Khi đam mê và tình yêu hòa làm một
Chương 22 Từ Hiyori đến Waguri Mùa đông ngọt ngào trong mắt anh
0 Bình luận - Độ dài: 5,635 từ - Cập nhật:
Những cơn gió lạnh của mùa đông đã bắt đầu thổi qua các con phố Tokyo, và trên khắp các tòa nhà, ánh đèn Giáng sinh lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trong căn hộ studio ấm cúng của Hiyori và Shinji, không khí cũng trở nên rộn ràng, ấm áp hơn bao giờ hết. Ngoài cửa sổ, những bông tuyết đầu mùa khẽ rơi, tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong phim.
Tối hôm đó, Hiyori đang ngồi gọn trong lòng Shinji. Cô nép mình vào anh như một chú mèo nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực vững chãi và nhịp tim đều đặn của anh. Mùi hương quen thuộc từ áo len của Shinji, thoang thoảng mùi gỗ và cà phê, quấn lấy cô, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Shinji một tay ôm chặt Hiyori, tay còn lại lác đác phác thảo trên cuốn sổ, nhưng đôi mắt thì vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình.
Bỗng, một nhân vật nữ xuất hiện trên màn hình, đó là Waguri Kaoruko, một nữ sinh trung học với vẻ đẹp vừa mộc mạc, vừa tinh tế. Cô nàng có mái tóc đen dài ngang hông gợn sóng được buộc bằng băng đô màu đen và đôi mắt đen, luôn mang theo một vẻ ngây thơ, ngọt ngào.
"A, Waguri!" Hiyori reo lên.
"Anh Shinji, nhìn xem, cô ấy đẹp quá! Trang phục và tính cách của cô ấy thật sự rất đáng yêu!"
Shinji cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc Hiyori, khẽ thì thầm bên tai cô.
"Em thích cô ấy lắm à? Nhưng với anh, người đang ngồi trong lòng anh đây mới là đáng yêu nhất."
Mặt Hiyori ửng hồng. Cô vờ đánh yêu vào tay Shinji, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thích thú.
"Thôi đi anh! Em nghiêm túc đấy. Em muốn hoá thân thành cô ấy, nhưng theo một phong cách Giáng Sinh!" Ánh mắt cô nàng lấp lánh sự hào hứng.
"Chúng ta có thể kết hợp màu đỏ ấm áp của Giáng sinh với nét ngọt ngào, tinh khôi của Waguri để tạo ra một vẻ đẹp vừa ấm áp vừa đáng yêu."
Shinji nhìn Hiyori với ánh mắt trìu mến. Anh biết mỗi khi Hiyori có một ý tưởng mới, cô sẽ trở nên tràn đầy năng lượng.
"Vậy để anh giúp em một tay." Shinji nói.
"Chúng ta sẽ cùng biến Waguri này thành phiên bản Giáng sinh hoàn hảo nhất." Anh đặt cuốn sổ phác thảo sang một bên và tập trung hoàn toàn vào Hiyori.
Hai người dành cả buổi tối để nghiên cứu về Waguri Kaoruko. Hiyori ngồi tựa đầu vào vai Shinji, tay cầm máy tính bảng lướt qua từng bức hình, từng đoạn phim có nhân vật này. Cô say sưa phân tích từ tính cách, phong thái cho đến từng chi tiết nhỏ trong biểu cảm: nụ cười ngây thơ khi cô nói chuyện, ánh mắt dịu dàng khi nhìn một người bạn.
"Em thấy Waguri-san là một cô gái rất tinh tế và ngọt ngào." Hiyori nói.
"Cô ấy không chỉ đáng yêu mà còn rất dũng cảm. Em thích cái cách cô ấy luôn mỉm cười, ngay cả khi đối mặt với khó khăn." Shinji gật đầu đồng ý.
"Đúng vậy." Anh nói.
"Và anh nghĩ, chính sự ngây thơ, dịu dàng đó đã tạo nên sức hút đặc biệt của cô ấy. Chúng ta cần phải thể hiện được điều đó trong lúc hoá thân thành cô ấy."
"Em cũng nghĩ thế!" Hiyori reo lên.
Shinji khẽ mỉm cười, cảm thấy hạnh phúc khi thấy Hiyori hào hứng. Anh biết rằng, với sự đồng điệu trong suy nghĩ, họ sẽ tạo ra một bộ cosplay hoàn hảo.
Shinji, với cây bút chì quen thuộc, nhanh chóng phác thảo trên cuốn sổ những ý tưởng trang phục. Anh lắng nghe Hiyori nói, và chỉ cần cô diễn tả một ý tưởng, chẳng hạn như một chiếc váy đỏ nhẹ nhàng, không quá cầu kỳ, thì vài nét chì của anh đã vẽ nên một bản phác thảo hoàn chỉnh.
"Thế này được không?" Anh mỉm cười hỏi, chỉ vào bản vẽ. Hiyori nhìn bản vẽ, mắt sáng rực.
"Đúng rồi! Anh nghĩ giống em!" Cô reo lên.
"Vừa có nét đáng yêu của Waguri, vừa có không khí Giáng sinh ấm áp!"
Họ thảo luận về cách thể hiện sự ngây thơ, dịu dàng của nhân vật nhưng vẫn giữ được nét vui tươi, rộn ràng của Giáng sinh. Sự đồng điệu trong suy nghĩ khiến quá trình lên ý tưởng của họ trở nên vô cùng ăn ý và trôi chảy. Căn phòng ngập tràn tiếng cười khúc khích và tiếng bút chì sột soạt, tạo nên một bản hòa tấu của sự sáng tạo và tình yêu
Sau buổi tối lên ý tưởng đầy hào hứng, Shinji đưa Hiyori về đến kí túc xá của cô. Anh đưa Hiyori vào tận cửa, không vội rời đi. Hiyori quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng và tựa đầu vào vai Shinji, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Shinji cúi xuống, dịu dàng nâng cằm cô lên để cả hai có thể nhìn vào mắt nhau. "Hôm nay em vui lắm, cảm ơn anh." Hiyori khẽ nói. Shinji mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp.
"Anh cũng rất vui. Anh thích nhìn thấy em hào hứng với những ý tưởng của mình." Anh vuốt nhẹ một lọn tóc mai của cô.
"Ngủ ngon nhé, bảo bối của anh. Sáng mai anh sẽ đến sớm."
Anh trao cho cô một nụ hôn tạm biệt ngọt ngào, kéo dài như muốn giữ lại tất cả những dư vị hạnh phúc của buổi tối. Khi nụ hôn kết thúc, Hiyori vẫn còn vương vấn, mặt ửng hồng.
"Em sẽ chờ anh." Cô thì thầm, trước khi mở cửa bước vào nhà, lòng vẫn còn bồi hồi với lời hứa hẹn sẽ gặp lại vào sáng hôm sau để bắt đầu thực hiện kế hoạch.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng mùa đông ấm áp tràn vào thành phố, Shinji đã đứng chờ Hiyori ngay trước cửa. Hiyori bước ra, khoác trên mình chiếc áo len màu kem ấm áp. Mái tóc vàng óng ả của cô buông xõa tự nhiên, được gió khẽ lay động, tôn lên gương mặt thanh tú, rạng rỡ. Vừa nhìn thấy Shinji, cô đã vội vàng chạy tới, nở một nụ cười tươi tắn.
"Anh đến rồi!" Cô reo lên, "Em háo hức quá!" Shinji xoa nhẹ má Hiyori, ánh mắt đầy trìu mến.
"Anh cũng thế. Lên xe thôi nào, bảo bối."
Họ cùng nhau đi taxi đến một cửa tiệm cho thuê trang phục nằm gần trung tâm thành phố. Hiyori ngồi gọn trong lòng Shinji, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Suốt quãng đường, họ ríu rít nói chuyện, bàn luận về những bộ trang phục Giáng sinh mà họ sẽ tìm thấy, tiếng cười vang lên ấm áp cả một không gian xe.
"Bác tài cho chúng cháu xuống ở đây ạ."
Shinji lịch sự nói. Sau khi xuống xe, anh nắm chặt lấy tay Hiyori, cả hai cùng bước đi với những bước chân hân hoan.
Khi cánh cửa kính mở ra, một tiếng chuông nhỏ vang lên giòn giã. Hiyori và Shinji bước vào, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi một thế giới đầy màu sắc và lấp lánh. Không chỉ có trang phục, mà cả không gian nơi đây cũng như một mê cung của những câu chuyện.
Căn tiệm không quá lớn nhưng được sắp xếp vô cùng khéo léo, biến mỗi góc trở thành một thế giới riêng. Phía bên trái, những bộ kimono và yukata truyền thống với họa tiết hoa anh đào, sóng biển được treo ngay ngắn. Phía đối diện là khu vực trang phục lễ hội phương Tây: váy dạ hội lộng lẫy, vest lịch lãm và những bộ đồ hóa trang độc đáo cho Halloween hay Carnival.
Ở trung tâm căn tiệm, một cây thông Giáng sinh khổng lồ được trang trí lấp lánh, xung quanh là khu vực dành riêng cho trang phục Giáng sinh. Hiyori vừa bước vào, mắt đã sáng rực lên. Cô thích thú nhìn những chiếc váy nhung đỏ rực rỡ, mũ ông già Noel, và những chiếc áo khoác dày ấm áp treo san sát. Ánh sáng từ những dải đèn led vàng nhấp nháy làm cho mọi thứ trở nên lung linh, huyền ảo như một giấc mơ có thật.
Bên cạnh khu vực Giáng sinh, có một góc đặc biệt treo đầy trang phục của các nhân vật anime và game nổi tiếng. Hiyori đã từng thử qua không ít bộ đồ ở đây, từ những nữ chiến binh mạnh mẽ cho đến những cô nàng pháp sư dễ thương. Cảm giác quen thuộc và phấn khích ùa về, cô khẽ siết chặt tay Shinji.
Ngay khi nhận ra Hiyori, ba cô nhân viên trẻ đang sắp xếp đồ đã reo lên một tiếng đầy bất ngờ.
"Hiyori-san kìa!" Một cô reo lên.
"Hiyori-san đến thật này!" Các cô gái vội vàng bước tới, mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
"Chào Hiyori-san ạ!" Một cô gái bẽn lẽn đưa ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút.
"Em hâm mộ chị từ lâu rồi ạ. Chị có thể cho em xin chữ ký không ạ?"
Một cô khác thì nhanh chóng lấy điện thoại ra. "Hiyori-san, chị có thể chụp với bọn em một tấm được không?"
Hiyori có chút bối rối nhưng cô nhanh chóng mỉm cười, vui vẻ đồng ý với các bạn nhân viên. Shinji đứng cạnh, mỉm cười nhẹ nhàng và cảm thấy tự hào. Đây chính là một phần của Hiyori mà anh yêu quý: sự nổi tiếng, tài năng, nhưng vẫn luôn thân thiện và khiêm tốn.
Và rồi một bạn nhân viên trẻ, có nụ cười tươi tắn, bước đến chào đón. Vừa nhìn thấy Hiyori, cô đã reo lên một cách đầy bất ngờ và vui sướng:
"Hiyori-san! Em là fan cứng của chị từ lâu rồi ạ! Hôm nay may mắn quá!"
Hiyori mỉm cười thân thiện. "Chị chào em, rất vui được gặp em."
Cô nhân viên nhìn sang Shinji, khuôn mặt bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.
"Người đi cùng chị có phải... Shinji-kun không ạ? " Cô rụt rè hỏi, tay khẽ che miệng vì quá bất ngờ.
"Em là fan của cả hai người! Em thích cái cách mà hai người luôn đồng hành cùng nhau trong mọi dự án!"
Shinji chỉ mỉm cười, không nói gì. Cô nhân viên nhìn Hiyori với ánh mắt đầy tò mò.
"Vậy... hai người là người yêu đúng không ạ?" Cô hỏi một cách bẽn lẽn.
Hiyori khẽ gật đầu, má ửng hồng. Cô cúi mặt xuống một chút, nhưng trong mắt vẫn ánh lên vẻ hạnh phúc. Shinji đưa tay siết nhẹ lấy tay cô, tự hào.
"Thật tuyệt vời!" Cô nhân viên reo lên.
"Em có thể xin một tấm ảnh chung của hai người được không ạ? Em sẽ không đăng lên mạng xã hội đâu, chỉ để làm kỷ niệm thôi ạ!"
Hiyori và Shinji nhìn nhau, rồi cùng gật đầu đồng ý. Sau khi chụp ảnh, cô nhân viên lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lấp lánh sự chuyên nghiệp và nhiệt tình.
Bạn nhân viên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lấp lánh sự chuyên nghiệp và nhiệt tình.
"Hai bạn tìm thuê trang phục Giáng sinh phải không ạ?" Cô hỏi.
"Với chị thì mọi thứ đều có ở đây ạ! Đặc biệt là các bộ đồ cosplay."
Hiyori gật đầu, ánh mắt không thể rời khỏi những bộ đồ đỏ rực rỡ.
"Vâng ạ. Em muốn tìm một bộ váy Giáng sinh để hóa trang thành bạn nữ sinh Waguri ."
"Chị nói về Waguri Kaoruko trong bộ anime Hoa thơm kiêu hãnh phải không ạ? Em cũng rất thích nhân vật này!" Bạn nhân viên phấn khích nói.
Cô nhân viên ngay lập tức dẫn Hiyori và Shinji đến khu vực trang phục Giáng sinh.
"Em nghĩ chiếc váy này sẽ rất hợp với chị ạ!" Cô chỉ vào một chiếc váy nhung đỏ, cổ áo và tay áo được viền lông trắng mềm mại.
"Nó vừa có vẻ ấm áp của Giáng sinh, vừa toát lên sự ngọt ngào, tinh khôi giống như nàng thơ vậy!"
Hiyori cầm chiếc váy nhung đỏ trên tay, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của chất liệu, mắt không giấu được sự thích thú. Vừa chạm vào, cô đã có thể hình dung ra mình mặc chiếc váy này, trở thành Waguri Kaoruko phiên bản Giáng sinh. Shinji khẽ vuốt mái tóc cô.
"Em thử nó xem sao, chắc chắn sẽ rất đẹp."
Hiyori bước vào phòng thử đồ, lòng tràn ngập sự háo hức. Vài phút sau, cánh cửa mở ra, cô bước ra với gương mặt rạng rỡ. Chiếc váy nhung đỏ mềm mại ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần đáng yêu. Một chiếc nơ trắng nhỏ xinh được cài khéo léo trên mái tóc vàng, hoàn toàn giống với hình mẫu mà cô và Shinji đã cùng nhau tưởng tượng.
Hiyori cảm nhận chiếc váy như một lớp da thứ hai, vừa vặn hoàn hảo đến từng centimet. Chất liệu nhung ấm áp lan tỏa, mang lại cảm giác thân thuộc như vòng tay của Shinji. Cô cảm thấy mình thực sự đã hóa thân thành nhân vật, ngập tràn sự ngọt ngào và đáng yêu.
Shinji đứng tựa cửa, miệng khẽ mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt không thể rời khỏi cô. Nội tâm anh lúc này vô cùng xúc động. Hiyori của anh, lúc này không chỉ là Hiyori, mà còn là hiện thân của sự ngọt ngào, tinh khôi. Anh cảm nhận được niềm vui sướng và hạnh phúc của cô, và điều đó khiến trái tim anh cảm thấy vô cùng ấm áp, tự hào.
Anh bước đến, vòng tay ôm lấy eo cô. Cúi đầu, anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Hiyori, rồi khẽ xoa đầu cô đầy cưng chiều.
"Em xinh lắm và đáng yêu lắm." Anh thì thầm.
"Y như Waguri-san phiên bản Giáng sinh của anh vậy.”
Hiyori cảm nhận vòng tay ấm áp của Shinji siết nhẹ quanh eo, trái tim cô như tan chảy. Cô ngước nhìn anh, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Nụ hôn nhẹ nhàng trên trán anh khiến cô thấy bình yên và được trân trọng biết bao. Khi anh xoa đầu cô và thầm thì những lời khen ngợi, Hiyori cảm thấy như mình đang mơ.
Bất ngờ, ba cô nhân viên trẻ đang sắp xếp đồ cũng bị thu hút bởi vẻ ngoài của Hiyori. Họ quay lại, mắt sáng rực.
"Ôi, Hiyori-san! Xinh quá!" Một bạn nhân viên reo lên.
"Chiếc váy đó sinh ra để dành cho chị vậy!"
"Đúng đó ạ." Bạn nhân viên fan hâm mộ lúc nãy nói thêm.
"Nhìn chị thế này, em lại có thêm động lực để làm việc rồi!"
Hiyori xoay một vòng, chiếc váy xòe ra nhẹ nhàng. Gương mặt cô ửng hồng vì ngại ngùng nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui.
"Em thích lắm, Shinji!" Cô reo lên.
"Anh xem này, có cần chỉnh sửa gì thêm không?"
Shinji bước đến, dịu dàng xoa đầu cô.
"Hoàn hảo rồi, bảo bối ạ." Anh thì thầm.
"Anh nghĩ chúng ta nên lấy chiếc váy này."
Hiyori gật đầu đồng ý, không giấu được sự háo hức. Cô nhanh chóng thay lại trang phục của mình
Sau khi chọn được bộ trang phục ưng ý, Hiyori và Shinji cùng cô nhân viên fan hâm mộ đi đến quầy thanh toán. Cô nhân viên cẩn thận gấp chiếc váy nhung đỏ vào một chiếc hộp xinh xắn, trong khi Hiyori vẫn mải mê ngắm nghía chiếc nơ trắng nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay. Mái tóc vàng óng của cô buông xõa, một vài lọn tóc khẽ vương trên bờ vai, lung linh dưới ánh đèn.
"Em rất vui vì đã được giúp đỡ Hiyori-san." Cô nhân viên nói với nụ cười tươi tắn.
"Hy vọng bộ trang phục này sẽ mang lại cho chị một mùa Giáng sinh thật đáng nhớ ạ!"
"Cảm ơn em nhiều nhé!" Hiyori đáp lời, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cô nhân viên sau đó quay lại lấy thêm một chiếc hộp nhỏ màu trắng.
"Và đây là tóc giả của Waguri Kaoruko, chị đã đặt thuê từ trước đúng không ạ? Tóc đã được làm xoăn nhẹ và dưỡng rất kỹ, đảm bảo khi lên ảnh sẽ rất tự nhiên."
Hiyori nhận lấy chiếc hộp, khẽ vuốt ve mái tóc giả màu tím đen sẫm bên trong. "Cảm ơn em lần nữa nhé!"
Shinji cũng gật đầu cảm ơn, ánh mắt đầy trìu mến. Anh cảm thấy ấm lòng khi thấy Hiyori hạnh phúc.
Sau khi hoàn tất thủ tục thuê đồ, hai người bước ra khỏi cửa tiệm. Tiếng chuông nhỏ lại vang lên, như một lời tạm biệt đầy lưu luyến. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên những con phố Tokyo đang rộn ràng chuẩn bị cho đêm Giáng sinh. Shinji nắm chặt tay Hiyori, cùng cô tản bộ trên vỉa hè. Mái tóc vàng của Hiyori khẽ bay trong gió, tạo nên một vầng sáng nhẹ nhàng, lãng mạn.
"Chúng ta đã có một buổi sáng thật tuyệt vời." Shinji nói, siết nhẹ tay cô.
"Đúng vậy." Hiyori mỉm cười rạng rỡ.
"Em đã có tất cả những gì em cần cho buổi chụp hình sắp tới. Và còn hơn thế nữa."
"Hơn thế nữa là gì?" Shinji hỏi, ánh mắt đầy tò mò. Hiyori khẽ dựa đầu vào vai anh.
"Là được ở bên anh, và cùng anh thực hiện những ý tưởng của em."
Shinji mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt tràn ngập sự yêu thương. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc vàng mềm mại của cô. Anh khẽ xoa đầu cô, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại, như muốn truyền đi tất cả tình cảm của mình. Họ cứ thế bước đi, hòa mình vào dòng người, mang theo sự háo hức và ấm áp của một mùa Giáng sinh đang cận kề. Trên khắp các con phố, những bản nhạc Giáng sinh du dương vang lên, hòa cùng tiếng nói cười của hai người, tạo nên một bản hòa tấu của tình yêu và hạnh phúc.
Sau khi tản bộ trên phố, Hiyori và Shinji cùng nhau đi ăn trưa tại một quán nhỏ ấm cúng. Tiếng chuông gió kêu leng keng và ánh nắng mùa đông hắt qua cửa sổ tạo nên một không gian lãng mạn, yên bình. Sau bữa ăn, sự mệt mỏi sau một buổi sáng bận rộn bắt đầu ùa đến.
Cả hai trở về Studio quen thuộc của hai người. Hiyori ngả lưng xuống chiếc sofa êm ái, nhưng dù mệt mỏi, cô vẫn không thể chợp mắt. Cô cảm thấy thiếu vắng hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Shinji.
“Em buồn ngủ lắm, nhưng cứ không ngủ được." Hiyori thều thào, giọng nói ngái ngủ.
"Vậy em ngủ trong vòng tay anh nhé," Shinji dịu dàng đáp
Shinji thấy vậy, khẽ mỉm cười dịu dàng. Anh ngồi xuống bên cạnh, mở rộng vòng tay. Không chần chừ, Hiyori rúc vào lòng anh, dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ. Cô hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ Shinji, ngay lập tức cảm thấy thư thái và bình yên .Vài phút sau, hơi thở của cô đã trở nên đều đặn. Shinji khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Hiyori, rồi nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, dùng đùi mình làm gối.
Nhìn gương mặt Hiyori say ngủ, Shinji cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị và ấm áp. Anh dùng những ngón tay thon dài, khẽ vuốt ve mái tóc vàng óng của cô, rồi nhẹ nhàng luồn tay vào từng sợi tóc, cuốn một lọn tóc vào ngón tay, cảm nhận sự mềm mại. Trong lòng anh, Hiyori không chỉ là người yêu mà còn là cả thế giới của anh. Anh chỉ muốn được ở bên cạnh cô mãi mãi, như thế này là đủ.
Một lúc sau, Hiyori cựa mình tỉnh giấc. Cô khẽ mở mắt, nhìn thấy Shinji đang cúi xuống, dịu dàng vuốt ve mái tóc mình. Cô mỉm cười, cảm giác ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Hiyori khẽ gọi tên anh.
"Anh Shinji." Hiyori với giọng ngái ngủ nói.
"Em dậy rồi à?" Shinji đáp lại.
"Em ngủ được bao lâu rồi?" Hiyori nói, cô cố gắng nhớ lại.
"Hơn hai tiếng rồi." Shinji mỉm cười.
Hiyori bất ngờ. "Thật sao? Em ngủ lâu vậy à?" Cô hỏi.
"Đúng vậy." Shinji đáp.
"Nhưng em ngủ rất ngon, thỉnh thoảng còn rên ư ư như một chú mèo nhỏ vậy."
Hiyori ửng hồng mặt. "Thật sao?"
"Thật mà." Shinji cười. "Dễ thương lắm."
Hiyori khẽ vươn vai, duỗi người một chút, rồi ngả đầu vào vai anh, cảm thấy hạnh phúc. Hiyori và Shinji thức dậy, tràn đầy năng lượng cho buổi chụp hình. Hiyori nhanh chóng trang điểm và thay bộ trang phục Giáng sinh mà họ đã thuê. Tóc giả màu tím đen sẫm được cô khéo léo đội lên, hoàn toàn biến cô thành Waguri Kaoruko phiên bản ấm áp của mùa đông.
Trong lúc đó, Shinji đã chuẩn bị sẵn sàng phông nền và ánh sáng. Anh treo những dải đèn nhấp nháy, đặt một vài món đồ trang trí Giáng sinh nhỏ xinh vào các góc, tạo nên một bối cảnh cổ tích đầy lãng mạn. Chiếc máy ảnh đã được đặt trên giá ba chân. Shinji chỉnh lại các thông số, rồi quay sang nhìn Hiyori với ánh mắt đầy trìu mến.
Trước mắt Shinji là Hiyori có vẻ ngoài ngọt ngào, đáng yêu. Mái tóc dài màu tím đen sẫm, hơi xoăn nhẹ, buông xõa tự nhiên, tạo cảm giác mềm mại như tơ. Trên đầu cô là chiếc mũ giáng sinh màu đỏ thắm, viền lông trắng muốt như tuyết, làm nổi bật thêm vẻ rạng rỡ của cô.
Đôi mắt to tròn, long lanh như hai viên ngọc xanh, chứa đựng sự ngây thơ và hồn nhiên. Gương mặt bầu bĩnh, chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi má ửng hồng như quả đào chín, càng làm tăng thêm vẻ dễ thương. Cô mặc một chiếc áo choàng giáng sinh màu đỏ rực rỡ, được viền lông trắng mềm mại ở cổ áo, tay áo và gấu áo. Bộ trang phục vừa ấm áp vừa cổ điển, làm nổi bật sự dịu dàng và tinh tế của cô. Toàn bộ bức tranh toát lên một không khí lễ hội ấm áp, vui tươi, như thể cô gái đang mời gọi người xem cùng tận hưởng một mùa Giáng sinh ngọt ngào.
"Xinh lắm, Waguri của anh." Anh thì thầm, nở một nụ cười ấm áp.
Hiyori đứng trước ống kính, ban đầu còn có chút ngại ngùng. Nhưng với những lời động viên và cử chỉ thân mật của Shinji, cô nhanh chóng lấy lại tự tin. Cô tạo dáng trước ống kính, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Shinji vừa chỉ đạo cô tạo dáng, vừa khẽ cười khi thấy Hiyori diễn xuất một cách tự nhiên. Tiếng máy ảnh "tách tách" vang lên, ghi lại từng khoảnh khắc ngọt ngào của Hiyori trong trang phục Giáng sinh.
Shinji vừa là nhiếp ảnh gia, vừa là đạo diễn của buổi chụp hình. Anh đứng sau máy ảnh, liên tục chỉ đạo Hiyori:
"Nhìn sang trái một chút."
"Nhìn vào camera này." hay " Hãy tưởng tượng em đang ngắm tuyết rơi."
Anh không chỉ hướng dẫn bằng lời nói mà còn dùng tay ra hiệu, tạo ra một không khí làm việc vừa chuyên nghiệp vừa gần gũi. Dưới sự chỉ đạo của Shinji, Hiyori tạo dáng một cách tự nhiên. Cô vừa thể hiện sự ngây thơ, dịu dàng của Waguri-san, vừa pha thêm nét vui tươi, tinh nghịch của chính mình. Những dải đèn nhấp nháy lấp lánh như những ngôi sao, làm nổi bật mái tóc giả nâu sẫm và chiếc váy nhung đỏ rực rỡ. Mỗi bức ảnh đều như một bức tranh cổ tích.
Đôi lúc, Shinji tiến lại gần Hiyori, chỉnh lại một lọn tóc hay vuốt nhẹ chiếc váy cho cô. Hiyori chỉ cười và rúc vào lòng anh, tận hưởng những khoảnh khắc ấm áp.
"Anh muốn em đứng ở đây, nhìn ra cửa sổ." Shinji nói.
"Nhìn thấy những bông tuyết đầu mùa."
Hiyori làm theo. Cô đứng trước cửa sổ, mắt nhìn ra ngoài, nơi những bông tuyết trắng đang rơi. Ánh mắt cô trở nên mơ màng và lãng mạn. Shinji nhanh chóng ghi lại khoảnh khắc ấy.
Và rồi buổi chụp hình giáng sinh Waguri đã gần kết thúc. Ánh sáng từ đèn studio hắt lên Hiyori, làm nổi bật vẻ đẹp thuần khiết và ngọt ngào của cô. Shinji cầm máy ảnh, liên tục bấm máy để ghi lại những khoảnh khắc cuối cùng của dự án. Không gian tràn ngập sự ấm áp và yên bình.
Shinji hạ máy ảnh xuống, tiến lại gần Hiyori. Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc giả mềm mại của cô.
"Em làm rất tốt Hiyori." Anh thì thầm.
"Anh nghĩ chúng ta có thể dừng lại ở đây được rồi."
Hiyori mỉm cười rạng rỡ, nhưng Shinji lại không muốn kết thúc. Anh đặt chiếc máy ảnh chuyên nghiệp xuống, rút điện thoại từ trong túi ra và tiến về phía Hiyori.
"Hiyori." Anh nói, giọng anh trầm ấm.
"Có thể... ngồi lên đùi anh một chút được không?"
Hiyori hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng hiểu ý. Cô tiến lại gần anh, nhẹ nhàng ngồi lên đùi Shinji, để hai tay ở buông thả xuống. Vòng tay Shinji ôm chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng mình. Anh tựa cằm lên vai cô, rồi khẽ cọ má mình vào má cô. Hiyori nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của Shinji, và cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Trong lòng cô, chỉ cần được ở bên anh, mọi mệt mỏi đều tan biến.
"Em yêu anh, Shinji." Hiyori khẽ nói, giọng nói đầy xúc động.
"Cảm ơn anh vì đã xuất hiện ở cuộc đời em."
"Anh cũng yêu em, nhiều lắm." Shinji đáp lại, giọng nói anh trầm ấm, đầy yêu thương.
"Cảm ơn em vì đã là ánh sao soi sáng cuộc đời anh."
Anh giơ điện thoại lên, nhắm vào tấm gương lớn đặt ở góc phòng.
"Tách!"
Chiếc gương đã ghi lại khoảnh khắc ấy: Shinji, trong bộ quần áo đơn giản của một nhiếp ảnh gia, đang ôm Hiyori, người đang mặc trang phục giáng sinh Waguri lộng lẫy. Anh tựa đầu vào cô, áp sát vào má của Hiyori, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ hạnh phúc và mãn nguyện. Hiyori, với nụ cười ngọt ngào và đôi mắt long lanh thể hiện sự thoả mãn với sự đụng chạm của anh. Đó là một bức ảnh không chuyên nghiệp, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành và tình yêu của họ. Với Shinji, bức ảnh này không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là minh chứng cho tình yêu của anh và Hiyori.
Sau buổi chụp hình giáng sinh Waguri đầy hứng khởi, Hiyori và Shinji ngồi nghỉ trên chiếc sofa êm ái. Chiếc máy ảnh chuyên nghiệp đã được đặt gọn gàng, phông nền và đèn studio đã được thu dọn, trả lại không gian yên bình ban đầu cho căn phòng.
Hiyori vẫn còn mệt nhưng vô cùng hạnh phúc, cô rúc vào lòng Shinji, ôm chặt lấy cánh tay anh. Cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ Shinji. Mái tóc giả đã được tháo ra, để lộ mái tóc vàng óng ả của cô.
Shinji vòng tay ôm lấy Hiyori, khẽ hôn lên mái tóc của cô.
"Em có mệt không?" Anh hỏi, giọng nói đầy quan tâm.
"Có một chút." Hiyori nói, dụi đầu vào ngực anh.
"Nhưng em vui lắm. Anh là nhiếp ảnh gia giỏi nhất, và cũng là người bạn trai tuyệt vời nhất!"
Shinji mỉm cười, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc.
"Anh chỉ muốn thấy em hạnh phúc. Và anh nghĩ, chúng ta đã tạo ra một bộ ảnh thật tuyệt vời."
"Đúng vậy." Hiyori nói, cô ngước nhìn anh, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
"Cảm ơn anh, Shinji. Cảm ơn vì đã luôn ở bên em, và giúp em thực hiện những ước mơ của mình."
Shinji siết chặt cô vào lòng, khẽ thì thầm:
" Ừm." Một lúc sau, Shinji khẽ cựa mình.
"Anh đi lấy đồ một lát." Shinji khẽ nói, hôn nhẹ lên trán Hiyori. "Chỉ năm phút thôi."
Hiyori gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ luyến tiếc. Cô nhìn theo bóng Shinji bước vào phòng ngủ, trong lòng thầm nghĩ không biết anh sẽ mang gì ra. Năm phút sau, Shinji bước ra với một chiếc túi vải to màu đen, khuôn mặt nở một nụ cười bí ẩn. Anh ngồi xuống cạnh Hiyori, đặt chiếc túi xuống sàn.
"Đây là món quà giáng sinh sớm cho em đấy."
Hiyori ngạc nhiên: "Quà sao? Nhưng hôm nay đâu phải Giáng sinh?"
"Anh không đợi được." Shinji nói, ánh mắt đầy trìu mến.
"Anh chỉ muốn thấy em hạnh phúc."
Hiyori mở chiếc túi, bên trong là một hộp quà màu xanh đậm, được thắt nơ bằng một dải ruy băng mỏng màu nâu. Cô cẩn thận gỡ chiếc nơ ra, mở hộp quà, và trước mắt cô là một bộ trang phục mùa đông tuyệt đẹp. Đó là một chiếc áo len cổ cao màu trắng kem, ấm áp. Bên ngoài là một chiếc áo khoác dáng dài màu nâu, viền cổ được trang trí bằng lớp lông cừu trắng muốt. Đi kèm là một chiếc chân váy ngắn màu nâu đậm và một đôi tất đen dài.
Hiyori ngước nhìn Shinji, đôi mắt to tròn, long lanh như muốn nói lên bao điều. Khuôn mặt cô ửng hồng vì xúc động.
"Ôi Shinji! Nó đẹp quá!" Hiyori sung sướng reo lên.
"Anh chọn cho em sao? Thật sự quá đẹp!"
"Anh nghĩ nó sẽ rất hợp với em." Shinji nói, giọng đầy dịu dàng.
"Anh đã tưởng tượng em mặc nó vào đêm giáng sinh rồi."
Hiyori đột ngột đứng bật dậy, chạy vòng quanh sofa một cách sung sướng. Cô ôm chầm lấy món quà, hôn chụt một cái lên má Shinji rồi lại rúc vào lòng anh. "Cảm ơn anh, Shinji! Em yêu anh!"
Shinji ôm chặt lấy cô, cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Anh thì thầm vào tai cô: "Anh mới là người phải cảm ơn em, Hiyori. Cảm ơn em đã khiến mọi mùa lễ hội trở nên đặc biệt."
"Anh có thể giúp em mặc thử không?" Hiyori ngước lên, đôi mắt long lanh đầy mong đợi.
"Em muốn xem nó trông như thế nào."
Shinji mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu, hôn nhẹ lên môi cô. "Tất nhiên rồi, bảo bối."
Hiyori sung sướng ôm món quà vào phòng ngủ để thay đồ. Vài phút sau, cô bước ra, không còn là cô gái trong trang phục cosplay lộng lẫy nữa, mà là một Hiyori với vẻ đẹp ấm áp, dịu dàng. Chiếc áo len cổ cao màu trắng kem ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, kết hợp với chân váy ngắn màu nâu đậm và đôi tất dài. Bên ngoài, chiếc áo khoác dáng dài viền lông cừu trắng muốt làm nổi bật vẻ tinh khôi, ngọt ngào. Mái tóc của cô vẫn xõa tự nhiên, càng làm tăng thêm vẻ đẹp thuần khiết.
Shinji đứng sững sờ, buông cuốn sổ phác thảo trên tay xuống bàn. Trước mắt anh không phải là một nhân vật hoạt hình, mà là Hiyori của anh, đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng. Anh đã nghĩ bộ đồ này sẽ hợp với cô, nhưng anh không ngờ nó lại hợp đến thế. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ ngỡ ngàng xen lẫn hạnh phúc.
"Hiyori... em... em đẹp quá." Hiyori ngại ngùng xoay một vòng, đôi má ửng hồng.
"Thật sao? Anh có thấy nó hợp không?"
Shinji tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo cô. Anh siết nhẹ, kéo cô lại gần mình và thì thầm:
"Nó không chỉ hợp, mà dường như là được sinh ra để dành cho em. Em chính là mùa giáng sinh ấm áp và lộng lẫy nhất trong lòng anh."
Hiyori dựa đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm và nhịp tim dồn dập. Cô mỉm cười mãn nguyện, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của Shinji.
"Em rất yêu món quà này, Shinji. Cảm ơn anh rất nhiều."


0 Bình luận