Volume 01: Dark Elf và những món nợ của quá khứ
Chương 08: Vương quốc dưới lòng đất
0 Bình luận - Độ dài: 2,165 từ - Cập nhật:
Trước mắt hắn là một đại sảnh khổng lồ - một thế giới bên trong một thế giới. Nó rộng đến mức nếu Felariel có sụp đổ, thành phố này vẫn đủ sức nuốt trọn tất cả. Nhưng nó không phải là một nơi tự nhiên. Không phải là một không gian dành cho con người. Có gì đó sai lệch, méo mó - như thể nó được tạo ra bởi một kẻ cố bắt chước thế giới trên kia, nhưng lại không hiểu hết về nó. Những hàng cột đá khổng lồ, vuông vức vươn lên như rừng hồng sam, điêu khắc tinh tế với hình ảnh của những vị vua Dwarf đã khuất. Điểm xuyến lên bởi vô vàn ngọn đuốc đang rực cháy mòn mỏi theo thời gian. Nơi đây, Kazad Aurum. Hay Kazad Gol'Vharn, như những tài liệu cổ từng gọi nó - Thành trì Vàng son. Một trong những pháo đài tráng lệ nhất của tộc Dwarf, nơi họ đã khai thác vàng, rèn giáp, xây những thành lũy không thể công phá. Truyền thuyết kể rằng, khi ánh đèn của Kazad Aurum còn cháy, không gì có thể chạm vào trái tim của nó. Nhưng rồi, một con quái vật xuất hiện. Nó không phá hủy nơi này trong một đêm, cũng không thiêu rụi tộc Dwarf bằng một ngọn lửa duy nhất. Không. Nó cai trị. Nó nằm dài giữa đại sảnh này, để những kẻ từng ngạo nghễ tự hủy hoại chính mình dưới móng vuốt của nó.
Dưới chân hắn, nền đá hoa hắc diện đen bóng, loáng như gương, phản chiếu ánh sáng lung linh từ hàng trăm viên kim cương gắn trên vòm trần cao vút. Bước đi trên mặt đá này, Raizen cảm giác như đang trôi trên một mặt hồ của những vì sao. Nhưng những gì phản chiếu dưới chân hắn không đơn thuần là hình ảnh - mà là một thế giới song song, một phiên bản méo mó của thực tại. Hắn thấy bóng mình bị kéo dài đến bất thường. Mọi thứ như bị bẻ cong, không còn đúng với quy luật của ánh sáng và không gian. Một thế giới nơi bóng tối không chỉ nuốt chửng ánh sáng - mà còn đang giam giữ nó.
Trên đầu hắn, bầu trời nhân tạo hiện ra - một vòm trần khổng lồ, điêu khắc tinh tế với hình dạng của vô vàn vị tinh tú, với những viên đá phát sáng tựa như những ngôi sao lấp lánh trong đêm sâu. Những vì sao này không hề nhấp nháy. Chúng không vận động, không biến mất. Chúng quan sát. Những viên đá phát sáng đó, chạm khắc cẩn thận trên vòm trần, chẳng khác nào những đôi mắt bất động của các vị thần bị phong ấn trong bóng tối. Bầu trời trên kia vẫn tiếp tục vận động, những vì sao trên kia vẫn bùng cháy rồi lụi tàn. Nhưng nơi này... thời gian đã chết.
Khi Raizen ngước nhìn, hắn không thể không liên tưởng đến bầu trời thật phía trên - nơi những vì sao vẫn vận động, vẫn bùng cháy, vẫn biến mất theo chu kỳ của thời gian. Nhưng ở đây, giữa lòng đất, chúng bất động. Không đổi thay. Một bầu trời đêm bị đóng băng trong khoảnh khắc vĩnh cửu.
Gã Dark Elf khẽ nhếch môi, hạ người, ngón tay chạm xuống mặt đá nhẵn bóng, cảm nhận hơi lạnh của hắc diện thạch thấm qua đầu ngón tay. Hắn nhớ lại lần đầu tiên hắn bước chân vào đây, khi nơi này chẳng khác gì một nấm mồ hoang tàn. Khi đó, nền đá không hề phản chiếu ánh sáng, mà chỉ loang lổ dấu vết của thời gian và những dòng máu đã khô quánh.
Không có những viên đá phát sáng trên cao, chỉ có những cột trụ gãy đổ, những vết nứt chạy dài như dấu tích của một cơn địa chấn đã nghiền nát nền văn minh này. Không có những dòng thác lấp lánh ánh bạc, chỉ có những hố sâu tối tăm, nơi xác chết chất đống và thối rữa trong bóng tối ngàn năm. Lúc ấy, hắn không bước đi chậm rãi như bây giờ, mà lao tới như một kẻ săn mồi, rượt đuổi thứ quái vật đã biến nơi này thành phế tích.
Vậy mà bây giờ, nơi từng là nghĩa địa lại khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy của một vương quốc huy hoàng. Mọi thứ đều đã được phục hồi, nhưng không bởi bàn tay của các nghệ nhân tộc Dwarf, nó thuộc về một thứ to lớn hơn, vuốt sắc nhọn và nhiều vảy cứng. Kazad Aurum không chỉ là một thành phố. Nó là cái nôi của những thứ mà thế giới ngày nay gọi là Artifact. Những thanh kiếm, bộ giáp, pháp trượng – những tạo vật với sức mạnh vượt xa vật liệu làm ra chúng. Chúng không phải chỉ là vũ khí. Chúng là ký ức. Những thợ rèn Dwarf đã từng chế tác những món vũ khí này từ không chỉ kim loại, mà cả linh hồn. Trong thời kỳ hoàng kim của Kazad Aurum, từng thanh kiếm rèn nên đều mang trong mình một câu chuyện, một lời nguyền, một phần linh hồn của người đã đổ máu để rèn nó. Vì thế, chúng không chỉ mạnh. Chúng có ý chí.
Gã Dark Elf tiếp tục bước đi tới những bậc thang khổng lồ bằng đá dẫn xuống những dãy nhà san sát, những cây cầu bắc ngang những vực thẳm sâu hun hút, nối liền các khu vực của cung điện với nhau. Từ trong khóe mắt, Raizen chứng kiến những dòng thác nước đổ xuống từ các tầng cao, phất lên sắc bạc trong thứ ánh sáng mờ ảo, rồi biến thành những con sông ngầm chảy xuyên qua thành phố dưới lòng đất. Những pho tượng Dwarf khổng lồ làm bằng long thạch đứng trấn giữ hai bên lối đi, đôi mắt bằng hồng ngọc phản chiếu lại hình dạng của Raizen, như thể đang quan sát từng kẻ bước vào lãnh thổ này.
“Hắn ta siêng thật đấy…” Raizen lại nhếch mép cười. Hắn không ngờ rằng một tên đã nằm lì xuống cả mấy trăm năm giờ lại siêng như vậy kể từ lúc Raizen đến đây và rời đi lần đầu tiên.
Đây không phải là sự tái thiết của những bàn tay nhỏ bé, cặm cụi đặt từng viên gạch, tạc từng bức tượng. Không, đây là phép màu của một sinh vật vượt trên cả sự sống và cái chết. Một vương quốc lụi tàn đã được một bàn tay khác tái sinh. Nhưng bàn tay đó không xây dựng, mà gầy dựng. Không tái thiết, mà ban cho nó một hình hài mới.
Một nụ cười khó đoán thoáng qua gương mặt hắn. Bởi vì hắn biết rõ chủ nhân thực sự của nơi này. Hắn không ngạc nhiên. Nhưng hắn vẫn thấy điều này thật thú vị. Hắn đã thấy nơi này là một cung điện Dwarf qua các trang sách. Rồi một nghĩa địa. Và bây giờ, một vương quốc không thuộc về con người, không thuộc về Dwarf, mà thuộc về một kẻ đã chối bỏ cả hai. Hắn tự hỏi, bao lâu nữa thì nơi này lại thay đổi một lần nữa? Bao lâu nữa, thì chủ nhân mới sẽ cảm thấy chán thứ hắn đã tự xây nên? Và cung điện này - không còn là tàn tích. Nó là cái tổ lộng lẫy của kẻ đã tái sinh cả vương quốc từ đống tro tàn.
Raizen từng bước xuống địa điểm sâu nhất của cung điện, nơi từng chỉ là những đống đổ nát lạnh lẽo cùng vô vàn bộ xương khô. Lúc này đây, những lò rèn đã bừng cháy trở lại. Hơi nóng phả ra từ những miệng lò khổng lồ, làm không khí méo mó trong những gợn sóng mơ hồ. Những bánh xe nước khổng lồ đã quay, vận hành những cỗ máy cổ xưa từng bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Được tạc từ thiết thạch, những ống khói vươn cao lên tận trần cung điện, nhả ra những làn khói đỏ thẫm như hơi thở của loài rồng. Những cây cầu cự thạch thủ bắc ngang qua các giếng lửa sâu hun hút, nơi kim loại tan chảy cùng dòng dung nham đang tuôn trào từ lòng đất.
Hắn dừng lại trong giây lát, nhìn khung cảnh ấy với đôi mắt vàng hổ phách phản chiếu dòng dung nham rực lửa. Những âm thanh xưa cũ đã trở lại - tiếng búa nện vang, tiếng kim loại gào thét khi bị rèn uốn, tiếng lửa nuốt trọn những thanh thép lạnh lẽo. Tất cả, đều được thực hiện bởi những linh hồn không còn thuộc về thế giới này. Những bóng hình mờ ảo lướt qua lò rèn, đôi mắt trống rỗng phản chiếu ánh lửa đang nuốt chửng kim loại. Họ không thở. Không nói. Chỉ lao động - như những con rối bị mắc kẹt trong một vở kịch không bao giờ kết thúc. Đôi tay họ vẫn nhớ cách rèn kiếm, cách đẽo giáp, nhưng họ không còn nhớ vì sao họ làm vậy. Chỉ có ngọn lửa nhớ. Chỉ có kim loại nhớ. Chỉ có máu nhớ.
Ngày ấy, Những thợ rèn Dwarf từng tin rằng vũ khí mang linh hồn sẽ bất bại. Nhưng họ không nhận ra, họ đã đánh đổi chính linh hồn mình để tạo ra chúng. Kazad Aurum đã sụp đổ không phải vì con quái vật. Không phải vì chiến tranh. Mà vì những tạo vật chính họ rèn nên. Những thanh kiếm bị nguyên rủa quay lại với chủ nhân của chúng, phá nát tâm can. Những bộ giáp trói chặt người mặc. Những pháp trượng phản bội kẻ cầm nắm chúng. Khi thành phố này sụp đổ không còn ai sống sót để kể câu chuyện. Chỉ có Artifact bị nguyền rủa riêng tại nơi đây nhớ.
Raizen từng thấy lò rèn này chìm trong tĩnh lặng, khi chỉ còn tro tàn và những khối đá nứt vỡ. Nhưng giờ đây, nó sống lại như một con quái vật bị đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm. Hắn tiếp tục bước. Qua những cánh cổng khổng lồ khắc đầy phù điêu về những vị vua Dwarf thời xa xưa, Raizen tiến vào căn phòng quan trọng nhất của cung điện: đại điện ngai vàng.
Hắn đã từng nhìn căn phòng này khi nó chỉ còn là một vỏ bọc trống rỗng, với những bộ giáp lăn lông lốc và nền đá bị cày xới bởi hàng trăm trận chiến. Nhưng giờ đây, nó lộng lẫy đến mức khiến ngay cả hắn cũng phải khẽ nheo mắt.
Mái vòm cao, khắc họa vô số hình ảnh về những chiến binh Dwarf, những con rồng, những cuộc viễn chinh bất tận. Những viên đá quý khảm trong vách tường tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi lên sàn nền, làm cả căn phòng thành một bầu trời đêm rực rỡ. Những dãy cột khổng lồ vươn lên như những cây đại thụ hóa thạch, và ở đỉnh của mỗi cột đều có một viên pha lê phát sáng, đổ bóng xuống nền đá một thứ ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng.
Và ở trung tâm của tất cả, trên một bệ đá cao, là ngai vàng. Một kiệt tác được chạm khắc từ nguyên một khối huyền thạch đen tuyền, nhưng nó không hoàn toàn bất động. Khi Raizen đến gần, hắn thấy những đường vàng ròng không chỉ uốn lượn - chúng di chuyển. Chúng len lỏi trên mặt đá tựa những mạch máu, chậm rãi, kiên nhẫn, như thể ngai vàng này vẫn đang hút lấy thứ gì đó. Thứ ánh sáng nhè nhẹ nó tỏa ra không phải là hào quang - mà là hơi thở cuối cùng của những linh hồn bị nuốt chửng trong khối đá. Lưng ghế vươn cao, chạm khắc hình ảnh một con rồng đang cuộn mình, đôi mắt hổ phách của nó dường như theo dõi tất cả những ai bước vào nơi này.
Trên ngai vàng, một kẻ đang ngồi. Hắn không phải vua. Hắn là kẻ kế vị của một nền văn minh đã chết, nhưng không với tư cách một người thừa hưởng – mà là một kẻ chinh phạt. Hắn đã lấy nơi này khỏi tay người Dwarf, nghiền nát nó dưới móng vuốt của mình. Và bây giờ, hắn tái sinh nó không phải để vinh danh những kẻ đã xây dựng, mà để tạc khắc tên mình lên nó, như một vị thần cai trị một đế chế vong linh.


0 Bình luận