Tập 01 Tiến đến thế giới
Chương 11 Khi rồng thức giấc, Gươm nhuộm màu máu
0 Bình luận - Độ dài: 6,231 từ - Cập nhật:
Vạn Hồ - vùng đất mà hàng trăm hồ lớn nhỏ nối liền nhau bằng vô số kênh rạch, tựa một mê cung nước khổng lồ. Từ trên cao, mặt nước trải dài bất tận, óng ánh như những tấm gương trời ghép liền nhau, phản chiếu mây trắng trôi và ánh nắng lấp lánh. Trên bờ và dọc theo mặt hồ, những cụm nhà nổi chen chúc như những ốc đảo nhỏ, giữa đó là các chợ nổi tấp nập, tiếng rao hàng hòa vào tiếng mái chèo khua nước, xen lẫn âm thanh lạch phạch của máy thuyền cũ kỹ. Mùi hương cá nướng, trái cây tươi và gia vị từ những quầy hàng nổi phảng phất trong gió ẩm, tạo nên một bức tranh sống động của vùng đất sông nước.
Tại bến chính - nơi neo đậu hàng chục du thuyền lớn nhỏ - khách thập phương dập dìu lên xuống. Giữa dãy thuyền ấy, nổi bật nhất là một chiếc du thuyền ba tầng, thân gỗ sơn trắng ngà, boong tàu được che bởi mái hợp kim uốn cong óng ánh như vảy cá khổng lồ. Từ xa đã thấy thủy thủ mặc đồng phục xanh đậm đứng sẵn, ánh mắt chờ đón những hành khách tiếp theo.
Linh Phong mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như thể sắp khoe một điều gì đặc biệt:
– Lên thuyền thôi, bước nhanh qua cầu gỗ. Tôi sẽ cho anh thấy hồ Lạc Nguyệt viên ngọc lớn nhất của Vạn Hồ.
Thiên Minh lặng lẽ bước theo sau, nhưng ánh mắt lại bị hút về phía bến. Ở đó, mấy thủy sư đang biểu diễn điều khiển nước: từng cột sóng dựng đứng, bắn vút lên trời rồi uốn cong như những con rồng bạc lượn mình giữa không trung, vảy nước lấp lánh trong nắng chiều.
Tiếng còi trầm vang lên. Du thuyền từ từ rời bến, lướt vào vùng nước mở mênh mông. Làn gió mát từ mặt hồ ùa tới, mang theo hương rong non và hơi ẩm lành lạnh, phả vào mặt khiến không khí như bừng tỉnh. Nhịp sóng vỗ đều đều vào mạn thuyền, tạo thành một thứ nhạc nền dịu dàng.
Hai bên lối nước, những đảo nhỏ phủ đầy cây xanh nổi lên như viên ngọc lục bảo giữa mặt gương hồ. Thỉnh thoảng, vài con chim nước sải cánh bay là là sát mặt, bóng chúng in xuống làn nước xanh thẫm, rồi bất ngờ lao vút xuống, gọn ghẽ tóm lấy con cá bạc sáng trong mỏ.
Nơi này thật yên bình… Linh Phong khoanh tay tựa vào lan can, gió hồ thổi tung vài sợi tóc, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú:
– Nhưng anh biết không, dưới mặt nước này ẩn cả một mê cung hang động ngầm, và những loài thủy thú khổng lồ mà ngay cả thủy sư bậc thầy cũng phải dè chừng.
Thiên Minh không đáp, ánh mắt dõi xa về phía đường chân trời. Nơi ấy, mặt nước dường như sẫm màu hơn, như một mảng bóng tối khổng lồ đang trôi lặng lẽ giữa hồ.
Một cơn gió lạ thổi qua, hơi nước mang theo cái lạnh âm thầm len vào da thịt. Sóng bắt đầu gợn mạnh hơn, không dữ dội nhưng cũng chẳng còn êm ả như trước. Trong không khí, một thứ cảm giác khó diễn tả dần lan tỏa thứ cảm giác của một vùng trời đang nín thở chờ cơn giông ập xuống.
Hai người vừa bước lên boong tầng hai, Linh Phong bỗng khựng lại. Trên hàng ghế dài cạnh lan can, một dáng người cao ráo, cơ thể rắn rỏi đang ung dung nằm ngửa, hai tay gối sau đầu, mắt nhắm hờ. Áo phông trắng giản dị, quần sọt lửng, chân gác chéo… trông chẳng khác nào một du khách thảnh thơi đang tận hưởng kỳ nghỉ.
Khóe miệng Linh Phong giật nhẹ:
- Này… tôi biết tên đó.
Thiên Minh nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại không chút do dự:
- Ám Thiên.
Như thể cảm nhận được ánh nhìn, Ám Thiên chậm rãi mở mắt. Ánh nắng xiên qua boong tàu phản chiếu trong đôi mắt đen sâu, lóe lên một tia sắc lạnh rồi tan biến nhanh như chưa từng tồn tại. Hắn ngồi dậy, vươn vai đầy nhàn nhã, khóe môi nhếch thành nụ cười lười biếng:
- Trùng hợp thật. Hai anh cũng chọn chuyến này à?
Linh Phong chống tay vào hông, nhìn bộ dạng nhàn tản kia mà trong lòng không biết nên bực hay buồn cười:
- Trùng hợp cái gì? Đây là chuyến đi làm nhiệm vụ, chứ không phải du lịch đâu.
Ám Thiên nhún vai, lấy từ túi bên ghế một ly nước ép màu xanh nhạt, nhấp một ngụm chậm rãi:
- Ai bảo không thể vừa làm nhiệm vụ vừa tận hưởng phong cảnh? Cảnh ở Vạn Hồ mà bỏ qua thì tiếc lắm.
Thiên Minh không nói gì, chỉ đứng dựa lan can. Trong đôi mắt anh, mặt nước phía xa vẫn ẩn hiện những gợn sóng khác thường…
Một cơn gió lạnh đột ngột lùa qua boong tàu, kéo theo mùi tanh ngai ngái của rong mục. Mặt hồ phía trước gợn lên từng vòng tròn lạ thường, lan ra rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Xa hơn nữa, giữa làn sương mỏng, hình như có những bóng đen đang trôi chậm, lẫn vào sóng nước.
Ám Thiên đặt ly xuống, ánh mắt trở nên sắc hơn:
- Có vẻ hôm nay sẽ không yên bình đâu.
Một tiếng ầm… trầm đục vang lên từ dưới lòng hồ, khiến boong tàu rung nhẹ. Mấy ly nước trên bàn khẽ rung bần bật, sóng gợn xô vào mạn thuyền.
Ám Thiên ngồi thẳng dậy, mắt nheo lại:
- Thứ đó… đang di chuyển.
Từ phía sau, tiếng bước chân chậm rãi vang lên. Một ông lão tóc bạc, râu dài tới ngực, mặc áo choàng thủy thủ đã sờn, chống tay vào lan can. Ánh mắt ông sâu như đáy hồ, giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:
- Các cậu cũng thấy rồi đấy… Đại Xà đã không còn như xưa nữa.
Linh Phong quay lại:
- Ông biết về nó?
Ông lão khẽ gật đầu, nhìn thẳng ra vùng nước tối:
- Ta là người chèo chống con thuyền này đã mấy chục năm. Từng tận mắt thấy nó lượn qua đáy hồ. Nhưng giờ… ánh mắt nó không còn là ánh mắt của sinh vật bảo hộ nữa. Có thứ gì đó đã biến nó thành quái vật của... Tử Xà Đảo.
Con thuyền vẫn tiến chậm về phía trước, mũi hướng thẳng đến một hòn đảo mờ ảo giữa làn sương.
Cả boong tàu bỗng im lặng. Tên đảo vừa thốt ra như mang theo một lớp hơi lạnh mỏng, khiến ngay cả ánh nắng chiều cũng trở nên nhạt màu.
Bầu không khí trên boong đột ngột đổi hẳn khi một tiếng huýt sáo vang vọng qua tiếng gió. Từ cầu thang dẫn lên, một bóng người thong thả bước ra. Mái tóc tím ánh lên dưới nắng chiều, từng lọn buông ngang cổ khẽ lay động trong gió. Đôi mắt sắc bén giấu sau nụ cười nửa miệng đầy tự tin, tựa như đã nhìn thấu mọi người ở đây.
Hắn khoác chiếc áo choàng tím than viền bạc, tà áo phất phơ theo từng nhịp sóng, vừa mang vẻ tao nhã vừa toát ra sự nguy hiểm ngầm.
Chống một tay lên lan can, hắn cất giọng đều nhưng đầy mùi khiêu khích:
- Nghe nói… cái đầu của Đại Xà giờ đáng giá hơn cả kho báu. Ai mang nó về, Hội sẽ thưởng đủ tài nguyên để sống xa hoa đến hết đời.
Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Thiên Minh. Một tia thích thú lóe lên, như thể vừa phát hiện một món đồ hiếm.
Gió hồ bất chợt mạnh hơn, sóng vỗ liên hồi khiến thân du thuyền rung nhẹ. Thanh niên tóc tím tiến lại gần, bước chân vang tiếng “cộc… cộc…” trầm đục trên sàn gỗ, mỗi bước đều như rút ngắn khoảng cách giữa hắn và mục tiêu mà ánh mắt hắn đã chọn.
Linh Phong khoanh tay, ánh mắt hẹp lại như đang cân nhắc từng lời:
- Nghe giọng điệu của anh… tôi đoán anh không đến đây chỉ để ngắm cảnh và uống gió hồ.
Thanh niên tóc tím nhếch môi, nụ cười nửa miệng vừa kiêu ngạo vừa như trêu ngươi:
- Ngắm cảnh thì tốt… nhưng chỉ là món khai vị. Món chính ở đây… là săn mồi. Còn các anh? Không phải cũng vì con mồi đó mà lên chuyến này sao?
Ám Thiên vẫn nằm nghiêng, một tay kéo vành mũ che mắt xuống, giọng nói vang lên trầm và lạnh đến mức gió hồ như chùng lại:
- Kẻ săn mồi… không phải lúc nào cũng là kẻ duy nhất sống sót.
Thanh niên tóc tím khẽ cười, tiếng cười mỏng như lưỡi dao lướt qua tai, nhưng ánh mắt hắn lại sắc như muốn xuyên thủng lớp phòng bị của cả ba:
- Đúng… nên tôi khuyên thật lòng, đừng chắn đường tôi. Đại Xà này… đã nằm trong tầm ngắm của tôi từ rất lâu rồi.
Thiên Minh bước lên một bước, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
- Anh sợ mất phần thưởng… hay sợ mất mạng?
Câu hỏi rơi xuống như một hòn đá, kéo bầu không khí trên boong trầm hẳn lại. Vài hành khách gần đó ngừng hẳn trò chuyện, những ánh mắt hiếu kỳ lén liếc về phía nhóm bốn người.
Thanh niên tóc tím không trả lời ngay. Hắn thong thả bước vòng quanh ba người như kẻ săn đang nắn gân đối thủ trước khi lao vào cắn xé. Mỗi bước chân “cộc… cộc…” trên sàn gỗ như nhịp gõ báo hiệu nguy hiểm đang đến gần.
Hắn khẽ cúi đầu, giọng hạ thấp chỉ vừa đủ để bọn họ nghe, nhưng từng chữ lại nặng như chì:
- Mạng tôi… không dễ lấy. Nhưng còn các anh… tôi không dám chắc.
Hắn dừng lại ngay sau lưng Thiên Minh, hơi thở lạnh thoảng qua gáy anh:
- Nhất là anh… Tôi đã nghe vài tin đồn. Nếu những gì tôi biết là thật… thì Quân Đoàn Hư Không sẽ cực kỳ hứng thú với thứ chảy trong huyết mạch của anh.
Linh Phong lập tức nhíu mày, bước lên chặn ngang, giọng lạnh đi:
- Cẩn thận với lời nói của mình.
Thanh niên tóc tím chỉ nhún vai, khóe miệng nhếch thành một nụ cười nửa miệng. Hắn thong thả lùi lại vài bước, ngả người vào lan can, đôi mắt vẫn ghim thẳng vào họ, ánh nhìn như con dao giấu trong vỏ:
- Thư giãn đi. Trên Tử Xà Đảo… sóng lớn mới chỉ vừa dâng.
Mặt trời dần chìm xuống, ánh hoàng hôn trải dài trên mặt hồ như tấm lụa đỏ cam rực cháy. Xa xa, Tử Xà Đảo hiện ra giữa màn sương trắng xám, đường viền mờ nhòe như một bóng ma khổng lồ nằm bất động.
Trên boong, gió lặng dần. Tiếng sóng vỗ vào mạn tàu trở nên thưa thớt, đều đặn đến mức bất an. Thuyền trưởng già siết chặt tay lái, đôi mắt dán chặt vào vùng nước trước mũi tàu. Ông khẽ gằn giọng, từng chữ nặng như chì:
- Hồ này… chưa bao giờ yên tĩnh đến thế. Chỉ khi… nó thức giấc.
Một tiếng ầm ù trầm sâu vọng lên từ đáy hồ, như tiếng gầm bị bóp nghẹt vọng qua hàng trăm lớp nước. Boong tàu rung nhẹ, rồi những vòng xoáy bắt đầu xuất hiện quanh mạn, xoay chậm nhưng đủ để làm sóng va vào nhau tạo thành những tiếng “oàm oạp” nặng nề.
Ám Thiên khẽ nhíu mày, tháo kính râm khỏi mắt. Đôi con ngươi đen phản chiếu ánh nước gợn sóng:
- Không phải gió… đó là chuyển động của một sinh vật khổng lồ.
Linh Phong nghiêng người qua lan can. Dưới làn nước xanh sẫm, một cái bóng dài vô tận lướt qua - thân hình uốn lượn chậm rãi nhưng mang theo sức ép nặng nề như cả hồ đang chuyển mình. Những mảng vảy loáng ánh đen pha tím, lạnh lẽo và bất an, tựa thứ sắc màu bị nhuộm bởi một quyền lực tà ác nào đó.
Linh Phong khẽ thốt, giọng lẫn sự kinh ngạc:
- Đại Xà… …nhưng tại sao vảy của nó lại như thế?
Thuyền trưởng nghiến chặt hàm, giọng khàn đi vì lo lắng:
- Nó không còn là sinh vật trong những câu chuyện truyền thuyết nữa. Đại Xà đã bị tha hóa… Và khi nó trồi lên, máu sẽ nhuộm đỏ cả hòn đảo lẫn vùng hồ này.
Một luồng chấn động bất ngờ quét qua, khiến cả thân tàu rung bần bật. Tiếng kim loại dưới đáy rên rỉ như đang bị bẻ cong. Vài hành khách hoảng hốt bám chặt vào lan can, mặt tái nhợt.
Giữa bầu không khí đặc quánh ấy, tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía sau boong. Thanh niên tóc tím xuất hiện, tà áo choàng tím than phất nhẹ trong gió hồ, khóe môi nhếch lên một đường cong khiêu khích:
- Xem ra… phần thưởng cho cái đầu của nó sẽ thuộc về kẻ nhanh tay nhất.
Ánh mắt hắn lướt qua từng người, như thể đang đo đếm đối thủ trước khi cuộc săn bắt đầu.
Con thuyền lướt xuyên qua màn sương dày, tiếng mái chèo và tiếng sóng vỗ mạn dần bị nuốt vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Khi làn sương tan ra, ánh trăng tròn soi xuống, để lộ Tử Xà Đảo như trồi lên từ trong mộng.
Nhưng khung cảnh ấy khiến nhiều người trên boong vô thức nín thở.
Những hàng cây ven bờ không mang màu xanh thường thấy. Thay vào đó, tán lá của chúng phát sáng rực rỡ trong đêm - sắc tím và xanh dương đan xen, như những ngọn lửa lạnh cháy âm ỉ. Ánh sáng huyền ảo phản chiếu trên mặt hồ, tạo thành những vệt lung linh lay động… khiến cả hòn đảo như đang thở.
Gió đêm lùa qua, làm đám lá phát sáng rung rinh. Từ xa nhìn lại, chúng chẳng khác nào vô số con mắt mờ ảo đang dõi theo từng chuyển động của con tàu, chờ đợi.
Ám Thiên khoanh tay, ánh mắt quét chậm quanh đảo, giọng trầm lạnh:
- Cảnh đẹp… nhưng mùi thì khác hẳn. Ở đây… có thứ đã chết, và chết nhiều.
inh Phong ngước nhìn những hàng cây đang phát sáng bất thường:
- Chắc chắn không phải hệ thực vật tự nhiên… Có thể… chúng cũng đã bị tha hóa như Đại Xà.
Từ sâu trong đảo, một âm thanh trầm đục vọng ra, lần này rõ rệt hơn, như tiếng quẫy đuôi của một sinh vật khổng lồ đang xé toạc lòng hồ. Thuyền trưởng già siết chặt cây sào, chỉ tay về phía bến đá:
- Mau xuống. Ở đây càng lâu… cơ hội sống càng ít.
Bến đá lặng lẽ trồi ra từ màn sương, mặt đá xám xịt phủ đầy rêu tím, từng khe nứt rỉ ra hơi nước đặc quánh mùi tanh tanh ngai ngái. Khi mũi thuyền vừa chạm, một làn sương mỏng từ trong đảo tràn ra, luồn dọc theo boong như những bàn tay lạnh lẽo vô hình, khẽ mời gọi.
Ba người cùng vài thủy thủ bước xuống. Tiếng giày chạm vào đá vang lên lộp bộp, như giẫm phải thứ gì mềm nhũn. Nhưng khi cúi nhìn, họ chỉ thấy những mảng rêu ẩm rượt… run rẩy nhẹ, như đang hít thở.
Mặt đất khẽ rung lên - không phải vì sóng.
Từ sâu trong đảo, một nhịp đập chậm rãi vọng lại, trầm và nặng như tiếng tim của một sinh vật khổng lồ đang đập ngay dưới chân họ. Mỗi nhịp đập, ánh sáng tím–xanh trên tán cây lại nhấp nháy, như thể cả cánh rừng đồng loạt hít vào… rồi thở ra.
Ám Thiên dừng bước, ánh mắt sắc lại, dán vào khoảng tối giữa hai thân cây cổ thụ:
- Có thứ gì… đang nhìn chúng ta.
Linh Phong liếc sang Thiên Minh. Anh vẫn bình thản, nhưng đôi vai hơi nâng lên dấu hiệu quen thuộc của một chiến binh khi đã xác định kẻ địch đang ẩn nấp.
Một luồng gió lạnh buốt tràn qua, mang theo mùi tanh ngái của máu ươn. Giữa những tầng lá tối om, hàng chục điểm sáng nhỏ bất chợt hiện ra, lơ lửng… di chuyển theo từng bước chân họ. Không phải đom đóm. Đó là những con mắt - tròn bằng nắm tay, đồng tử giãn rộng, chớp cùng một nhịp… và tất cả đều đang nhìn thẳng vào họ.
Từ sâu trong rừng, vang lên âm thanh kéo lê chậm rãi tiếng xích sắt khổng lồ cọ nghiến vào đá, khô khốc và lạnh lẽo, vọng xa như đến từ một nơi khác ngoài thế giới này.
Qua những lớp sương dày đặc, trung tâm đảo dần lộ ra. Một ngôi đền khổng lồ phủ kín rêu tím, mái vòm cao nứt vỡ nhưng vẫn sừng sững, tựa như kẻ đã trải qua ngàn năm bão tố mà không chịu khuất phục. Những cột đá loang lổ được chạm khắc hình đại xà cuộn tròn, vảy rắn sắc nét như vẫn còn hơi ấm sinh vật sống. Ánh sáng tím–xanh từ tán cây hắt xuống, khiến cả công trình chìm trong một ảo ảnh giữa mộng và thực.
Bên trong chính điện, từng mắt xích khổng lồ đen sạm như bị cháy quấn chặt lấy một cơ thể gầy gò. Hắn quỳ bất động, mái tóc bạc trắng dài quét nền đá, lay nhẹ theo từng luồng gió lạnh buốt thổi ra từ sâu trong điện.
Chậm rãi, hắn ngẩng đầu. Đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên một tia sáng sắc lẻm như lưỡi dao cắt ngang bóng tối. Giọng hắn khàn đặc, run lên vì một cảm xúc khó đoán:
- Tới rồi sao… tới rồi sao… kẻ thu nợ…
Một tràng cười vang lên khàn đục, vỡ vụn, nhưng không chỉ đến từ một giọng. Âm thanh ấy dội vào tường đá, vọng lại như hàng trăm tiếng cười chồng chất, hòa vào nhau thành một bản hợp âm méo mó của sự điên loạn. Nó kéo dài, xoáy sâu vào tai, rồi đột ngột bị nuốt chửng bởi âm thanh nặng nề từ phía sau chính điện.
Trong bóng tối đặc quánh, một cặp mắt khổng lồ mở ra - đỏ rực, đặc sệt như hai vầng máu đông. Đại Xà từ từ nâng cái đầu to khủng khiếp, khịt một hơi dài đến mức cuốn sạch làn sương trong đền, để lộ thân hình cuộn chặt quanh nền đá. Những vảy đen ánh tím phản chiếu ánh sáng ma quái, trườn quanh các cột đá như một bức tường sống bất khả xâm phạm. Thân nó dài đến mức, dù nhìn từ cửa, vẫn không thấy được đuôi - chỉ là những vòng cơ bắp cuồn cuộn biến mất vào bóng tối của các hành lang cổ xưa.
Không khí trở nên đặc quánh, mỗi hơi thở như dính lại trong cổ họng. Áp lực từ con quái vật khiến cả nền đá khẽ rung theo từng nhịp tim nó.
Một tiếng “rắc” khẽ vang lên âm thanh của xương hoặc thứ gì tương tự bị bẻ gãy vọng ra từ chính cơ thể Đại Xà. Những mảng vảy dày bắt đầu nứt toác, để lộ bên dưới thứ chất lỏng nhầy nhụa, tím đen như bóng tối bị nén lại. Từng giọt đặc sệt rơi xuống nền đá, lập tức bốc khói trắng và ăn mòn từng phiến gạch, để lại những vết cháy loang lổ như bị axit cắn xé.
Mắt Đại Xà giãn ra, toàn bộ con ngươi bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn viền ngoài hắt lên ánh tím quỷ dị. Nó ngẩng cao đầu, phát ra một tiếng rít trầm, thứ âm thanh lai tạp giữa tiếng kim loại mài nghiến và tiếng kêu gào của vô số linh hồn bị giam trong lửa.
Những vòng thân khổng lồ siết chặt lấy ngôi đền, khiến nền đá kêu rạn rạn. Các sợi xích đang giam giữ gã tóc bạc rung lên chan chát - không phải do hắn giãy giụa, mà vì sức ép từ sự biến đổi khủng khiếp đang lan ra khắp hòn đảo.
Mặt đất gầm lên như thể có thứ gì đang trỗi dậy bên dưới. Từ các khe nứt trên tường đền, từng sợi rễ cây đổi màu tím sậm bò ra, leo ngoằn ngoèo lên cột và trần, như thể cả hòn đảo đang hòa chung nhịp tim với con quái vật.
Một luồng khí lạnh buốt, đặc quánh mùi tanh của máu và vị gỉ sắt, tràn ra từ trong đền, quét qua rừng cây. Ánh sáng xanh–tím vốn huyền ảo giờ trở thành thứ ánh sáng bệnh hoạn, hắt lên gương mặt tất cả… khiến người ta nhận ra mình không còn là thợ săn, mà đã là con mồi lạc vào hang ổ của kẻ săn mồi nguyên thủy.
Đại Xà ngẩng cao đầu, hàm mở rộng đến mức những khớp xương kêu răng rắc. Bóng tối trong cổ họng nó không phải khoảng trống, mà là một xoáy sâu đang chuyển động, nuốt chửng ánh sáng và tỏa ra thứ áp lực như muốn hút mọi thứ vào.
Tiếng gầm của nó xé toạc màn đêm, vọng qua từng tán cây, dội vào vách đá và lăn xa đến tận rìa hồ. Mặt đất như rung theo từng nhịp rít, cả hòn đảo chìm trong sự uy hiếp nguyên thủy của một loài chúa tể.
Bên trong đền, ánh sáng xanh–tím le lói qua những khe hở của mái vòm đổ nát, in lên tường đá loang lổ dấu thời gian. Không gian nặng mùi rêu ẩm và sắt gỉ.
Cánh cửa gỗ khổng lồ khẽ “két” một tiếng, mở ra hẹp vừa đủ cho một bóng người lách vào. Thanh niên tóc tím bước vào, tà áo choàng tím than khẽ quét qua nền đá. Từ dưới gấu áo, từng làn khói tím đặc quánh trườn ra, bám lấy mặt sàn như những con rắn sống.
Hắn dừng lại giữa khung sáng mờ, khóe môi nhếch thành một nụ cười lạnh:
- Làm tốt lắm… lão già.
Ngồi giữa gian đền, lưng dựa vào bệ đá, một lão già gầy gò, mái tóc xám rũ xuống che gần nửa khuôn mặt, vẫn không ngẩng đầu. Giọng lão khàn đục, pha lẫn tiếng cười khẽ như nhạo báng:
- Mới ngày nào… chỉ là thằng nhóc ngây ngô… giờ đủ lông đủ cánh rồi nhỉ…
Làn khói tím từ chân thanh niên đã lan khắp nền đền, như một tấm màn mờ ảo bao lấy cả hai, khiến bầu không khí càng trở nên nặng nề và khó thở.
Thanh niên tóc tím bước chậm đến giữa chính điện, rồi ngồi bệt xuống nền đá như chẳng hề quan tâm đến tư thế. Hắn mỉm cười, giọng trầm đục vang lên giữa làn khói tím đặc quánh:
- Ông biết… khi ta đến đây… nghĩa là gì.
Lão già vẫn ngồi im, đôi mắt ẩn sau màn tóc bạc khẽ ánh lên. Giọng lão khàn đục, nặng như từng chữ kéo dài hơi thở cuối cùng:
- Cội rễ tha hóa… cần được thu hoạch. Mạng ta… cũng đến hồi kết rồi.
Thanh niên tóc tím khẽ nghiêng đầu, nụ cười mỏng đi, thay vào đó là ánh nhìn sắc lạnh:
- Kết thúc ư? Không… đây chỉ là khởi đầu. Ta đến… để thụ hưởng thành quả của Quân Đoàn. Và… để cho ông thấy, cái gọi là “thành tựu” của ông, sẽ rơi vào tay ai.
Hắn từ từ đứng dậy, rút khỏi vỏ một thanh kiếm hẹp, lưỡi kiếm ánh tím nhạt như ngọn lửa lạnh đang chảy dọc theo thép. Mỗi bước hắn tiến lại, khói tím càng cuộn trào, bò lên những bức tường đá, nuốt dần ánh sáng le lói từ mái vòm.
Hắn mỉm cười nhạt, giọng trở nên như một lời phán quyết:
- Sư phụ… hôm nay, ta sẽ trả lại cho ông… thứ ông từng trao cho ta.
Hắn xoay nhẹ cổ tay. Tiếng leng keng của kim loại vọng khắp gian đền khi những sợi xích trói lão già rung bần bật, rồi từng mắt xích một rơi xuống nền đá.
Hắn xoay cổ tay, ném một thanh kiếm khác về phía lão già. Thân kiếm bay xoay tròn, xé rách làn khói tím, ánh sáng tím nhạt quét một đường chói lòa giữa gian đền tăm tối.
Lão già vừa nắm chặt chuôi kiếm, tay vẫn còn run nhẹ vì sức lực cạn kiệt…
Thì “Xoẹt!!!” - từ ngay trước mặt, một luồng kiếm khí tím than bùng phát dữ dội, xé tan màn khói. Kiếm khí lao thẳng về phía thanh niên tóc tím, tốc độ nhanh đến mức chưa tới một phần mười giây đã áp sát.
Ánh sáng tím than chớp lóe trong mắt hắn.
Hắn nghiêng người tránh sang phải, mũ áo choàng khẽ rung vì luồng khí lướt sát, chém sâu vào cột đá phía sau, để lại một vết cắt nhẵn như gương.
Chân hắn chưa kịp chạm đất vững thì “Vút!” - lão già đã lao tới, kiếm trong tay xoay thành một vòng cung mờ ảo, kèm theo tiếng gió rít sắc lạnh.
Giọng lão khàn nhưng vang như chuông đồng:
- Ta đã dạy ngươi …để dùng thứ này chống lại ta sao?
Thanh niên tóc tím cười nửa miệng, hất kiếm đỡ lấy, kim loại chạm nhau tóe ra tia sáng tím rực rỡ. Hắn ép mạnh, đẩy lão lùi nửa bước:
- Không… là để vượt qua ông.
Hai thanh kiếm quấn lấy nhau, liên tục đổi góc, mỗi đòn đều mang theo sát ý như muốn chém toạc cả gian đền. Những mảnh đá vụn rơi lả tả từ trần, hòa vào khói tím đang cuộn xoáy quanh họ.
Gió kiếm rít lên, những phiến đá dưới nền bị cắt phăng như giấy mỏng, từng mảnh vụn bị hất văng ra bốn phía. Không khí trong gian đền chao đảo, nhiệt lạnh của kiếm khí tràn ra khiến từng ngọn lửa tím trên các bệ đèn chập chờn, rồi nghiêng hẳn theo luồng gió.
Cả khoảng khắc ấy chỉ kịp ghi lại… đôi mắt lão già bừng sáng, chứa thứ quyết liệt chưa từng tắt, như muốn dồn hết phần hơi tàn vào một nhát chém cuối cùng.
Thanh niên tóc tím không lùi, cũng không né. Hắn chỉ nghiêng nhẹ cổ, khoé môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng.
Ngay khi luồng kiếm khí tím than còn cách chưa đầy nửa sải tay, bàn tay hắn nắm chuôi kiếm, một đường chém xé toạc không khí.
“Keng!!!”
Hai luồng kiếm khí va chạm - một trầm nặng, một sắc lạnh - nổ tung thành cơn bão lưỡi kiếm quét trọn gian đền. Bệ thờ rung chuyển, các sợi xích trên trần va vào nhau leng keng như tiếng cười quỷ dữ.
Tia lửa ma quái bắn ra, hòa cùng khói tím xoáy thành những vòng xoắn nghẹt thở. Lưỡi kiếm của hai người vẫn khóa chặt, sức ép dồn vào nhau đến mức nền đá dưới chân rạn nứt, từng đường nứt lan ra như mạng nhện.
Lão già gằn từng tiếng, mồ hôi lạnh lăn dài trên gương mặt hốc hác
- Ngươi… rốt cuộc muốn gì?
.
Thanh niên tóc tím nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia cuồng nhiệt pha lẫn kính trọng méo mó:
- Thứ ông gọi là cội rễ tha hóa… không chỉ để thu hoạch. Nó là chìa khóa. Chìa khóa để mở cánh cổng đến quyền năng mà ông chưa bao giờ dám bước qua.
Lão già siết chặt chuôi kiếm, đẩy mạnh một cú khiến lưỡi kiếm tóe sáng rực:
- Ngông cuồng! Con đường đó… chỉ dẫn tới vực thẳm!
Thanh niên bật cười khẽ, tiếng cười vang trong làn khói:
- Vực thẳm… hay là ngai vàng, còn tùy kẻ đứng trên mép vực là ai.
Câu nói chưa dứt, hắn xoay cổ tay, lưỡi kiếm bẻ góc đầy hiểm độc, ép lão già phải xoay người tránh. Đòn phản công vừa dứt, hắn tiếp tục lao tới như muốn dồn đối phương đến tuyệt lộ.
Một cú chém chếch từ dưới lên của hắn xé toạc bệ thờ đá phía sau, mảnh vỡ bay tứ tung.
Lão già trượt dài trên nền, dùng kiếm chống xuống để hãm lại, ánh mắt sáng rực:
– Ngươi quên ai đã nhặt ngươi từ đống xác chết kia lên sao? Quên ai đã dạy ngươi thở, cầm kiếm, sống sót sao?
Thanh niên tóc tím đạp mạnh xuống sàn, những vòng khói tím cuộn siết quanh chân hắn, đẩy hắn lao lên như một mũi tên:
– Ta không quên… nhưng ngươi cũng nên nhớ… tất cả những gì ngươi dạy, ta đã vượt xa rồi.
Hai lưỡi kiếm va vào nhau một lần nữa, tạo thành một vòng xung kích tím than thổi tung bụi và mảnh gạch vỡ. Trong làn khói mờ, đôi mắt của cả hai đều ánh lên tia quyết liệt, nhưng một bên là lạnh lùng, một bên là bi thương.
Một cú đâm thẳng của thanh niên tóc tím xuyên qua hàng phòng thủ, buộc lão già phải lùi ba bước liền, sống kiếm run lên vì lực va chạm. Hắn không truy kích ngay mà ngẩng mặt lên, để ánh trăng soi rõ nụ cười mỉm đầy ẩn ý:
– Sư phụ… ngài biết tại sao ta lại đích thân đến đây không?
– …
Lão già siết chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh lăn trên thái dương.
Giọng hắn trầm xuống, mỗi từ như một nhát dao:
– Không chỉ để thu hoạch rễ tha hóa… mà là mở phong ấn cuối cùng cho kẻ dưới chân ngài.
Ánh mắt lão già mở to trong khoảnh khắc, thoáng qua sự bàng hoàng lẫn phẫn nộ:
– Tử Dương… ngươi định phá vỡ cấm chế? Ngươi biết nó là thứ gì mà!
Thanh niên tóc tím bước từng bước chậm rãi, vòng khói tím quanh người như sống dậy:
– Biết chứ… biết rõ hơn bất kỳ ai. Tha Hóa Chi Thần… sẽ giáng lâm. Và ta… sẽ là kẻ đầu tiên được ban phước.
Lão già cắn răng, nhưng ngay khi ông chuẩn bị lao lên, một luồng kiếm khí tím than cực mạnh xé thẳng mặt đất giữa hai người, chặn đường.
Hắn nắm chặt kiếm, nghiêng đầu, giọng vừa như thách thức vừa như tiễn biệt:
– Sư phụ… đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta giao kiếm.
Trong khoảnh khắc ấy, lão già hiểu ra - kẻ trước mặt không còn là đứa trẻ năm xưa cần mình dẫn dắt, mà là một chiến binh của phe đối nghịch, một con dao đã được rèn để đâm thẳng vào trái tim thế giới.
Hai thanh kiếm lao vào nhau như hai cơn bão trái chiều. Tia lửa tím than và ánh bạc liên tục nổ tung, rạch ngang các bức tường rêu phong của ngôi đền, để lộ những khe nứt sâu hun hút. Mỗi cú chém dội lại như búa giáng, luồng chấn động truyền xuống tận nền đá, khiến bụi rơi từ trần như mưa.
Lão già xoay người, kiếm vẽ một đường cung rộng, chặn cú đâm thẳng vào tim. Sức va chạm làm bàn tay tê rần, nhưng ông vẫn nghiến răng, dùng quán tính xoay thêm một vòng chém trả ngang hông. Thanh niên tóc tím lùi nửa bước, khói tím cuộn quanh chân, rồi lập tức lao vào áp sát, đường kiếm của hắn nhanh đến mức chỉ còn là vệt sáng tím xé màn bụi.
Tiếng kim loại chát chúa vang lên liên hồi, mỗi lần lưỡi kiếm gặp nhau, gió kiếm lại quét tan làn khói mờ, để lộ đôi mắt của hai kẻ từng là thầy trò - một bên lạnh lẽo như đá núi, một bên cháy bỏng như ngọn lửa sắp tàn.
Bất ngờ, Tử Dương xoay cổ tay, thay đổi góc tấn công. Lão già chặn được cú đầu tiên, nhưng đòn tiếp theo giáng xuống như búa sấm. Cả thân người ông chao đảo, mũi chân trượt nhẹ trên nền đá ẩm rêu.
Rầm!
Một cú chém xéo của hắn bổ thẳng xuống, khiến bệ đá sau lưng lão già vỡ toang, mảnh vụn bay văng khắp gian điện. Sức ép đẩy ông lùi ba bước, đầu gối trái chạm mạnh xuống đất, hơi thở gấp gáp.
Keng!
Thanh kiếm rơi khỏi tay, xoay tròn trên nền đá rồi dừng lại trong vũng sáng yếu ớt.
Lão già nghiêng người, một tay chống xuống sàn, một tay vô thức tìm chuôi kiếm đã rời xa tầm với.
Tiếng bước chân lạo xạo vang lên, dồn dập nhưng không vội vã. Bóng của Tử Dương in dài trên nền đá, nuốt dần khoảng cách giữa hai người.
Hắn quỳ xuống, một tay ôm lấy cơ thể gầy gò của lão, như một kẻ săn mồi ôm chặt chiến lợi phẩm, nhưng ánh mắt không hoàn toàn vô cảm - có một thoáng lặng đi, mơ hồ như nhớ lại điều gì.
Lão già hé mở đôi môi khô khốc, giọng khàn đục vỡ vụn:
– Tử Dương… ta biết ngày này sẽ tới. Nhưng ta ngàn lần… không muốn người đến lại là ngươi. Tử Dương… kẻ đã phụng sự cho Thần… thì vĩnh viễn không còn con đường thành Thần.
Hơi thở ông dần loãng, mí mắt chậm rãi khép lại, để mặc số phận trôi về phía cuối cùng.
Tử Dương cúi đầu, siết chặt hàm, giọng trầm khẽ vang trong không gian đặc quánh khói tím:
– Sư phụ… ta tự có con đường của mình. Dù phải bước qua tất cả… kể cả người.
Nói rồi, hắn mở to mắt. Sắc tím trong tròng mắt lóe lên một tia sáng lạnh, như một lời hứa không ai mong đợi… hay như dấu hiệu mở ra một con đường mà chẳng ai lường trước.
Khoảnh khắc đó, ở bên ngoài, bầu trời trên Tử Xà Đảo như bị xé toạc bởi một tiếng gầm rung trời.
Đại Xà vươn cổ cao, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa treo trong màn đêm. Thân thể khổng lồ cuồn cuộn, từng vòng cơ bắp siết chặt lấy ngôi đền như muốn nghiền nát nó. Lớp vảy đen sẫm nhuốm ánh tím tha hóa rung lên bần bật, và từ những khe nứt li ti trên vảy, chất lỏng tím đen đặc quánh rỉ ra, nhỏ xuống nền đá với tiếng xèo xèo ăn mòn.
Luồng áp lực khủng khiếp ập xuống, như cả bầu trời sụp xuống đầu. Mặt hồ xung quanh đảo dậy sóng, từng con thuyền neo xa bờ cũng rung bần bật, dây neo kêu “rít rít” như sắp đứt.
Linh Phong nheo mắt, bàn tay siết chặt thanh kiếm Ám Thiên vừa trao, lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng mờ. Anh nói khẽ nhưng tiếng vẫn xuyên qua tiếng gió rít:
– Nó sắp mất kiểm soát hoàn toàn…
Ám Thiên đứng cạnh, nửa người chìm trong bóng tối, mũi kiếm thẳng hàng với đôi mắt xà:
– Vậy thì trước khi nó nuốt cả đảo, ta cắt đầu nó trước.
Thiên Minh không nói gì. Anh bước lên, mỗi bước như dồn áp lực vô hình xuống mặt đất, khiến lớp đất đá mỏng dưới chân rung nhẹ.
Từ sâu trong rừng, ánh sáng tím từ tán cây đồng loạt dịch chuyển. Hàng trăm luồng sáng lách qua thân cây, hợp lại thành những dòng chảy huyền ảo, rồi tràn về phía Đại Xà. Chúng cuộn quanh thân nó, như những con rắn ánh sáng đang truyền thêm sức mạnh cho con quái vật.
Tiếng gầm thứ hai vang lên - lần này, không chỉ là tiếng của một con thú. Nó giống như hàng nghìn giọng nói trộn lẫn, gào thét cùng lúc, khiến không khí run rẩy, tim người nghe đập loạn nhịp.
Trong đền, Tử Dương mỉm cười khi cảm nhận luồng sức mạnh đang trào dâng từ dưới chân mình.
Ngoài rừng, Linh Phong siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt anh và Ám Thiên đồng loạt hướng về Thiên Minh, như chờ đợi khoảnh khắc anh khai chiến.


0 Bình luận