Điều đầu tiên Haruyuki cảm nhận được khi trở lại thế giới thực không phải là sức nặng của cơ thể đang chìm sâu vào ghế sofa, cũng chẳng phải cái mát lạnh từ máy điều hòa, mà là những đầu ngón tay mềm mại đang chạm khẽ lên gò má mình.
Cậu bừng tỉnh. Đập vào mắt là bầu trời sao tuyệt đẹp mà cậu vừa chiêm ngưỡng trong vườn hoa Pháo Đài cách đây ít phút. À không, nhìn kỹ lại thì không phải. Đó là đôi mắt đen tuyền chứa đựng những hạt sáng lấp lánh như bụi sao.
Khi đôi mắt ấy khẽ chớp, một giọt nước nhỏ li ti vương trên hàng mi dài rơi xuống rồi tan biến vào không trung. Cùng lúc đó là một giọng nói thì thầm: "Mừng em đã trở lại, Haruyuki."
Sau một hồi ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thanh khiết của Kuroyukihime — bậc thầy kiếm đạo, thủ lĩnh quân đoàn Nega Nebulus, Hắc Vương Black Lotus, người mà cậu kính trọng và ngưỡng mộ hơn bất cứ ai — Haruyuki đáp lại bằng giọng khàn đặc: "Vâng, Kuroyukihime. Em vừa về tới đây."
Nơi Haruyuki tỉnh dậy là căn hộ số 2305, tầng 23 của một tòa chung cư cao cấp ở phía Bắc Koenji, quận Suginami — nói cách khác, chính là phòng khách nhà Arita. Cậu ngồi giữa bộ ghế sofa gần cửa sổ hướng Nam, ngay trước mặt cậu là Kuroyukihime đang rướn người tới, tay trái tựa vào thành ghế, đầu ngón tay phải khẽ đặt lên má cậu. Trong lòng bàn tay chị vẫn đang nắm lấy đầu cắm của sợi cáp XSB màu bạc nối từ bảng điều khiển trên tường.
Đó là bảng kết nối có dây dẫn tới máy chủ gia đình nhà Arita. Trong lần lặn này, Haruyuki và bạn bè đã chọn kết nối qua dây thay vì mạng không dây để đảm bảo tính ổn định. Haruyuki và Utai trở lại được thế giới thực mà không cần cổng dịch chuyển là nhờ Kuroyukihime đã rút sợi cáp này khỏi Neurolinker của cậu.
"Ba mươi giây đó dài dằng dặc đấy, em biết không," Kuroyukihime lẩm bẩm, ngón tay vẫn chưa rời khỏi má cậu. "Trong khi bọn chị ngồi đây chờ đợi, có thể em và Utai đang bị kẻ thù truy đuổi trong Pháo Đài. Hoặc có lẽ đang bị giết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Chị thực sự không chịu nổi cảm giác đó."
Ngay khi nhận ra giọng nói ấy có chút run rẩy, một thứ gì đó trong tim Haruyuki như vỡ tung. Cậu ngồi thẳng dậy, hít một hơi thật sâu và thốt lên: "Kuroyukihime... Chuyện lúc đó... Khi Chu Tước chuyển mục tiêu sang em, em xin lỗi vì đã trái lệnh rút lui. Nhưng... nhưng lúc đó em buộc phải làm vậy..." Dù đã hạ quyết tâm sẽ xin lỗi tử tế khi về tới đây, nhưng đến lúc đối mặt, khả năng diễn đạt của cậu lại chẳng thể đuổi kịp ý chí trong lòng.
Cậu cắn môi, định nói rồi lại thôi, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Kuroyukihime buông tay khỏi thành ghế, thả sợi cáp xuống rồi dùng đôi bàn tay giờ đã trống không vòng qua ôm nhẹ lấy vai cậu. Một nụ cười như nụ hoa súng nở rộ trên bờ môi nhạt màu bóng bẩy. "Không sao đâu, Haruyuki. Chính vì em luôn làm những điều như thế nên chị mới tin rằng mình có thể phó thác bản thân và tương lai của quân đoàn cho em. Em đã rũ bỏ cả ngọn lửa của Chu Tước để lao thẳng về phía trước. Chị không đời nào có thể trách cứ một sự dũng cảm như vậy."
"...Kuro...yukihime..." Nghẹn ngào trước những cảm xúc đang dâng trào, Haruyuki chỉ biết nhìn sâu vào mắt chị. Cậu siết chặt hai nắm tay, cố gắng biến những cảm xúc đang quá tải thành lời. "Kuroyukihime. L-lý do em có thể bay được là vì chị đã bảo em hãy bay— han-hả-hí-hố-hà!"

Bài diễn văn được chuẩn bị công phu của cậu đã tan tành mây khói bởi hai bàn tay từ đâu vươn tới, véo chặt lấy hai bên má cậu và kéo mạnh ra. "Được rồi, nhìn này! Rốt cuộc là định..." Chiyuri hét lên khi đang véo má trái cậu. Fuko, người đang kéo má phải, tiếp lời: "...định diễn cảnh này đến bao giờ hả hai đứa?!"
Ba mươi phút sau.
Mọi người đã di chuyển từ sofa sang bàn ăn. Haruyuki và Utai ngồi ở phía Nam, đối diện là Takumu và Chiyuri. Kuroyukihime ngồi bên trái và Fuko ngồi bên phải. Tất cả cùng kiểm tra thời gian hiện tại.
7:35 tối.
Chưa đầy mười phút thực tế trôi qua kể từ khi bắt đầu Chiến dịch Giải cứu Ardor Maiden. Thế nhưng, trong cảm nhận của Haruyuki, cái lúc họ hô lệnh "Unlimited Burst" để lặn vào Trường Trung lập Không giới hạn dường như đã là chuyện từ ngày hôm qua. Mà thực ra, với việc cậu đã ngủ bù tới sáu tiếng trong Pháo Đài, cảm giác đó cũng là điều dễ hiểu. Chưa kể trong giấc ngủ đó, cậu đã trải qua một giấc mơ dài dằng dặc, sống lại những ký ức không chỉ kéo dài vài giờ mà là vài ngày — thậm chí là cả năm trời kinh nghiệm.
"Trước hết, cảm ơn mọi người đã vất vả." Giọng của Kuroyukihime cắt ngang dòng suy nghĩ của Haruyuki. Cậu cũng vội vàng góp giọng vào dàn đồng ca "Cảm ơn mọi người!".
Sau khi nhấp một ngụm café au lait do Chiyuri pha, Kuroyukihime nhìn quanh một lượt rồi tiếp tục: "Giai đoạn hai của kế hoạch thanh tẩy Bộ Giáp Tai Ương, Chiến dịch Giải cứu Ardor Maiden, đáng tiếc là không thành công trọn vẹn trên mọi phương diện. Mọi lỗi lầm đều nằm ở chị khi đã không thể giữ được sự chú ý của thần thú Chu Tước lên mình. Chị xin lỗi."
Trước lời thú nhận và cái cúi đầu của chủ nhân quân đoàn, năm thành viên còn lại đồng thanh kêu lên: "Không phải vậy đâu ạ!"
"Sacchi." Đội phó của quân đoàn, Fuko Kurasaki — Sky Raker — nhanh chóng đại diện cho tất cả lên tiếng. "Chu Tước đã thay đổi mục tiêu dù Corvus không hề tấn công. Không ai có thể lường trước được hành vi đó. Nhiều khả năng nó được thiết lập để tăng chỉ số 'Hate' (Thù hận) cho những kẻ xâm nhập sâu vào lãnh địa nhiều hơn là những kẻ gây ra sát thương lớn nhất cho nó."
Kuroyukihime khẽ ngẩng đầu, rồi lại rũ mắt như đang chìm sâu vào suy tư.
Haruyuki rụt rè giơ tay phải, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi. "Ưm, thưa sư phụ? Về chuyện tính chỉ số Hate vừa nãy..."
Nói một cách đơn giản, Hate là thuật ngữ dùng để giải thích cơ chế mà các Enemy (Kẻ thù) chọn mục tiêu tấn công. Thông thường, Hate sẽ tăng đối với các Burst Linker trực tiếp tấn công, hoặc cả những người chỉ hỗ trợ bằng năng lượng. Enemy sẽ tấn công bất cứ ai có chỉ số Hate cao nhất tại thời điểm đó. Đó là quy luật chung. Chu Tước dù là một Enemy cấp cao, một trong Tứ Thần, thì cũng nên chọn mục tiêu dựa trên nguyên lý này. Việc nó quay từ Kuroyukihime sang Haruyuki trên cây cầu lớn có nghĩa là Chu Tước được cài đặt để coi những kẻ tiếp cận cổng Nam là mối đe dọa lớn hơn — đó là ý chính trong nhận xét của Fuko.
"Có chuyện gì sao, Corvus?" Fuko nghiêng đầu, mái tóc dài bồng bềnh của cô khẽ đung đưa.
"Về Chu Tước ấy ạ." Haruyuki khó khăn đẩy câu hỏi ra. "Không, ý em là Tứ Thần, bao gồm cả Chu Tước, thực sự không có trí thông minh nhân tạo (AI) cao cấp hơn các Enemy khác sao ạ? Mà có lẽ không phải là AI, em không biết nữa... Ưm..." Bực bội vì không thể diễn đạt rõ ràng ý nghĩ trong đầu, cậu cứ lúng búng.
Utai Shinomiya, người ngồi bên phải cậu, là người duy nhất đang cầm một tách sữa nóng. Cô đặt nó xuống bàn rồi lướt tay trong không trung. Những dòng chữ màu hồng anh đào lướt qua cực nhanh trên cửa sổ bán trong suốt hiện ra ở nửa dưới tầm nhìn của Haruyuki.
UI> Ý CỦA ARITA CÓ LẼ LÀ: PHẢI CHĂNG TỨ THẦN CÓ MỘT Ý CHÍ THỰC SỰ, VƯỢT XA TẦM KIỂM SOÁT CỦA AI.
"Đ-đúng rồi! Chính là nó ạ!" Haruyuki gật đầu lia lịa, nhưng ngay sau đó cậu lại thấy lo lắng vì ý tưởng này nghe thật lố bịch. Cậu rụt vai lại, chuẩn bị tinh thần cho những cái lườm hay tiếng thở dài ngán ngẩm từ đồng đội.
Thế nhưng, trái với dự đoán, không một ai quanh bàn cười nhạo hay tỏ vẻ khó chịu. Ngay cả Takumu, dù không trực tiếp đối đầu với Chu Tước, cũng nheo mắt sau cặp kính không gọng như đang suy nghĩ rất sâu xa.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, tiếng gõ bàn phím của Utai lại vang lên.
UI> ÍT NHẤT THÌ CHẮC CHẮN RẰNG THUẬT TOÁN HÀNH VI CỦA CHU TƯỚC ĐÃ THAY ĐỔI KỂ TỪ SAU CHIẾN DỊCH TỨ THẦN DẪN ĐẾN SỰ SỤP ĐỔ CỦA NEGA NEBULUS ĐỜI ĐẦU. KHÔNG CÒN NGHI NGỜ GÌ NỮA, HAI NĂM RƯỠI TRƯỚC, CHU TƯỚC LUÔN ƯU TIÊN MỤC TIÊU GÂY RA SÁT THƯƠNG LỚN NHẤT CHO NÓ. BÊN PHÍA BẠCH HỔ Ở CỔNG TÂY NƠI CẬU VÀ FU CHIẾN ĐẤU THÌ SAO, SACCHI?
"Đúng như em nói đấy, Uiui," Fuko lẩm bẩm gật đầu. "Chị nhớ trong trận chiến trước, Bạch Hổ cũng chỉ nhắm vào đội tấn công chính, bất kể vị trí của các đối tượng khác ở đâu."
"Ừm. Chị chắc chắn về điều đó. Đó là lý do tại sao cuối cùng chị có thể làm mồi nhử để các thành viên khác rút lui," Kuroyukihime khẳng định từ đầu bàn bên kia, đôi mắt chị nheo lại sắc sảo. "Nhưng lần này, quả thực có một phần hành vi của Chu Tước khiến chị không thể tin nổi là nó chỉ đơn thuần tuân theo sự tăng giảm của Hate. Dù vậy, không có dấu hiệu nào cho thấy sự can thiệp từ bên thứ ba hay lỗi thuật toán đơn thuần."
Takumu, ngồi đối diện Haruyuki, đưa tay lên cằm: "Nhưng thưa sư phụ, cứ như thể Chu Tước biết rõ mục tiêu của chúng ta lần này không phải là đánh bại nó mà là giải cứu Shinomiya vậy. Nếu đúng thế thì đây không còn là phạm trù AI nữa. Như Haru đã nói: Nó có khả năng thấu thị, thậm chí là trí thông minh."
Sự im lặng lại bao trùm trong vài giây. Cuối cùng, Kuroyukihime mỉm cười dịu dàng. "Chúng ta sẽ không thể tìm ra câu trả lời ngay bây giờ đâu. Nhưng chị sẽ cung cấp thêm một thông tin nữa. Khi Chu Tước phản hồi đòn tấn công Tâm ý của chị và tiến tới, ngay trước khi nhắm vào Haruyuki, chị nghĩ mình đã thấy con chim đó mở mỏ như thể đang cười nhạo chị vậy."
Đúng thế. Haruyuki chắc chắn mình đã nghe thấy. Chu Tước, ngay lúc sắp phun ra hơi thở rực lửa, đã thốt ra một giọng nói không phải là tiếng người: Kẻ nhỏ bé kia, hãy biến thành tro bụi đi.
"Nhưng mà!" Chiyuri là người đầu tiên phá tan bầu không khí trầm lắng bằng giọng nói đầy năng lượng. "Dù con chim đó có ý chí hay thông minh, hay thậm chí nó là một vị thần thực sự đi chăng nữa, thì nó cũng chỉ làm khó được chúng ta một nửa thôi, đúng không? Chiến dịch không thành công rực rỡ nhưng cũng không hẳn là thất bại, Kuroyukihime ạ. Ý em là, Haru và Ui vẫn bình an vô sự đấy thôi? Họ còn bay thẳng qua cánh cổng đó nữa. Đúng không Haru?" Cô hét lên, đôi mắt mèo long lanh khi nhoài người qua bàn, hai tay nắm chặt. "Tớ thực sự không chịu nổi nữa rồi! Bên trong Pháo Đài như thế nào?! Có chuyện gì đã xảy ra?! Mau kể hết cho tụi tớ nghe đi, từ đầu đến cuối luôn!"
Haruyuki đảo mắt liên hồi, luống cuống trước sự thẩm vấn đột ngột.
Bên trái cậu, Kuroyukihime bật cười: "Ha ha ha! Vẫn quyết liệt như mọi khi nhỉ, Chiyuri. Chị dám chắc khối Burst Linker sẵn sàng trả mười, không, một trăm điểm để được nghe câu chuyện này đấy. Chị cũng đang phải kiềm chế lắm đây."
"Hì hì, đúng vậy. Chỉ cần nghĩ đến việc những Burst Linker đã đặt chân vào Pháo Đài bất khả xâm phạm và trở về với thông tin quý giá đang ngồi ngay trước mắt mình đây thôi là chị đã thấy tim đập thình thịch rồi." Fuko giả vờ áp tay lên ngực.
Haruyuki nở một nụ cười có phần gượng gạo rồi nhìn sang Utai. Cô bé lớp bốn — một trong Tứ Thánh ngày nào — khẽ nghiêng đầu như muốn nói: "Tớ nhường sân khấu này cho cậu đấy."
Mà nghĩ lại, nếu để Utai giải thích mọi chuyện qua cửa sổ chat, chắc tay cô bé sẽ chuột rút vì gõ quá nhiều mất. Mình phải cố gắng thôi! Nghĩ vậy, Haruyuki nhìn đồng hồ một lần nữa trước khi bắt đầu.
"Ưm, tớ nghĩ sẽ mất khá nhiều thời gian nếu kể chi tiết từ đầu đến cuối. Mọi người có vướng giờ giới nghiêm không?"
Lúc này là gần tám giờ tối thứ Ba, nhưng không một ai lắc đầu, kể cả học sinh tiểu học như Utai.
Con đường lát đá cuội trải dài về phía Bắc từ cổng Nam, những toán Enemy đáng sợ tuần tra xung quanh. Nội điện khổng lồ với những lớp cửa trượt fusuma nối tiếp nhau, được trang trí bằng những bức họa rực rỡ. Đại sảnh ở trung tâm và hai bệ đá đặt tại đó. Những cái tên DESTINY và INFINITY được khắc trên bảng kim loại cùng hình chòm Bắc Đẩu.
Khi Haruyuki kể đến đây, Kuroyukihime và Fuko bất chợt trao nhau một ánh nhìn. Tuy nhiên, không ai ngắt lời cậu, và vì phần trọng tâm của câu chuyện nằm ở phía sau nên Haruyuki không bận tâm mà tiếp tục kể.
Về avatar samurai trẻ tuổi màu xanh đột ngột xuất hiện. Không gian ngầm rộng lớn dưới chân cầu thang mà cậu ta đã dẫn họ tới. Và luồng sáng vàng kim bập bùng ở phía xa. Thánh Khí thứ bảy: Youkou — The Fluctuating Light.
Đến khi cậu kể xong — với vài lời bổ sung từ Utai — tới tận lúc họ rời khỏi Trường Trung lập Không giới hạn vì đồng đội ngắt kết nối, trọn vẹn ba mươi phút đã trôi qua.
Trong khi Haruyuki thở phào một hơi dài và uống nốt cốc café au lait thứ hai, không ai lên tiếng. Vài giây sau khi cậu đặt cốc xuống bàn, Kuroyukihime mới lẩm bẩm: "Chủ nhân của Thánh Khí thứ năm, Infinity. Trilead Tetroxide... Fuko, cậu đã bao giờ nghe thấy cái tên này chưa?"
Fuko, Burst Linker kỳ cựu nhất ở đây cùng với Kuroyukihime, nhanh chóng lắc đầu: "Chưa. Đây là lần đầu tiên tớ nghe về cả trang bị đó lẫn Burst Linker này. Tớ thậm chí còn không biết những từ tiếng Anh 'trilead' và 'tetroxide' nghĩa là gì. Dù nghe nó có vẻ giống một công thức phân tử..."
Nếu ngay cả chị cả cấp ba duy nhất ở đây cũng không biết, thì năm người còn lại — vốn mới chỉ là học sinh trung học và tiểu học — khó lòng mà biết được.
"Để tớ tra thử xem," Takumu nói, đẩy gọng kính và lướt ngón tay trên màn hình ảo. Kỹ năng tìm kiếm của cậu rất ấn tượng, chưa đầy mười giây cậu đã tìm ra kết quả. Cậu ngẩng đầu gật gật: "Chị Raker nói đúng rồi ạ. Đó là một công thức hóa học. Ba chì, bốn oxy."
Dù có thông tin này, thật khó để hình dung ra nó là cái gì. Haruyuki cau mày: "Taku, chì là một loại kim loại... đúng không?" cậu hỏi nhỏ.
"Đúng vậy." Một nụ cười hiền lành nở trên gương mặt cậu bạn thân.
Haruyuki hắng giọng để che giấu sự ngượng ngùng vì đã hỏi một câu có vẻ ngớ ngẩn, rồi lấy lại vẻ nghiêm túc. "Nhưng cậu ta — Trilead — nhìn không giống màu kim loại chút nào. Cậu ta mang màu xanh chàm hoặc xanh navy rất đẹp và thanh khiết. Ngay cả vũ khí hay toàn bộ con người cậu ta đều thuộc hệ màu xanh." Haruyuki nghiêng đầu, nhớ lại phong thái đĩnh đạc của vị samurai trẻ.
Kuroyukihime đan tay lại đặt trên bàn. "Dù sao thì, hiện tại việc cấp bách của chúng ta không phải là giải mã bí ẩn của Pháo Đài mà là đưa Utai và Haruyuki ra ngoài. Nếu chúng ta không thể thanh tẩy mảnh vỡ của Bộ Giáp Tai Ương đang ký sinh trên Silver Crow trước Chủ Nhật tới, Haruyuki sẽ trở thành kẻ bị truy nã có mức treo thưởng lớn thứ hai trong Thế giới Gia tốc." Đến đây, chị liếc nhìn cậu, một nụ cười thoáng qua trên môi. "Dù tất nhiên, nếu chuyện đó xảy ra, chị sẽ không để em bị săn đuổi dễ dàng thế đâu."
"...Kuroyukihime..."
"Được rồi, cắt! Cắt ngay!" Chiyuri đập hai tay xuống bàn ngay khi họ sắp sửa rơi vào trạng thái "nhìn nhau đắm đuối". "Nhắc mới nhớ, Kuroyukihime, có chuyện này em thắc mắc từ lúc nghe về vụ treo thưởng tới giờ."
"Ch-chuyện gì vậy, Chiyuri?" Kuroyukihime hắng giọng.
"Làm thế nào mà Thất Vương kiểm tra được liệu Bộ Giáp Tai Ương trên người Haru đã được thanh tẩy hay chưa?" Chiyuri xòe hai tay ra. "Chị đâu có xem được danh sách vật phẩm của người khác, vả lại bộ giáp đó vốn dĩ đâu có hiện lên trong danh sách vật phẩm đâu?"
"Ồ! Đ-đúng là vậy." Haruyuki thốt lên. Dù đây là chuyện của chính mình, cậu chưa bao giờ mảy may nghĩ đến câu hỏi cơ bản nhất này. Cậu không thể nào bất cẩn hơn được nữa.
Thấy vẻ mặt của cậu, Kuroyukihime cười khổ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị. "Nhiều khả năng, một Burst Linker có khả năng xem trạng thái của người khác sẽ xuất hiện tại buổi tập trung vào Chủ Nhật. Các Vị Vua chắc hẳn định nhờ người này kiểm tra kết quả thanh tẩy của Silver Crow."
"Em cũng nghĩ vậy." Fuko chậm rãi gật đầu. Đôi mắt cười hiền từ thường ngày của cô giờ đây sắc sảo lạ thường. "Kẻ phân tích 'Bốn Mắt' (Quad-eyes analyst). Có lẽ chúng ta sắp được thấy cô ta lộ diện sau một thời gian dài đấy."
Ngay khi nghe thấy cái tên đó — hay đúng hơn là một biệt danh — một thứ gì đó trong Haruyuki bỗng khớp lại. Đó chắc chắn là điều mới mẻ đối với cậu. Cậu biết mình chưa từng nghe thấy nó; cậu thậm chí còn không biết có tồn tại kỹ năng xem trạng thái của người khác. Vậy mà sâu thẳm trong ký ức, cậu lại cảm thấy ngứa ngáy và đau nhói. Cảm giác đó tràn qua hệ thần kinh, chạy dọc sống lưng và dừng lại tại một điểm duy nhất sau lưng cậu.
Thình thịch. Thình thịch. Cùng với cơn đau nhói, từ xa xăm vang lên một giọng nói.
...Tiêu diệt...
Tiêu diệt chúng, nuốt chửng chúng... Giải phóng... cơn thịnh nộ này của chúng ta...
Không biết từ lúc nào, cậu đã nắm chặt bàn tay phải đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Nhưng rồi một thứ gì đó mềm mại đột ngột chạm vào. Cậu nhìn xuống và thấy Utai đang nhẹ nhàng giữ lấy nắm đấm của mình dưới gầm bàn. Trong đôi mắt to tròn cô nhìn cậu, có một chút lo lắng mơ hồ. Cậu vội vàng buông lỏng tay và gật đầu để ra hiệu mình ổn. May mắn là những người khác đang mải bàn về việc xác minh thanh tẩy nên không ai nhận ra điều bất thường.
"Trong trường hợp xấu nhất, có lẽ chúng ta có thể nhờ Ardor Maiden thanh tẩy cho Silver Crow ngay bên trong Pháo Đài để kịp buổi họp Chủ Nhật chứ ạ?" Takumu gợi ý.
Utai rụt tay lại và gõ phím.
UI> TỚ KHÔNG DÁM NÓI LÀ HOÀN TOÀN KHÔNG THỂ, NHƯNG NẾU ĐƯỢC, TỚ MUỐN TRÁNH SỬ DỤNG KỸ THUẬT TÂM Ý DIỆN RỘNG BÊN TRONG PHÁO ĐÀI. CÓ RỦI RO LÀ NHỮNG LUỒNG OVERLAY MẠNH SẼ THU HÚT CÁC ENEMY CẤP CAO.
"Ừm. Và cấp độ của Enemy càng cao, như bọn Thú (Beasts) hay Huyền thoại (Legends), đòn tấn công Tâm ý càng ít hiệu quả, đồng thời chúng càng trở nên hung hãn hơn với những người dùng Tâm ý. Nhiều khả năng sự quá tải dữ liệu cục bộ do Hệ thống Tâm ý gây ra khiến chỉ số Hate của chúng tăng vọt một cách bất thường. Chúng ta cũng nên mặc định rằng phản ứng này sẽ còn mạnh hơn nữa đối với các Enemy canh gác Pháo Đài," Kuroyukihime nhận xét, rồi ngồi thẳng dậy, nhìn quanh một lượt. "Vậy nên, Silver Crow, Ardor Maiden, hai em phải rời khỏi Pháo Đài trước Chủ Nhật. Để đạt được điều đó, dù cậu ta là một ẩn số, chị tin rằng con đường tốt nhất là nhờ cậy sự giúp đỡ của Burst Linker Trilead Tetroxide đó. Utai, Haruyuki, khi gặp lại cậu ta vào thứ Năm, hãy thay mặt Hắc Vương và Nega Nebulus nói với cậu ta rằng chị sẽ trả một cái giá xứng đáng cho sự giúp đỡ này."
Lúc này đã là chín giờ kém mười phút tối, Kuroyukihime kết thúc buổi họp: "Nhiệm vụ hôm nay tạm dừng tại đây."
Fuko có xe riêng nên cô sẽ đưa Utai và Kuroyukihime về. Chiyuri cầm khay bánh sandwich đã cạn nhẵn trở về nhà cô ở tầng dưới, để lại Haruyuki và Takumu ngoài hành lang tầng 23.
"Được rồi Haru. Hẹn gặp cậu ở trường ngày mai nhé." Takumu bắt đầu đi về phía dãy hành lang nối giữa hai tòa nhà.
"Taku, cậu còn chút thời gian không?" Haruyuki gọi với theo bằng giọng nhỏ. Cậu bạn thân quay lại, nghiêng đầu thắc mắc, Haruyuki ngập ngừng hỏi: "Uống... cậu đã đấu bao nhiêu trận kể từ đầu tuần này rồi?"
"Hả? Mỗi ngày trên đường đi học về tầm hai, ba trận. Chắc không quá mười trận đâu," cậu trả lời, rồi chớp mắt như đoán ra điều gì đó. Cậu hạ thấp giọng: "Ồ. Nếu cậu vẫn lo về chuyện tớ và Chii nói hôm qua là sẽ chia điểm cho cậu nếu cậu bị treo thưởng, thì đừng bận tâm. Tỉ lệ thắng của tớ vẫn ổn định, còn Chii dạo này lên tay kinh khủng lắm. Không cẩn thận là cậu ấy vượt mặt chúng mình lên cấp tiếp theo luôn đấy." Một nụ cười tự giễu hiện lên trên mặt Takumu.
"K-không phải chuyện đó đâu." Haruyuki vội vàng xua tay. "Ý tớ không phải vậy. Ưm, trong mười trận đó, cậu có thấy điều gì... kỳ lạ không?"
Trước câu hỏi mơ hồ này, Takumu lộ vẻ nghi hoặc rồi mỉm cười hơi gượng: "Câu hỏi đó mới là kỳ lạ đấy. Ý cậu 'điều gì' là điều gì cơ? Tớ không biết mình nên nhớ lại cái gì nữa."
"À, ừ nhỉ, tớ đoán vậy." Haruyuki gãi đầu, cười bẽn lẽn. Điều cậu thực sự muốn hỏi là liệu có đối thủ nào của Takumu sử dụng một kỹ thuật vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường không; cụ thể hơn là có đòn tấn công Tâm ý tầm gần hoặc tầm xa nào được bao phủ bởi một vầng hào quang đen kịt hay không.
Sau giờ học ngày thứ Hai, Haruyuki và Utai đã đấu một trận đồng đội ở khu vực Suginami số 2, đối thủ là Bush Utan và Olive Grab từ quân đoàn Xanh lá. Haruyuki đối đầu với Utan và đã chiếm ưu thế nhờ kỹ thuật "Nhu đạo" — một đòn phản công mà Kuroyukihime đã dạy cho cậu.
Thế nhưng, giữa trận chiến, ngay khi Utan triệu hồi một món Tăng cường Trang bị quái dị, cục diện đã đảo ngược hoàn toàn. Với hai loại tấn công Tâm ý — Dark Blow (Hắc Thủ), một cú đấm bọc trong hào quang tối, và Dark Shot (Hắc Tiễn), một tia sáng đen bắn ra từ lòng bàn tay — Utan đã dồn Haruyuki vào chân tường, khiến cậu hoàn toàn bất lực. Không khó để hình dung cậu sẽ tiêu đời nếu đó không phải là một trận đấu đồng đội có Utai yểm trợ.
Utan gọi món trang bị hình con mắt đen gắn trên ngực đó là "ISS Kit" — nói cách khác là Bộ hỗ trợ học tập Hệ thống Tâm ý — và nói rằng có ai đó đã đưa nó cho cậu ta. Nếu Utan có thể sử dụng Hệ thống Tâm ý ngay lập tức mà không cần rèn luyện gian khổ chỉ bằng cách đeo nó, thì đây là một tình huống đe dọa làm lung lay tận gốc rễ của Thế giới Gia tốc.
Với suy nghĩ đó, Haruyuki đã nhờ Ash Roller — người anh lớn lái mô tô của Utan — đấu một trận kín vào sáng nay để giải thích tình hình. Ash Roller đã nhận định với một tông giọng nghiêm túc chưa từng có rằng nếu ISS Kit này có thể được sao chép vô hạn, thì có lẽ mọi chuyện đã quá muộn. Nó có thể đã được phát tán rộng rãi đến mức không thể kiểm soát nổi.
Vì thế, theo một nghĩa nào đó, ISS Kit có thể coi là một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều so với mảnh vỡ Bộ Giáp Tai Ương đang ký sinh trên người Haruyuki. Lẽ ra cậu nên đưa chuyện ISS Kit ra thảo luận trong buổi họp trước khi bắt đầu Chiến dịch Giải cứu. Hoặc ít nhất là khi Kuroyukihime tuyên bố kết thúc buổi họp vài phút trước.
Thế nhưng, Haruyuki đã không làm vậy. Trước hết, cậu nghĩ mọi người nên tập trung vào nhiệm vụ giải cứu. Nhưng cậu cảm thấy đó không phải lý do duy nhất. Đâu đó trong lòng, cậu nhận ra mình không muốn nói cho bạn bè biết về ISS Kit. Cậu không thể nói ra điều mình nên nói. Có lẽ chính sự cắn rứt lương tâm đã thôi thúc cậu gọi Takumu lại.
Takumu. Người bạn thân nhất, người cậu đã từng đối đầu thực sự, người đã cùng cậu trải qua trận chiến sinh tử với Dusk Taker. Cậu tin rằng hơn ai hết, Takumu sẽ sẵn sàng gánh vác gánh nặng này cùng cậu. Nhưng...
Đứng trong góc hành lang mờ tối, nhìn lên gương mặt của người bạn thuở nhỏ cao lớn, ngay khoảnh khắc định giải thích mọi chuyện, Haruyuki lại cảm thấy "phanh" bị đạp một lần nữa.
Tại sao? Tại sao mình lại do dự?
Đây là Taku mà. Người bạn thân thiết nhất, cộng sự nơi tuyến đầu của quân đoàn. Một người luôn điềm tĩnh, sáng suốt và luôn giúp đỡ mình mỗi khi mình hành động thiếu suy nghĩ. Không ai thích hợp hơn Taku để thảo luận về ISS Kit.
Vậy tại sao mình lại thấy sợ hãi đến thế?
Vẫn nhìn chằm chằm vào Takumu — người đang ngày càng lộ vẻ nghi ngờ — Haruyuki hít một hơi thật sâu và gạt đi sự xao động kỳ lạ trong tim.
"Thực ra thì..." Ngay cả khi đã bắt đầu nói, lưỡi cậu như cứng lại và cổ họng đau rát. Cố gắng lờ đi cảm giác đó, Haruyuki tiếp tục: "Thực ra, Taku này, có chuyện gì đó rất lạ đang xảy ra trong Thế giới Gia tốc lúc này... có lẽ vậy. Sẽ mất chút thời gian đấy. Chúng ta vào nhà nói chuyện thêm một lát được không?"
Cả hai quay lại phòng khách của Haruyuki. Khi cậu mải mê kể, thỉnh thoảng nhấp ngụm cà phê còn sót lại, sự bất an kỳ quái trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Bush Utan. ISS Kit. Những đòn tấn công Tâm ý bao phủ trong sự dao động hắc ám.
Sau khi nghe hết mọi chuyện, Takumu đan hai tay vào nhau đặt lên trán, khuỷu tay chống trên bàn. Cậu im lặng hồi lâu, cúi mặt xuống. Ngay khi Haruyuki bắt đầu thấy lo lắng vì sự im lặng kéo dài, cậu bạn cuối cùng cũng ngẩng mặt lên. Ánh sáng trí tuệ thường lệ lại tỏa sáng sau cặp kính.
"Cậu nghĩ sao?" Haruyuki hỏi, thở phào nhẹ nhõm mà không rõ lý do.
"Hừm." Takumu nhấp một ngụm cà phê lạnh. "Thú thực là hơi khó để tiếp nhận hết những chuyện này ngay lập tức. Tớ hiểu rõ việc học Hệ thống Tâm ý gian nan đến mức nào sau quá trình luyện tập với Hồng Vương. Tớ không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần làm rách một lỗ lớn trên tay trái khi cố gắng học cách dừng mũi cọc của chính mình."
Trong chiêu thức Cyan Plate — kỹ thuật Tâm ý của avatar Cyan Pile, cậu phải dùng tay trái bắt lấy mũi cọc sắt bắn ra từ món Tăng cường Trang bị Pile Driver ở tay phải và rút nó ra, biến nó thành một thanh trường kiếm. Thay vì chỉ là rèn luyện lặp đi lặp lại đơn thuần, cậu đã phải đối mặt với những ký ức đau thương để có thể bắt được mũi cọc đó — biểu tượng cho vết thương lòng của chính mình.
"Ừ. Tớ cũng đã phải tập luyện đến mức gần như kiệt sức mới học được cách đâm thủng bức tường ở tháp Tokyo cũ đấy. Lúc đó trong đầu tớ chỉ có mỗi 'tốc độ, tốc độ và tốc độ' mà thôi."
Ánh mắt cả hai bỗng trở nên xa xăm. Vì nhiều lý do, thủ lĩnh của quân đoàn Prominence — Hồng Vương Scarlet Rain — chính là người đã dẫn dắt Takumu bước vào thế giới Tâm ý (Incarnate), nhưng phong cách huấn luyện kiểu "Sparta" của cô nàng về cơ bản cũng khắc nghiệt ngang ngửa với sư phụ của Haruyuki là Sky Raker. Thế nhưng, họ đã cắn răng chịu đựng và cuối cùng cũng làm chủ được kỹ thuật Tâm ý cơ bản: Haruyuki là mở rộng phạm vi, còn Takumu là tăng cường sức mạnh.
"Nhưng chỉ cần trang bị cái ISS Kit này, người ta có thể sử dụng cả kỹ thuật tăng cường sức mạnh Dark Blow lẫn mở rộng phạm vi Dark Shot. Thật vậy sao?" Takumu nói bằng giọng khàn đặc, rồi cậu nhìn xuống bàn tay trái của chính mình. Một nụ cười với sắc thái mà Haruyuki chưa từng thấy bao giờ thoáng hiện nơi khóe miệng cậu bạn. "Cho dù có cố gắng đến đâu, nếu một thứ gì đó đã nằm ngoài tầm với, cậu sẽ chẳng bao giờ chạm vào được. Đó là nguyên tắc cơ bản của Brain Burst, và tớ luôn nghĩ như vậy. Avatar chiến đấu luôn dạy cho cậu một bài học nghiệt ngã về giới hạn của bản thân mình. Đó chính là lý do vì sao trò chơi này mang một thực tại rất khác, đúng không?"
"Taku?" Haruyuki nghiêng đầu, hơi bối rối trước sự bộc phát nhỏ này của bạn mình.
Takumu giật mình ngẩng mặt lên. Trên môi cậu giờ chỉ còn lại nụ cười trí thức nhàn nhạt như thường lệ. "Ồ, xin lỗi nhé. Đừng bận tâm. Cậu nói đúng đấy. Nếu có kẻ đang phân phát trang bị Tăng cường như thế, tình hình thực sự rất nghiêm trọng. Sự cân bằng giữa các trận đấu và Lãnh địa sẽ sụp đổ hoàn toàn."
"Ừ, cậu nói phải." Haruyuki gật đầu, gạt đi cảm giác bất an vô lý vừa lóe lên. "Dù việc dùng chiêu Tâm ý trong các trận đấu bình thường đã là quá tệ rồi, nhưng sức mạnh đó thực sự quá lớn. Thú thật, những người mới dùng Tâm ý như tụi mình không thể đấu lại được. Như trong Hội nghị Thất Vương hôm kia, một số người đã nghĩ tùy tình hình mà nên công khai Hệ thống Tâm ý cho toàn bộ Burst Linker, nhưng... nếu ISS Kit được bán tràn lan khắp nơi, liệu việc tập luyện từ những bước đầu tiên này còn ý nghĩa gì không? Cảm giác cứ như thể..."
"Có kẻ đã đi trước họ một bước?" Takumu nói trúng phóc điều Haruyuki đang tìm từ để diễn đạt. Cậu đẩy gọng kính, vẻ mặt càng trở nên phức tạp hơn. "Nhưng Haru này, nếu vậy thì có nghĩa là những kẻ đã phô diễn sức mạnh Tâm ý trước mặt bao nhiêu người ở hàng ghế khán giả tại cuộc đua Hermes' Cord tuần trước chính là kẻ chủ mưu đứng sau việc phát tán ISS Kit bây giờ."
"Ah!" Vì chưa từng nghĩ đến khả năng này, Haruyuki giật mình lùi lại khiến chiếc ghế va vào sàn kêu lạch cạch. Đôi mắt mở to, cậu lẩm bẩm cái tên tổ chức mà Takumu đang ám chỉ: "Hội Nghiên cứu Gia tốc (Acceleration Research Society)?"
"Hãy thử xâu chuỗi lại từ đầu xem. Lần đầu tiên chúng lộ diện là vào tháng Tư năm nay. Dusk Taker đã khôn khéo sử dụng một con chip cấy ghép não bất hợp pháp để tấn công mạng nội bộ trường trung học Umesato, trong khi Rust Jigsaw cũng làm điều tương tự tại chiến trường Akihabara. Có lẽ còn những mạng kín khác mà chúng đã tung hoành bằng phương thức tương tự."
Haruyuki nhớ lại sức mạnh áp đảo của Dusk Taker, thứ đã buộc cậu và bạn bè phải đầu hàng dù chỉ là tạm thời, cậu rùng mình gật đầu. Nhưng nhớ lại toàn bộ sự việc, một câu hỏi mà lúc đó cậu không chú ý bỗng nảy ra trong đầu.
"Nhưng Taku này, nghĩ lại thì thấy lạ thật. Vào lúc đó, tháng Tư ấy, cả hai bọn chúng đều không chủ động dùng chiêu Tâm ý. Dusk Taker chỉ bắt đầu dùng luồng sáng tím đó khi cậu dồn hắn vào đường cùng trong trận đấu. Còn Rust Jigsaw thì hình như chẳng dùng đến nó luôn. Đối với bọn chúng, lẽ ra phải tấn công bằng Tâm ý tổng lực ngay từ đầu mới đúng chứ."
"Chúng ta nên coi đó là sự hạn chế. Nhưng tớ không nghĩ lý do là vì sợ lạm dụng Tâm ý sẽ dẫn đến sự tha hóa như Hồng Vương và chị Raker đã cảnh báo đâu."
Haruyuki gật đầu sâu sắc trước lời của Takumu.
Haruyuki biết rằng nguồn cội của Tâm ý là những vết sẹo tinh thần, nhưng việc bơm hy vọng từ cái hố sâu đó hay rơi vào bóng tối tuyệt vọng hoàn toàn là do lựa chọn của mỗi người.
"Vậy thì có nghĩa là chúng có lý do cụ thể để hạn chế chiêu Tâm ý của mình," Haruyuki lẩm bẩm.
Takumu chậm rãi gật đầu. "Ừ, tớ cũng nghĩ thế. Nhưng tuần trước, khi Rust Jigsaw xông vào cuộc đua Hermes' Cord, ngay lúc hắn xuất hiện là đã dùng Tâm ý rồi. Không chỉ dừng lại ở mức sử dụng thông thường, hắn còn kéo theo hàng trăm người ở hàng ghế khán giả vào cuộc, mục đích là để chúng ta cảm nhận thấu xương sức mạnh khủng khiếp của đòn Tâm ý. Ngay cả tên tự xưng là phó chủ tịch Hội Nghiên cứu Gia tốc, Black Vise, cũng có mặt ở đó. Tớ nghĩ cuộc tấn công quy mô lớn đó chính là điều mà tổ chức đó mong muốn."
"Nh-nhưng nếu vậy, chẳng phải đó là sự thay đổi chính sách chóng mặt chỉ trong hai tháng sao? Tháng Tư thì cố giữ kẽ, mà tháng Sáu đã ra mặt phô trương rồi?" Haruyuki khua tay trên bàn.
Takumu im lặng một lúc trước khi đáp khẽ: "Nghĩa là trong hai tháng đó, chúng đã hoàn tất công tác chuẩn bị."
"Ch-chuẩn bị? Cho cái gì?"
"Chuẩn bị để phân phát các ISS Kit."
"Hả!!" Một lần nữa, Haruyuki lại làm chiếc ghế va xuống sàn kêu lộc cộc.
Hai người nhìn nhau không nói lời nào trong vài giây. Gò má Takumu mất đi sắc hồng và nhợt nhạt hơn thường lệ, còn Haruyuki chắc chắn mặt mình lúc này còn trắng bệch hơn thế.
Cuối cùng, sau khi uống ngụm cà phê lạnh cuối cùng, Takumu mấp máy môi. "Nếu giả thuyết đó là đúng, thì tớ chỉ có thể nói là chúng quá tỉ mỉ. Cứ như thể chúng luôn đi trước một bước, lập kế hoạch cho mọi nước đi tiếp theo vậy. Chúng phô diễn sức mạnh phi lý của Tâm ý cho mọi người thấy tại Hermes' Cord, rồi ngay lập tức phân phát ISS Kit như một công cụ để học Tâm ý dễ dàng. Thật lòng mà nói, sau màn trình diễn đó, ngay cả những Burst Linker kỳ cựu vốn nên dè chừng những món trang bị mờ ám như thế cũng sẽ vì nôn nóng mà nhắm mắt đưa chân thôi."
Trong tâm trí Haruyuki, giọng nói khàn đặc của Bush Utan ngày hôm qua vang lên.
Chế độ IS có sức mạnh kinh khủng như vậy đấy. Sức mạnh tối thượng, vượt qua mọi quy tắc của Brain Burst. Vậy mà có những kẻ biết rõ về nó nhưng lại giữ kín suốt thời gian qua.
Trong lời độc thoại của Utan không chỉ có sự sợ hãi và nôn nóng, mà còn chứa đựng một sự thù hằn mạnh mẽ đối với những người đã giấu kín sự tồn tại của Hệ thống Tâm ý cho đến tận bây giờ — và tất nhiên, trong đó có cả Haruyuki. Chỉ riêng loại năng lượng cảm xúc đó thôi cũng đã là quá đủ động lực để chấp nhận "con mắt đen" với vẻ ngoài quái dị kia rồi.
"Vậy thì Taku này, mục tiêu cuối cùng của chúng là truyền bá ISS Kit khắp Thế giới Gia tốc sao? Hay là...?" Haruyuki rụt rè hỏi bạn mình.
"Liệu còn 'nước đi tiếp theo' nào không à?" Takumu nhìn chằm chằm vào chiếc cốc rỗng và khẽ gật đầu. "Chúng ta không có đủ thông tin để khẳng định điều đó. Tớ thậm chí còn chưa tận mắt thấy cái ISS Kit này bao giờ." Trước khi Haruyuki kịp nói gì, Takumu liếc nhìn đồng hồ hiển thị ở góc tầm nhìn rồi đứng dậy. "Haru này, mẹ cậu sắp về rồi đúng không? Hôm nay dừng ở đây thôi."
"Ừ."
Nghe Takumu nhắc, Haruyuki mới nhận ra đã gần mười giờ từ lúc nào không hay. Mẹ cậu làm việc tại một ngân hàng đầu tư nước ngoài, dù đi làm muộn nhưng về cũng rất trễ, dù vậy ở tầm giờ này bà có thể về bất cứ lúc nào. Và mặc dù mẹ cậu không phải kiểu người hay nổi giận khi thấy Takumu ở đây giờ này, họ cũng không thể tiếp tục bàn tán công khai về Brain Burst được.
"Này, Taku?" Haruyuki hỏi câu cuối cùng bằng giọng nhỏ nhẹ khi đi theo Takumu ra khỏi phòng khách. "Chuyện này... tụi mình nên bàn bạc với Kuroyukihime và mọi người chứ nhỉ...?"
"...À, dĩ nhiên rồi." Trên gương mặt Takumu khi trả lời, kèm theo cái vẫy tay ở cửa ra vào, vẫn là vẻ trí thức như mọi khi.
Vì vậy, Haruyuki cũng quên bẵng đi sự im lặng hơi dài trước câu trả lời đó và gật đầu lia lịa. "Đúng không? Được rồi. Tớ sẽ nói với Kuroyukihime vào ngày mai. May mà thứ Năm chúng ta mới lặn lại vào Pháo Đài, nên mai không phải làm quá nhiều việc."
Một lần nữa, Takumu lại im lặng, nheo mắt lại như thể có thứ gì đó vừa làm cậu chói mắt. Khi Haruyuki nhướn mày thắc mắc, cậu bạn chỉ cười xòa. "Chỉ là cách cậu nói 'lặn vào Pháo Đài' nghe thản nhiên quá thôi. Tớ chỉ đang nghĩ cậu vẫn luôn liều lĩnh nhảy vào bằng cả hai chân như mọi khi."
"Kh-không, ý tớ là, cũng không có gì to tát—"
"Ha ha ha! Đó không phải là lời khen đâu." Takumu đưa tay phải vỗ nhẹ vào vai Haruyuki trước khi xỏ giày. Lấy lại vẻ nghiêm túc, cậu nói thêm: "Tớ sẽ thử vài chiêu riêng để thu thập thêm thông tin về vụ ISS Kit này."
"Ừ-ừ. Ý hay đấy. Nhưng đừng làm gì quá liều lĩnh nhé," Haruyuki nói, chính cậu cũng thấy lạ khi mình lại thốt ra câu đó. Suốt bao nhiêu năm qua, làm chuyện liều lĩnh luôn là việc của Haruyuki, còn nhiệm vụ của Takumu là ngăn cậu lại.
Có lẽ cũng cảm thấy như vậy, Takumu cười toe toét và gật đầu. "Ừ, tớ biết mà. Thôi, hẹn gặp ở trường ngày mai nhé."
"Ừ, mai gặp." Haruyuki giơ tay nhẹ, và người bạn thân nhất của cậu mở cửa, bước ra hành lang mờ tối.
Lắng nghe tiếng khóa tự động khi cửa đóng lại, Haruyuki cảm thấy cảm giác đó quay trở lại trong lồng ngực mình. Rằng cậu không muốn nói về chuyện đó. Rằng lẽ ra cậu không nên nói.
Chỉ là hoang tưởng thôi. Mình nói ra là đúng. Dù sao thì, chính nhờ thảo luận với Takumu mà cậu mới nhận ra khả năng nguồn gốc của ISS Kit là từ Hội Nghiên cứu Gia tốc. Và khi cậu kể cho Kuroyukihime nghe vào ngày mai sau giờ học, chị ấy chắc chắn sẽ chỉ cho cậu hướng đi đúng đắn, giống như chị vẫn luôn làm.
Siết chặt nắm tay, cậu ép bản thân mình tin vào kết luận đó trước khi quay trở lại phòng khách, vào bếp để rửa những chiếc cốc cà phê.
0 Bình luận