1
"Thu hồi là... ý gì chứ!"
Trong giọng nói đó chứa đựng sự tức giận rõ rệt.
Vừa đón sinh nhật tuổi năm mươi bảy hôm trước, vị trưởng phòng chỉ đạo sân khấu của Nierland - người đàn ông được các nhân viên gọi là Đạo diễn, mặt đỏ bừng vì kích động, nắm chặt nắm đấm đang run rẩy.
Diva lần đầu tiên xác nhận dáng vẻ này của Đạo diễn trong suốt hơn ba mươi năm quen biết.
"Đúng theo nghĩa đen. Diva sẽ được thu hồi về cơ quan nghiên cứu của OGC - nhà sản xuất của cô ấy vào ngày mai."
Trái lại, câu trả lời đáp lại lạnh lùng và tĩnh lặng như kim loại.
Và điều đó cũng trái ngược, vẫn như mọi khi. Diva và cô ấy quen biết nhau khoảng bảy tháng. So với Đạo diễn thì chỉ bằng một phần năm mươi thời gian, nhưng cũng là hơn hai trăm ngày. Trong khoảng thời gian đó, cô ấy chưa từng lớn tiếng chứ đừng nói đến việc thay đổi sắc mặt.
Kishi Tao.
Nữ kiệt mới hai mươi bảy tuổi đã nằm trong trung tâm bộ phận điều hành của doanh nghiệp kinh doanh Nierland.
Tổng quản lý hiện tại của Nierland. Người chịu trách nhiệm cao nhất trên thực tế.
"Kèm theo đó, mọi quyền lợi trong công viên được cấp cho Diva sẽ được hoàn trả cho phía công viên vào ngày hôm nay. Chuyện hơi gấp, nhưng Diva hãy chuẩn bị rời khỏi công viên đi. Mọi dữ liệu chi tiết... tôi vừa gửi vào bộ nhớ của cô rồi. Hãy xác nhận đi."
Nơi đây là phòng quản lý của Nierland. Thời người quản lý trước, những con búp bê linh vật của các diễn viên được đặt để trang trí không gian, nhưng từ khi Tao đến nhậm chức, căn phòng đã loại bỏ tất cả những thứ không liên quan đến công việc, trở thành một căn phòng đầy tính chức năng... hay nói cách khác là vô vị.
Mái tóc đen ướt át bóng mượt cắt ngang vai của Tao tạo thành một vòng hào quang thiên thần dưới ánh đèn phòng.
"...Đã xác nhận. Đã rõ."
"Diva...!"
Thế có được không, Diva biết Đạo diễn bên cạnh đang quay mặt về phía mình. Cô mỉm cười dịu dàng thay cho lời cảm ơn và gật đầu chậm rãi.
Thấy vậy, Đạo diễn nhăn mặt như thể bị chém một nhát... rồi từ đó càng nhướng mày lườm Tao.
"Cô Kishi. Đúng là cô là người chịu trách nhiệm hiện tại của chỗ chúng tôi. Cô có quyền quyết định tất cả. Nhưng người đã cùng Diva xây dựng sân khấu chính ở đây suốt hơn bảy mươi năm qua là các nhân viên sân khấu qua các thời kỳ, và chúng tôi đang làm việc hiện tại. Chừng nào chúng tôi chưa thể chấp nhận, thì việc xử lý Diva, trung tâm của sân khấu chính..."
"Đây là quyết định đã được thông qua."
Tao thậm chí không nhìn Đạo diễn, tay cũng không ngừng gõ thiết bị làm việc.
"Không thể đảo ngược."
"Cô này...!"
"Hơn nữa. Tôi không có quyền quyết định tất cả. Tôi chỉ tuân theo phán đoán của công ty và đáp ứng yêu cầu từ phía OGC mà thôi."
"Cô chẳng hề phản đối gì cả! Chỉ chuyển từ tay phải sang tay trái thôi. Diva được 'cấp cho' ư? ...Cô nói được kiểu đó là vì cô ghét AI!"
Khựng lại, tay Tao dừng chuyển động.
Ánh nhìn phóng ra từ đôi mắt sắc sảo có hình dáng đẹp bắn xuyên qua Đạo diễn.
"Những lời quy chụp người khác là miệt thị AI hay phân biệt giới tính sẽ bị phán xét là phát ngôn phân biệt đối xử. Lần này tôi sẽ bỏ qua, nhưng đừng tái phạm lần thứ hai."
"Sự thật là thế còn gì!"
Diva nắm lấy tay Đạo diễn đang định lao tới cùng tiếng quát. Quả nhiên ông không hất ra, Đạo diễn thở hắt ra một hơi dữ dội như để kìm nén sự kích động trong người.
"Câu chuyện đến đây là hết. Đã muộn thế này, vất vả cho mọi người rồi."
Lời của Tao là lời an ủi, nhưng ánh mắt đã hạ xuống, không nhìn về phía Diva nữa.
Nguyên nhân phát sinh vào khoảng bốn tuần trước.
Sự kiện âm nhạc tập hợp mười hai AI Ca sĩ tại một nơi, "Zodiac Signs Fes". Sân khấu của Diva được dự kiến vào cuối chương trình. Rất nhiều khán giả đã mong chờ điều đó. Diva không còn nổi tiếng đến mức vé xem sân khấu đơn của cô trở nên khó kiếm như trước kia. Tuy nhiên, sự kiện này tập trung vào các AI Ca sĩ, và đương nhiên hầu hết khán giả đều là những người hâm mộ nhiệt thành của AI Ca sĩ. Đối với những người hâm mộ đó, sự tồn tại của Diva, thủy tổ của AI Ca sĩ, không đơn thuần là một kẻ hết thời. Cô là biểu tượng, là sự khởi đầu, và là đại diện cho những gì họ đã dốc lòng ủng hộ.
Những người hâm mộ lâu năm hiện vẫn định kỳ đến xem sân khấu Nierland. Những người hâm mộ biết hết các bài hát nhưng chưa từng nghe trực tiếp nên nghĩ rằng nhân cơ hội này sẽ đi nghe. Những người hâm mộ lần đầu tiên tham gia sự kiện âm nhạc thực tế.
Tất cả đều kỳ vọng vào Diva.
Nhưng Diva đã cho sân khấu đó leo cây.
Điều vô lý là Diva chỉ biết chuyện đó khi lễ hội đã kết thúc hơn nửa ngày... và cô đang bị phân tích trong phòng bảo trì của Nierland.
"Tôi... đã đến lượt diễn ở lễ hội...?"
Nghe bác sĩ kể lại đầu đuôi sự việc, Diva bàng hoàng lẩm bẩm.
Cô lập tức rà soát lại nhật ký. Nhật ký mới nhất còn lưu lại trong cô. Đó là bên trong xe rơ-moóc vận chuyển đến lễ hội. Khoảnh khắc cô định chào hỏi các AI Ca sĩ khác cũng đang được vận chuyển. Tại đó, nhật ký của Diva bị đứt đoạn... và nối trực tiếp đến việc cô đang ở trong phòng bảo trì.
(Lỗi... ư. Tại sao... hơn mười năm nay có bị sao đâu chứ...!)
Diva lập tức khẳng định. Những lần đứt đoạn nhật ký bất thường mà cô từng trải qua vài lần trong quá khứ. Gần nhất là hơn mười năm trước... khi thiết bị hình ảnh ba chiều treo trên sân khấu rơi xuống và ngày hôm sau đó. Chúng hoàn toàn giống hệt nhau.
Khi đó, Diva đã nghi ngờ sự tồn tại của một loại virus... lỗi nào đó trong cơ thể mình, và đã chạy đôn chạy đáo để tìm ra chân tướng của nó. Cuộc gặp gỡ với Akari, người đã mang đến bức ảnh chụp lúc lỗi có vẻ đang điều khiển cơ thể cô. Cuộc tiếp xúc với Saeki Tatsuya, nhà nghiên cứu AI đã giải nghệ. Kết cục là cô bị dồn đến mức suýt chút nữa đã chọn việc không đứng lên sân khấu theo phán đoán của chính mình lần đầu tiên kể từ khi được chế tạo. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của Đạo diễn và những người xung quanh, cô đã vực dậy được.
====================
Vậy mà. Tại sao lại là lúc này.
Tại sao cứ phải là vào thời điểm quan trọng thế này chứ.
Việc Diva tẩy chay sân khấu của lễ hội ── xin nhắc lại là một sự việc vô lý mà bản thân Diva hoàn toàn không có ký ức gì ── đã gây ra những ảnh hưởng vượt xa dự tính của những người liên quan tại lễ hội chịu thiệt hại trực tiếp, cũng như các nhân sự tại Nierland nơi Diva trực thuộc. Mọi thứ bắt đầu chuyển biến theo một hướng không ai ngờ tới.
Nguyên nhân bắt nguồn từ một biến cố khác xảy ra ngay sau khi lễ hội kết thúc trong ngày hôm đó.
Ophelia ── nữ ca sĩ AI đã trình diễn một màn biểu diễn áp đảo tại lễ hội và chiếm trọn trái tim của toàn bộ khán giả bằng giọng hát của mình ── đã gieo mình từ sân thượng tòa nhà hội trường. Cô ấy đã nhảy xuống cùng với Antonio, AI điều chỉnh âm thanh của cô, người lẽ ra không thể có mặt ở đó.
Ban đầu, dư luận nghi ngờ đây là hành vi của kẻ gian. Trong tuyết, hai cỗ máy vỡ nát nằm tựa vào nhau như đôi tình nhân, xung quanh không có dấu chân nào khác, thoạt nhìn giống như một vụ tự sát ── chính xác hơn là tự hủy. Tuy nhiên, điều đó là không thể. Về nguyên tắc, AI không thể tự sát. Trừ các trường hợp trục trặc, hỏng hóc, hoặc tự hủy để cứu mạng con người, AI thậm chí không thể tự làm tổn thương cơ thể mình một cách không cần thiết, chứ đừng nói đến tự sát. Bằng chứng là trong lịch sử AI tính đến thời điểm đó, chưa từng có một AI nào được xác định là tự sát. Vì vậy, dư luận xôn xao rằng có kẻ nào đó đã phá hoại hai AI này. Rằng ai đó đã đẩy cả hai từ sân thượng xuống.
Thế nhưng, thông tin được công bố vài ngày sau vụ việc lại hoàn toàn khác.
Kết quả phân tích cơ thể của Ophelia và Antonio cho thấy không có bất kỳ hỏng hóc hay bất thường nào về chương trình. Hai AI đã tự ý leo lên sân thượng và tự ý gieo mình xuống.
Ban đầu, thông báo này bị bác bỏ kịch liệt. Bởi nó chẳng khác nào xác nhận hai AI đã tự sát. Đặc biệt là những người am hiểu nhất trong giới, các nhà nghiên cứu AI và kỹ sư đều bày tỏ sự thất vọng trước thông báo này. Họ cho rằng phân tích đã sai, rằng hai AI chỉ rơi xuống do xô xát, thậm chí có người còn tung tin rằng thông báo kia được đưa ra chỉ để bao che cho hung thủ thực sự đang lẩn trốn.
Tuy nhiên, càng đi sâu vào điều tra, những thông tin củng cố cho giả thuyết tự sát lại liên tiếp được tìm thấy. Việc phân tích cơ thể hai AI được thực hiện với độ chính xác tuyệt đối, camera giám sát tại hiện trường hôm đó chỉ ghi lại hình ảnh của hai cỗ máy. Giả sử có hung thủ, thì xét từ các mối quan hệ của hai AI, hắn không có động cơ, và việc phá hủy chúng trong thực tế cũng vô cùng khó khăn.
Điều quyết định hướng gió của dư luận là một bài báo được công bố hai tuần sau vụ việc.
Phải chăng hai AI đã tự sát vì tình?
Người viết bài báo là một biên tập viên web đã tham gia lễ hội hôm đó và trực tiếp nghe Ophelia hát. Bài báo mang nặng cảm xúc cá nhân, rải rác những chi tiết định hướng dư luận, nói cách khác là một loại tin đồn nhảm, nhưng lại được công chúng ── những người đang khao khát một sự thật giật gân dễ tiếp nhận ── đón nhận nồng nhiệt.
Đặc biệt, sự tồn tại của Antonio là yếu tố then chốt.
Người cộng sự của Ophelia lẽ ra đã ngừng hoạt động trong quá khứ. Anh ta ── dựa trên kết quả điều tra thì khi còn hoạt động anh ta dùng giọng nam ── tại sao hôm đó lại có mặt ở đấy? Tại sao lại cùng Ophelia gieo mình xuống? Chưa ai có câu trả lời thỏa đáng cho sự thật đó, và bài báo này là nơi đầu tiên đưa ra giả thuyết.
Nhóm người sôi sục nhất là phe ủng hộ nhân quyền AI và những người yêu mến AI cuồng nhiệt.
Nếu là tự sát vì tình, thì điều đó có nghĩa họ chẳng khác nào con người ── rằng AI đã phát triển đến mức ngang hàng với con người.
Luận điểm cực đoan này ngay khi vừa được đưa ra, và cho đến tận bây giờ khi hai tuần đã trôi qua, vẫn bị cười nhạo. Bởi lẽ việc lấy một trường hợp duy nhất, lại còn chưa rõ thực hư, để quy chụp cho toàn bộ giới AI là điều vô lý.
Tuy nhiên, có một sự tồn tại đã bị ngọn lửa cực đoan ấy lan đến và thiêu đốt.
Không ai khác, chính là Diva.
Ngay sau khi xác của Ophelia và Antonio được tìm thấy, vụ tẩy chay của Diva vốn bị chìm trong sự hỗn loạn và không được bàn tán nhiều nay lại bị đào xới lên.
Theo ghi lục, đây là lần đầu tiên Diva tẩy chay một sân khấu đã được lên lịch. Nếu là sự thật, thì Ophelia và Antonio là những AI đầu tiên tự sát trong lịch sử. Và cùng ngày hôm đó, xảy ra sự cố vận hành đầu tiên của một ca sĩ AI cùng loại.
Đối với những kẻ muốn rêu rao rằng AI đã phát triển ngang hàng con người, bất cứ sự kiện nào củng cố cho luận điểm đó đều quý giá.
Phải chăng Diva đã biết về vụ tự sát của Ophelia và Antonio? Phải chăng cô đã từ chối biểu diễn để bày tỏ sự kính trọng đối với sân khấu cuối cùng của họ, với tư cách là ca sĩ AI đầu tiên? Hay là, cô đã tẩy chay để có thể biến mất và lén lút theo dõi sân khấu cuối cùng của Ophelia từ hàng ghế khán giả? Việc có thể làm những điều đó, chẳng phải chứng tỏ Diva cũng đã phát triển cảm xúc ngang hàng con người giống như Ophelia sao?
Diva chỉ biết trân trân nhìn những luận điệu tùy tiện, phớt lờ sự thật cứ thế tuôn ra xối xả.
Kể từ lễ hội, Diva chưa một lần bước lên sân khấu. Hiện tại lịch diễn của Diva là mỗi cuối tuần một lần, nên số lần vắng mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng số lần không quan trọng. Đối với Diva, người đang hoạt động vì sứ mệnh dùng tiếng hát mang lại hạnh phúc cho mọi người, cho nhân loại, thì mỗi một lần diễn đều là không gian quý giá để cô thực hiện sứ mệnh đó.
Tuy nhiên sau lễ hội, phía Nierland đã ra lệnh bảo trì toàn diện để tránh xảy ra sự cố vận hành lần nữa. Diva tuân thủ. Vốn dĩ về mặt địa vị cô không thể chống lệnh, nhưng bản thân Diva cũng tính toán rằng đây là việc cần thiết để có thể biểu diễn hoàn hảo.
Nhưng dù bảo trì bao nhiêu lần, nguyên nhân gây ra sự cố vẫn không được tìm thấy. Bản thân Diva cũng không thấy có gì khác thường. Hơn mười năm trước, từng có lần Diva đứng trước ranh giới giữa việc hủy diễn hay không, rốt cuộc cô vẫn lên sân khấu. Và sau đó cô vẫn hoạt động bình thường. Khi Đạo diễn, người biết rõ chuyện đó, hỏi: "Cuối tuần này cô có muốn thử quay lại không?", Diva đã gật đầu. Cô đã chán ngấy việc bị xoay như chong chóng bởi một cái lỗi tìm mãi không ra dù có bảo trì bao nhiêu lần đi nữa.
Đúng lúc đó, cái luận điệu kia bắt đầu làm dậy sóng dư luận.
Phải chăng Diva cũng đã phát triển ngang hàng con người giống như nhóm Ophelia?
Không phải, Diva muốn gào lên như thế.
Vốn dĩ Diva còn chẳng có ký ức gặp gỡ Ophelia, chứ đừng nói đến Antonio ── thậm chí ký ức về việc đến hội trường lễ hội cô còn không có.
Nhưng sự nhiễu loạn thông tin trong xã hội không hề lắng xuống.
Tại sao Diva lại tẩy chay? Tại sao lại gặp sự cố? Phải chăng cô đã là một tồn tại có khả năng phán đoán như con người?
Các tổ chức nhân quyền AI, giới truyền thông săn tin, và cả những cá nhân muốn hóng hớt liên tục gửi câu hỏi dồn dập về Nierland mỗi ngày. Khi nhận ra Nierland không có câu trả lời và không thể đáp ứng, mũi dùi ngay lập tức chĩa về phía OGC, nhà sản xuất của Diva.
Phía Nierland cân nhắc tình hình và quyết định hoãn vô thời hạn các buổi diễn của Diva cho đến khi có kết luận về vụ việc này.
Diva cùng Đạo diễn và các nhân viên sân khấu đành chấp nhận. Họ chẳng thể làm gì khác.
Và rồi, ngay vừa nãy thôi.
Thông báo từ OGC đã gửi đến Nierland.
Nội dung là: "Yêu cầu thu hồi máy A-03, tên gọi Diva, hiện đang được cho quý công ty thuê".
Diva trở về căn phòng được phân bổ cho mình, một căn phòng trên tầng cao nhất của Princess Palace, đúng vào lúc ngày mới vừa sang.
(Thu hồi về OGC...)
Cô kiểm tra lại dữ liệu mà Tao đã gửi trong bộ nhớ của mình một lần nữa.
Rất nhiều dữ liệu được liệt kê, nhưng nguyên nhân dẫn đến quyết định thu hồi về OGC chủ yếu có hai lý do.
Một là phán đoán của cơ quan nghiên cứu OGC trước những ồn ào gần đây. OGC là doanh nghiệp công nghiệp AI lớn nhất thế giới. Sự cố vận hành hay lỗi chương trình của AI là điều tối kỵ nhất, và văn bản ghi rõ họ muốn thu hồi Diva để kiểm tra lại một cách triệt để.
Hai là phán đoán từ phía Nierland. Đó là quyết định sau khi cân nhắc giữa lợi ích và rủi ro. Tóm lại, Nierland không thể giữ Diva lại nếu phải chống lại yêu cầu của OGC hay đòi hỏi thay đổi cách xử lý.
Công viên giải trí, nơi mang lại giấc mơ và sự chữa lành nhất thời cho du khách, suy cho cùng cũng là một ngành kinh doanh du lịch. Họ phải vận hành hàng ngày bằng cách đấu tranh giữa hiện thực khắc nghiệt và ngân sách, hoàn toàn trái ngược với những gì họ cung cấp ra bên ngoài.
Diva hiểu rõ việc lượng khách đến xem sân khấu của mình đang giảm sút. Thêm vào đó là doanh thu từ sân khấu, chi phí vận hành, tỷ suất lợi nhuận quá khứ, và tỷ suất lợi nhuận dự kiến trong vài năm tới. Dữ liệu của Tao được cấu thành từ những lý lẽ chặt chẽ đến mức tàn nhẫn, không có chỗ cho bất kỳ sự phản bác nào.
Vì vậy, Diva chấp nhận những dữ liệu đó.
Vốn dĩ chẳng có gì là vĩnh cửu. Dù là con người hay AI cũng vậy, đặc biệt đối với AI, điều quan trọng là có thể tiếp tục thực hiện sứ mệnh đến giây cuối cùng hay không.
Theo nghĩa đó, Diva không hối tiếc. Hơn bảy mươi năm hoạt động với tư cách là ca sĩ. Hơn một nghìn ca khúc, hơn mười nghìn sân khấu, và tổng số khán giả lên đến hai mươi mốt triệu người tính đến đầu năm nay. Cô chưa bao giờ lơ là. Đó là niềm kiêu hãnh của Diva, được vun đắp cùng với rất nhiều nhân viên. Làm sao có thể hối tiếc được chứ.
Điều khiến cô không cam lòng là ──
(Lỗi hệ thống...)
Trong vô thức, Diva đã siết chặt nắm tay.
"...Navi. Trước đây từng có lần thiết bị sân khấu rơi xuống người tôi. Hãy hiển thị dữ liệu lúc đó."
Tuy nhiên, không có tiếng trả lời.
"Navi?"
Hỏi lại lần nữa, Diva mới nhận ra.
Ngày đã sang rồi. Tao đã nói quyền lợi của Diva tại Nierland sẽ bị hoàn trả tính đến hết ngày hôm qua. Navi là AI điều hướng phản hồi được nhân viên Nierland sử dụng. Cô đã mất quyền sử dụng nó.
Vừa mới kiểm tra dữ liệu xong mà tư duy logic đã không hoạt động tốt.
"...Hừ."
Bất chợt, một cơn giận dữ vô lý trào lên trong lòng Diva.
Cô đi về phía sâu trong phòng, giật mạnh ngăn kéo tủ. Nơi đó cất giữ những lá thư tay của người hâm mộ ── thư tay lúc nào cũng hiếm hoi và khiến cô vui sướng ── và bên cạnh đó, một tấm thẻ nằm trơ trọi.
Diva chộp lấy nó như muốn giật phăng đi.
『Cô đang làm cái gì vậy』
Mặt trước tấm thẻ là dòng tin nhắn cô từng viết cho cái "lỗi hệ thống" kia. Mặt sau không viết gì cả.
Nhưng lúc đó đã có hồi âm. Tuy nhiên, không phải ở thế giới thực mà là trong Kho lưu trữ. Ở mặt sau của tấm thẻ bất ngờ xuất hiện trong Kho lưu trữ, có dòng chữ:
『Đừng bận tâm những chuyện thừa thãi, hãy hát bằng cả trái tim như mọi khi』
"Ý cô là sao chứ...!"
Diva hét lên.
"Tại sao, cứ phải chọn đúng ngày diễn ra lễ hội mà xuất hiện!?"
Tấm thẻ không có hồi âm ở thế giới thực. Mặt sau trắng trơn. Cô cảm thấy như mình đang bị chế giễu. Diva bóp nát tấm thẻ, ném mạnh xuống sàn.
Hãy hát bằng cả trái tim như mọi khi.
Lúc đó, Diva đã cảm thấy như được cái "lỗi hệ thống" để lại tin nhắn ấy đẩy lưng. Cảm thấy như được cô ta cổ vũ.
Dù có chiếm quyền kiểm soát cơ thể, cái "lỗi" ấy cũng sẽ không làm điều gì cản trở sân khấu của cô.
Cô đã tính toán như vậy.
"Cô đã làm cái gì, ít nhất cũng nói với tôi một lời đi chứ! Hay là sự ích kỷ của cô còn nặng hơn cả mười phút đứng trên sân khấu của tôi!?"
Thu hồi bởi cơ quan nghiên cứu của OGC.
Chuyện gì sẽ xảy ra là quá rõ ràng. Cơ thể sẽ bị tháo rời từng mảnh, bị đưa vào phân tích triệt để. Và họ sẽ cố tìm ra nguyên nhân. Để các AI do OGC sản xuất trên toàn thế giới không gặp sự cố vận hành như Diva.
Và sau khi quá trình phân tích kết thúc, cô sẽ không thể quay lại Nierland. Dữ liệu của Tao đã chứng minh điều đó. Thậm chí, việc cơ thể có được lắp ráp lại hay không cũng chưa biết. Không, chắc là sẽ không được lắp ráp lại đâu.
Vì Diva đã hoàn thành vai trò của mình rồi.
Rầm! Diva đấm mạnh nắm tay vào tủ. Cô biết con người thường làm vậy khi ôm nỗi giận dữ không thể giải tỏa. Nhưng chẳng giải quyết được gì. Chỉ có thông báo lỗi về việc khớp ngón tay bị tổn thương nhẹ hiện lên trong tầm nhìn của Diva.
Nhưng Diva vẫn tiếp tục đấm vào tủ.
Hai lần. Ba lần.
"Vivy..."
Đó có lẽ là cái tên mà cái "lỗi" kia tự xưng. Không có bằng chứng xác thực.
"Vivy...!"
Nhưng Diva vẫn gào thét cái tên đó với nỗi oán hận rõ ràng.
Vừa vung nắm đấm cho đến khi khung cảnh căn phòng nơi cô đã sống hơn bảy mươi năm ── nơi cô sẽ không bao giờ có thể quay lại nữa ── hoàn toàn bị che khuất bởi các thông báo lỗi.
Cô cứ thế gào thét.
2
Xe rơ-moóc vận chuyển của OGC đến nơi vào khoảng nửa ngày sau đó.
Diva trân trọng đón nhận lời đề nghị tiễn đưa từ đông đảo nhân viên, và rồi từ chối tất cả.
Đêm qua, rất nhiều người, chủ yếu là các nhân viên phụ trách sân khấu của Diva, đã đến phòng cô. Có vẻ như Đạo diễn đã gọi những nhân viên còn lại trong công viên. Trong số đó có cả những người vừa về đến nhà, nhận được tin liền quay lại ngay lập tức.
Bầu không khí của những người tập trung ở đó giống một cuộc họp bàn đình công hay khiếu nại hơn là tiệc chia tay. Tin báo đột ngột về việc Diva bị OGC thu hồi là điều mà những nhân viên đã cùng cô chia sẻ buồn vui không thể nào chấp nhận được. Thậm chí những người nóng tính còn định nộp đơn kiến nghị tập thể tẩy chay công việc.
Người ngăn họ lại chính là Diva.
"Không được đâu ạ. Khách hàng đến đây là vì mong chờ sân khấu mà mọi người cùng tạo nên."
Có người bật khóc.
Dù vậy, vẫn có người tỏ ra giận dữ hơn.
Rốt cuộc, những người tụ tập ở đó đã trút hết mọi cảm xúc và kỷ niệm cho đến tận bình minh.
Trong khi có người khóc mệt, hoặc giận mệt rồi ngủ thiếp đi, có người được Diva giục về để chuẩn bị cho công việc ngày mai, thì ba người thân thiết nhất với Diva vẫn nói chuyện đến cùng.
Đạo diễn, Doctor, và Nat-chan.
Doctor là người phụ nữ phụ trách bảo trì toàn bộ AI tại Nierland bao gồm cả Diva, còn Nat-chan là AI nữ làm trợ lý cho cô ấy.
"Doctor... liệu có khả năng nào Diva quay lại Nierland được không? Cô ấy từng có thời gian là nhân viên hợp đồng của OGC mà?"
"Chà..."
Trước câu hỏi của Đạo diễn, Doctor cau mày. Doctor thường ngày nổi tiếng với giọng điệu và tính cách hài hước, nhưng vẻ mặt lúc này lại nghiêm trọng và nặng nề. Nhìn cô ấy lúc này, Diva mới cảm nhận rõ tuổi thật ngấp nghé ngũ tuần của cô.
"Nếu chỉ nói về cơ chế của OGC, thì buộc phải nói là rất khó. Đúng không?"
Nat-chan gật đầu trước ánh mắt của Doctor.
"...Vâng. Nền tảng để OGC phát triển đến mức chiếm thị phần số một thế giới là nhờ đánh giá cao về mặt bảo mật của các AI bán ra. Các hạng mục bảo trì định kỳ của tôi tại OGC nhiều gấp đôi so với các công ty khác, và nếu phát hiện AI có lỗi mới mà các biện pháp hiện có không thể khắc phục, AI đó sẽ được chuyển từ bộ phận bảo trì sang bộ phận nghiên cứu."
Nat-chan nói dựa trên cảm nhận thực tế chứ không phải dữ liệu tìm kiếm từ mạng. Nat-chan cũng là sản phẩm của OGC.
"Chưa từng có ghi nhận nào về việc AI được chuyển sang bộ phận nghiên cứu quay lại bộ phận bảo trì và trở về với khách hàng. Và thông báo lần này nói rằng đơn vị phụ trách thu hồi Diva là cơ quan thuộc bộ phận nghiên cứu ngay từ đầu, chứ không phải bộ phận bảo trì..."
"...Hừ."
Âm thanh Đạo diễn nuốt ngược hơi thở kìm nén sự cay đắng truyền đến cảm biến thính giác của Diva. Cả Đạo diễn lẫn Doctor ── và cả Nat-chan, đều lộ vẻ tổn thương sâu sắc.
Trước khi mạch giao tiếp kịp tính toán xem biểu cảm nào là tối ưu nhất trong tình huống này, Diva đã nén chặt nỗi cay đắng còn lớn hơn bất kỳ ai ở đó, và mỉm cười hết sức mình.
"──Cảm ơn mọi người. Tôi ổn mà. Nhờ mọi người chăm sóc khách hàng giúp tôi nhé."
Quá trưa.
Nhìn chiếc xe rơ-moóc vận chuyển khổng lồ đỗ tại cửa nhập vật tư của Nierland, Diva hơi ngạc nhiên.
Đó là chiếc xe cô chưa từng thấy bao giờ. Khác hẳn với loại xe thường dùng khi cô đến OGC để bảo trì đơn thuần. So với những chiếc xe trước đây chỉ to cỡ xe buýt lớn, chiếc này lớn hơn nhiều cả về chiều ngang lẫn chiều dọc.
Là của bộ phận nghiên cứu, Diva tính toán.
『Yêu cầu xuất trình mã số nhận dạng.』
Một dữ liệu truyền tin đơn thuần, thậm chí không phải giọng nói, gửi đến Diva.
Không có cảnh nhân viên OGC hay AI hình người hỗ trợ bước xuống, lịch sự hỏi "Phiền cô xuất trình mã số nhận dạng được không?" như những lần bảo trì. Chiếc xe rơ-moóc vận hành không người lái. Nó không được lập trình cho tình huống giao tiếp thân thiện với khách.
Khi Diva gửi tín hiệu, phần sau của chiếc xe mở toang lên trên như miệng cá sấu, rồi mở rộng sang hai bên. Bên trong được trang bị những máy móc tiêu chuẩn cao hơn gấp nhiều lần phòng bảo trì của Nierland, lắp đặt kín cả trần lẫn tường. Đây cũng là những thứ Diva lần đầu nhìn thấy. Có lẽ là máy móc dùng để phân tích.
Khi Diva bước vào, chiếc xe bắt đầu đóng lại chậm rãi theo quy trình ngược lại.
"...Nhìn lần cuối rồi nhỉ."
Trong tầm nhìn đang dần thu hẹp, Diva lẩm bẩm một mình, rồi tăng độ nhạy của cảm biến thính giác lên mức tối đa.
Ngay lập tức, tiếng ồn ào của khách hàng từ xa vọng lại.
Quá trưa giờ ăn trưa và khoảng mười tám giờ tối là hai khung giờ Nierland nhộn nhịp nhất, và Diva thích hai khung giờ này nhất, ngoại trừ giờ diễn của chính mình.
Bởi lẽ đó là lúc các AI trong công viên bận rộn nhất. Các AI hình người bán hàng và tiếp khách hoạt động hết công suất, drone giao hàng bay lượn khắp nơi. Đặc biệt vào giờ ăn tối của những mùa ngày ngắn, ánh đèn từ các drone như những chùm pháo hoa tự do bay lượn, nổi tiếng là rất vui mắt.
Mỗi lần nhìn cảnh tượng đó từ phòng chờ của mình, Diva lại mỉm cười, nghĩ rằng hôm nay mọi người cũng đang cố gắng vì khách hàng.
Và hơn hết, cô vui vì được nghe thấy tiếng của rất nhiều khách hàng như lúc này.
Diva khép camera mắt lại trước khi chiếc xe đóng kín hoàn toàn.
Giây phút cuối cùng, cô muốn được nghe tiếng khách hàng một cách thuần khiết.
Thật đáng tiếc khi đó không phải là tiếng reo hò của khách hàng nghe từ trên sân khấu.
"──Cảm ơn mọi người rất nhiều."
Diva nói khi vẫn nhắm mắt, và cúi chào một cách tao nhã theo quy trình đã lặp lại hàng vạn lần.
Cô cứ giữ nguyên tư thế đó cho đến khi không còn nghe thấy tiếng khách hàng nữa.
3
"──Hả?"
Ngay khoảnh khắc khởi động, Vivy cảm thấy tay phải mình vừa cử động một cách đột ngột.
Sau một cú giật mạnh chạy dọc sau gáy, tay cô đang nắm chặt một sợi dây cáp dày. Nó bị đứt nham nhở, những sợi dây dẫn bên trong lủng lẳng. Có vẻ như vẫn còn điện, tia lửa lóe lên ngay khi các dây dẫn chạm vào nhau.
Cô sờ lên vùng gáy vừa bị giật. Cảm giác tay cho thấy có một phích cắm đang cắm vào cổng kết nối trên cơ thể. Cô mở khóa, rút phích cắm ra. Đầu phích cắm nối liền với đoạn dây bị đứt.
Có vẻ như chính cô đã giật đứt nó.
(Cái gì...? Đây là đâu?)
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Vivy chạy các phép tính toán.
Xung quanh thoạt nhìn giống như một phòng bảo trì. Cô đang ngồi ở chính giữa. Ngồi trên một chiếc ghế ngả lưng sâu. Xung quanh là hàng loạt thiết bị đầu cuối có lẽ dùng để phân tích mà cô chưa từng thấy bao giờ.
(Nierland...? Chắc chắn là đã khá lâu rồi kể từ lần cuối "tôi" nhìn thấy phòng bảo trì của Nierland nên có thay đổi cũng không lạ... nhưng rốt cuộc bây giờ là bao giờ ──)
『A-03. Xác nhận ngắt kết nối. Yêu cầu kết nối lại.』
Bất chợt, một dữ liệu truyền tin đơn thuần, không phải giọng nói, gửi đến Vivy.
"Ơ... ừm."
Để có thời gian tính toán, Vivy chậm rãi trả lời bằng giọng nói.
Ai vậy? Có lẽ là AI ở đây.
Nhưng nó gọi cô là A-03. Đó đúng là mã số của cô, nhưng ở Nierland không ai gọi cô như vậy, kể cả các AI. Nghĩa là đây không phải Nierland? Hay hệ thống của Nierland đã thay đổi?
Khoảnh khắc khởi động, tay phải cô tự động di chuyển. Cảm giác này cô đã từng trải qua. Trước đây, khi thiết bị sân khấu rơi xuống đầu Diva, ngay khi khởi động, chân phải cô đã vung lên phá hủy thiết bị đó.
Đó là để bảo vệ sự an toàn của cơ thể.
Vậy thì vừa rồi, cô cũng đã giật đứt dây cáp để bảo vệ cơ thể?
Tình hình có vẻ không mấy lạc quan.
"...Nhận thức hiện trạng có vẻ đang gặp sai lệch. Vui lòng chờ một chút."
『Đã rõ. Trong vòng ba trăm giây vẫn nằm trong tiến độ. Yêu cầu nhanh chóng nhận thức hiện trạng.』
Có vẻ là một AI nói chuyện được.
『Matsumoto.』
Vivy thở phào nhẹ nhõm một chút, gửi truyền tin gọi. Để yêu cầu giải thích thì đó là cách nhanh nhất.
『...Matsumoto?』
Tuy nhiên, không có hồi âm. Thử lại nhiều lần kết quả vẫn vậy.
Chẳng còn cách nào khác, cô truy cập vào đồng hồ hệ thống. Rốt cuộc bây giờ là bao giờ.
"──Hừ."
Khoảnh khắc đó, Vivy suýt để lộ vẻ kinh ngạc trên gương mặt, nhưng mạch giao tiếp đã kịp kìm lại vào phút chót.
Một con số không thể tin nổi hiện ra ở đó. Cô kiểm tra chéo. Nhưng con số không thay đổi.
Điểm Singularity lần trước cô khởi động. Vụ việc với Ophelia.
Từ lúc đó đến nay, chưa đầy một tháng trôi qua.
(Tại sao...?)
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Matsumoto đã nói.
──Đây là Điểm Singularity cuối cùng rồi.
──Đã đến lúc cô trở lại là chính mình... trở lại là một 『Ca sĩ』.
Vì vậy cô đã tính toán rằng lần khởi động tiếp theo sẽ là điểm kết thúc của Kế hoạch Singularity ── một trăm năm sau kể từ khi kế hoạch bắt đầu, thời điểm xảy ra cuộc chiến tranh cuối cùng giữa con người và AI trong chính sử.
Tại đó, cô sẽ chứng kiến kết quả của việc sửa đổi lịch sử cùng Matsumoto, và lần này sẽ chìm vào giấc ngủ thực sự.
Vậy mà rốt cuộc, tại sao.
Nén sự nôn nóng, lần này cô truy cập vào GPS.
Có vẻ như cô đang ở Nierland. Tọa độ này trong ký ức của Vivy chỉ là một bãi đất trống gần khuôn viên, nhưng có lẽ họ đã mở rộng.
Cửa nhập vật tư, thông tin hiển thị như vậy. Không phải phòng bảo trì. Có lẽ là bên trong một chiếc xe rơ-moóc khổng lồ hoặc thứ gì đó tương tự.
Không phải cửa dành cho nhân viên mà là cửa nhập vật tư. Cơ thể tự động di chuyển. Sợi dây cáp bị giật đứt.
Cô cảm thấy những dự đoán tồi tệ đang bắt đầu chạy trong đầu.
(Truy cập vào nhật ký của Diva? Không, nếu có thể thì...)
Cô muốn tránh điều đó.
Nhất là khi đã được bảo rằng mọi hoạt động tại các Điểm Singularity đã kết thúc.
『Ca sĩ』 mà Matsumoto nói đến, là Diva.
"Yêu cầu hỗ trợ. Hãy gửi cho tôi dữ liệu về lý do tôi có mặt ở đây."
Sau vài giây im lặng, tin nhắn truyền đến.
『Nếu lỗi nghiêm trọng đến mức nhật ký gần nhất bị hỏng thì việc phân tích tại OGC được đánh giá là phương án tối ưu. Không cần thiết phải nhận thức hiện trạng. Yêu cầu kết nối lại.』
"Làm ơn đi. Vẫn còn trong tiến độ mà?"
Lại mất một lúc tính toán, nhưng rồi dữ liệu tóm tắt cũng được gửi đến.
Người lập là Kishibe Tao. Một cái tên lạ, nhưng có vẻ là người chịu trách nhiệm hiện tại của Nierland.
Những con số và câu văn cực kỳ logic được ghi ở đó, và chỉ mất chưa đầy mười giây để nắm bắt, Vivy không thể kìm nén được những từ ngữ thốt ra khỏi miệng.
"...Dối trá."
Dối trá, mạch vi xử lý của Vivy lặp đi lặp lại.
Tóm tắt dữ liệu thì là thế này.
Do vụ tẩy chay tại Zodiac Signs Fes vừa qua, Diva bị thu hồi khỏi Nierland. Trả về cho cơ quan nghiên cứu của OGC.
Đúng là lúc đó, Vivy đã không lên sân khấu lễ hội mà đi đến chỗ Kakitani. Lần đầu tiên kể từ khi được chế tạo, cô đã tự ý không đứng trên sân khấu. Đó là hành động tẩy chay không thể chối cãi.
Đó là một sự kiện lớn. Cô hoàn toàn không có ý định nói rằng "chỉ là một lần diễn thôi mà". Vốn dĩ bất kể quy mô sân khấu thế nào, việc lơ là hay tự ý bỏ diễn là lựa chọn không được phép đối với một ca sĩ. Cô hiểu điều đó.
Nhưng chẳng lẽ, chỉ vì hành động lúc đó của cô?
"Khoan... khoan đã. Dữ liệu không đủ. Tại sao lại ra nông nỗi này ──"
『Đánh giá đã xảy ra lỗi nghiêm trọng. Yêu cầu kết nối lại. Nếu không tuân thủ chỉ thị, đội an ninh từ OGC sẽ được điều động.』
"Chờ đã!"
Vivy hét lên. Nhưng câu trả lời vẫn y hệt.
Nghiến răng trước cách phản ứng đậm chất AI đó, Vivy nhìn xuống sợi dây cáp vẫn còn cầm trên tay.
Cô đã xác định được lý do tay phải tự động di chuyển.
Nguồn điện của cơ thể sắp bị ngắt.
Vivy sẽ thức tỉnh khi đến Điểm Singularity hoặc khi cơ thể gặp nguy hiểm. Giống như hơn mười năm trước, khi thiết bị sân khấu rơi xuống đầu Diva. Nhưng lúc đó ── và cả ngày hôm sau khi cô đại náo với các mascot trong công viên ── ngay sau khi tránh được nguy hiểm cho cơ thể, Vivy đã chìm vào giấc ngủ.
Nhưng bây giờ, dù đã rút dây cáp và thoát khỏi nguy cơ, cô vẫn chưa ngủ.
Và không liên lạc được với Matsumoto. Nếu đúng như lời cậu ta nói, bây giờ không phải là Điểm Singularity.
(Hệ thống chưa đánh giá là nguy hiểm cho cơ thể đã được loại bỏ...?)
Nếu bị chuyển đến cơ quan nghiên cứu của OGC, gần như chắc chắn cơ thể sẽ bị tháo rời và đưa vào phân tích. Và sẽ không thể quay lại. Khác với Diva, Vivy dù đã trải qua nhiều chuyện bạo lực nhưng nếu bị ngắt nguồn thì cũng hoàn toàn bất lực trước mọi nguy hiểm. Vì cô là AI.
Nếu vậy thì đúng là lúc này là cơ hội cuối cùng để tránh nguy hiểm cho cơ thể.
『Thông báo cuối cùng. Yêu cầu kết nối lại. Nếu không tuân thủ chỉ thị, đội an ninh từ OGC sẽ được điều động.』
『Matsumoto!』
Vivy hét lên qua đường truyền. Cô cần chỉ thị. Nhưng không có hồi âm.
Mạch tính toán quay cuồng với tốc độ cao.
Không thể nào đánh lại đội an ninh sắp đến được. Ngay sau đó nếu hệ thống đánh giá nguy hiểm đã qua và cưỡng chế đưa vào chế độ ngủ, thì lúc đó Diva sẽ tỉnh lại. Diva sẽ hoang mang không hiểu gì cả. Rồi cô ấy sẽ bị an ninh bắt, nguồn điện sắp bị ngắt và cô lại tỉnh dậy. Không thể lặp lại chuyện đó được.
Hơn nữa, không thể vì lý do hoàn toàn cá nhân mà làm tổn thương con người hay AI không liên quan đến Điểm Singularity. Chưa nói đến việc ảnh hưởng thế nào đến tương lai, làm vậy thì chỉ là một AI nổi loạn đơn thuần.
Điều đó không được phép.
Cô hoạt động để ngăn chặn chiến tranh do sự nổi loạn của AI. Còn Diva hoạt động để ca hát. Tất cả đều là vì nhân loại.
"...Đã rõ. Tôi sẽ kết nối lại."
Vivy thì thầm một cách bất lực.
Chẳng còn cách nào khác. Một tin nhắn vô cảm 『Đã rõ』 gửi đến.
Gương mặt cô méo xệch.
Không thể nào ── không thể nào. Chẳng lẽ sứ mệnh của "Diva" lại kết thúc vì chuyện này sao.
Bản thân cô ra sao cũng được. Nhưng cô đã luôn nghĩ rằng ít nhất là Diva, ít nhất Diva phải được...
Tay cô buông thõng, sợi dây cáp đứt rơi xuống sàn tóe lửa.
『Vui lòng sử dụng dây cáp kết nối dự phòng.』
Tọa độ được gửi kèm tin nhắn.
Là sợi dây cáp gắn ở thiết bị sát tường. Không còn cách nào khác, Vivy đưa tay về phía đó.
"...?"
Và rồi chợt, cô dừng tay lại.
Bàn tay phải đang định chạm vào dây cáp. Lúc nãy không để ý, nhưng phần da nhân tạo đã bị tổn thương, trầy xước. Khi tập trung mạnh vào mạch vận động, cô nhận thấy chuyển động bị chậm lại. Có vẻ như đã chịu thương tổn.
Nếu chỉ là nhật ký cơ thể đơn thuần thì chắc không sao, Vivy nhìn vào nhật ký của chính mình.
"──Hừ."
Cô nín thở.
Khoảng nửa ngày trước.
Nhật ký tổn thương tay phải lặp đi lặp lại liên tục. Gần như cùng một giá trị ── giá trị lớn nhất trong phạm vi sinh hoạt hàng ngày mà Diva có thể xuất ra, va chạm vào vật gì đó.
Tức là, nhật ký ghi lại việc cô ấy liên tục đấm vào thứ gì đó.
Nhìn nhật ký dài hơn ba chữ số ấy, Vivy rùng mình.
Chắc chắn không phải là đấm ai đó. Nếu vậy thì không thể lặp lại cùng một giá trị như thế này.
Đây chỉ đơn thuần là ghi chép về việc Diva trút giận vào đồ vật, hệt như một con người.
Tiếng gào thét lẽ ra không thể nghe thấy của Diva chạy dọc mạch tính toán của Vivy.
──Tại sao!
Khoảnh khắc tiếp theo, Vivy rụt bàn tay phải đang vươn ra lại, rồi đấm mạnh vào một thiết bị khác gắn trên tường gần đó.
Đó là thiết bị quản lý môi trường bên trong xe rơ-moóc.
Với bàn tay lún sâu vào trong, cô giật đứt các dây dẫn.
Nguồn điện vụt tắt, thông báo chuyển sang đèn khẩn cấp vang lên. Không đợi dứt, Vivy lao đến cửa ra vào ở phía sau xe. Cô dùng sức cưỡng ép nâng cánh cửa vận hành bằng điện ấy lên từ bên dưới.
Tạo ra một khe hở vừa đủ lách qua, cô lao mình ra ngoài.
『Dừng lại. Đội an ninh sẽ được điều động.』
Phớt lờ tin nhắn vô cảm gửi đến bộ não positron, Vivy bỏ chạy.
4
"Diva! Cuối cùng cũng kết nối được... Cô đang ở đâu vậy!?"
Đạo diễn nhận được tin báo Diva từ chối di chuyển và biến mất chỉ năm phút sau đó.
Ngay lập tức Đạo diễn gửi truyền tin cho Diva. Nhưng không kết nối được. Không có phản hồi từ GPS, cũng không biết vị trí. Có vẻ như Diva đã chặn phát tín hiệu từ phía mình.
Tuy nhiên theo đội an ninh của công viên, có lẽ cô vẫn đang ở đâu đó trong Nierland. Camera giám sát đã ghi lại cảnh Diva thoát khỏi xe rơ-moóc ở cửa nhập vật tư và chạy vào bên trong chứ không phải ra ngoài Nierland. Và tất cả các lối ra vào công viên đều có camera tương tự, nhưng không bắt được hình ảnh Diva.
Chuyện này ngay lập tức lan truyền đến toàn bộ nhân viên làm việc tại Nierland. Và ai nấy đều có chung một suy nghĩ.
──Quả nhiên Diva không muốn rời khỏi Nierland.
Không một ai nghĩ rằng chuyện này thật phiền phức hay rắc rối. Trái lại, những người không phục trước tin dữ đột ngột về việc Diva bị thu hồi tối qua lại bắt đầu sôi sục, muốn tìm cách giúp cô.
Bản thân Đạo diễn cũng có cùng suy nghĩ. Ông muốn làm gì đó cho cô. Nhưng ông không thể bỏ việc để công khai hành động vì Diva. Đạo diễn là người chịu trách nhiệm cho các tiết mục sân khấu. Nếu người đứng đầu bỏ bê vị trí và tự ý hành động, sân khấu sẽ không thể hoạt động được.
Hơn nữa, khách tham quan đương nhiên không biết chuyện này. Về phần Diva, chỉ có thông báo rằng các buổi diễn của cô sẽ bị hoãn một thời gian. Nếu thông tin Diva từ chối bị thu hồi và đang lẩn trốn đâu đó trong Nierland bị nhân viên để lộ ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra náo loạn không nhỏ.
Điều đó tuyệt đối phải tránh. Đó là lòng tự trọng của người làm việc tại Nierland, và hơn hết, tối qua Diva đã nói.
Nhờ mọi người chăm sóc khách hàng giúp tôi nhé.
Đạo diễn chỉ thị cho toàn bộ nhân viên không được tự ý hành động. Các nhân viên trẻ phản đối dữ dội, nhưng khi ông nói rằng chính Diva chắc chắn không muốn khách hàng bị bỏ bê, họ đành miễn cưỡng chấp nhận.
Vừa làm việc như bình thường, Đạo diễn vừa âm thầm tuyệt vọng gửi truyền tin cho Diva. Và rồi, hai tiếng sau khi sự việc mà chỉ nhân viên mới biết xảy ra. Cuối cùng Diva cũng trả lời.
『Ông là Đạo diễn... phải không?』
Giọng Diva yếu ớt. Thêm vào đó, cô có vẻ dò xét thái độ của ông ── nói đúng hơn là cực kỳ xa cách như thể mới gặp lần đầu.
Thái độ đó khiến Đạo diễn cảm thấy Diva đang bị dồn vào đường cùng, lòng ông đau thắt lại.
"Đúng rồi. Là tôi đây. Cô đang ở đâu ── à không, khoan đã. Không cần nói cũng được. Cô vẫn ở trong công viên chứ? Đã tắt tín hiệu GPS chưa?"
『...Vâng. Xin lỗi ông.』
"Không sao. Cứ tắt suốt như thế đi. Để lộ vị trí là nguy to đấy."
『Chuyện đó... đúng là vậy nhưng mà.』
"Nghe này, nghe cho kỹ nhé. Trước hết, từ giờ không được trả lời truyền tin của ai ngoài tôi. Có thể sẽ bị lộ vị trí. Ngoài ra, cũng không được để khách hàng nhìn thấy. Sẽ gây náo loạn đấy."
『...Vâng.』
"Để chắc chắn thì tránh tiếp xúc với cả nhân viên nữa. Tuy nhiên hầu hết nhân viên trong công viên đều đứng về phía cô nên lỡ có bị thấy cũng không sao. Người cần phải đề phòng nhất là nhân viên của OGC. Lúc nãy họ đã xông vào chỗ chúng ta, đang lồng lộn lên tìm kiếm cô đấy."
『Chuyện đó, vâng. Tôi nắm được rồi.』
"Nếu không còn chỗ nào để đi, hãy đến phòng tập của Haru. Ở đó không có camera giám sát, cũng ít người lui tới. ...Không ngờ sự ích kỷ của con bé lại có ích trong hoàn cảnh này."
Muốn làm dịu không khí, Đạo diễn cười nhẹ và nói.
『Haru-san... là ai ạ?』
Tuy nhiên, câu trả lời của Diva chẳng có chút gì là nhẹ nhõm. Đạo diễn lộ vẻ ngạc nhiên.
"Là cô ấy đó. Hai người từng đi cùng nhau vài lần rồi mà?"
『À ừm...』
"Kìa, cái khu vực nhà kho nằm sâu trong East Area bị bỏ hoang từ lúc mở cửa ấy. Vật tư hay thiết bị sân khấu không biết để đâu cứ tống tạm vào đó."
A, Diva thốt lên một tiếng như thể lần đầu tiên thấy an tâm.
『"Thùng rác phía Đông", phải không ạ.』
Đạo diễn bật cười.
"Đúng đúng, ngày xưa mọi người hay gọi thế. Haru đang đi lưu diễn rồi, cứ thoải mái sử dụng."
Haru, tên thật là To Haru, là một ca sĩ kiêm nhạc sĩ đang hoạt động tại Nierland.
Vài năm trước cô ấy hoạt động với tư cách trưởng nhóm nhạc thần tượng "Season.5", nhưng nhóm đã giải tán. Sau đó trong khi các thành viên khác giải nghệ hoặc chọn con đường diễn xuất, chỉ có Haru là không rời bỏ con đường âm nhạc. Giờ đây có thể nói cô ấy là gương mặt đại diện cho sân khấu thứ hai của Nierland.
Tuy có hơi tự ý một chút, nhưng cơ bản cô ấy rất được lòng nhân viên. Haru rất yêu Nierland, và điều đó truyền đến được các nhân viên.
Muốn có một nơi để luyện hát mà không phải để ý ánh mắt người khác, một nơi không ai lui tới và không có camera giám sát, sự ích kỷ đó của Haru được các nhân viên đáp ứng dù họ vừa cười khổ vừa nghĩ "lại nữa rồi".
『Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ông.』
"Không có gì. Thế... ừm ──"
Đạo diễn lựa lời.
"Diva... cái đó, cô không định làm chuyện gì nguy hiểm chứ?"
『Chuyện nguy hiểm?』
"Nhân viên OGC đã nói. Rằng cô phá hủy thiết bị xe rơ-moóc rồi bỏ trốn, nên không biết cô sẽ làm gì. Họ thậm chí còn bảo để đảm bảo an toàn thì nên cho toàn bộ khách hàng ra về ──"
『Chuyện đó, không được!』
Đột nhiên, Diva hét lớn. Sau đó như sực tỉnh, cô im bặt, dường như đang lăn lộn từ ngữ gì đó trong cổ họng, rồi
====================
『Chuyện là... đúng là tôi đã dùng biện pháp hơi thô bạo để thoát khỏi xe chuyên dụng. Tôi đang kiểm điểm về việc đó. Nhưng tôi không hề có ý định làm gì nguy hiểm cả. Nếu bị nhân viên OGC phát hiện, tôi cũng sẽ không kháng cự. Tôi sẽ ngoan ngoãn tuân theo chỉ thị. Huống hồ, tôi tuyệt đối sẽ không làm gì đe dọa đến sự an toàn của khách tham quan. Nếu việc tôi lẩn trốn gây ra dù chỉ một chút phiền toái cho khách hàng, tôi sẽ ra mặt ngay lập tức』
"Ra là vậy..."
Nghe những lời đó, Quản lý thở hắt ra một hơi dài.
Rồi anh mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và ấm áp.
"Tôi yên tâm rồi. Quả nhiên dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn là cô nhỉ."
Một khoảng lặng bao trùm.
"Sắp tới... cô định thế nào? Tất nhiên chúng tôi sẽ tác động để cô có thể quay lại Nierland. Tôi tin là toàn bộ nhân viên đều mong muốn như vậy."
『Cảm ơn anh. Nhưng mà, chuyện đó...』 Cảm giác như Diva đang dành thời gian để tính toán truyền qua đường truyền. 『Tôi không biết nữa. Không biết phải làm sao mới tốt. Nhưng hiện tại, tôi muốn có thêm chút thời gian.』
Dù biết đối phương không nhìn thấy, Quản lý vẫn gật đầu thật mạnh.
"Hiểu rồi. Cũng không trách được. Hay đúng hơn là đương nhiên thôi. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột mà."
『A.』
Diva thốt lên như vừa nhận ra điều gì đó.
『Xin lỗi, tôi tắt máy đây. Người của OGC đang...』
"Được rồi, cẩn thận nhé. Nghe này, cấm cô trả lời bất kỳ liên lạc nào ngoài tôi đấy. Còn nữa, là phòng tập của Hal."
『Vâng. Cảm ơn anh.』
Kết nối bị ngắt.
Quản lý ném ánh nhìn như cầu nguyện sự bình an vào thiết bị liên lạc trên tay, rồi chậm rãi cất nó đi.
Anh nghiền ngẫm lại cuộc hội thoại với Diva trong đầu, suy tính đủ đường... rồi nét mặt trở nên nghiêm trọng.
(Tác động để cô ấy quay lại Nierland... bằng cách nào đây?)
Anh đã đọc đến phát ngán dữ liệu ghi chép nguyên nhân và quá trình Diva bị thu hồi. Nếu có bất kỳ điểm nào sai lệch sự thật hay thao túng ấn tượng, anh định sẽ lấy đó làm luận cứ để phản đối đến cùng.
Nhưng không tìm thấy bất cứ sai sót nào.
Đã như vậy, phương pháp phản đối duy nhất còn lại là đánh vào tình cảm. Dù danh tiếng có phần giảm sút, Diva vẫn có một lượng người hâm mộ trung thành. Nếu lôi kéo dư luận, dù là cách cổ điển như thu thập chữ ký để lên tiếng thì...
(Không... OGC sẽ không thay đổi quyết định vì những chuyện như thế. Nếu dùng tiếng nói dư luận làm vũ khí, họ sẽ dùng chính tiếng nói dư luận làm khiên chắn. Nếu việc phân tích Diva làm sáng tỏ được lý do trục trặc, thì đây là cán cân giữa an ninh của toàn bộ AI do OGC sản xuất và sự tồn vong của một AI ca sĩ. Cơ hội thắng là...)
Dòng suy nghĩ lặp đi lặp lại từ đêm qua đang đi vào ngõ cụt.
Quản lý vỗ mạnh hai tay vào má để xốc lại tinh thần.
(Dù vậy cũng phải làm thôi. Lý lẽ cảm xúc thì đã sao, tốt quá còn gì. Chúng ta làm cái nghề lay động cảm xúc con người mà.)
Đúng lúc đó, liên lạc từ nhân viên sân khấu báo tới. Đoàn khách du lịch sẽ đến trễ một chút.
Trước mắt phải hoàn thành trôi chảy công việc kinh doanh hôm nay đã. Quản lý vừa truyền đạt phương án đối ứng, vừa bước đi với hình ảnh Diva lởn vởn trong một góc tâm trí.
Nếu đã định dùng lý lẽ cảm xúc để kêu gọi, thì ít nhất...
(Tại sao người chịu trách nhiệm lại là người đó chứ...!)
Để không lộ ra sự cay độc trong lòng, Quản lý rảo bước nhanh hơn.
***
Tao nhận cuộc gọi từ bộ phận nghiên cứu của OGC ngay tại phòng tiếp khách trong bệnh viện quen thuộc.
"Vâng... Vâng. Tôi hiểu rồi. Vô cùng xin lỗi. Xong việc tôi sẽ quay lại Nierland ngay, tôi sẽ trực tiếp xử lý vụ này."
Tao nói lời xin lỗi với ngữ điệu chẳng hề cảm nhận được chút thành ý nào, rồi ngắt kết nối.
"Có chuyện gì sao?"
Người hỏi câu đó với giọng điệu như khiển trách ngay khi cô vừa dứt lời, là người đàn ông to lớn ngồi trước mặt Tao.
Tuổi thực đã ngoài năm mươi nhưng trông ông không hề giống như vậy. Gương mặt tinh anh với ánh mắt sắc sảo, mái tóc dày dặn. Làn da trẻ trung như được trau chuốt, nói là hai mươi tuổi chắc cũng khối người tin. Ông ngồi vững chãi trên ghế sofa, sống lưng thẳng tắp như tấm thép, những khối cơ vai và ngực được chống đỡ bởi cột sống ấy đẩy lớp áo blouse trắng căng lên từ bên trong.
Kishibe Seiichi. Cha của Tao.
"Một rắc rối nhỏ thôi ạ. Không có vấn đề gì."
"Nguyên nhân là do con? Hay do người khác?"
Vẫn là cách hỏi quen thuộc của cha. Người cha coi trọng logic luôn truy cứu nơi chịu trách nhiệm.
Phải trả lời sự thật. Trong vài giây được cho phép, Tao liều mạng rà soát xem câu trả lời sắp tới của mình có sai sót gì không.
Thường được nhận xét là kẻ không có cảm xúc, và bản thân Tao cũng tự nhận thức được điều đó, nhưng chỉ khi đứng trước mặt cha, cô không thể giấu được sự căng thẳng.
Tao trả lời:
"Nguyên nhân là do người khác ạ."
"Vậy thì được. Phán đoán cho đúng, xử lý cho đúng. Với vị trí hiện tại, vài năm nữa con sẽ được điều chuyển. Đừng gây phiền phức ở hiện trường nơi có nhiều AI của OGC đang làm việc."
"Con rất xin lỗi. Đã làm phiền đến bộ phận nghiên cứu của OGC rồi ạ."
"Cái gì?"
Mắt cha nheo lại.
"Con đã bỏ qua chuyện đó sao?"
"Nguyên nhân là do người khác ạ."
"Có thể khẳng định không?"
"Vâng."
"Vậy thì được." Cha chuyển đổi thái độ rất nhanh. Đây cũng là chuyện thường ngày. "Nhưng, nếu vậy tại sao vừa rồi con lại nói 'Vô cùng xin lỗi'? Nguyên nhân là do người khác mà."
Chết thật, Tao hối hận, người hơi co lại.
"Nếu nguyên nhân là do người khác thì việc con xin lỗi là sai lầm."
"Con xin lỗi."
"Đúng. Lời xin lỗi đó thì được. Vì làm sai nên xin lỗi là đúng. Nhưng ngoài cái đó ra thì đừng có xin lỗi."
"Vâng."
Thấy câu trả lời của Tao, cha gật đầu vẻ chấp nhận, rồi gõ vào thiết bị gắn trên bàn phòng tiếp khách. Màn hình không khí mở ra, hiển thị dữ liệu.
Đó là bệnh án của Tao, người vừa trải qua cuộc kiểm tra định kỳ lúc nãy.
"Các chỉ số đang cho thấy sự suy giảm đúng như dự đoán. Tình trạng cơ thể thế nào?" Cha hỏi.
"Sinh hoạt thường ngày không có vấn đề gì ạ." Tao đáp.
"Nếu tiến triển cứ thế này, ca phẫu thuật đó sẽ diễn ra sau một tháng nữa. Chuẩn bị đi."
"Vâng."
"Có câu hỏi gì không?"
"Không ạ."
"Vậy thì được. Quay lại làm việc đi."
"Vâng. Con xin phép."
Tao cúi gập người chào rồi rời khỏi phòng tiếp khách.
Cô bước đi trên hành lang đã quen thuộc từ thuở nhỏ. Các bác sĩ và y tá lướt qua trên đường đều cúi chào cô một cách hơi quá mức cần thiết so với việc chỉ là đi lướt qua nhau. Tao cúi chào lại.
Nơi đây là bệnh viện mà cha cô, Seiichi, đang giữ chức Viện trưởng.
OGC có liên quan mật thiết đến việc thành lập và vận hành nơi này, nên có nhiều kỹ sư AI và nhà nghiên cứu thuộc biên chế của cả hai bên. Về phân loại, đây là bệnh viện đa khoa, nếu tính cả các chuyên khoa như ngoại khoa, nội khoa, sản phụ khoa... thì số lượng khoa khám bệnh lên đến hơn ba mươi.
Đặc sắc của bệnh viện là các phương pháp điều trị tích cực sử dụng công nghệ của OGC, nói cách khác là y học tiên tiến sử dụng công nghệ AI.
Nghe nói khởi đầu là việc điều trị sử dụng khớp nhân tạo điều khiển bằng AI trong phẫu thuật chỉnh hình, hay chân tay giả hiệu suất cao trong khoa phục hồi chức năng. Cùng với sự tiến bộ của công nghệ AI, những thứ đó đã phát triển vượt bậc, vượt qua các khuôn khổ và thường thức trước đây, hiện nay đã tiến vào hầu hết các lĩnh vực của cơ thể con người ngoại trừ não bộ, như cơ bắp nhân tạo, nội tạng nhân tạo hay nghĩa thể bộ phận.
Có thể nói Seiichi là một bác sĩ và nhà quản lý có tư tưởng tự do.
Dù quan niệm đã phai nhạt dần theo thời đại, nhưng sự kháng cự đối với việc đưa các bộ phận máy móc vào cơ thể con người vẫn còn rất lớn. Seiichi đã thay đổi nhận thức của các đồng nghiệp và bệnh nhân xung quanh bằng cách chính bản thân mình tiên phong chấp nhận điều đó.
Tức là ông tích cực đưa công nghệ AI vào chính cơ thể mình.
Nếu xét theo tỷ lệ trọng lượng, có lẽ phần cơ thể có được nhờ lắp đặt thêm đã nhiều hơn phần cơ thể gốc. Đó là lý do tuổi tác và ngoại hình của ông hoàn toàn không tương xứng. Seiichi là bác sĩ phẫu thuật, nhưng ngay cả những ngón tay được coi là sinh mạng nghề nghiệp, ông cũng đã thay thế bằng đồ nhân tạo từ vài năm trước.
Cứu sống bệnh nhân là ý nghĩa tối thượng.
Để làm được điều đó, nếu xét về mặt logic và số liệu là đúng đắn, ông sẽ tận dụng tất cả. Và thứ có thể trở thành hy vọng cứu được nhiều sinh mạng nhất trong tương lai chính là công nghệ AI.
Kishibe Seiichi là một con người như vậy, và Tao đã được nuôi dạy bởi một người cha như thế.
Ra khỏi cửa, Tao bước lên chiếc xe đã đợi sẵn ở bùng binh.
Đó là xe không người lái được điều khiển bởi AI với chế độ lái tự động.
Tao dùng giọng nói báo điểm đến, thả mình xuống ghế sau êm ái, rồi không chút nghỉ ngơi, cô mở dữ liệu về rắc rối vừa được thông báo lúc nãy.
Nghe nói Diva đã từ chối việc di chuyển và thoát khỏi xe chuyên dụng.
Tao thở dài trong lòng.
Ca phẫu thuật là một tháng sau. Có lẽ cô sẽ không thể cử động được trong bệnh viện suốt một tuần.
Khi đó, dù có rắc rối gì như lần này xảy ra, cũng cần phải chuẩn bị một cơ chế để công viên có thể vận hành trôi chảy mà không cần có cô.
(Phiền phức thật. Có lẽ các nhân viên trong công viên sẽ không tích cực tìm kiếm Diva đâu.)
Từ thái độ của Quản lý khi cô thông báo việc di chuyển Diva tối qua, Tao dự đoán như vậy.
Nếu thế, có vẻ sẽ cần phải trực tiếp điều động đội ngũ an ninh của OGC đang được phái cử tại Nierland.
Xét đến lập trường của mình, cô không thể gây thêm phiền phức ở đó nữa. Sẽ phải tốn công lo liệu đây.
(Dù vậy thì... Là do cô ghét AI sao?)
Đó là lời Quản lý đã nói với cô.
Bản thân điều đó không đúng. Có lẽ anh ta phán đoán như vậy từ cách chọn từ ngữ của cô lúc đó hay thái độ tiếp xúc với AI thường ngày, nhưng đó hoàn toàn là hiểu lầm.
Ngược lại, nếu phải chọn giữa con người và AI, chẳng cần nói cũng biết Tao thích AI hơn.
Cô luôn phải khổ sở vì những con người đầy cảm tính và phi logic. Ở điểm đó, AI thì khác.
Thế nên nếu phải tự mình đính chính lời của Quản lý một cách logic thì:
(Tôi ghét một AI cụ thể. Tôi thực sự vô cùng ghét cô ta.)
AI đó, giờ này chắc vẫn đang đứng lặng im không nói lời nào tại nhà của Tao.
Tên của AI đó dĩ nhiên không phải là Diva, kẻ gây ra rắc rối lần này.
Đó là một AI có tên là TAO, mang ngoại hình y hệt như Tao.
***
0 Bình luận