnh đống lửa, ở phía tay trái của Thiên Minh, mở chiếc hộp kim loại ra. Ngay lập tức, từng món ăn nóng hổi lần lượt hiện ra, tỏa hương thơm quyện vào mùi khói củi, khiến không gian trở nên ấm áp và gần gũi giữa màn đêm.

Từng đĩa thức ăn được bày ra. Xích Long ngồi xuống cạnh Linh Phong, liếc nhìn Thiên Minh rồi nói :

- Nếu anh không ăn, hai tôi ăn trước đây. Chúng tôi sẽ chừa phần cho anh, để trong hộp đấy

Nói xong, Xích Long khẽ gật đầu ra hiệu cho Linh Phong. Linh Phong hiểu ý, liền cho vài đĩa thức ăn trở lại chiếc hộp kim loại, đặt sát

bên cạnh Thiên Minh. Hai người bắt đầu thong thả dùng bữa tối.

Sau bữa ăn, Linh Phong cầm một nhánh cây khều nhẹ vào than đỏ, để những tia lửa nhỏ bắn ra lách tách. Còn Xích Long lặng lẽ rời đi.

Không lâu sau, anh trở lại với hai tay ôm nhiều khúc gỗ lớn, trên vai khoác một chiếc áo lông thú dày màu đen, dài đến nửa bắp đùi.

Bước đến đống lửa, Xích Long đặt gỗ xuống, cởi áo khoác ra, quay sang nhìn Linh Phong gọi :

- Linh Phong

Vừa nghe tiếng, Linh Phong ngẩng lên thì chiếc áo khoác đã bay thẳng tới, trùm kín nửa người. Anh bật dậy, cầm áo trong tay. Xích Long đưa mắt ra hiệu về phía Thiên Minh. Linh Phong bước lại, nhẹ nhàng khoác chiếc áo lên vai Thiên Minh. Trong khi đó, Xích Long bắt đầu chất từng khúc gỗ lớn vào đống lửa.

Xong việc, Linh Phong men tới một gốc cây lớn gần đó, ngả lưng xuống nằm nghỉ. Xích Long chọn gốc cây đối diện, ngồi tựa lưng, mắt hướng về đống lửa.

Càng về khuya, gió đêm càng nhiều hơn. Tuy nhiên, hàng cây lớn xếp thành vòng tròn với thân đồ sộ đã chắn bớt phần lớn những cơn gió, chỉ chừa một khoảng trống duy nhất - chính là lối vào vòng cây, nơi ngọn lửa cháy sáng.

Ngọn lửa bập bùng, mỗi khi gió lùa lại bùng lên rực rỡ, ánh sáng đỏ vàng phản chiếu lên gương mặt cả ba, hòa cùng tiếng củi nổ lách tách trong màn đêm.

Sáng sớm hôm sau, đống lửa lớn đã tàn, chỉ còn lại những tàn than đỏ hồng âm ỉ, khẽ nhả lên một làn khói mờ bay lơ lửng trong sương sớm. Thiên Minh đã đứng bên đống lửa từ lúc nào, lặng im như một pho tượng.

Bất chợt, hai luồng gió mạnh quét thẳng tới chỗ Xích Long và Linh Phong, khiến lá cây xào xạc. Cơn gió lay động làm cả hai tỉnh giấc. Khi họ vừa mở mắt, gió cũng ngừng hẳn.

Xích Long chống tay vào thân cây, đứng dậy, còn Linh Phong vừa ngáp vừa vươn vai.

- Anh xong việc rồi à? - Xích Long hỏi.

Thiên Minh gật nhẹ, rút từ trong người ra hai thẻ dữ liệu, đưa cho mỗi người một thẻ :

- Đây, hai thẻ dữ liệu này chứa toàn bộ pho võ học của tôi, cùng những tri thức về các loại thiên phú - ưu điểm và nhược điểm của chúng.

Linh Phong nhận thẻ, ánh mắt lộ vẻ tò mò:

- Anh có một nguồn tri thức lớn thật đấy.

Xích Long hỏi:

- Lát nữa ta sẽ mượn một trong hai con thú kia. Chúng tên gì?

Linh Phong đáp:

- Giờ mới để ý, em và Thiên Minh chưa từng đặt tên cho chúng. Hay con màu trắng gọi là Minh Vân, con màu đen gọi là Ám Phong -

Xích Long dặn:

- Ta sẽ mượn Ám Phong. Ngươi ở nhà nhớ phải dự thi đó

Linh Phong gật đầu:

- Ờ, em không quên đâu

Nói rồi Xích Long quay người vào nhà trước.

Linh Phong nhìn theo, rồi quay sang Thiên Minh :

- Hồi nữa tôi sẽ dẫn anh đến phòng nghiên cứu của hội xem. Tôi có một người bạn ở đó… Khoan, chắc tôi nên dọn dẹp vài chỗ trong khu vườn… Mà thôi, để sau luôn.

Cả hai cùng bước chậm rãi vào nhà. Vừa đi, Linh Phong vừa hỏi :

- Khi chiến đấu, anh có dùng vũ khí không?

Thiên Minh ngập ngừng một chút, giọng trầm xuống :

- Chuyện này… tôi cũng không nhớ rõ. Nhưng tôi có cảm giác mình muốn sử dụng một loại vũ khí mềm dẻo, nhưng cũng rất mạnh mẽ… Tôi nhớ mang máng, mình từng chiến đấu bằng một sợi xích đặc biệt.

Linh Phong khẽ nghiêng đầu nhìn sang :

- Xích sao? Không nhiều người chọn loại đó. Tôi sẽ đến phòng nghiên cứu, nhờ bạn tôi làm cho anh một cái.

Hai người vừa tới gần cửa thì thấy Xích Long bước ra, trên vai khoác hành lý.

- Anh về sớm đấy - Linh Phong gọi với.

- Còn tùy người đồng hành cùng ta thôi - Xích Long đáp, không dừng bước.

Thiên Minh và Linh Phong tiếp tục vào nhà, cùng nhau chuẩn bị bữa sáng. Ăn xong, cả hai cũng rời khỏi nhà. Linh Phong cùng Thiên Minh rời khỏi nhà, thẳng tiến đến trụ sở chính của hội.

Lần này, Linh Phong không dẫn Thiên Minh đi theo lối từ đại sảnh như trước, mà rẽ sang một hướng khác.

Trước mắt họ là một cánh cổng khổng lồ bằng kim loại - cao chừng ba mươi mét, rộng khoảng hai mươi mét, hai cánh cửa màu trắng dày đến ba mét đang mở rộng. Trên cổng, biểu tượng của hội khắc sâu vào lớp kim loại sáng bóng, phản chiếu ánh nắng rực rỡ.

Bước qua cổng, cả hai tiến vào một hành lang rộng lớn ngập tràn ánh sáng tự nhiên, những tia sáng chiếu xuống từ các ô kính trên cao, khiến không gian vừa rực rỡ vừa nghiêm trang.

Hai bên hành lang là vô số cánh cửa kim loại lớn, sừng sững như những bức tường di động. Trên mỗi cánh cửa là một màn hình đặt ngay ngắn, bên dưới là hàng nút gồm các con số và ký tự lạ.  Bên phải màn hình là một khung chữ nhật có viền in hình bàn tay, như để nhận diện. Bên trái là một nút bấm màu trắng, trên in hình chiếc chuông. Ngay phía trên màn hình, hai bóng đèn LED - một xanh lá, một đỏ - im lìm chờ sáng.

Linh Phong dẫn Thiên Minh dừng lại trước một cánh cửa.

Đèn LED phía trên cửa nhấp nháy xanh. Linh Phong đưa tay ấn vào biểu tượng chiếc chuông, rồi đặt bàn tay vào khung quét hình bàn tay bên cạnh. Một luồng sáng xanh mảnh quét qua, quét từ cổ tay tới tận đầu ngón tay. Sau khi rút tay xuống, cậu lại ấn vào biểu tượng chuông thêm một lần nữa.

Cánh cửa kim loại dày nặng chậm rãi mở ra, tỏa ra tiếng trượt trầm đục.

Linh Phong cùng Thiên Minh bước vào.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn sáng trưng. Các bức tường kim loại được sơn trắng, bề mặt bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ những dãy đèn trên cao, tạo cảm giác vừa sạch sẽ vừa lạnh lẽo.

Một giọng nói bỗng vang lên từ phía trong, lẫn chút bực dọc:

- Anh có cần phải ấn chuông inh ỏi như thế không?

Ở phía xa, một thiếu nữ chừng đôi mươi đứng giữa ánh sáng trắng tinh khiết của căn phòng.

Mái tóc đen óng rũ xuống, che nhẹ đôi má, phần trước dài đến ngực, phần sau buông thẳng xuống quá nửa lưng. Làn da trắng mịn như ngọc, càng nổi bật dưới ánh đèn sáng, đôi mắt xanh biển trong trẻo ánh lên như mặt nước mùa thu, khi cười khẽ để lộ hàm răng trắng, sáng phản chiếu thứ ánh sáng thanh khiết xung quanh.

Trên người nàng là một bộ giáp mỏng màu trắng ôm sát thân thể, từ cổ chân lên tới cổ, ôm lấy từng đường nét mềm mại. Giáp được ghép từ những mảnh kim loại trắng sáng, giữa các mảnh là những đường viền kim loại sắc nét phản chiếu ánh sáng, tạo cảm giác vừa thanh thoát vừa kiên cố. Giữa ngực gắn một viên ngọc xanh biển nhạt, ánh sáng tỏa ra dịu dàng như hơi thở của nước. Hai bên vai đối xứng, trên vai trái nổi bật một vòng tròn đen - biểu tượng của hội - càng nổi rõ trên nền giáp trắng.

Linh Phong vừa tiến lại gần vừa cười nói:

- Tôi ấn chuông như vậy để cô biết tôi đến chứ.

- Hôm nay tôi đi cùng một anh bạn nữa. Anh ấy tên Thiên Minh.

Cô gái cúi mắt nhìn xuống mặt bàn, nơi hiện lên một màn hình lớn sáng rực. Nàng khẽ quệt tay ngang, ánh sáng lập tức tắt, mặt bàn trở lại trơn láng như gương. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt xanh biển ánh lên, khẽ mỉm cười nhìn về phía Thiên Minh.

- Chào anh, tôi tên là Hỏa Phượng Hoàng.

Linh Phong nghiêng người về phía Thiên Minh, vừa cười vừa giới thiệu:

- Cô ấy là một thiên tài của hội. Vô số phát minh, cải tiến khoa học kỹ thuật đều mang dấu ấn của cô ấy. Năm mười hai tuổi, cô ấy đã trở thành người đứng đầu Đội Nghiên Cứu 2.

Phượng Hoàng đưa mắt trở lại nhìn Linh Phong, giọng mang chút tò mò:

- Anh đến đây hôm nay là có việc gì?

Linh Phong đáp:

- Tôi đến lấy món đồ đã nhờ cô chế tạo trước đây. Và… muốn nhờ cô làm thêm một món vũ khí cho anh bạn này.

Ánh mắt Phượng Hoàng thoáng sững lại, rồi như vừa nhớ ra điều gì, nàng khẽ gật đầu:

- À… tôi nhớ rồi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận