• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 Tiến đến thế giới

Chương 08 Thủy hỏa giao phong

0 Bình luận - Độ dài: 2,622 từ - Cập nhật:

Thiên Minh trước giờ cũng chẳng hề biết bản thân là ai và cũng không một ai biết anh là ai, giờ có người nhắc đến thân thế thì liền hỏi:

- Anh biết thân thế tôi à?

Xích Long nhìn Thiên Minh đáp:

- Nghe Linh Phong kể và những thông tin tôi thu thập được tôi có thể lờ mờ đoán ra thân thế của anh. Dù sao nếu anh muốn biết thì có thể theo tôi tìm hiểu.

Linh Phong nghe Xích Long nói thì cúi đầu xuống mỉm cười. Còn Thiên Minh hiếu kỳ hỏi tiếp:

- Tìm hiểu? Bằng cách nào?

Xích Long đáp:

- Anh là một thí nghiệm và tôi có manh mối về anh. Nếu hứng thú thì anh theo tôi điều tra. Anh cứ hành động theo chỉ đạo của tôi là sẽ tìm ra thân thế thôi mà.

Nghe đến đây, Linh Phong cười và nghĩ thầm trong bụng:

- Hay đấy, lần trước ông anh tôi bị đánh nhừ tử, giờ sao dám đi một mình nữa, giờ gặp được một cao thủ sao không lôi kéo cho được.

Xích Long quay sang Linh Phong nói:

- Lần trước ta về đã đăng ký cho ngươi dự thi lên chiến binh siêu cấp. Ngươi đã đủ điểm từ lâu nên đăng ký dễ thôi. Còn Thiên Minh thì không đủ điểm nhưng ta sẽ chuyển điểm của ta và ngươi sang cho anh ấy rồi.

Xích Long nhìn sang Thiên Minh và nói:

- Nãy tôi đã đăng ký cho anh dự thi chiến binh siêu cấp rồi. Ba ngày nữa cả hai người sẽ thi.

Linh Phong nhìn Xích Long, vẻ mặt khó chịu, hỏi:

- Sao anh tự quyết định như vậy?

Xích Long nhìn Linh Phong trả lời:

- Ta thấy ngươi đủ năng lực nhưng không dám thi để lên cấp nên giúp ngươi thôi.

Linh Phong nhếch mép nói:

- Lần trước anh làm nhiệm vụ thấy khó ăn quá nên giờ kéo em theo để có gì có thể dễ thoát thân hơn à?

Xích Long đáp:

- Còn tùy thôi.

Linh Phong lại hỏi:

- Anh đăng ký dự thi nhưng thi thứ gì?

Xích Long nhìn lên trần nhà nói:

- Chiến đấu. Và ba ngày nữa bắt đầu. Kì này ngoài ngươi và Thiên Minh thì còn hai người nữa dự thi chiến đấu.

Nói xong, Xích Long đứng dậy rời khỏi thư viện. Thấy vậy, Thiên Minh và Linh Phong cũng lập tức theo sau. Cả ba nhanh chóng xuống đến đại sảnh.

Xích Long tiến thẳng đến quầy tiếp tân, còn Thiên Minh và Linh Phong đứng đợi bên ngoài. Một lát sau, hắn quay trở lại, tay cầm bốn miếng kim loại sáng bóng, nói :

- Đây là bốn thẻ dữ liệu. Mỗi thẻ có thể lưu trữ một lượng lớn thông tin - từ văn bản, hình ảnh, âm thanh, đến video ba chiều và nhiều dạng dữ liệu khác nữa. Nãy tôi thấy anh đọc sách công nghệ khá nhiều, chắc hẳn biết sử dụng rồi chứ ?

Thiên Minh đưa tay nhận lấy, mắt ánh lên vẻ bình thản :

- Có, tôi biết sử dụng.

Xích Long gật đầu, không nói gì thêm :

- Vậy về thôi.

Trời đã gần trưa, ba người rời khỏi trụ sở, trở về ngôi nhà quen thuộc. Trong một căn phòng yên tĩnh, ba bức tường làm bằng kính trong suốt mở ra khung cảnh khu vườn hoa rực rỡ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành từng dải sáng vàng óng ánh rơi nhẹ xuống nền đất.

Xích Long và Thiên Minh ngồi bên khung cửa kính, lặng lẽ ngắm nhìn hoa lá rung rinh trong gió. Linh Phong từ bên ngoài bước vào, tay cầm một chiếc mâm bạc, trên đặt ba ly nước mát.

Hắn đặt mâm xuống bàn, kéo ghế ngồi vào giữa hai người, ánh mắt lười biếng nhưng vẫn lóe lên một tia thích thú khi nhìn ra khu vườn ngoài kia.

Không gian trầm lặng trong phòng như tĩnh lại một khắc, chỉ còn tiếng gió nhẹ ngoài vườn hoa thoảng qua. Đúng lúc ấy, Xích Long chậm rãi lên tiếng, phá tan bầu không khí yên ắng:

- Ba ngày nữa, hai người sẽ dự phần thi chiến đấu. Ta tin cả hai đều có thể vượt qua, nhưng không được chủ quan.

- Mỗi mục tiêu đều có những “điểm sáng” xuất hiện trên thân thể. Chỉ khi đánh trúng những điểm đó, đòn đánh mới được tính điểm. Còn nếu đánh trúng chỗ khác thì... vô ích.

- Các mục tiêu về sau sẽ thay đổi vị trí điểm sáng liên tục. Lúc đó, không chỉ nhanh mà còn cực kỳ khó nắm bắt. Họ sẽ phát cho các ngươi một ít phi tiêu để xử lý mục tiêu tầm xa, nhưng số lượng rất hạn chế – không thể dùng tuỳ tiện được.

Linh Phong nhíu mày, nghiêng đầu hỏi:

- Mục tiêu? Là thứ gì cơ?

Xích Long đưa mắt nhìn cậu, ánh mắt lặng lẽ như thể đang nhớ lại một ký ức không vui:

- Là người máy chiến đấu. Chúng không có cảm xúc, không biết nhân nhượng. Dù đã bị giới hạn sức mạnh để phù hợp với kỳ thi, nhưng một đòn của chúng... cũng đủ khiến ngươi phải vỡ xương.

- Trong bài thi, mỗi người phải đấu với mười mục tiêu cùng lúc. Chúng sẽ càng lúc càng mạnh hơn, càng nhanh hơn. Nếu một người hạ được đến con thứ tám, đã là rất hiếm. Nên đừng ảo tưởng gì.

- Chỉ cần hạ sáu mục tiêu là đủ vượt qua. Nhưng nhớ kỹ: kể từ con thứ sáu trở đi, tốc độ của bọn chúng sẽ tăng gấp đôi. Sai một bước, có thể trả giá bằng cả mạng sống.

Câu nói vừa dứt, căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường.

Linh Phong ngạc nhiên nói :

- Người máy à nếu làm hỏng thì tiếc quá nhỉ.

Xích Long cười đáp :

- Ngươi khỏi lo chúng tự sửa chữa rất nhanh dù một chiêu mà ngươi đánh nát vụn nó thì chưa đầy mười giây chúng đã nguyên vẹn. Nếu thực chiến chúng không bị giới hạn thì ta không chạm được vào chúng, chúng rất nhanh và vô cùng mạnh. Nếu muốn lên cấp chỉ huy ngươi phải đánh bại ba con không bị giới hạn sức mạnh.

Linh Phong thốt lên không dấu được vẻ ngạc nhiên :

- Cái gì ? Chúng mạnh vậy à ?

Xích Long trả lời :

- Chúng cũng là một đống sắt vụn thôi trong hội người trên cấp chỉ huy đều có thể hạ được chúng cả thôi.

Thiên Minh cũng không thắc mắc gì nâng trên tay ly nước của Linh Phong đưa tới uống một ngụm rồi tựa vào ghế ánh mắt xa xăm nhìn về phía vườn hoa. Một lúc sau Linh Phong rời khỏi căn phòng, chỉ còn Xích Long cùng Thiên Minh ngồi lại trong phòng Xích Long nhẹ nhàng nói :

- Tôi biết anh có nhiều kiến thức về các loại thiên phú trên thế giới này, điểm mạnh và nhược điểm của chúng.

Xích Long dứt câu Thiên Minh trả lời :

- Tôi có những trí thức đó, anh muốn có chúng sao ?

Xích Long liền đáp lại :

- Ngoài võ công anh hãy cho tôi biết thêm về những trí thức về các loại thiên phú. Anh cũng không khác gì người thầy của tôi, mà thầy ai lại không dạy hết những trí thức cho học trò chứ?

Thiên Minh thở dài nói :

- Nếu cậu muốn biết thì cũng được thôi. Dù sao cậu cũng xem tôi như thầy mình.

Sau câu nói của Phi Phong, Xích Long mỉm cười hài lòng. Đến trưa Linh Phong trở lại căn phòng gọi Thiên Minh và Xích Long đến phòng ăn, ăn bữa trưa. Ba người ăn chậm rãi thưởng thức những món ăn mà Linh Phong tạo ra. Xích Long nhìn Thiên Minh hỏi :

- Bao giờ anh đưa cho chúng tôi các thẻ dữ liệu đó ?

Thiên Minh nuốt thức ăn trong miệng rồi chậm rãi trả lời :

- Sáng sớm mai tôi sẽ đưa cho hai người. Mai hai người có thể bắt đầu học, tìm hiểu và phát triển võ công.

Xích Long khi nghe xong quay sang Linh Phong nói :

- Mai ta sẽ mượn một trong hai con thú trong vườn. Ta sẽ rời khỏi đây chắc khoảng năm ngày sẽ trở lại, cũng tùy tốc độ bay của bọn thú đó thôi.

Linh Phong nhìn Xích Long thắc mắc :

- Anh định đi đâu ? Mới về chưa được mấy ngày mà.

Xích Long nhìn xuống bàn đáp :

- Chuyện này ngươi không cần phải quan tâm ta chỉ làm những việc vì hai ta mà thôi, điều mà ngươi cần quan tâm bây giờ là phải hạ gục được sáu robot chiến đấu kìa.

Đến đây, không ai nói gì thêm.

Sau bữa ăn, Linh Phong bước ra vườn. Hắn ngồi xếp bằng ngay giữa mặt nước của một hồ nhỏ hình bán nguyệt. Mặt hồ yên ả, chiều ngang chỉ chừng ba bốn mét, chiều dài khoảng mười mét, quanh bờ mọc rải rác vài gốc cây lớn, tuy thưa nhưng bóng lá cũng đủ che phủ một phần mặt nước. Linh Phong nhắm mắt nhập định, thân thể lơ lửng ngồi trên mặt hồ, xung quanh hắn những lốc xoáy nước nhỏ xoay tròn chậm rãi, như phản ánh dòng nội lực đang luân chuyển trong người.

Cùng lúc đó, ở phía chuồng nuôi hai tiểu dị thú, Xích Long đang đứng giữa hai con thú, tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mềm mịn trên cánh chúng. Trên gương mặt anh lúc này không còn vẻ cứng cỏi thường thấy, mà là một sự dịu dàng lặng lẽ hiếm hoi, như thể anh đang nhớ lại điều gì đó rất xa.

Thiên Minh thì ngồi nơi góc vườn, chính giữa một vòng cây nơi anh từng dạy kiếm cho Linh Phong và Xích Long. Trên tay anh là hai thẻ dữ liệu. Phần vỏ kim loại của cả hai thẻ đã bật mở, lộ ra màn hình trong suốt phát ra những luồng sáng vàng nhạt. Hàng loạt ký tự nhanh chóng lướt qua, liên tục, như dòng chảy tri thức không ngừng. Thỉnh thoảng lại có những hình ảnh ba chiều lấp ló hiện lên rồi nhanh chóng tan biến.

Đôi mắt Thiên Minh nhắm hờ, thế nhưng ánh sáng xanh từ trong con ngươi vẫn không ngừng tỏa ra. Khi anh bất chợt mở mắt, ánh sáng ấy bùng lên chói lọi, xuyên thẳng qua những tán cây dày đặc, soi rọi cả khu vườn. Người đứng cách đó hai mươi mét e rằng cũng chẳng thể nào mở mắt nhìn trực diện vào thứ ánh sáng ấy.

Xích Long chơi đùa một hồi với hai tiểu dị thú thì rời khỏi, chậm rãi đi vào nhà rồi men theo con đường nhỏ vòng quanh khu vườn như đang tìm kiếm điều gì đó.

Đi một đoạn khá xa, cuối cùng anh dừng bước tại nơi Linh Phong đang luyện công. Từ khoảng cách bảy mươi mét, Xích Long cúi người nhặt lấy một viên đá cỡ nắm tay, tay khẽ siết, rồi đột ngột ném mạnh về phía Linh Phong, miệng cười nói lớn:

- Lâu rồi không tỷ thí, xem thử võ công của ngươi đã tiến bộ được bao nhiêu.

Linh Phong nghe vậy, không đứng dậy mà chỉ đưa tay vung nhẹ, ánh mắt vẫn nhắm, miệng đáp:

- Chắc chắn cũng không quá tệ đâu.

Ngay sau lời nói, mặt hồ dưới chân hắn bỗng cuộn lên, từng làn nước hội tụ thành một hình thể rõ ràng - đầu rồng bằng nước trồi lên từ đáy hồ, ngẩng cao, há miệng lao thẳng về phía viên đá đang bay đến.

“Bốp!”

Viên đá tọt vào miệng con rồng nước, nhưng vẫn tiếp tục lao thêm một đoạn, chừng hai mét nữa, trước khi dừng lại ở phần cổ con thủy long. Rõ ràng viên đá không hề bị triệt tiêu lực, mà chỉ tạm bị nuốt giữ bên trong luồng nước do nội lực Linh Phong tạo thành.

Ngay lúc ấy, con thủy long vọt mạnh về phía Xích Long. Đối diện đòn thế này, Xích Long không né tránh, chỉ tung ra một quyền, ngọn lửa bùng lên từ nắm tay hóa thành hình thể rõ rệt - một con hỏa long giận dữ lao đến.

Hai luồng khí long va chạm giữa không trung.

“Xèo xèo!”

Tiếng nước bốc hơi vang lên liên tiếp. Màn sương dày đặc lan tỏa khắp khoảng sân rộng gần ba mươi mét. Thủy long bị bốc hơi hoàn toàn bởi hỏa long, nhưng cùng lúc đó, chính luồng hơi nước cũng khiến hỏa long bị dập tắt trước khi kịp đến gần Linh Phong.

Cả khu vực lúc này chìm trong sương mù trắng đục, như phủ một màn khói mỏng.

Xích Long nheo mắt, lách người sang bên theo phản xạ - vừa kịp né một vật đang lao vút qua.

“Uỳnh!”

Tiếng nổ vang lên, mặt đất bị khoét thành một hố sâu. Vật thể kia cắm sâu xuống đất không gì khác ngoài viên đá ban nãy mà Xích Long đã ném.

Thì ra lúc con thủy long lao tới, nó đã lợi dụng thân hình để che giấu viên đá bên trong, rồi phun ra một luồng thủy lực, đẩy viên đá lao tới một cách bất ngờ, đầy hiểm độc.

Xích Long bật cười, lên tiếng:

- Chú mày định giết anh à? Chỉ tiếc là còn lâu lắm nha.

Vừa dứt lời, thân hình Xích Long đã lao thẳng vào màn sương dày đặc. Bên trong, ánh lửa vụt qua chớp nhoáng khắp nơi, từng tia nước bắn tung từ nhiều hướng khác nhau. Màn sương quá dày, mắt thường không thể nhìn thấy điều gì bên trong, chỉ nghe vang vọng liên tục tiếng “xèo xèo” của hơi nước bị thiêu đốt.

Bất chợt - “Bòm!” - một tiếng nổ lớn vang lên, như một quả pháo bị kích nổ giữa trời quang. Sóng xung kích lan ra mạnh mẽ, thổi bay màn sương từ trong ra ngoài, quét sạch cả khoảng sân vườn.

Ngay chính giữa, Linh Phong và Xích Long đứng đối mặt, nắm đấm hai người chỉ còn cách nhau chừng ba mươi centimet. Áp lực từ nội kình khiến đất đá dưới chân vỡ tung, tạt mạnh ra xung quanh như bị cày xới.

Các khối đá bị chấn động dựng đứng thành vòng, bao lấy hai người như một bức tường thành nhỏ cao khoảng một mét. Vòng đá ấy có bán kính chừng mười bảy mét, càng vào sâu thì nền đất càng lõm xuống như hình dáng chiếc nón lá úp ngược.

Một số cây lớn quanh khu vực đã bị đánh bật gốc, gãy đổ tán loạn. Vòng tròn đá phạm đến mép hồ nước, khiến nước tràn vào “ầm ầm” cuộn lên từng đợt. Nhưng kỳ lạ thay, dòng nước vừa tràn đến gần liền bị một lớp khí lực vô hình chặn lại, quay cuồng bên ngoài không thể chạm vào hai người đang đứng giữa trận đấu.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận