Kẻ khai hỏa đầu tiên, lẽ dĩ nhiên, chính là cơn mưa tầm tã từ những đòn tấn công tầm xa.
Dù đây là Quân đoàn Vàng, nhưng không có nghĩa là tất cả thành viên đều thuộc hệ Vàng — những Burst Linker chỉ thuần túy có thiên hướng tấn công tầm trung. Trong nhóm ba mươi kẻ địch đang vây hãm miệng hố, có ít nhất mười tên thuộc hệ Đỏ; và những tia laser cùng đạn pháo dội xuống lúc này, gọi là "mưa bom bão đạn" thì đúng hơn.
Phần lớn hỏa lực đều nhắm thẳng vào Niko. Nhưng Hồng Vương đã lùi lại, lách mình né tránh một cách ngoạn mục với sự nhanh nhẹn khác hẳn khi cô ở trạng thái "Pháo đài". Tuy nhiên, một tia sáng xanh — không biết là có chủ đích hay bắn lạc — đã lao thẳng về phía Haruyuki, người đang ôm lấy Kuroyukihime và đôi chân thì như bị đóng băng trên mặt đất.
"Ư!" Dù đã cố vặn mình né tránh, tia sáng vẫn sượt qua vai cậu. Cậu cố tỏ ra cứng cỏi, thầm tự nhạo mình trong lòng: Chẳng bằng một vết xước nữa là... Thế nhưng:
"Hự...!"
Lưng Haruyuki cong gập lại vì cơn nóng rát khủng khiếp đột ngột bốc lên ở vai.
Khi người chơi chịu sát thương trong một trận Duel của Brain Burst, họ sẽ cảm nhận được kích thích đau đớn ở mức độ mà những ứng dụng Neurolinker thông thường không bao giờ đạt tới. Nhưng nỗi đau Haruyuki đang cảm thấy lúc này lớn gấp đôi một trận Duel bình thường.
Điều đó có nghĩa là: Ngoài những đặc tính như "không giới hạn thời gian" và "không thể rút lui ngay lập tức", nơi này — Đấu trường Trung lập Không giới hạn — còn khuếch đại cảm giác đau đớn lên một bậc khi bị trúng đòn. Đây chính là cái giá phải trả để đổi lấy lợi thế có thể kiếm điểm bên ngoài các trận đấu chính thức.
Ngay sau đó, một loạt tên lửa nhỏ lao vút qua trên đầu Haruyuki khi cậu vẫn còn đang đứng chôn chân tại chỗ.
"Nàyyyy!" Gầm lên một tiếng, Cyan Pile lao đến chắn trước mặt họ. Anh dùng thiết bị đóng cọc Pile Driver bên tay phải làm khiên, nhắm thẳng vào đám tên lửa đang lao tới.
Mũi cọc sắt sắc nhọn bắn ra với một tiếng rít kim loại, sóng xung kích từ cú va chạm đã kích nổ phần lớn đạn dược của kẻ địch. Tuy nhiên, vẫn còn vài quả vượt qua được và va đập mạnh vào bộ giáp màu xanh. Ánh sáng lóe lên. Tiếng nổ rền trời.
"Aaaaa!" Anh kêu lên và loạng choạng lùi lại, nhưng Takumu không ngã. Thay vào đó, anh xoay thân hình khổng lồ đang bốc khói nghi ngút của mình lại, quát lớn: "Haru! Chạy mau!"
"H-Hiểu rồi!"
Thầm xin lỗi trong lòng, Haruyuki bắt đầu chạy, gần như là kéo lê Avatar của Kuroyukihime đi cùng. Trên đường chạy, Niko đã rút khẩu súng bên hông và bắn xối xả vào kẻ địch đang trấn giữ phía đông miệng hố.
Nếu không thoát khỏi vòng vây này trước, việc rút lui hay phản công đều là không tưởng. May mắn thay, vì kẻ địch rải quân bao quanh miệng hố đường kính cả trăm mét, nên "bức tường" người này khá mỏng. Nếu họ có thể đột phá trong một đòn và tiến ra Phố Green, Sunshine City và "điểm thoát" sẽ nằm ngay trước mắt.
Haruyuki, vẫn kẹp Kuroyukihime dưới nách, dang rộng đôi cánh sau lưng. Nhờ cú đánh lúc nãy, thanh kỹ năng đặc biệt của cậu đã tăng lên một chút. Dù chỉ là một chút, nhưng cũng đủ để thực hiện một cú lướt cực nhanh tới mép miệng hố.
Một vị trí ở vòng vây phía đông bắt đầu tan rã nhờ làn đạn ổn định của Niko. Nhắm thẳng vào đó, Haruyuki đạp mạnh xuống đất với tất cả sức bình sinh.
Đúng lúc đó, giọng nói của Hoàng Vương — mượt mà, điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự lệch lạc đến gai người — vang lên dõng dạc từ phía sau. "Silly Go Round!!" (Vòng quay ngớ ngẩn).
Một kỹ năng đặc biệt!
Nhưng đã quá muộn! Mép miệng hố đã ở ngay trước mắt cậu—
"Oái?!" Haruyuki sững sờ trước hiện tượng đột ngột xảy ra. Thế giới bắt đầu quay cuồng. Không, sự thật là bên trong và bên ngoài miệng hố đang xoay theo hai hướng ngược nhau, lấy mép hố làm ranh giới. Những tòa nhà ở hậu cảnh và các Avatar địch đứng đó lướt qua từ trái sang phải với tốc độ chóng mặt.
Xung quanh họ, vài con ngựa gỗ đồ chơi từ đâu hiện ra, mang sắc vàng mờ ảo và nhấp nhô lên xuống một cách vui vẻ. Cậu thậm chí còn nghe thấy một giai điệu đồng quê tươi sáng, nhưng chính sự lạc quẻ đó lại khiến nó trở nên cực kỳ quái đản.
Ngay lập tức, Haruyuki mất thăng bằng và quỵ xuống một gối. Cậu thấy Niko ở phía trước và Takumu bên cạnh cũng đang gồng mình chống chọi, cơ thể họ chao đảo dữ dội.
"C-Cái đấu trường này đang xoay sao?!" Haruyuki thốt lên ngơ ngác, nhưng Hồng Vương đã cắt lời một cách sắc lẹm.
"Chỉ là ảo giác thôi! Thực tế chẳng có gì chuyển động cả! Nhắm mắt lại và chạy đi!"
"Nhưng... là hướng nào?!" Cậu hoàn toàn mất phương hướng, không còn biết hướng đông — mục tiêu ban đầu — nằm ở đâu nữa. Sẽ thật vô nghĩa nếu lao đi mù quáng để rồi càng xa điểm thoát hơn.
"Hướng kia!"
"Hướng này!"
Niko và Takumu đồng thời chỉ về hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau.
Ngay lập tức, như thể tận dụng lúc họ đang bị đóng băng tại chỗ, một làn sóng đạn pháo cuộn xoáy từ mép ngoài miệng hố lao thẳng vào trung tâm, nhắm vào họ.
Nhìn lên làn đạn đa sắc đang đổ ập xuống, Haruyuki cảm nhận rõ ràng rằng mình không thể né tránh. Quỹ đạo của làn đạn đó trông có vẻ như đang uốn cong theo đường vòng cung sâu hoắm. Nhưng nó chỉ mang lại cảm giác cong vút đó bởi đòn tấn công ảo giác của Yellow Radio mà thôi.
Nghĩ rằng ít nhất mình cũng phải bảo vệ Kuroyukihime, cậu cố gắng che chở cho Avatar mảnh mai của chị dưới đôi cánh đang dang rộng.
Nhưng trước khi cậu kịp làm gì, Takumu đã hét lên: "Nằm xuống!!" Anh dùng đôi tay vạm vỡ gom cả ba người lại, che chở cho họ bằng cách đổ ụp người xuống như một tấm khiên sống.
"Ta—" Lời của Haruyuki bị xóa sạch bởi một bản giao hưởng kinh hoàng của những tiếng nổ. Tầm nhìn của cậu bị nhuộm trắng xóa, nhiệt độ thiêu đốt hai bên má. Tiếng thét nén lại của người bạn thân vang lên sát bên tai.
"Ngaaaaaaa!!"
Lúc này, mọi đòn tấn công tầm xa đang trút xuống lưng Takumu như một trận bão lửa. Chỉ một phát đạn sượt qua vai Silver Crow đã đau đớn đến thế, vậy thì tổng hòa nỗi đau đang nện vào dây thần kinh của Takumu là bao nhiêu? Trong tình cảnh này, nó chắc chắn phải khủng khiếp hơn cả những gì Haruyuki tự gây ra cho mình trong phòng tập.
"Dừng lại... Taku, dừng lại đi!" Haruyuki khóc nghẹn, cố gắng bò ra khỏi người bạn mình.
Nhưng cánh tay cứng như thép của chàng trai ấy lại ôm chặt hơn, khóa cứng cậu lại, đồng thời anh hổn hển: "Kh-Không sao đâu, Haru. Tớ phải... làm thế này... để bù đắp cho cậu..."
"Không cần! Cậu không cần làm thế! Tớ phải nói bao nhiêu lần nữa đây, Taku?!" Haruyuki hét lên tuyệt vọng, nhưng câu trả lời cậu nhận được chỉ là những cơn đau thắt. Mỗi khi cảm nhận được sự rung chuyển từ một cú đánh trực diện, một tiếng rên rỉ khô khốc lại lọt ra từ khe hở trên mặt nạ của Cyan Pile.
Hòa lẫn trong tiếng súng nổ không ngớt, giọng nói đáng ghét của Hoàng Vương lọt vào tai cậu. "Thật quái đản... Đốt cháy con bù nhìn nhỏ đó đi."
Vài phát súng nổ vang hưởng ứng, nhưng Takumu không ngã.
Những Burst Linker hệ Đỏ trong nhóm địch có lẽ cấp độ không cao. Và dù Cyan Pile mới chỉ cấp bốn, nhưng anh thuộc hệ Xanh Dương — loại thiên về sức chống chịu. Do đó, dù chịu làn đạn tập trung như vậy, anh vẫn có thể trụ vững. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nỗi thống khổ mà Takumu đang trải qua sẽ bị kéo dài cho đến khi không ai biết trước được.
Haruyuki không còn lời nào để nói. Takumu đã sẵn sàng tiếp tục bảo vệ ba người bọn họ cho đến khi đòn ảo giác của Hoàng Vương hết hiệu lực.
Có lẽ đã đoán được điều này, Niko ngồi cạnh Haruyuki nói dõng dạc: "Ít nhất hãy để tinh thần cậu rút lui đi, Cyan Pile. Ba mươi giây nữa thôi."
"Rõ... rồi..."
Một tiếng động khô khốc chói tai gần đó xóa sạch tiếng của Takumu. Haruyuki sững sờ nhìn chằm chằm vào ba khối kim loại sáng loáng đâm xuyên qua bộ ngực dày đang che chở cho mình.
Từ lúc nào không hay, làn đạn xung quanh họ đã ngừng lại. Giữa giai điệu vui tươi kỳ quái của trò chơi vòng quay ngựa gỗ, cơ thể đồ sộ của Cyan Pile bị nhấc bổng lên trong một chuyển động không theo ý muốn của anh.
Đứng phía sau anh là một Avatar xanh lục đậm với thể hình vạm vỡ tương đương. Một cánh tay phải to lớn dị thường giữa hình hài thô kệch đập vào mắt Haruyuki, gợi nhớ đến những máy móc hạng nặng dùng trong công trình công cộng. Ở đầu cánh tay là ba chiếc vuốt quỷ quyệt, chính chúng đã đâm xuyên ngực Cyan Pile từ phía sau.
Một kẻ chuyên cận chiến vốn đã mai phục sẵn, có lẽ vì quá mất kiên nhẫn nên đã lao xuống. Kính bảo hộ của hắn — có hình dáng khiến Haruyuki nhớ đến những màn hình CRT từ thế kỷ trước — nhấp nháy, và Avatar đó phát ra một giọng nói ồm ồm.
"Tao nghe nói mày thể hiện khá tốt trong đám tân binh hệ xanh. Hóa ra chỉ là khoác lác thôi sao, Cyan Pile? Chẳng qua là thùng rỗng kêu to thôi à?"
Kẻ mang hình dáng máy móc hạng nặng nhấc bổng Takumu đang bị đâm xuyên lên và nhếch mép. "Hì hì! Trước khi chết thì nghe cho kỹ đây. Kẻ đánh bại mày chính là tao, Saxe—"
"Không quan tâm... cái tên của một thằng ngu," Takumu thều thào. Anh nâng cánh tay phải lên, ấn họng phóng cọc vào giữa ngực mình.
"Lightning Cyan Spike!!" (Cọc Xanh Tia chớp).
Với một tiếng thét yếu ớt nhưng kiên định, một luồng sáng xanh trắng bùng lên từ đầu ống phóng. Cùng lúc đó, một tia sét đâm xuyên qua ngực Cyan Pile, truyền thẳng vào cánh tay phải của tên Avatar to xác kia, và sau đó là cái đầu hình vuông của hắn. Cánh tay phải và kính bảo hộ của tên Saxe gì đó vỡ vụn với một tiếng "rắc" chói tai, cả hai Avatar bị hất văng lên không trung trước khi đổ sập xuống với một tiếng gầm vang như sấm.
Vì ảo giác vòng quay ngựa gỗ, họ không thể nhắm mục tiêu chính xác vào kẻ thù ngay cả ở cự ly gần. Nhưng khi cánh tay của kẻ địch đang găm vào người mình thì lại là chuyện khác: chắc chắn phải có một cơ thể ở đầu bên kia của cánh tay đó.
"T-Taku!!" Haruyuki hét lớn.
Tuyệt vời, cậu thực sự rất tuyệt vời. Mạnh hơn tớ nhiều, thông minh hơn tớ nhiều.
Tớ tự hào vì là bạn của cậu. Nhưng cậu không có cơ hội để thốt lên những cảm xúc đang trào dâng trong lồng ngực.
"Hự... Aaaaaaaa!!" Với chút sức tàn, Takumu đổ người đè lên tên Avatar địch, kẻ đang ôm lấy khuôn mặt bằng tay trái và quằn quại dưới đất trong tiếng thét thảm thiết.
Một giọng nói khàn đặc phát ra từ mặt nạ của Cyan Pile khi anh quay lại nhìn Haruyuki trong chốc lát. "Phần còn lại... trông cậy vào cậu đấy, Haru." Và rồi, anh dùng cả hai tay ghì chặt lấy kẻ thù:
"Splash Stinger!!" (Ngòi độc liên hoàn).
Từ khoảng hở giữa hai cơ thể đang ép chặt vào nhau vang lên tiếng nổ liên thanh như súng máy và những tia sáng liên tiếp lóe lên. Sự vùng vẫy của kẻ địch ngừng lại đột ngột, và vô số vết nứt chằng chịt bao phủ lấy cả hai Avatar.
Một khoảnh khắc sau, hai cột sáng xanh với sắc thái khác nhau vút cao lên từ đáy miệng hố. Takumu và kẻ thù nổ tung và tan biến, những mảnh đa giác bay tứ tán, rồi họ không còn hiện diện ở đó nữa.
Cùng lúc đó, đòn tấn công ảo giác vòng quay ngựa gỗ kết thúc, và thế giới trở lại với diện mạo ban đầu.
Một sự im lặng bao trùm lấy miệng hố tại Công viên Nam Ikebukuro.
Những phát súng từ mép ngoài cũng đã ngừng lại, chỉ còn tiếng sấm xa xăm và tiếng gió hú vang vọng nặng nề một lần nữa.
Các đòn tấn công tầm xa của Avatar chiến đấu cũng có giới hạn — sự quá nhiệt đối với tia laser, và số lượng đạn đối với đạn thật. Họ không thể bắn mãi mãi được. Nhưng ngay cả khi xét đến điều đó, sự tĩnh lặng này vẫn thật kỳ lạ. Có lẽ chính họ cũng bị chấn động. Bởi màn kịch kinh hoàng về cái chết đồng quy vu tận của Cyan Pile và kẻ kia.
Đây là cơ hội để trốn thoát, Haruyuki nghĩ. Đây là thời khắc mà Takumu đã hy sinh cả mạng sống để tạo ra cho họ. Nhưng vì lý do nào đó, đôi chân cậu không nhúc nhích. Vẫn quỳ trên một gối, Avatar mảnh khảnh của cậu run rẩy khắp người.
Một cảm giác không thể diễn tả bằng lời xoáy sâu trong lồng ngực cậu. Sự bất lực vì chẳng thể làm được gì trong khi bạn mình đã hy sinh để bảo vệ. Sự phẫn nộ hướng về Hoàng Vương và kế hoạch hèn hạ đã đùa giỡn với cảm xúc của người khác. Và hơn tất cả, sự phẫn nộ đó hướng về Avatar đen tuyền đang nằm im lìm như bị ngắt điện, vẫn được cậu ôm chặt bên cánh tay phải.
"Kuroyukihime... Kuroyukihime." Haruyuki nặn ra một giọng nói như tiếng rên rỉ từ sâu thẳm cổ họng. "Kuroyukihime. Tại sao... tại sao chị không đứng dậy...?"
"Vô ích thôi, Silver Crow," Niko lẩm bẩm. Bước chân vang lên dõng dạc, Hồng Vương tiến tới đứng ngay phía trên hình bóng nhỏ bé đó. "Zero Fill. Hiện tại, tín hiệu từ linh hồn của chị ta — thứ đáng lẽ phải giao tiếp với Avatar — đang ở mức không, nên hệ thống bị quá tải. Nếu không có một Burst Linker với ý chí chiến đấu, Avatar không thể cử động. Nguồn năng lượng của Avatar chiến đấu chính là hơi nóng từ trái tim của người bên trong. Nếu cậu không có đủ sức mạnh để đối diện với vết thương của chính mình, cậu thậm chí còn không thể đứng dậy nổi. Đó là bản chất của trò chơi Brain Burst này. Và chị ta hiểu điều đó, hiểu đến mức căm ghét nó. Ngay cả khi cậu hiểu, đó cũng là vấn đề mà cậu không thể làm gì được."
Sau khi giải thích tất cả những điều này bằng giọng trầm thấp, Niko liếc nhìn Haruyuki. "Xin lỗi. Tớ biết Cyan Pile đã hy sinh để câu giờ cho chúng ta, nhưng... tớ không thể chạy. Tớ không tập luyện bấy lâu nay chỉ để chạy bán sống bán chết ở đây."
"Cậu giỏi mà. Cậu hãy mang chị ta đi khỏi đây đi."
Avatar đỏ thẫm của cô bé trông như đang bốc cháy. Đó không phải là ảo ảnh. Xung quanh bàn chân vừa bước lên của cô, Haruyuki thực sự thấy những ngọn lửa mờ nhạt bốc lên.
Điều này thật liều lĩnh. Tiểu đoàn địch về cơ bản vẫn chưa hề hấn gì. Không đời nào cô có thể thắng được.
Dù tự nhủ phải làm theo lý trí và chạy đi, cậu vẫn không thể nhúc nhích. Cậu cảm thấy như mình sẽ mất đi một thứ gì đó cực kỳ quan trọng nếu bỏ rơi Niko ở lại đây. Vẫn đang thu mình tại chỗ, Haruyuki thì thầm đáp lại: "Tớ sẽ không chạy. Tớ không bao giờ bỏ rơi bạn bè mình!"
"Bạn bè... Cậu đúng là một tên ngốc hết thuốc chữa. Thôi, muốn làm gì thì tùy cậu," Niko lẩm bẩm sau một khoảnh khắc ngỡ ngàng, rồi cô tiến thêm một bước nữa.
Hồng Vương duỗi thẳng cánh tay phải về phía trước, chỉ ngón tay vào Hoàng Vương đang đứng ở mép phía tây của miệng hố, và hét lớn: "Yellow Radio! Thanh kỹ năng đặc biệt mà ngươi đã dày công tích lũy trước khi xuất hiện một cách hoành tráng đã hoàn toàn cạn kiệt rồi! Giờ đến lượt ta trả đũa. Đừng quên, nếu ta hạ được ngươi, ngươi sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn ngay tại đây!!"
Như bị át vía, Avatar gã hề của Hoàng Vương lùi lại nửa bước.
Niko đáp trả bằng một bước tiến khác và dang rộng hai tay. "Đến đây! Enhanced Armament!!" (Cường hóa Trang bị).
Một ngọn lửa hung hãn bất ngờ bùng lên, và Avatar bị bao phủ trong đó từ từ bay bổng lên. Từ không trung xung quanh, những thùng chứa trang bị rực lửa xuất hiện lần lượt và bắt đầu tụ hội về phía cô bé từ mọi phía.
Những ống phóng tên lửa trên vai, lớp giáp hông dày đặc, bộ phản lực sau lưng — và thứ vũ khí chính to lớn đến kinh ngạc thay thế cho đôi tay của cô.
Cuối cùng, phô diễn hình thái thực sự ẩn chứa sau danh hiệu "Pháo đài bất di động", Hồng Vương Scarlet Rain đáp xuống tâm miệng hố với một cú va chạm nặng nề, rung chuyển mặt đất, và luồng khí trắng bốc lên từ toàn bộ cơ thể cô.
Sự bối rối tập thể của ba mươi Avatar xung quanh hiện rõ đến mức ngay cả Haruyuki cũng thấy được. Vì Quân đoàn Vàng đóng đô ở phía đông Tokyo, họ không có nhiều cơ hội tiếp xúc với Quân đoàn Đỏ, vốn thống trị Nerima và Nakano ở phía tây. Đa số chưa bao giờ thấy Niko chiến đấu, nói gì đến việc trực tiếp đối đầu. Sự đồ sộ trong hình thái thực của Scarlet Rain — lớn đến mức khó có thể gọi là một Avatar chiến đấu — đã khiến họ câm nín. Giống như cách nó đã làm Haruyuki kinh ngạc hai ngày trước.
Giọng nói bình thản của Niko, nay đã qua hiệu ứng biến âm mạnh mẽ, vang đến tai Haruyuki, người đang nín thở lo lắng. "Này, Silver Crow. Xin lỗi, nhưng cậu hãy lo liệu những tên cận chiến định bám đuôi tớ nhé."
"H-Hiểu rồi. Nhưng còn... Kuroyukihime..."
"Bọn khốn này sẽ không đụng vào chị ta đâu. Ít nhất là cho đến khi chúng hạ được tớ. Nếu tớ có mệnh hệ gì, đừng lo cho tớ, hãy mang Lotus bay khỏi đây ngay."
"Mệnh hệ gì" — Trong tình cảnh này, điều đó đồng nghĩa với việc Brain Burst của Niko sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Trước khi Haruyuki kịp nói lời phản hồi, Hoàng Vương nhìn xuống từ trên cao và thét lên còn độc địa hơn: "Không cần phải sợ! Thứ đó chỉ là một pháo đài cố định; nếu các ngươi áp sát được cô ta, cô ta chỉ là một đống sắt vụn!"
Hắn giơ tay phải lên. "Đội cận chiến, lên! Đội tầm xa, hỗ trợ! Lên đi!!"
Cánh tay hắn lóe lên ánh vàng khi hạ xuống, và một tiếng gầm vang dậy khi khoảng mười lăm Avatar đồng loạt lao xuống từ mép miệng hố.
Như thể được lập trình sẵn, các ống phóng tên lửa trên vai Niko triển khai với một tiếng "cạch" kim loại giòn tan. Hàng chục đầu đạn tầm nhiệt thò ra, tỏa ánh đỏ và khai hỏa, để lại những vệt khói trắng xóa.
Tỏa ra theo hình bán nguyệt, các tên lửa bay vút lên trời trước khi tản ra và dội xuống đầu các Avatar địch bên dưới. Kẻ lao đi lách né, kẻ cố gắng phòng thủ, và sức ép từ cuộc tấn công bị chững lại.
Scarlet Rain ngay lập tức nhắm chuẩn hai tên đang đứng sững sờ bằng vũ khí chính trên hai tay. Tia nhiệt màu hồng ngọc phóng ra với tiếng rít chói tai, nuốt chửng hoàn toàn những Burst Linker xấu số. Luồng năng lượng phồng to thành một khối cầu trong tích tắc trước khi mất ổn định và nổ tung dữ dội.
Vụ nổ bùng lên thành một cột lửa, và ánh sáng cùng màu với bộ giáp của mỗi Avatar bốc cao lên trời. Thanh HP của họ bị thổi bay, tan rã, bị xóa sạch.
Chỉ một phát súng! Haruyuki rùng mình. Đồng thời, cậu nghĩ: Nếu cứ thế này... thì có lẽ họ sẽ thắng.
Tuy nhiên, các Avatar tầm xa đã nạp năng lượng xong và bắt đầu oanh tạc từ bên ngoài miệng hố. Với kích thước khổng lồ và sự bất động của Scarlet Rain, không đời nào họ bắn trượt, và mọi phát súng đều bị pháo đài đỏ thẫm hấp thụ.
Những vụ nổ nở rộ khắp cơ thể cô, nhưng Hồng Vương thậm chí không hề nao núng. Đáp trả, cô quay về phía đỉnh miệng hố và bắt đầu trút hỏa lực bằng bốn khẩu súng máy.
Lựa chọn duy nhất của cô đối với các đòn tấn công tầm xa lúc này là chịu đựng. Haruyuki nghiến chặt răng và đặt Avatar của Kuroyukihime nằm xuống.
Niko đã nói rằng một Burst Linker không thể cử động cho đến khi họ chữa lành vết thương trong lòng. Đây là điều mà Haruyuki không hề lạ lẫm.
Ba tháng trước, vào khoảng thời gian cậu mới biết đến sự tồn tại của Thế giới Gia tốc, Haruyuki đã chiến đấu với người bạn thân Takumu — Cyan Pile — để bảo vệ Kuroyukihime. Và cậu đã bị đánh bại thảm hại, bị nuốt chửng bởi sự tầm thường và bất lực của chính mình, thậm chí không thể đứng vững bên cạnh Avatar đang bất tỉnh của chị.
Nếu lúc đó cậu không nghe thấy giọng nói của Kuroyukihime — dù là ảo giác hay chị thực sự đã giao tiếp với cậu — Haruyuki có lẽ đã không thể chiến đấu trở lại. Tiềm năng ẩn giấu của Silver Crow — khả năng bay lượn — sẽ không bao giờ thức tỉnh, và cậu sẽ mất tất cả.
Vì vậy, lúc này, Haruyuki không hề cảm thấy tuyệt vọng hay giận dữ trước việc Kuroyukihime không thể cử động.
Cậu chỉ thấy buồn. Cậu không rõ tại sao, nhưng cậu không thể ngăn được nỗi buồn đó.
Nhắm chặt mắt, Haruyuki buông tay khỏi Avatar đen tuyền và đứng dậy. Cậu bắt đầu chạy theo một đường thẳng. Trong tầm mắt cậu là một Avatar cận chiến đang cố gắng áp sát lưng Niko. Nó có màu xanh rêu, và đầu hai cánh tay to dày một cách kỳ quái là những khối kim loại hình chữ U.
Thấy Haruyuki đang tiến tới, đối thủ của cậu gầm lên: "Cút đi, đồ tôm tép!" Hắn chĩa chữ U bên tay trái về phía Haruyuki và hét lớn.
"Magnetron Waaaaave!!" (Sóng Điện từ).
Ngay khi hắn thốt ra tên chiêu thức, những tia sét màu tím phun trào và khóa chặt Haruyuki. Tuy nhiên, thay vì bị tổn thương, Avatar mảnh khảnh của Silver Crow bị một lực hút khủng khiếp kéo vút lên và dính chặt vào chữ U với một tiếng "keng" chói tai.
"Hí hí! Những màu hệ Kim loại bị hút vào thật là dễ dàng!" Tên Xanh Rêu hét lên và bắt đầu nện nắm đấm bên tay phải vào người cậu.
Phải đỡ những đòn này bằng cả hai tay, Haruyuki bình tĩnh suy nghĩ. Dựa vào cái tên, kỹ năng đặc biệt này có lẽ dùng từ tính để hút đối thủ. Nếu vậy, nó phải có giới hạn thời gian. Và xét đến việc kỹ năng này làm đối thủ bất động hoàn toàn, nó kéo dài tối đa chắc chỉ mười giây.
Haruyuki đột ngột vươn tay che kín đôi mắt hình ống ngắm của đối thủ. Sau đó, cậu dang rộng đôi cánh và cất cánh chỉ trong một nhịp.
"Này! Thằng nhóc kia! Thả tao ra!"
Kéo theo cả khối nam châm đang dính chặt vào ngực và gã đối thủ đang giãy giụa lên không trung, Haruyuki nhanh chóng bay lên độ cao vài chục mét. Luồng điện tím từ nam châm đột ngột biến mất, và gã đối thủ hất tay Haruyuki ra bằng tay phải tự do.
"Mày định làm tao mù à? Chẳng có sát thương gì— Áááá?!"
Gã thách thức hét lên khi nhận ra tình cảnh của mình — đang rơi tự do từ một độ cao không tưởng mà không có lấy một chỗ bám — nhưng Haruyuki không thèm để ý và lao xuống với tốc độ tối đa. Vượt qua gã Avatar nam châm trên không, cậu chụm hai chân lại như một mũi giáo và lao thẳng xuống.
"Yaaaaah!!" Với một tiếng hét, cậu đâm xuyên lưng một Avatar trang bị mũi khoan đang định nhảy xổ vào Niko. Cậu vung một cú đấm trái cực mạnh vào khớp giáp cổ của mục tiêu, nện hắn xuống mặt đất với một cú va chạm rung trời.
"A! Hự! Áááá!"
Ngay khi cậu vừa nhảy ra khỏi kẻ thù đang rên rỉ vì bị hỏng hai đốt sống, gã Avatar nam châm cũng rơi thẳng xuống trước mặt cậu. Hắn cũng không thể cử động nổi, toàn thân co giật vì cú sốc va chạm khủng khiếp.
Nhưng một cú đòn bất ngờ đã giáng mạnh vào má phải Haruyuki khi cậu định bồi thêm đòn kết liễu. Bị hất văng một cách ngoạn mục, cậu lăn mấy vòng trên mặt đất. Cơn đau dữ dội xé toạc miệng cậu như thể răng hàm bị vỡ vụn, và những tia lửa lóe lên trước mắt.
Kẻ thù thứ ba áp sát Haruyuki, người đang cố nén cơn đau để đứng bật dậy. Một bộ võ phục karate màu xanh nhạt bao phủ một cơ thể vuông vức như được tạc từ đá. Chiếc mặt nạ rất giống những bức tượng ở đảo Phục Sinh trông có vẻ buồn cười, nhưng mối đe dọa ẩn sau nắm đấm đá tảng của hắn thì ai cũng thấy rõ. Đây là loại Avatar chuyên về cận chiến cực hạn, không vũ khí; và loại Avatar chính thống này thực ra lại cực kỳ đáng sợ.
Có vẻ là một kẻ dày dạn kinh nghiệm, võ sư karate đuổi theo cậu sau một nhịp quan sát. Không phí lời nhảm nhí, hắn bất ngờ tung ra một cú đá tống trước bằng chân phải.
Thân hình cực kỳ mảnh khảnh của Silver Crow hóa ra lại là một lợi thế giúp cậu né được cú va chạm trực diện. Nhưng những tia lửa vẫn bắn ra nơi cú đá sượt qua hông trái, và thanh HP của cậu sụt xuống. Cậu tung một cú đấm trái phản công, nhưng nó bị chặn lại bởi cánh tay phải đồ sộ như một thân cây.
Trong trường hợp một hệ Kim loại rơi vào cuộc cận chiến với một hệ chuyên về các đòn đánh vật lý, vốn là điểm yếu của hệ Kim loại... Thật bất ngờ, một lời giảng giải của Kuroyukihime mà cậu từng nghe chợt hiện về trong trí não Haruyuki. Đừng hoảng sợ mà phòng thủ hay cố đánh trả; thay vào đó, hãy triệt tiêu đòn tấn công của kẻ thù và mượn lực của chính nó. Với tốc độ phản xạ của em, điều đó là hoàn toàn có thể. Hiểu chứ? Đừng quên rằng dù nắm đấm có mạnh đến đâu, nó cũng vẫn chậm hơn một viên đạn.
"Hiyaaah!!" Tên Avatar karate thét lên một tiếng xung trận và đấm thẳng vào mặt cậu.
Haruyuki nén nỗi sợ hãi, nhìn trân trân vào nắm đấm đang bao phủ trong hào quang xanh lục lao tới cực nhanh. Ngả người ra sau, cậu đặt tay trái xuống dưới nắm đấm của kẻ thù và tung chân phải vào bụng hắn. "Hah!" Khi cậu hét lên, cậu vỗ đôi cánh sau lưng mạnh nhất có thể trong một tích tắc. Sử dụng lực đẩy tạo ra như một bệ phóng, sức mạnh từ chân phải của Haruyuki và cú đấm phản lực đã hất văng gã võ sư vụng về lên không trung.
"Niko! Phía trên cậu!" Haruyuki thét lên, và ngay lập tức, các tên lửa trên vai Scarlet Rain hội tụ và khai hỏa, tất cả đều khóa chặt vào gã Avatar karate trên trời. Hắn rơi xuống đất, bị nuốt chửng trong hàng loạt vụ nổ đen đỏ và kéo theo một vệt khói dài trước khi biến thành một cột sáng xanh nhạt và tan biến.
"Ồ, trông yếu ớt thế mà em cũng làm khá đấy chứ, Silver Crow."
"Cảm ơn vì lời khen!" cậu đáp lại lời châm chọc của Niko. Gồng mình đối mặt với kẻ thù tiếp theo mà không lơi lỏng cảnh giác, Haruyuki liếc nhìn Avatar đen tuyền vẫn đang nằm lặng lẽ phía xa.
Chị ấy — Kuroyukihime chắc chắn không phải là một siêu anh hùng hoàn hảo. Chị ấy cũng chỉ là một thiếu nữ như mình, một cô gái dễ bị tổn thương. Haruyuki chưa bao giờ quên điều đó, kể từ lần cậu thấy Kuroyukihime rơi nước mắt vì sự vô tâm của chính mình. Tuy nhiên, sự ngưỡng mộ và tôn sùng bên trong Haruyuki không hề giảm bớt dù chỉ một chút.
Đó không phải là vì sức mạnh của chị.
Mà là vì chính quyết tâm muốn trở nên mạnh mẽ của chị. Haruyuki hoàn toàn bị thu hút bởi linh hồn và cách mà nó tỏa sáng, luôn cố gắng chiến đấu chống lại mọi nghịch cảnh.
Vì vậy, chị nhất định sẽ đứng dậy một lần nữa. Em không biết mối quan hệ giữa chị và Hồng Vương đời đầu là gì, nhưng chị sẽ vượt qua ký ức đó và đứng dậy vì em. Đúng không?!
Khi cậu thốt ra tiếng gọi thầm lặng sau lớp mặt nạ bạc, cuộc tấn công của quân đoàn địch, vốn đã tạm lắng xuống, lại bắt đầu nổ ra dữ dội hơn cả lúc trước. Số kẻ cận chiến còn lại không quá mười tên, nhưng chúng đang lao đến từ mọi hướng. Làn đạn tầm xa hỗ trợ trút xuống như mưa rào.
"Chỉ có thế thôi sao?!" Niko gầm lên, triển khai cả hai vũ khí chính, ống phóng tên lửa và súng máy với những tiếng "rắc" giòn tan.
Tất cả đồng loạt khai hỏa. Tuy nhiên, ngay trước đó, một tiếng động lạ lùng quấy nhiễu thính giác của Haruyuki. Một âm thanh chói tai tần số cao, giống như nhiễu sóng tĩnh, làm rung động không khí. Cùng lúc đó, cậu thấy hình ảnh bị nhòe đi thành đôi, thành ba.
Các tên lửa do Scarlet Rain phóng ra đột ngột xoay vòng và đâm trúng những vị trí sai lệch. Các tia nhiệt từ vũ khí chính nhắm vào đội tầm xa bên ngoài miệng hố cũng chệch hướng khỏi mục tiêu định sẵn và bắn vào một tòa nhà xa xa, gây ra những tiếng nổ rầm rì.
"Chết tiệt! Chúng đang gây nhiễu!" Niko kêu lên trầm thấp. "Không phải Radio... Là một trong những thuộc hạ hệ Vàng của hắn! Tìm ra tên đó mau!"
"R-Rõ!" Haruyuki dang cánh, đạp mạnh xuống đất và bay vút lên.
Thế nhưng...
Hai sợi dây cáp ngoằn ngoèo từ dưới đất lao lên quấn chặt lấy cổ chân cậu. Ngay lập tức bị kéo giật xuống, cậu đập mạnh người xuống đất. Cú va chạm khiến cậu nghẹt thở, nhưng Haruyuki vẫn cố gắng vung tay xuống như một thanh kiếm để giải thoát mình khỏi dây cáp.
"Shock Therapy!!" (Liệu pháp Sốc điện).
"Ư...!!"
Cùng với tiếng thét gọi tên chiêu thức, luồng điện xanh trắng đột ngột chạy dọc cơ thể Haruyuki, hành hạ cậu bằng một cú sốc điện dữ dội. Khi nhìn lại, cậu thấy một Avatar cơ khí đứng cách đó không xa. Những sợi dây cáp kéo dài từ cả hai cánh tay của nó, bắn ra những tia lửa tràn đầy năng lượng từ một thiết bị mà nó mang theo trông giống như một máy biến thế cũ.
Hiệu ứng gây choáng có vẻ là đòn tấn công chính. Haruyuki gần như không chịu sát thương, nhưng cơ thể cậu không nghe lời, khiến cậu không thể thoát khỏi những sợi dây quanh cổ chân.
"Hự...!"
Tên Avatar tạo điện trút xuống đầu Haruyuki đang rên rỉ một tràng cười khinh khỉnh chói tai. "Hí hí hí hí! Cứ nằm ngủ ở đó một lát đi, nhóc con! Cho đến khi bọn tao lột sạch từng mảnh của Hồng Vương mới thôi!!"
Đúng như lời tên đó nói, cậu có thể thấy vài kẻ cận chiến đang lao về phía pháo đài của Niko. Chúng bắt đầu bám vào những điểm mù của khẩu súng và nện những cú đấm, cú đá vào các khớp nối của Cường hóa Trang bị. Những tia lửa cam bắn tung tóe, chốt hãm văng tứ tung, rồi từng lớp giáp dày cộm của Niko lần lượt bị xé toạc ra.
Bất chấp luồng điện đang làm tê liệt toàn thân, Haruyuki tuyệt vọng gồng mình để lật người lại, cố nhích dần về phía gã Avatar tạo điện. Thế nhưng dòng điện ấy chẳng hề có dấu hiệu thuyên giảm, thậm chí cậu còn không thể xoay nổi đầu mình.
Mình có thể làm gì đây? Mình phải làm gì đây? Vào lúc này mình nên làm gì, Kuroyukihime? Nếu không... Nếu không nhanh lên, Niko sẽ—
Giữa lúc những tiếng gào thét tuyệt vọng đang vang lên trong đầu, Haruyuki bỗng nghe thấy một tràng cười đầy mỉa mai vọng xuống từ mép ngoài của miệng hố.
"Ha-ha-ha! Ha-ha-ha-ha-ha!!"
Là Hoàng Vương, Yellow Radio. Với thân hình gầy nhom và chiếc mũ hai sừng rung bần bật, hắn đang diễn trò hề để biểu lộ sự phấn khích tột độ. "Thật là! Thật thô kệch! Nhìn các ngươi nực cười chưa kìa! Cái gì mà tôn nghiêm của một Quân Vương chứ... Chẳng còn lấy một mảy may nào ở đây cả! Hóa ra hai ngươi vốn dĩ không xứng đáng làm Vua, đúng không nào?! Một con nhóc Đỏ chỉ là kẻ tiếm quyền và giả mạo!! Còn ả Đen kia, chậc, chẳng qua là một kẻ phản bội hèn nhát mà thôi!!"
Vượt lên trên những lời lăng mạ tàn nhẫn đó, Haruyuki nghe thấy một tiếng kim loại rên rỉ, và sau đó là tiếng thút thít đau đớn của một cô bé.
"Á... Á...!"
Vội vàng đưa mắt nhìn, Haruyuki thấy một gã Avatar cận chiến to lớn đang đứng trên bệ phóng tên lửa của Scarlet Rain, hai tay bám chặt lấy vũ khí chính bên trái của cô. Hắn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để vặn xoáy khối khí tài khổng lồ đó. Những tia lửa bắn ra xối xả từ khớp nối như những dòng máu tươi. Cuối cùng, sau một tiếng "rắc" kinh hoàng, món vũ khí chính đã bị giật phăng ra.
Tại vị trí đó, cánh tay trái thật sự của Niko lộ ra, lủng lẳng và gãy gập ở khuỷu tay. Tiếng thét của Niko vang lên không dứt, hòa cùng tiếng gầm đắc thắng của gã Avatar địch khi hắn giơ cao "chiến lợi phẩm" lên trời.
"Tuyệt vời! Đây chính là cái giá phải trả của Hồng Vương! Các anh em, lột sạch lớp vỏ của nó ra và lôi con nhóc đó ra đây!! Chúng ta sẽ làm nhục nó cho đến khi thanh Gauge cạn sạch mới thôi!!"
Haruyuki nghiến răng đến mức tưởng chừng như sắp vỡ vụn, những ngón tay phải của cậu cào cấu tuyệt vọng xuống mặt đất. Phía trước họ, Avatar Black Lotus vẫn nằm đó, phủ đầy bụi bặm, ánh sáng trong đôi mắt hoàn toàn vụt tắt.
"Kuroyukihime... Kuroyukihime." Haruyuki nặn ra một giọng nói khàn đặc từ cuống họng đang tê dại vì điện giật.
Phía sau cậu, những vũ khí còn lại của Niko vẫn nổ súng liên hồi, dường như là nỗ lực cuối cùng của cô. Cảm nhận được độ rung từ những vụ nổ trống rỗng, Haruyuki lại gọi tên chị một lần nữa.
"Chị... Đây có thực sự là điều chị muốn không? Đây là cách mà trò chơi của chị kết thúc sao?"
Trong tâm trí cậu chợt hiện về hình ảnh Kuroyukihime và Niko ngoài đời thực đang tựa đầu vào nhau ngủ ngon lành mà cậu đã thấy đêm qua. Haruyuki không thể đoán được cảnh tượng đó tượng trưng cho điều gì, hay hai cô gái này thực sự khao khát điều gì. Nhưng có một điều cậu chắc chắn: tất cả sắp kết thúc. Sợi dây liên kết mong manh vừa được hình thành tình cờ vào một đêm sắp bị chặt đứt một cách tàn nhẫn.
"Kuroyukihime... Hắc Vương!!" Haruyuki hét lớn, dồn hết chút tàn lực cuối cùng.
Những vết thương lòng mà Kuroyukihime đang đối mặt chắc chắn sâu sắc đến mức Haruyuki không thể nào thấu hiểu hết được. Chắc chắn bấy lâu nay chị vẫn luôn dằn vặt, hối hận khôn nguôi vì hành động phản bội bộc phát đã vĩnh viễn tước đi quyền hiện diện trong Thế giới Gia tốc của Hồng Vương đời đầu—người đồng đội, người bạn của chị.
Hoặc có lẽ, chị và Red Rider còn hơn cả bạn bè. Có lẽ chị đã ra tay với một người cực kỳ quan trọng...
Thế nhưng...
Dù có là vậy đi chăng nữa...
"Sự gia tốc đối với chị là gì!! Brain Burst đối với chị là gì!!" Chống lại dòng điện để nện nắm đấm thật mạnh xuống đất, Haruyuki gầm lên đầy nhiệt huyết. "Chẳng lẽ tất cả chỉ có thế thôi sao? Tham vọng chạm tới Cấp 10 và nhìn thấy tương lai của thế giới này chỉ có vậy thôi sao?! Nó rẻ rúng đến mức có thể bị thay thế bởi ký ức về một người đàn ông ư?! Chị đã từng cố gắng vượt qua cái vỏ bọc con người của mình... vậy mà giờ đây chị lại để mình bị tê liệt bởi những hối tiếc quá khứ và bò lết mãi như một loài sâu bọ sao?! Chị không có thời gian cho việc đó đâu! Em tưởng chị đã quyết định sẽ chém gục mọi trở ngại, quét sạch mọi kẻ thù và tiếp tục tiến bước cho đến khi là người cuối cùng đứng vững cơ mà! Black Lotus!!"
Keng.
Có lẽ cậu đã ảo giác khi thấy mũi kiếm thạch anh đen ở cánh tay phải đang dang ra của chị khẽ giật mình.
Không, không phải ảo giác — cậu có thể thấy một ánh tím nhấp nháy mờ ảo nơi sâu thẳm đôi kính bảo hộ của hình hài đen tuyền kia, tựa như một ngôi sao xa xăm và bất định. Nó đập — thình thịch, thình thịch — với những nhịp run rẩy yếu ớt, gợi nhớ đến tàn lửa bập bùng của một linh hồn.
"Kuro... yu...," Haruyuki thì thầm. Bzz!
Một luồng rung động mạnh mẽ bùng nổ. Đó là âm thanh của đôi mắt đang bừng sáng dữ dội bên dưới lớp kính bảo hộ.
Ánh sáng cùng màu ấy lấp đầy những đường rãnh trên bộ giáp bán trong suốt từ đầu đến chân, đẹp tựa đá mã não được chạm khắc tinh xảo. Ngay lập tức, lớp bụi phủ trên cơ thể chị bị thổi bay, trả lại vẻ sáng bóng rực rỡ ban đầu. Cuối cùng, những thanh kiếm ở tay và chân chị vang lên những tiếng ngân lanh lảnh.
Haruyuki chỉ biết nhìn trân trân, cổ họng nghẹn đắng, khi Avatar đen tuyền ấy từ từ đứng dậy như thể được kéo lên bởi một sợi tơ vô hình. Đứng thẳng người, Black Lotus khẽ khẩy mũi kiếm ở chân, lơ lửng một chút trên mặt đất rồi bắt đầu di chuyển chậm rãi. Dù vẫn đang bị điện giật nằm sóng soài, Haruyuki vẫn thấy chị tiến lại gần Silver Crow rồi đột ngột dừng lại.
"Haruyuki." Giọng nói của chị vẫn vậy, vừa dịu dàng lại vừa nghiêm khắc.
"Vâng," Haruyuki đáp lời, cố kìm nén tiếng nức nở. Chị khẽ mỉm cười cay đắng và thì thầm:
"Nhìn xem. Cách em nói ban nãy cứ như thể Rider và tôi từng yêu nhau lắm vậy, đúng không?"
"Ch-Chẳng lẽ không phải sao?"
"Tuyệt đối không. Tôi đã nói rồi, em là người đầu tiên. Và... đừng có nằm lăn ra đó mãi thế. Hãy cắm tay xuống đất đi."
"Hả?... Đ-Được ạ."
Haruyuki làm theo lời chị, chụm các đầu ngón tay sắc nhọn lại và cắm phập xuống lớp đất khô khốc trước mặt. Ngay khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được những tia điện đang trói buộc cơ thể mình nhanh chóng truyền hết xuống đất, cậu thốt lên:
"Đ-Đúng rồi! Tiếp địa...!"
"Nếu em chịu suy nghĩ về thuộc tính và đặc trưng của kỹ năng, em hoàn toàn có thể xử lý chúng ngay từ lần đầu chạm trán. Có vẻ như tôi vẫn còn nhiều điều phải dạy em lắm."
Một tiếng sụt sịt thảm hại vang lên từ phía sau. Haruyuki quay lại nhìn, thấy tên Avatar tạo điện đang lùi lại dần dần, khói trắng bốc lên nghi ngút từ máy biến thế trên lưng hắn.
"Phần còn lại em lo được chứ? Tôi phải đi chăm sóc con bé đang bị mắc bẫy kia đây." Chị vừa dứt lời một cách thản nhiên thì không trung nổ vang một tiếng ầm, và Avatar quạ đen của chị biến mất.
Một cú lướt đi không cần chuẩn bị, nhanh đến mức kinh hoàng. Kuroyukihime lao đi như một tia chớp đen kịt qua hàng chục mét, ngay lập tức xuất hiện bên cạnh tên thủ lĩnh cận chiến đang đứng nghênh ngang trên người Niko.
"Ối!" Một tiếng kêu sửng sốt bật ra, tên địch vứt bỏ món vũ khí đỏ thẫm đang cầm, xòe những ngón tay cứng cáp dị thường ra và lao về phía Kuroyukihime. Chỉ riêng việc hắn có thể dùng sức mạnh thuần túy để giật phăng vũ khí của Niko đã cho thấy hắn không phải hạng võ biền tầm thường, mà là một Avatar chuyên về kỹ thuật vật và khóa (Grappling).
Thế nhưng, Kuroyukihime lại hành động một cách khó hiểu: chị đưa thẳng cánh tay phải ra như thể mời gọi hắn tới bắt lấy. Đôi mắt tên địch rực cháy hưng phấn, đôi tay hắn lao ra như rắn độc, khóa chặt cánh tay của Black Lotus ở hai điểm.

"Bắt được rồi! One Way Thr—" Hắn hét vang tên chiêu thức, xoay người định dùng vai làm điểm tựa để thực hiện một cú quật qua vai.
Nhưng đúng lúc chuyển động đó diễn ra, có thứ gì đó đã vỡ vụn và rơi xuống.
Mười ống trụ cong và dày: đó là những ngón tay. Những ngón tay mà tên địch dùng để siết chặt lấy "thanh kiếm" — chính là cánh tay của Kuroyukihime — đã bị chính sức mạnh của hắn ép vào lưỡi kiếm và bị cắt đứt lìa.
"Xin lỗi nhé, nhưng về cơ bản thì mấy kỹ thuật vật chẳng có tác dụng gì với tôi cả," chị nói với kẻ thù đang đứng hình, rồi bắt đầu ép xuống, vung cánh tay đang tì lên vai gã theo một đường chéo từ trên xuống dưới.
Một tia sáng mỏng manh xẹt qua từ vai phải xuống hông trái. Ngay lập tức, phần thân trên vạm vỡ của gã Avatar địch trượt khỏi cơ thể và rơi bịch xuống đất, bỏ lại 70% thân hình ở phía sau.
"Á! G-Gaaaaaaaa!!" Dù có vẻ vẫn còn HP nên hắn chưa biến mất, nhưng trong tình cảnh này, có lẽ biến mất còn là một sự giải thoát nhẹ nhàng hơn.
Không còn bận tâm đến kẻ đang gào thét vì bị chém làm đôi và quằn quại dưới đất, Kuroyukihime quay sang nhìn chằm chằm vào bảy tám tên cận chiến vẫn đang bao vây mình.
"Không phải thù hằn cá nhân gì đâu, nhưng bất cứ ai chạm vào tôi đều sẽ phải trải qua cảm giác bị 'cắt gọt' thôi." Giọng chị bình thản, nhưng sự tàn khốc ẩn chứa trong đó khiến tất cả mọi người trên chiến trường đều phải nín thở.
"Thế nên... đừng có nói với tôi là các người không muốn nhé!" Chị cất giọng vang dội, rồi lao vào tấn công gã xấu số đầu tiên như một con chim mồi. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai và tiếng gào thét tuyệt vọng của các Burst Linker ngay lập tức lấp đầy không gian.
Tin rằng chị sẽ ổn, Haruyuki quay lại đối phó với tên Avatar tạo điện vẫn đang giăng dây cáp quanh mình.
Vừa chạm mắt, tên địch đã run bắn người. Khuôn mặt hắn giống như một cái đồng hồ đo cũ kỹ, hắn giơ một tay ra. "Này, khoan đã. Pin đang sạc lại—"
"Ai thèm đợi ngươi chứ!!" Haruyuki hét lên, dùng cả hai tay nắm chặt hai sợi dây cáp quanh cổ chân rồi giật mạnh, sau đó đạp đất bay vút lên trong một chuyển động mượt mà.
"Áaaaa!"
Cậu bay vút lên cao, mang theo kẻ thù đang giãy giụa lủng lẳng bên dưới, và bắt đầu xoay vòng tròn khi đang bay lơ lửng.
"Oái! Á! Áaaaa!"
Sau khi tạo đủ lực ly tâm khiến tiếng thét của đối thủ vang lên rồi nhỏ dần theo hiệu ứng Doppler, Haruyuki buông tay. Gã Avatar máy móc to xác bay vút về phía nam với một lực kinh người, và một tiếng va chạm nhỏ vang lên đâu đó giữa những tòa nhà phía xa. Dù hơi chóng mặt, Haruyuki vẫn lắc đầu thật mạnh để tỉnh táo rồi nhìn xuống, kinh ngạc trước cục diện trận đấu đang diễn ra. Có lẽ vào lúc này, gọi đó là một "cuộc thảm sát" thì đúng hơn là một "trận đấu".
Những Avatar cận chiến hệ Xanh Dương chủ yếu chiến đấu bằng nắm đấm, bàn chân hoặc các vũ khí cầm tay như kiếm và búa. Vì vậy, chiến thuật cơ bản của họ là trao đổi đòn đánh và phòng thủ, tìm sơ hở của đối phương.
Nhưng Kuroyukihime — Black Lotus, dù nhìn qua là loại cận chiến cực hạn, nhưng vì các chi của chị chính là những thanh kiếm thực thụ, nên mọi cử động của chị đều là tấn công.
Lẽ dĩ nhiên, nó bao gồm cả những hành động có chủ đích như chém và đâm, nhưng ngay cả khi nắm đấm của đối thủ chạm vào tay chị, nắm đấm đó cũng bị cắt đứt; và chỉ cần chị đuổi theo, chuyển động của đôi chân cũng đủ để nghiền nát đối phương. Chị không cho phép bất kỳ sự tiếp xúc nào; mọi thứ chạm vào chị đều bị mổ xẻ — chị, không nghi ngờ gì nữa, chính là đóa hoa sen đen của sự chết chóc.
Dáng hình chị chiến đấu như đang khiêu vũ, đẹp đẽ đến phi lý và lạnh lẽo đến nao lòng.
Chỉ trong vòng một hai phút ngắn ngủi, phần lớn bộ binh địch đã bị tiêu diệt hoặc trở nên vô hại vì nỗi đau tột cùng từ những chi bị cắt rời.
"Aaaaaaa!!" Gã Burst Linker khổng lồ cuối cùng trong nhóm cận chiến gầm lên một tiếng khô khốc. Hắn vung thanh đại đao bản rộng qua đầu, bổ thẳng xuống Kuroyukihime.
Tốc độ và thời điểm của hắn rất ấn tượng. Không thể né tránh lưỡi đao đang giáng xuống như tia sét màu thép ấy — Kuroyukihime dùng hai thanh kiếm ở tay bắt chéo lại để chặn đứng đòn đánh.
Kéééét!
Một tiếng rít chói tai tần số cao vang lên. Những tia lửa rực rỡ bắn ra từ điểm tiếp xúc, và chuyển động của cả hai bên dừng lại. Theo sau đó là những tiếng kim loại rên rỉ liên tiếp. Những thanh kiếm bạc và đen càng lúc càng lún sâu vào nhau sau mỗi giây trôi qua.
Haruyuki không thể phân định được bên nào đang lấn lướt. Nhưng gã Avatar chiến binh với thanh đại đao kia bỗng nhếch mép cười đầy gian trá dưới lớp mặt nạ quỷ.
"Hah!" Giọng gã trầm đục vang lên cùng lúc với việc hai cánh tay của Kuroyukihime, ngay bên dưới thanh đao, bất ngờ tách ra và chém tạt sang hai bên.
Chiếc đầu của gã chiến binh và nửa trên của thanh đại đao rơi xuống không một tiếng động. Kuroyukihime lạnh lùng dùng mũi kiếm ở chân trái đâm xuyên qua cái đầu đang lăn lóc dưới đất, đôi mắt gã vẫn trợn trừng như không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Một cột sáng vút lên, và Avatar địch vỡ vụn như thủy tinh rồi biến mất.
Một lần nữa, không gian lại chìm vào sự im lặng trong vài giây.
Phá vỡ sự im lặng đó là một giọng nói ngắn ngủi phát ra từ mép hố xa xa. "Tại sao?"
Với một tông giọng phẳng lặng đến mức khiến Haruyuki tự hỏi liệu gã có còn giữ nổi sự điềm tĩnh bấy lâu nay hay không, Hoàng Vương rên rỉ như đang lẩm bẩm một mình: "Tại sao ngươi lại xuất hiện vào lúc này và phá hỏng buổi trình diễn xiếc mà ta đã dày công chuẩn bị suốt bấy nhiêu năm? Sau khi rúc sâu vào cái hang nhỏ bé nào đó suốt hai năm ròng, tại sao hả?"
Đôi mắt xếch trên khuôn mặt hề đang cười bỗng tràn ngập một luồng lân quang trắng xóa. Hắn dang rộng đôi tay gầy guộc như cành cây khô sang hai bên, nhảy lò cò trên một chân và lắc đầu qua lại. Bất thình lình, từ dưới lớp mặt nạ, những tiếng cười ngắt quãng, dồn dập bật ra. Hoàng Vương chỉ tay về phía Kuroyukihime bằng tay phải, giọng nói nhanh chóng lấy lại vẻ giễu cợt vốn có.
"Chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao? Người bạn mà ngươi đã phản bội và chém đầu ấy? Ta tự hỏi giờ này hắn đang ở đâu và làm gì nhỉ. Chắc hẳn hắn đang dằn vặt vì không bao giờ có thể quay lại Thế giới Gia tốc... và về cái 'ai đó' đã gây ra chuyện này, hửm? Ta thì chắc chắn không thể nào quên được. Một trận đấu tay đôi sòng phẳng thì không nói, nhưng kiểu đánh lén đó... Hửm?"
Nghe những tiếng cười khùng khục đầy mỉa mai đó, Haruyuki gào thét trong lòng: Chị không được nghe hắn nói. Hắn chỉ đang cố làm chị mất tinh thần một lần nữa thôi.
Thế nhưng, Haruyuki không thể thốt ra lời nào. Cậu nhận ra rằng giữa hai người họ — Hắc Vương và Hoàng Vương — có một lịch sử mà không ai có thể can thiệp vào, một lịch sử của việc cùng nhau rèn luyện từ những ngày đầu của Thế giới Gia tốc và tình bạn cho đến biến cố hai năm trước.
Haruyuki hạ cánh nhẹ nhàng và đứng ngay phía sau Scarlet Rain đang im lìm, loang lổ vết thương và Black Lotus đứng cạnh cô. Cậu cầu nguyện tha thiết từ tận đáy lòng rằng họ sẽ không thua.
Đột nhiên, cánh tay phải của Kuroyukihime nhấc lên không một tiếng động. Chị chĩa lưỡi kiếm đen tuyền không một vết xước dù vừa trải qua trận chiến khốc liệt thẳng về phía Hoàng Vương. "Ngươi lầm một điều rồi, Yellow Radio," Hắc Vương tuyên bố, giọng chị trong trẻo như pha lê.
"Ồ? Lầm điều gì cơ? Chẳng lẽ ngươi định nói đó không phải là một cuộc phục kích hèn hạ sao?"
"Không. Ngươi lầm khi nghĩ rằng cái đầu của ngươi có sức nặng tương đương với Red Rider trong lòng ta. Để tôi nói cho ngươi nghe thêm một điều nhé? Ngươi thấy đấy, tôi..." Kuroyukihime vung mạnh cánh tay phải sang bên cạnh với một tiếng keng lanh lảnh và nói: "Tôi đã ghét ngươi ngay từ giây phút đầu tiên chúng ta gặp mặt rồi!"
Hoàng Vương giật mình ngửa người ra sau.
Kuroyukihime liếc nhanh lại phía sau và hét lớn: "Rain, vũ khí còn lại đã nạp xong rồi chứ?! Crow, bảo vệ em ấy!! Tôi lên đây!!"
Chị lao đi như một cơn lốc, rạch một đường dài dưới đáy miệng hố.
"Này! Nghỉ ngơi thêm chút nữa đi chứ!"
Chính Niko là người đã buông lời cằn nhằn. Cô điều chỉnh món vũ khí còn lại bên tay phải và các ống phóng tên lửa đã hỏng một nửa vào đúng vị trí, nhắm thẳng về phía tiểu đoàn tầm xa còn lại của quân địch đang dàn hàng trên mép hố.
Haruyuki cũng không hề đứng yên chỉ để nghe cuộc đối thoại giữa Kuroyukihime và Yellow Radio. Tận dụng vài chục giây ngừng bắn, cậu đã ráo riết tìm kiếm: gã Avatar tầm trung của địch — nguồn phát tín hiệu cho cuộc tấn công gây nhiễu.
Kia rồi! Haruyuki reo lên trong lòng khi phát hiện một Avatar hệ Vàng ở phía bắc miệng hố, đang lẩn khuất sau một tên hệ Đỏ như thể đang lẩn trốn. Các thiết bị gắn trên vai hắn đã được triển khai, và một hiệu ứng ánh sáng dạng vòng tròn đồng tâm đang phát ra từ chiếc ăng-ten parabol nhô lên ở giữa.
Ngay khi nhìn thấy hình bóng rõ ràng là đang thực hiện đòn tấn công sóng vô tuyến đó, Haruyuki lập tức lấy đà bật nhảy.
Tuy nhiên, khoảng cách từ tâm miệng hố đến mép ngoài là tận ba mươi mét. Dù Silver Crow có nhanh đến đâu, cậu cũng không thể vượt qua khoảng cách đó trong chớp mắt; chắc chắn sẽ có đủ thời gian để họng súng của tên vệ sĩ hệ Đỏ nhắm chuẩn vào cậu.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Haruyuki. Cậu đang bị nhắm bắn trên một mặt phẳng trống trải không vật cản. Đây chính là tình cảnh đã khiến cậu liên tục thất bại trong các trận đấu suốt mấy tháng qua.
Cậu buộc phải né được nó. Nếu không hạ được tên Avatar gây nhiễu đó, hỏa lực của Niko sẽ vẫn bị khóa chặt. Và khi đó, làn đạn từ các Avatar hệ Đỏ còn lại của quân địch sẽ tập trung vào Kuroyukihime, cản trở cuộc quyết đấu của chị với Hoàng Vương.
Cục diện trận chiến này phụ thuộc vào việc liệu Haruyuki có né được viên đạn này hay không.
Tay chân cậu tê dại trước áp lực nghẹt thở. Tầm nhìn hẹp lại, chỉ còn họng súng đen ngóm là lớn dần lên. Thật vô vọng. Không đời nào cậu có thể né được trong tình cảnh này. Ngay cả trong phòng tập tĩnh lặng, cậu cũng chỉ né được khoảng 30% số lần.
Không. Tình huống này khác hẳn với căn phòng trắng kia.
Bởi vì họng súng này gắn liền với kẻ đang cầm nó. Một Avatar bắn tỉa, đôi mắt mang thấu kính lớn lấp lánh trên cơ thể màu nâu rằn ri. Thay vì nhìn họng súng, cậu nên nhìn gã đó. Cậu phải quan sát dấu hiệu cho thấy gã sắp bóp cò.
Ngay lập tức, mọi thứ trừ tên Avatar địch đều biến mất khỏi tầm nhìn của Haruyuki. Cậu quên đi cả chiến trường, đôi mắt mở to chỉ thu trọn hình bóng đối thủ đang chuẩn bị bóp cò súng trường.
Gáy của tên địch đột nhiên cứng lại, vai phải hắn nhếch lên vài milimét, và cánh tay phải run nhẹ—
Đến rồi!
—ngón tay phải của hắn bóp cò, đầu nòng súng lóe lên ánh trắng.
Lúc đó, cơ thể cậu đã kịp vặn mình, lộn vòng sang trái.
Luồng không khí rít qua tai, tia nhiệt sượt qua ngực và vai phải của cậu trước khi bay ra phía sau. Bất chấp vết thương bỏng rát, Haruyuki lao thẳng mười mét cuối cùng, lướt nhanh qua tên bắn tỉa và vồ lấy gã hệ tầm trung phía sau hắn.
Với đôi bàn tay khép chặt, cậu chặt mạnh vào chiếc ăng-ten trên vai gã Avatar sóng vô tuyến đang đứng ngây người ra vì sửng sốt. Ngay khoảnh khắc thiết bị tinh vi đó bị đập nát, Haruyuki thu người lại rồi bật tung lên trời.
Niko!!
Cậu không chắc liệu tiếng thét trong tâm trí có đến được tai cô hay không, nhưng ngay khi cuộc gây nhiễu chấm dứt, các vũ khí còn lại của Scarlet Rain đồng loạt khai hỏa.
Những kẻ tấn công bên sườn phải bị tia nhiệt từ khẩu pháo chính quét sạch, và tên lửa dội xuống bên trái, tạo ra một bức màn lửa bao quanh mép hố. Lẽ dĩ nhiên, quân địch không bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ sau một lượt đạn, nhưng những đòn tấn công tầm xa đang nhắm vào Black Lotus bỗng chốc im bặt.
Tiếng nổ lịm dần, nhưng sự tĩnh lặng vừa mới chớm nở đã bị xé toạc bởi một tiếng gầm, một ngọn lửa cuồng nộ từ Kuroyukihime.
"Radio!!"
Thanh kiếm bên tay phải của chị vạch một đường vòng cung đen kịch. Chiếc sừng bên phải của chiếc mũ khổng lồ trên đầu Yellow Radio bị chém đứt lìa một cách ngọt xát, bay lơ lửng trên không trung.
"Lotus!!" Hoàng Vương đáp trả đầy giận dữ bằng một giọng nói đã mất sạch vẻ trêu cợt bấy lâu. Hắn vung một cây gậy dài, lớn như dùi cui vừa rút ra từ đâu đó để phản công. Với thanh kiếm bên tay trái, Kuroyukihime gạt phăng cú đâm tới, tạo ra một đường kẻ vàng rực. Những tia lửa bắn ra soi sáng rực rỡ cả hai người.
Haruyuki đáp xuống bộ phận ổn định nhô ra sau lưng Niko — Hồng Vương vẫn đang tiếp tục bắn yểm trợ ngắt quãng — và cậu đứng đó, ngây người nhìn cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra ở phía tây miệng hố.
Không cần phải nói, đây là lần đầu tiên cậu được chứng kiến một cuộc so tài giữa các bậc Quân Vương — những Burst Linker Cấp 9.
Có lẽ điều đó cũng đúng với tất cả mọi người có mặt tại đó, kể cả hai người đang tham chiến.
Các Quân Vương Màu Thuần khi đó, trừ Niko ra, đều đạt Cấp 9 cùng một thời điểm vào khoảng hai năm trước. Sau khi biết về quy luật "cái chết tức tưởi" khắc nghiệt để thăng lên Cấp 10, họ đã tổ chức một hội nghị bàn tròn để tránh việc phải chiến đấu sinh tử.
Tại hội nghị đó, Hắc Vương Black Lotus đã hạ sát Hồng Vương đời đầu, Red Rider, bằng một đòn chí mạng bất ngờ. Đó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng một vị Vua đánh bại một vị Vua. Hắc Vương kể từ đó bị săn đuổi như một kẻ phản bội, đã ẩn mình suốt hai năm trong mạng nội bộ Umesato, còn các vị Vua khác đã ký kết hiệp ước không xâm lược lẫn nhau và không bao giờ rời khỏi lãnh thổ của mình nữa.
Chính vì vậy, đây là lần đầu tiên kể từ khi Thế giới Gia tốc được thành lập, hai Cấp 9 thực sự chạm kiếm trong một trận đấu tự nhiên đến thế.
Haruyuki, Niko, và hơn mười thành viên Quân đoàn Vàng còn lại đã ngừng tấn công từ lúc nào, họ nín thở dõi theo diễn biến của trận đánh.
Họ nhanh quá! Haruyuki thầm thán phục trong lòng.
Nếu không tập trung cao độ, tất cả những gì cậu có thể thấy chỉ là những tia chớp kỳ ảo liên tiếp nổ ra tại khu vực hai người họ đối đầu. Hắc Vương chém ra bốn, năm nhát liên hoàn; Hoàng Vương khéo léo chặn đứng các đòn đánh bằng cây gậy, xoay tròn nó như điên dại; rồi hắn tung một cú đá chân dài, không bỏ lỡ một sơ hở nhỏ nào của chị. Mỗi khi Kuroyukihime chặn được một cú đá bằng chân mình, những sóng xung kích lại lan tỏa như gợn nước và làm biến dạng cả không gian xung quanh.
Có lẽ vì những đòn tấn công liên tiếp và có uy lực kinh hồn này, những vết nứt bắt đầu lan rộng dưới chân cả hai chiến binh, và những mảnh vụn đá bắt đầu bay tứ tung. Khi không khí tràn ngập một áp lực vô hình, ánh sáng tỏa ra từ bộ giáp của họ dường như càng rực rỡ hơn.
"...Sắp đến lúc rồi," Niko lẩm bẩm, và Haruyuki phản xạ đáp lại bằng một câu hỏi.
"S-Sắp đến lúc gì cơ?"
"Thanh Gauge của họ chắc chắn đã đầy. Cuộc vui thực sự bây giờ mới bắt đầu."
Trước khi lời cuối cùng kịp tan biến, một vụ nổ kinh hoàng bùng lên, và cả hai chiến binh văng ra xa nhau như thể bị đẩy bởi một lực đẩy cực lớn.
Thay vì lao trở lại cuộc chiến, Kuroyukihime thong thả hạ thấp trọng tâm, đặt cánh tay trái nằm ngang trước ngực, đặt thanh kiếm tay phải vuông góc lên trên. Một luồng sáng tím rung động bao phủ lấy lưỡi kiếm dài cùng với những chấn động tần số thấp làm rung chuyển không khí. Đối diện với chị, Yellow Radio bắt chéo hai tay trước ngực, kẹp cây gậy vàng giữa các đầu ngón tay. Những quả cầu gắn ở hai đầu cây gậy cũng phát ra ánh sáng theo chu kỳ.
Haruyuki cảm nhận được áp lực đang tăng lên nhanh chóng chạm vào má mình, như thể nó đang bắn ra từng mảnh nhỏ. Cậu đã từng chứng kiến một phần sức mạnh từ kỹ năng đặc biệt của một vị Vua trong trận đấu với Niko. Luồng nhiệt năng khổng lồ phóng ra từ một trong những vũ khí chính của cô đã thổi bay phần đỉnh của Tòa nhà Chính phủ Shinjuku sang tận phía bên kia của đấu trường.
Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn bị trúng một đòn tấn công với cấp độ tiềm năng đó ở cự ly gần như vậy?
"...Không phải sức mạnh sẽ quyết định điều này. Mà là tốc độ." Lời thì thầm của Niko lại lọt vào tai Haruyuki khi cậu vẫn đang mở to mắt và quên cả thở.
"Hả? Ý-ý cậu là sao?"
"Dù nhìn theo cách nào, kỹ năng của Lotus cũng là đòn tấn công trực diện. Đối đầu với nó, Radio chắc chắn sẽ dùng ảo giác. Điều đó có nghĩa là tất cả phụ thuộc vào việc liệu Lotus có thể tung đòn trước khi đòn tấn công của Radio phát huy tác dụng hay không."
Haruyuki nuốt nước miếng thật mạnh.
Ánh mặt trời đang lặn đổ xuống một tia sáng đỏ rực qua khe hở của những đám mây đen, tia sáng ấy phản chiếu lấp lánh trên thanh kiếm thạch anh đen.
Black Lotus cất giọng trong trẻo: "Death by Pier—" (Tử Thần Đâm Xuyên)
Cùng lúc đó, Yellow Radio hét lớn: "Futile Fortune Wa—" (Vòng Xoáy Vận May Vô Vọng)
Thế nhưng...
Hai giọng nói đang đồng thanh xướng lên tên chiêu thức của mình bỗng nghẹn lại ở âm tiết cuối cùng.
Phập.
Âm thanh khô khốc đó, dù rất nhỏ nhưng lại mang một sự hiện diện áp đảo, đã dập tắt giọng nói của cả hai vị Vua.
Đó là âm thanh của một thứ gì đó đã đâm xuyên qua lớp giáp ngực màu vàng rực rỡ của Yellow Radio từ phía sau.
Kuroyukihime khựng lại giữa chừng đòn tấn công. Haruyuki, Niko, các Burst Linker khác và chính Hoàng Vương đều chỉ biết trân trân nhìn vào khối kim loại màu xám bạc đang trồi ra ngay ngắn từ bộ giáp và vươn dài ra khoảng mười lăm centimet.

0 Bình luận