• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 01: Dark Elf và những món nợ của quá khứ

Chương 03: Bức thư từ người đã khuất

0 Bình luận - Độ dài: 2,192 từ - Cập nhật:

Meredith không biết mình đã quỳ ở đó bao lâu, chỉ biết rằng khi cô ngẩng lên, đôi mắt cô đã trống rỗng hoàn toàn.

"Tên cô là gì?" Giọng nói trầm khàn của người thuyền trưởng vang lên, kéo Meredith khỏi sự hoảng loạn mơ hồ.

Cô chớp mắt, mất một giây để nhận ra người đàn ông trước mặt - một gã trung niên râu đen xòm xoàng với bộ đồng phục thủy thủ nhăn nhúm, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim vì gió biển và những năm tháng dài đằng đẵng trên đại dương.

Meredith nuốt khan, đôi môi khô khốc mấp máy.

"... Meredith."

Tên thuyền trưởng khẽ gật đầu, như thể xác nhận điều gì đó, rồi chầm chậm thò tay vào áo khoác, lấy ra một vật gì đó bọc trong vải sáp đã ố vàng.

"Em gái của Arcadith, đúng chứ?"

Tim cô đập mạnh. Cô không thể thốt lên lời, chỉ có thể gật đầu. Lão nhìn cô chốc lát, sau đó đặt gói giấy vào tay cô. Meredith cảm thấy nó nặng đến đáng sợ, như thể cả sinh mạng của Arcadith đang đè lên lòng bàn tay mình.

"Hắn để lại cái này. Trước khi bọn ta rời đi."

5a2b43db-cb1a-4484-b873-6b197ec5e9dd.jpg

Meredith gần như không thể thở. Cô lặng lẽ gỡ lớp vải sáp ra. Bên trong là một xấp thư cũ, mép giấy hơi nhăn nhúm vì nước biển nhưng chữ viết vẫn còn nguyên vẹn. Và dòng chữ đầu tiên cô thấy-

"Gửi Meredith." Meredith nắm chặt lá thư trong tay, cắn môi để giữ mình không bật khóc ngay từ những dòng đầu tiên.

"Mer, nếu em đang đọc cái này… nghĩa là anh đã không thể trở về."

Cô run lên. Một cơn đau nhói xuyên qua lồng ngực, như thể ai đó vừa vặn chặt tim cô bằng một sợi dây xích lạnh lẽo.

"Anh hy vọng điều này không xảy ra. Nhưng nếu có, anh muốn em biết rằng không phải vì anh yếu đuối, mà là vì có những thứ không thể chiến thắng."

Cô hít vào một hơi thật sâu, nhưng không khí chẳng thể lấp đầy phổi.

"Em thế nào rồi? Công việc ở quán trọ ổn chứ? Đừng có để khách quỵt tiền, nhớ chưa? Anh không muốn quay lại và thấy em bị người ta bắt nạt đâu."

Một tiếng cười nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô. “Ngu ngốc”. Lúc nào cũng làm ra vẻ như mình vẫn còn ở đây.

Nhưng ngay sau đó, dòng chữ tiếp theo đã đập thẳng vào tâm trí cô như một cú tát.

"Nếu có một ngày em nhận được thư này, anh muốn em hứa với anh một chuyện - đừng tìm anh. Dù bất cứ giá nào, đừng đi tìm."

Meredith siết chặt tờ giấy, ngón tay cô ghim sâu vào mép thư đến mức suýt làm rách nó.

"Anh không biết mình sẽ chết ra sao, nhưng nếu em không tìm thấy xác anh… thì có lẽ anh còn sống. Nhưng không có nghĩa là anh vẫn là Arcadith nữa."

Mọi thứ như chao đảo. Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô, khiến những ngón tay cô gần như tê cứng.

"Anh yêu em, Mer. Hãy sống tiếp, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."

Nước mắt nóng hổi rơi xuống giấy. Meredith siết tay thành nắm đấm, cắn chặt môi đến mức bật máu. Nhưng vẫn còn một lá thư khác. Cô nhìn chằm chằm vào nó, hai mắt đỏ ngầu. Nó được viết dưới một cái tên khác.

Ở phía xa, Raizen không phải kẻ ưa những cảnh bi thương. Hắn không thích nhìn ai đó khóc. Không thích mấy trò đưa thư trăn trối. Không thích mấy màn kịch sướt mướt kiểu “hãy sống tiếp vì tôi” đầy giả tạo.

Nhưng khi Meredith quay lại, khi đôi mắt cô dừng trên hắn - hắn biết ngay chuyện này không đơn giản như mấy lời than khóc thông thường.

Cô không nói gì. Không có tiếng gọi, không có lời nài nỉ. Chỉ có đôi mắt. Đỏ hoe, nhưng không còn nước mắt. Nhưng trong đó có một thứ nặng nề hơn cả.

Raizen thở dài. Hắn rời khỏi đám côn đồ, bước đến bên cô, tay đút trong túi áo khoác, dáng vẻ lười nhác như thể chẳng hề quan tâm. Nhưng khi Meredith chìa lá thư ra, hắn đã cầm lấy nó ngay lập tức.

Cái tên trên mặt thư khiến hắn cau mày.

"Gửi chú Raizen."

Hắn im lặng một giây. Rồi xé phong thư, mở ra.

"Raizen. Đọc được lá thư này chắc chú sẽ khó chịu lắm nhỉ? Con biết chú ghét ba cái trò ủy mị này, nhưng chịu thôi, con cũng đâu có thích viết chúc thư đâu."

"Trước hết, cảm ơn chú."

"Không có chú, con chẳng thể nào thành một mạo hiểm giả hạng {S}."

Hắn khịt mũi, khóe miệng nhếch lên một chút: “Hạng {S}? Tên nhóc này giỏi thật đấy.”

"Nhớ lần đầu chú Raizen dạy cho con không? Lúc đó con còn non lắm. Một thằng nhóc chẳng biết cái quái gì, cứ nghĩ cầm kiếm lên là làm anh hùng được ngay. Nếu không có chú đập cho mấy trận, chắc con vẫn còn ngu si mơ mộng đâu đó."

"Chú Raizen luôn bảo rằng con quá vội vàng. Rằng con chưa sẵn sàng. Con đã cãi lại, đã cố chứng minh mình đủ mạnh."

"Giờ thì… có vẻ như con đã thua."

Raizen siết chặt tờ giấy. Từng chữ trên đó đều rõ ràng, nhưng hắn không thích đọc tiếp. Hắn có linh cảm xấu về phần còn lại.

"Nhưng thôi, con không tiếc. Con đã sống cuộc đời mà mình muốn."

"Chỉ có một điều khiến con lo lắng.

Meredith."

Bàn tay Raizen vô thức siết mạnh hơn.

"Chú biết đấy, con bé mạnh mẽ lắm, nhưng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ sống trong cái thị trấn tàn tạ này. Không có con, nó sẽ đơn độc."

"Nên con nhờ chú."

"Hãy bảo vệ con bé."

"Không cần làm gì lớn lao đâu. Chỉ cần ở bên nó, để nó không cảm thấy cô độc. Con không muốn khi quay lưng đi, nó sẽ phải đối diện với cả thế giới này một mình."

"Con tin chú sẽ làm được. Dù chú có càu nhàu hay khó chịu cỡ nào, con biết chú không phải kẻ nhẫn tâm."

"Vậy nhé."

"Tạm biệt, chú Raizen."

"Cảm ơn người cha thứ hai của con, lần cuối."

Raizen gập lá thư lại. Hắn đứng yên. Không phản ứng. Không chửi rủa. Không nhíu mày. Chỉ có đôi mắt hắn, nhìn trừng trừng vào khoảng không, như thể đang nghiền nát từng con chữ vừa đọc.

Meredith vẫn đứng đó, đối diện hắn, chờ đợi. Hắn không nói gì. Hắn không biết phải nói gì. Nhưng, dù chẳng có một lời hứa hẹn nào được thốt ra - Raizen biết rằng hắn sẽ không đi đâu hết.

Bỗng dưng, một bàn tay nặng nề đặt lên vai hắn. Gã thuyền trưởng. Lão là một người cao lớn, từng trải, là kiểu người đã nhìn thấy đủ mọi nỗi kinh hoàng của thế giới này nhưng vẫn sống sót để kể lại. Gương mặt lão hằn sâu những vết sẹo, cả cũ lẫn mới, và đôi mắt - thứ thuộc về của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều cái chết.

Lão chìa tay ra. Nằm trên bàn tay thô ráp ấy là một Artifact dạng dây chuyền. Một vật nhỏ bé, nhưng mặt dây chuyền luôn lóe lên một tia sáng màu trắng kỳ dị, như thể bên trong nó chứa cả bầu trời đêm.

“Đó là… [Luminara Arcanium]” Tim Raizen như thắt lại. Đây là thứ mà hắn đã tặng cho Arcadith trước khi cậu ta lên đường.

Một cổ vật hiếm có, mang lời nguyền của những kẻ tìm kiếm hy vọng giữa tuyệt vọng. Một sợi dây chuyền rèn từ lò lửa không bao giờ tắt của tộc Dwarf và ánh sáng của đêm trăng bất tận - một món quà mà Raizen đã trao cho Arcadith với lời dặn dò đơn giản:

"Khi mọi thứ sụp đổ, hãy để nó dẫn đường cho cậu." Thế mà bây giờ, nó lại nằm đây, trong tay hắn. Raizen không hỏi. Nhưng gã thuyền trưởng vẫn lên tiếng. Giọng lão trầm, khàn đặc vì biển cả.

"Cậu nhóc đã chết như một người hùng."

Raizen không đáp. Hắn chỉ siết chặt vật trong tay, lắng nghe khi thuyền trưởng tiếp tục, giọng lão chậm rãi như thể từng lời đều mang theo nỗi tiếc thương nặng nề.

"Chúng tôi đã tiến quá sâu."

"Ban đầu, mọi thứ có vẻ ổn. Hầm ngục chỉ là một tàn tích cũ, một thành phố chìm dưới biển đã mất dấu qua hàng thế kỷ. Nhưng rồi chúng tôi nhận ra—nó không bỏ hoang. Nó là một nấm mồ."

"Thứ gì đó đã sống dưới đó. Hoặc có lẽ nó chưa từng chết."

Một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn theo hơi muối và mùi tanh của biển cả táp vào người những ai đang đứng đó. Meredith khẽ hít vào, siết chặt vạt áo. Móng tay cô bấm sâu vào da thịt.

"Mọi lối ra đều đóng lại. Nước biển bắt đầu tràn vào từ những khe hở trong đá. Không có ánh sáng. Chỉ có bóng tối và tiếng gió hú như thể cả thành phố đang thì thầm về những linh hồn đã chết."

"Chúng tôi hoảng loạn. Một số người cố tìm đường thoát, một số kẻ bắt đầu cầu nguyện, và một số khác chỉ đứng đó, chờ đợi số phận."

"Nhưng Arcadith thì không."

"Cậu ta đã bước lên."

Raizen nghiến răng. Hắn không muốn nghe. Không phải bây giờ. Hắn quăng sợi dây chuyền vào túi, trừng mắt với gã thuyền trưởng.

"Dừng lại." Giọng hắn khô khốc. "Nói thế đủ rồi."

Hắn không nhìn Meredith, nhưng hắn biết. Hắn biết cô đang run lên. Mỗi lời nói ra lúc này chỉ như từng nhát dao cứa sâu hơn vào vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Nhưng rồi, một giọng nói nhỏ bé vang lên, chặn đứng hắn.

"Kể tiếp đi."

Meredith đang đứng thẳng, dù đôi vai mỏng manh vẫn còn run rẩy. Cô ngẩng đầu nhìn gã thuyền trưởng, đôi mắt hoe đỏ nhưng lại kiên quyết lạ lùng.

"Em muốn nghe." Giọng cô khẽ như gió thoảng. "Hãy kể cho em biết... anh ấy đã ra đi như thế nào."

Raizen nhìn cô chằm chằm. Hắn đã nghĩ rằng cô sẽ gục ngã. Nhưng không - Meredith đang kiên trì. Đang chống lại chính nỗi đau của bản thân, dù từng hơi thở của cô vẫn còn nghẹn lại trong lồng ngực.

Gã thuyền trưởng im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, và tiếp tục kể.

"'Không ai chết ở đây hết.' Cậu ta nói vậy. Và rồi cậu ta dẫn chúng tôi đi."

Meredith cắn môi. Máu rỉ ra, nhưng cô chẳng buồn lau đi. Raizen thì đứng lặng. Đôi mắt hắn tối sầm lại, bàn tay siết thành nắm đấm.

"Không ai biết bằng cách nào, nhưng cậu ta tìm thấy một lối ra. Chúng tôi chạy. Bóng tối đuổi theo phía sau. Những tiếng gầm gừ từ dưới lòng đất vọng lên, những bàn tay đen đúa vươn ra từ những vách tường. Cả hầm ngục như một sinh vật sống, nuốt chửng bất cứ ai chậm chân."

"Chúng tôi chạy, chạy mãi, cho đến khi chỉ còn một cánh cửa đá cuối cùng."

"Và rồi nó bắt đầu đóng lại."

Meredith run lên.

"Chúng tôi không kịp."

"Lúc đó, Arcadith đã ném tôi ra ngoài. Và rồi, cậu ta ở lại."

"Tôi còn nhớ ánh mắt cậu ta khi ấy. Không có sợ hãi. Chỉ có một nụ cười, nhạt nhòa trong bóng tối."

"Cậu ta đã chọn mở đường. Chọn chiến đấu với thứ trong đó để chúng tôi có thể trốn thoát."

"Cánh cửa đóng lại."

"Và đó là lần cuối cùng tôi thấy Arcadith."

Một sự im lặng bao trùm lấy họ. Meredith không còn rung nữa. Cô cũng không khóc. Nhưng có điều gì đó trong đôi mắt cô đã thay đổi.

Raizen liếc nhìn cô, rồi quay mặt đi, nhét tay vào túi áo. Bàn tay hắn chạm vào [Luminara Arcanium]. Cổ họng hắn đắng ngắt. Hắn ghét chuyện này. Ghét cái cách Arcadith luôn tự đưa mình ra làm vật hy sinh. Ghét cái cách Meredith đang cố gắng kìm nén đau thương. Và ghét bản thân mình, vì hắn không thể làm gì khác ngoài đứng đây, nghe lại câu chuyện về một kẻ đã chết.

Hắn rút tay ra khỏi túi, giật phăng áo khoác ngoài ném lên đầu Meredith. Cô gái giật mình, lật đật kéo áo xuống. Hắn chẳng thèm nhìn cô.

"Về thôi."

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận