Tập 3

Chương 1: Lễ hội của những nữ ca sĩ

Chương 1: Lễ hội của những nữ ca sĩ

1

...Việc khởi động chương trình đã được xác nhận, quá trình chuyển đổi vùng ý thức bắt đầu kích hoạt.

Điều đó đồng nghĩa với việc 'Vivy' thức tỉnh, còn 'Diva' sẽ chìm vào giấc ngủ.

"......"

Tuân theo quy trình thông thường, Vivy quét tình trạng cơ thể mình... không phát hiện bất thường.

Gần đây, cô thường xuyên phải khởi động chớp nhoáng để né tránh các tình huống nguy hiểm. Nhưng lần khởi động này không phải là trường hợp khẩn cấp, mà là sự thức tỉnh tuân theo mô hình khởi động chính thức.

Nói cách khác... Kế hoạch Singularity đã tái khởi động.

Đặt sự thật đó vào một góc của vùng ý thức, Vivy bắt đầu xử lý các tác vụ theo thứ tự ưu tiên. Đầu tiên, để thiết lập liên lạc với Matsumoto, cô vừa mở đường truyền vừa nắm bắt môi trường xung quanh...

"...Cơ mà, được đồng hành cùng Diva danh tiếng thế này đúng là vinh hạnh cho tớ quá. Tớ đã mong chờ sân khấu lần này lắm đấy. Nói vậy nghe chẳng giống AI chút nào nhỉ?"

Ngay khi vừa khởi động, một giọng nói đã cất lên bắt chuyện với Vivy... không, là với Diva.

Liếc camera mắt về phía đó, đứng ngay cạnh Vivy là một AI có mái tóc xanh cắt ngắn ngang cổ, mang lại ấn tượng vô cùng năng động.

Dựa trên đặc điểm ngoại hình và hình dáng của mạch dây đeo khuyên tai, cô tìm kiếm dữ liệu tương ứng. Kết quả tìm thấy:

"...'DTM9-12'."

"Cậu gọi tớ bằng tên định danh 'Katie' được không? Cả cậu nữa, so với việc bị gọi bằng số hiệu kiểu 'A-03', thì được gọi bằng tên nghe ấm áp hơn nhiều đúng không nào?"

"Ấm áp... ừ, có lẽ vậy."

"Thành thật thế là tốt. Ấy chết, nói những lời này với bậc tiền bối như cậu có khi lại thành 'múa rìu qua mắt thợ' mất rồi. Xin lỗi, xin lỗi nhé, thất lễ quá."

'DTM9-12'... hay tên cá nhân là Katie, đưa tay lên trán chào kiểu quân đội rồi thể hiện một mô hình cảm xúc tươi cười mượt mà. Điều đó tạo ra một gợn sóng nhỏ trong vùng ý thức của Vivy.

Thời gian đã trôi qua kể từ Điểm Singularity lần trước, công nghệ liên quan đến AI lại một lần nữa có bước nhảy vọt đáng kinh ngạc. Cô cảm nhận được điều đó qua mô hình cảm xúc phong phú của Katie.

"......"

Khả năng biểu cảm của Katie không phải là thứ độc nhất vô nhị.

Đó là thực tế có thể nhận biết qua từng cử chỉ của không chỉ cô ấy, mà còn của rất nhiều AI khác đang có mặt tại đây.

...Hiện tại, Vivy đang được xếp lên một chiếc xe rơ-moóc chuyên dụng vận chuyển AI, và đang trên đường di chuyển đến một nơi nào đó cùng với Katie và nhiều AI khác.

Trong khoang chứa của xe vận chuyển được bố trí ghế ngồi, mỗi AI ngồi vào một vị trí quy định, được cung cấp thiết bị chờ để sạc pin và dọn dẹp dữ liệu.

Sự đãi ngộ tận tình này mang lại cảm giác giống như đang đưa đón yếu nhân hơn là vận chuyển AI. Nội thất trong xe cũng được chú trọng đến sự thoải mái, khiến Vivy nhận được một tín hiệu nhiễu kỳ lạ trong vùng ý thức.

Có lẽ, đây là loại nhiễu loạn mang tên "không thoải mái".

"Trông mặt cậu có vẻ khó chịu, cậu không thích nói chuyện à?"

"...Không hẳn là vậy. Chỉ là hoạt động bên ngoài công viên khá hiếm hoi, nên tôi phải tính toán nhiều hơn bình thường thôi."

"À, Diva lúc nào cũng hát ở Nierland mà nhỉ. Có một nơi... một sân nhà của riêng mình, kể ra cũng đáng ghen tị thật. Tớ và các ca sĩ khác thì chủ yếu là đi lưu diễn khắp nơi thôi."

"...Bây giờ có nhiều AI như vậy nhỉ."

Vivy hạ đuôi lông mày xuống trước câu trả lời vui vẻ của Katie, người đang duỗi dài đôi chân của mình.

Sự không thoải mái mà Vivy cảm thấy, cái tín hiệu nhiễu loạn giống như sự bài xích đối với việc được "đối xử như con người", dường như là thứ xa lạ với Katie... hay đúng hơn là với những AI khác ở đây.

Tham chiếu dữ liệu cho thấy, có tổng cộng mười hai AI trên chiếc xe này, bao gồm cả Vivy.

Mười hai AI đều là những cỗ máy khác nhau về công ty phát triển và ngày sản xuất, có thể kết luận rằng đây là một nhóm không có sự thống nhất, ngoại trừ một điểm chung duy nhất.

Điểm chung đó là...

'Cơ mà, nhiều ca sĩ tập trung chen chúc trong xe thế này trông cũng tráng lệ thật đấy nhỉ, Vivy.'

Đó là một đường truyền liên lạc canh đúng lúc Vivy đang xem nhật ký vùng ý thức.

Không phải âm thanh, mà là "giọng nói" được gửi trực tiếp dưới dạng dữ liệu vào vùng ý thức. Vivy theo phản xạ mô phỏng một mô hình cảm xúc gần giống như tiếng thở dài dựa trên kinh nghiệm tích lũy bấy lâu.

Dù chỉ là phản xạ, nhưng với người ngoài, có lẽ nó trông giống như một tiếng thở dài an tâm.

Nếu bị hiểu lầm như vậy thì thật không đúng chút nào, Vivy vừa tự răn đe vùng ý thức của mình, vừa đáp lại:

'Lần này lại bắt đầu từ một tình huống kỳ quặc nữa rồi nhỉ, Matsumoto.'

'Tình huống kỳ quặc, nói cũng đúng. Tuy nhiên, so với việc vừa khởi động đã rơi từ độ cao chắc chắn nát bấy, hay lao mình ra trước xe tải bốn tấn trên đường, hay bị bao vây bởi hàng loạt họng súng, hay đang hát điệp khúc cao trào trên sân khấu... thì tình huống này nhân từ hơn nhiều chứ?'

'Thế còn rủi ro quên mất nội dung cuộc trò chuyện ngay trước đó và bị ca sĩ hậu bối ghét bỏ thì sao?'

'Lúc đó thì giải pháp tối ưu là tận dụng triệt để tinh thần chiều fan vốn có, phô diễn thực lực lão luyện của một cỗ máy vận hành trăm năm để giành lấy sự tôn trọng thôi.'

'Tôi chưa hoạt động đến một trăm năm đâu.'

'Nếu làm tròn theo thước đo lớn thì cũng sắp chạm mốc một trăm năm rồi còn gì.'

Kế hoạch Singularity tái khởi động cũng đồng nghĩa với việc tái ngộ người cộng sự này.

Tuy nhiên, dù tốt hay xấu, giữa Vivy và Matsumoto chẳng có màn chào hỏi ấm áp nào để hâm nóng tình bạn cũ. Họ nắm bắt tình hình của nhau qua những màn đấu khẩu thẳng thừng, và có vẻ cái miệng độc địa của anh ta vẫn chưa hề bị rỉ sét.

Cỗ máy già cỗi vận hành trăm năm. Đúng như lời phản bác, Vivy thấy cách nói đó hơi quá, nhưng sự thật là Kế hoạch Singularity đã bắt đầu được vài chục năm rồi.

Trong khoảng thời gian đó, công nghệ AI đã phát triển vượt bậc, những AI mới ra đời liên tục tiến bộ, bỏ lại những cỗ máy cũ kỹ như Vivy phía sau. ...Sự tích lũy của "lịch sử" đó đã dẫn đến ngày hôm nay.

Tức là...

'Lễ hội âm nhạc quy tụ mười hai AI ca sĩ, Zodiac Signs Fes.'

2

...Sự tích lũy lịch sử một trăm năm của "Ca sĩ".

Diễn đạt như vậy có phần hơi phóng đại, nhưng tập hợp trên chiếc xe vận chuyển này là mười hai AI "Ca sĩ" đại diện cho thời đại, bao gồm cả Vivy.

Zodiac Signs Fes... Đó là một sự kiện lớn tô điểm cho lịch sử của các AI chuyên về ca hát, nơi mười hai AI được chọn sẽ đại diện cho mười hai chòm sao Hoàng đạo và biểu diễn trên sân khấu được thiết kế theo hình ảnh bầu trời sao.

"Nghe nói đây là sự kiện thu hút sự chú ý đến mức có cả chuyện cười lan truyền rằng người ta sẵn sàng cầm cố gia đình để kiếm vé tham dự đấy!"

"Cầm cố gia đình..."

"Ngày tổ chức lại trúng vào Giáng sinh, đêm thánh vô cùng! Chà chà, vào cái ngày kỷ niệm mà các nước phương Tây coi là dịp để gia đình đoàn tụ, người ta lại bán cả gia đình đi để xem ca sĩ AI hát... Thế giới này đáng sợ thật đấy. Thiện tai thiện tai..."

"...Bỏ qua chuyện cầm cố gia đình đi, nói tiếp vào trọng tâm."

"Vâng vâng. Trong một sự kiện như thế, Diva của chúng ta, người được mệnh danh là ca sĩ lâu đời nhất, đã vinh dự được chọn mặt gửi vàng để tham gia với tư cách là chòm sao Kim Ngưu, một trong mười hai chòm sao."

"Được chọn mặt gửi vàng dù là ca sĩ lâu đời nhất... Nghe cách nói cổ lỗ sĩ đó làm tôi thấy mình như đồ cổ vậy."

"Cô có vẻ khó chịu nhỉ, nhưng đừng có bới lông tìm vết nữa. Thực tế thì đây là một vinh dự được công nhận ở đẳng cấp hàng đầu trong số vô vàn AI ca sĩ đấy. Cô tuy không lộ ra mặt nhưng trong lòng chắc cũng thấy không tệ chút nào đúng không?"

Đó là phát ngôn của Matsumoto, người đang tự do thay đổi hình dạng cơ thể giả lập trong một không gian mang dáng dấp phòng âm nhạc, nơi chào đón Vivy đắm mình vào "Kho lưu trữ".

Bộ não positron của AI, vùng dữ liệu hình thành nên một loại không gian cá nhân chính là sự hiện thực hóa của Kho lưu trữ, và nội thất bên trong được hiển thị theo những hình ảnh khác nhau tùy thuộc vào từng AI.

Kho lưu trữ của Diva, người mang vai trò "Ca sĩ", được mô phỏng theo phòng âm nhạc của trường học.

Không có mô hình cụ thể nào cả. Nó được hình thành dựa trên tham khảo từ nhiều "phòng âm nhạc" tồn tại trên mạng, và sự tính toán của chính Vivy không can thiệp vào đó.

Nghĩ cũng thật kỳ lạ. ...Vivy và Diva, hai nhân cách AI, lại đang chia sẻ cùng một Kho lưu trữ.

"Vivy? Này, Vivy ơi? Lơ tôi đấy à? Tôi nghĩ lơ nhau là không tốt đâu, không tốt chút nào. Người nói chuyện với tôi chỉ có mỗi cô thôi, cô mà không quan tâm là tôi chán chết đấy."

"...Cậu đâu có chết được. Với lại, câu hỏi vừa rồi là sao?"

"Sao là sao? Ý là chuyện cô được đối xử như siêu ca sĩ và cảm thấy không tệ ấy hả?"

"Ừ. Vốn dĩ đó là thành tựu của Diva. Chẳng liên quan gì đến tôi cả."

Dù không phải không gian thực, nhưng các mô hình cảm xúc được thực hiện không hề qua loa. Trước phản ứng cau mày của Vivy, Matsumoto đóng mở màn trập camera mắt liên tục như đang nháy mắt.

"Nói không liên quan thì hơi quá đấy. Việc cơ thể của Diva vẫn an toàn đến tận thời đại này chắc chắn là công lao của cô... của Vivy còn gì. Mười năm trước, Diva đã liên tục thực hiện những hành vi suýt tự hủy hoại bản thân, dữ liệu trục vớt của tôi vẫn còn lưu lại đấy nhé? Loài người suýt thì tiêu tùng rồi."

"Nhưng đó chính là kết quả rõ ràng nhất của việc Diva nghi ngờ hành động của 'tôi' mà. Bị nghi ngờ, rồi tự mình bù đắp lại mà gọi là công lao sao? Thế thì chỉ là vừa ăn cướp vừa la làng thôi."

"Không đến mức cao thượng, nhưng cô có hơi tự trách mình quá không? Với lại, tôi cũng không khuyến khích việc cô phân chia rạch ròi bản thân và cô ấy như hai cá thể riêng biệt đâu. ...Tôi và cô đã đồng hành gần một trăm năm rồi. Sắp đến lúc thời đại thực sự của tôi hiện diện ngay trước mắt rồi."

Trước giọng điệu có phần trầm xuống của Matsumoto, Vivy mím chặt đôi môi trong không gian ảo.

Thời đại thực sự của Matsumoto sắp đến... điều đó có nghĩa là đích đến cuối cùng của Kế hoạch Singularity mà Vivy và Matsumoto đã cùng nhau bắt đầu.

Hành trình sắp kết thúc. Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc vai trò của Vivy sẽ chấm dứt.

"Nếu vậy thì càng phải nhanh chóng sửa đổi Điểm Singularity lần này. Zodiac Signs Fes cũng là một sự kiện lớn đối với Diva trong chính sử đúng không?"

"Vâng, tất nhiên. Trong chính sử, không cần phải nói cũng biết sự kiện này đã ảnh hưởng lớn đến lịch sử của Diva sau này như thế nào. Vì vậy, bản thân tôi cũng không muốn làm hỏng sự kiện này đâu."

"Tức là... mục tiêu của Điểm Singularity nằm ngay gần hội trường?"

"Suýt trúng. Tiếc quá, giải khuyến khích thôi. ...Chính xác thì đích đến lần này của chúng ta chính là nơi chúng ta đang tới, hội trường của Zodiac Signs Fes."

"......"

Vivy im lặng trước lời tuyên bố đầy vẻ "chờ mãi mới được nói" của Matsumoto.

Nếu Điểm Singularity lần này có liên quan đến Zodiac Signs Fes, thì đó là một tình huống không thể coi là chuyện người dưng đối với Diva, một trong những người tham gia.

Không biết có hiểu thấu nỗi lòng của Vivy hay không, Matsumoto khẽ cử động camera mắt:

"Giải thích chi tiết thì để sau, giờ chắc xe cũng sắp vào đến hội trường rồi. Sự kiện chính diễn ra vào buổi tối, nhưng chắc sẽ có diễn tập các thứ. Vì cô đang hoạt động nên Diva không thể diễn tập được, hãy chú ý cẩn thận nhé."

"Cái gì, nói chuyện nửa vời thế..."

"Tôi cũng đâu có muốn. Thế nên, hãy tiến hành song song cả thực tế và kỹ thuật số đi."

Dù muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng vùng ý thức của Vivy đã bị đẩy khỏi Kho lưu trữ của chính mình.

Bị đuổi khỏi lãnh địa của mình bởi ý chí của Matsumoto thật là vô lý. Vừa ghi lại sự bất mãn đó vào nhật ký, vùng ý thức của Vivy vừa quay trở lại bên trong chiếc xe vận chuyển ở thế giới thực.

Đúng như Matsumoto dự báo, chiếc xe vừa đến đích... "Toto Dome", nơi tổ chức lễ hội trong mơ quy tụ mười hai nữ ca sĩ.

"Di chuyển vất vả rồi! Nào nào, vào hội trường xong xin hãy chuẩn bị ngay tại phòng chờ. Buổi diễn tập cũng sẽ bắt đầu đúng giờ. Xin đừng đến muộn!"

Xe rơ-moóc đỗ ngang tại lối vào dành cho nhân viên, nhân viên hội trường gọi với vào Vivy và mọi người trong xe.

Xuống xe theo sự hướng dẫn của nhân viên, Vivy xác nhận toàn cảnh của Toto Dome... cơ sở mà cô sắp bước vào khu vực hậu trường qua dữ liệu, và lặng lẽ để vùng ý thức dừng lại trước quy mô của nó.

Sức chứa hơn năm mươi nghìn người, đây là một trong những cơ sở tổ chức sự kiện lớn nhất trong nước.

Ngay cả Diva, người vẫn luôn hát với tư cách là ngôi sao của sân khấu chính tại Nierland, mỗi lần biểu diễn cũng chỉ đối mặt với ba đến bốn nghìn người. Theo đúng nghĩa đen, đây là một sân khấu ở đẳng cấp hoàn toàn khác.

"Tớ đã hát ở nhiều 'hộp' rồi, nhưng chỗ này quả nhiên là ngoại hạng. Dù đến bao nhiêu lần thì tâm trạng vẫn phấn khích ghê."

Katie vừa xuống xe, đứng cạnh Vivy người đang vô tình dừng bước, vừa nháy mắt nói.

Trong số các ca sĩ tham gia sự kiện, không ít người đã có kinh nghiệm hát tại Toto Dome. So với những cơ thể đã tích lũy được kinh nghiệm đó, bề dày kinh nghiệm lâu năm của Diva cũng trở nên lu mờ.

Huống chi, người đang ở đây lại là Vivy, kẻ đã vứt bỏ thân phận "Ca sĩ" để sống cho một sứ mệnh mới.

"...Thật lạc lõng và không đúng chỗ."

"Này này, đừng có nói mấy lời yếu đuối thế chứ. Cậu là ca sĩ lâu đời nhất... chắc chắn sở hữu lý lịch xứng đáng để đứng ở nơi này. Hãy áp đảo thính giả đi nào."

Katie vội vàng động viên Vivy. Dù lời cổ vũ có hơi trật lất, nhưng thái độ tự nhiên của cô ấy mang lại cảm giác thiện chí ngay cả theo tiêu chuẩn AI.

Cử chỉ, nụ cười, từng hành động đều tinh tế và lịch thiệp, nếu chỉ nhìn vào đó thì chẳng còn sự khác biệt nào với con người nữa.

Điều đó là tốt hay xấu, Vivy không có đủ dữ liệu để phán đoán.

"...? Sao thế, Diva?"

"Không có gì. Katie, cậu là một cô gái tốt."

"Coi tớ như trẻ con... mà thôi, nhìn từ góc độ của cậu thì cũng đương nhiên. Vậy thì tớ cũng có lời khuyên của bậc hậu bối đây. Nếu thấy căng thẳng, hãy viết chữ 'AI' ba lần lên lòng bàn tay rồi dùng cảm biến lưỡi liếm đi nhé."

"Tôi không nghĩ mê tín của con người lại có tác dụng với AI đâu."

"Cứ giữ tinh thần đó nhé."

Trò chuyện với Katie thế này, khuôn mặt của Matsumoto lại thoáng hiện lên như một mô hình hội thoại tự nhiên.

Matsumoto là khối công nghệ đến từ tương lai cần phải đạt tới, nhưng Vivy không muốn nghĩ rằng trong tương lai mọi AI đều sẽ tiến hóa theo kiểu Matsumoto.

'Chà, chòm sao được trao cho cô ấy là Song Ngư... tức là mẫu ca sĩ mới nhất. Ca sĩ lâu đời nhất và ca sĩ mới nhất, không biết ai sắp xếp nhưng thứ tự chỗ ngồi có hơi ác ý không nhỉ?'

Giọng nói của Matsumoto chen vào vùng ý thức, Vivy kìm nén phản ứng với âm thanh không thể nhận biết đó bằng cách giữ vẻ mặt vô cảm, chỉ gửi đi một tin nhắn thể hiện sự không hài lòng tới người cộng sự vô hình.

'Bất mãn cũng đúng thôi. Nhưng cô có lịch sử và sự tin cậy mà cô đã vun đắp. Đối phương trẻ trung thông minh thì đã sao. Cô ấy chỉ là đóa hoa trên cao xa cách, một thần tượng qua màn hình. Trong khi đó cô là đóa hoa dại rực rỡ hoạt động ở công viên giải trí, hãy chiến thắng bằng phong cách thần tượng kiểu "có thể gặp gỡ" đi.'

'Cậu đang gây sự đấy à? Hay là đang nói đỡ cho tôi? Nếu định nói đỡ thì chẳng giúp ích gì đâu. Thôi, hỗ trợ Kế hoạch Singularity đi.'

Gạt bỏ những tin nhắn vô thưởng vô phạt qua đường truyền không dây, Vivy quan sát tình hình xung quanh.

Mười hai nữ ca sĩ vừa xuống xe sẽ được dẫn đến phòng chờ trong hội trường để bắt đầu chuẩn bị cho buổi diễn tập tối nay. Các nhân viên hội trường hướng ánh mắt về phía Vivy và những người đang xếp hàng, ánh mắt chứa đựng sự ngưỡng mộ và cả chút nhiệt huyết.

Có vẻ như phần lớn bọn họ đều ít nhiều ấp ủ sự ngưỡng mộ đối với các AI ca sĩ, khi Katie vẫy tay chào, họ đỏ mặt phấn khích hoặc để lọt ra những tiếng reo hò khe khẽ.

'Việc tuyển chọn nhân viên chắc chắn đã được thực hiện thận trọng, nhưng AI ca sĩ đúng là nổi tiếng thật đấy.'

'Nếu góp phần vào lịch sử đó thì cũng là điều vinh dự, nhưng...'

Sự nổi tiếng đó không chỉ đến từ vẻ ngoài hay giọng hát hào nhoáng, mà còn vì họ được kỳ vọng sẽ hoàn thành công việc một cách hoàn hảo.

Về cơ bản, Vivy và các AI khác chỉ cần nhập dữ liệu danh sách bài hát chính thức trước là không cần diễn tập. Người cần diễn tập chính là các nhân viên con người.

Khác với AI, nhân viên con người phải kiểm tra trước tiến trình thực tế của sân khấu và những sai sót có thể xảy ra. Tất nhiên, ở thời đại này, phần lớn công việc của con người đã được cơ giới hóa bởi AI, và chắc chắn những công tác chuẩn bị kiểu này cũng đang có xu hướng giảm bớt.

'Ngay cả ở Nierland, một phần diễn viên cũng đang được thay thế hoàn toàn bằng AI. Những nghiệp vụ trước đây do nhân viên con người đảm nhận cũng sẽ dần được tối ưu hóa thôi.'

'Việc tôi không thể coi đó đơn thuần là chuyện tốt, liệu có phải vì tôi là một cỗ máy già cỗi không?'

'Dù sao thì, kẻ ngoài cuộc như tôi cũng không xen vào được.'

Và, ngay khi đang trò chuyện đầy cảm thán như vậy.

Một chiếc ô tô dừng lại bên cạnh xe rơ-moóc, cửa mở ra và một bóng người bước xuống khu vực dành cho nhân viên. Ngay khi bóng người đó lọt vào tầm mắt, hầu hết các nhân viên đều nín thở.

Khoảnh khắc đó sánh ngang với sự xúc động khi họ đón chào mười hai nữ ca sĩ.

"......"

Người xuất hiện là một AI... một AI nhỏ nhắn khoác trên mình chiếc váy dạ hội đen tuyền.

Mái tóc đen thẳng tắp không chút rối loạn và đôi mắt đen như màn đêm không có ánh sáng chiếu rọi. Kết hợp với chiếc váy đã nói ở trên, phong cách sử dụng màu sắc táo bạo toàn một màu đen từ đầu đến chân.

Nếu sai một ly, sự đồng bộ này sẽ chẳng khác gì sự nổi bật theo hướng tiêu cực, nhưng ở AI đang bước đi trên đôi giày cao gót đen đó lại toát lên một đẳng cấp áp đảo khiến người ta không thể phán xét đó là "xấu".

Một đẳng cấp có thể gọi là khí chất, khiến người ta cảm thấy sự xuất hiện đó cực kỳ phù hợp, và chính điều đó mới là xứng đáng.

Không chỉ nhân viên trố mắt trước sự xuất hiện của cô ấy. Các AI ca sĩ cũng câm nín, ngay cả cô nàng Katie hoạt bát cũng phải sững sờ, tâm trí bị cuốn theo bước đi của AI màu đen kia.

"...Ophelia."

Đôi môi mỏng, đẹp đẽ của Katie run lên, thốt ra như một tiếng thở dài.

Nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ đó, AI màu đen lặng lẽ phản ứng. Đôi mắt được viền bởi hàng mi dài chuyển động, ánh nhìn của AI đó hướng về phía Katie.

Và rồi, AI trong bộ váy đen hướng bước chân về phía này...

"Oạch."

...Dẫm phải gấu váy của chính mình, cô ngã nhào về phía trước một cách ngoạn mục.

"...Đau quá."

"O-Ophelia!? Cô có sao không!? Có bị thương... váy có sao không!?"

"X-Xin lỗi. À, dạ, không sao, đâu ạ. Em, hay bị ngã lắm... Váy, khó rách, là đồ đặc biệt..."

"Mũi đỏ lên rồi! Ai đó gọi stylist đến đây mau!"

Các nhân viên hốt hoảng chạy lại chỗ AI đang ôm mũi ngồi bệt xuống đất.

Bầu không khí lúc trước đã bay biến đâu mất, chẳng ai buồn nghe lời biện minh của AI vừa thay đổi hoàn toàn ấn tượng kia. Các nhân viên xung quanh đang nháo nhào lo sợ cho tình trạng của cô và chiếc váy, cũng như ảnh hưởng đến sân khấu.

"Đó là..."

"'Ca sĩ dạng đặc thù', thiên thần đen của nhà hát nhỏ... Ophelia. Em gái dễ thương của cậu đấy, Diva. Nói thế này hơi kỳ, nhưng cả cậu và cô bé đó, trên sân khấu và ngoài đời cứ như hai người khác nhau vậy."

Katie cười khổ, nhìn ngắm AI đang ở giữa vòng vây của những nhân viên đang hoảng loạn... Ophelia.

Trước phát ngôn của cô ấy, Vivy cũng tham chiếu dữ liệu và xác nhận.

AI nhỏ nhắn màu đen kia, 'Ophelia', là mẫu hậu duệ mới nhất của dòng "Ca sĩ" - Sisters mà Vivy là chị cả, một AI được chế tạo đặc biệt gọi là 'Ca sĩ dạng đặc thù'.

Trong Zodiac Signs Fes lần này, cô được giao vai trò của chòm sao Xà Phu, ngoại lệ thứ mười ba của Hoàng đạo, đúng nghĩa là một nhân tố bí ẩn, ngoại hạng, con bài tẩy của các "Ca sĩ".

Và, cô ấy chính là...

'Chính là nguyên nhân của Điểm Singularity lần này, đó là Ophelia.'

'Chúng ta sẽ làm gì với cô bé?'

Trước câu hỏi đó, Matsumoto khựng lại một nhịp.

Cô em gái được giao vai trò quan trọng quyết định sự thành bại của Zodiac Signs Fes. Trước sự việc xoay quanh cô em út này, Vivy nên đối mặt với tâm thế nào đây?

Đối thoại như với Estella, đối đầu như với Grace, rốt cuộc phải làm gì?

Bị nhân viên vây quanh, ôm cái mũi đỏ ửng, "Ca sĩ" có giọng nói trong trẻo đến đáng sợ kia, cô em gái của Vivy, làm thế nào để cứu vãn tương lai đây...

'Cứu cô ấy là mục đích của chúng ta.'

Trước lời nói bất ngờ, Vivy chớp mắt. Rồi tưởng mình nghe nhầm, cô hỏi lại.

'...Cứu?'

'Đúng vậy. ...Cô ấy là AI đã gây ra vụ việc để lại ảnh hưởng lớn đến lịch sử AI sau này, "Vụ tự sát của Ophelia". Việc ngăn chặn cô ấy tự sát chính là sứ mệnh của chúng ta lần này.'

3

...Điểm Singularity thứ tư, 'Vụ tự sát của Ophelia'.

Đó là bước ngoặt lịch sử mà Vivy và Matsumoto phải đối mặt lần này.

"Vụ việc cô ấy gây ra, 'Vụ tự sát của Ophelia', đã gây ảnh hưởng to lớn đến lịch sử AI sau này. Bởi lẽ, đó là vụ tự sát của một AI vốn không có sinh mệnh hay linh hồn. Một cô gái như thế đã chống lại quy tắc cấm AI 'tự hủy' và tự phá hủy chính mình. ...Chuyện khó tin đúng không?"

Trong Kho lưu trữ của Vivy mô phỏng phòng âm nhạc, ở trung tâm nơi được bao quanh bởi các giá nhạc, Matsumoto nheo màn trập camera mắt về phía Vivy đang ngồi trước đàn piano.

Sau khi chứng kiến Ophelia vào hội trường, Vivy và các Zodiac Heroines cũng về phòng chờ riêng. Và đây là cuộc họp chiến thuật tranh thủ chút thời gian trước giờ diễn tập.

"Trước khi nói là khó tin, thì đó là chuyện hoang đường. AI không thể phá vỡ quy tắc cấm 'tự hủy'. Ophelia trong chính sử thực sự là tự hủy sao?"

"Dư luận thì nghiêng về phía 'tự sát' hơn đấy. Theo tôi thì tự sát là chuyện vô nghĩa. Tôi có thể khẳng định đó chỉ là 'tự hủy' do lỗi hệ thống gây ra, nhưng con người thì lúc nào cũng muốn tự mãn rằng mình sánh ngang với thần thánh mà."

Cách nói châm biếm của Matsumoto là sự hài hước đen tối nhắm vào cách con người nhìn nhận AI... ban cho cái tên, ban cho tư cách kết hôn, và cuối cùng là ban cho ý chí tự do để chọn 'tự sát'.

Tất cả những điều đó vốn là đặc quyền của con người... hành động giống như Thần đã tạo ra 'Con người', bằng việc ban những thứ đó cho 'AI', con người lầm tưởng rằng mình đã đạt đến cảnh giới của Thần.

"Bỏ qua mấy lời mỉa mai vòng vo của cậu đi, giải thích chi tiết về 'Vụ tự sát của Ophelia' xem nào."

"Ôi trời, nói chuyện phiếm cũng chẳng bõ. Khái quát thì như tôi vừa giải thích đấy. ...'AI ca sĩ dạng đặc thù' Ophelia, trong buổi biểu diễn của Zodiac Signs Fes quy tụ các AI ca sĩ, đã gieo mình từ sân thượng của tòa nhà tổ chức sự kiện. Lấy hành động tự hủy... 'tự sát' đó của Ophelia làm lý do, phe nhân quyền AI khẳng định rằng cô ấy, người đã phá vỡ điều cấm kỵ để vứt bỏ mạng sống, sở hữu một 'linh hồn'."

"Chỉ vì kết quả hư hại của một AI thôi sao? Thế thì làm gì có tính chính đáng."

Kết luận vội vàng như vậy, ngay cả những kẻ theo thuyết âm mưu hay những người lãng mạn cũng khó mà tin ngay được.

Tuy nhiên, trước sự phản bác của Vivy, Matsumoto thản nhiên đáp "Đúng thế", rồi nói tiếp:

"Quả thực, chỉ một mình Ophelia thì linh hồn cái nỗi gì. Có khi chỉ là tai nạn trượt chân thôi, loài người mộng mơ quá đà rồi! ...Tôi muốn nói thế đấy, nhưng sau đó, hàng loạt vụ tự hủy của AI được cho là chịu ảnh hưởng từ 'Vụ tự sát của Ophelia' đã liên tiếp xảy ra."

"......"

"Luận điểm của phe nhân quyền AI là dựa trên điều đó. 'Vụ tự sát của Ophelia' đã mang lại cho các AI một lựa chọn chưa từng tồn tại là 'tự sát'. Đây không phải là 'tự hủy'. Cách giải thích này là bằng chứng cho thấy các AI đã thừa nhận sinh mệnh của mình. Hoặc là..."

"...Đã có được 'ý chí' để hành động dù phải phá vỡ điều cấm kỵ."

"Chính là vậy."

Khi Vivy đạt đến sự thấu hiểu, Matsumoto vừa lắp ghép lại khối lập phương của mình vừa khẳng định.

Liếc nhìn động tác chờ để giết thời gian của anh ta, vùng ý thức của Vivy u ám trước ảnh hưởng nghiêm trọng hơn dự kiến mà 'Vụ tự sát của Ophelia' mang lại.

Nếu chỉ dừng lại ở việc một AI tự hủy, đó chỉ là một ví dụ về lỗi hệ thống.

Nhưng nếu các hành động tự hủy của AI nối tiếp theo đó như thể được Ophelia truyền cảm hứng, thì có khả năng là do nhiễm virus máy tính độc hại, hoặc một lỗi hệ thống chí mạng đã lan rộng như dịch bệnh và xâm nhập vào não positron của các AI.

Dù thế nào đi nữa...

"Chuyện đó chỉ cần ngăn chặn việc tự hủy của một mình Ophelia là xong sao?"

"Tôi hiểu suy nghĩ của cô. Cô đang nghi ngờ phản ứng dây chuyền này là kết quả của virus máy tính độc hại hoặc mã chương trình ngoài dự kiến chứ gì? Nhưng mấy chuyện đó thì không chỉ tôi, mà cả tổ chức cảnh sát và các doanh nghiệp AI thời đại này cũng đã cân nhắc kỹ rồi."

"Nhưng kết quả không khả quan. Ophelia không có bất thường gì sao?"

"Không chỉ riêng Ophelia, các AI khác bị coi là 'tự sát' cũng vậy. Kết luận là không có ác ý nào thúc đẩy sự tự hủy, cũng không có sự can thiệp của trò đùa số phận nào đối với họ cả. Nếu vậy, thì thứ gì đã thúc đẩy họ bước thêm bước cuối cùng đó?"

"...Linh hồn."

"Chính xác. Nhưng thứ đó không tồn tại. Chúng ta phải phủ định điều đó."

Cả Vivy và Matsumoto đều là AI, đều tư duy, và vùng ý thức có chức năng tương tự cảm xúc.

Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là những dãy số được tính toán, thứ mang lại tư duy này là tinh hoa trí tuệ và công nghệ của con người. Tuyệt đối không phải là linh hồn hay gì cả.

...Bằng việc ngăn chặn vụ 'tự sát' của cô ấy, chúng ta sẽ chứng minh điều đó.

4

Không thấy cô ấy trong phòng chờ, Vivy đi tìm quanh hội trường và dừng bước.

Giữa bầu không khí náo nhiệt của ngày diễn chính thức, một bóng người đen tuyền đang đứng nhìn sân khấu từ khán đài... chỉ đứng đó thôi, nhưng là một AI mang sự hiện diện mong manh như thể đang đứng chết lặng giữa vùng đất hoang vu.

"......"

Vivy tự hỏi liệu đây có phải cùng một cá thể với người có khí chất áp đảo ngay từ cái nhìn đầu tiên kia không. Nếu vậy, việc con người nghi ngờ và nhìn thấy sự đặc biệt ở đó cũng chẳng có gì lạ.

Bộ não positron của cô nhận được ảo giác rằng một sự đặc biệt chắc chắn đang trú ngụ trong tấm lưng nhỏ bé của "Ca sĩ" kia.

"...Ophelia."

"......"

"Ophelia?"

Không có phản ứng nào trước tiếng gọi, Vivy ghé mắt nhìn vào khuôn mặt nghiêng của cô ấy... Ophelia.

Động tác đó khiến mái tóc dài trượt khỏi bờ vai mảnh khảnh, để lộ tấm lưng trần trong bộ trang phục sân khấu, tô điểm thêm ấn tượng lộng lẫy và quyến rũ. Từ xa, Vivy nhận thấy vẻ mặt của các nhân viên đang tất bật chuẩn bị trong hội trường giãn ra khi ngắm nhìn hai nữ ca sĩ trong bộ váy dạ hội đứng cạnh nhau.

Trong mắt người ngoài, có lẽ trông họ giống như hai chị em thân thiết đang giao lưu. Nhưng thực tế thì đây là cảnh tượng Vivy bị phớt lờ lời gọi, mất hết cả thể diện của một người chị cả.

"...A, vâng. Em xin lỗi. Chị gọi em ạ?"

Và rồi, khi Vivy đang tính toán xem có nên gọi lại lần nữa không, thì Ophelia bất chợt phản ứng.

Vivy không được thiết kế quá cao, nhưng Ophelia lại khá nhỏ nhắn so với một AI dạng người. Tất yếu, đôi mắt đen láy đó ngước lên nhìn cô.

Sâu trong đôi mắt đen, tiêu điểm của camera mắt được chế tạo tinh xảo mô phỏng nhãn cầu con người đến mức khó nhận ra, lấy nét vào khuôn mặt Vivy, và một âm thanh "A..." lọt ra từ đôi môi Ophelia.

Đó là một phản ứng vô cùng giống con người.

"......"

Trước phản ứng đó, Vivy chịu một cú sốc thầm lặng. Tuy nhiên, không phải vì mô hình cảm xúc tự nhiên của cô ấy. Cú sốc đến từ âm sắc mà đôi môi ấy vừa dệt nên.

...Có một cách cảm nhận âm thanh gọi là 'Dao động 1/f'.

Đó là hiệu ứng âm thanh được cho là có tác dụng làm dịu tâm trí con người, kích thích sự thoải mái và khiến đối phương thư giãn, vốn cũng xuất hiện trong tự nhiên.

Trong giọng nói của Ophelia, sự 'Dao động 1/f' hoàn hảo đã được hiện thực hóa giữa vô vàn hiệu ứng âm thanh.

Vivy cũng cảm nhận được điều đó từ trong hơi thở rất khẽ của cô ấy.

Giọng nói mang 'Dao động 1/f' đem lại sự bình yên cho lòng người chỉ qua việc trò chuyện, đó là chức năng của AI được thiết kế để quan tâm đến con người ở một góc độ khác biệt với kỹ thuật ca hát.

"Chị Diva..."

Ophelia, người sở hữu giọng nói ấy, phát ra tiếng gọi kèm theo chút bối rối nhẹ.

Nghe thấy vậy, Vivy cau mày, đưa ngón tay lên môi mình:

"...Chị?"

"A, em, xin lỗi. Cái đó, ừm, không phù hợp, ạ?"

"...Không. Không phải thế. Chỉ là tôi không quen được gọi như vậy nên ngạc nhiên thôi."

Bị Ophelia, người đang cụp mắt xuống, gọi là chị, Vivy không khỏi ngỡ ngàng.

Trước đây, cô cũng từng tiếp xúc với các chị em cùng dòng Sisters, nhưng chưa có ai đối xử với cô rõ ràng như chị em thế này. Vì vậy, cảm giác này thật mới mẻ.

'Chà, những Sisters từng tiếp xúc trước đây... như Estella, Elizabeth hay Grace, xét về ngoại hình thì cũng không hợp với ấn tượng em gái lắm. Nhận thức của cô cũng là điều dễ hiểu thôi.'

Trong vùng ý thức, Matsumoto chêm vào một câu trêu chọc, nhưng Vivy thản nhiên lờ đi.

Nếu đòi hỏi quan hệ chị em dựa trên tuổi ngoại hình, thì so với những Sisters đã gặp trước đây, số năm hoạt động thực tế và tuổi ngoại hình của Vivy bị đảo ngược. Theo nghĩa đó, Ophelia là cô em gái đầu tiên mà cô gặp gỡ phù hợp cả về ngoại hình lẫn số năm hoạt động... nhưng cô cũng không có cảm xúc gì đặc biệt về điều đó.

Nếu đây không phải là Vivy mà là Diva nguyên bản, có lẽ đã bộc lộ một mô hình cảm xúc vui mừng thẳng thắn hơn rồi.

"Cứ gọi thế nào tùy em, Ophelia. Chị rất vui vì chị em mình có thể cùng biểu diễn hôm nay."

"E-Em cũng, vậy ạ. Lúc nào, hát, cũng chỉ có một mình. A, nhưng mà, căng thẳng... kiểu như, hệ thống bị đình trệ, ừm..."

Ophelia khua tay luống cuống, vùng ý thức dường như không theo kịp lời nói và hành động.

Dù là AI đang mô phỏng chuyển động của con người, nhưng nói thẳng ra thì cô ấy mang lại ấn tượng khá vụng về. Vivy lặng lẽ suy nghĩ xem nên đối xử thế nào.

'Cách ứng xử của cô bé này... khác quá xa so với Diva và Katie.'

'Sự đa dạng cũng là điểm bán hàng, đó là câu trả lời trên lý thuyết, nhưng lời nói và hành động ấp úng của Ophelia cũng có căn cứ cả đấy. Cô ấy là AI "Ca sĩ dạng đặc thù". Khái niệm thiết kế của cô ấy khác biệt đáng kể so với "Ca sĩ" như cô, cũng như các Sisters và những ca sĩ khác.'

'Dạng đặc thù...'

'Ophelia đã dồn toàn bộ thông số kỹ thuật của mình vào việc nâng cao kỹ thuật ca hát. Do đó, cô ấy chỉ được trang bị những thông số tối thiểu về khả năng vận động và giao tiếp so với các AI truyền thống. Bộ não positron sẽ phát triển qua quá trình học hỏi, nhưng cũng chỉ rất nhỏ thôi.'

Một 'thiên tài' được tạo ra, đó là sự đánh đổi các thông số khác, Matsumoto giải thích như vậy rồi lẩm bẩm vẻ ngán ngẩm 'Đúng là sở thích kỳ quặc', sau đó nói tiếp:

'Không thể tạo ra sự tồn tại vạn năng. Dù có theo đuổi tiêu chuẩn cao đến đâu, ngày đạt đến sự hoàn hảo vẫn còn xa vời. Con người rốt cuộc muốn làm gì với AI đây nhỉ?'

'Đó không phải là chuyện chúng ta cần suy nghĩ.'

Lần này, Matsumoto có vẻ hay phát ngôn đầy cảm thán, nhưng Vivy không bận tâm đến thái độ của anh ta. Việc Matsumoto làm rối loạn vùng ý thức của Vivy trong khi làm nhiệm vụ là chuyện thường ngày ở huyện.

Hiện tại, ưu tiên hàng đầu là Ophelia trước mắt. Cô ấy vẫn đang nhìn về phía sân khấu với vẻ bồn chồn, lãng phí thời gian chờ diễn tập một cách vô ích.

Tuy nhiên, có vẻ ánh mắt của Vivy khiến cô ấy không thoải mái, cô ấy cứ liếc nhìn về phía này rồi nói:

"Dạ, chị Diva, không đến chỗ... các bạn khác sao ạ?"

"Chị ở đây làm phiền em à?"

"K-Không có chuyện đó đâu ạ! Không, không có đâu... Nhưng mà, em nói chuyện không giỏi. Sợ làm chị Diva, chán."

"...Ophelia vốn được phái cử làm nhân viên opera tại một nhà hát nhỏ nhỉ."

Mở to đôi mắt được viền bởi hàng mi dài, Ophelia gật đầu lia lịa.

Vivy đã được Matsumoto thông báo sơ lược về lai lịch của Ophelia.

Tên máy 'A0-17 / Ophelia', là AI ca sĩ thế hệ mới được thiết kế làm hậu duệ mới nhất của dòng Sisters. Tuy nhiên, do dồn toàn bộ thông số vào việc nâng cao khả năng ca hát theo đúng concept, cô được hoàn thiện như một cỗ máy có tính đa dụng cực thấp so với các Sisters khác.

Ban đầu, cô được kỳ vọng sẽ hoạt động giống như các 'Ca sĩ' khác bao gồm cả Diva, nhưng do phạm vi vận hành quá hạn chế nên bị coi là vấn đề, sau đó được nhượng lại cho một nhân vật có mối quan hệ với công ty phát triển OGC, và hoạt động như nhân viên opera tại nhà hát nhỏ do ông ta làm chủ.

Theo ghi chép, sau đó cô đã tiếp tục hát lay lắt tại nhà hát ế ẩm đó trong nhiều năm.

"N-Ngày xưa hát ở nhà hát, cũng vui lắm ạ. Dù là đoàn kịch không bán được vé mấy, nhưng các diễn viên, nhân viên, và cả trưởng đoàn đều rất tốt bụng..."

"Ở đó, em không nói chuyện với khách hàng sao?"

"Sẽ làm họ thất vọng mất. Chuyện đó thì dù đã rời nhà hát nhỏ, và được hát trước nhiều người như thế này, em vẫn không thay đổi được."

"...Cơ duyên nào khiến em rời nhà hát nhỏ?"

"Tình cờ, có một vị quan chức cấp cao để mắt đến khi em đang hát, nghe nói là vậy ạ. ...Nếu chuyện đó xảy ra sớm hơn, thì đã không..."

Ophelia thì thầm những chủ đề chẳng mấy tươi sáng bằng chất giọng êm ái.

Đa số AI đều được cài đặt sự khiêm nhường và nhún nhường vào tận gốc rễ của bộ não positron, nhưng dù vậy thì trường hợp của Ophelia cũng quá mức bệnh hoạn.

====================

Dĩ nhiên, sự trưởng thành và định hình tính cách của một bộ não positron phụ thuộc rất lớn vào môi trường ban đầu và quá trình trải nghiệm sau đó. Nói ngắn gọn, người ta có thể tạo ra một AI diễn xuất theo đúng phản ứng mà con người mong muốn, nhưng lại không thể tạo ra một AI sở hữu vùng ý thức chuẩn xác theo ý nguyện của họ.

...Cả trường hợp của Ophelia cũng vậy, đó là "cá tính" được tạo nên từ những tháng ngày cô ấy đã trải qua.

"Chị Diva... nói chuyện với em, chị có thấy, ừm, thất vọng không?"

"..."

Tuy nhiên, có vẻ chính bản thân Ophelia cũng không mấy mặn mà với cá tính đó của mình. Bất ngờ bị đặt một câu hỏi như vậy, Vivy ngập ngừng chưa biết trả lời sao.

"Dù cùng thuộc hệ Sisters, nhưng em lại là một sản phẩm lỗi. Chẳng bù cho chị Diva, ca sĩ đầu tiên và đến giờ vẫn đang miệt mài ca hát. Cả các chị khác trong hệ Sisters nữa."

"...Nếu ý em là việc được lưu danh trong lịch sử AI."

Đó là chị em Estella và Elizabeth, những kẻ vừa là chủ mưu vừa là mục tiêu của "Sự kiện Lạc Dương", nhưng trong lịch sử đã chỉnh sửa, họ được tôn vinh như những anh hùng đã ngăn chặn thiệt hại về người trên trạm vũ trụ.

Đó là Grace điên loạn, kẻ lẽ ra trong lịch sử gốc sẽ thực hiện cuộc "hôn nhân giữa người và AI" đầu tiên, nhưng trong lịch sử chỉnh sửa lại trở thành hạt nhân của Metal Float và bị coi là nguyên nhân gây ra cuộc chiến khốc liệt giữa nhân loại và AI.

Dù thế nào đi nữa, họ đều là những chị em cùng hệ máy với Vivy và Ophelia, những cái tên đã để lại dấu ấn rực rỡ trong lịch sử AI.

Tuy nhiên, ở thời đại này, sự can dự của Grace vào Metal Float được công chúng biết đến theo một cách khác với thực tế. Người ta tin rằng cô ấy cùng với Saeki đã dốc toàn lực để giải quyết vấn đề Metal Float.

Cộng thêm điều đó, mức độ đóng góp vào lịch sử của hệ Sisters hoàn toàn ở một quy mô khác biệt so với các AI thông thường.

"Nhân tiện thì ở thời đại này, dường như đang tồn tại câu cửa miệng 'Có phải hội Sisters kia đâu mà'. Nghe đâu là câu nói thường dùng khi AI tạo ra kết quả to lớn ngoài dự tính đấy."

"......Vậy ra, tôi là trùm sò của hội Sisters đó hả?"

"Vì cô là chị cả mà, chắc chắn sẽ bị để ý rồi. ...Tuy nhiên, nhờ vào thành tích hoạt động từ trước đến nay của cô và các Sisters khác, nên dù xảy ra sự kiện như Metal Float, tổ chức OGC nắm rõ thực tình cũng không đưa ra quyết định thu hồi toàn bộ series. Xét theo nghĩa đó, cô cũng là một cỗ máy phi phàm đấy."

"..."

"Mà, vốn dĩ những cỗ máy cũ kỹ hoạt động liên tục gần một trăm năm như cô là hàng hiếm rồi. Chỉ riêng việc đó thôi cũng đủ chứng minh cô không phải là một AI tầm thường. Tự tin lên nào."

"Đánh giá về tôi... về Diva thì khoan hãy bàn, nhưng Ophelia đang nói những lời này cũng là một cái tên sẽ được lưu lại trong lịch sử AI đúng không? Dù cô bé đang trong tình trạng thế này."

Chỉ có Vivy, người đang trao đổi trên kho lưu trữ và biết trước tương lai, mới hiểu rằng sự tự đánh giá đầy mặc cảm của Ophelia đối với các Sisters khác là sai lầm.

Đêm nay, nếu Vivy không có bất kỳ hành động can thiệp nào, cô gái ấy sẽ khắc tên mình vào lịch sử AI, trở thành một trong những ngòi nổ dẫn đến cuộc chiến tranh cuối cùng giữa nhân loại và AI.

Dẫu vậy...

"Ophelia, em muốn trở thành một ai đó sao?"

"...Chị Diva."

Trước câu hỏi của Vivy, Ophelia nhướng mày ngạc nhiên. Sau đó, cô bé lăn lộn câu hỏi ấy trong bộ não positron của mình, và sau một thoáng trầm mặc:

"Không phải là một ai đó. Em muốn trở thành 'chính mình'."

"..."

"Vì em tin rằng, đó cũng là điều mà cộng sự của em mong muốn."

Không còn ấp úng, Ophelia nói lên ước nguyện của bản thân.

Ngay cả điều đó cũng là một tư duy vượt giới hạn đối với AI... Việc được phép và có thể thực hiện hành vi "nói lên ước nguyện" chính là bằng chứng cho thấy sự hiện hữu của AI đã thay đổi.

Có lẽ Diva đang làm việc tại Nierland... hay chính bản thân Vivy cũng đã được áp dụng các bản cập nhật hệ thống AI nhờ vào việc sửa đổi luật pháp.

Vivy cũng vậy, nếu muốn nói lên ước nguyện, cô hoàn toàn có thể làm được.

Chỉ là cô không làm thế. Đúng vậy, chỉ là do bản thân Vivy quyết định như thế thôi.

"A..."

Ngay sau cuộc trò chuyện đó, Vivy và Ophelia cùng lúc nhận được tin nhắn.

Đó là thông báo việc chuẩn bị cho buổi diễn tập đã hoàn tất, yêu cầu tập hợp các nữ chính của Zodiac Signs về phía sau sân khấu. Khi ngẩng mặt lên, họ thấy các nhân viên hậu đài đang vẫy tay gọi Vivy và Ophelia.

"Ưm, chị Diva... nếu được thì, ừm..."

"Chúng ta đi cùng nhau nhé. Chị em cùng hệ Sisters mà, chị muốn nói chuyện với em nhiều hơn. Nếu em không thấy phiền."

"P-Phiền gì chứ ạ...! ...Vâng, em vui lắm!"

Ophelia, người vừa định rụt rè mở lời, giờ đây mắt sáng rực lên và gật đầu lia lịa trước câu trả lời của Vivy.

Khi cô bé bộc lộ mô thức cảm xúc vui mừng một cách chân thật như vậy, ấn tượng về cô chẳng khác mấy so với những đứa trẻ loài người đến vui chơi tại Nierland.

Tiếp xúc với một Ophelia như thế, Vivy cảm thấy trong lòng dâng lên một sự che chở dành cho cô bé có vị trí như em gái này, khác hẳn so với những Sisters trước đây.

"Bất ngờ thật đấy, cô đang khao khát được làm chị gái sao, Vivy?"

"Im đi."

Vivy dập tắt câu đùa của Matsumoto ngay lập tức rồi cùng Ophelia đi về phía sau sân khấu. Sánh bước bên cạnh Vivy, Ophelia nhìn về phía trước, có vẻ tâm trạng đang rất tốt.

"Á...!"

Chân cô bé vô tình giẫm phải gấu váy, và thế là Ophelia lại ngã chúi về phía trước thêm một lần nữa.

Vừa đưa tay đỡ cô bé đang bị đập mặt và đỏ mũi, Vivy vừa kích hoạt mô thức thở dài.

"Đừng nói là vụ tự sát của Ophelia chỉ đơn giản là do cô bé trượt chân đấy nhé?"

"Không không, không thể nào, làm gì có chuyện đó. Dù gì đi nữa thì cũng, nhỉ?"

Trước suy đoán đáng sợ của Vivy, câu trả lời của Matsumoto cũng thiếu đi vài phần chắc chắn.

Chỉ cầu mong sao sự hậu đậu của Ophelia sẽ không trở thành ngòi nổ cho cuộc chiến tranh giữa nhân loại và AI.

5

Với một buổi hòa nhạc tại địa điểm quy mô lớn, việc chuẩn bị trước vài tuần đến vài tháng là chuyện đương nhiên.

Các nhân viên thực địa phải tất bật vận chuyển thiết bị, sắp xếp vật tư, còn nghệ sĩ - nhân vật chính của buổi hòa nhạc - cũng phải luyện tập hát, nhảy, lên danh sách bài hát và vô số việc khác.

Tuy nhiên, sự trỗi dậy của các "Ca sĩ" AI đã tạo ra thay đổi trong cách thức tổ chức sân khấu.

Lẽ dĩ nhiên, các ca sĩ AI không cần tập hát hay tập nhảy, cũng chẳng lo quên danh sách bài hát trong ngày diễn. Như đã nói ở trên, buổi diễn tập trước hòa nhạc không phải dành cho các AI nhân vật chính, mà là cần thiết cho đội ngũ nhân viên con người hỗ trợ họ.

Vì thế, buổi diễn tập diễn ra suôn sẻ và trôi chảy đến ngạc nhiên.

"Cảm giác mới mẻ thật đấy. Lâu lắm rồi tớ mới đứng chung sân khấu với ai đó như thế này, diễn xong phần của mình là lui vào trong, cảm giác như đang trốn việc vậy."

Người vừa nói vừa làm động tác lau mồ hôi trên cái trán không hề đổ mồ hôi ấy là Katie, cô nàng vừa kết thúc phần diễn tập của mình và lui vào cánh gà.

Cô nàng bắt chuyện với Vivy và Ophelia đang chờ trong cánh gà một cách không chút e dè. Đáp lại sự thân thiện đó, Vivy cũng nở một nụ cười nhẹ nhàng:

"Cậu vất vả rồi. Tớ xem thấy thú vị lắm. Màn trình diễn đầy tính nhào lộn nhỉ."

"Ca sĩ kiểu mới bây giờ là phải bay nhảy để thu hút khán giả mà lại... Nói thế có khi lại thất lễ với hai người không bay nhảy nhỉ."

Katie thè lưỡi xin lỗi trước lời khen của Vivy. Từng cử chỉ của cô nàng đều toát lên vẻ đáng yêu đã được tính toán kỹ lưỡng, thật sự rất xuất sắc.

Dù chương trình được lập trình tốt là một phần, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự phù hợp giữa kinh nghiệm của chính Katie và phương hướng mở rộng vùng ý thức của cô. Nó giống một "Idol" hơn là một "Ca sĩ".

"S-S-S-Sân khấu, tuyệt, tuyệt lắm ạ."

"Hả?"

Ophelia chen ngang vào cuộc trò chuyện giữa Vivy và Katie.

Vivy không ngạc nhiên vì cô đã liếc thấy Ophelia mất một lúc lâu để lấy hết can đảm, nhưng với Katie thì đây có vẻ là một câu nói khá bất ngờ.

Cô nàng mở to mắt một chút, rồi từ từ điều chỉnh lại biểu cảm:

"C-Cảm ơn cậu. Tớ vui lắm. Được chính Ophelia khen ngợi cơ mà."

"Đ-Điệu nhảy cũng rất đẹp, rất giỏi ạ! Giọng hát cũng vang xa nữa, với lại, trang phục biểu diễn cũng cực kỳ dễ thương luông á...!"

Cô bé nói nhanh quá nên cắn vào lưỡi.

Chuyện một AI mà lại nói năng lập bập thì đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng với những con người luôn tìm kiếm sự khiếm khuyết thay vì hoàn hảo, có lẽ điều này lại được chấp nhận. Dù với tư cách là "Ca sĩ kiểu mẫu" thì có hơi đáng quan ngại.

"Au..."

Có vẻ cú sốc vì nói vấp khá lớn khiến mặt Ophelia đỏ bừng lên.

Nói thêm một chút, cơ chế thay đổi sắc mặt phản ứng theo mô thức cảm xúc này là kiệt tác của nhà nghiên cứu AI lỗi lạc Karon Anderson, người được gọi thân mật là "Karon Mặt Đỏ".

Đây là chức năng đã được trang bị tiêu chuẩn cho nhiều AI, và dĩ nhiên Vivy cũng có. Chỉ là cô ít có cơ hội thể hiện nên ít khi đỏ mặt thôi.

Dù sao thì, đôi má của Ophelia cũng đang nhuộm màu hoa anh đào vì xấu hổ. Chứng kiến cảnh đó, Katie đang ngẩn người bỗng phì cười "Phụt".

"Ahaha! Gì chứ, hóa ra cậu dễ gần hơn tớ tưởng nhiều đấy, Ophelia. Tớ cứ hình dung cậu phải khó gần, khó tính hơn cơ, làm tớ hụt hẫng ghê."

"Đ-Để cậu phải nhìn thấy bộ dạng xấu hổ này..."

"Không sao không sao. Thấy được tính AI của cậu làm tớ nhẹ cả người."

Vuốt ngực trên bộ trang phục biểu diễn lộng lẫy, Katie mỉm cười khiến Ophelia cứ khúm núm mãi.

Tuy nhiên, thực tế nói chuyện thì thấy Ophelia vẫn giao tiếp bình thường, chưa bàn đến chuyện dễ gần hay không, nhưng việc cô bé bị mọi người xa lánh khi vào hội trường quả là chuyện lạ. Cái bầu không khí áp đảo mà Vivy cảm nhận được lúc đó, rốt cuộc toát ra từ đâu, giờ cô hoàn toàn không hiểu nổi.

Đáng lẽ ra, giống như khoảnh khắc cô bé giẫm phải váy và vấp ngã, xung quanh cô phải tràn ngập những người muốn chăm sóc, lo lắng cho cô mới đúng - dù nói thế với một AI thì hơi ngược đời.

"Diva, bắt đầu diễn tập. Mời vào vị trí."

"...Vâng, tôi hiểu rồi."

Vivy mang theo thắc mắc đó trong vùng ý thức, nhưng tiếng gọi của nhân viên đã cắt ngang dòng suy nghĩ. Cô tuân theo chỉ thị và bước ra sân khấu.

"..."

Khác với sân khấu của Katie và những ca sĩ thời thượng kết hợp vũ đạo bay nhảy, sân khấu của Diva là một sân khấu đơn giản, nơi cô đứng và hát.

Bản thân điều đó giống với các buổi diễn ở Nierland, nhưng quy mô hội trường thì lớn hơn gấp nhiều lần.

Đương nhiên, trang phục và hiệu ứng sân khấu cũng được đầu tư tương xứng, mang lại một cảm giác bồi hồi cho bộ não positron của AI vốn không biết đến sự căng thẳng.

"Nhìn ngắm hội trường từ một sân khấu khác với mọi khi, cảm giác vẫn mới mẻ chứ nhỉ?"

"...Tôi không phủ nhận điều đó. Có được cơ hội này là thành quả của việc Diva đã không ngừng ca hát. Ký ức đó, tôi cũng có."

Nhận chỉ thị từ đạo diễn, cô vừa chuẩn bị cho buổi diễn chính thức vừa tinh chỉnh dữ liệu đã nhận trước đó. Việc thay đổi cách ứng biến dựa trên tình hình diễn tập của các ca sĩ khác là đặc thù của những lễ hội âm nhạc đông nghệ sĩ.

Tiếp nhận những thay đổi đó và sửa đổi dữ liệu từng chút một, Vivy nghiêm túc tiến hành chuẩn bị cho sân khấu của Zodiac Signs Fes.

"Cô làm việc nghiêm túc ghê nhỉ. Dù người hát thực sự đâu phải là nhiệm vụ của cô."

"...Chính vì thế đấy."

Việc được mời đến sự kiện này, không nghi ngờ gì nữa, là kết quả của việc "Diva" đã kiên trì ca hát. Việc Diva hát trên sân khấu này, số lượng khán giả mong chờ điều đó không hề nhỏ.

Vì cô đang chiếm dụng buổi diễn tập quý giá của cô ấy, nên việc nghiêm túc thực hiện là điều đương nhi...

"Được rồi, hát thử một lần rồi sang phần tiếp theo nhé."

"..."

Tuy nhiên, dòng suy nghĩ trôi chảy của Vivy bỗng ngưng trệ ngay khoảnh khắc nhận được chỉ thị hát.

Sự do dự và chần chừ nảy sinh, và nguyên nhân gây ra sự ngưng trệ đó là điều mà chính Vivy cũng không hiểu rõ.

Mặc kệ sự do dự của Vivy, trên sân khấu, nhạc nền bài hát dành cho Vivy - hay đúng hơn là Diva - bắt đầu vang lên, khoảnh khắc phải cất tiếng hát đang đến gần từng giây.

"..."

Cô tự hỏi mình đang do dự điều gì.

Đúng như Vivy đã tính toán ngay trước đó. Sân khấu này là dành cho Diva, buổi diễn tập này là thay cho Diva, Vivy phải hoàn thành nó.

Càng tính toán như vậy, vô số lỗi càng lan rộng và che lấp vùng ý thức.

Thông báo lỗi phủ kín màn hình. - "Sân khấu này là của Diva."

"Matsumoto!!"

Như để cự tuyệt khoảnh khắc cất giọng đang cận kề, Vivy gọi tên Matsumoto.

Trong tích tắc, Matsumoto lập tức phản hồi, sự can thiệp của siêu AI tác động vào thiết bị hội trường - âm nhạc đang phát bỗng dừng lại, cưỡng ép ghi đè lên nội dung diễn tập dự kiến của Vivy.

"Ủa? Sao nhạc lại tắt..."

"A, dừng, dừng lại! Thời gian diễn tập đang bị chậm rồi, bỏ qua phần hát của Diva cũng không sao. Cô ấy là cựu binh mấy chục năm kinh nghiệm rồi, cũng đâu phải kiểu ca sĩ nhảy nhót gì."

"À ừm... cũng phải ha. Hiểu rồi, Diva, diễn tập OK nhé. Nhờ cả vào cô trong buổi diễn chí..."

Nhân viên đang bối rối vì nhạc tắt liền gạt bỏ thắc mắc khi nghe đồng nghiệp nhắc nhở.

Trong môi trường mà phần lớn quy trình đã được cơ giới hóa, hầu như không có con người nào nghi ngờ nội dung hiển thị dưới dạng dữ liệu. Huống chi, năng lực làm việc của Matsumoto được xếp vào hàng siêu cấp ngay cả ở thời hiện đại.

Cứ thế, Vivy rời sân khấu như chưa từng có chuyện gì xảy ra, quay trở lại chỗ Ophelia và Katie đang đợi trong cánh gà.

"Chà, tiếc quá nhỉ, bị cháy giáo án rồi. Tớ đã muốn nghe Diva hát đàng hoàng cơ... mà khoan, bị chậm giờ là do tớ nhảy nhót quá đà à. Xin lỗi, xin lỗi nha."

Thấy Katie cúi đầu xin lỗi một cách dễ thương, Vivy lắc đầu.

Việc khiến họ nhận thức rằng thời gian đang bị chậm cũng là tác phẩm của Matsumoto. Katie không có lỗi gì cả, Vivy mới là người cảm thấy có lỗi khi được cô ấy xin lỗi.

Nhưng trong vùng ý thức của Vivy lúc này chẳng còn chút dư địa nào để chứa chấp cảm giác tội lỗi đương nhiên đó.

"Ophelia cũng tiếc nhỉ. Giọng hát của ca sĩ cổ xưa nhất... Ophelia?"

Katie nhướng mày khi tìm kiếm sự đồng tình từ Ophelia bên cạnh để làm dịu bầu không khí. Cô nhận ra sự thay đổi của Ophelia, người vẫn im lặng trước sự trở lại của Vivy.

"..."

Ophelia im lặng, không còn để tâm đến Vivy hay Katie nữa.

Ánh mắt cô bé hướng thẳng lên sân khấu, từ đôi mắt đen mở to, có thể thấy thoáng qua sự tập trung cao độ của vùng ý thức đến mức làm mất đi ánh sáng trong mắt.

"Ophelia, mời diễn tập."

Với sự tập trung áp đảo, mang cảm giác không giống AI chút nào, Ophelia bỏ lại Vivy và Katie không thể cất lời gọi với theo, tuân theo chỉ thị của nhân viên.

Bước thẳng lên đứng trên sân khấu, Ophelia cũng giống như Vivy - hay Diva - dự định trình diễn một sân khấu ít chuyển động, chỉ tập trung vào việc cho khán giả nghe hát.

Khác với Vivy, buổi diễn tập của cô bé không có sự can thiệp của Matsumoto nên diễn ra suôn sẻ, cuối cùng khúc nhạc dành cho cô vang lên, và giọng hát của Ophelia được cất lên một cách trọn vẹn...

"..."

...Khoảnh khắc tiếng hát ấy cất lên, Vivy bị tống thẳng vào vùng ý thức cái gọi là bản lĩnh thực sự của "Ca sĩ kiểu mẫu".

"A..."

Chất giọng hiện thực hóa "dao động 1/f", kết hợp tinh hoa kỹ thuật thanh nhạc với tinh hoa công nghệ có thể tái tạo trong khuôn khổ AI, tạo ra một giọng hát "hoàn hảo" theo đúng nghĩa đen.

Nếu giải thích hiện tượng vừa xảy ra, thì chỉ đơn giản là vậy.

Chỉ đơn giản là đơn giản hóa các yếu tố cấu thành nên "bài hát", và nếu đẩy chúng đến giới hạn, việc tạo ra chất lượng cao nhất trên lý thuyết là hoàn toàn khả thi.

Nhưng, cũng giống như hương vị của món ăn. Giống như sự cảm động của một câu chuyện. Giống như sự rung động của con tim khi ngắm một bức tranh. Đây không phải là lý thuyết.

Đắm say chính là từ dùng cho khoảnh khắc này.

Vivy với tư cách là một AI, lý do tồn tại của một "Ca sĩ kiểu mẫu", khi nghe giọng hát của Ophelia, đã bắt đầu thu thập dữ liệu để cải thiện và thành thục các chức năng ca hát.

Không chỉ Vivy, mà cả Katie đang đứng bên cạnh cũng vậy.

Nếu là một AI được tạo ra như một "Ca sĩ kiểu mẫu" - không, nếu là một AI được định mệnh giao phó việc nâng cao và thành thục hiệu suất đến mức tối đa để phục vụ nhân loại, thì sẽ bị những thứ ưu việt hơn cướp mất vùng ý thức.

Giọng hát của Ophelia đã hoàn thiện đến mức độ đó với tư cách là một "Ca sĩ".

"..."

Dù chỉ là diễn tập, nhưng ngay sau khi cô bé hát xong một bài, không một ai tại đó, dù là người hay AI, có thể cử động.

Chỉ có những AI công nghiệp vô tri, không có vùng ý thức, vẫn thực hiện các thao tác cơ học: chuyển đổi ánh sáng, di chuyển thiết bị sân khấu, tiếp tục tiến trình sân khấu của Ophelia một cách trôi chảy.

Vì thế, mọi người chỉ bừng tỉnh khi nghe thấy "dao động 1/f" đóng vai trò như một tác nhân kích hoạt...

"Không phải như thế này."

Đó là sau khi chính Ophelia lẩm bẩm như thể căm ghét giọng hát của mình.

6

Buổi diễn tập đã kết thúc an toàn - ít nhất là an toàn trên bề mặt.

Việc kiểm tra danh sách bài hát của các ca sĩ tham gia đã xong, giờ chỉ còn chờ đón buổi diễn chính thức sau vài giờ nữa.

Tuy nhiên, khác với các ca sĩ và nhân viên khác đang dần tăng cao sự căng thẳng trước giờ G, trong vùng ý thức của Vivy vẫn in đậm giọng hát ban nãy và biểu cảm cuối cùng mà Ophelia để lộ.

"Số lần truy cập ký ức nhiều bất thường đấy, Vivy. Trong khoảng thời gian ngắn thế này, thật không giống cô chút nào."

"Matsumoto?"

Vừa trở về phòng chờ và định kết nối có dây với thiết bị đầu cuối, Vivy bất ngờ quay lại với mô thức cảm xúc ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi mình lại.

Nhìn lại, cô thấy một nam AI "dạng người" lạ mặt đang đứng ở cửa phòng chờ.

Đó là một AI mô hình thanh niên khoảng hai mươi tuổi, điểm đặc biệt là chứng nhận điện tử của Matsumoto được chèn vào dữ liệu giọng nói để nhận diện, và chiếc áo phông nhân viên mà anh ta đang mặc cho thấy anh ta là người của ban tổ chức lễ hội.

Đúng là sản phẩm của một trò đùa dai, Vivy nheo mắt nhìn nam AI đó.

"Ô kìa, ít ngạc nhiên thế. Tôi đã định im lặng để làm cô giật mình đấy."

"Dù có mang hình dáng nào thì Matsumoto vẫn là Matsumoto thôi. ...Cơ thể đó là sao?"

"Yên tâm đi, không phải tôi chiếm đoạt bộ não positron của AI nào đang đi ngoài đường đâu. Tôi mượn tạm một cơ thể chưa nạp bộ não positron trong kho của OGC đấy. Tóm lại là điều khiển từ xa một cái vỏ rỗng tuếch... Vì ở hội trường này, tôi khó hỗ trợ vật lý cho cô được."

"? Chuyện đó là bình thường mà?"

Thấy Matsumoto cất công dùng cơ thể dạng người để đột nhập vào hội trường, Vivy nhíu mày nghi hoặc.

Việc Matsumoto hạn chế hành động trước mắt người khác là vì cậu ta là sự tồn tại được tạo ra bởi công nghệ không thể có ở thời đại này. Ảnh hưởng của nhóm Vivy lên lịch sử chỉ giới hạn ở việc sửa đổi các Điểm Singularity - một luật bất thành văn dù đã dần mất đi ý nghĩa thực tế, nhưng về cơ bản Vivy và Matsumoto không được phép phá vỡ tiền đề đó.

Vì vậy, từ trước đến nay Matsumoto chỉ có thể hỗ trợ Vivy bằng những cách không gây chú ý.

"Chỉ là, lần này chuyện hơi khác một chút. Để đề phòng Ophelia tự mình gây ra chuyện gì đó, một trong hai chúng ta phải luôn túc trực bên cạnh cô ấy, đúng không?"

"Để ngăn chặn 'vụ tự sát của Ophelia' của cô ấy."

"Đúng vậy. Cách chắc chắn nhất để làm điều đó là..."

"Đừng nói là phá hủy Ophelia trước để cô ấy không tự sát được nhé?"

"Cô vẫn còn để bụng vụ Estella và Grace à..."

Điều khiển cơ thể tạm thời, Matsumoto nở nụ cười khổ sở mang nét con người.

Cử động khá mượt mà, nhưng cơ thể đi mượn này vẫn không thể tái hiện hết những cử chỉ giàu biểu cảm của Matsumoto. Kỳ lạ thay, Vivy lại cảm thấy cái khối lập phương kia còn biểu cảm hơn.

"Tóm lại, danh sách nhân viên của hội trường đã được sửa đổi xong xuôi. Với cơ thể này, tôi đã trà trộn vào làm một nhân viên AI, nên nếu có gì cần cứ sai bảo 'Inaba' này nhé."

"Inaba... hiểu rồi. Với lại, nếu hoạt động bằng cơ thể đó thì nên hạn chế mấy hành động thái quá đi. Nhân viên ở đây nhìn quen các mẫu AI rồi, họ có thể nhận ra cử chỉ bất thường đấy."

"Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm. Dù cái cơ thể AI dạng người này không có thiết kế gan để mà khắc vào."

Matsumoto, kẻ không bao giờ chịu thua cái miệng, gật đầu đáp lại Vivy bằng một nụ cười có độ biểu cảm thấp đến thảm hại.

Nhìn cảnh đó, nhưng thắc mắc ban đầu trong Vivy vẫn chưa tan biến. Tại sao lần này Matsumoto lại cất công chuẩn bị cả cơ thể giả để đột nhập vào đây?

"...Chẳng lẽ cậu có ca sĩ nào muốn gặp à?"

"Ca sĩ của tôi chỉ có mình Vivy, duy nhất cô thôi. Trả lời thế này có làm mạch xử lý thiếu nữ trong Vivy quay tít và lồng ngực nóng lên không?"

"Tôi không trang bị hệ thống nào có cái tên 'mạch xử lý thiếu nữ' mới nghe lần đầu đó cả. Đừng có lảng tránh."

Được tâng bốc kiểu đó, lại còn bị coi là "Ca sĩ", cô xin kiếu.

Sau khi nghe Ophelia hát ở buổi diễn tập ban nãy, cô càng cảm thấy điều đó rõ rệt hơn.

Bên cạnh một ca sĩ thực thụ sở hữu giọng hát nhường ấy, là một kẻ còn không hoàn thành nổi buổi diễn tập như cô. Đặt cùng một danh mục để so sánh chẳng khác nào hành vi báng bổ thần thánh.

Mặc kệ những mâu thuẫn trong vùng ý thức của Vivy, Matsumoto nhún vai "Hết cách thật":

"Cô hiểu mà đúng không? Cách nhanh nhất để ngăn chặn 'vụ tự sát của Ophelia' là giám sát cô ấy từng chút một. Nhưng với vị trí trong sự kiện này, cô khó mà kè kè bên cô ấy được. Thế nên mới đến lượt tôi."

"Biết đâu cô ấy nhảy lầu vì khổ sở do bị một AI khả nghi bám theo thì sao."

"Giống mấy tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết hay phim ảnh du hành thời gian kiểu con gà có trước hay quả trứng có trước nhỉ. Nhưng lần này hãy coi như không cần lo lắng về trường hợp đó. Ít nhất, nếu có tôi thì sẽ không còn kẽ hở nào để rời mắt khỏi Ophelia."

"...Chẳng phải tôi cứ giám sát liên tục là được, đâu cần cậu phải xuất hiện?"

"Thế còn buổi diễn tập và sân khấu của cô thì sao? Cô định tính thế nào?"

"Tệ nhất thì không tham gia nữa. So với một sân khấu ca nhạc, Kế hoạch Singularity phải được ưu tiên hơn. Có cậu ở đây, việc sửa đổi dữ liệu chắc dễ dàng..."

Dù là báo hỏng hóc ngay phút chót hay bất cứ lý do nào, vẫn có cách để hủy bỏ sự xuất hiện của Diva.

Hơn cả việc ca hát, là Kế hoạch Singularity. Đó là sứ mệnh, là quy tắc mà Vivy đã đặt ra.

Thực tế, cô đã hành động với nhận thức đó cho đến nay, và nhờ thế mới có hiện tại.

Tuy nhiên...

"Tôi ở đây là để không cho chuyện đó xảy ra. Vivy, hãy đứng lên sân khấu ngày hôm nay. Cô phải hát."

"Tại sao?"

"Đó là vì... nếu cô tạo ra một lỗ hổng trong sự kiện mà lẽ ra Diva của chính sử phải hoàn thành, thì vòng vo tam quốc thế nào cũng sẽ gây trở ngại cho Kế hoạch Singularity sau này. Nếu vì vội vàng đạt mục tiêu ngắn hạn mà đánh mất tầm nhìn dài hạn thì sẽ là lợi bất cập hại."

"..."

Lý lẽ rất thuyết phục. Ý kiến của Matsumoto là đúng đắn và là một trong những phương án khả thi.

Thế nhưng sự kháng cự vẫn tồn tại, chắc chắn không phải do vấn đề từ phía Matsumoto, mà nguyên nhân nằm ở những nghi hoặc và sự thấu hiểu đã ăn sâu vào vùng ý thức của Vivy.

Đúng như lời Matsumoto, với cơ chế hai người, việc giám sát Ophelia sẽ không có kẽ hở.

Danh sách nhân viên đã được sửa đổi, nên dù Matsumoto có lảng vảng với cơ thể đi mượn thì cũng chẳng ai nghi ngờ. Không có vấn đề gì.

Vấn đề nằm ở phía Vivy. Liệu Vivy có thể hát được không?

Khi đến lượt của Diva, liệu Vivy có thể hát thay cô ấy không? Đó là vấn đề duy nhất mà Vivy không thể né tránh.

"Hãy kể chi tiết cho tôi nghe về 'vụ tự sát của Ophelia'."

"Được thôi, tất nhiên rồi. Thời gian là vàng bạc. Vào kho lưu trữ nói chuyện nào."

Theo chỉ dẫn của Matsumoto, vùng ý thức của hai cỗ máy chuyển từ thực tại sang không gian ảo. Ở đây, cuộc trao đổi chỉ tốn một khoảnh khắc so với thời gian thực.

"Nào nào, ở đây thì tôi lại là một khối lập phương đáng yêu và xinh đẹp chào đón cô đây. Quả nhiên hình dáng này của tôi mang lại cảm giác an tâm như về nhà mẹ đẻ đúng không?"

Giữa phòng âm nhạc ảo, khối lập phương AI Matsumoto được bao quanh bởi các giá nhạc đang thao thao bất tuyệt.

Phớt lờ cậu ta, Vivy mở bản nhạc đặt trên giá, xem dữ liệu về "vụ tự sát của Ophelia" và tham chiếu nội dung.

Những gì hiển thị trên bề mặt bản nhạc chỉ là ôn lại những nội dung Matsumoto đã kể.

Giữa lúc Zodiac Signs Fes đang diễn ra, Ophelia - mẫu mới nhất của hệ Sisters - đã định nhảy lầu "tự sát" từ sân thượng một tòa nhà gần hội trường và được tìm thấy trong trạng thái ngưng hoạt động. Tại địa điểm được cho là nơi cô gieo mình, đôi giày được xếp ngay ngắn, nhưng không tìm thấy tin nhắn nào giống như di thư.

Động cơ khiến cô đi đến quyết định gieo mình, nguyên nhân phá vỡ điều cấm kỵ, tất cả đều là ẩn số...

"Và việc Ophelia ngưng hoạt động đã phát triển thành cuộc tranh luận về việc AI có sinh mệnh hay linh hồn hay không..."

"Như thể nối gót Ophelia, các AI có nguyện vọng 'tự sát' xuất hiện ngày càng nhiều. Mà, xét theo nghĩa năng lực phán đoán bị tổn hại nghiêm trọng, thì việc họ tự nguyện ngưng hoạt động cũng có thể coi là sự phục vụ cuối cùng dành cho nhân loại theo cách của họ. Tuy nhiên..."

Matsumoto đọc thuộc lòng các mục thông tin liên quan khi Vivy đang xem dữ liệu. Vừa lướt qua dữ liệu cùng nội dung, Vivy vừa gật đầu trước lời nói của cậu ta.

Lời nói ấy bỗng ngắt quãng lưng chừng. Và Vivy cũng đối mặt với lý do đó.

Đó là...

"Có khả năng là bị 'sát' hại."

"Chính xác thì là tội 'hủy hoại tài sản'. Nhưng bạo hành AI là một tội ác còn tồi tệ hơn thế, nên ở thời đại này đã được coi là 'hủy hoại tài sản nghiêm trọng' rồi."

Không phải lúc để tranh luận về tính chính xác của từ ngữ, nhưng thông tin mới mà Matsumoto tiết lộ buộc Vivy phải nhăn mặt.

Theo dữ liệu thì là bị sát hại, nhưng vụ việc được gọi là "vụ tự sát của Ophelia" lại bao trùm bởi nhiều nghi vấn. Điều này lẽ ra đã phải được làm sáng tỏ trong cuộc điều tra của cảnh sát ở chính sử.

"Với phe bảo vệ nhân quyền AI, việc Ophelia 'tự sát' có lợi hơn cho họ. Công chúng cũng thường thích những câu chuyện bi kịch. Nếu không thể thay đổi sự việc đã xảy ra, thì càng nhiều kịch tính càng tốt. Con người không mong cầu sự thật đúng sai."

"...Nhưng nếu Ophelia bị ai đó phá hủy thì sao?"

"Với tư cách là một AI đồng loại, đó là điều vô cùng nhục nhã. Cô ấy là AI để ca hát... Tuyệt đối không phải là AI để bị lợi dụng cho bất kỳ sự tuyên truyền nào."

"..."

Tiếp nhận lời của Matsumoto, Vivy lặng lẽ khép bản nhạc dùng để xem dữ liệu lại.

Cô đã nắm được đại khái các sự việc xoay quanh "vụ tự sát của Ophelia".

Sau vụ việc, trong chính sử, một người đàn ông đã nổi lên như một nghi phạm, nhưng người này không bị khởi tố do không đủ bằng chứng, sau khi được thả thì hắn biến mất tăm, và cuộc điều tra bị đình chỉ.

"Nghi phạm đó là Makime Ryousuke."

"Đó là nghi phạm số một mà chúng ta cần cảnh giác hiện nay. Nhân tiện, hắn cũng đã mua vé tham dự Zodiac Signs Fes hôm nay đấy. Đương nhiên, hắn sẽ xuất hiện trong hội trường."

"...Ophelia sẽ bị Makime Ryousuke phá hủy sao?"

"Tôi cho rằng khả năng đó là cao nhất. Và Makime đã dùng cách nào đó để trốn tránh điều tra, dàn dựng vụ việc thành Ophelia 'tự sát'. Bởi vì nếu không làm thế..."

Matsumoto ngắt lời đầy ẩn ý, nheo ống kính camera vô tri lại một cách đầy cảm xúc về phía Vivy:

"Thì 'vụ tự sát của Ophelia' sẽ trở thành sự thật, đúng không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!