• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Khi đam mê và tình yêu hòa làm một

Chương 27: Trở về nhà

0 Bình luận - Độ dài: 7,490 từ - Cập nhật:

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lất phất, phủ trắng xóa cả một góc sân ký túc xá. Gió rít từng cơn, lạnh buốt. Shinji ngồi trên chiếc ghế đơn giản trong phòng, một tay cầm cốc thủy tinh, lơ đãng nhìn những bông tuyết đầu mùa. Hầu hết sinh viên đã về nhà nghỉ lễ, chỉ còn lại sự im lặng và những cánh cửa phòng đóng kín. Cảm giác trống rỗng và cô đơn cứ thế bao trùm lấy Shinji, nặng trĩu.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. "Vào đi."

Shinji nói, giọng cậu hơi uể oải, không hề có chút sức sống.

Cánh cửa mở ra, Hikaru bước vào, trên vai vẫn còn vương những hạt tuyết. Thằng bạn thân của Shinji, với mái tóc ngắn đặc trưng và nụ cười luôn thường trực, đưa mắt nhìn quanh căn phòng trống trải, rồi nhìn Shinji.

"Mày chưa về nhà à?" Hikaru thản nhiên hỏi, rồi đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

"Tao cứ tưởng mày về nhà từ lâu rồi chứ. Mày làm gì mà cứ ru rú trong phòng thế này?"

"Tao cũng đang nghĩ đến chuyện đó." Shinji đáp, buông cốc nước xuống bàn, thở dài.

"Nhưng mà, cũng lười quá."

Hikaru nhìn Shinji, nụ cười trên môi hắn dần tắt. Hắn hiểu. Hắn đã quá quen với những tâm trạng thất thường của thằng bạn này. Hikaru đứng dậy, đi tới vỗ vai Shinji, giọng nói pha chút trêu chọc.

"Lười gì chứ? Trông mày cứ thẫn thờ như người mất hồn ấy. Không phải là nhớ nàng thơ Hiyori của mày rồi đúng không?"

Shinji thoáng giật mình, nhưng rồi cậu nhìn Hikaru, ánh mắt đầy bất ngờ và sự thấu hiểu.

"Tao không thể giấu được mày chuyện gì." Shinji cười nhẹ, rồi khẽ lắc đầu. Shinji kể cho Hikaru nghe về cuộc trò chuyện qua tin nhắn với Hiyori, về việc ba mẹ cô bé đã có ấn tượng tốt về anh và những lời trêu chọc của mẹ cô.

Hikaru lắng nghe chăm chú, rồi vỗ vai Shinji.

"Tao hiểu. Cảm giác cả hai tia sáng của mình đều đi xa ấy, nó khó chịu lắm đúng không? Mày ở đây một mình, tao ở đây một mình. Haiz..."

"Nhưng mà mày đang ở đây rồi." Shinji ngước nhìn Hikaru.

"Ít nhất thì bây giờ tao cũng có mày để nói chuyện."

Hikaru mỉm cười, đưa tay khoác vai Shinji một cách thân thiết. "Đúng vậy. Dù cả hai tia sáng của chúng ta đều đi xa, chúng ta vẫn còn ở đây với nhau. Và mày biết không, tao nghĩ Hiyori sẽ không muốn thấy mày buồn bã thế này đâu."

Cả hai nói chuyện thêm một lúc. Hikaru vẫn đang khoác chiếc áo khoác dày, trên vai là chiếc ba lô nhỏ, nhưng Shinji nhận thấy một vài món đồ lặt vặt vẫn còn nằm rải rác trên giường. Một cảm giác trống rỗng chợt ùa về khi Shinji biết Hikaru cũng sắp rời đi, và cậu sẽ lại ở lại một mình trong căn phòng lạnh lẽo này.

"Mày về nhà à?" Shinji hỏi, giọng cậu hơi trùng xuống.

Hikaru gật đầu, đi đến bên giường. Vừa nói, hắn vừa nhanh tay nhét nốt một chiếc áo phông và vài cuốn sách vào chiếc ba lô đã gần đầy. Tiếng "xèn xẹt" vang lên trong căn phòng im ắng.

"Ừ, tao về đây. Ba mẹ tao cứ gọi điện mãi, hỏi khi nào tao về. Tao nghĩ đã đến lúc rồi." Cậu kéo chiếc khóa ba lô lại, xốc vai lên.

"Thế còn mày? Mày có về nhà không?"

Shinji lắc đầu. "Chắc là không. Tao còn vài việc phải làm ở đây." Cậu nói, nhưng tay cậu lại siết chặt lấy chiếc cốc trên bàn, những ngón tay trắng bệch, như thể muốn nắm giữ chút hơi ấm cuối cùng.

Hikaru cau mày, hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Shinji.

"Việc gì chứ? Tao biết thừa là mày đang nói dối. Mày định ở lại đây một mình, trong cái phòng lạnh lẽo này suốt kỳ nghỉ đông à?" Giọng hắn vừa lo lắng vừa có chút giận dữ.

"Về nhà đi, thằng khốn! Bố mẹ mày chắc chắn sẽ rất nhớ mày. Hơn nữa, tao với mày gần nhà mà, mày có thể đi cùng tao."

Shinji mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm của bạn. "Tao biết mà. Nhưng tao thực sự có việc phải làm. Cảm ơn mày đã quan tâm."

Hikaru vẫn không rời mắt khỏi Shinji. Hắn hiểu thằng bạn này đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Hắn thở dài, rồi vỗ vai Shinji.

"Thôi được rồi, nếu mày đã quyết định như vậy. Nhưng nhớ gọi điện về nhà thường xuyên đấy. Bố mẹ sẽ lo cho mày đấy." Cậu dừng lại một chút, rồi nói thêm. "Và nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng để tao biết là mày gầy đi đấy."

"Tao biết rồi mà." Shinji đáp, một nụ cười ấm áp nở trên môi.

Hikaru đi đến cửa, quay lại nhìn Shinji một lần nữa, hắn nở một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ hi vọng.

"Vậy tao đi đây. Chúc mày có một kỳ nghỉ vui vẻ."

"Mày cũng vậy." Shinji nói.

Cánh cửa đóng lại, và Shinji lại một mình trong căn phòng trống trải. Nỗi cô đơn không còn lớn như lúc trước nữa. Cậu đã có một người bạn thân bên cạnh, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cậu biết rằng, dù cả Hiyori và Haruna đều đã đi xa, cậu vẫn còn một người bạn thân luôn ở bên cạnh mình.

Buổi tối, sau khi đã hoàn thành việc dọn dẹp và đóng gói hành lý, Shinji trở về phòng. Căn phòng vốn đã trống trải nay càng thêm lạnh lẽo, không chỉ vì gió mùa đông đang rít qua khe cửa sổ mà còn vì sự vắng lặng đến ngột ngạt. Gió mang theo những bông tuyết nhỏ li ti, va vào tấm kính, tạo ra âm thanh buồn bã. Shinji khẽ rùng mình, đóng chặt cửa lại, như muốn ngăn cả cái lạnh bên ngoài lẫn nỗi cô đơn đang tràn ngập trong lòng.

Cậu đi đến chiếc bàn học, nơi có một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm ở đó. Cẩn thận mở chiếc hộp, Shinji chạm vào những món đồ kỷ niệm, từng bức ảnh chụp cùng Hiyori. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cậu. Mỗi bức ảnh như một cánh cửa mở ra những ký ức ấm áp. Cậu thấy Hiyori đang cười rạng rỡ và chính cậu, luôn đứng sau ống kính, ghi lại những khoảnh khắc ấy.

Cuối cùng, Shinji lấy chiếc máy ảnh yêu thích của mình ra. Cầm chiếc máy ảnh lên, cậu cảm nhận được sự thân thuộc qua từng nút bấm, từng đường cong của ống kính. Chiếc máy ảnh này đã cùng cậu trải qua biết bao kỷ niệm đẹp. Shinji nhớ lại những chuyến đi chơi, những lần cả ba cãi nhau xem nên chụp kiểu ảnh nào, những lần Hiyori nhõng nhẽo đòi cậu chụp cho cô ấy. Mỗi kỷ niệm đều lấp đầy trái tim cậu, xua đi phần nào nỗi trống trải đang xâm chiếm.

Đặt chiếc máy ảnh vào trong túi chống sốc một cách cẩn thận, Shinji gấp gọn chiếc túi lại, cho vào chiếc vali đã gần đầy. Cuối cùng, cậu kéo khóa vali, tiếng "xèn xẹt" vang lên trong căn phòng im lặng, như một tiếng thở dài. Shinji ngồi xuống chiếc giường, nhìn chiếc vali nằm đó, một cảm giác trống rỗng không thể diễn tả chợt ùa về. Cậu sẽ lại ở lại một mình trong suốt kỳ nghỉ dài này.

Shinji ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách. Cảm giác cô đơn bủa vây anh, lạnh lẽo như cơn gió mùa đông đang rít bên ngoài. Anh đưa tay lên, ngắm nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay mình. Đó là một chiếc vòng có mặt hình đom đóm, món quà mà anh đã mua cho Hiyori. Không, đó là của Hiyori. Chiếc vòng tay ấy luôn ở bên anh, như một lời nhắc nhở về người con gái mà anh yêu.

Shinji tháo chiếc vòng tay ra, đặt nó lên lòng bàn tay. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc dây buộc tóc bông mềm mại, màu hồng phấn. Đó là chiếc dây buộc tóc của Hiyori. Anh khẽ vuốt ve, cảm nhận sự mềm mại của nó. Những ký ức về Hiyori ùa về trong tâm trí anh. Anh nhớ lại những lần Hiyori nhõng nhẽo đòi anh buộc tóc cho cô, hay những lần cô cười rạng rỡ, ôm chặt lấy anh. Một cảm giác buồn bã dâng lên trong lòng anh.

Shinji đưa tay lên, chạm vào chiếc điện thoại, lòng bỗng dấy lên một cảm giác lo lắng. Tin nhắn anh gửi cho Hiyori hồi chiều vẫn chưa được trả lời. Anh tự hỏi, liệu cô có mệt không? Liệu cô có an toàn không?

Vừa nghĩ đến đó, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Biệt danh "Cục cưng" hiện ra, cùng với một cuộc gọi video đến. Shinji giật mình, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh. Anh vội vàng nhận cuộc gọi, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

Màn hình hiện lên, và Shinji không thể nhịn được cười. Hiyori đang ở trong phòng của cô bé, co ro trong chăn. Camera có vẻ được đặt trên một cái gối, hơi nghiêng nghiêng, khiến góc nhìn có chút hài hước. Gương mặt của cô bé tươi tắn, với hai má ửng hồng đáng yêu. Mái tóc vàng dài của cô buông xõa trên vai, và vài miếng dán hình ngôi sao lấp lánh được dán trên tóc cô, trông vô cùng tinh nghịch và đáng yêu.

Hiyori đang mặc một bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, với họa tiết hình những chú gấu con đáng yêu. Chỉ có khuôn mặt và đôi vai gầy gò của cô nhô lên khỏi lớp chăn dày. Đôi mắt Hiyori, dù hơi buồn ngủ, vẫn lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy anh. Shinji nhìn cô, cảm giác cô đơn và buồn bã lúc nãy hoàn toàn biến mất. Tim anh như muốn tan chảy, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực.

"Anh Shinji!" Giọng Hiyori reo lên, vang vọng đầy hào hứng qua màn hình điện thoại. Cô bé vẫy tay thật mạnh, cả người nhún nhảy theo nhịp.

"Anh có mệt không? Em nhớ anh lắm!"

Shinji khẽ mỉm cười, mọi mệt mỏi dường như tan biến khi nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của cô bé.

"Anh không mệt chút nào." Giọng anh dịu dàng hẳn đi, chứa đựng sự yêu chiều. "Em trông... dễ thương lắm, Hiyori à."

Hiyori đỏ bừng mặt, xấu hổ vùi mặt vào trong chăn bông, chỉ để lộ đôi mắt lấp lánh như sao và nụ cười ngượng nghịu.

"Anh Shinji! Đừng nói vậy chứ! Em đang ở nhà mà..."

Shinji bật cười thành tiếng. Anh đưa tay lên vuốt tóc, và Hiyori chợt thấy một chiếc dây buộc tóc bông màu hồng phấn quen thuộc đang nằm trên cổ tay anh. Nó là món quà cô tặng anh vào lần gặp gần nhất.

"A!" Hiyori kêu lên, ngón tay cô bé nhanh chóng chỉ vào màn hình, ánh mắt tinh nghịch.

"Cái đó... là dây buộc tóc của em mà! Em tìm mãi không thấy. Anh lại dùng nó nữa à? Anh Shinji, anh thật là... hư quá đi mất!"

Shinji khẽ cười, một nụ cười ấm áp khiến Hiyori cảm thấy an toàn lạ thường.

"Anh mang nó theo để nhớ em mà. Nhìn em ấm áp trong chăn thế kia, anh cũng muốn ở đó với em."

Hiyori nghe xong, má càng đỏ hơn, cô bé lí nhí.

"Em... em cũng vậy." Cô co mình lại trong chăn, hai tay ôm chiếc gối thật chặt như đang ôm lấy Shinji.

"Em không mệt đâu, vì nhìn thấy anh là em đã thấy tràn đầy năng lượng rồi!"

Lời nói hồn nhiên của Hiyori chạm đến trái tim Shinji. Anh nhìn cô nàng qua màn hình, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Anh biết rằng, dù khoảng cách địa lý có lớn đến đâu, sợi dây vô hình kết nối hai trái tim họ sẽ không bao giờ đứt.

Họ dành hàng giờ để trò chuyện. Những câu chuyện nhỏ nhặt về một ngày đã qua, những trò đùa tinh nghịch, và cả những cảm xúc thầm kín nhất đều được họ sẻ chia. Họ cùng cười, cùng trêu chọc nhau, cảm thấy như khoảng cách đã biến mất.

Khi cuộc gọi gần kết thúc, Hiyori bỗng đưa tay lên làm hình trái tim, môi cô bé mỉm cười thật ngọt ngào.

"Tạm biệt anh Shinji!" Sau đó cô bé thổi một nụ hôn gió về phía màn hình. "Hẹn gặp lại anh sớm nhé!"

Shinji cảm động nhìn Hiyori. Anh khẽ gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. "Hẹn gặp lại em."

Cuộc gọi kết thúc. Hiyori cảm thấy hạnh phúc ngập tràn, ôm chặt chiếc gối và mỉm cười mãn nguyện. Cô bé biết, dù họ có xa nhau, họ vẫn luôn ở bên nhau. Tình yêu của họ không bị khoảng cách chia cắt, mà ngược lại, nó trở nên mạnh mẽ hơn.

Sáng hôm sau, Shinji dọn dẹp căn phòng ký túc xá một cách vội vã, như thể đang cố gắng lẩn tránh một điều gì đó. Căn phòng nhỏ, với hai chiếc giường đơn, hai bàn học và một chiếc ghế sofa nhỏ, giờ đây trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ. Căn phòng từng là nơi chia sẻ tiếng cười và những câu chuyện, giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến khó thở. Từng món đồ được cất đi, không gian trở nên rộng hơn, nhưng Shinji lại cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Sự trống rỗng này đối lập hoàn toàn với căn phòng ấm cúng và đầy ắp tiếng cười mà cậu vừa rời đi.

Khi kéo chiếc vali đã được đóng gói cẩn thận ra khỏi phòng, Shinji không còn cảm thấy háo hức hay mong đợi như những ngày đầu. Thay vào đó, một nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm trí cậu. Cậu cố gắng hít một hơi thật sâu để xua đi cảm giác nặng trĩu ấy, nhưng bất thành. Mỗi bước chân rời khỏi căn phòng đều như một lời từ biệt với một phần của bản thân cậu. Cậu ngoái lại nhìn chiếc giường đối diện, nơi từng là của một người bạn, và cảm giác cô đơn bỗng chốc ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết

Con đường ra ga tàu vào buổi sáng sớm vắng vẻ hơn nhiều so với hôm qua. Ánh sáng của những chiếc đèn đường đã tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ của bình minh đang hắt lên những ngôi nhà, những con phố còn say ngủ. Không khí tháng mười hai se lạnh, từng hạt tuyết đầu mùa khẽ rơi, đọng lại trên mái tóc trắng và chiếc áo khoác dày của Shinji. Mặc dù trời buốt giá, Shinji lại cảm thấy một chút bình yên. Anh đút tay vào túi áo, cảm nhận sợi dây buộc tóc màu hồng của Hiyori quấn quanh cổ tay. Món quà nhỏ bé ấy mang đến một hơi ấm lạ kỳ, xua tan cái lạnh từ bên ngoài, cũng như nỗi trống trải trong lòng anh.

Khi đến ga tàu, Shinji thấy nó vắng lặng một cách lạ thường. Dù chưa đến mười lăm phút đi tàu, nhưng từng khoảnh khắc đều trở nên chậm rãi trong mắt anh. Chỉ có một vài nhân viên đang dọn dẹp và vài hành khách đứng chờ. Những tấm biển quảng cáo quen thuộc dường như cũng im lìm hơn. Shinji hít một hơi sâu, để mùi của sắt thép và hơi ẩm buổi sớm lấp đầy lồng ngực. Anh đi đến chỗ máy bán vé, mua một chiếc vé và thong thả đi xuống sân ga.

Chỉ mất mười lăm phút đi tàu, nhưng trong mười lăm phút đó, tâm trí Shinji lại trôi dạt về cuộc gọi video đêm qua. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ngôi nhà, con đường và hàng cây lướt qua nhanh chóng, nhưng trong đầu anh chỉ có hình ảnh của Hiyori. Anh nhớ lại giọng nói ngọt ngào của cô, nụ cười rạng rỡ của cô và cả ánh mắt ấm áp mà cô đã trao cho anh qua màn hình. Những hình ảnh ấy hiện lên rõ ràng, chân thực hơn cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ, như thể cô bé đang ở ngay cạnh anh.

Khi tàu dừng lại ở ga cuối, Shinji bước xuống. Anh bước đi trên con đường lát sỏi nhỏ dẫn về nhà. Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân anh gợi nhớ về nỗi cô đơn đêm qua, nhưng hôm nay, tiếng sỏi không còn nghe vô vị nữa. Nó mang một âm điệu rất khác, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự ấm áp mà anh vừa cảm nhận, về tình yêu đã tiếp thêm sức mạnh cho trái tim anh.

Từ xa, Shinji đã nhìn thấy ngôi nhà của mình. Ngôi nhà của cậu nằm giữa một khu phố yên tĩnh, với những ngôi nhà lớn, được bao quanh bởi những khu vườn xanh mướt. Ngôi nhà cao ba tầng, được sơn màu trắng, với những khung cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn ngập tràn những đóa hoa hồng đang hé nụ. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu lên từng khung cửa, khiến ngôi nhà trở nên rực rỡ và ấm áp.

Bước trên con đường lát đá dẫn vào nhà, Shinji cảm nhận được một sự bình yên quen thuộc, một cảm giác mà cậu đã xa cách suốt nhiều tháng. Từng viên gạch, từng cánh cửa, từng bông hoa đều như đang chào đón cậu trở về.

Shinji mở cửa, và ngay lập tức, một mùi hương ấm áp của thức ăn tràn ngập không gian, quyện lẫn với mùi hương của ngôi nhà, thứ mùi mà cậu luôn nhớ. "Mẹ!" Shinji reo lên, giọng cậu đầy hào hứng, như một đứa trẻ.

Mẹ của Shinji, Sayuri, một người phụ nữ trung niên nhưng lại sở hữu vẻ ngoài trẻ trung đến ngạc nhiên. Mái tóc bà vẫn đen óng ả, được búi gọn gàng, và đôi mắt vẫn long lanh vẻ hiền từ, không hề có dấu hiệu của tuổi tác. Bà bước ra khỏi bếp, tay vẫn còn cầm chiếc muôi.

"Ôi, con trai." Bà nói, giọng đầy vẻ vui mừng.

"Con về rồi! Sao lớn rồi mà về nhà cũng không báo trước một tiếng vậy hả?" Bà nói, nhưng đôi mắt lại long lanh, ôm Shinji vào lòng một cái thật chặt. Cậu vòng tay ôm mẹ, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và tình yêu thương vô bờ bến. Shinji vùi mặt vào vai mẹ, hít hà mùi hương của bà. Mùi hương này, thứ mùi của tình yêu, của sự ấm áp và bình yên, đã xoa dịu đi những nỗi cô đơn mà cậu đã phải trải qua.

Bố của Shinji, Kenji, một người đàn ông trung niên khỏe mạnh với mái tóc đã ngả màu muối tiêu và khuôn mặt đầy nếp nhăn. Ông cũng bước ra.

"Thằng nhóc này, lớn rồi mà cũng không về ăn cơm mẹ nấu. Ba đã chuẩn bị một bữa sáng đặc biệt cho con." Ông nói, rồi vỗ mạnh vào lưng Shinji. Cú vỗ quen thuộc, dù có hơi đau, nhưng lại là cách thể hiện tình cảm đầy mạnh mẽ mà Shinji luôn trân trọng.

Shinji mỉm cười, lòng ngập tràn hạnh phúc. Cậu nhìn bố mẹ, thấy nụ cười của họ vẫn y nguyên như ngày nào.

"Con cảm ơn bố mẹ ạ. Con rất nhớ nhà." Cậu nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. Khoảnh khắc đó, cậu nhận ra, dù có đi đâu xa, có cuộc sống riêng, gia đình vẫn luôn là nơi ấm áp và bình yên nhất.

Ngay sau đó, một cô gái với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, được buộc gọn gàng bằng một chiếc nơ lụa, duyên dáng bước ra khỏi phòng khách. Đó là chị gái của Shinji, Miyuki. Cô sở hữu một vẻ đẹp trưởng thành, độc lập với nụ cười ấm áp nhưng cũng đầy thông minh, và đôi mắt tinh anh lấp lánh như biết nói. Cô mặc chiếc áo len mỏng màu be, tôn lên dáng người thon gọn. Vẻ ngoài vừa dịu dàng lại vừa toát lên một khí chất cá tính và quyết đoán. Đối với Shinji, chị Miyuki không chỉ là chị gái mà còn là người dẫn dắt cậu, chăm sóc cậu từ khi còn nhỏ. Cậu kính nể và nghe lời chị nhất nhà, nhưng cũng chính vì vậy mà cậu luôn có một chút e dè, sợ hãi trước sự nghiêm khắc của cô.

"Chào em, nhóc con. Tưởng em ở lại đó luôn rồi chứ." Miyuki nói, giọng cô đầy vẻ trêu chọc nhưng ánh mắt lại ngập tràn niềm vui.

Khi Shinji bước đến, thay vì chỉ cười đáp lại như mọi khi, cậu đưa tay ôm lấy chị gái. Miyuki thoáng giật mình, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Rồi cô cũng vòng tay ôm lại cậu, một cách thật chặt. Đã lâu lắm rồi, Shinji không ôm cô như thế. Cảm giác ấm áp và gần gũi khiến cô khẽ thở dài, cảm thấy mọi lo toan trong một năm qua dường như tan biến hết. Cô ôm cậu chặt hơn, rồi nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cậu, như một thói quen từ thuở nhỏ.

"Chị nhớ em lắm." Miyuki thì thầm, giọng cô dịu dàng hẳn.

"Năm qua em sống có tốt không? Có gặp rắc rối gì không?"

Shinji khẽ lắc đầu, vùi mặt vào vai chị. Một cảm giác yên bình, nhẹ nhõm đến lạ ập đến. Cậu không nói gì, chỉ đơn giản là hít hà mùi hương quen thuộc của chị, thứ mùi của sự trưởng thành và tin cậy.

Cuối cùng, một cô bé với mái tóc ngắn ngang vai, tinh nghịch chạy ra khỏi phòng.

"Anh Shinji! Anh về rồi!" Đó là em gái của Shinji, Mio, một cô bé đáng yêu với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt sáng long lanh. Cô bé lao vào ôm chầm lấy chân Shinji, suýt làm cậu ngã.

"Anh có mang quà cho em không? Có không?"

Shinji cười lớn, cậu cúi xuống xoa đầu em gái. "Tất nhiên rồi. Anh có mang theo một món quà đặc biệt cho em." Cậu nói, ánh mắt đầy trìu mến.

"Nhưng em phải ngoan mới được nhận nhé!"

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm áp và vui vẻ. Gia đình Shinji ngồi quây quần bên nhau, nói chuyện, cười đùa. Miyuki liên tục trêu chọc Shinji về việc cậu đã "biến mất" khỏi nhà quá lâu, trong khi Mio cứ hỏi về những câu chuyện thú vị ở trường đại học.

"Thế anh hai có gặp nhiều bạn mới không?" Mio hỏi, đôi mắt lấp lánh tò mò.

Shinji mỉm cười. "Có chứ. Anh học được rất nhiều thứ hay ho, và cũng kết bạn được với nhiều người."

"Ồ, kể cho em nghe một câu chuyện đi!" Mio hào hứng, đặt chiếc dĩa xuống bàn.

"Anh có biết làm một món ăn đặc biệt không?" Miyuki trêu chọc, nụ cười tinh nghịch vẫn nở trên môi.

"Chị nghe nói có người ở xa nhớ nhà đến nỗi phải tự nấu ăn đó."

Shinji đỏ mặt, cậu quay sang nhìn chị gái, "Chị! Chị đừng trêu em nữa."

"Mẹ thấy con trai mẹ lớn rồi đấy." Mẹ Shinji, Sayuri, mỉm cười dịu dàng.

"Lúc trước còn ngây thơ, giờ đã biết xấu hổ rồi."

Cả nhà cùng bật cười. Shinji cảm thấy lòng ngập tràn hạnh phúc. Dù có xa cách, nhưng tình yêu của gia đình cậu vẫn không hề thay đổi. Mỗi lời trêu chọc, mỗi câu hỏi thăm đều là những sợi dây vô hình gắn kết họ lại với nhau.

Buổi chiều, không khí trong nhà Shinji yên tĩnh hơn hẳn. Bố mẹ đã đi ra ngoài, và em gái Mio đang bận rộn xem phim hoạt hình trong phòng riêng. Shinji ngồi một mình trên chiếc sofa êm ái trong phòng khách, tay cầm một cuốn sách nhưng mắt lại dán chặt vào màn hình điện thoại, miệng khẽ mỉm cười một mình. Cậu lướt xem lại những bức ảnh của Hiyori mà cậu đã chụp màn hình từ cuộc gọi đêm qua, cảm thấy trái tim mình như ấm lên.

"Nhớ người trong mộng à?"

Giọng Miyuki vang lên, khiến Shinji giật mình. Cô bước ra khỏi phòng, trên tay cầm một tách trà nóng tỏa khói, rồi ngồi xuống chiếc sofa đối diện. Gương mặt Miyuki tỏ ra thích thú, với nụ cười tinh nghịch vẫn vương trên môi.

Shinji đỏ mặt, vội cất điện thoại vào túi quần. Cậu lúng túng nhìn chị. "Chị Miyuki, sao chị lại nói vậy?"

"Sao cơ?" Miyuki bật cười khúc khích. Cô đưa tay lên che miệng, đôi mắt cong lại thành một đường chỉ.

"Em không cần phải giấu đâu. Ngay từ lúc em về, chị đã thấy em cứ ôm khư khư cái điện thoại. Chị biết ngay là em đang nhắn tin cho cô bé Hiyori mà."

Shinji ngạc nhiên. "Sao chị biết?"

Miyuki không đáp lời ngay, cô lấy điện thoại ra, mở một trang cá nhân rồi giơ màn hình trước mặt cậu.

"Cái cô nhóc Hiyori này à? Em dâu của chị đáng yêu và xinh xắn quá đi mất!"

Shinji cúi đầu, cảm thấy hơi xấu hổ. Cậu cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn tay đang nắm chặt điện thoại trong túi quần. Miyuki thấy vậy, cô bỏ tách trà xuống bàn, sự tinh nghịch trên gương mặt nhanh chóng biến mất.

"Này." Miyuki nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn một chút.

"Nghiêm túc đấy. Chị rất mừng cho em. Lâu lắm rồi chị mới thấy em vui vẻ và có động lực như vậy. Tình yêu xa không hề dễ dàng, nhưng chị tin em sẽ làm được."

Shinji ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Miyuki. Cậu thấy ánh mắt cô ấy không còn là sự trêu chọc nữa, mà là sự ủng hộ và tin tưởng. "Cảm ơn chị." Shinji nói, giọng nghẹn lại vì cảm động.

Miyuki mỉm cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhàng. Cô đứng dậy, bước đến gần Shinji và nhẹ nhàng xoa đầu cậu như một thói quen từ thuở nhỏ.

"Không cần cảm ơn. Chị là chị gái của em mà. Có chuyện gì, hãy tâm sự với chị."

Shinji gật đầu, cậu nắm lấy tay chị. "Vâng." Khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và ấm áp. Cậu biết rằng, dù cậu có lớn đến đâu, dù có đi đâu xa, chị gái sẽ luôn là người đồng hành và là chỗ dựa tinh thần của cậu.

Buổi tối, sau một ngày dài sum vầy và nghỉ ngơi, không khí trong ngôi nhà của Shinji trở nên êm ả lạ thường. Mùi hương của bữa cơm tối vẫn còn vương vấn, quyện cùng ánh đèn ấm áp, tạo nên một cảm giác bình yên mà Shinji đã khao khát từ lâu. Dù có bận rộn đến mấy, dù có đi xa đến đâu, bữa cơm tối cùng nhau vẫn luôn là khoảnh khắc thiêng liêng và bình yên nhất đối với mỗi thành viên trong gia đình.

Sau những câu chuyện về công việc và cuộc sống hàng ngày, mẹ Sayuri của Shinji đột nhiên đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào cậu.

"Shinji này." Bà nói, giọng dịu dàng nhưng đầy vẻ dò hỏi.

"Mẹ nghe nói con đã có bạn gái rồi à?"

Cả bàn ăn bỗng chốc im lặng. Em gái Mio đang gắp một miếng tôm ngon lành, suýt chút nữa làm rơi đũa. Bố Kenji đang đọc báo, cũng ngẩng đầu lên, nhìn Shinji với ánh mắt ngạc nhiên.

Shinji đỏ mặt. Cậu biết mẹ mình là người rất tinh ý, có lẽ bà đã nghe được vài lời của Miyuki. Cậu chưa kịp trả lời thì mẹ đã nói tiếp, nụ cười hiền hậu nở trên môi.

"Đúng là con đã lớn rồi. Mẹ rất vui khi thấy con có bạn gái. Vậy... bao giờ con đưa con dâu tương lai về nhà đây?"

Cả Mio và bố Kenji đều mở to mắt ngạc nhiên. Bố Kenji thì nghiêm nghị hơn, nhưng ánh mắt ông lại đầy vẻ tò mò và vui mừng.

"Thằng nhóc này, có chuyện quan trọng như vậy mà không kể cho bố mẹ."

"Anh có bạn gái sao, anh Shinji? Có phải là chị Hiyori trên YouTube không ạ?" Mio reo lên, giọng nói đầy hào hứng. "Chị ấy siêu đáng yêu luôn! Em theo dõi kênh của chị ấy suốt!"

Cả nhà ngạc nhiên, nhìn Mio. Bố Kenji và mẹ Sayuri lại càng bất ngờ hơn khi thấy con gái út cũng biết rõ.

Chỉ có Miyuki là bình thản. Cô mỉm cười, gắp một miếng cá, rồi nói một cách thản nhiên. "Bố mẹ không phải ngạc nhiên đâu. Con đã biết từ lâu rồi mà."

Bị cả gia đình dồn vào thế bí, Shinji cười gượng gạo, rồi lấy điện thoại ra. Cậu mở trang cá nhân của Hiyori và đưa cho mẹ xem trước. Màn hình hiện lên bức ảnh đại diện của Hiyori. Cô nàng cười rạng rỡ, với đôi mắt to tròn, mái tóc dài màu vàng nhạt được buộc hờ hững. Bức ảnh được chụp dưới ánh nắng ấm áp, làm nổi bật làn da trắng và nụ cười tỏa nắng của cô.

Mẹ Sayuri đón lấy chiếc điện thoại, bà nhìn chăm chú vào bức ảnh, rồi mỉm cười đầy trìu mến.

"Ôi, con bé thật đáng yêu! Nhìn hiền lành và duyên dáng quá." Bà nói, giọng bà đầy sự xúc động. "Nụ cười của con bé rất sáng, nhìn là biết một người có trái tim nhân hậu."

"Thế bố có thể nhìn không mẹ?" Mio hóng hớt, ghé sát lại gần. Bố Kenji cũng nhanh chóng cầm lấy điện thoại. Ông gật gù, vẻ mặt nghiêm nghị ban nãy đã chuyển sang tò mò và hài lòng.

"Con bé này có một đôi mắt rất sáng, giống như con vậy." Ong nói, rồi vỗ vai Shinji. "Con đã làm rất tốt."

Miyuki cười thầm, rồi cô lên tiếng. "Bố mẹ ơi, cô bé Hiyori này là người nổi tiếng trên mạng đấy. Cô ấy là một Youtuber và Vlogger ấy."

Shinji lấy lại điện thoại, mở ứng dụng YouTube và tìm một trong những video vlog mới nhất của Hiyori. Màn hình hiện lên dòng chữ: "Một ngày ở trường đại học của Hiyori". Shinji đưa điện thoại cho mẹ Sayuri. Video bắt đầu. Hình ảnh Hiyori hiện ra, tràn đầy sức sống và sự hoạt bát. Cô nàng mặc một chiếc áo váy trắng  đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp, dễ thương. Trong video, Hiyori đi quanh khuôn viên trường, nói chuyện với bạn bè, đi đến lớp học, và quay lại những khoảnh khắc đời thường một cách tự nhiên. Giọng nói của cô trong trẻo, nụ cười luôn thường trực trên môi, và cách cô tương tác với mọi người xung quanh làm cho người xem cảm thấy gần gũi và yêu mến.

"Anh Shinji, chị ấy còn chơi guitar nữa!" Mio hào hứng chỉ tay vào màn hình.

Mẹ Sayuri chăm chú xem, ánh mắt bà không rời khỏi màn hình.

"Con bé này năng động quá, chắc cũng vất vả lắm." Bà thì thầm, vẻ mặt đầy sự lo lắng.

Nhìn bố mẹ và em gái mình, Shinji cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao. Cậu biết rằng, Hiyori đã chinh phục được trái tim của cả gia đình cậu. Tình yêu của cậu đã được mọi người đón nhận.

Sau khi video kết thúc, Shinji lấy lại điện thoại. Cậu chưa kịp tắt màn hình, thì vô tình lướt tay, thoát khỏi YouTube và để lộ ra hình nền điện thoại của mình.

Hình nền là một bức ảnh vô cùng ấm áp: Shinji ôm Hiyori thật chặt, nụ cười hạnh phúc nở trên môi cả hai. Bức ảnh được chụp vào một buổi chiều tà, với ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt của họ, khiến không gian xung quanh như bừng sáng.

Cả bàn ăn lại im lặng. Bố Kenji và mẹ Sayuri nheo mắt, ghé sát lại để nhìn rõ hơn vào màn hình điện thoại. Bố Kenji chỉ tay vào bức ảnh.

"Cái này... là con chụp với con bé à?" Giọng ông chứa đựng sự ngạc nhiên tột cùng.

Mẹ Sayuri không nói gì, nhưng một nụ cười bí ẩn nở trên môi bà, rồi bà quay sang nhìn Shinji với ánh mắt "ma mị". Ánh mắt ấy dường như xuyên thấu tâm can cậu, muốn nói:

"Mẹ biết thừa con yêu con bé này đến mức nào rồi, không cần phải giấu nữa."

Shinji đỏ mặt, vội vàng tắt màn hình điện thoại. Cậu cảm thấy tim đập thình thịch, một chút xấu hổ, một chút bối rối. Cậu không ngờ rằng, một bí mật nhỏ như vậy lại bị phát hiện công khai trước mặt cả gia đình.

Miyuki cười thầm, ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch. Cô nháy mắt với Shinji, như thể đang nói: "Em trai tôi đã lớn rồi!" Em gái Mio thì nhìn anh trai với ánh mắt đầy tò mò.

"Anh ơi, anh có thể cho em xem bức ảnh đó không?" Mio hỏi, giọng cô bé đầy hào hứng. "Chị ấy xinh quá!"

Shinji lắc đầu, mặt vẫn còn đỏ ửng. "Không được. Đây là bí mật của anh."

"Bí mật gì mà mẹ biết, chị biết, em biết, chỉ có mình anh là giấu thôi!" Mio lè lưỡi trêu chọc, khiến cả nhà bật cười.

Bố Kenji bật cười lớn. "Thôi được rồi. Bố mẹ đã xem rồi. Mẹ con muốn xem video con bé chơi guitar đó."

Mẹ Sayuri mỉm cười, ánh mắt đầy sự hài lòng. "Đúng thế. Con bé trông có vẻ rất tài năng."

Shinji cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao. Cậu biết rằng, Hiyori đã chinh phục được trái tim của cả gia đình cậu. Tình yêu của cậu đã được mọi người đón nhận.

Sau bữa ăn, khi mọi người đã đứng lên, Shinji xung phong giúp mẹ dọn dẹp. Cậu nhanh nhẹn thu dọn bát đĩa, xếp chồng chúng lên nhau một cách gọn gàng, rồi mang tất cả vào bếp.

"Shinji, con cứ để đó, để mẹ làm cho." Mẹ Sayuri nói, giọng bà vẫn hiền hậu, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ vui mừng.

"Không sao đâu mẹ, con làm được mà." Shinji đáp. Cậu quay lại nhìn mẹ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. "Con lớn rồi mà."

Shinji xắn tay áo lên, mở vòi nước. Dòng nước ấm áp chảy ra, xà phòng tạo thành bọt trắng xóa trên tay cậu. Mùi xà phòng thơm nhẹ, quyện vào mùi của thức ăn còn sót lại. Cậu tỉ mỉ rửa từng chiếc bát, từng chiếc đĩa, như thể đang dồn hết tâm tư vào từng hành động nhỏ nhất. Cậu không chỉ rửa bát, mà còn đang rửa đi những mệt mỏi, những lo toan của những ngày xa nhà.

"Con trai của mẹ đã trưởng thành thật rồi." Mẹ Sayuri đứng tựa vào cửa bếp, mỉm cười nhìn Shinji. "Trưởng thành rồi thì phải sớm đưa con dâu về ra mắt chứ!"

Shinji nghe mẹ nói vậy thì đỏ mặt, cậu vội vàng quay mặt đi để giấu nụ cười đang nở trên môi. Cậu giả vờ chú tâm vào việc rửa bát để tránh ánh mắt trêu chọc của mẹ.

"Con sẽ về nhà thường xuyên hơn." Shinji nói, giọng cậu đầy kiên quyết. "Con sẽ phụ giúp bố mẹ làm việc nhà, và con sẽ nấu những món ngon cho bố mẹ ăn."

Mẹ Sayuri mỉm cười, bà đi đến, nhẹ nhàng xoa đầu Shinji. "Được rồi, con trai. Mẹ tin con."

Shinji cảm thấy lòng mình ấm áp. Cậu biết rằng, dù cậu có đi đâu xa, có cuộc sống riêng, gia đình vẫn luôn là nơi ấm áp và bình yên nhất. Sau khi đã phụ mẹ dọn dẹp và rửa bát xong xuôi, Shinji trở lại phòng khách, cảm thấy nhẹ nhõm và thư thái. Cậu vừa ngồi xuống sofa thì Miyuki bước tới.

"Này, nhóc con, đi dạo một chút không?" Miyuki nói, giọng cô ấy đầy vẻ hứng khởi. "Bữa tối no quá, đi bộ một chút cho tiêu hóa."

"Khoan đã, ngoài trời đang rét và tuyết rơi đó." Mẹ Sayuri lên tiếng, giọng bà đầy vẻ lo lắng. Bà đi đến gần, đưa cho Shinji và Miyuki chiếc khăn quàng cổ và đôi găng tay. "Mặc ấm vào, đừng để bị cảm lạnh."

"Vâng, con cảm ơn mẹ," Shinji nói, cậu cảm thấy lòng mình ấm áp.

"Em đi! Em đi nữa!" Mio, em gái Shinji, reo lên từ trong phòng. Cô bé nhanh chóng chạy ra, khoác một chiếc áo khoác dày, mắt sáng lấp lánh.

Shinji mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp lòng.

"Được thôi." cậu nói. Cậu biết, đây là một trong những khoảnh khắc mà cậu đã bỏ lỡ suốt thời gian qua.

Thế là, cả ba chị em cùng nhau bước ra khỏi nhà.Gió đêm mùa đông se lạnh, nhưng không khí lại trong lành và dễ chịu. Những hàng cây ven đường đã rụng hết lá, và những ngôi nhà xung quanh được trang hoàng bằng ánh đèn lấp lánh, báo hiệu một mùa lễ hội đang đến gần.

Mio đi trước, vừa đi vừa nhún nhảy. "Anh Shinji, anh có thấy đèn đó không? Nó đẹp quá!" Cô bé reo lên, chỉ vào một cây thông được trang trí lộng lẫy.

Shinji mỉm cười, nhìn Mio với vẻ trìu mến. "Đẹp lắm. Anh nhớ hồi nhỏ, em cũng thích những thứ lấp lánh như vậy."

Miyuki đi bên cạnh Shinji, khoanh tay trước ngực. "Em trai chị đã thành một chàng trai rồi, chị thấy vui quá."

Cô nói, giọng đầy trêu chọc. "Em không còn đỏ mặt nữa, mà đã biết cách lấp liếm những câu hỏi khó của mẹ."

Shinji thở dài. "Em cũng đâu có ý định giấu giếm đâu chị. Chỉ là em chưa biết phải nói thế nào thôi."

Mio quay lại, tò mò hỏi, "Thật ra thì... chị Hiyori có thích ăn kem không ạ? Em có thể mời chị ấy ăn kem khi chị ấy về nhà mình không?"

Shinji bật cười, cúi xuống xoa đầu em gái. "Tất nhiên rồi, Mio. Chắc chắn chị ấy sẽ rất vui. Chị ấy rất thích ăn kem."

Miyuki mỉm cười. "Em có biết là anh trai em đã chọn cho em một người chị dâu vừa xinh đẹp vừa nổi tiếng không?"

"Thật sao ạ? Tuyệt vời quá!" Mio reo lên. "Vậy thì anh Shinji, anh phải đưa chị ấy về nhà ngay lập tức đấy!"

"Dù sao thì em cũng phải chuẩn bị tâm lý cho việc đó đi" Miyuki nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Mẹ có vẻ rất mong muốn có con dâu rồi đấy."

Shinji nhìn Miyuki, rồi lại nhìn Mio. Ánh đèn lấp lánh từ cây thông chiếu sáng khuôn mặt của họ, khiến Shinji cảm thấy lòng mình ấm áp. Cậu biết rằng, Hiyori đã chinh phục được trái tim của cả gia đình cậu. Tình yêu của cậu đã được mọi người đón nhận.

Sau khi đi dạo về, Shinji cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Ánh đèn trong phòng anh được thắp sáng, nhưng nó không còn cảm giác cô đơn như khi cậu ở ký túc xá. Nằm trên giường, cậu mở điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình, chờ đợi. Cảm giác hồi hộp, mong chờ lại một lần nữa dâng lên trong lòng cậu. Chỉ một lát sau, màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một cuộc gọi đến từ Hiyori.

Hiyori xuất hiện trên màn hình, vẫn trong bộ đồ ngủ màu hồng quen thuộc, nhưng lần này đôi mắt cô bé rạng rỡ hơn nhiều. "Anh Shinji, anh về nhà rồi à? Anh có mệt không?"

"Anh không mệt chút nào." Shinji đáp, nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

 "Vì anh vừa được nạp đầy năng lượng rồi."

Hiyori khẽ cười, một nụ cười tinh nghịch. "Anh nói gì vậy? Đừng có làm em tò mò."

"Anh vừa đi dạo với chị Miyuki và Mio về." Shinji nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng trái tim cậu lại đập mạnh hơn.

"Cả ba chị em đã kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện."

"Vậy ạ? Chắc là vui lắm đúng không anh?" Hiyori hỏi, giọng cô bé đầy sự tò mò.

Shinji gật đầu, rồi cậu bắt đầu kể lại mọi chuyện. Cậu kể về bữa tối, về câu hỏi bất ngờ của mẹ, về vẻ mặt ngạc nhiên của bố và Mio, và cả cách Miyuki đã ủng hộ cậu như thế nào.

Hiyori im lặng lắng nghe, đôi mắt cô bé mở to. Khi Shinji kể về việc cậu đưa điện thoại cho bố mẹ xem ảnh và video, Hiyori cười rạng rỡ.

"Họ nói sao ạ? Họ có thích em không?" Hiyori hỏi, giọng cô bé đầy sự hồi hộp.

Shinji mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Tất nhiên rồi. Mẹ anh nói em rất hiền lành và lễ phép. Bố anh nói em có đôi mắt rất sáng, giống anh. Còn Mio thì cứ liên tục reo lên, nói em đáng yêu." Cậu dừng lại một chút, rồi nói thêm:

"Mẹ anh còn giục anh, bảo là bao giờ đưa con dâu tương lai về nhà đấy."

Hiyori nghe xong thì bật cười thành tiếng. "Ôi, vậy ạ? Thế anh tính sao?"

Cô nàng nháy mắt, giọng đầy vẻ trêu chọc. "Anh có định đưa con dâu về ra mắt không?"

Shinji nhìn Hiyori qua màn hình, khóe môi cậu cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. "Anh chỉ về nhà có vài ngày thôi, làm sao mà đưa em về kịp được." Shinji nói, giọng cậu trầm ấm.

"Nhưng... nếu em muốn, thì lần sau anh sẽ đưa em về."

Hiyori im lặng một chút, đôi má cô bé ửng hồng. "Vậy... em phải chuẩn bị quà cho bố mẹ và các em của anh sao?" Hiyori thì thầm, giọng cô bé đầy sự ngại ngùng.

"Không cần đâu." Shinji nói, giọng cậu dịu dàng hẳn. "Chỉ cần em về thôi là đủ rồi."

Hiyori cảm thấy lòng mình ấm áp, cô bé mỉm cười. "Vậy thì em sẽ cố gắng thu xếp công việc để có thể sớm gặp được bố mẹ anh."

Shinji mỉm cười. "Anh biết mà." Shinji nói, giọng anh dịu dàng. "Thế nào, có muốn anh làm quân sư giúp em không?"

Hiyori nghe Shinji nói vậy thì bật cười, giọng cô nàng đầy vẻ tinh nghịch.

"Nếu có quân sư tuyệt vời như anh, thì em còn phải lo lắng gì nữa?" Cô bé nhìn thẳng vào mắt Shinji qua màn hình, ánh mắt long lanh đầy vẻ tin tưởng.

"Em sẽ về sớm nhất có thể!"

"Anh Shinji," Hiyori nói, giọng cô nàng bỗng nghẹn lại..

"Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã cho em thấy một mặt khác của tình yêu. Tình yêu không chỉ là của hai chúng ta, mà còn là của cả hai gia đình."

Shinji mỉm cười, lòng ngập tràn hạnh phúc. Anh biết, Hiyori đã trưởng thành. Cô bé không còn là một cô gái nhỏ bé, mà đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, và đầy tình yêu thương.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận