Tập 01 Tiến đến thế giới
Chương 19 Tàn Khúc Hắc Trúc - Tân Chương Ám Thành
0 Bình luận - Độ dài: 2,796 từ - Cập nhật:
Hắc Trúc Lâm chìm trong một sự tĩnh lặng quỷ dị.
Tro bụi còn lơ lửng trong không khí, mùi máu chưa tan, đất đá nứt nẻ kéo dài đến tận chân trời. Nơi từng là tổ địa uy nghi của Ám tộc, giờ chẳng khác nào chiến trường tận thế.
Bốn huynh đệ Ám gia, kẻ gục trên đất, người chống kiếm thở dốc, toàn thân bê bết máu. Không một ai còn đủ sức gào gọi, chỉ có ánh mắt ngập nỗi đau và sự trống rỗng vô tận.
Phía ngoài cửa Hắc Trúc Môn Quan, đội quân áo giáp đỏ vẫn đứng bất động. Khi khe nứt không gian biến mất, mọi sát khí cũng dần tan, nhưng bầu không khí áp bức vẫn đè nặng lên ngực từng binh sĩ. Không ai dám lên tiếng. Không ai dám bước vào.
Bốn huynh đệ dựa vào vách đá gãy, thở dốc như cá mắc cạn. Máu trên giáp, trên kiếm, trên đất hòa vào nhau không phân biệt nổi đâu là của ai.
Một lúc lâu, Ám Huyết mới cười nhạt, nhưng nụ cười chan đầy cay đắng:
— Hư Không Quân Đoàn ư? Hừ, ngoài cái tên hão huyền ra thì có gì đáng sợ. Đừng nói là chỉ vài kẻ ô hợp kia… Nếu ta muốn, sớm muộn cũng chém sạch.
Ám Tân vẫn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi mở miệng. Giọng hắn không lớn, nhưng rơi vào tai ai cũng nặng như đá tảng:
— Nếu thật chỉ là ô hợp, thì cần gì khiến đại ca phải đi cùng? Các ngươi đã quên rồi sao? Một người, một kiếm… đã tàn sát trăm chiến tướng, giết sạch hàng trăm trưởng lão từng kẻ đều là cường giả trụ cột. Nếu không phải hắn, thì quân Hư Không có tư cách ép buộc sao?
Hắn dừng lại, siết chặt Ám Vương Ấn trong tay, máu rịn qua kẽ ngón:
— Nói cho đúng, đó không phải là ép buộc. Mà là… đại ca muốn chúng ta thấy, muốn chúng ta hiểu. Đây chính là bài kiểm tra của hắn để lại.
Không khí trùng xuống, chẳng ai thốt được lời nào.
Ám Lệnh ngẩng đầu nhìn vào mảng trời đen đặc, giọng như lưỡi dao lạnh buốt:
— Một người, một kiếm, dọn sạch tất cả. Ngươi thử nghĩ xem… nếu đổi lại là ngươi, ngươi có thể làm được không?
Câu hỏi ấy nện xuống như sấm. Cả bốn đều lặng đi. Trong sự im lặng đó, lần đầu tiên họ nhận ra:
- Khoảng cách giữa mình và đại ca… vốn chưa từng thu hẹp, mà chỉ càng ngày càng xa.
Ám Tân lau vội vết máu nơi khóe môi, ánh mắt rực lên tia kiên định hiếm thấy.
— Giờ quan trọng nhất… vẫn là Ám Thành. Đại ca đã chọn rồi, chúng ta không thể phụ.
Bốn huynh đệ gượng đứng dậy, thân thể đầy thương tích nhưng bước chân vẫn vững vàng. Cùng nhau, họ quay về phía cánh cửa Hắc Trúc Lâm, nơi rừng trúc tang thương còn bốc khói máu.Tất cả cùng binh lính nhanh chóng quay về trước đại điện.
Phía xa, Linh Phong vẫn bị Thiên Minh giữ chặt. Hắn vùng vằng, hừ lạnh:
— Được rồi, buông ta ra! Trò vui cũng kết thúc rồi còn gì.
Thiên Mẫn nhếch môi, ánh mắt sâu thẳm:
— Ngươi nghĩ gì trong đầu vậy? Nếu hắn thực sự muốn ra tay… thì ngươi hay ta, chẳng cứu được ai đâu.
Không đáp, Ám Tân tiến lên một bước, nâng cao Ám Vương Ấn trong tay. Luồng hắc khí dày đặc bùng nổ, kéo dài khắp quảng trường trước điện.
Ầm!
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ binh lính Ám gia quỳ rạp xuống, từ ngoài thành đến trong cung, từ chiến tướng đến quân sĩ. Từng tiếng hô đồng thanh vang vọng, tựa như chấn động cả bầu trời:
— Ám Vương vạn tuế! Ám Vương vạn tuế!
Âm thanh dậy sóng, lan khắp Ám Thành.
Ngay lúc đó, từng tia sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm dày đặc. Mặt trời trỗi dậy từ phía chân trời, vầng dương rực lửa chiếu xuống, xua tan mây đen còn sót lại.
Ánh sáng ấy rọi xuống thành trì đẫm máu, xuyên qua rừng trúc hoang tàn, phủ lên bóng dáng Ám Tân và các huynh đệ, tựa như minh chứng cho một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.
Ám Tân siết chặt Vương Ấn, hắc khí lạnh lẽo luồn vào tận cốt tủy. Từng vết máu trên tay hắn nhuộm lên hoa văn cổ xưa, khiến Ấn sáng rực một màu đen huyền.
Trong khoảnh khắc đó, lòng hắn run lên.
“Đại ca… từ đầu đến cuối, huynh đều một mình gánh vác. Chúng ta ngu muội, chỉ biết trách móc, oán hận… mà không hiểu huynh đã chọn con đường đau đớn nhất. Huynh muốn giữ cho Ám tộc một bầu trời trong sạch, nhưng chính mình thì bước vào vực sâu không đáy.”
Giọt máu từ bàn tay chảy xuống chuôi Ấn, hòa cùng ánh sáng rực rỡ. Hắn nhắm mắt, ngẩng đầu, để mặc hắc khí quấn quanh thân thể, giọng khẽ vang lên chỉ đủ cho chính mình nghe:
“Huynh trưởng… phần còn lại, để ta gánh. Dù con đường này có dẫn đến máu, hay dẫn đến hủy diệt… ta cũng sẽ không lùi.”
Nói rồi, hắn mở mắt, giơ cao Vương Ấn.
ẦM!!!
Tiếng hô “Ám Vương vạn tuế!” vang dội khắp Ám Thành, át đi tất cả bi thương còn đọng lại. Nhưng tận sâu trong tim bốn huynh đệ, bóng lưng lạnh lẽo rời đi của Ám Tuyệt vẫn hằn như một vết cắt không bao giờ lành.
Chiều hôm ấy, bốn huynh đệ ngồi lại trong một tòa điện u ám. Không gian lạnh lẽo phủ kín, ánh nến lập lòe hắt bóng dài trên tường đá. Trên chiếc bàn lớn, bày bốn chồng sách dày cộm, bìa cứng đen kịt, từng trang lấm tấm dấu máu khô, hệt như mang theo oán linh của người chết.
Ám Huyết đưa tay nhấc lên một quyển, lật qua vài trang, ánh mắt thoáng lóe tia sát khí. Hắn cười nhạt:
— Toàn là giao dịch bẩn thỉu. Bọn trưởng lão này… dám bán cả danh dự Ám tộc cho ngoại nhân.
Ám Lệnh lạnh lùng tiếp lời, ngón tay gõ nhè nhẹ lên bìa sách như gõ nhịp phán quyết:
— Không chỉ giao dịch. Ngươi xem kỹ đi. Đây là tai mắt cài cắm trong từng quân doanh, từng phủ viện, thậm chí cả cấm quân hoàng thành. Gần như nơi nào cũng bị kiểm soát. Ngay cả ta, ngươi, hay thập đệ… cũng đều có những gián điệp âm thầm theo dõi.
Hắn dừng một khắc, ánh mắt tối sầm, giọng khàn đặc:
— Nếu không phải vì ngươi giam mình ở biên ải… và quá ngốc để ý đến mấy thứ nhỏ nhặt… thì e là bọn chúng đã khử ngươi từ sớm rồi. Đây cũng là lý do ta buộc phải diễn kịch bấy lâu, để tồn tại.
Ánh mắt hắn xoáy thẳng vào Ám Tân:
— Giờ thì ngươi định xử trí thế nào?
Ám Tân im lặng thật lâu, rồi đặt tay lên chồng sách, ánh mắt sâu thẳm như vực đêm:
— Chúng là rễ độc bám sâu vào Ám Thành. Ghi chép về ngoại tộc, về phản bội, về quyền lực ngầm… tất cả đều ở đây. Nếu để chúng còn tồn tại, Ám Thành sẽ chẳng bao giờ thanh sạch được. Nên… thôi thì tất cả chôn theo bọn họ.
Bầu không khí như đông cứng.
Ám Thiên bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nghẹn nhưng đầy căm phẫn:
— Đủ rồi! Huynh lại muốn nhuộm đỏ Ám Thành sao? Muốn biến nơi này thành mồ chôn của cả tộc ư!?
Bàn tay hắn siết chặt chuôi kiếm, nhưng ánh mắt lại rung lên. Từ đầu chí cuối, trong những cuốn sổ đen kia… không hề có tên hắn.
Bởi hắn… chưa từng nắm quân đội, chưa từng quản quyền.
Trong mắt các trưởng lão, hắn chẳng khác gì một cái bóng vô hại.
Cảm giác bị bỏ rơi ấy khiến Ám Thiên càng phẫn nộ, tiếng hét của hắn như xé nát không gian tĩnh lặng trong điện.
Trong điện, ánh nến chập chờn, bóng bốn huynh đệ đổ dài lên bức tường lạnh lẽo. Trên bàn, những chồng sách dày cộm vẫn nằm đó, như những tảng đá nặng trĩu đè lên không khí.
Ám Huyết lật mạnh một trang, giọng gằn như dao cắt:
— Hừ… bán vũ khí, bán tin tức, thậm chí cả máu của tộc nhân cũng đem ra đổi chác với ngoại tộc. Đám trưởng lão đó… chết cũng đáng!
Ám Lệnh khép quyển sách trong tay, tiếng “bộp” vang khô khốc. Hắn liếc nhìn về phía Ám Tân, đôi mắt lạnh lẽo như băng:
— Không chỉ giao dịch. Ở đây còn ghi lại từng mạng lưới ngầm trong quân đội, từng gián điệp trong các phủ, thậm chí cả trong nội cung. Ngươi tưởng ngươi kiểm soát được binh quyền, nhưng thật ra từng bước đi đều bị chúng giám sát.
Ám Thiên run tay mở một cuốn khác, lật vài trang rồi dừng lại. Ánh mắt hắn thoáng hoảng hốt, giọng lạc đi:
— Đây… đây là bằng chứng… một số trưởng lão đã cấu kết với Quân Đoàn Hư Không. Hèn chi đại ca… buộc phải chọn con đường diệt sát…
Hắn siết chặt quyển sách, gào lên trong nghẹn ngào:
— Nhưng… cho dù vậy… không thể tàn sát tất cả được! Không thể lấy máu của cả Ám Thành để rửa tội cho số ít kẻ phản bội!
Câu nói ấy khiến bầu không khí chấn động.
Ám Tân lặng im rất lâu, hai bàn tay siết chặt chuôi Vương Ấn, ánh mắt chìm trong giằng xé. Cuối cùng hắn ngẩng lên, giọng trầm khàn nhưng kiên quyết:
— Đúng. Tội chết có thể miễn… nhưng tội sống tuyệt đối không thể tha.
— Tất cả những kẻ phản bội, dù quyền cao chức trọng đến đâu, đều phải phế bỏ binh quyền, tịch thu gia sản, đầy ra biên ải.
Tiếng nói vang vọng cả gian điện, nặng tựa sấm nổ.
Hắn dừng một nhịp, rồi bàn tay siết chặt Vương Ấn giơ cao, giọng nói vang lên rõ ràng như một lời thề trước trời đất:
— Từ hôm nay, ta sẽ ban bố sắc lệnh bãi bỏ những luật lệ hà khắc vô nghĩa. Thay vào đó… Ám Thành sẽ có những pháp quy phù hợp hơn, để kẻ trung nghĩa được trọng dụng, kẻ gian tà phải run sợ.
Ánh nến lay động, soi rõ bốn khuôn mặt. Trong ánh mắt mỗi người, lần đầu tiên… lóe lên một tia hy vọng mới cho tương lai Ám Thành.
Lời tuyên bố của Ám Tân vừa dứt, trong gian điện im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng gió lùa qua song cửa, như cũng đang lắng nghe.
Ám Huyết ngửa đầu cười khan, máu khô còn vương nơi khóe miệng:
— Ha… vậy cũng tốt. Giết hết thì gọn gàng hơn, nhưng phế bỏ, đày đi… cũng coi như rút móng vuốt của bầy sói.
Hắn siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt vẫn đỏ ngầu:
— Nhưng nếu còn một kẻ dám tái phạm… đừng trách ta không kiềm chế được máu trong người.
Ám Lệnh chỉ cười nhạt, ánh mắt lạnh như băng soi thấu mọi thứ:
— Luật lệ mới, ngươi định viết bằng gì? Máu hay chữ?
Hắn khoanh tay, đôi vai dựa hờ vào ghế đá:
— Ta nửa tin nửa ngờ… nhưng nếu ngươi thật sự làm được, có lẽ lần đầu tiên Ám Thành sẽ thoát khỏi vòng xiềng xích vô nghĩa.
Giọng hắn chùng xuống, đầy hoài nghi lẫn mong đợi:
— Đừng để ta thất vọng.
Ám Tân ngồi ngay ngắn, hai tay đặt Vương Ấn lên bàn. Giọng hắn trầm tĩnh nhưng ánh mắt sáng như lửa:
— Đường này khó đi, nhưng ta sẽ đi. Đại ca đã chọn cách máu tanh để dọn sạch chướng ngại, còn ta… sẽ chọn con đường giữ lại sự sống cho những gì còn sót lại.
Ám Thiên lặng lẽ nhìn từng huynh đệ, mắt đỏ hoe. Hắn đặt tay lên ngực, giọng run run nhưng kiên định:
— Nếu thật sự có thể thay đổi… ta nguyện dốc sức theo huynh. Chỉ xin huynh nhớ… chúng ta vẫn là một gia tộc. Ta không muốn một ngày nào đó, huynh cũng rơi vào con đường như Đại ca.
Không khí trong điện nặng nề mà bi tráng.
Bốn huynh đệ, bốn ánh mắt, bốn suy nghĩ khác biệt.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy… tất cả đều hướng về một tương lai duy nhất: Ám Thành phải sống còn.
Đêm ấy, sau những lời tuyên cáo nặng tựa đá đè lên vận mệnh, bốn huynh đệ không ai nói thêm gì nữa. Chỉ lặng lẽ cùng nhau di chuyển sang một tòa điện khác. Trên bàn, rượu và thức ăn đã được hạ sẵn.
Bữa tiệc không tiếng cười, không lời chúc tụng. Chỉ có tiếng chén va chạm khẽ khàng, cùng ánh đèn dầu leo lét phản chiếu lên những gương mặt mệt mỏi. Mỗi người đều mang theo một nỗi niềm, nhưng ít nhất, sau máu và gươm, họ vẫn có thể ngồi lại bên nhau như huynh đệ.
Sáng hôm sau, khi ánh dương lên phủ khắp thành trì tang thương, Bát ca Ám Huyết cùng Ngũ ca Ám Lệnh dẫn quân rời khỏi Ám Thành, trở về vùng đất mà họ trấn giữ. Không ai quay đầu lại, chỉ để lại những bước chân nặng nề vang vọng giữa phố dài.
Linh Phong và Thiên Minh thì cùng Ám Thiên đi dạo một vòng khắp Ám Thành. Trải qua một đêm máu đổ, thành trì vẫn sừng sững, nhưng bầu không khí như bị khoét mất một phần linh hồn. Những ánh mắt dân chúng nhìn theo họ vừa sợ hãi, vừa hy vọng.
Trước cổng thành, trời vừa hửng sáng. Gió từ Hắc Trúc Lâm vẫn mang theo mùi huyết khí nhàn nhạt, khiến lòng người nặng trĩu.
Ám Thiên tiễn Linh Phong và Thiên Minh ra tận ngoài thành, bước chân chậm rãi mà chẳng ai nói lời nào.
Cuối cùng, hắn dừng lại, khẽ nói:
— Hai người… cảm ơn đã ở bên ta trong những ngày hỗn loạn này. Nếu không có hai người, ta e rằng đã chẳng đủ can đảm đứng trong Hắc Trúc Lâm đêm ấy.
Linh Phong cười nhạt, tay đút túi:
— Ngươi cũng mạnh hơn ta tưởng đấy. Không cần ai cứu, chỉ cần ngươi chịu đứng thẳng lưng… thì không ai có thể dễ dàng quật ngã ngươi được đâu.
Thiên Minh không đáp ngay, chỉ lấy ra từ trong áo một vật nhỏ, ném qua cho Ám Thiên. Một chiếc thẻ dữ liệu ánh lên tia sáng xanh nhạt, trên bề mặt khắc những ký tự cổ – là tri thức mà Ám tộc từ lâu đã thất lạc.
— Đây là bản lưu trữ về nội lực căn bản, do ta thu được từ tàn tích Hắc Trúc Lâm đêm đó. Có thể nó sẽ giúp ngươi nhìn thấu thân thể và huyết mạch của chính mình. Giữ lấy, đừng cho ai biết. Một ngày nào đó… nó sẽ cứu ngươi.
Thiên Minh đặt tay lên vai Ám Thiên, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tận tâm can:
— Nhớ kỹ, huynh đệ… Đại ca đã để lại bóng đen trong lòng ngươi, nhưng cũng để lại niềm tin. Đừng để sự nghi kỵ và tàn nhẫn nuốt mất bản tâm.
Ám Thiên ngây người, siết chặt thẻ dữ liệu trong tay. Ánh mắt hắn thoáng run rẩy, rồi khẽ gật đầu:
— Ta sẽ khắc ghi. Không để Ám Thành lặp lại con đường máu đêm đó.
Ba người nhìn nhau trong im lặng một thoáng. Rồi Linh Phong bật cười, phá tan bầu không khí:
— Đi thôi, Thiên Minh. Nếu còn đứng đây nữa chắc hắn lại khóc mất.
Nói rồi cả hai quay lưng, dần khuất bóng sau cổng thành.
Chỉ còn lại Ám Thiên, một mình đứng lặng. Bàn tay hắn siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt xa xăm… như muốn khắc sâu hình bóng huynh trưởng, để biến nó thành lời thề cho cả đời.


0 Bình luận