Ngay khoảnh khắc khởi động, một chu trình chạy dọc qua hệ thống của Vivy.
Bộ não positron, các bộ phận trên cơ thể không có bất thường. Các mạch toán cũng đang vận hành trơn tru.
Tuy nhiên, tầm nhìn từ camera mắt lại bị nhuộm đỏ bởi các thông báo lỗi và tác động từ bên ngoài.
Đó là lửa. Ngọn lửa bao trùm khắp nơi, như thể đang trườn bò và ngọ nguậy nuốt chửng mọi thứ.
Dù cảnh vật đang chao đảo vì hơi nóng, cô vẫn có thể đưa ra phán đoán tức thì. Đây là một nơi xa lạ.
Những bức tường rên rỉ, phát ra những âm thanh rợn người. Vật liệu không chịu nổi sự giãn nở của nhiệt độ đã nứt toác và bắn tung ra, kéo theo cây cột gần đó đổ sập xuống như thể chỉ chờ có thế. Trần nhà mất đi điểm tựa cũng sụp đổ theo, luồng không khí mới tràn vào từ đó lại trở thành nhiên liệu khiến ngọn lửa xung quanh bùng lên dữ dội hơn.
Dòng thác đục ngầu của khói, nhiệt và âm thanh đang chèn ép lên các cảm biến của Vivy.
Và rồi, thứ đầu tiên bắt được tín hiệu chính là cảm biến thính giác.
"...Chuyện gì thế này?"
Khi nhận ra đó là gì, Vivy không khỏi bàng hoàng.
Thứ tự ưu tiên trong mạch logic lập tức thay đổi.
Cơ thể này lẽ ra đã không còn nữa, tại sao vẫn tồn tại?
Tại sao mình lại khởi động?
Đây là đâu?
Tại sao xung quanh lại chìm trong biển lửa?
Gạt bỏ tất cả những nghi vấn đó, Vivy dồn toàn lực tính toán để xác định danh tính của thứ âm thanh kia.
"......"
"......"
"......"
Thứ mà cảm biến thính giác bắt được là tiếng hát cơ khí của các AI vọng lại từ đâu đó.
Lời bài hát ấy.
Giai điệu ấy.
Đó chắc chắn là bài hát do chính Vivy sáng tác.
"Chuyện gì đang xảy ra thế này...!"
Tròn một trăm năm kể từ khi Kế hoạch Singularity bắt đầu.
Điểm kết thúc trong hành trình của Vivy.
Tại đó, các AI đang đồng thanh cất lên khúc ca của Vivy.
Và điều cô lo sợ nhất, cuộc chiến tranh giữa con người và AI, đã bùng nổ.
<<Hết>>
0 Bình luận