Tập 1: Khởi đầu của biển cả

Chương 4: Hân hạnh...gặp mặt...

Chương 4: Hân hạnh...gặp mặt...

    Hai giờ đồng hồ đã trôi qua kể từ khi Alicia bị bắt trở lại lớp. Tháp chuông trong trấn ngân vang. Tiết học chính thức kết thúc.

    Nghe thấy âm thanh quen thuộc, cô nhanh nhẹn cho quyển sách trên bàn vào trong túi đeo ngang hông.

    Hiện tại đã tới giờ nghỉ, cô nghĩ bản thân sẽ di chuyển tới căn tin của trường rồi đánh chén no nê một bữa. Dù sao bữa trưa tại học viên cũng được miễn phí với điều kiện là không được lãng phí đồ ăn.

    Sau đó có thể ghé qua câu lạc bộ một chút trước khi trở về nhà. Dù sao cô cũng định hoàn thiện bản thiết kế cho ma cụ mới trong hôm nay.

    Bước đi qua tiếng xì xào về bài giảng vừa rồi, cô dừng lại trước cửa vì cảm thấy có ai đó chạm vào lưng.

    Khi xoay người lại, Chloe đã đứng chắn hết tầm nhìn khiến Alicia bật lùi lại. Cô đưa tay lên ngang mặt, vào thế thủ, đôi mắt nhìn giáo sư chằm chằm.

    Dù không biết người kia định nói gì nhưng cô cảm giác có điều gì đó không ổn.

    “Alicia này, cô có thể đi ăn cùng em không?”

    “Hả? Dạ?”

    Cô nghệt ra một hồi, trong vô thức gật đầu đồng ý với lời đề nghị của Chloe. Thế là cả hai cùng nhau đi tới căn tin tại tầng hai của toà lâu đài ở chính giữa. Mặc dù các giảng viên sẽ ăn tại tầng năm còn tầng một tới bốn là của học viên theo từng năm.

    Suốt quãng đường đi cả hai không nói gì với nhau giống buổi chiều ngày hôm trước. Chỉ có Chloe đôi khi vẫn liếc nhìn Alicia để xác nhận thể trạng của cô bé vẫn bình thường. Nhưng cô không nhận ra người bị quan sát đang thắc mắc cô đang làm gì.

    Bước vào bên trong căn tin, căn phòng có không gian rộng lớn được thiết kế theo kiểu hình tròn.  Ở đây được trang bị bàn ghế đủ cho cả trăm người được bố trí vây quanh gian bếp ở chính giữa. Phía ngoài được lắp kính để học viên có thể quan sát bên ngoài.

    Quầy phục vụ hiện tại vẫn còn vắng. Cả hai tiến tới gọi món.

    Nhân viên phục vụ lộ vẻ bất ngờ khi thấy một giáo sư tới dùng bữa tại tầng của học viên. Nhưng cô vẫn hoàn thành nhiệm vụ của mình.

    Xong việc cả hai chọn một bàn ở gần cửa sổ và bắt đầu bữa ăn.

    Phần ăn của Alicia là món tôm xào rau củ ăn kèm với cơm trắng. Ngoài ra còn có một phần nước ép cam lạnh và một phần hoa quả làm món tráng miệng. Của giáo sư Chloe thì lại đơn giản hơn. Cô chỉ yêu cầu một bát cơm trắng và ấm trà thảo mộc.

    Sau khi mời Chloe, Alicia gắp một miếng lớn rồi bỏ vào miệng, tiếp đó lại thêm một miếng cơm. Khi vừa nuốt xuống, cô cầm lấy cốc nước, uống hết một nửa. Đặt ly nước cam về vị trí, cô lại ăn thêm một miếng lớn.

    Chloe ngồi đối diện rót trà ra ly rồi uống cạn.

    Nhìn bát cơm trắng đầy ắp, cô đẩy sang một bên. Alicia thấy lạ định hỏi nhưng Chloe đã lên tiếng trước.

    “Dạo này em cảm thấy thế nào?”

    Alicia ngẩng lên nhìn trần nhà, cô nghĩ một hồi rồi đáp lại.

    “Tiết học vừa rồi chán lắm giáo sư.”

    “Ý cô là sức khoẻ của em.”

    “Sức khoẻ thì em thấy vẫn bình thường. A, gần đây em hay bị mấy cơn đau đầu ngắn. Đôi khi em còn không sử dụng được ma lực nữa mặc dù hôm đó dùng rất ít.”

    Trả lời xong câu hỏi, Alicia gắp nốt phần tôm xào rau củ trên đĩa vào miệng. Cô quay sang, cầm lấy ly nước cam, một hơi uống cạn phần còn lại.

    Nhìn lại Chloe, cô ấy đang ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Bát cơm trắng bên cạnh đã nguội mất một phần.

    “Giáo sư đang nghĩ gì thế?”

    Bị lời nói kéo về thực tại, Chloe nhìn chằm chằm vào mắt Alicia. Song cô rót thêm một cốc trà thảo mộc nhưng chưa uống ngay.

    “Chuyện này chỉ mới xảy ra gần đây đúng không?”

    “Vâng, hình như bắt đầu từ thứ hai tuần này thì phải. Hôm kiểm tra ma cụ đó em không dừng lại được cũng là do không thể sử dụng ma pháp.”

    Nếu đúng như những gì mà Chloe suy đoán, thì phong ấn mà Belle nhắc tới có thể là một căn bệnh nào đó liên quan tới ma lực. Khả năng cao là nó khiến cho vật chủ bị mất ma lực vĩnh viễn nên mới có triệu chứng như vậy.

    Nhưng đây mới chỉ là suy đoán thôi, có lẽ cô nên hỏi rõ người bạn thân của mình mới được.

    Chloe ngả người về đằng sau, còn Alicia thì hơi thắc mắc vì mấy câu hỏi kì lạ này.

    “Mà sao cô lại hỏi như vậy? Sao cô biết là em đang gặp vấn đề thế.”

    “Tự dưng thấy em hai hôm nay hơi lạ nên hỏi thôi. Với cả vụ ma cụ hôm trước của em, có lẽ cần thêm một số chi tiết đấy.”

    Chloe trở về tư thế cũ rồi đặt một ngón tay lên bàn. Cô dùng ma lực tạo ra một hình lục giác dày khoảng nửa cen-ti-mét màu xanh lam. Nó lơ lửng giữa không trung, xoay tròn trước mắt Alicia.

    “Phải thêm chút bảo hộ vào không là “xong phim” đấy. Với cả đặt thêm mức độ ma lực được giải phóng đi nhé.”

    “Em hiểu rồi.”

    Cô nàng cúi gằm mặt xuống suy nghĩ. Có lẽ trước khi hoàn thiện bản thiết kế, cô nên sửa lại bộ gia tốc cường đại thì sẽ tốt hơn. Đặc biệt là về phần tốc độ, có lẽ chỉ cần nhanh hơn bình thường năm mươi phần trăm là ổn.

    Nói xong điều cần nói, Chloe mới nhận ra có kẻ đang lén theo dõi cả hai. Tên đó ngồi cách cả hai năm bàn, đã vậy còn bị che bởi một nhóm khác bốn người ngồi đằng trước.

    Cô nheo mắt cố nhìn xem tên đó là học viên của lớp nào.

    Nhưng hắn đã nhận ra cô đang quan sát. Kẻ đó lập tức đứng dậy rồi nhanh chóng rời đi. Cô chỉ biết hắn là học viên năm hai vì trên trên tay áo hắn có hai vạch màu trắng. Và ở cổ tay có một vết sẹo kéo dài.

    Rốt cuộc kẻ này có ý đồ gì?

    “Mà cô Chloe, cô không định ăn à?”

    Bị hỏi đột ngột, Chloe mới nhận nãy giờ mình chỉ uống hai cốc trà chứ chưa được miếng cơm nào. Cô đành ngồi xuống ăn hết chỗ cơm đã chỉ còn ấm không đến một nửa. Ấm trà cũng được hết trong phút chốc.

    Giải quyết xong bữa trưa, cả hai bước ra ngoài căn tin. Alicia nhanh nhẹn chạy về phía câu lạc bộ. Trước khi khuất bóng, cô vẫn vẫy tay với người ăn trưa cùng mình. Còn Chloe đứng ngẩn người suy nghĩ một lúc rồi mới rời đi.

     Ngay khi trở về phòng làm việc của mình, cô chưa kịp ngồi xuống bàn thì đã có người xuất hiện ở cửa.

    Fiona bê một chồng tài liệu cao hơn đầu cô, đặt lên bàn. 

    “Cái này hiệu trưởng bảo giáo sư Chloe giải quyết.” – Nói xong người phụ nữ mặc vest không tay mau chóng rời đi.

    Nhìn đống giấy tờ trước mắt cô không tài nào chấp nhận được. Chloe tháo kính ra, dụi mắt nhưng chồng giấy vẫn không biến mất. Cô đã nghĩ tới chuyện nghỉ việc. Dù sao tiền tiết kiệm của cô đủ để cô sống dư dả suốt phần đời còn lại.

    Chloe tự nhủ chỉ cần giải được “lời nguyền” bản thân sẽ nghỉ việc không suy nghĩ. Rồi dành thời gian còn lại để đi du lịch đâu đó. Nhưng chí ít vẫn phải hoàn thành “thoả thuận” của mình.

    Cô lấy bừa tờ đầu tiên xuống đọc. Đó là thông báo về buổi dự thảo ma pháp tại kinh đô. Trong vô thức, cô liếc nhìn tấm ảnh chụp chung của mình và một thiếu nữ khác.

    Em gái cô đã tới kinh đô để trở thành thánh nữ. Nhưng đã bảy năm trôi qua cô không nhận được thêm bất cứ thông tin gì về cô bé.

    Chỉ vì lời nguyền, cô không thể rời khỏi thị trấn Sorad. Chloe đã thề với lòng, chỉ cần lời nguyền chết tiệt này biến mất cô sẽ dốc toàn lực đi tìm cô bé. Người thân duy nhất của cô.

    Tay cô siết chặt khiến tờ giấy đang cầm nhăn lại.

    Căn phòng cuối cùng tại tầng một của dãy nhà câu lạc bộ. Căn phòng tháng trước đã xảy ra một vụ nổ.

    Bên trong một thiếu nữ đang đeo kính bảo hộ đang chỉnh sửa món đồ trên mặt bàn bằng đá. Theo như góp ý của Chloe, hiện tại cô đang cố gắng cài thêm chức năng bảo vệ người dùng.

    Cô sẽ đặt một bộ dự trữ ma lực cỡ nhỏ bên trong bộ gia tốc, sau đó rót ma lực vào là được. Đồng thời lắp một ống dẫn một chiều với khoang chứa ma lực của bộ gia tốc. Chỉ cần truyền ma lực vào khoang chứa chính, thì bộ dự trữ cũng sẽ được nạp đầy nên không cần phải tháo ra lắp vào nhiều lần. Tiếp đó là thiết lập khoảng cách để nó có thể tự động kích hoạt.

    Sau khi hoàn thành, cô lắp lại lớp vỏ cho bộ gia tốc. Nhìn món đồ đã được hoàn thiện phân nửa, cô nghĩ đã tới lúc thử nghiệm trước.

    Alicia ngó nghiêng rồi lấy cái ghế gỗ bốn chân ở cạnh tủ linh kiện gần đó. Cô đứng trên ghế, rướn chân, đưa hai tay đang cầm món ma cụ lên cao. Cô dứt khoát thả rơi ma cụ mình vừa chỉnh sửa.

    Khi chỉ cách mặt đất khoảng hai mươi cen-ti-mét, một lớp lá chắn hình cầu màu xanh lam xuất hiện bọc lấy ma cụ. Lúc đáp đất chỉ để lại một tiếng bộp, ma cụ bên trong vẫn an toàn. Nhưng phần lá chắn bên ngoài vẫn chưa hề biến mất.

    Alicia chợt nhận ra, bản thân chưa cài sẵn chế độ tự động dừng lá chắn. Quả này lại phải đợi bộ dự trữ ma lực hết thì mới sửa lại được.

    Do đây là dạng thuộc tính vô hệ, khác với năm thuộc tính thông thường là phong, thuỷ, hoả, thổ, mộc. Mặc dù ai cũng có thể sử dụng thuộc tính vô miễn là có ma lực. Nhưng thuộc tính vô tiêu thụ lượng ma lực nhiều hơn hẳn năm thuộc tính còn lại, có thể gấp hai, gấp ba lần. Vả lại công dụng duy nhất của chỉ để tạo ra lá chắn nên mọi người không quá ưu ái nó. Trừ phi đó là tình huống cấp bách cần nhanh lớp phòng thủ cứng cáp.

    Giờ cô chỉ cần ngồi chờ đến khi lớp lá chắn biến mất là xong. Nhưng chờ đợi như vậy tốn không ít thời gian. Alicia định nhân lúc này làm gì đó khác. Kiểu như đi lấy mẫu vật cho ma cụ tiếp theo chẳng hạn.

    Đã quyết định được việc cần làm, cô chống tay đứng dậy. Đầu tiên, cô lấy hai chai thuỷ tinh rỗng ở trên mặt tủ đựng linh kiện, cho vào trong túi. Sau đó cô cầm theo chiếc chổi dự phòng, y hệt chiếc ở nhà ở cạnh cửa ra ngoài.

    Trước khi rời đi, Alicia kiểm tra khoá một lần nữa. Cô xác nhận mọi thứ đã hoàn thành rồi mới bắt đầu hành trình kiếm mẫu vật của mình.

    Cô ngồi lên chổi, nhắm mắt, tưởng tượng dòng chảy ma lực đi vào ma cụ. Màu xanh lá cây rực rỡ xuất hiện ở phần đuôi. Cơ thể cô bị cây chổi nhấc lên khỏi mặt đất đôi chút.

    Khi Alicia mở mắt, cả người và chổi lập tức bay đi. Dưới mặt đất chỉ còn lại chút cát bụi bị thổi tung lên.

    Nơi cô chọn là bãi biển mà bản thân bị mắc kẹt ngày hôm qua. Dù sao cô cũng muốn gặp lại “thứ” đã cứu mình mà. Dù hiện tại cô còn không nhớ nổi hình dạng của “thứ đó” nữa.

    Do hôm qua không xác định được bãi biển đó ở phương nào, chỉ nhớ mang máng ở đó có hai mỏm đá. Nếu giờ bay lên cao khả năng vẫn có thể xác định được vị trí.

    Nghĩ bụng, cô bắt tay vào thực hiện luôn. Sau khi xác định được vị trí, cô di chuyển tới đó với tốc độ tối đa. Theo ước tính chỉ mất khoảng mười phút để có thể tới được đây.

    Vừa di chuyển, Alicia vừa quan sát bên dưới. Bãi biển gần rìa của thị trấn. Nơi đó là phần đồi đang xây dựng dở. Đường đi tại đây chỉ được lót đá nhưng chưa được hoàn thiện. Cạnh đường đi cũng chưa lắp đặt cột đèn ma lực nào được nên trông vẫn còn sơ sài.

    Còn về phương hướng, bãi biển nằm ở phía Tây Bắc. Cách khá xa khu vực đánh cá của thị trấn nên cũng hiếm người qua lại. Đã vậy còn bị ẩn sau một rừng cây rậm rạp nên bị phát hiện là điều rất khó.

    Sau khi Alicia hạ cánh, cát vàng đã ôm chặt chân cô. Cô rút chân ra rồi từng bước tiến lại khúc cây khô khổng lồ đang nằm một góc trên bãi cát. Cô để chổi bay dựa vào đó, bắt đầu quan sát xung quanh.

    Điều duy nhất mà cô có thể nghĩ ra chính là nơi này quá đẹp.

    Biển xanh ngắt có mùi mặn nồng của muối. Bãi cát trắng xoá còn vương chút ấm áp của ánh nắng. Khu rừng xanh tốt đằng sau rì rào trong từng cơn gió ập tới. Từng đợt sóng nhỏ ập vào bờ cát. Giữa mặt biển có đàn hải âu sà xuống bắt cá. Phía xa xăm, có những khối đá nhô lên khỏi mặt biển đang là chỗ nghỉ chân của bầy chim. Hai bên được bao bọc bởi núi đem lại sự bình yên đến lạ.

    Nơi này vậy mà rất hợp để cắm trại. Càng yên tĩnh thì lại càng hợp với cô hơn. Điều này khiến Alicia đã lên kế hoạch để biến nơi này thành của riêng.

    Nhưng trước khi tận hưởng điều gì đó cô vẫn nên kiếm mẫu vật thì tốt hơn.

    Cô lấy ra hai chiếc bình trong túi đeo hông, cùng lúc di chuyển lại gần với mặt biển. Nước biển trong vắt mang màu xanh nhạt phản chiếu gương mặt tươi tắn của cô.

    Alicia đưa tay cầm chai rỗng xuống mặt nước. Cảm giác mát lạnh truyền khắp cơ thể làm cô run nhẹ. Chỉ cần nhấc lên, cô đã có được một chai nước đầy. Phần nước dư thừa rơi xuống từng giọt một làm khuấy động mặt biển.

    Cô nheo mắt nhìn xuyên qua chai thuỷ tinh sau khi đưa nó lên chắn trước mặt trời. Ánh sáng xuyên qua làm phần nước bên trong toả ra sắc xanh lam hút mắt. Trông như một viên đá quý được trưng bày ở vị trí đầy đủ ánh sáng.

    Đương lúc Alicia tận hưởng vẻ đẹp kì ảo này, vài tiếng xột xoạt phát ra sau lưng. Cô ngay lập tức phản ứng, xoay người lại.

    Phía sau cô , chỉ cách ba bước chân, có một thiếu nữ không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Là một cô bé thấp hơn cô một cái đầu. Cô bé đi trần chân trong nước biển mát lạnh. Mái tóc của cô bé đen, dài quá vai cùng bộ đồ kì lạ. Một chiếc váy màu xanh nhạt và áo cộc tay màu trắng. Có một lớp vải màu xanh đậm mỏng nhìn như lớp giáp được phủ trên cổ. Trên đó có hai đường kẻ màu trắng chạy vòng ra phía sau. Bên dưới đó là khăn xanh được buộc gọn ngay giữa ngực.

    Một bộ đồ dễ thương, tôn lên vẻ đáng yêu của cô bé. Thế nhưng đôi mắt của cô lại trống rỗng, vô hồn như người chết.

    “Cậu là ai?”

    Alicia bất giác lên tiếng hỏi. Nhưng đáp lại cô chỉ là cái nhìn lạnh băng, hệt như một con búp bê đang nhìn cô vậy. Cô cảm thấy thiếu nữ này có chút đáng sợ. Nhưng cô vẫn muốn nhớ lại sự việc hôm qua nên tiếp tục hỏi.

    “Có phải cậu là người của sáng hôm qua không?”

    Cô bé nghe câu hỏi xong hơi phản ứng lại. Khoé môi cô giật một nhịp, sau đó nói bằng giọng trầm.

    “Không.”

    Nhận được câu trả lời phủ định, Alicia định tiếp tục hỏi cô bé có thấy sự việc hôm qua hay không. Ngay lúc cô định hỏi, chai đựng nước trong tay cô rung mạnh rồi rơi xuống nền cát trắng. Do chưa được đậy nắp nên nước biển lập tức chảy ra ngoài.

    Cô đảo mắt nhìn xuống. Khi ngẩng đầu lên trước mắt cô đã không còn ai cả. Cảm giác như cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là ảo tưởng của mấy cơn đau đầu gần đây mà thôi.

    Alicia cúi người xuống nhặt lấy chiếc bình đã dính đầy cát. Xong cô nhúng xuống nước rửa sạch rồi lại lấy đầy một bình nước mới. Lần này cô đã đóng nắp ngay sau khi lấy đề phong trường hợp nó lại rơi xuống.

    Còn cô bé vừa rồi nếu thực sự không phải ảo ảnh thì cô mong bản thân có thể gặp lại một lần nữa. Không nhất thiết vì chuyện chiến đấu với quỷ biển mà cô muốn làm thân với cô bé ấy. Vì ở thiếu nữ đó cô cảm nhận được sự thân quen đến lạ.

    Cô gãi đầu một cái rồi thở dài. Chẳng có nhẽ dạo này nghĩ tới ma cụ nhiều quá nên bản thân bị lú lẫn rồi. Nhưng cô cũng mau chóng lấy đầy chai nước còn lại. Sau đó cô bỏ hai vào trong túi đeo hông rồi khoá lại để đảm bảo chúng không rơi trong lúc di chuyển.

    Chuẩn bị xong xuôi, Alicia lại đi tới chỗ cây chổi của mình. Cô giải phóng một lượng ma lực vừa đủ để có thể bay đi. Trước khi hoàn toàn rời khỏi bãi biển, cô vẫn ngoảnh đầu nhìn lại nhưng rốt cuộc vẫn không có ai ở đó cả.

    Bãi biển trở về sự yên lặng vốn có. Nhưng sau một mỏm đá phía xa, bóng hình cô bé vừa rồi đang quan sát Alicia rời đi. Hai chân cô trôi nổi như đang đứng trên mặt biển.

    “Ài…Lại về trường rồi.”

    Alicia hiện đang bay bên trên sân tập ma pháp, cô định sẽ hạ cánh ngay trước cửa phòng câu lạc bộ của mình cho tiện.

    Nhưng khi sắp chạm đất cô cảm thấy cơ thể có gì đó không ổn. Không giống như những lần không thể sử dụng ma pháp trước. Lần này dòng chảy ma lực dường như đang bị rối loạn. Ma lực truyền vào trong cây chổi bị ngắt quãng từng nhịp.

    Mất đi độ ổn định trong quá trình bay lượn khiến Alicia không thể tiếp tục điều khiển chổi. Cứ thế cả người và chổi lao rầm xuống đất.

    May mắn khoảng cách không lớn nên Alicia không gặp vấn đề. Nhưng hai chai nước cô lấy về thì khác. Do tác động quá mạnh, chúng đã vỡ vụn ngay bên trong túi xách. Nước biển ngấm vào túi da rồi chảy hết ra ngoài.

    Alicia tiếc nuối nhìn cái túi ướt sũng của mình. Không nhận ra nửa bộ đồ cũng gặp tình trạng tương tự. Cô hậm hực đi về phía phòng câu lạc bộ và mở cửa. Trước khi bước vào trong, cô đảo mắt nhìn xung quanh.

    Bên ngoài không có ai, đằng sau rừng cây gần đó cũng không. Chỉ có âm thanh ồn ào từ sân tập ma pháp.

    Nhưng cô biết tình trạng này không phải tự phát. Mà là đã có người ngoài nhúng tay vào. Dù không biết mục đích của kẻ đó là gì nhưng chắc chắn không phải ý tốt.

    Cô đi vào trong câu lạc bộ, tiếng kim loại nặng nề vang lên. Cánh cửa đã đóng kín.

    Thấy mục tiêu đã từ bỏ, hai kẻ lạ mặt mới lộ diện từ sau một gốc cây cách đó gần mười mét. Chắc chắn chỉ quan sát qua loa là không thể thấy được chúng. Một trong hai kẻ đó là người đã theo dõi Alicia tại căn tin trường.

    Kẻ đang mặc đồng phục hai vạch kẻ nhìn về phía cánh cửa đã đóng rồi lại nhìn về mảnh giấy ghi chú trong tay mình. Hắn vô thức che miệng lại mỉm cười như thể đạt được gì đó.

    Tên đầu trọc đứng cạnh thắc mắc không biết đồng nghiệp của mình bị sao nữa. Hắn chỉ tiếc vì món ma cụ dùng để làm rối loạn dòng chảy ma lực đã bị phá huỷ chỉ sau một lần dùng. Món này nếu đem đi chợ đen bán chắc cũng kiếm được một khoản kha khá. Dù sao cái nghề này cũng không kiếm được bao nhiêu đã vậy còn vướng phải không ít rắc rối khi cố đột nhập vào trường nữa.

    Đã vậy trong thời gian giấu mình trong học viện, cả hai đã thử ma cụ này không biết bao nhiêu học viên. Có điều đây là lần đầu tiên ma cụ bị phá huỷ. Có thể cả hai sẽ bị cấp trên trừng phạt cũng không oan. Tên đầu trọc rùng mình khi nghĩ tới những hình phạt tàn khốc mà kẻ thất bại phải hứng chịu.

    Nhưng tên tóc nâu đứng bên cạnh của vỗ vai hắn. Ra lệnh cho hắn lập tức rời khỏi đây để quay về báo cáo. Trong khi tên đàn em vẫn còn đang thắc mắc, hắn mới giải thích tại sao.

    “Ứng cử viên sáng giá của thánh nữ đã xuất hiện rồi đây. Dự án thánh nữ sẽ được tiếp tục.”

    Bất giác hắn rờ lên vết sẹo trên tay mình, nở nụ cười xảo quyệt.

    Phía bên kia, Alicia đã trở lại câu lạc bộ. Cô chán nản đổ bỏ những mảnh vỡ thuỷ tinh vào trong thùng rác đặt bên phải cánh cửa. Sau đó đặt cái túi vẫn còn ướt ở gần cửa tránh việc để nước rơi vào thảm.

    Điều đáng ngạc nhiên là món ma cụ gần đó. Bộ gia tốc cường đại vẫn được bọc trong lớp lá chắn. Dù cô đã đi lấy nước biển trong ít nhất ba mươi phút, nhưng không ngờ nó vẫn còn nguyên ở đó.

    Đáng lẽ ra nó phải hết từ lâu rồi chứ! Vì vốn dĩ lượng ma lực Alicia truyền vào chẳng có bao nhiêu.

    Tiếp tục sửa chữa bộ gia tốc cũng không được. Mà giờ mẫu vật cũng không có để chuẩn bị cho bản thiết kế ma cụ mới. Thế là giờ cô chẳng thể làm gì nữa. Đã vậy bộ đồ lại còn bị ngấm nước. Nếu không thay sang bộ khác thì sớm muộn gì cô cũng dính cảm lạnh.

    Sau một hồi suy nghĩ, Alicia quyết định đi về. Việc của hôm nay tạm gọi là xong chuyện. Còn lại vụ ma cụ thì sẽ để ngày mai xử lí.

    Cô cầm lấy tấm áo choàng và túi đựng ướt sũng rời khỏi phòng câu lạc bộ. Rồi di chuyển chậm rãi ra phía sân trước. Do cây chổi cô đem từ nhà đi được gửi tại phòng giữ đồ gần cổng trường nên phải ra đó để lấy.

    Khi bước ngang qua sân trường, Alicia chợt nhận ra vừa nãy ma lực của bản thân bị ngắt quãng. Tức là chỗ cây cỏ ở trường coi như tan nát. Nghĩ tới cảnh bị phạt, cô tái mét mặt vội vàng chạy về phía khu vườn.

    Trái với suy nghĩ của Alicia, phần trung tâm của khu vườn hoàn toàn bình thường, không khác gì lúc mới sửa sang. Thậm chí cả khu vườn như nở rộ mà đẹp hơn cả ngàn lần khi trước. Chuyện này quả thực là một điều tốt nhưng rốt cuộc ai là người đã phát hiện ra việc cô sử dụng ma pháp giấu đi sai sót chứ.

    Đó hẳn phải là một người có thiên phú ma pháp thổ và mộc. Và chắc chắn người đó sở hữu trình độ ma pháp hơn cô vài bậc. Người đầu tiên Alicia nghĩ đến là giáo sư Chloe, nhưng cô ấy đã ở cùng Alicia suốt nên không có cơ hội. Ngoài ra cô ấy cũng không có những thiên phú về hệ đó.

    Khi cô vẫn còn bồn chồn, một cái vỗ vai đã khiến cô giật nảy mình. Alicia từ từ quay đầu lại nhưng đó không phải giáo sư Chloe mà lại là giám thị Fiona. Trên tay cô ấy vẫn là một tệp tài liệu dày.

    “Em làm gì ở đây vậy Alicia? Có vấn đề gì với khu vườn em đã sửa sao?”

    “Híc…Không có gì đâu ạ…Em nghĩ là khu vườn đã trở về vẻ vốn có nên kiểm tra lại thôi…”

    Giám thị nhìn Alicia chằm chằm như nhìn thấu lời nói dối của cô. Cô không vạch trần mà rút ra lá thư ở trong chồng tài liệu.

    Alicia lại nghĩ đây là lệnh trừng phạt gì đó nhưng khi mở ra lại là chữ viết quen thuộc của mẹ cô. Nội dung đại khái là Belle muốn con gái mình tới thư viện mượn hộ cô một quyển sách nào đó thú vị. Vì cô biết học viên tại trường có thể mượn sách bao nhiêu tuỳ thích miễn là trả lại đúng hạn và giữ gìn sách.

    “Ư…Mẹ à…Con gái mẹ không phải cái ma cụ biết nhả sách đâu…”

    Thấy Alicia đã đọc xong lá thư, Fiona lấy ra thêm một tờ giấy đưa cho cô. Tưởng đó mới là hình phạt thực sự, cô định né tránh nhưng vẫn không thể thoát khỏi Fiona. Nhưng nội dung đã bị ẩn đi bằng ma lực nên cô không tài nào biết được nội dung bên trong.

    “Cái này giáo sư Chloe bảo em gửi về cho mẹ. Còn chuyện khu vườn em không cần phải nghĩ ngợi nhiều nữa đâu. Nhưng tuyệt đối đừng có bày trò gì đấy, bọn tôi xử lí mấy chuyện này cũng mệt lắm rồi.” - Fiona xoay lưng rời đi. Cách làm việc nhanh chóng này làm Alicia không thích nghi nổi, phải mất tới một phút cô mới phản ứng lại.

    Do hiện tại mới chỉ một giờ chiều nên cô sẽ đi lấy cho mẹ mình vài quyển sách vậy. Dù sao toà tháp đó cũng ở ngay gần phòng giữ đồ nên cũng có thể gọi là tiện đường.

    “Toà tháp hiền nhân” được xây dựng theo kiểu hình trụ tròn với không gian rộng rãi thoáng đãng. Ở giữa là một chiếc bàn hình tròn dành cho thủ thư bao bọc lấy một cây cột làm từ gỗ dựng thẳng đứng lên phía trên và có vô số chỗ được khoét vào sâu để lắp đèn ma lực giúp soi sáng mỗi khi màn đêm buông xuống.

    Xung quanh chính giữa là những giá sách khác nhau được kê sát tường. Có tổng cộng mười một tầng và có cầu thang đi lên ở dưới được xây thẳng đứng để tiết kiệm diện tích. Ngoại trừ tầng một được đặt bàn ghế để có thể đọc ở đây thì tất cả những tầng còn lại đều để lữu trữ sách.

     Đặc biệt mỗi một tầng ở đây được sử dụng để phân loại sách, càng lên cao thì nội dung trong đó càng khó hiểu, thậm chí còn tồn tại những quyển được viết lên bằng cổ ngữ đã có từ thời đại trước. Đáng tiếc là hầu hết chúng đều nằm từ tầng tám trở lên nơi mà học sinh không được phép tiếp cận.

    Bước vào trong toà tháp, mùi giấy cũ đập vào mũi Alicia. Cùng với đó là bụi bặm còn bay trong không trung. Thế mà thủ thư vẫn đánh một giấc ngon lành trong khoảng thời gian làm việc. Bộ đồng phục cô mặc có ba vạch trên tay áo nên đây là học viên năm ba.

    Alicia bước tới gần, chạm nhẹ vào cô gái đang ngủ khiến cô nàng xoay người sang một bên. Không đầu hàng, cô tiếp tục chọc vào má của thiếu nữ có mái tóc nâu hạt dẻ nhưng chẳng có tác dụng gì.

    Cô chán nản định tự đi kiếm thì tiếng nói trong trẻo vọng lại.

    “Em là Alicia khoa ma thuật năm hai đúng không? Oáp…” – Thủ thư không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào nói với khuôn mặt ngái ngủ.

    “Ơ…Đúng rồi ạ.”

    “Chỗ sách em cần ấy hả em chờ một xíu nhé…”

    Cô gái đó cúi người xuống. Sau đó là mấy tiếng sột soạt rồi lại biến mất, thủ thư cũng không cử động nữa. Nhưng có lẽ sẽ không mất nhiều thời gian nên Alicia định sẽ chờ thêm một lúc nữa.

    Phải mất tới gần mười phút, nữ thủ thư mới lấy lên từ dưới bàn ba quyển sách. Trong đó có hai quyển vừa dày vừa nặng chắc cũng phải một nghìn trang đổ lên. Quyển còn lại không bằng một nửa trong hai quyển vừa rồi.

    Cô gái tóc nâu cũng không để Alicia phải để sách vào trong cái túi ướt của mình, nên đã để riêng ra một túi khác rồi đưa cho cô.

    “…Của em đây nhé…Oáp…”

    Alicia nhận lấy từ cánh tay mảnh mai của vị thủ thư. Cô liếc nhìn tựa đề của ba quyển sách bên trong. Trên đó toàn là những tựa lạ, cô chưa thấy bao giờ. Có lẽ chúng ở những tầng cao hơn so với loại cô hay đọc chăng?

    “Em cảm ơn chị!”

    Đã hoàn thành việc cuối cùng, Alicia hớn hở chạy khỏi thư viện. Cô lần nữa nói lời cảm ơn với tiền bối vì đã lấy hộ cô mấy cuốn sách kì lạ. Thiếu nữ kia không phản ứng lại nhiều, chỉ vẫy tay tạm biệt.

    Khi chỉ còn một mình trong thư viện, cô lẩm bẩm.

    “Chán quá…Mình muốn gặp cậu ấy cơ…”

    Cô lại nhắm mắt. Trước khi chìm vào giấc ngủ cô tiếp tục độc thoại.

    “Bình tĩnh nào Tôi ơi…Ngày đó sắp đến mà…”

    Chỉ vài giây sau, cô lại chìm vào giấc ngủ lần nữa. Cánh tay đang duỗi thẳng cũng thả lỏng xuống.

   

Ã

    Âm thanh xé gió vang lên giữ bầu trời.

    Mái tóc vàng ánh kim bay phấp phới giữa không trung. Một thiếu nữ đang ngán ngẩm bay về nhà sau những sự cố ngày hôm nay. Nào là chuyện này rồi tới chuyện kia, xảy ra liên tục khiến cô không kịp thở.

    Trở về nhà cũng giống như một cách để thoát khỏi gò bó mà thôi. Mỗi tội bộ đồ bị ướt kết hợp với gió lùa qua khiến Alicia bắt đầu cảm thấy lành lạnh. Dù có là mùa hè thì cũng không tránh khỏi bị dính bệnh

    Cô nhìn sang phía tháp đồng hồ nằm ở trục đường chính, gần lối ra biển qua hẻm của thung lũng ở phía tây. Hiện tại đã là hai giờ chiều, mặt trời cũng đã không còn trên đỉnh.

    Có lẽ khi trở về cô sẽ tắm mình trong bồn nước ấm là hoàn hảo. Dù bây giờ có hơi sớm nhưng bộ đồ bị ướt thì cũng đành. Xong việc còn giặt luôn chỗ quần áo để từ tối hôm qua mới được. Muộn hơn xíu nữa thì có lẽ cô sẽ nấu luôn bữa tối, dù gì ở nhà cũng đã sẵn đồ ăn rồi.

    Thấy nhà mình ở trong tầm mắt, Alicia giảm tốc độ của chổi bay đồng thời hạ độ cao từng chút một. Khi sắp đáp đất, cô không truyền ma lực nữa mà nhảy thẳng xuống đất. Quán tính làm cô trượt đi thêm một đoạn ngắn, lệch khỏi lối vào một chút.

    Nhà cô là một quán ăn nhỏ gồm hai tầng. Tầng trệt được kết hợp gian bếp với phòng ăn. Tầng hai là phòng nghỉ của cô và mẹ, có cửa sổ hướng ra mặt tiền. Mặc dù có hai nhân viên phục vụ một nam, một nữ nhưng họ trọ ở tầng thấp ngay gần cầu thang lớn. Bên cạnh cửa chính có một cái cây đã cao ngang tầng hai. Nghe nói nhân dịp kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ cô, họ đã trồng cái cây này. Mẹ cô nói nó chính là biểu tượng của sự yên bình. Nhưng bình yên của ngày hôm nay dường như là không có với cô.

    Khi Alicia lại gần kéo cửa thì nhận ra nó đã bị khoá chặt. Thậm chí còn được cài cả ma pháp vào khiến người ngoài không thể mở. Ngay cả con gái của chủ nhà cũng không mở được.

    Thường khi cô trở về giờ này sẽ thấy Belle đang ngồi thường trà và đọc sách, không thì là sắp xếp lại nguyên liệu trong bếp dù bà không biết nấu ăn. Có là dịp đặc biệt thì Belle cũng chỉ ra ngoài nếu như Alicia ở nhà mà thôi. Trường hợp này gần như cô chưa gặp bao giờ.

    Đúng lúc đầu Alicia bắt đầu nóng lên thì từ đằng sau nhà có một chàng thanh niên bước ra với giỏ đồ ăn trên tay. Tay phải đưa tay gãi đầu trong khi đang mở miệng ra ngáp.

    Anh ta cao khoảng một mét tám, cơ thể cân đối được ẩn bên trong chiếc áo cộc tay rộng thùng thình. Trên tay trái có không ít vết sẹo lớn nhỏ. Bên hông trái có dắt một thanh kiếm với lớp vỏ sắp mục. Mái tóc nâu đậm được vuốt ngược về sau. Do vẫn chưa tỉnh ngủ nên hai mắt cứ díp lại không thấy được con ngươi.

    Nhận ra Alicia đã về, mặt anh tươi tỉnh hẳn lên.

    “A Alicia, nhóc về rồi, may quá. Mẹ nhóc nhờ anh đưa cho nhóc chỗ đồ ăn này. Chị Belle bảo hôm nay có việc đột xuất nên không thể về nhà sớm được.” – Nói rồi anh dí sát giỏ đồ ăn vào mặt cô nàng.

    “Ư…đừng có dí vào mặt em thế chứ.”

    Sau khi nhận lấy giỏ đồ ăn, Alicia chỉ về phía sau nhà. Nơi có khu vườn nhỏ và nhà tắm ở đó.

    “Anh Hans, anh chuyển thực phẩm tới à? Mà cửa sau nhà em có mở không vậy?”

    “À không hôm nay chỉ đem thêm củi tới mà thôi. Với cả cửa sau chị Belle cũng khoá lại rồi, có nhà tắm là dùng được thôi. Hình như ở trong có sẵn nước ấm thì phải. Mà sao em nhăn nhó dữ vậy Alicia?”

    Nghĩ tới vụ chặt củi tới ê ẩm tay tối hôm qua, Alicia không khỏi ngán ngẩm. Giờ mà phải chặt thêm một mớ nữa bằng tay trần chắc cô phải nghỉ một ngày để hồi sức mất.

    “Chỗ củi đó…anh chặt giúp em được không?”

    Nhìn khuôn mặt nài nỉ của Alicia, Hans không chút phản ứng. Anh đưa tay lên chắn trước mặt cô nàng.

    “Khỏi. Anh mày đang trong tình trạng nghèo khó, giờ còn phải vào rừng vặt bừa rau dại để ăn đây.”

    “Vậy em sẽ nấu cho anh một bữa với điều kiện anh xử lí giùm em đống củi đó. Hiện tại anh cũng đang rảnh mà…Giúp em gái anh chút đi.”

    Hans ngẫm nghĩ một hồi xong giơ năm ngón tay lên.

    “Năm đồng bạc, không có chuyện giảm giá đâu. Giá hữu nghị anh em rồi đó.”

    “Hữu nghị của anh mà đắt hơn người ở tầng thấp tận hai đồng cơ đấy…”

    Hans tặc lưỡi khi thấy cô nàng cũng biết tới giá thị trường. Anh cứ nghĩ cô nhóc chỉ biết vùi đầu vào sách vở chứ chả biết gì tới tiền bạc và cạnh tranh thị trường. Tính ra một đồng bạc đã mua được một bữa ăn no, giá cũng tương đương một quyển sách cũ.

    “Cứ tưởng nhóc chả biết gì. Thôi thì ba đồng thì ba đồng. Nhớ trả tiền trước khi mẹ nhóc về đấy nhá.”

    Alicia nắm lấy bàn tay thô ráp của anh. Cô đồng ý với lời đề nghị.

    Cả hai sau đó trở lại sân sau. Alicia thì bước vào phòng tắm để tránh việc bị cảm lạnh, còn túi đựng sách đã được để gần cửa sau. Còn Hans ở bên ngoài xử lí đồng củi theo như thoả thuận.

    Nhưng thay vì dùng chiếc rìu ở gần đó, anh rút thanh kiếm ở bên hông mình ra. Lưỡi kiếm vẫn sáng bóng, sắc bén như hàng cao cấp. Chỉ cần một đòn chém xuống, khúc củi đã bị chia làm hai phần hoàn hảo. Vết cắt ngọt như sử dụng ma pháp hệ phong để cắt.

    Hans nhặt khúc củi đã bị xử lí lên rồi ném sang bên trái, ngay cạnh tường nhà. Do sân sau khá rộng khoảng mười mét vuông nên anh có thể tuỳ ý vung kiếm như vậy. Vả lại thanh kiếm được bảo trì kĩ lưỡng nên hiệu suất tốt hơn hẳn chiếc rìu kia.

    “Mà sao anh vẫn giữ thanh kiếm đó thế?”

    “Nhóc hỏi gì đần vậy. Do anh mày không có tiền để mua thanh mới chứ sao.”

    Xoẹt

    Một khúc củi nữa lại được chia làm hai phần.

    “Èo, anh chả kiếm được một mớ từ việc chuyển thực phẩm còn gì. Chả nhẽ anh lại tiêu hết vào rượu bia rồi à?”

    Alicia đang ngâm mình trong bồn tắm hỏi vọng ra.

    “Ờ thì một phần thôi, anh mày vẫn còn phải trang trải cuộc sống chứ. Với cả nó vẫn dùng tốt nên chưa cần thay thế.”

    Xoẹt Xoẹt Xoẹt Xoẹt

    Hans nhặt nốt chỗ củi đã chặt xong rồi ném hết sang bên cạnh. Sau khi tra kiếm vào vỏ, anh đứng dậy vươn vai. Do lâu không vận động nên xương cốt anh kêu răng rắc như muốn nghỉ ngơi tiếp.

    “Mà em thấy anh hay đi loanh quoanh trong trấn suốt thế. Anh không có bạn bè để đi tụ tập với họ à?”

    Hans thở dài, cậu nhìn về phía phát ra âm thanh.

    “Nhóc nên tự nhìn lại bản thân mình đi rồi hẵng nói với anh nhé!”

    “Em có một người bạn thân đấy!”

    “Còn anhnthì có tận bốn người!”

    “Anh làm gì có bằng chứng!”

    Cả hai bắt đầu đôi co.

    “Giề? Làm sao? Bọn họ chỉ đang ngao du ở nơi khác thôi chứ gặp thì anh gặp được ngay.”

    Ở bên trong phòng tắm, Alicia đang lau người. Rồi kế tiếp cô mặc bộ đồ đã để sẵn bên trong. Là bộ đồ ngủ màu trắng được làm từ tơ tằm nên khi mặc không có cảm giác khó chịu.

    “Vậy giả sử như anh nói thật thì anh có thích ai trong số đó không?”

    Hans cười khổ trước câu hỏi này nhưng vẫn đáp lại.

    “Có nhưng người đó lỡ thích người khác mất rồi. Còn lại thì có một người có tình cảm với anh nhưng đã bị anh từ chối rồi.” – Anh nhớ lại khuôn mặt nức nở dưới mái tóc trắng của người đó mà bật cười. Dù sao đó cũng là một kỉ niệm khó quên mà.

    Alicia cũng vừa bước ra khỏi phòng tắm. Mái tóc màu vàng nhạt của cô vẫn còn hơi ẩm vương lại. Mùi thơm của dầu gội phảng phất trong không khí cùng với hơi ấm vẫn còn trên người.

    Nhìn Hans đang ngồi cười như bị bệnh, Alicia buông một câu mà cô còn không biết nghĩa là gì.

    “Đúng là đồ trai tân.”

    “Ê này, nhóc học đâu ra câu đó vậy. Mà thôi anh đi về đây. Nhà bao việc mà cứ nói này nói nọ. Nhớ trả anh mày ba đồng bạc đấy đừng có thất hứa nhé.”

    Hans xoay lưng rồi đi ra khỏi sân sau. Rồi khuất bóng dưới ánh nắng nhàn nhạt của buổi chiều.

    Anh ta là người quen lúc bé của cô nàng và được mẹ cô nhờ khá nhiều việc. Trong đó có cả truyền tin cho cô. Hai người gặp nhau cũng khá nhiều, không biết từ bao giờ đã coi nhau như anh em ruột.

    Cầm lấy giỏ đồ ăn được để ở chỗ Hans vừa ngồi, Alicia không biết nên làm gì. Đáng ra cô có thể vào nhà và xử lí một số việc vặt Nhưng thôi cũng đành, nếu giờ mẹ cô chưa về thì làm một bữa xế cũng được. Quan trọng hơn là phải có vị trí đẹp thì mới có tâm trạng để thưởng thức chứ!

    Sau một hồi suy đi tính lại, Alicia quyết định chọn bãi biển mà bản thân tới sáng nay làm địa điểm cắm trại. Dù sao không đến đó làm một bữa thì quả thực rất phí phạm.

    Nghĩ bụng cô lấy áo choàng khoác lên người, rồi cầm theo chổi bay lao ra trước cửa quán. Khi ma lực được giải phóng, cô cùng cây chổi vút bay. Gió tạo ra khiến cây xanh trước cửa quán rung rinh nhẹ.

    Chỉ mất ít phút Alicia đã đặt chân tới nơi mình cần đến.

    Phải nói nơi này vẫn tuyệt vời hệt như hồi sáng. Quả thực là không gì có thể sánh với cái không khí trong lành pha chút mặn nồng của biển cả ở nơi đây.

    Cô cởi dép rồi nhảy khỏi chiếc chổi đang lơ lửng của mình. Cát nóng lập tức ôm lấy đổi bàn chân trắng muốt khiến Alicia càng thêm phấn khích. Cây chổi do bị ngắt mất nguồn ma lực nên rơi bịch xuống nền cát.

    Sau một hồi nhảy nhót tại chỗ với giỏ đồ ăn, cô cúi người cầm cây chổi của mình lên và tiến lại khúc gỗ nằm ngay gần mặt biển. Alicia đưa tay ra, tạo ra một cơn gió để thổi bay chỗ cát.

    Cô đặt “người bản thân” tựa vào gốc cây rồi mới bật người ngồi lên. Giỏ đồ ăn to ngang đầu được đặt sang bên cạnh.

    Khi mở nắp cô thấy bên trong là sáu chiếc bánh mì kẹp với phần nhân bên trong là giăm bông kết hợp với rau xà lách tươi và cà chua. Phần cơm trưa nay tuy đã đủ lấp đầy dạ dày cô nhưng nhìn đống đồ ăn trước mắt lại làm bụng cô sôi lên ùng ục.

    Ngay khi cô cắn một miệng rồi nuốt xuống. Âm thanh bụng réo lại vang lên. Cô định ăn thêm một miếng để thoả mãn cái bụng của mình nhưng nhận ra nó không phải do cô mà xuất phát ở ngay trước mặt cô.

    Alicia ngẩng đầu lên, đôi tay vẫn cầm chiếc bánh mì kẹp.

    Người đang đứng ở đó với chiếc bụng réo là cô bé ban sáng.

    Cô bé với khuôn mặt đẹp tựa búp bê cao cấp nhưng đôi mắt lại trống rỗng. Đôi chân của cô chỉ chìm dưới mặt nước một chút giống như đang lơ lửng trong vùng nước vậy.

     "...H...Hân hạnh...gặp mặt..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!