Một ngày 22 tháng Giêng rực nắng. Thứ Năm, 12:05 trưa.
Dụi đôi mắt vẫn còn thèm ngủ, Haruyuki lững thững đi dọc hành lang tầng một trường Trung học Umesato để hướng về phía nhà ăn sinh viên.
Đêm qua, cuối cùng cậu vẫn phải ngủ trong phòng mình, trong khi cô em họ Tomoko — hay nói đúng hơn là Hồng Vương trong lốt vỏ đó — lại chiếm chệ trên chiếc sofa giường ngoài phòng khách. Dĩ nhiên, cậu làm gì có đủ "gan hùm" để mà đánh một giấc ngon lành trong tình cảnh trớ trêu như vậy.
Mục tiêu thực sự của Hồng Vương là gì? Tại sao con bé lại bày ra cái trò đóng vai em gái ngọt ngào rồi còn nướng bánh quy? Và con bé định bàn bạc chuyện gì khi yêu cầu gặp Kuroyukihime — người còn được biết đến với danh hiệu Hắc Vương?
Dù đã cố nghiêm túc suy ngẫm về những câu hỏi đó, nhưng chẳng hiểu sao, cảnh tượng trong phòng tắm tối qua cứ như một cuộn phim hỏng, cứ tua đi tua lại trong tâm trí Haruyuki. Aaaaah, mình đúng là một tên biến thái thực thụ rồi, nhưng biết làm sao được, mình cũng chỉ là một thằng nhóc mười ba tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn thôi mà... Nhưng mình đã có Kuroyukihime rồi cơ mà...
Bình minh ló dạng khi cậu vẫn còn đang mải vật lộn với mớ bòng bong trong đầu. Haruyuki vội vàng lùa sạch bát ngũ cốc, cố gắng không làm thức giấc Hồng Vương vẫn đang ngủ say, rồi rời nhà sớm hơn thường lệ. Nhờ sự trợ giúp đắc lực từ chuông báo thức trên Neurolinker, cậu cũng lê lết qua được các tiết học buổi sáng. Nhưng khi giờ nghỉ trưa gần kề, một luồng hưng phấn mãnh liệt — xuất phát từ mong muốn được gặp lại Kuroyukihime — đã khiến cậu tỉnh táo hẳn ra, đến mức chỉ chờ chuông vừa reo là đã lao vút ra khỏi lớp.
Bước vào nhà ăn vẫn còn thưa thớt bóng người, cậu lách qua mấy dãy bàn dài và gần như chạy bộ vào khu sảnh chờ bên cạnh.
Chị ấy đang ngồi ở chiếc bàn tròn màu trắng thanh nhã nằm tận phía cuối. Haruyuki nín thở, đứng chôn chân nhìn bóng hình khoác áo đen đang tĩnh lặng ở đó. Dưới ánh nắng giữa đông rực rỡ tràn qua khung cửa sổ sau lưng, trông chị như đang tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ.
Dù đã chứng kiến cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần suốt ba tháng qua, nhưng mỗi khi nhìn thấy, trái tim cậu vẫn không khỏi lỗi nhịp. Cậu cảm thấy sự tồn tại của chị, đẹp như một bức họa hoàn mỹ giữa đời thực này, chẳng khác nào một phép màu.
Đang chống cằm chăm chú nhìn vào cuốn sách dày cộm đặt trên bàn, cô gái mang tên Kuroyukihime khẽ ngẩng đầu lên. Ánh nắng mềm mại nhảy nhót trên mái tóc đen dài xõa ngang vai. Gương mặt tuyệt mỹ của chị nở một nụ cười nhẹ, tựa như đóa hoa bừng nở giữa cánh đồng tuyết trắng tinh khôi.
"Chào em. Buổi sáng tốt lành, Haruyuki."
Dù đang chìm đắm trong hạnh phúc khi được nghe chất giọng trầm ấm, mượt mà ấy gọi tên mình, Haruyuki vẫn cảm thấy xấu hổ khi nhớ lại những trận thua thảm hại gần đây. Cậu vừa bước đến bàn vừa cúi đầu thấp xuống.
"Chào chị buổi sáng! Chị, ừm..."
Hôm nay chị vẫn đẹp như mọi khi.
Đó là những lời cậu khao khát được thốt ra, nhưng cổ họng lại cứng đờ, không thể thốt nên lời bằng giọng thật. Cuối cùng, một câu nói khác lại buột ra: "Hôm nay chị lại đến sớm nữa sao? Em chưa bao giờ thắng được chị trong khoản này cả."
"Chuyện đương nhiên thôi. Lớp khối bảy ở tầng ba, còn lớp khối tám của chị ở tầng hai mà." Chị nhún vai một cách thản nhiên.
Kéo ghế ngồi xuống cạnh chị, Haruyuki đáp: "D-Dù vậy thì mỗi ngày chị vẫn..."
"Chị không muốn để em phải chờ, nên chị thà là người đứng đợi. Như vậy, chị có thể ghi nhớ từng khoảnh khắc quý giá này, ngay từ giây phút em xuất hiện ở cửa ra vào." Chị lại mỉm cười, đôi môi tựa như cánh hoa loa kèn đen đang hé nở.
Vừa sung sướng vừa tự ti khi thấy những lời ngọt ngào và nụ cười ấy lại dành cho cái thân hình mập mạp, xấu xí của mình, Haruyuki khẽ thở hắt ra.
Thật không thể tin nổi. Một đàn chị tuyệt vời như thiên thần thế này lại chính là vị huấn luyện viên ác ma khét tiếng trong Thế giới Gia tốc sao.
Cá nhân cậu thì chỉ muốn dành trọn thời gian để ngắm nhìn vẻ đẹp này, nhưng cậu biết hôm nay điều đó khó lòng xảy ra. Một khi cậu kể lại tình hình đêm qua, chắc chắn Kuroyukihime dịu dàng sẽ biến ngay thành "đóa huệ đen" chết chóc đầy uy nghiêm.
Đang định nhìn chị thêm một giây nữa cho bõ công mong nhớ, thì chị đã mở lời:
"Nhắc mới nhớ. Cuộc gọi tối qua là sao vậy? Đang nói chuyện thì em im bặt, rồi đột nhiên chúc ngủ ngon và dập máy. Chị nhớ không nhầm... lúc đó em đang hỏi về Hồng Vương?"
"Ồ... ừm... đúng là vậy..."
Trong cái giây em im lặng đó, em đang phải chiến đấu với chính Hồng Vương đấy chị ạ.
Chắc chắn chị sẽ không tin nếu cậu cứ thế huỵch toẹt ra. Bởi lẽ các vị Vương cấp chín chẳng bao giờ cần phải kiếm Điểm Gia tốc (Burst Point) từ các trận Duel thông thường nữa, nên họ gần như không bao giờ lộ diện trên chiến trường.
Cực chẳng đã, Haruyuki đành phải kể lại toàn bộ câu chuyện, từ đầu chí cuối, bắt đầu từ đoạn "Anh ơi! Anh về rồi!" — dĩ nhiên là cậu đã khéo léo "cắt bỏ" cái phân cảnh nhạy cảm trong phòng tắm.
Vài phút sau.
Kuroyukihime, với biểu cảm 30% là kinh ngạc và 70% là giận dữ, siết chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu.
"Cái con bé ngốc nghếch đó! Thật là quá quắt!"
Chị suýt chút nữa đã hét lên và đập bàn, nhưng kịp kìm lại vì thấy vài học sinh khác đang bưng khay đồ ăn bước vào sảnh. Họ ném những cái nhìn đầy hoài nghi về phía Haruyuki và Kuroyukihime — một cảnh tượng dù đã quen thuộc nhưng vẫn khiến người ta khó tin — rồi chọn một cái bàn cách đó không xa.
Khác với Haruyuki, Kuroyukihime chẳng thèm bận tâm đến xung quanh. Chị hít thở sâu vài lần, nắm đấm vẫn lơ lửng cách mặt bàn khoảng 5cm, rồi cuối cùng cũng hạ tay xuống một tiếng "thịch" khô khốc.
"Chị rất muốn mắng là đáng lẽ em phải nhìn thấu con bé ngay từ đầu, nhưng... một cuộc tấn công bằng 'kỹ thuật xã hội' (social engineering) như thế này quả thực nằm ngoài dự kiến. Lại còn do đích thân Hồng Vương thực hiện nữa chứ."
"Đúng không chị? Đúng mà." Nhận thấy chị không "bùng nổ" như mình tưởng, Haruyuki vội vàng gật đầu lia lịa.
Gương mặt chị cuối cùng cũng giãn ra thành một nụ cười cay đắng, chị lắc đầu nói khẽ: "Dù sao thì... chuyện này cũng có cái may của nó. Được trực tiếp Duel với một vị Vương là một trải nghiệm vô cùng quý giá. Dù em có tích góp bao nhiêu điểm đi nữa cũng chưa chắc mua được cơ hội đó đâu. Vậy, Hồng Vương đời thứ hai thực tế như thế nào?"
"Kinh khủng lắm chị ạ. Chỉ với một chiêu, con bé thổi bay một nửa tòa nhà chính phủ... rồi phá nát luôn nhà em trong chớp mắt." Haruyuki nhớ lại luồng hỏa lực siêu cấp đó và rùng mình. Nhìn cậu như vậy, Kuroyukihime bật cười: "Đó chính là sức mạnh của một khả năng chuyên biệt hóa đến mức cực đoan. Chị nghe nói Scarlet Rain đã dồn toàn bộ điểm thưởng thăng cấp của mình để cường hóa đòn tấn công nhiệt tầm xa. Mà nhắc mới nhớ, Hồng Vương có di chuyển chút nào trong trận đấu không?"
"Hả?" Haruyuki ngơ ngác mất một lúc, chớp mắt liên hồi trước khi nhận ra ẩn ý của chị.
Phải rồi. Nhớ lại thì Scarlet Rain đã biến hình ngay trước mắt cậu, khoác lên mình bộ khí tài pháo đài nặng nề đó, và rồi không hề nhúc nhích một phân cho đến tận khi con bé xả đạn phòng không điên cuồng sau khi san bằng khu nhà của cậu.
Nhưng khoan đã.
Đến tận giây phút cuối cùng của trận đấu, khi con bé né cú lao trực diện của Haruyuki, Hồng Vương chắc chắn đã di chuyển, dù chỉ là một bước chân—
"Ồ, con bé có di chuyển. Nhưng chắc chỉ khoảng 5cm thôi chị ạ."
Nghe thấy vậy, Kuroyukihime vỗ tay cười rạng rỡ. "Chà! Đúng là danh bất hư truyền! Cái tên 'Pháo Đài Bất Động' của Scarlet Rain không phải vì con bé không thể di chuyển, mà là vì con bé chẳng bao giờ cần phải di chuyển cả. Có lời đồn rằng trong một trận hỗn chiến quy mô lớn, Hồng Vương đã tiêu diệt gần ba mươi kẻ địch mà không cần rời khỏi vị trí xuất hiện ban đầu dù chỉ một bước."
"Oa..." Haruyuki thốt lên đầy thán phục. Vậy mà cậu lại dại dột lao thẳng vào một đối thủ như thế. Đúng là điếc không sợ súng mà. "N-Nếu biết trước, em đã xin hàng ngay từ đầu rồi. Ý em là, khi biết mình đối đầu với một vị Vương, người ta thường sẽ từ chối ngay lập tức. Nhưng vì danh hiệu 'Lục Vương Thuần Sắc', em cứ đinh ninh Hồng Vương phải là một cái gì đó màu đỏ cơ," cậu nói.
Kuroyukihime vẫn giữ nụ cười trên môi: "Bởi vậy chị mới bảo em cần phải học hỏi nhiều hơn nữa. Trong Thế giới Gia tốc, người nắm giữ biểu tượng màu đỏ, không ai khác chính là Red Rider—" Nói đến đây, chị bỗng khựng lại.
Haruyuki ngây người nhìn nụ cười trên môi chị tan biến. Sắc máu rút sạch khỏi làn da trắng ngần, khiến gương mặt chị tái nhợt như băng giá.
"C-Kuroyukihime...?"
"Không, không có gì đâu." Giọng nói và đôi mắt chị lúc này hoàn toàn vô hồn.
Với biểu cảm trống rỗng, chị từ từ cúi mặt xuống. Cậu thấy bàn tay phải của chị trên mặt bàn đang run rẩy, và cuối cùng — dù hơi muộn — cậu cũng hiểu ra lý do.
Hồng Vương tiền nhiệm. Red Rider.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy cái tên đó từ chính miệng chị. Nhưng cậu đã biết tại sao người Burst Linker mang cái tên đó lại rời bỏ Thế giới Gia tốc. Hai năm trước, Kuroyukihime — Hắc Vương Black Lotus — đã dùng chính đôi tay mình để chém đầu anh ta. Chị đã làm điều đó ngay trong một cuộc họp của Thất Vương thay vì trên chiến trường Duel thông thường, đánh úp đối thủ ngay khi anh ta đang say sưa diễn thuyết.
Thực tế tàn khốc trong những trận chiến giữa các cấp chín là nếu bạn thất bại dù chỉ một lần, bạn sẽ mất toàn bộ Điểm Gia tốc. Và hiển nhiên, mất hết điểm đồng nghĩa với việc mất vĩnh viễn ứng dụng Brain Burst.
Nhìn bàn tay tái nhợt của Kuroyukihime đang siết chặt, Haruyuki vô thức hỏi: "Kuroyukihime... Hồng Vương tiền nhiệm đó... đối với chị, anh ấy là..."
Anh ấy không chỉ là bạn, mà còn là một người đặc biệt đúng không?
Ngay giây phút cuối cùng, cậu chợt nhận ra câu hỏi này bắt nguồn từ sự ghen tuông ích kỷ của bản thân chứ không phải vì quan tâm đến chị, nên Haruyuki vội vàng im bặt và cúi đầu thật thấp. "Em xin lỗi. Em thật nông nổi. Cả chuyện điện thoại tối qua... và câu hỏi bây giờ nữa. Em thực sự xin lỗi."
"...Không sao. Đừng bận tâm." Giọng chị khàn đặc. "Đây là con đường chị đã chọn. Phản ứng như thế này thật là non nớt. Heh... chị cứ ngỡ mình đã vượt qua được chuyện này từ lâu rồi chứ. Suy cho cùng, chị đã hạ quyết tâm rằng mọi Burst Linker khác đều là đối thủ, là kẻ thù. Vậy mà chỉ một phút sơ hở là lại thế này đây. Thật nực cười." Chị cười buồn và thu tay lại đặt lên gối.
Haruyuki bất thình lình vươn tay ra bao bọc lấy bàn tay ấy. Kuroyukihime giật mình định rụt tay lại, nhưng Haruyuki vẫn kiên trì giữ chặt với một sự bướng bỉnh hiếm thấy.
Dù đang được ánh nắng bao phủ, nhưng tay chị lạnh ngắt như tượng đá. Cậu dường như có thể nghe thấy cả tiếng gân kheo của chị đang căng cứng đến giới hạn.
Cố gắng dùng hơi ấm cơ thể để sưởi ấm bàn tay chị, Haruyuki mở lời: "Em... em..."
Dù trong đầu đã định hình rõ những gì muốn nói, nhưng cậu lại chẳng thể thốt ra thành lời. Mặc kệ những ánh mắt tò mò từ sảnh chờ đang dần đông đúc học sinh, Haruyuki cố gắng mấp máy môi: "Em tuyệt đối sẽ không bao giờ chiến đấu với chị. Tuyệt đối không bao giờ trở thành kẻ thù. Chị là 'người giám hộ' của em, và em là 'con' của chị. Trước khi là những đấu sĩ, chúng ta là gia đình, đúng không chị?"
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát trước khi Kuroyukihime ngẩng mặt lên, nhìn Haruyuki và khẽ gật đầu. Chị mỉm cười dịu dàng, nhưng nụ cười ấy đượm chút buồn.
"Chúng ta đi chỗ khác nhé?" Chị thở dài nói, nhưng lần này chị đã chịu để bàn tay mình yên vị trong tay cậu.
Chị đứng dậy, ôm lấy cuốn sách dày. Haruyuki lạch bạch chạy theo sau: "Ch-Chỗ nào hả chị?"
Chỗ nào chỉ có hai chúng ta thôi.
Thế nhưng, câu trả lời của Kuroyukihime lại vô cùng thực tế: "Chúng ta không thể tự mình quyết định cách đối phó với Scarlet Rain được, đúng không? Chuyện này cần phải được cả Quân đoàn thảo luận. Chúng ta đi mua vài cái sandwich cho bữa trưa đã."
"Ồ... đ-đúng vậy." Haruyuki gật đầu liên hồi, vừa thấy hụt hẫng vừa thấy nhẹ nhõm khi thấy chị đã trở lại bình thường.
Quân đoàn Đen, Nega Nebulus.
Trái ngược với cái tên đầy uy lực của nó, Quân đoàn hiện tại vô cùng nhỏ bé, chỉ có đúng ba thành viên. Người cuối cùng đã phản hồi tin nhắn của Haruyuki bằng một câu ngắn gọn: "Tớ đang ở trên sân thượng."
Rụt cổ lại trước luồng không khí lạnh buốt khi đẩy cánh cửa thép, Haruyuki lờ mờ nhìn thấy một bóng người đang ngồi trên băng ghế phía xa. Dù cậu đang vội vàng bước tới, nhưng bóng hình ấy vẫn ngồi im phăng phắc đến mức cậu tưởng như đó là một bức tranh, dù mang một phong thái hoàn toàn khác với Kuroyukihime.
Dáng người cao, gầy nhưng săn chắc. Gương mặt ẩn dưới lớp tóc mái dài bị gió thổi bay nhẹ nhàng mang một nét sắc sảo, điềm tĩnh tựa như một thanh kiếm Nhật. Ánh mắt hơi cúi xuống, những ngón tay phải đang lướt nhanh trong không trung, chắc hẳn là đang thao tác trên bàn phím ảo; nhưng ngay cả chuyển động đó cũng gợi lên hình ảnh một võ sĩ đang ngồi thiền định.
Nghe thấy tiếng bước chân, chàng trai trẻ ngẩng đầu lên, và Haruyuki vội giơ tay chào. "Này! Xin lỗi vì đã làm phiền cậu học bài nhé. Nhưng cái gì cậu cũng phải lôi ra cái chỗ lạnh chết người này mới chịu được hả, Taku?"
Takumu Mayuzumi — Taku, người bạn thanh mai trúc mã và cũng là đồng đội của Haruyuki — mỉm cười đằng sau cặp kính không gọng. "Nhưng nắng hôm nay đẹp mà? Cậu cũng nên ra ngoài hóng nắng chút đi chứ, Haru." Cậu đứng dậy và cúi chào Kuroyukihime một cách cung kính.
"Chào buổi sáng, Master!"
"Mmm, chào em, Takumu." Kuroyukihime khẽ gật đầu, nở một nụ cười hóm hỉnh. "Chị đã nói bao nhiêu lần rồi, dù đúng là chị là Chủ quân đoàn, nhưng không cần lúc nào cũng phải gọi chị bằng chức danh đó đâu."
"Em xin lỗi. Nhưng gọi thế này khiến em thấy thoải mái nhất." Takumu lùi lại một bước, ra hiệu mời họ ngồi xuống băng ghế.
Vẫn giữ nụ cười đó, Kuroyukihime ngồi xuống, vắt chéo đôi chân thon dài bọc trong lớp tất đen rồi nhướn mày nhìn Takumu: "Để Haruyuki và chị ăn trưa ở đây nhé. Còn em? Em ăn chưa?"
"Vâng, em ăn rồi ạ."
Haruyuki nhìn thấy một hộp cơm được gói ghém gọn gàng đặt ở góc ghế. Cậu cảm thấy cái khăn gói đó trông rất quen và buột miệng: "Chiyu làm cho cậu đúng không? Thế thì hai người phải ăn chung với nhau chứ!"
Takumu cười khổ: "Chúng tớ không giống cậu và Master đâu. Chúng tớ chưa đến mức có thể công khai tình cảm mặn nồng ngay tại trường như thế này."
"Ch-Chúng tớ không có mặn nồng!"
"Chúng tôi không có mặn nồng."
Khi Haruyuki đồng thanh phủ nhận cùng Kuroyukihime, Takumu chỉ cười và đẩy kính lên bằng ngón tay. "Chuyện hai người cứ ngồi nhìn nhau đắm đuối ở sảnh mỗi ngày, với vầng hào quang màu hồng bay phấp phới xung quanh, đã lan truyền tận đến lớp tớ rồi đấy. Thôi, sao cũng được. Tớ không vội nữa. Tớ sẽ chuộc lỗi từng chút một cho những gì tớ đã gây ra."
Haruyuki nghiêm mặt gật đầu. "...Đúng vậy."
Chỉ mới hai tuần trước, Takumu đã chuyển từ ngôi trường ở Shinjuku mà cậu đã theo học suốt bảy năm sang Umesato vào ngày bắt đầu học kỳ ba. Trường cũ của cậu là hệ liên thông từ tiểu học lên đại học, nên Haruyuki từng bảo chuyển trường là một sự lãng phí và cố ngăn cản cậu. Cậu vẫn nhớ Taku đã nỗ lực thế nào cho kỳ thi tuyển sinh đó. Nhưng quyết tâm của Taku là không gì lay chuyển nổi.
Lý do không phải là vì Shinjuku là chiến trường dưới sự kiểm soát của Quân đoàn Xanh. Takumu quyết định dành toàn bộ thời gian để chuộc lại lỗi lầm khi đã hack Neurolinker của cô bạn thanh mai trúc mã cũng là bạn gái mình, Chiyuri Kurashima, vi phạm luật lệ của Thế giới Gia tốc và săn đuổi Kuroyukihime.
Sự chuộc lỗi đó chính là luôn ở bên cạnh Chiyuri và tiếp tục chiến đấu hết mình để bảo vệ Suginami — lãnh địa của Nega Nebulus. Haruyuki tự hỏi liệu ngay cả cặp kính mà Taku bắt đầu đeo vào mùa đông năm nay cũng là một phần của sự quyết tâm đó.
Vào năm 2047 hiện tại, kính mắt đã mất đi chức năng ban đầu là công cụ điều chỉnh thị lực và trở thành một món đồ thời trang, vì Neurolinker trên cổ mỗi người đều được trang bị tính năng bù trừ thị giác mạnh mẽ. Nhưng cặp kính xanh của Takumu không phải là phụ kiện. Đó là kính thuốc thực thụ. Nói cách khác, Takumu đã ngừng dùng Neurolinker để điều chỉnh chứng cận thị — hệ quả của việc học quá nhiều với sách giấy và thiết bị cầm tay.
Dù Neurolinker mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không có khả năng điều chỉnh tiêu cự cho thủy tinh thể của một nhãn cầu bằng xương bằng thịt. Thay vào đó, nó sẽ tổng hợp trường nhìn mờ nhòe từ đôi mắt cận với hình ảnh từ camera nội bộ của Neurolinker và xử lý kỹ thuật số hình ảnh đó trong thời gian thực. Điều đó có nghĩa là hơn một nửa thế giới mà con người nhìn thấy qua Neurolinker thay vì kính mắt thực chất là những hình ảnh ảo do CPU tạo ra.
Takumu đã khước từ chức năng đó và quyết định nhìn thế giới bằng chính đôi mắt của mình. Một Chiyuri thật sự, một Haruyuki thật sự, và chính bản thân cậu thật sự.
Rồi sẽ có lúc Chiyuri nhìn thấy chân tình của cậu thôi, Takumu ạ. Cậu đã chứng minh điều đó quá đủ rồi.
Haruyuki muốn nói lời này với bạn mình, nhưng thật khó để mở lời. Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng thỉnh thoảng trong mắt Takumu vẫn hiện lên vẻ tự dằn vặt. Đó cũng chính là ánh mắt của Kuroyukihime khi nhắc đến Hồng Vương tiền nhiệm.
Xua tan những suy nghĩ vẩn vơ, Haruyuki ngồi xuống cạnh Kuroyukihime và mở túi đồ ăn trưa. Vừa nhồm nhoàm nhai chiếc sandwich thịt heo chiên xù, cậu vừa kể lại tình hình cho Takumu — người đang đứng dựa lưng vào hàng rào đối diện.
Sau khi lắng nghe toàn bộ câu chuyện với đôi mắt mở to, Takumu khẽ gật đầu. "Hừm."
"Cậu nghĩ sao, Taku?"
"Chà, dù chúng ta có cố đoán xem Hồng Vương định nói gì với Master thì cũng không đủ dữ liệu để kết luận. Nhưng tớ cảm thấy mình hiểu được con bé định làm gì nếu có thể duy trì màn kịch đó trong ba ngày mà không bị cậu phát hiện thân phận thật."
"Oa!"
"Ồ hố!"
Haruyuki và Kuroyukihime đồng thanh thốt lên, Takumu quay về phía họ tiếp tục giải thích, cặp kính lấp lánh dưới nắng.
"Dựa trên tính cách của cậu, Haru, nếu cậu sống chung với con bé trong ba ngày, cậu chắc chắn sẽ nảy sinh tình cảm 'anh trai em gái' sâu đậm. Và nếu lúc đó con bé nói đại loại như: 'Sự thật em là một Burst Linker. Nhưng vì em còn nhỏ nên đám người lớn trong Quân đoàn cứ trấn lột hết điểm em vất vả kiếm được. Anh ơi, xin anh hãy gia nhập Quân đoàn của em để bảo vệ em!'... thì sao?"
"Thôi nào! Vô lý hết sức!" Kuroyukihime kêu lên kinh ngạc. "Làm gì có ai lại mắc một cái bẫy lộ liễu đến thế? Ngược lại hoàn toàn mới đúng, rõ rành rành là con bé sẽ lột sạch điểm của em. Dù Haruyuki có nhẹ dạ đến đâu, em ấy cũng không bao giờ..."
Nói đến đây, chị liếc nhìn Haruyuki.
"Em ấy... không bao giờ..."
Chị á khẩu. Có lẽ vì chị nhận ra Haruyuki đang vô thức rơm rớm nước mắt.
"Em bị làm sao vậy?!"
"E-Em chỉ thấy... Ý em là, bị bắt nạt thì tội nghiệp quá..."
Vừa dứt lời, Kuroyukihime đã đưa tay trái ra véo má Haruyuki và kéo mạnh. "Em-định-làm-cái-quái-gì-thế?"
"Chị nói cho em biết nhé," Kuroyukihime thì thầm, nhìn cậu bằng đôi mắt rực lửa giận dữ. "Em mà dám thử làm 'anh hùng' bằng cách tạm thời chuyển sang Quân đoàn khác để giúp em gái, thì đừng mong có ngày trở về."
"Hả? Tại-sao-vậy-chị?"
Buông má cậu ra, vị chủ nhân của Nega Nebulus đáp bằng một tông giọng lạnh sống lưng. "Em không quên số phận của 'người giám hộ' của Takumu, gã thành viên cấp cao của Quân đoàn Xanh đã cài cửa sau đó rồi chứ?"
"Ừm... em nhớ là hình như bị mất trắng điểm... bị tước quyền Brain Burst..."
Đứng trước mặt Haruyuki, Takumu nghiêng đầu giải thích thêm: "Về chuyện 'mất trắng' đó. Không phải anh ta bị ném vào các trận Duel và bị ép chiến đấu cho đến khi hết sạch điểm đâu. Trên thực tế, điều đó là không thể. Nếu cậu chỉ cần ngắt kết nối mạng toàn cầu và tháo Neurolinker ngay khi trận Duel đầu tiên kết thúc, cậu có thể tạm thời thoát khỏi các trận đấu và việc mất điểm. Dù số phận chờ đón cậu sau đó là bị truy đuổi vì tiền thưởng, giống như Master đây."
"Ừ... ừ hừ. Đúng vậy."
"Nhưng không cần phải rắc rối thế đâu. Chủ quân đoàn có một phương pháp đơn giản hơn nhiều để 'xử tử' cấp dưới."
"C-Cái gì?! Em chưa bao giờ nghe nói về chuyện đó!!" Thông tin này hoàn toàn mới mẻ với Haruyuki, cậu vội quay ngoắt sang nhìn Kuroyukihime.
Đàn chị với vẻ mặt thản nhiên nhún vai: "Nó được viết rõ ràng trong tài liệu khi em đăng ký gia nhập Quân đoàn mà. Tại em không thèm đọc đấy chứ. Vả lại chị cũng chẳng có lý do gì để xử tử em cả, đúng không? Trừ khi, dĩ nhiên là trừ khi em bắt cá hai tay với cô gái khác."
Cười.
Nụ cười đầy vẻ "âu yếm" đó khiến cậu ngồi thẳng lưng như một khúc gỗ. "E-Em tuyệt đối không bao giờ làm thế. Nhưng em cũng muốn biết thêm về nó. Xử tử... cụ thể là như thế nào hả chị?"
"Mmm. Phải... có thể gọi đó là một loại kỹ năng đặc biệt. Ngay khoảnh khắc em đăng ký thành lập Quân đoàn và trở thành Chủ quân đoàn, nó sẽ xuất hiện trong danh sách lệnh; tên của kỹ năng là cố định. Một cái tên rất quyết đoán: Judgment Blow (Cú Đòn Phán Xét)."
"Judgment...", Haruyuki lẩm bẩm. Kuroyukihime khẽ rời mắt khỏi cậu, tiếp tục giải thích với biểu cảm ngày càng nghiêm trọng.
"Gia nhập một Quân đoàn, tức là một đội, giúp Burst Linker có được sự an toàn rất lớn. Chiến đấu theo nhóm giúp giảm thiểu rủi ro và ổn định điểm số. Để đổi lấy lợi thế đó, chính là sự hiện diện của Judgment Blow. Gia nhập Quân đoàn đồng nghĩa với việc giao phó sinh mạng cho chủ nhân của nó. Những thành viên nhận phải cú đòn này sẽ bị reset điểm về số không ngay lập tức và mất quyền Brain Burst mãi mãi. Hiệu lực của đòn tấn công này kéo dài trong suốt thời gian là thành viên và một tháng sau khi rời khỏi Quân đoàn."
"Thậm chí là một tháng sau khi rời đi ư?"
"Mmm. Nghĩa là, nếu em bị Hồng Vương lừa gạt bằng chiêu trò 'em gái tội nghiệp' đó, nếu em rời Nega Nebulus để gia nhập Quân đoàn Đỏ dù chỉ trong một thời gian ngắn, thì ngay lập tức em... Chuyện đó chẳng khác nào giao quyền sinh sát đối với Silver Crow vào tay con bé."
"Oa..." Đó là tất cả những gì cậu có thể thốt ra.
Thú thật, cậu không thể phủ nhận khả năng mình sẽ hoàn toàn tin vào màn kịch "em họ Tomoko" của Hồng Vương nếu không tình cờ tìm thấy tấm ảnh đó trên server nhà ông bà. Và sau khi ăn chung ngủ chung trong hai đêm như thế, nếu con bé tung ra đòn tấn công "Thật ra em..." như Takumu phỏng đoán, có khi cậu đã mủi lòng mà gia nhập Quân đoàn Đỏ rồi. Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
Tuy nhiên.
"Nhưng tại sao chứ?" Haruyuki thốt lên, nhìn Kuroyukihime rồi lại nhìn Takumu. "Tại sao Hồng Vương lại phải nhọc công đến thế...?"
"Và thế là chúng ta lại quay về với câu hỏi cốt lõi đó," Kuroyukihime gầm gừ. "Hừm... Chẳng có lý do gì để con bé phải bày ra cái màn kịch mạo hiểm này, dụ dỗ Haruyuki gia nhập Quân đoàn Đỏ, rồi dùng Judgment Blow để ép buộc lòng trung thành của em ấy cả. Chưa kể một thành viên không có lòng trung thành thì chẳng có lợi lộc gì, thậm chí còn gây hại. Điều đó có nghĩa là..."
Takumu tiếp lời trong khi đẩy gọng kính bằng ngón giữa. "Nghĩa là có một việc gì đó con bé muốn Haru phải làm đúng một lần duy nhất. Chỉ cần một lần thôi, và con bé có thể dùng đe dọa để ép cậu ấy làm. Đó chắc chắn là những gì con bé đang nghĩ. Vậy thì cái 'việc' đó chính là điều mà Hồng Vương định bàn bạc với Master sau này. Vì màn kịch 'em gái' đã bị lật tẩy, có lẽ con bé đã chuyển từ chiến thuật 'cửa sau' sang đàm phán trực tiếp?"
"Hừm." Sau khi gầm gừ một lần nữa, Kuroyukihime nhìn Takumu. "Chị phải nói thế nào nhỉ?... Em bắt đầu có phong thái của nhân vật đó rồi đấy."
"E-Em xin lỗi? Nhân vật gì hả Master?"
"Nhân vật đeo kính trí thức. Hay là từ giờ chị gọi em là 'Giáo sư' Takumu nhé?"
Tựa lưng vào hàng rào, Takumu lắc đầu lia lịa. "K-Không... em xin nhận tấm chân tình này, nhưng xin cho em miễn ạ."
Haruyuki cố nhịn cười và nói: "E-Em nghĩ Taku nói đúng. Trong trận Duel hôm qua, Hồng Vương dư sức thổi bay em nhưng con bé đã không làm thế. Thay vào đó, con bé bảo em sắp xếp một cuộc gặp với Kuroyukihime. Điều đó có nghĩa là con bé chọn đàm phán như một Kế hoạch B, vậy chẳng phải đó là lời tuyên bố rằng con bé không có ý định thù địch sao?"
"Cuối cùng em cũng nói được một câu ra hồn!" Kuroyukihime hừ nhẹ và đổi thế vắt chéo chân. Chị vò nát tờ giấy gói sandwich vừa ăn xong rồi ném nó vào thùng rác ở đằng xa bằng một cú ném tuyệt đẹp. "Nhưng thôi được rồi. Nếu con bé muốn nói chuyện, chị sẽ nghe. Ít nhất thì cái gan của một vị Vương dám đích thân lộ diện ngoài đời thực, lại còn là một đứa trẻ, quả thực rất ấn tượng. Haruyuki, gọi cho Hồng Vương đi. Cuộc họp sẽ diễn ra vào lúc 4 giờ chiều nay, địa điểm là..."
Đến đây, Kuroyukihime bỗng im bặt và đứng dậy. Chị quay người lại và nở một nụ cười rạng rỡ.
"Phòng khách nhà em."
Th-Th-Th-Thế thì sớm quá em chưa chuẩn bị tâm lý gì cả chúng ta đều là những học sinh trung học chính trực và đàng hoàng mà.
Màn từ chối lắp bắp, lộn xộn mà Haruyuki đang chuẩn bị đã bị Kuroyukihime chặn đứng bằng một câu nói giản đơn: "Hồng Vương thì được, còn chị thì không sao?"
Takumu mở lời mời Chiyuri cùng đi bộ về nhà, rồi bảo lát nữa sẽ ghé qua chỗ Haruyuki sau. Thế là rốt cuộc, Haruyuki đành phải đi riêng với Kuroyukihime.
Vừa đi, cậu vừa lén liếc nhìn Kuroyukihime. Chị vẫn thản nhiên đáp lại lời chào của các học sinh khác một cách vui vẻ, trong khi những ngón tay vẫn lướt thoăn thoắt trên bàn phím ảo. Có lẽ chị lại mang việc của Hội học sinh về nhà làm như mọi khi, nhưng đầu óc Haruyuki lúc này thì đang rối như tơ vò bởi những mối lo mới.
Xem nào, phòng khách, bếp và nhà vệ sinh chắc là vẫn sạch sẽ. Trà và bánh ngọt thì có sẵn rồi. Vấn đề nằm ở phòng mình kìa. Đặc biệt là cái đống sưu tập game 18+ bạo lực từ đầu thế kỷ trước. Nếu chị ấy mà nhìn thấy đống đó, mình chắc chắn sẽ không bao giờ ngóc đầu lên nổi nữa.
Cậu hạ quyết tâm phải bảo vệ căn phòng của mình đến hơi thở cuối cùng. Bằng bất cứ giá nào, tuyệt đối không được mở cái khóa điện tử đó ra. Với ý chí sắt đá, Haruyuki nhìn chằm chằm vào tòa chung cư đang dần hiện ra phía bên kia đường ray tuyến Chuo.
Cậu dẫn một Kuroyukihime im lặng đến lạ thường vào thang máy, nhấn nút và dừng ở tầng 23. Chỉ còn cách căn hộ vài chục mét hành lang lộ thiên nữa thôi.
"Ừm... nhà em thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt đâu, chỉ là một căn hộ bình thường thôi ạ. Nhà em cũng không nuôi thú cưng gì hết."
"Ch-Chị hiểu rồi. Không sao đâu. Chị cũng không thích mấy loài động vật hay rụng lông." Kuroyukihime khẽ ho một tiếng rồi dừng bước theo sau Haruyuki.
Làm ơn đừng có chuyện gì xảy ra nhé! Sau lời cầu nguyện thầm kín, Haruyuki chạm vào bảng điều khiển mở khóa hiện lên trong tầm mắt. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, chốt cửa đã mở.
Ngay khi cậu vừa kéo tay nắm cửa, tai Haruyuki đã hứng trọn những tiếng tằng tằng tằng liên thanh của súng máy, tiếng kêu cứu "Aah! Help me!" bằng tiếng Anh, và tiếng một đứa con gái đang hét lên: "Yaaa! Chết đi! Chết đi này!"
"Áaaaaaaa!!" Haruyuki hét lên thất thanh rồi lao thẳng vào phòng khách, chẳng còn tâm trí đâu mà cởi giày cho tử tế nữa.
Đập vào mắt cậu là bộ máy chơi game thế hệ cũ đang kết nối với màn hình treo tường, đống vỏ đĩa game 18+ vứt lăn lóc khắp sàn nhà, và hình ảnh Hồng Vương đang ngồi khoanh chân trên sofa, tay cầm chặt cái tay điều khiển không dây.
"Cái... cái gì... Phòng mình... đã khóa rồi mà..." Haruyuki lắp bắp, chân bước hụt vào phòng khách, đúng lúc Hồng Vương liếc nhìn lại.
"Ồ, anh về rồi à! Anh hai, gu của anh cũng mặn mà gớm nhỉ. Em thích loại này đấy!"
Bên cạnh một Haruyuki đang đứng hình vì não bộ đình trệ, cậu nghe thấy một giọng nói có phần bàng hoàng. "Chà, chị cũng không thể nói là mình ghét nó được. Những tựa game phương Tây thời kỳ này quả thực có triết lý riêng. Ừm."
Đúng lúc đó, một gã trùm Mafia trên màn hình lớn bị bắn nổ tung trong một vũng máu.
"Yeah! Qua màn thứ năm rồi!"
Nhìn con bé tiểu học đang tạo dáng ăn mừng chiến thắng, Haruyuki chỉ biết lẩm bẩm trong vô vọng: "Làm sao...? Cửa đã khóa rồi mà..."
Hồng Vương tạm dừng trò chơi và xoay hẳn người lại. Con bé nhìn chằm chằm vào Haruyuki, rồi liếc sang Kuroyukihime bên cạnh, trước khi nở một nụ cười thiên thần làm hai bím tóc đỏ khẽ nảy lên. "Em đã bảo rồi mà? Mẹ anh cho em chìa khóa dự phòng. Chọc ngoáy một tí là biến nó thành chìa khóa vạn năng dễ ợt ấy mà. Nhưng anh yên tâm đi anh hai, em chưa đụng vào đống game 'người lớn' kiểu khác giấu sau mấy cuốn sách tham khảo của anh đâu!"
Đời cậu thế là chấm hết...
Chiếc cặp trên tay phải rơi cái "bộp" xuống đất khi chủ nhân của nó đã mất sạch nhuệ khí. Hồng Vương thu lại ánh nhìn khỏi gã Haruyuki đang hóa đá, quay sang đối mặt với Kuroyukihime, vẻ ngây thơ trên mặt biến mất không còn dấu vết.
Đặt tay cầm sang một bên, cô bé thu chân lại rồi nhảy phắt xuống khỏi sofa. Con bé không còn mặc bộ áo blouse trắng và váy xanh hải quân giản dị như hôm qua nữa. Thay vào đó là một chiếc áo thun đỏ rực, khoác ngoài là áo vest đen có khóa kéo, phối cùng quần short jeans ngắn cũn cỡn lộ cả cặp đùi mảnh khẻ, điểm xuyết bằng đôi tất đùi sọc đỏ đen cá tính. Và quanh cổ con bé, chiếc Neurolinker với lớp vỏ đỏ ruby bán trong suốt đang tỏa sáng lấp lánh.
Cô bé, khoác trên mình những tông màu rực cháy như lửa, tiến lên vài bước với nụ cười nguy hiểm thường trực trên môi, đứng đối diện trực tiếp với Kuroyukihime ngay cạnh Haruyuki.
Đối lập hoàn toàn là một Kuroyukihime trong sắc đen tuyền, không một chút màu sắc nào khác trên cơ thể như thể chị là hiện thân của bóng đêm lạnh lẽo. Đàn chị lớp trên đáp lại bằng ánh mắt hững hờ và một nụ cười lạnh lùng.
Cảm tưởng như có những tia điện xanh trắng đang nổ lách tách giữa hai người họ, Haruyuki vội vàng lùi lại, tạm quên đi bãi chiến trường dưới sàn phòng khách.
Họ không định nhảy vào Duel ngay tại đây đấy chứ?
Cậu lo lắng quan sát khi Hồng Vương chống hai tay lên hông, hất cái cằm sắc lẹm lên và lên tiếng, chẳng còn chút dấu vết nào của cô em gái nết na lúc trước.
"Hừm, ra đây là Hắc Vương. Tôi hiểu rồi. Đúng là đen thật. Đứng trước mặt chắc đêm hôm tôi cũng chẳng nhìn ra bà chị đâu."
Vẫn giữ phong thái sắc sảo vốn có, Kuroyukihime khoanh tay đáp lại: "Còn cô thì đúng là đỏ rực đấy, Hồng Vương. Có khi treo cô ở ngã tư để làm đèn giao thông cho xe dừng lại cũng thú vị đấy nhỉ."
Điện áp giữa hai bên tăng vọt lên một bậc mới, Haruyuki lại lùi thêm bước nữa, gào thét trong câm lặng.
Cả hai đều là những vị Vương cấp chín. Có những quy tắc đặc biệt nếu họ Duel với nhau, và kẻ thua cuộc sẽ bị tước đoạt Brain Burst một cách tàn nhẫn. Chắc chắn họ sẽ không tùy tiện khai chiến, nhưng cái "ngòi nổ" của Kuroyukihime thì ngắn có tiếng, mà Hồng Vương xem chừng cũng chẳng phải hạng người điềm tĩnh gì cho cam.
M-Mình phải lao vào ngăn họ lại thôi!
Haruyuki hạ quyết tâm hy sinh thân mình vì đại nghĩa. "Ơ... à... em thấy thật hạnh phúc khi có cả một cô em gái dễ thương lẫn một người chị xinh đẹp cùng lúc thế này!" Cậu vừa nói vừa gãi đầu cười hì hì, cố ra vẻ thân thiện nhưng rồi nhận lại được là:
"Tôi sẽ giết anh thêm lần nữa."
"Em bị làm sao thế hả?"
Hai giọng nói lạnh như băng đồng thanh dội vào tai cậu, xuyên thấu cả tâm can.
Không thèm liếc nhìn Haruyuki đang gục ngã thảm hại thêm một giây nào nữa, hai vị Vương tiếp tục trừng mắt nhìn nhau vài giây trước khi cùng hừ mũi khinh bỉ và quay mặt đi chỗ khác.
Sau khi bồi thêm một tiếng tặc lưỡi đầy thách thức, Hồng Vương nhìn xuống Haruyuki. "Này, mau đi pha trà đi chứ. Anh không có chút phép lịch sự nào à?"
"À, Haruyuki. Chị dùng cà phê nhé, đen không đường."
Mình thích cô em họ Tomoko hôm qua hơn, người đã nướng bánh quy rồi nấu cà ri cho mình ăn ấy...
Haruyuki lủi thủi bò vào bếp, chọn góc mà hai người họ không nhìn thấy mình rồi âm thầm lau nước mắt.
Haruyuki và Kuroyukihime ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn ăn lớn, trong khi Hồng Vương ngồi khoanh chân trên chiếc ghế đối diện. Khi họ đang nhâm nhi đồ uống của mình — Kuroyukihime uống cà phê đen, Haruyuki dùng cà phê sữa nhiều đường, còn Hồng Vương thì thực chất là một cốc sữa pha loãng với tí cà phê — thì tiếng chuông cửa cuối cùng cũng vang lên.
"Oa, hoài niệm quá!" Giọng nói vui vẻ của Takumu vang lên khi cậu bước vào nhà, cửa đã được Haruyuki mở từ xa. "Bao nhiêu năm rồi tớ mới lại ghé đây nhỉ, Ha—"
Rồi cậu nhìn thấy đống đổ nát trên sàn phòng khách, ngay lập tức hiểu rằng có chuyện không hay đã xảy ra. Cậu nhẹ nhàng vỗ vai Haruyuki với ánh mắt đầy cảm thông đằng sau cặp kính.
Tiếp đó, cậu nhìn về phía Hồng Vương, nheo mắt lại một chút rồi lẳng lặng ngồi xuống cạnh con bé. Một tách cà phê ít sữa đã đợi sẵn ở đó, cậu lầm bầm cảm ơn rồi đưa tay bưng tách. Với phong thái lịch thiệp, cậu mở lời: "Trước hết, hay là chúng ta bắt đầu bằng việc giới thiệu bản thân đi? Sẽ rất hợp lý nếu cô cho chúng tôi biết tên thật của mình, tôi nghĩ vậy, Hồng Vương."
Cô bé hừ lạnh một tiếng, nhưng trước cái nhìn cương nghị của Takumu, con bé cũng đành mở miệng. "Thôi được rồi, dù sao thì nói cái tên cũng chẳng mất gì. Tôi là... Yuniko. Yuniko Kozuki."
Vừa dứt lời, con bé búng tay một cái, một thẻ tên màu đỏ thẫm hiện lên trong tầm mắt Haruyuki với dòng chữ "Yuniko Kozuki" được viết bằng một phông chữ khá dễ thương. Dù trông nó giống như một loại danh thiếp để chào hỏi, nhưng thực chất đó là một thẻ ID đơn giản. Ở góc dưới bên phải thẻ, dấu xác nhận của mạng cư dân tỏa sáng lấp lánh. Với việc ngay cả một hacker bậc thầy cũng khó lòng làm giả được thứ này, cái tên trên thẻ chắc chắn là thật.
Thứ duy nhất còn lại trên thẻ là ngày sinh của cô bé. Sinh tháng 12 năm 2035, nghĩa là con bé vừa tròn mười một tuổi.
Thường có sự chênh lệch giữa tuổi đời và tuổi tâm hồn của các Burst Linker, nhưng trong trường hợp của Hồng Vương — Yuniko — có một điều gì đó rất khó nắm bắt. Đôi khi con bé tỏ ra chín chắn hơn cả Haruyuki, nhưng lúc khác lại chẳng khác gì một đứa trẻ đúng như tuổi trên thẻ tên.
"Hừm, Yuniko sao?"
Yuniko (trước đó là Tomoko) ném cho Takumu đang cười mỉm một cái nhìn nghi hoặc. "Thế còn tên anh là gì, Cyan Pile?" Điều này chứng tỏ Hồng Vương đã tìm hiểu khá kỹ về Nega Nebulus rồi.
Takumu có lẽ cũng đoán trước được điều đó. Nụ cười của cậu thoáng chút mỉa mai nhưng vẫn lịch sự xướng tên thật của mình. "Tôi là Takumu Mayuzumi. Rất vui được gặp cô." Cậu khẽ lướt ngón tay, có lẽ là đang gửi thẻ tên của mình cho Hồng Vương.
Yuniko nhìn vào không trung một lúc, rồi quay sang hất cằm về phía Haruyuki.
"T-Tên anh thì em biết rồi còn gì? Haruyuki Arita."
"Gửi thẻ đây," con bé ra lệnh, và cậu đành ngậm ngùi thao tác trên màn hình ảo.
Cuối cùng, ánh mắt của cả ba đổ dồn về phía Kuroyukihime, người nãy giờ vẫn im lặng. Chị thong thả đặt tách cà phê xuống, chớp đôi hàng mi dài. "Hửm? Đến lượt tôi rồi sao? Tôi là Kuroyukihime. Rất vui được làm quen với em, Yuniko Kozuki."
"Thôi đi! Đó đâu phải tên thật của bà chị!!" Yuniko hét lên ngay lập tức, nhưng Kuroyukihime chỉ thản nhiên búng tay.
Ngay lập tức, một thẻ tên đen tuyền hiện ra trước mặt Hồng Vương và cả Haruyuki.
KUROYUKIHIME
Phía dưới bên phải, dòng chữ xác nhận mạng cư dân tỏa sáng bằng phông chữ Mincho cỡ lớn. Haruyuki chỉ biết thở dài và lắc đầu. Cậu thực sự không thể hiểu nổi đàn chị của mình.
Hồng Vương thở hắt ra với một biểu cảm khó tả, rồi tặc lưỡi thật lớn. "Aah, thật là bực mình, thôi sao cũng được! Tôi sẽ ghi nhớ rằng bà chị là một kẻ mặt dày vô đối, dám tự xưng là 'Công chúa' (Hime) mà không biết ngượng luôn!"
Ngay cả khi muốn ép Kuroyukihime nói ra tên thật, Yuniko cũng chẳng có bằng chứng nào để xác minh cái thẻ tiếp theo là thật hay giả, vì Kuroyukihime rõ ràng đã hack cả khóa mật mã lượng tử trên thẻ của mình rồi.
Kuroyukihime mỉm cười đắc thắng. "Chẳng phải nghe dễ thương hơn nhiều so với việc tự gọi mình là 'Vua' sao?" Chị hỏi với vẻ điềm nhiên. "Dù sao thì, khi màn giới thiệu đã kết thúc êm đẹp, có lẽ em sẽ cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề chính nhỉ." Nụ cười của chị biến mất, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia nhìn sắc sảo. "Trước hết, Hồng Vương — hay Yuniko. Tôi muốn nghe chính xác cách em đã Crack (Xâm nhập) được Haruyuki ở đời thực."
Haruyuki sững sờ trước đòn phủ đầu bất ngờ này, rồi mới giật mình nín thở.
Phải rồi. Đây mới chính là điều đáng lo ngại nhất. Làm cách nào Hồng Vương có thể giả dạng em họ Tomoko của mình, chứ không chỉ là lý do tại sao con bé làm vậy. Xâm nhập đời thực là điều tối kỵ đối với các Burst Linker. Bởi nó liên quan trực tiếp đến sự an toàn của bản thân ở thế giới bên ngoài.
Liếc nhìn vẻ mặt tái mét dễ đoán của Haruyuki, Yuniko nhẹ nhàng nhún vai. "Anh không cần phải làm cái mặt đó đâu. Ngay cả trong Quân đoàn Đỏ, người duy nhất biết anh là Silver Crow chỉ có tôi thôi. Tôi lấy danh dự của một vị Vương để đảm bảo điều đó. Còn về cách tôi tóm được anh..." Một bên khóe môi con bé nhếch lên đầy tinh quái. "Cũng cùng một kỹ thuật tôi dùng để lẻn vào nhà này thôi. Kỹ thuật xã hội. Và theo cách mà chỉ một đứa nhóc tiểu học như tôi mới làm được."
"Hả? Ý em là sao...?"
"Ai mà chẳng biết lãnh địa của mấy người là Suginami. Và tôi đoán qua những lần các người xuất hiện, anh chắc chắn là một học sinh trung học. Đến đây vẫn theo kịp chứ?"
Vì điều kiện để trở thành Burst Linker là phải đeo Neurolinker từ lúc mới lọt lòng, nên người lớn tuổi nhất hiện nay cũng chỉ mới mười sáu tuổi. Nói cách xác là đa số đều đang học trung học cơ sở, nên phỏng đoán của Yuniko là hoàn toàn có cơ sở.
Hồng Vương gật đầu dứt khoát rồi nói tiếp. "Thế là, tôi tận dụng lợi thế là học sinh tiểu học để nộp đơn xin tham quan học tập tại tất cả các trường trung học ở quận Suginami. Vì khi có thẻ khách tham quan, tôi có thể kết nối vào mạng nội bộ của trường. Và rồi tôi chỉ cần Gia tốc một chút khi giáo viên đang dẫn đi tham quan để kiểm tra danh sách khớp lệnh..."
"Nghĩa là em có thể phát hiện ra Silver Crow vào bất cứ lúc nào. Hừm, đúng là phiền phức thật, nhưng phương pháp của em rất logic," Kuroyukihime nói, giọng hơi khó chịu. "Tuy nhiên, em chỉ có thể biết cậu ấy là một trong ba trăm học sinh của trường Umesato. Làm thế nào em xác định chính xác đó là Haruyuki?"
Đến đây, Hồng Vương bặm môi và im lặng một lát. Con bé cúi mặt, lườm Haruyuki một cái sắc lẹm trước khi cất giọng nghe như thể đang cố bào chữa cho mình.
"Nghe này, không phải tôi có cảm tình đặc biệt gì với anh đâu, rõ chưa? Cùng lắm thì tôi chỉ quan tâm đến cái Avatar của anh thôi, hay chính xác hơn là đôi cánh sau lưng anh ấy. Tôi phát hiện Silver Crow ở trường Umesato, thế là tôi 'cắm chốt' ở một quán ăn nhìn thẳng ra cổng trường, và cứ mỗi khi có học sinh đi học về là tôi lại Gia tốc. Nói thật là tôi cũng choáng váng lắm khi thấy cái gã này bước ra ngay đúng lúc Silver Crow hiện lên trên danh sách khớp lệnh đấy."
Bình thường thì lời mỉa mai này sẽ khiến Haruyuki tổn thương sâu sắc, nhưng hiện tại tâm trí cậu đã cạn kiệt năng lượng để bận tâm đến chuyện đó. Cậu tròn mắt, lắp bắp một lúc rồi rụt rè hỏi: "Rốt cuộc em đã tốn bao nhiêu Điểm Gia tốc cho vụ này thế...?"
"Chắc tầm hai trăm điểm."
"H-Hai trăm điểm!!" Haruyuki hét lên, Takumu suýt thì đánh rơi tách cà phê, còn Kuroyukihime chỉ nở một nụ cười khổ.
"Chị hiểu rồi. Nói cách khác, đây là phương pháp mà chỉ có em, một học sinh tiểu học đồng thời là một vị Vương với số điểm dư dả mới có thể thực hiện được. Tuy nhiên... sự kiên trì của em rất đáng khen ngợi. Chẳng lẽ em lại 'đổ' Haruyuki đến mức đó sao?"
"Không phải như thế!!" Bực bội vô cớ, con bé đá mạnh vào ống chân Haruyuki dưới gầm bàn khiến cậu kêu oai oái.
"Tôi đã bảo rồi!! Việc của tôi là với cái Avatar, không phải cái tên bên trong!! Nếu mọi chuyện suôn sẻ, lẽ ra giờ này tôi đã cướp được anh ta về làm cấp dưới của mình rồi!!"
"Vậy thì," Takumu lên tiếng cắt ngang, giọng điềm tĩnh nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên tia nhìn sắc lạnh, "cái 'việc' đó chính là lý do tối thượng khiến cô tiêu tốn hai trăm điểm, xâm nhập đời thực của Haru, bày ra cả một dự án kỹ thuật xã hội và yêu cầu cuộc gặp mặt này đúng không?"
Ngay khi Takumu dứt lời, mọi nét trẻ con biến mất hoàn toàn trên gương mặt Yuniko. "Đúng vậy," Hồng Vương trầm giọng xác nhận, mái tóc đỏ buộc gọn khẽ lay động khi con bé tựa lưng vào ghế.
Đôi mắt xanh sẫm của con bé nhìn thẳng vào Haruyuki từ dưới đôi hàng mi khép hờ. Áp lực từ ánh nhìn đó quá đủ để nhắc nhở cậu rằng dù chỉ là một cô bé nhỏ nhắn, con bé vẫn là một vị Vương ngang hàng với Kuroyukihime.
"Đôi cánh sau lưng anh... Tôi muốn mượn khả năng bay của anh đúng một lần. Để phá hủy Armor of Catastrophe (Bộ Giáp Tai Ương)."
0 Bình luận