Vol 2

Chương 1

Chương 1

"Anh hai! Mừng anh đã về!"

Vừa bước chân vào nhà, Haruyuki mới kịp cởi giày và lết bộ được nửa đoạn hành lang hướng về phòng mình thì bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía phòng khách bên trái.

"Ừ, anh về rồi..." Cậu lầm bầm đáp lại theo bản năng, giọng lí nhí chẳng rõ chữ. Cậu bước thêm bước nữa, rồi bước thứ ba, bỗng dưng cậu đạp phanh "kít" một cái rõ mạnh.

Hả?

Cái gì cơ?

Theo như Haruyuki biết, trong suốt mười ba năm mười tháng kể từ khi sinh linh mang tên Haruyuki Arita này chào đời, cậu vốn là "độc đắc" một con, chưa từng có anh chị em gì hết. Cậu luôn tự nhủ mình hài lòng và hạnh phúc với thực tế đó chứ chẳng có gì phải phàn nàn, nhưng biết đâu sâu thẳm trong lòng cậu lại nuôi dưỡng một nỗi cô đơn thầm kín, để rồi cuối cùng nó phát tiết ra thành ảo giác thính giác thế này.

Mình làm gì có em gái, lại còn là một đứa nhóc có giọng nói dễ thương thế kia? Em gái chỉ xuất hiện trong phim kinh dị thôi chứ nhỉ?

Haruyuki vẫn còn đứng đực ra đó tự vấn bản thân thì âm thanh không tưởng ấy lại vang lên lần nữa. Tiếng ngân nga hát nhỏ nhẻ. Tiếng dép đi trong nhà lạch bạch trên sàn. Thậm chí cậu còn ngửi thấy mùi gì đó ngọt ngào. Ảo giác... khứu giác luôn sao? Chuyện này mà cũng có thật à?

Chiếc cặp trên vai rơi bộp xuống sàn, cậu xoay người một trăm tám mươi độ, loạng choạng bước vào phòng khách.

Và thế là ảo giác của cậu đã tiến hóa lên cấp độ hình ảnh.

Ngay tại khu bếp nhỏ nằm phía trái cửa ra vào — một nơi vốn dĩ chẳng bao giờ được dùng đúng công năng của nó — có một bóng hình đang lăng xăng ở đó.

Một cô bé tầm mười tuổi. Dáng người mảnh khảnh đến ngạc nhiên, mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng váy xanh navy, rõ ràng là đồng quyện của một trường tiểu học nào đó. Điểm xuyết thêm đôi dây đeo vai và chiếc tạp dề màu hồng khoác bên ngoài. Mái tóc đỏ buộc hai bên rủ xuống nhẹ nhàng, khuôn mặt bên dưới vầng trán tròn trịa, nhẵn nhụi là một đường nét thanh tú không khác gì thiên thần. Có lẽ là con lai? Những đốm tàn nhang lấm tấm trên làn da trắng muốt như sữa, đôi mắt to tròn mang sắc xanh lục pha chút ánh đỏ. Ấn tượng tổng thể trong đầu cậu là...

Một thiên thần? Hay một ảo ảnh từ thiên đường rơi xuống?

Cậu đứng sững sờ, mồm há hốc, đầu óc trống rỗng. Cô bé nở một nụ cười cực kỳ đáng yêu rồi nói: "Em đang nướng bánh quy. Anh chờ một chút nhé, anh hai?"

"Áaaaa!" Haruyuki quyết định đã đến lúc phải hét lên và vội vàng nấp cái thân hình tròn trịa của mình sau cánh cửa phòng khách. Không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, cậu rón rén thò nửa cái đầu ra quan sát tình hình.

Cô bé nghiêng đầu vẻ khó hiểu, nhưng rồi lại mỉm cười và quay lại nhìn vào lò nướng. Hai chùm tóc đỏ khẽ đung đưa theo nhịp điệu, tỏa sáng dưới ánh nắng mùa đông len lỏi qua cửa sổ.

Đến nước này, Haruyuki mới tin chắc đây không phải ảo giác. Dù tình huống có khó tin đến mức nào, cô bé này vẫn quá đỗi chân thực. Vậy có nghĩa là... cô bé là một loại mã độc (malware) nào đó đã được tải lên Neurolinker của cậu. Một mô hình 3D siêu chi tiết đã được chèn vào tầm nhìn của cậu, kèm theo dữ liệu giả về âm thanh và mùi vị. Dù cậu chẳng hiểu nổi tại sao lại có kẻ rảnh rỗi làm cái chuyện này.

Ý tôi là, đời nào tôi lại có em gái cơ chứ.

Nếu chỉ là một nhân vật đồ họa giả tạo thì chẳng có gì phải sợ. Haruyuki khẽ cười thầm, cậu bước vào bếp và đưa tay phải về phía "em gái" khi cô bé ngước lên nhìn cậu mỉm cười. Cậu liền nắm lấy một bên má lấm tấm tàn nhang của cô bé và kéo mạnh một cái.

Neurolinker giao tiếp với ý thức của người dùng ở cấp độ lượng tử, có khả năng tạo ra một thế giới ảo mà về cơ bản là không thể phân biệt được với thực tế nếu chỉ xét về thính giác và thị giác.

Nhưng khi nhắc đến việc tái tạo các giác quan khác, đặc biệt là xúc giác, nghiên cứu vẫn còn lạc hậu do khó khăn trong việc mã hóa các cảm giác này thành số liệu. Ngay cả với bộ nhớ và dung lượng CPU vô hạn, việc tạo ra một "con người" giả lập cũng ngốn sạch tài nguyên xử lý. Không thể nào tái tạo hoàn hảo trong thế giới ảo cái cảm giác phức tạp từ kết cấu của làn da, sự đàn hồi của cơ bắp và phản ứng co thắt cơ học của má người. Thế nên, khi Haruyuki kéo má cô bé, lẽ ra đầu ngón tay cậu chỉ cảm nhận được một lớp cao su vô hồn...

"An- h-đang làm- dì- dế?"

"Cái quái gì vậy?!" Haruyuki rú lên, buông tay ra và ngã ngửa ra sau, mông đập mạnh vào tủ lạnh.

Ảo giác này thật đến mức hoàn hảo. Mềm mại, mịn màng như nhung. Nói cách khác, cảm giác kéo má của một bé gái mười tuổi thực đến không thể tin nổi — dù cậu chưa từng có kinh nghiệm này bao giờ — đã được truyền thẳng đến đầu ngón tay cậu.

Nhìn trân trân vào đôi mắt to như cái đĩa của cô bé đang phồng má giận dỗi, Haruyuki đưa bàn tay run rẩy lên chiếc Neurolinker trên cổ, tháo khóa và giật nó ra trong một nốt nhạc.

Mọi thông tin thực tế tăng cường (AR) như đồng hồ, lịch và các biểu tượng ứng dụng biến mất khỏi tầm nhìn của cậu.

Nhưng cô bé vẫn không hề biến mất.

"Haruyuki, mẹ xin lỗi, nhưng mà..."

Đó là nội dung tin nhắn của mẹ cậu trên máy chủ gia đình mà Haruyuki đã bỏ lỡ. Sau khi đeo lại Neurolinker, cậu đứng im như phỗng để nghe hết đoạn nhắn gửi.

"Mẹ xin lỗi, nhưng con gái của một người họ hàng sẽ đến ở nhờ nhà mình vài ngày. Con biết họ mà đúng không? Nhà bác Saito ở Nakano ấy? Anh họ của mẹ ấy? Bác ấy nói có chuyến công tác nước ngoài đột xuất. Mà mẹ cũng bảo con rồi đấy, từ hôm nay mẹ phải sang Thượng Hải. Vài ngày nữa mẹ mới về, nên con trông chừng em nhé, được không? Cần gì thì nhắn tin cho mẹ. Thế nhé, chào con."

Mẹ cậu, Saya Arita, làm việc tại bộ phận giao dịch của một ngân hàng có trụ sở chính tại Mỹ. Mẹ chẳng bao giờ về nhà trước nửa đêm và lúc nào cũng bay đi công tác nước ngoài, bỏ mặc Haruyuki thui thủi một mình cả mấy ngày trời. Dù cậu cũng chẳng rõ mấy chuyến đi đó là vì công việc hay là đi chơi với người đàn ông mà mẹ đang hẹn hò. Haruyuki đôi khi nghĩ rằng nếu vụ ly hôn bảy năm trước không phải do bố ngoại tình, thì việc tòa án giao quyền nuôi con cho mẹ đúng là một chuyện vô cùng kỳ lạ.

Chính vì thế, kể từ hồi tiểu học, Haruyuki thường xuyên được nhà Kurashima — gia đình của Chiyuri sống ở tầng dưới — cưu mang. Nếu bố mẹ Chiyuri, những người luôn chào đón cậu nồng nhiệt, lộ ra dù chỉ một chút phiền lòng, chắc cậu sẽ suy sụp mất. Cậu sẽ chẳng còn nơi nào để đi và chắc chắn sẽ bị bắt nạt gấp mười lần hiện tại.

Những suy nghĩ đó lấp đầy tâm trí Haruyuki khi cậu quan sát con bé nhà Saito đang bận rộn lăng xăng trong bếp.

Tiếng chuông lò nướng vang lên, cô bé mở cửa lò và kéo ra một khay kim loại. Mùi thơm ngọt ngào trong không khí càng thêm đậm đà. Có vẻ như đó là mùi bánh quy.

Sau khi cẩn thận dùng kẹp gắp hàng chục chiếc bánh quy sang một chiếc đĩa lớn có lót giấy thấm dầu, cô bé thở phào một cái như trút được gánh nặng. Cô bé bưng đĩa bằng cả hai tay rồi quay lại, ngước nhìn cậu. "Ưm... em xin lỗi vì đã tự tiện dùng bếp mà không hỏi ý kiến anh. Em nghĩ anh Haruyuki đi học về chắc sẽ đói... nên em..."

Giọng con bé còn nhỏ hơn lúc nãy nữa, Haruyuki thầm nghĩ. À phải rồi, chắc con bé lo rằng cái ông "anh trai" ở nơi mình bị gửi gắm này trông có vẻ không mấy thiện cảm với mình. Nó đang thấy bất an. Mình là người lớn hơn, không nên để một đứa nhóc làm cho hoảng loạn thế chứ.

Cảm thấy một nỗi đau mơ hồ nơi lồng ngực, Haruyuki cố gắng nở một nụ cười trên môi. "Ồ, cảm ơn em. Anh đang đói cồn cào đây."

Ngay lập tức, cô bé cũng toe toét cười, tảng băng tan biến. "Ưm, em là Saito Tomoko. Em học lớp 5. Em cứ ngỡ anh có lẽ đã quên em vì chúng ta đã nhiều năm không gặp, nhưng... em nghĩ chúng ta là anh em họ hàng xa đấy. Ưm... em xin lỗi vì đã đường đột xông vào nhà thế này, nhưng em hy vọng chúng ta có thể hòa hợp với nhau." Vẫn bưng chiếc đĩa một cách trịnh trọng bằng cả hai tay, cô bé khẽ cúi đầu chào, khiến mạch đập của Haruyuki tăng vọt và các tuyến mồ hôi hoạt động hết công suất.

Nhưng cậu nhanh chóng trấn tĩnh lại và cố gắng đáp lại bằng một câu chào hỏi tử tế. "À! Ưm, a-anh là Arita Haruyuki. A-anh cũng vậy, a-anh hy vọng chúng ta sẽ hòa hợp, em Saito."

Ngay lập tức, cô bé tuyên bố: "Anh cứ gọi em là Tomoko là được rồi!" kèm theo một nụ cười rạng rỡ, làm Haruyuki phải cuống cuồng thu hồi những dòng suy nghĩ đang bay xa tận đẩu tận đâu với tốc độ chóng mặt.

Nói thật thì ký ức duy nhất của cậu về nhà Saito ở Nakano chỉ là một cảm giác mơ hồ rằng có những người họ hàng như vậy tồn tại. Mà đó cũng là chuyện bình thường khi nhắc đến anh em họ của bố mẹ mình.

"Thế... em cũng là con một à?" cậu hỏi, và Tomoko gật đầu lia lịa.

"Gia đình em chỉ có em và bố thôi. Bố phải đi công tác đột xuất, em nói là em có thể ở nhà một mình được nhưng bố bảo bố lo lắm. Thế nên bố đưa em từ trường qua đây một lúc rồi ra sân bay luôn," Tomoko trả lời khi đặt đĩa bánh quy lên bàn.

Haruyuki thuận miệng hỏi lại: "Ồ, vậy là em không gặp mẹ anh rồi."

"Dạ không. Em chỉ được giao chìa khóa dự phòng của nhà anh thôi."

Đúng là may mắn thật. Cái người mẹ đó của cậu chắc chắn sẽ không ngần ngại ném cho Tomoko một cái nhìn đầy khó chịu và phiền phức nếu họ gặp nhau.

Tuy nhiên.

Khoan đã. Vậy nghĩa là... trong ba ngày tới, mình sẽ phải sống một mình với con bé này sao? Không, không, không, đừng có hoảng loạn thế chứ đồ ngốc này. Con bé mới học lớp 5 thôi mà. Chúng mình cách nhau tận hai tuổi lận đấy... Hai tuổi... thì sao? Vậy thì...?

Tomoko dường như không hề hay biết về nỗi bất an đang bủa vây Haruyuki, cô bé lại mỉm cười và nói: "Anh hãy kiên nhẫn đợi bánh nguội bớt nhé" rồi lùi lại. Cô bé nhanh chóng rửa sạch bát đĩa trong bồn trong khi đợi ấm nước sôi, và chỉ vài phút sau đã quay lại với một khay trà. Rõ ràng là cô bé này còn thạo cái bếp này hơn cả Haruyuki.

Kinh ngạc trước sự đảm đang của con gái, Haruyuki lắc đầu nguầy nguậy. Nó là trẻ con, trẻ con thôi mà. Chỉ là một đứa trẻ con thôi.

Nhưng những chiếc bánh quy thực sự rất ngon, ngon đến mức có thể đem bán ở tiệm bánh chuyên nghiệp được. Cậu đánh chén một phần khá lớn — chính xác là chín cái — rồi nhâm nhi tách trà Tomoko pha cho, tự hỏi đã bao nhiêu năm rồi không có ai nướng bánh cho mình ăn.

Ở phía bên kia bàn, Tomoko với mái tóc đỏ đang thổi nhẹ vào tách trà với vẻ mặt nghiêm túc, một cử chỉ vừa ngây ngô vừa đáng yêu đến lạ kỳ. Chỉ nhìn cô bé thôi cũng khiến Haruyuki cảm thấy ấm áp lạ thường.

"Cảm ơn em vì bữa này... Ưm... B-bánh ngon lắm," cậu cố gắng nói bằng một tông giọng bình thường nhất có thể, và Tomoko nở nụ cười rạng rỡ như trút được gánh nặng.

"Thật ạ? Em vui quá! Thấy anh không nói gì, em cứ lo lo."

"A-anh xin lỗi, anh chỉ là hơi thẫn thờ lúc ăn thôi."

Khẽ cười khúc khích, cô bé nhổm người dậy, đưa tay ra và phủi một mẩu bánh quy dính trên má Haruyuki. Rồi cô bé bỏ mẩu bánh đó vào miệng mình, lại mỉm cười.

Haruyuki nghe thấy một tiếng "bộp" kỳ quặc trong lồng ngực và cuống cuồng dụi miệng. "Ư-ưm, được rồi. Đ-đúng rồi. Giờ chúng ta làm gì nhỉ? Chơi-chơi game nhé? Anh có cả đống game này, có cái từ tận... bốn mươi năm trước cơ" — cậu nói xong mới sực nhớ ra phần lớn chúng toàn là mấy trò bạo lực đẫm máu.

May thay, Tomoko khẽ lắc đầu, vẫn tươi cười. "Ưm, em không hay chơi game lắm. Em không giỏi Full Dive cho lắm."

"H-hả." Khi cô bé nói, Haruyuki mới chú ý thấy quanh cái cổ mảnh khẻ được che bởi chiếc áo sơ mi cài kín nút của cô bé không hề có Neurolinker — công cụ thiết yếu của cuộc sống hiện đại.

Cậu biết có không ít gia đình tránh cho trẻ con đeo Neurolinker hàng ngày khi còn học tiểu học, vì mạng lưới toàn cầu vô tận cũng là ổ của đủ loại tội phạm. Ngay cả khi có chức năng kiểm soát của phụ huynh, cũng rất khó để ngăn chặn hoàn toàn các thông tin độc hại.

Cậu cũng hiểu được nỗi sợ hãi khi Full Dive, vì nó sẽ chặn mọi tín hiệu từ giác quan thực tế nếu bạn chỉ quen dùng chế độ nghe nhìn thông thường trong lớp học. Nếu đã vậy, cậu bắt đầu băn khoăn không biết có trò gì để chơi không, thì ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc màn hình lớn treo trên tường phòng khách.

Haruyuki chỉ tay vào đó. "V-vậy chúng ta xem phim nhé? Anh cũng có mấy chương trình 2D từ hồi xửa hồi xưa hay lắm."

Nhưng Tomoko lại khẽ lắc đầu và nói với vẻ ngượng ngùng: "Ưm... thay vì thế, chúng mình nói chuyện được không anh? Kiểu như, về trường cấp hai của anh ấy? Em muốn biết về chuyện đó." Cô bé đứng dậy và vòng qua bàn để ngồi xuống ngay cạnh cậu.

Một mùi hương ngọt ngào như sữa phả vào mũi Haruyuki, kích hoạt cái "lá chắn kháng con gái" mà cậu đã dày công tu luyện bao năm nay, khiến cậu phản xạ có điều kiện mà ngả người ra sau. Chiếc ghế của cậu nghiêng hẳn đi, và cậu phải vung tay múa chân loạn xạ mới không bị ngã nhào xuống sàn.

Tomoko nhìn chằm chằm vào cậu khi cậu lồm cồm ngồi dậy vị trí cũ, rồi cười khúc khích: "Anh hai, anh cũng có những nét đáng yêu đấy chứ nhỉ?"

— Aaaa.

Nghe tiếng bọt nước sủi lên từ miệng mình, Haruyuki chìm sâu hơn vào bồn tắm.

Vì mẹ cậu đặc biệt yêu thích việc tắm rửa nên phòng tắm nhà Arita rộng đến mức vô lý. Bồn tắm cũng vậy, ngay cả Haruyuki với thân hình hộ pháp cũng có đủ chỗ để dang tay duỗi chân thoải mái. Cậu hít một hơi thật sâu làn không khí ẩm ướt, cảm nhận hương thơm của nước tắm qua mũi, nén lại trong phổi rồi từ từ thở ra.

Dù đôi lúc vẫn còn lúng búng, nhưng cổ họng cậu đã bắt đầu đau vì phải nói chuyện quá nhiều sau một thời gian dài. Chỉ trừ lúc ăn món cơm cà ri Tomoko nấu cho bữa tối, cậu đã dành tổng cộng bốn tiếng đồng hồ để nói liên tục. Cậu cũng hơi ngạc nhiên khi thấy cuộc sống tẻ nhạt của mình lại có nhiều chuyện để kể đến thế.

Cuối cùng, cậu đã kể gần như mọi chi tiết về cuộc đời mình, từ hệ thống trường cấp hai Umesato cho đến những mẩu chuyện vụn vặt với hai người bạn thanh mai trúc mã, cộng thêm chuyện này chuyện nọ về một "đàn chị" mặc đồ đen — người tình cờ lại là người quan trọng nhất thế giới đối với cậu. Điều duy nhất cậu không kể là chuyện bị bắt nạt suốt mấy tháng trời cho đến tận gần đây. Và cả những chuyện liên quan đến "thế giới bên kia" nữa.

Và Tomoko đã chăm chú lắng nghe từng chút một, dù những câu chuyện đó chắc chẳng có gì thú vị cho lắm, thỉnh thoảng cô bé lại bật cười sảng khoái.

Haruyuki suy nghĩ nghiêm túc rằng có lẽ đây chính là cảm giác khi có một đứa em gái thực sự. Đồng thời, cậu cũng ghét bản thân mình vì không thể rũ bỏ được một nỗi hoài nghi nhỏ nhoi rằng có điều gì đó không ổn.

Chỉ là... nó quá hoàn hảo. Một ngày nọ, cậu đi học về và đột nhiên có một đứa em gái nướng bánh quy, nấu cơm cà ri cho cậu, và — quan trọng nhất — con bé còn bảo "Em muốn anh kể chuyện cho em nghe". Chưa kể việc chỉ có hai đứa ở với nhau trong ba ngày?

Mẹ cậu không nuôi dạy cậu theo kiểu dễ dàng chấp nhận những điều bất ngờ từ trên trời rơi xuống mà không thắc mắc. Nhưng nếu có một mục đích ẩn giấu nào đó đằng sau chuyện này, thì ai là người đã sắp xếp và mục đích là gì? Và làm thế nào để cậu tìm ra sự thật đây?

Suy nghĩ một lát, Haruyuki nhổm người dậy khỏi mặt nước và lấy chiếc Neurolinker bằng nhôm treo trên giá bên cạnh. Nó có khả năng chống nước, nhưng cậu vẫn cẩn thận lau khô cổ trước khi đeo vào từ phía sau. Hai nhánh của thiết bị hình chữ U khẽ mở ra và khóa chặt quanh cổ cậu.

Cậu bật thiết bị lên, biểu tượng khởi động lấp lánh trước mắt, quá trình kiểm tra kết nối não bộ kéo dài khoảng hai mươi giây trước khi màn hình ảo hiện ra. Nhanh nhẹn đưa ngón tay phải lên, cậu mở cửa sổ máy chủ gia đình nhà Arita.

Haruyuki thoáng do dự trước khi mở album ảnh gia đình trong kho lưu trữ dữ liệu. Gia đình cậu đã không chụp chung tấm hình nào trong vài năm trở lại đây, nhưng chắc chắn phải có hàng trăm tấm ảnh bị chôn vùi trong đó từ thời cậu chưa "phát tướng" như bây giờ, từ hồi bố mẹ cậu còn mặn nồng. Cậu thà chết còn hơn là phải nhìn lại chúng. Cậu quay lại một cấp và mở các mạng lưới bên ngoài kết nối với máy chủ gia đình.

Vài cánh cổng truy cập ba chiều hiện ra trong tiếng nhạc chào mừng, đều là mạng nội bộ của những người họ hàng nhà Arita. Đương nhiên, bạn không thể cứ thế xục xạo dữ liệu máy chủ của người khác một cách tùy tiện, nhưng bạn có thể để lại lời nhắn, xem lịch trình và những thứ được công khai cho gia đình.

Tuy nhiên, chẳng có nhà "Saito ở Nakano" nào trong số các cánh cổng truy cập đó cả.

Hầu hết các gia đình đều dùng màn hình chính để tập hợp ảnh gia đình và tin tức gần đây, nên cậu nghĩ có thể kiểm tra chéo ở đó, nhưng tất nhiên, chỉ có ông bà ngoại và anh chị em của mẹ cậu là được kết nối, cộng thêm vài người cô dì chú bác; dường như anh em họ không nằm trong danh sách này.

Haruyuki tạm thời rời mắt khỏi màn hình và lắng nghe tiếng động phía bên kia cửa phòng tắm. Cậu có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng tivi trong phòng khách. Có vẻ như Tomoko vẫn đang xem một chương trình tạp kỹ dành cho gia đình. Cậu cảm thấy hơi có lỗi vì đã không ra khỏi bồn tắm sớm hơn sau khi cô bé nhất quyết đòi cậu phải tắm trước. Và cậu càng cảm thấy tội lỗi hơn khi lý do cho việc ngâm mình lâu như vậy là vì cậu nghi ngờ cô bé không phải em họ của mình.

Cậu tập trung vào màn hình một lần nữa và mở cánh cổng truy cập ở giữa — mạng nội bộ của ông bà ngoại. Bỏ qua những tấm ảnh gia đình yên bình chụp trên nền một ngôi làng nông thôn ở Yamagata, cậu nhấp vào cánh cổng để kết nối vào bên trong. Và tất nhiên, một cửa sổ xác nhận hiện ra chặn đường Haruyuki.

Tại đây, cậu nhập ID và mật khẩu mà mẹ đã đưa cho. Vì lần đăng nhập này sẽ được lưu lại ở đầu kia, nên mẹ cậu sẽ phát hiện ra cậu đã dùng ID của mẹ nếu ông bà hỏi tại sao mẹ lại đăng nhập, và cậu sẽ gặp rắc rối to. Nhưng cậu không nghĩ rằng ông bà ngoại — những người đang bận rộn điều hành một trang trại anh đào — lại thực sự đi kiểm tra nhật ký truy cập mạng. Tuy nhiên, tốt nhất là nên làm xong việc càng nhanh càng tốt. Haruyuki vội vàng thâm nhập vào mạng nội bộ và mở thư mục album ảnh.

Có một kho tàng ảnh khổng lồ được thu thập qua hàng thập kỷ. Cảm thấy phiền phức, cậu áp dụng bộ lọc ngày tháng và số lượng người, thu hẹp số lượng hình ảnh. Cậu nhớ mang máng rằng cả đại gia đình Arita đã tụ họp trong tiệc mừng thọ bảy mươi bảy tuổi của ông ngoại khoảng năm năm trước, và cậu cảm giác mình đã chào hỏi nhà Saito từ Nakano lúc đó. Nếu vậy, Tomoko, lúc đó khoảng năm tuổi, chắc chắn phải có mặt ở đó.

Kết quả tìm kiếm hiện ra ngay sau đó với vài hình ảnh thu nhỏ. Cậu lướt từng tấm một bằng đầu ngón tay.

Không phải tấm này, tấm này cũng không phải... Ồ, quanh đây chăng? Có lẽ là tấm tiếp theo.

"Anh haiiii!"

Một giọng nói ngân nga vang lên đột ngột từ phía bên phải, khiến Haruyuki theo phản xạ quay ngoắt cổ lại. Ngón trỏ phải của cậu khựng lại giữa không trung.

Từ lúc nào không biết, cửa phòng tắm đã được mở ra một khe nhỏ, và lúc này Tomoko đang đứng ở phía bên kia, thò mặt và vai phải vào trong.

Ánh mắt cậu dời từ mái tóc nâu đỏ được quấn trong khăn tắm xuống khuôn mặt với nụ cười hơi bẽn lẽn, rồi xuống cái cổ mảnh khẻ và làn da mịn màng ở bờ vai. "Cái- cái- cái-"

Cô bé dành cho cậu một nụ cười ửng hồng như trái anh đào trong khi hàm cậu đang lập cập liên hồi. "Anh hai, em vào tắm cùng anh được không?"

"Vào... cùng... Thế thì—"

"Tại anh tắm lâu quá mà. Em đợi phát mệt rồi!" Không đợi cậu trả lời, Tomoko bước vào phòng tắm, cười khúc khích.

Haruyuki cuống cuồng dìm mình xuống nước, nhắm nghiền mắt và hét lên: "A-anh xin lỗi! Anh ra ngay đây! A-a-anh ra ngay đây, em đợi thêm chút xíu nữa thôi!!"

"Không sao đâu mà. Dù gì chúng mình cũng là anh em họ."

Có sao to đùng luôn ấy chứ!! cậu hét lên trong tâm trí, nhưng các đơn vị xử lý hình ảnh sinh học — hay còn gọi là đôi mắt cậu — đã phản bội ý chí của chủ nhân, và mí mắt cậu khẽ hé mở một cách tự nhiên. Đôi bàn chân trần nhỏ nhắn bước trên gạch màu ngà lọt vào tầm mắt, khiến cậu nín thở.

Tầm mắt cậu tự động dịch chuyển lên trên. Bắp chân thon dài, mịn màng đến kinh ngạc. Đầu gối tròn trịa, đôi chân mềm mại. Gốc chân chỉ bị che đi một chút bởi chiếc khăn tắm màu hồng, cậu thoáng thắc mắc chuyện gì đang xảy ra trước khi ánh mắt tiếp tục di chuyển lên trên, rồi cậu thầm rủa xả sự ngu ngốc của chính mình. Chiếc khăn che kín thân hình nhỏ nhắn một cách hoàn hảo, phẳng phiu đến mức tối thiểu, và xương quai xanh thanh mảnh nhô ra, làn da mịn màng hiện lên phía trên mép vải dường như có thể tuột ra bất cứ lúc nào.

"Đó chính là lý do em sẽ rất biết ơn nếu anh không nhìn em chằm chằm như thế vào lúc này đấy!" Từ khuôn mặt lấm tấm tàn nhang, cuối cùng đôi mắt cũng nhìn xuống, ra vẻ ngượng ngùng.

Chính hình ảnh này đã được Haruyuki so sánh với những tấm ảnh gia đình Arita từ năm năm trước vẫn đang hiển thị ở bên phải tầm nhìn của cậu.

Đám trẻ con, bao gồm cả cậu, đang tụ tập cùng nhau ở hàng ghế đầu. Sau ngần ấy thời gian, cậu hoàn toàn không biết ai là ai, nhưng may thay, ảnh thời đó đã dùng công nghệ nhúng dữ liệu vào hình ảnh. Nếu cậu khẽ thả lỏng tiêu cự, tên của từng đứa trẻ sẽ hiện lên.

Cái tên cậu đang tìm kiếm xuất hiện ở đứa trẻ thứ sáu trong hàng. Saito Tomoko.

Khi cậu tập trung ánh mắt vào cái tên đó, tấm ảnh tự động phóng to vào đứa trẻ mang cái tên ấy, mở rộng hình ảnh bằng đúng kích thước của Tomoko đang đứng trước mặt cậu.

a016e410-642d-47e8-a7a7-29d3fd7389df.jpg

Lúc đó con bé mới năm tuổi. Và con gái thì thường thay đổi, ý tôi là, khuôn mặt con bé sau năm năm có thể đã...

Không đời nào.

Haruyuki hít một hơi thật sâu và nín thở, rồi thở ra một hơi dài. Sau đó, cậu quay về phía cô bé đang bối rối tự xưng là em họ xa của mình và nói với một nụ cười buồn. "Tomoko..."

"Gì vậy anh hai?"

"... Em là một Burst Linker mới, đúng không?"

Phản ứng của cô bé diễn ra ngay lập tức và vô cùng rõ nét.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nét mặt ngọt ngào của Tomoko hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Má cô bé đỏ bừng lên chắc hẳn không phải vì thẹn thùng, và mắt phải khẽ giật liên hồi.

Nhưng thật ấn tượng, cô bé — người mà về tuổi tác chắc chắn phải tầm mười tuổi — nghiêng đầu và nói bằng một giọng thậm chí còn ngọt ngào hơn: "Gì cơ anh hai? Anh đang nói gì vậy? Bơ... s-t? Đó là cái gì?"

"Vết cháy nắng," Haruyuki lẩm bẩm đáp lại.

"Hả?"

"Cổ em có những vết cháy nắng rất rõ ràng. Giống hệt anh. Đó là kiểu vết tích mà em không thể có được trừ khi em đeo nó liên tục từ lúc mới lọt lòng... Ý anh là Neurolinker ấy."

Tomoko — hay đúng hơn là cô bé có khả năng không phải Tomoko — vội vàng lấy cả hai tay che cổ lại.

"Và," Haruyuki tiếp tục, "vẫn còn những tấm ảnh từ năm năm trước trên máy chủ của ông ngoại anh. Saito Tomoko cũng có mặt trong đó, em biết không? Anh chỉ muốn nói thế này, em trông xinh hơn gấp mười lần con bé đó."

Khuôn mặt cô bé lại co giật lần nữa trước khi biến chuyển thành một biểu cảm thực sự phức tạp. Cuối cùng, vẻ mặt biến đổi liên tục của cô bé dừng lại ở một cái bĩu môi hờn dỗi, khác xa vạn dặm với lớp mặt nạ ngây thơ mà cô bé đã phô diễn cho cậu thấy cho đến tận lúc này.

"Xì!" Cô bé chống hai tay lên hông đang quấn khăn và tặc lưỡi dữ dội. "Sau khi tôi đã cất công kiểm tra album ở nhà này rồi đấy. Không ngờ anh lại đi đào bới ảnh ở tận nhà ông nội mình. Anh cũng đa nghi gớm nhỉ."

Bối rối trước sự thay đổi tông giọng đột ngột của cô bé, Haruyuki bằng cách nào đó vẫn đáp lại được: "E-em đi quá xa rồi đấy. Anh đoán tin nhắn mẹ anh nhận được từ bác Saito là giả, nhưng nếu mẹ anh quyết định kiểm tra lại với bác ấy thì sao?"

"Mọi tin nhắn và cuộc gọi phát ra từ Neurolinker của mẹ anh đều đã bị chặn và chuyển tiếp cho tôi. Tôi đã mất ba ngày mới chuẩn bị xong xuôi mọi thứ đấy."

"Chà... làm tốt lắm, anh đoán vậy..." Một giọng nói không thể tin nổi thốt ra từ môi Haruyuki khi cậu bám chặt vào thành bồn tắm.

Cách duy nhất để cài virus vào Neurolinker của người khác là kết nối trực tiếp bằng cáp. Nhiều khả năng, cô bé này đã theo dõi hành tung của mẹ Haruyuki và kết nối với Neurolinker của mẹ cậu trong phòng thay đồ của phòng tập gym mẹ thường lui tới.

Đương nhiên, cậu chẳng vui vẻ gì khi thấy một người thân bị làm như vậy, nhưng thành thực mà nói, cậu thấy rất ấn tượng. Rất nhiều Linker tự xưng là hacker hay phù thủy, nhưng hầu hết những chiến binh này chẳng mặn mà gì với việc rời khỏi sự an toàn của ngôi nhà mình để thực hiện một vụ thâm nhập xã hội (social engineering) ngoài đời thực — đóng vai một người khác, chiêu thức hack đỉnh cao nhất để phá bỏ rào cản an ninh ngoại tuyến.

Có lẽ nghe thấy sự thán phục trong giọng nói của Haruyuki, cô bé mỉm cười đầy tự tin, có phần đắc thắng.

Nhìn lên nụ cười đó, Haruyuki tiếp tục đưa ra giả thuyết của mình.

"Anh đoán em tốn bao công sức thế này là vì muốn dùng anh làm bàn đạp để hack chị ấy, nhưng em lạc quan quá rồi. Chị ấy sẽ nhận ra em là giả ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy em. Không như anh phải mất tận năm tiếng... Và em biết đấy, anh hoàn toàn hiểu cảm giác của em, em thấy mình sẽ thua nếu cứ thế xông đến thách đấu với chị ấy trong tư cách một Burst Linker. Ý anh là, em sẽ phải đối đầu với Black Lotus đấy."

Khi Haruyuki kết thúc bài diễn thuyết lầm bầm của mình, thầm ước cô bé sẽ nhanh chân bước ra ngoài, thái độ của cô bé lại thay đổi đột ngột lần nữa. Đôi mắt cô bé lóe lên dữ dội, ánh lên sắc đỏ rực rỡ như mái tóc. Đôi môi bóng bẩy cong lên thành một nụ cười khẩy đầy ngạo nghễ, lộ ra hàm răng trắng bóng.

Cô bé nhìn xuống Haruyuki với một biểu cảm chỉ có thể mô tả bằng từ kiêu ngạo và nói bằng giọng trầm thấp: "Này, khoan đã. Anh vừa nói cái gì cơ?"

"Hả? A-anh nói là... nếu em thách đấu với chị ấy—"

"Tôi sẽ thua? Tôi ấy hả? Và đó là lý do tôi ở đây để thực hiện vụ hack đời thực, bí mật và cực kỳ phiền phức này sao?"

Chẳng lẽ không phải ư? Khi Haruyuki đặt câu hỏi bằng ánh mắt, cô bé đưa tay phải lên giật phăng chiếc khăn tắm trên đầu ra. Cô bé ném nó xuống sàn và chỉ thẳng ngón trỏ vào mặt cậu.

Mái tóc đỏ của cô bé, gần như đỏ rực trong làn hơi nước, dựng đứng cả lên. Mái tóc ngắn gợn sóng như lửa khi cô bé đe dọa: "Trời đất! Đủ rồi! Để tôi nói cho anh biết: Tiểu thư Scarlet Rain ở đây sẽ tính sổ cái lời sỉ nhục đó lên cái lớp da cháy nắng của anh, nên anh cứ ngoan ngoãn ngồi yên đó như một con cừu nhỏ đi, để tôi đi lấy Neurolinker của mình!!"

Gập ngón trỏ lại, cô bé giơ ngón cái ra, hướng nó xuống dưới rồi hất mạnh sang một bên trước khi xoay người đầy uy lực. Bàn chân phải của cô bé, đang chuẩn bị bước tới, bỗng dẫm phải chiếc khăn tắm vừa mới vứt xuống và trượt chân.

"Hyaa?!" Tiếng hét chói tai vang lên.

Nhìn cô bé ngã nhào, gần như là lộn ngược ra sau, Haruyuki cũng kêu lên: "Ôi trời?!"

Hai tay cậu vươn ra theo bản năng, cậu đỡ được cô bé ngay khi cô bé chuẩn bị đập người vào thành bồn tắm. Nhưng chân cậu lại trượt đi trong nước, và Haruyuki cũng ngã nhào ra sau.

Tùm!

Một tiếng động vang dội đi kèm với một cột nước cao ngất và chiếc khăn tắm lớn bay phấp phới bên cạnh.

Haruyuki đập đầu vào bức tường phía sau, cậu nhắm nghiền mắt lại, chịu đựng cơn đau trước khi hé mắt nhìn xem tình hình thê thảm đến mức nào.

Cậu đang nằm ngửa trong chiếc bồn tắm lớn. Cô bé tóc đỏ đang dùng cái bụng tròn trịa của cậu làm đệm lót. Hai tay cậu ôm chặt lấy cái thân hình mảnh khẻ đó.

Và cả hai đều trần như nhộng.

"Áaaaa?!" Haruyuki kêu lên, tiếng kêu bị át đi bởi tiếng thét chói tai của cô bé.

Vùng vẫy điên cuồng, cô bé nhảy vọt ra khỏi bồn tắm chỉ bằng một bước nhảy, mượn lực đẩy từ cái chân đạp mạnh xuống bụng Haruyuki. Cô bé vồ lấy chiếc khăn tắm trên sàn và bay thẳng vào phòng thay đồ trước khi ló mặt ra lần nữa.

"Tôi sẽ đánh anh đến chết."

Nghe tiếng bước chân con bé chạy huỳnh huỵch về phía phòng khách, Haruyuki đờ đẫn cả người.

Mình nhìn thấy hết rồi. Mình đã chạm vào con bé...

Không, khoan đã. Có khi nào nó là sát thủ từ một trong những Quân đoàn của Lục Vương không? Và những gì nó vừa nói... chắc chắn là nó định thách đấu mình rồi.

Trong tình cảnh này, có lẽ cậu nên tháo phăng cái Neurolinker ra để trốn tránh? Nhưng nếu sớm muộn gì cũng phải đối đầu với tư cách kẻ thù, thì thà đối mặt ngay bây giờ để xem chuyện gì đang xảy ra còn hơn. Dù sao cậu cũng mới chỉ chạm mốc cấp bốn, nếu thua một trận Duel thì cũng không mất quá nhiều điểm. Vả lại, nếu đối thủ chỉ là một đứa trẻ thì dù có thua thảm hại cũng đỡ thấy xấu hổ hơn.

Dù 80% não bộ đang trong trạng thái hoảng loạn tột độ, nhưng 20% còn lại của Haruyuki vẫn kịp xâu chuỗi sự việc và nhớ ra cái tên mà cô bé vừa nhắc đến.

"Scarlet Rain." Cậu chắc chắn mình chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ. Theo vòng tròn màu sắc, có lẽ cô bé thuộc hệ đỏ chuyên tấn công tầm xa, nhưng nếu chỉ dựa vào đó mà kết luận cô bé thuộc Quân đoàn Đỏ thì hơi vội vàng. Cậu sẽ sớm xác nhận được điều đó nếu chấp nhận trận đấu, nhưng trước mắt cậu cần thêm thông tin.

Chắc cậu vẫn còn khoảng một hai phút trước khi con bé kịp đeo Neurolinker, khởi động hệ điều hành và hoàn tất kiểm tra kết nối lượng tử. Ngồi bệt trong bồn tắm, cậu lầm bầm ra lệnh bằng giọng nói: "Lệnh. Gọi thoại. Số 01."

Ngay lập tức, một bảng thông báo ảo hiện ra trước mắt: ĐANG THỰC HIỆN CUỘC GỌI ĐẾN ĐỊA CHỈ ĐÃ ĐĂNG KÝ 01. ĐỒNG Ý? Cậu nhanh chóng nhấn CHẤP NHẬN.

Đầu dây bên kia bắt máy ngay ở hồi chuông thứ hai. "Chị đây. Có chuyện gì vậy Haruyuki, sao lại gọi muộn thế này?" Đằng sau chất giọng mượt mà, thanh tao như tiếng nhạc ấy, cậu có thể nghe thấy tiếng nước vỗ bì bõm.

Ồ, hóa ra chị ấy cũng đang tắm à... Suy nghĩ đó vừa lóe lên, Haruyuki vội tập trung vào mục đích chính. Người ở đầu dây bên kia chính là Kuroyukihime — một trong những Burst Linker mạnh nhất, Black Lotus, Hắc Vương.  

"Xin lỗi vì đã gọi muộn thế này. Em chỉ muốn hỏi chị một chuyện."

"Ồ? Chuyện gì thế?"

"Chị có biết Burst Linker nào tên là Scarlet Rain không?"

Đáp lại câu hỏi của cậu là một khoảng lặng kéo dài.

"Ơ, chị... chị vẫn ổn chứ?"

"À, xin lỗi. Em đang hỏi thật đấy à?"

"Thật chứ chị. Em đâu có rảnh mà gọi điện trêu chị giờ này."

"Chị hiểu rồi. Hừm... Chắc là do chị sơ suất. Chúng ta chỉ toàn dùng biệt danh, chị cũng chưa kể cho em nghe tên thật của họ đúng không? Nhưng Silver Crow này, em cũng hơi lười đấy nhé."

"Hả? Ý chị là... sao cơ?" Haruyuki khẽ nghiêng đầu, cậu nghe thấy tiếng bước chân nhỏ xíu đang chạy huỳnh huỳnh dọc hành lang, lấn át cả giọng nói trầm thấp của Kuroyukihime.

"Scarlet Rain. 'Pháo Đài Bất Động', 'Cơn Bão Đẫm Máu'... Chính là Hồng Vương đời thứ hai đấy."

Cái gì?! Cả hai mắt Haruyuki trợn trừng, hàm rớt xuống, não bộ chính thức đình trệ.

Cứ như đã được dàn dựng, cô bé tóc đỏ tái xuất hiện, gần như tông sầm vào cửa phòng tắm. Con bé trông có vẻ đang cực kỳ giận dữ, trên người chẳng có gì ngoài bộ đồ lót trẻ con dễ thương. Nhưng dường như nó chẳng còn buồn che đậy gì nữa, cứ thế hiên ngang lộ ra làn da trắng ngần, khoanh tay trước ngực đầy kiêu hãnh.

Theo phản xạ, Haruyuki vội đảo mắt nhìn đi chỗ khác, và rồi cậu chú ý thấy một vật duy nhất trên người cô bé ngoài bộ đồ lót — quấn quanh cái cổ mảnh khẻ là một thiết bị bóng loáng, tỏa ra sắc đỏ trong suốt đầy mê hoặc. Cậu nhìn trân trân, không tin vào mắt mình.

Cô bé nở một nụ cười hung tợn, cất tiếng hét đầy vẻ ngọt ngào nhưng cũng không kém phần đe dọa: "Burst Link!!"

Rítttttt!!

Dù tiếng rít xé toạc không gian xung quanh đã trở nên quen thuộc, nhưng nó chưa bao giờ thôi khiến Haruyuki rùng mình kinh hãi. Ngay lập tức, mọi giác quan thực tại bị cắt đứt, dòng chữ "HERE COMES A NEW CHALLENGER!" (Một đối thủ mới xuất hiện!) bùng lên trong bóng tối trước khi tầm nhìn của cậu quay trở lại.

Thế nhưng, thứ cậu thấy không còn là phòng tắm nhà mình với những tấm ốp tường màu ngà nữa, mà là một không gian rộng thênh thang, cảm tưởng như vài tầng lầu trong chung cư của cậu đã bị đập thông với nhau.

Haruyuki đang chìm sâu vào thế giới ảo của Brain Burst. Thế giới xung quanh cậu là một chiến trường ảo được tái tạo từ dữ liệu của mạng lưới camera xã hội phủ khắp Nhật Bản. Nhưng vì thông thường trong nhà dân không có camera, nên hệ thống đã tự động suy luận và tạo ra một khung cảnh giả lập — hay nói cách khác là một sự hư cấu của phần mềm.

Lần này, khu chung cư trông như thể quay ngược thời gian về thời điểm đang xây dựng. Những sàn bê tông trần trụi trải dài, chỉ có những cột thép hình chữ I đâm thẳng lên không trung.

Trong không gian khắc nghiệt này, Haruyuki và cô bé đối diện với nhau bằng xương bằng thịt, dù chỉ trong nửa giây ngắn ngủi. Tuy nhiên, ngay sau đó, màu sắc và hình dáng cơ thể họ bắt đầu biến đổi, trở thành những bản ngã khác: các Đấu sĩ (Duel Avatar).

Một luồng sáng bạc bao phủ lấy đôi tay chân tròn trịa của Haruyuki, vừa bao bọc vừa thu hẹp chúng lại, kéo dài ra và hình thành nên những cánh tay cơ khí bọc giáp bạc sáng loáng. Sự biến đổi nhanh chóng lan đến thân mình, khiến vòng bụng của cậu co lại chỉ còn một nửa trong nháy mắt. Khi cơ thể bằng kim loại siêu mịn dần hoàn thiện, một khối cầu ánh sáng trắng nuốt chửng lấy đầu cậu, tạo thành một chiếc mũ bảo hiểm tròn trịa, nhẵn thín như gương.

Cảm nhận được cơ thể đã hóa thân thành Silver Crow, Haruyuki nhìn chăm chăm vào cô bé đứng cách đó vài mét.

Đôi tay chân mảnh khảnh như búp bê của cô bé đột ngột bị bao phủ trong một luồng hào quang đỏ thẫm. Khi vòng sáng dâng lên, nó được thay thế bằng một bộ giáp màu hồng ngọc trong suốt. Vùng bụng và ngực phẳng lì cũng bị nuốt chửng bởi bộ giáp bán trong suốt với hai tông màu chủ đạo là xám đậm và hồng ngọc. Cuối cùng, trong một tia sáng chói lọi, một chiếc đầu hình người máy xuất hiện.

Đó là một chiếc mặt nạ chỉ có hai mắt tròn xẻ dọc. Những chiếc ăng-ten có hình dáng như những lọn tóc buộc nhô ra từ hai bên bộ giáp. Hai bím tóc ấy khẽ nảy lên đầy tinh nghịch; đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc sảo, đỏ rực rỡ.

Đây... đây là Hồng Vương sao?

Vẫn đứng chết trân, Haruyuki quan sát kỹ thực thể Duel Avatar trước mặt. Cô bé thật nhỏ bé, chiều cao chắc chẳng quá 130cm. Thứ duy nhất trông giống vũ khí là một khẩu súng ngắn trông như đồ chơi lủng lẳng bên hông phải.

"Ơ... ừm." Miệng cậu tự động cử động, âm thanh mang hiệu ứng kim loại thoát ra từ bên dưới chiếc mũ gương. "Em thực sự là..."

Em thực sự là một trong Lục Vương Thuần Sắc, một Burst Linker cấp chín, một trong bảy người duy nhất cai trị Thế giới Gia tốc sao?

Ngay khi cậu định thốt ra câu hỏi đó, không gian phía sau Duel Avatar bé nhỏ bỗng nhiên méo mó và biến dạng. Bốn khối thô kệch lấp lánh sắc đỏ thẫm hiện ra như được gọi về từ hư không, nhanh chóng bao bọc lấy tay chân cô bé. Những tấm giáp theo sau, cuộn lên từ hai bên, che kín hoàn toàn cơ thể mảnh mai.

"Cái..." Haruyuki há hốc mồm nhìn Duel Avatar màu đỏ thẫm chỉ trong tích tắc đã tăng kích thước gấp nhiều lần so với cậu.

Tuy nhiên, quá trình lắp ghép giáp trụ vẫn chưa dừng lại. Với những tiếng đập trầm đục và nặng nề, những cột lục giác khổng lồ, những ống trụ, những tấm kim loại liên tiếp xuất hiện và khớp lại với nhau. Duel Avatar đó cao vọt lên gần chạm trần nhà, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách hai mét với Silver Crow khiến cậu phải hốt hoảng lùi lại. Rồi nó vượt qua cả mốc ba mét.

Vài giây sau, khi sự tĩnh lặng quay trở lại, thứ đang sừng sững trước mắt Haruyuki chỉ có thể gọi là một cỗ xe tăng, hoặc một pháo đài di động. Hai họng pháo khổng lồ từ hai cánh tay từ từ vươn lên, khói trắng bốc ra từ các khe tản nhiệt khắp nơi. Ở trung tâm của kho vũ khí khổng lồ đó, hai con mắt đỏ rực lộ ra qua khe hở, nhìn cậu trừng trừng.

"Không thể nào..." Haruyuki lẩm bẩm, đúng lúc dòng chữ "FIGHT!!" (CHIẾN!!) lóe lên rực rỡ trước mắt rồi nổ tung thành hư vô.

Kệ đi! Trước mắt cứ chạy đã!! Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Haruyuki định quay đầu bỏ chạy thì khựng lại ngay lập tức.

Đối thủ thuộc hệ đỏ tấn công tầm xa. Cái thực thể pháo đài khổng lồ này chắc chắn là một ác quỷ trong những đòn đánh từ xa. Ngoài hai khẩu pháo chính bên trái và phải, những hộc trên vai chắc chắn là ổ chứa tên lửa, còn họng súng ngắn nhô ra phía trước có lẽ là súng máy. Chạy xa khỏi một đối thủ như thế này chẳng khác nào tự sát.

fe2617e1-c77f-44c9-b754-691bc79424f3.jpg

Đánh giá tình hình xong, Haruyuki lấy hết can đảm quay lại đối mặt với kẻ thù. Cậu đứng im như phỗng dưới cái nhìn đỏ rực của pháo đài Scarlet Rain.

"Ồ, không chạy à? Gan đấy chứ," Hồng Vương cất lời, giọng nói vừa mang âm hưởng kim loại vừa có nét đáng yêu.

"E-e-em sợ quá không bước nổi chân đây này," cậu đáp lại một cách thảm hại, mắt không ngừng soi xét từng centimet của vị vua kia.

Trong game, chiến thuật thường thấy để đối phó với loại boss khổng lồ đầy trang bị này là liều mạng tiếp cận từ các góc chết để đánh vào điểm yếu. Tấn công trực diện rõ ràng là tự nộp mạng, còn hai bên sườn chắc chắn nằm trong tầm ngắm của kho vũ khí có thể xoay chuyển. Vậy thì, chỉ còn cách vòng ra phía sau. Nếu cậu có thể dốc toàn lực lao quanh con bé và bám lấy lưng nó...

Dường như nhận ra ý đồ của Haruyuki, Scarlet Rain cười khúc khích. "Nói năng dễ thương đấy! Nhưng anh không quên rồi chứ?"

"Hả? Quên... quên cái gì cơ?"

"Cái việc mà..." Khẩu pháo chính bên tay phải con bé đột ngột chuyển động, nhắm thẳng vào Haruyuki. "...Tôi đã bảo là tôi sẽ giết chết anh, đồ biến thái!!"

"Cái đó là tai nạn thôi màaaaa!!" Haruyuki hét lên đáp trả, đạp mạnh xuống đất. Cậu lao đi như một tia chớp về phía sườn trái đối phương, rồi ngoặt gấp hướng về phía sau lưng nó.

Tốc độ xoay người của Scarlet Rain khi bám theo Haruyuki nhanh đến đáng kinh ngạc so với thân hình đồ sộ đó, nhưng dù vậy, nó vẫn không theo kịp vận tốc lao vút của Silver Crow — một Duel Avatar vốn chỉ chuyên về tốc độ.

"Mà chính em mới là người tự tiện xông vào phòng tắmmmmm!!" Lại hét lên một tiếng khi áp sát, Haruyuki không ngần ngại lao tới, lưng đối phương cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Đúng như dự đoán, phía sau nó chẳng có gì ngoài những lá tản nhiệt dài và các ống phản lực; cậu không thấy vũ khí nào cả. Cậu nhắm thẳng vào nơi lớp giáp mỏng nhất, khu vực nối giữa ổ tên lửa và lá tản nhiệt, giơ nắm đấm phải lên và—

Ống phản lực?

Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, bốn ống phản lực màu đen bỗng phun ra những luồng lửa dữ dội.

"Nóng quáaaaa!!" Haruyuki kêu gào, ngay lập tức bị nhấn chìm trong biển lửa. Cảm giác nóng rát tột độ khiến thanh HP ở góc trên bên trái màn hình sụt giảm liên tục.

Nhưng cậu không thể dừng lại. Sát thương này vẫn chưa đến mức phải lo ngại. Silver Crow vốn thuộc hệ kim loại nên có khả năng kháng nhiệt khá tốt.

"Lửa không có tác dụng với Silver Crow đâu!!"

Trúng rồi! Haruyuki dồn hết sức vào một cú Punch (Đấm), nện thẳng vào khớp nối ở lớp giáp sau. Nhưng...

"Mơ hão đi, nhóc!!" Scarlet Rain gầm lên đầy sảng khoái, cứ như có thể thấy được điệu cười của con bé hiện hình trong không khí, đúng lúc những nắp đậy trên vai nó bật mở.

Nhìn thấy vô số tên lửa nhỏ li ti bay ra, mắt Haruyuki trợn tròn kinh hãi.

Làm sao... Cái này... Chúng ta đang ở trong... tòa nhà mà...

Trong chớp mắt, trần và sàn bê tông, những cột thép — tất cả đều bị nuốt chửng bởi những đóa hoa lửa rực đỏ của các vụ nổ. Ngay trên đầu Haruyuki, trong khi cậu đang tuyệt vọng né tránh một quả tên lửa lao trực diện, những vết nứt lan ra trên bê tông như mạng nhện, và cả cấu trúc bắt đầu sụp đổ.

"Không xong rồi!" Cậu vừa kịp tránh một khối mảnh vụn khổng lồ đang rơi xuống, mặt sàn dưới chân cũng đang sụp xuống với tốc độ không tưởng.

"Không đời nào?!" Hét lên thất thanh, Haruyuki vắt chân lên cổ mà chạy. Cậu không thể cứ đứng đó mà lo chuyện áp sát kẻ thù được nữa. Họ đang ở tầng 23, cách mặt đất rất xa. Nếu bị chôn vùi trong vụ sụp đổ này, thanh HP của cậu chắc chắn sẽ biến mất trong tích tắc.

Vì tất cả những gì còn lại của khu chung cư cũ chỉ là sàn và cột, nên cậu có thể nhìn thấy ánh sáng từ bên ngoài cách đó vài chục mét. Lạng lách qua những mảng sàn đang lở loét và dùng tay chân phá tan những khối bê tông đang rơi xuống, cậu liếc nhìn thanh năng lượng tuyệt kỹ (special-attack gauge) bên dưới thanh máu.

Cả sát thương cậu gây ra lẫn nhận vào đều không quá nghiêm trọng, nhưng có lẽ vì các điểm phá hủy môi trường cũng được tính vào, nên thanh năng lượng của cậu đã xanh được khoảng 20%. Điều đó có nghĩa là—

Cậu có thể bay!!

Haruyuki hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực vào hai bả vai. Những lá kim loại xếp gọn sau lưng bật ra với một tiếng "cạch" khô khốc. Cậu rung đôi cánh với tần số cao và tăng tốc cú lao.

"Xông lênttttt!!" Hét lớn một tiếng, cậu lao thẳng ra bầu trời xám xịt phía trước và gieo mình xuống không trung.

Nhà của Haruyuki nằm gần đỉnh của khu chung cư cao tầng. Do đó, ngay khoảnh khắc nhảy khỏi tòa nhà, toàn cảnh thành phố từ Koenji đến Shinjuku đột nhiên trải rộng trước mắt cậu. Một bức tranh toàn cảnh tuyệt đẹp, nhưng cũng giống như khu chung cư của cậu, các tòa nhà đều đã biến thành những khối kiến trúc đơn điệu với khung thép nhô ra khỏi xi măng. Đây chắc chắn là giai đoạn "Phong hóa" (Weathered). Cậu nhớ không lầm thì đặc tính của nó là: dễ vỡ, nhiều bụi và hay có gió giật đột ngột.

Vừa suy nghĩ, Haruyuki vừa giảm bớt gia tốc của đôi cánh kim loại và lơ lửng trên không trung. Cậu liếc nhìn thanh tuyệt kỹ; chỉ còn lại một chút. Với đà này, cậu chắc chỉ đủ năng lượng để bay liên tục trong ba phút.

Khi nhìn lại, tòa tháp chung cư khổng lồ đang bị xẻ làm đôi từ chính giữa, một giai đoạn khác trong quá trình sụp đổ tàn nhẫn của nó.

"Ôi... nhà của mình..." cậu vô thức thốt lên. Dù cái "nhà" đó chỉ là những khối đa giác do hệ thống tạo ra, nhưng đây là lần đầu tiên nhà thật của cậu bị phá hủy trong một trận Duel.

"Thật là quá đáng." Lắc nhẹ chiếc đầu bọc kín mũ bảo hiểm, Haruyuki nhìn khu chung cư chỉ còn là một đống đổ nát bên dưới. Hồng Vương dường như cũng bị cuốn vào vụ tàn phá khủng khiếp do chính mình gây ra và không thấy tăm hơi đâu. Hóa ra ngay cả một pháo đài cũng bất lực trước sự tàn phá kiểu này.

Cậu nghiêng đầu tự hỏi không biết con bé đang định làm cái quái gì, rồi bắt đầu hạ cánh. Nhưng ngay lúc đó, cậu chợt thấy một điều kinh hãi.

Thanh máu của Scarlet Rain không hề giảm. Dù nó vơi đi một chút, khoảng 30%, nhưng đó không phải là con số có thể gọi là bị trọng thương. Và thanh tuyệt kỹ của nó thì đang tỏa sáng rực rỡ, đã nạp đầy hoàn toàn.

Phải rồi. Phá hủy một địa danh khổng lồ như thế sẽ mang lại cho nó một lượng điểm thưởng cực lớn. Nghĩa là đợt nã tên lửa điên cuồng của Hồng Vương không phải để ngăn cản Haruyuki tấn công sau lưng hay để bẫy cậu trong vụ sụp đổ.

Đột nhiên, vài tia sáng đỏ rực bắn lên từ đống đổ nát ngay dưới mũi cậu. Cùng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên: "Heat Blast Saturation!!" (Nhiệt Chưởng Bão Hòa!!)

Một loại cộng hưởng kỳ lạ làm rung chuyển không khí, một âm thanh sấm sét suýt chút nữa làm nổ tung màng nhĩ của Haruyuki khi cậu nhìn thấy một luồng hỏa long xuyên qua tàn tích của khu chung cư, vươn thẳng lên trời.

"Eeeeaaaah!!" cậu thét lên, rung đôi cánh trái mạnh hết mức có thể để cố gắng né tránh luồng sáng bằng một cú lộn vòng điêu luyện. Nhưng...

Phạm vi của luồng hỏa lực đó quá lớn. Không thể né tránh hoàn toàn tia sáng vốn to ngang ngửa cơ thể mình, cánh tay trái của Silver Crow đã chạm phải vùng nhiệt luân chập chờn. Có tiếng xèo xèo vang lên ngay dưới khuỷu tay, và phần cẳng tay của cậu bốc hơi biến mất.

Thanh HP sụt xuống 15%, và một cơn nóng rát tàn nhẫn bủa vây lấy cậu. Nhưng Haruyuki gần như không hay biết gì về hai điều đó. Vì đang mải tập trung vào luồng nhiệt vừa sượt qua mình, cậu không thấy nó tiếp tục vươn về phía đông và thổi bay nửa trên của tòa nhà chính phủ Shinjuku cao sừng sững cách đó ba trăm mét.

"Không thể nào..." Lại là những từ ngữ bàng hoàng mà cậu đã thốt ra quá nhiều lần trong trận chiến này. Há hốc mồm đằng sau lớp mặt nạ bạc, cậu chuyển hướng nhìn về đống đổ nát của khu chung cư.

Hồng Vương lừng lững bước ra từ một vết cắt khổng lồ trên đống gạch vụn. Bộ giáp hồng ngọc tuyệt đẹp bao phủ cơ thể nó hoàn toàn nguyên vẹn. Các ống phản lực sau lưng và dưới chân lấp lánh tia lửa, khói trắng bốc ra từ họng súng bên tay trái.

"Ồ, đang bay kìa! Cao ghê nhỉ!" Hồng Vương vừa nói vừa như đang hát, ngước nhìn Silver Crow bằng đôi mắt tròn xoe từ khe hở trên bộ giáp trước. "Tôi luôn muốn thử cái này, bắn pháo phòng không ấy. Trong phim khoa học viễn tưởng trông vui cực. Cứ thế thổi bay mọi thứ đi."

Cạch cạch.

Với một tiếng động kim loại vang dội, các hộc tên lửa trên hai vai nó mở toang, khẩu pháo chính bên phải vươn lên, và góc độ của bốn khẩu súng máy phía trước cũng thay đổi.

Run rẩy dữ dội, Haruyuki nhớ lại những cảnh tượng như thế này trong phim và anime. Người máy nhỏ bé cố gắng lách qua bức tường hỏa lực phòng không dày đặc của pháo đài kẻ thù để áp sát. Và chúng hầu như luôn bị bắn hạ như những con sâu cái kiến rồi nổ tung, miệng không quên gọi tên người yêu hay gì đó đại loại vậy.

Vậy mình sẽ gọi tên "Kuroyukihime" nhé. Dù đó chỉ là biệt danh thôi. Mà gọi tên thật thì ngượng chết mất.

Trong khi cậu đang mải mê với những suy nghĩ trốn chạy thực tại đó, vũ khí chính của đối phương bắt đầu nạp năng lượng, phát ra những tiếng gầm trầm đục. Khoảng một trăm quả tên lửa nhỏ trồi lên từ bệ phóng, các đầu dò tìm mục tiêu lấp lánh.

Trái ngược với thanh tuyệt kỹ của đối phương đã lại đầy ắp — chắc là nhờ điểm thưởng từ việc phá hủy tòa nhà chính phủ — thanh năng lượng của Haruyuki chỉ còn chưa đầy 5%. Cậu có lẽ chỉ đủ sức bay hết tốc lực trong tối đa vài phút nữa. Đây không phải phong cách của cậu, nhưng cậu đang ở vào thế buộc phải đặt cược tất cả vào một cú tấn công liều chết thẳng mặt.

"Được rồi, để tôi nói cho em biết, ai cũng biết là chỉ cần một chiếc mecha đơn độc là đủ để hạ gục cả một thiết giáp hạm khổng lồ rồi!" Tự trấn an bản thân, Haruyuki vào tư thế lao tới ngay trên không trung.

"Làm như một cái mecha chứa đầy sự biến thái như anh mà làm được chuyện đó ấy, đồ ngốc!" Hồng Vương đáp trả đanh thép và hét lớn: "Hailstorm Domination!!" (Mưa Đá Thống Trị!!)

Zzgrrm! Tằng tằng tằng tằng! Đoàng đoàng đoàng!

Ba loại tiếng súng đồng loạt vang rền khi pháo chính, tên lửa và súng máy cùng lúc khai hỏa. Về cơ bản, đây chính là "phiên bản nâng cấp" của những đòn tấn công phòng không tầm xa từng khiến Haruyuki khốn đốn bấy lâu nay. Tuần trước và tuần trước nữa, cậu đã bị bắn hạ bởi hỏa lực thậm chí còn chưa bằng một phần mười thế này.

Vậy mà, không hiểu sao, ngay lúc này cậu lại không hề sợ hãi hay nản lòng. Có lẽ đó là sự lãnh đạm tuyệt đối khi đối mặt với một kẻ thù mạnh hơn mình quá nhiều, nhưng lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, Haruyuki cảm thấy một luồng nhiệt trào dâng, như thể máu trong toàn bộ cơ thể đang sôi sục. Và luồng nhiệt đó chính là sự phấn khích của một trận Duel.

"Nnngyaaah!!" Với một tiếng hét xung trận, cậu lao đi trên không trung về phía bên phải, bằng cách nào đó né được luồng nhiệt từ pháo chính. Nếu bị trúng trực diện phát đó, cậu sẽ bốc hơi ngay lập tức. Luồng sáng sượt qua bên sườn cậu, đục một lỗ lớn vào tòa tháp Park Tower hoặc tòa nhà NS gần đó.

Nhưng đối phương dường như đã lường trước được nước đi này. Vô số tên lửa nhỏ bao vây lấy cậu, các đầu dò nhấp nháy.

Hít một hơi thật sâu, Haruyuki dồn hết tâm trí vào những chuyển động siêu tốc. Để đánh lạc hướng đám tên lửa đang bay theo đường thẳng, cậu ngoặt lại một góc hơn chín mươi độ. Bị rung chuyển bởi vụ nổ của đám tên lửa đã mất mục tiêu, cậu tiếp tục dụ đám tiếp theo và né tránh vụ nổ đó. Silver Crow bay lượn, vẽ nên những đường zigzag trên bầu trời như một chiếc UFO, vô số vụ nổ nở rộ sau lưng cậu.

Lạ thay, cậu cảm thấy mình có thể nhìn rõ quỹ đạo của đám tên lửa và làn đạn từ súng máy. Cậu không chắc đây có phải là thành quả từ khóa huấn luyện trong căn phòng trắng kia hay không...

Ở đỉnh điểm của giới hạn bay tốc độ cao, Haruyuki chợt cảm thấy vô cùng bực bội với bản thân. Tại sao cậu không thể di chuyển như thế này trong các trận Territory Battle mỗi cuối tuần? Tại sao chỉ với một khẩu súng trường nhắm vào, chân cậu — không, đôi cánh của cậu — lại tê cứng và khiến cậu rơi xuống đất? Nếu đổ lỗi cho áp lực, thì đáng lẽ lúc này cậu phải chịu áp lực lớn hơn gấp bội khi đấu một chọi một với Hồng Vương khét tiếng chứ.

Mình nhanh thế này cơ mà. Mình có thể bay như thế này cơ mà. Vậy tại sao mình lại cứ như một gã vụng về ăn đạn mỗi khi thực chiến? Mình cần phải mạnh hơn nữa. Mình phải mạnh hơn, thăng cấp, và rồi chị ấy sẽ—

912ca6bf-6655-45d9-9adf-b30d5e6e004e.jpg

"...Ngh!" Cậu nghiến răng đằng sau lớp mặt nạ, tốc độ bay giảm đi một chút, khiến cậu lỡ mất một kẽ hở thoát hiểm duy nhất. Ba mươi quả tên lửa còn lại đang vây khốn cậu từ mọi hướng. Phía sau là làn đạn súng máy liên hồi. Và bên dưới mặt đất, vũ khí chính bên trái của Scarlet Rain đã nạp xong và bắt đầu khóa mục tiêu vào cậu.

"Ch-chết tiệt!"

Haruyuki đạp văng một quả tên lửa đang lao tới trước mặt, vụ nổ thổi bay cả đầu ngón chân cậu. Mượn lực phản chấn, cậu xoay người lao thẳng xuống dưới trong một cú rơi "được ăn cả ngã về không". Thế nhưng, họng pháo khổng lồ của vũ khí chính đang trực chờ sẵn ở đó.

Đúng lúc đó, một cơn gió lốc thổi qua chiến trường, một hiệu ứng địa lý của giai đoạn Phong hóa. Một đám bụi lớn bốc lên từ nền bê tông trần và mặt đất, tầm nhìn của cậu ngay lập tức bị che phủ bởi một màu xám xịt. Đám tên lửa xung quanh mất mục tiêu và buộc phải tự nổ liên tiếp.

Chính là lúc này!!

Haruyuki mở to mắt, dồn toàn bộ tâm trí vào sắc đỏ lấp lánh sâu trong cơn bão cát, lao xuống theo đường xoắn ốc.

Tia sáng từ pháo chính khai hỏa, xuyên qua tâm của quỹ đạo đó, nhưng chẳng thiêu rụi được gì ngoài không trung.

"Aaaaah!!" Tiếng hét xung trận thoát ra từ môi, Haruyuki đổi tư thế, hóa thành một tia sáng lao thẳng xuống bằng đôi chân. Cậu đặt cược tất cả vào một cú Kick (Đá) vào kẽ hở giữa hai bệ phóng tên lửa mà cậu nhìn thấy lờ mờ trên người Scarlet Rain. Nếu tung được một cú chí mạng, cậu có thể lật ngược thế cờ.

Thế nhưng.

"Cái gì?!"

Khi những đầu ngón chân còn lại của cậu chụm lại như mũi kiếm lao tới, cái thực thể pháo đài khổng lồ bỗng nhiên vỡ vụn. Các hộc chứa và vũ khí chính tách rời và tháo gỡ cùng với các tấm giáp. Duel Avatar của cô bé mảnh khẻ hiện ra ở trung tâm, con bé nhìn cậu rồi lách sang bên nhanh như chớp, né gọn cú Kick của Silver Crow.

Haruyuki đâm sầm xuống đất tạo thành một cái hố lớn với tiếng va chạm chát chúa, cậu ngã một cách vụng về, và có thứ gì đó gõ vào mũ bảo hiểm của cậu một tiếng "cốp". Quay mặt lại, cậu thấy họng của một khẩu súng nhỏ. Bản thể thực sự của Scarlet Rain, Duel Avatar của cô bé tí hon, đang chĩa một khẩu súng lục màu đỏ thẫm vào Haruyuki bằng bàn tay phải nhỏ nhắn.

Ngay khoảnh khắc con bé né được cú đá đó một cách dễ dàng, mình đã thua. Dù thầm thừa nhận điều đó trong lòng, nhưng Haruyuki vẫn cố chấp hét lên: "Em nghĩ một thứ đồ chơi như thế mà xuyên thủng được giáp của anh sao?"

Chỉ truyền qua ống kính của hai con mắt tròn, một nụ cười nở rộ rõ rệt sau lớp mặt nạ của Hồng Vương. "Nếu tôi nói khẩu súng này mới chính là vũ khí mạnh nhất của tôi, anh có tin không, anh hai?"

Haruyuki hít một hơi thật sâu, thở ra hết cỡ rồi giơ cả hai tay lên — dù tay phải của cậu đã bị thổi bay mất.

"Anh tin. Em thắng rồi, Scarlet Rain."

Hồng Vương lại cười một lần nữa rồi hỏi: "Vậy anh giúp tôi một việc nhé?"

"Hả? Việc gì cơ...?"

Chắc không phải con bé định bảo mình phản bội Quân đoàn Đen đâu nhỉ. Chuyện đó thì tuyệt đối không. Haruyuki hoảng loạn trong lòng, nhưng câu trả lời của con bé lại nằm ngoài mọi dự đoán.

Đột nhiên trở nên đầy vẻ đe dọa, cô bé hống hách yêu cầu: "Cho tôi gặp người giám hộ của anh đi. Ở thế giới thực... Cả hai chúng ta, bằng xương bằng thịt."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!