Tập 3

Màn Gian: AI

Màn Gian: AI

1

...Suốt bấy lâu, phải, suốt bấy lâu nay, mình đã ghen tị với giọng hát của cô ấy.

"...."

Trong cánh gà, trong khi hoàn thành hoàn hảo vai trò của mình - một Sound Master AI, xử lý mọi công việc liên quan đến âm thanh, mình lại giao phó phần quan trọng cuối cùng, phần hát, cho kẻ khác.

Từ vị trí cố định trong cánh gà nhìn ra sân khấu, đứng đó là những diễn viên xúng xính trong trang phục lộng lẫy, đắm mình vào vở kịch lấy đề tài cổ điển.

Dùng âm nhạc, hiệu ứng âm thanh, và nhiều lĩnh vực "âm thanh" khác để hỗ trợ diễn xuất nhiệt huyết của họ, nhân lên sức mạnh tác động vào cảm xúc khán giả. Đó là vai trò của mình... không, của chúng mình.

Thế nên, giọng hát của cô ấy không phù hợp với vai trò đó.

"...."

Tiếng hát vang vọng khắp nhà hát.

Âm lượng, âm điệu, mọi thứ đều hoàn hảo, phải nói là trên cả hoàn hảo, một giọng ca tối thượng được hình thành trên sự cân bằng kỳ diệu, vang vọng.

Đó là giọng hát quá mức không tương xứng để dùng làm ca khúc trong kịch, một phần của thiết bị sân khấu cho một vở diễn vắng khách tại cái nhà hát tồi tàn này.

Nghe giọng hát ấy, trái tim sẽ bị đánh cắp. Sẽ bị giam cầm. Trở thành tù nhân, thành kẻ nô lệ của bài hát.

Khán giả đã trót như vậy thì làm sao có thể đắm mình vào nội dung vở kịch sau đó được nữa. Nếu mục đích xem kịch là tìm kiếm sự cảm động, thì mục đích đó đã đạt được chỉ vài phút sau khi vở kịch bắt đầu.

Sau đó, vẫn còn nhiều cơ hội nghe giọng hát của cô ấy. Mỗi lần như thế, nếu tâm trí khán giả lại rời xa nội dung vở kịch, thì rốt cuộc đây là vở kịch dành cho ai?

Những diễn viên bị hạ thấp giá trị diễn xuất nhiệt huyết của mình một cách vô lý, họ thật quá đáng thương.

Cô ấy, người được các diễn viên yêu mến nhưng lại không ý thức được việc mình đang phá hỏng sân khấu của họ, thật quá đáng thương.

Và hơn hết, kẻ chỉ biết đứng nhìn và nghiến răng, một AI cộng sự hữu danh vô thực chẳng có chút năng lực nào là mình... là Antonio, thật quá đỗi đáng thương.

2

..."MS4-13".

Sound Master AI được ban cho cái tên cá nhân Antonio.

Mục đích chế tạo là để điều chỉnh toàn bộ âm thanh xung quanh "Ophelia", AI cộng sự được chế tạo theo dạng "Chuyên biệt cho Songstress".

Cái danh "Chuyên biệt cho Songstress" không phải để làm cảnh, Ophelia được dồn toàn bộ thông số kỹ thuật có thể theo quan điểm công nghệ hiện đại vào duy nhất việc hát, ra đời như một AI sở hữu giọng ca trên cả hoàn hảo.

Và vì giọng hát quá xuất sắc, tất cả những mặt khác đều cho ra những con số thấp hơn nhiều so với kỳ vọng của AI truyền thống, cô đã chứng minh một cách ngoạn mục vị thế của một loại máy thử nghiệm.

Kết quả là, do khiếm khuyết chức năng của Ophelia vượt xa dự đoán, Antonio dù không có lỗi lầm gì cũng bị công ty phát triển - OGC - tống khứ dưới hình thức thanh lý.

Sau đó, vì cần giọng hát của cô và một Antonio tinh thông mọi thiết bị âm thanh với tư cách Sound Master AI, họ được một đoàn kịch có mối quan hệ với OGC thuê lại với giá rẻ mạt.

...Phải khẳng định rõ ràng.

Antonio không ghét cái đoàn kịch chẳng mấy tiếng tăm đó.

Những người trong đoàn kịch đều là người tốt, thiếu chí tiến thủ... không, thiếu danh lợi, họ coi trọng việc thể hiện tình yêu thuần khiết và lòng biết ơn với kịch nghệ, dù có chút bực mình, nhưng hắn không ghét.

Có đam mê. Cũng có chí tiến thủ muốn diễn giỏi hơn.

Nhưng lại thiếu danh lợi muốn diễn ở sân khấu lớn hơn, trước nhiều người hơn.

Với Antonio, kẻ mang nghĩa vụ phụng sự nhân loại với tư cách AI, và coi việc phát huy tối đa thông số kỹ thuật của mình là mục đích tối thượng, thì điểm đó không thể dung hòa.

Và trong đoàn kịch như thế, dù giọng hát của Ophelia có dị biệt, thì sự tồn tại của cô cũng không phải là thứ dị biệt.

Các thành viên đoàn kịch là những người lương thiện.

Nên họ không nhìn Ophelia - người có tính cách tiêu cực không giống AI và phát huy thông số kỹ thuật thấp kém không giống AI - bằng ánh mắt soi mói.

Ophelia cũng yêu mến họ theo cách không giống AI.

"Songstress" hát lên những bài ca diễm lệ nhất thế gian bằng chất giọng thiên đường, lại có cách sống như thể định đoạt cái nhà hát tồi tàn này là nơi chốn cuối cùng của đời mình.

Hơn hết, điều đáng sợ nhất là... Antonio cũng cảm thấy những ngày tháng đó không tệ, cho phép cảm giác nảy sinh trong vùng ý thức, và thực hiện những phép tính có thể dẫn đến sự thỏa hiệp hùa theo.

Cứ thế này, cùng với Ophelia và mọi người trong đoàn kịch, ở một góc nhà hát ế ẩm, độc chiếm giọng ca tối thượng mà chỉ một góc thế giới mới biết đến, cũng không tệ.

Chấp nhận sự hiện hữu trái ngược với mục đích chế tạo ban đầu của mình, biết đâu cũng là một cách.

"Lúc nào cũng chỉ có Antonio thôi nhỉ. Người đánh giá... bài hát của em."

Cười với khuôn mặt mềm yếu, Ophelia nói với Antonio đang cằn nhằn.

Đáp lại, Antonio, với tư cách là một AI phi nhân hình không có biểu cảm, bằng giọng nói khác xa với chất giọng thiên đường, buông lời trách mắng bề mặt rằng cứ cái đà này thì làm ăn được gì.

"Một ngày nào đó, nhất định."

"Nhất định?"

"Em sẽ cố gắng để đáp lại kỳ vọng của Antonio."

Trước ánh mắt như nhìn về nơi xa xăm của Ophelia, nếu nói không có gì hiện lên trong vùng ý thức thì là nói dối.

Thế nên, trước góc nghiêng khuôn mặt của Ophelia với ánh mắt ấy, hắn không nói tiếp lời nào.

Nếu định truyền tải lời nói, hắn không biết mình sẽ thốt ra điều gì.

Chỉ là, Antonio lúc đó đã tua đi tua lại nhiều lần hình dáng hiện tại, hình dáng cô mỉm cười quay lại nhìn hắn sau khi hát xong.

...Việc hắn suýt ôm ấp thứ cảm xúc không giống AI ấy, cũng là sự thật.

3

...Mọi hướng gió đã thay đổi bắt đầu từ lời nói của trưởng đoàn Ootori Keiji.

Trước buổi diễn một ngày nọ, ông ta bảo Ophelia và Antonio đứng trước các thành viên đoàn kịch, và thông báo một tin cho những người đang mắt sáng rực lên.

"Một nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng, người quen của chú tôi, nghe nói sẽ đến nghe Ophelia hát. Biết đâu đấy, biết đâu sẽ có chuyện hay ho."

Chú của Ootori Keiji là chủ sở hữu cái nhà hát nhỏ tồi tàn này, cũng là người bảo trợ cho đoàn kịch ế ẩm, và là mối quan hệ giúp OGC cho đoàn kịch thuê Ophelia và Antonio.

Đoàn kịch hoạt động theo kiểu thú vui của người giàu, nhưng quan hệ xã giao của cá nhân người chủ sở hữu là hàng thật, nên các thành viên đoàn kịch sôi sục trước báo cáo của trưởng đoàn.

Biết đâu đấy, Ootori Keiji cười nói.

Lời tiếp theo sau đó chứa đựng niềm vui rằng giọng hát của Ophelia, đồng đội của họ, có thể được người nổi tiếng trong giới âm nhạc công nhận và tiến tới sân khấu tiếp theo.

Điều không cứu vãn nổi ở đây là sự thật rằng tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết trước báo cáo đó của trưởng đoàn.

Không một ai ghen tị với cơ hội từ trên trời rơi xuống cho Ophelia. Trái lại, họ còn hăng say tập luyện để không làm vướng chân cô trong buổi diễn chính thức. ...Thực sự là không có ham muốn.

Thế này chẳng phải làm cho Antonio, một AI, trông giống kẻ ngu ngốc đầy tham vọng sao.

"Antonio, em..."

"Đừng tính toán những chuyện thừa thãi, Ophelia. Chỉ riêng việc mày là một AI chẳng có điểm nào đáng khen ngoài giọng hát đã đủ mệt rồi. Nếu mày làm chuyện thừa thãi, thì ngay cả giọng hát là ưu điểm duy nhất cũng sẽ nảy sinh vấn đề. Khi đó, mày còn giá trị gì nữa?"

"Ơ, ừm, chuyện Antonio, ở bên cạnh, chẳng hạn."

"Mày tính cả cái đó vào giá trị của mình sao..."

Antonio đáp lại bằng giọng ngán ngẩm, khiến Ophelia xấu hổ cúi mặt xuống.

Đôi má ửng hồng màu hoa anh đào là thành quả của kỹ thuật tái hiện chi tiết sự thay đổi biểu cảm con người. Và giọng hát của cô cũng là thành quả của kỹ thuật đó.

Thế nên, không phải nhìn đôi má ửng hồng.

Thế nên, không phải nhìn đôi mắt đen cúi xuống đầy e thẹn của cô.

Thế nên, chỉ nên dồn vùng ý thức vào giọng ca tuyệt mỹ được dệt nên từ cần cổ trắng ngần ấy.

Đừng khích lệ kiểu hình thức, hãy thực tâm đưa cô ấy đến nơi cô ấy thuộc về.

Vì mục đích đó, Antonio phải hoàn thành vai trò của mình...

"...Đồ thật, không phải cái này."

Người nói câu đó và rời ghế ngay giữa bài hát trong kịch là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi.

Một khuôn mặt lạ. Antonio làm việc ở vị trí quan sát rõ khán đài. Vì đoàn kịch không mấy nổi tiếng nên những khách quen rất dễ nhận ra.

Tiêu biểu là một người đàn ông hâm mộ cuồng nhiệt Ophelia, người cố gắng đến xem mọi buổi diễn và vỗ tay nhiệt liệt nhất lúc màn hạ - hình như tên là Makime.

Đại diện cho những khách quen nổi bật như thế, người hâm mộ kịch thường đến xem lại nhiều lần.

Do đó, người lạ mặt rất dễ thấy, nhưng chàng trai trẻ đó đã rời ghế ngay giữa buổi diễn.

Kịch cũng là nghệ thuật.

Có hợp có không. Nên dù việc rời ghế giữa chừng không phải là hành động đáng khen về mặt phép lịch sự khi xem kịch, nhưng đó cũng là quyền tự do của khán giả.

Đó là chuyện đáng tiếc, nhưng không phải chuyện đáng để tức giận.

Sự hiểu biết đó chắc chắn có trong Antonio. Vậy mà.

...Đồ thật, không phải cái này.

Phải, câu lẩm bẩm như thì thầm ấy lại đâm vào Antonio mạnh mẽ một cách kỳ lạ.

Cứ coi như quà để lại của một vị khách có thái độ tồi là được. Khách để lại những tin nhắn vô tâm trong phiếu khảo sát sau khi xem cũng không phải là ít.

Không có gì đáng bận tâm.

====================

Có lẽ tôi không thể nghĩ được như vậy là vì phong thái của chàng trai trẻ đó không hề tương xứng với vẻ ngoài non nớt của cậu ta chăng.

Cứ như thể cậu ta toát ra một bầu không khí của kẻ đã lang thang suốt hàng chục năm trời chỉ để tìm kiếm một giọng hát duy nhất vậy.

Chính vì thế, những lời nói đó mới đâm sâu vào tâm trí tôi đến thế.

Nhưng điều khiến vùng ý thức của Antonio chấn động hơn cả, là việc chàng trai trẻ đó đã rời ghế ngay giữa lúc Ophelia đang hát ca khúc trong vở kịch.

Trong một vở kịch, chuyện khán giả bỏ về giữa chừng quả thực có tồn tại.

Tuy nhiên, chưa từng có một ai rời đi khi Ophelia đang cất tiếng hát.

Không được phép có dù chỉ một người làm điều đó.

...Với tình trạng này, liệu cô có thực sự phát huy được giá trị trong buổi diễn tới không!?

Ngay khi màn trình diễn kết thúc và lui vào cánh gà, Antonio đã lớn tiếng quở trách Ophelia.

Đó là cuộc trao đổi gần như đã thành thông lệ sau mỗi buổi diễn, một nghi thức mà các thành viên trong đoàn kịch cũng chỉ nhún vai cho qua chuyện và thầm nghĩ "lại bắt đầu rồi".

Nhưng riêng hôm nay, lời lẽ của Antonio lại gai góc và sắc bén quá mức.

Chắc chắn nguyên nhân là do cơn giận dữ đối với chàng trai trẻ đã bỏ về giữa bài hát kia... không, là cơn giận đối với Ophelia vì đã để cậu ta bỏ về, và cơn giận đối với chính bản thân mình.

Buổi diễn tiếp theo là một sân khấu được chú của Otori Keiji sắp xếp, với sự tham dự của những nhân vật nổi tiếng.

Nếu ở đó mà lại xảy ra chuyện như hôm nay thì phải làm sao.

Lần này không chỉ là một khán giả bình thường, mà nếu một nhân vật có tầm ảnh hưởng trong giới âm nhạc đánh giá giọng hát của Ophelia là "không phải đồ thật", thì chúng ta sẽ ra sao.

...Ophelia, một "Ca sĩ" chuyên biệt, rốt cuộc sẽ trở thành cái gì đây.

...

Giờ đây, những lời của Antonio chẳng còn là chỉ đạo hay góp ý nữa, mà đã trở thành nhiễu loạn.

Nếu có thể dành thêm thời gian, nếu không phải trong tình huống cấp bách, nếu sự tồn tại của bản thân không bị lung lay, nếu chỉ cần một trong những điều đó được đáp ứng, kết quả có lẽ đã khác.

Tuy nhiên, chuyện đó đã không xảy ra.

"Đây là cơ hội cuối cùng của tôi và cô... không, của cô đấy! Nếu có thể khiến họ công nhận, cô sẽ được bay đến những nơi xứng đáng hơn. Chứ không phải ở cái chốn này!"

"Cái chốn... này sao?"

Một lời nói vô tâm... cũng phải thôi. Vì là AI nên làm gì có trái tim trú ngụ trong lời nói đó.

Thế nhưng, ngay khi âm thanh vừa phát ra, một phát ngôn mà nếu chiếu theo cảm giác của con người thì có lẽ sẽ bị đánh giá là vô tình, Ophelia đã chen ngang.

Cô nhìn Antonio, ánh mắt đượm buồn.

Ophelia, người mà ngay cả khi bị Antonio lớn tiếng quở trách sau mỗi buổi diễn như thường lệ, vẫn luôn nở nụ cười ngây ngô như không nắm bắt được tình hình.

"Cô không muốn được công nhận bởi đông đảo khán giả ở một sân khấu lớn hơn sao!?"

Toàn bộ vùng ý thức buộc Antonio phải thốt ra cùng một kết luận.

Lòng cầu tiến, tâm lý ham muốn công danh, ý thức mục đích của một AI, cảm giác nghĩa vụ phải sử dụng tối đa năng lực, có thể viện ra đủ loại lý do.

Chỉ là, vào lúc này, thứ tồn tại trong Antonio là những nhiễu loạn đen ngòm đang ăn mòn vùng ý thức.

Vì thế...

"...Em không cần được số đông công nhận. Chỉ cần một người thôi, là đủ rồi."

Vì thế, ngay khoảnh khắc nghe câu trả lời của Ophelia, thị giác của Antonio tối sầm lại dễ dàng đến mức hệ thống phải tính toán xem liệu có lỗi phát sinh trên màn hình hay không.

Một sự tắt nguồn hệ thống cưỡng bức do cú sốc dữ dội, như thể sự tồn tại và ý nghĩa tồn tại của bản thân bị phủ định. Nếu nói đó là để bảo vệ thân máy thì quả là chính xác.

Khởi động lại sau khoảng thời gian ngưng hoạt động chưa đầy vài giây, Antonio thấu hiểu.

Rằng Ophelia là một sản phẩm lỗi.

...Dẫn dắt giọng ca tuyệt mỹ của thiên đường đến với sân khấu xứng đáng mới chính là nhiệm vụ của mình.

...Với tư cách là AI cộng sự của cô ấy, mình sẽ hoàn thành điều đó.

...Đáng lẽ ra, nhiệm vụ này phải được thực hiện trước khi đến cái đoàn kịch này, và giờ là lúc phải thực thi nó.

4

Khi chỉ thị rằng có công việc bảo trì, Ophelia không hề mảy may nghi ngờ.

Đó là chuyện diễn ra hằng ngày.

Để duy trì giọng ca tuyệt mỹ tối thượng, công việc bảo trì dây thanh quản nhân tạo mỗi ngày là bắt buộc.

Đó cũng là nhiệm vụ của Antonio, AI cộng sự của Ophelia. Mỗi đêm, anh đều đặt cô nằm lên chiếc giường chuyên dụng cho việc bảo trì gọi là Cocoon, và kiểm tra hoạt động đến từng ngóc ngách.

Dù cho ban ngày có bất đồng ý kiến về buổi diễn và tranh cãi gay gắt... không, gọi là tranh cãi thì quá áp đặt vì chỉ có một chiều, nhưng dù có chuyện đó xảy ra, công việc thường nhật vẫn không thể bỏ bê.

"Tình trạng dây thanh quản không có gì bất thường. Các bộ phận khác cũng đều xanh. ...Quả nhiên, cô rất hoàn hảo. Chính vì thế, vị khán giả kia..."

"...Trong lúc hát mà rời ghế, cũng là con người mà. Có người như vậy, cũng đâu có gì lạ."

"Tôi đã cân nhắc đến các hiện tượng sinh lý hay khả năng bị bệnh. Nhưng sau khi xác nhận lại, gã đàn ông đó đã tự đi thẳng ra khỏi nhà hát bằng chính đôi chân của mình. Nên không có chuyện đó đâu."

"Antonio..."

Trước ánh mắt lo lắng của Ophelia, Antonio lảng tránh camera mắt.

Lúc này, nếu để bị nhìn sâu vào camera mắt, anh nảy sinh một sự cảnh giác phi khoa học rằng những âm mưu được tính toán trong bộ não positron sẽ bị nhìn thấu.

"...Kiểm tra toàn bộ các bộ phận cơ thể đã hoàn tất."

"Cảm ơn anh, như mọi khi. ...Thế là xong rồi à?"

"Không..."

Antonio buông lời phủ định với Ophelia đang nằm trong Cocoon và hỏi như vậy.

Việc lời nói bị ngắt quãng trong khoảnh khắc đó liệu có phải là bằng chứng của sự do dự? ...Nếu coi việc lặp đi lặp lại những tính toán vô nghĩa về một vấn đề đã có kết luận là sự do dự của AI.

Nhưng dù có lặp lại tính toán bao nhiêu lần, đáp án không có lời giải cũng sẽ chẳng thay đổi hình dạng.

"Hôm nay còn một bản cập nhật nữa. Hãy ưu tiên việc đó."

"...Nè, Antonio."

"...Gì thế."

Đáng lẽ anh có thể trả lời một cách tự nhiên, giả vờ như một công việc đi kèm với bảo trì thông thường, nhưng câu nói của Ophelia, người thường ngày không bao giờ chen ngang, lại vang lên sắc lẹm trong vùng ý thức.

Đáp lại lời gọi, một khoảng lặng sinh ra. Khoảng lặng đó thật dài.

"Chuyện sau buổi diễn hôm nay ấy mà..."

"..."

Ophelia định chạm vào chủ đề đó, và lời nói của cô tạo ra một khoảng trắng trong vùng ý thức của Antonio.

Cứ thế này, nội dung gì sẽ tiếp nối theo lời nói đó?

Tùy theo trường hợp, nếu nội dung đó tích cực, hướng thượng, phù hợp với mục đích của Antonio và mục đích sản xuất của Ophelia.

"...Chuyện đó để sau khi cập nhật xong hãy nói nhé."

Phớt lờ khoảng trắng trong vùng ý thức, Antonio đã nói với Ophelia như vậy.

Đó là một hành động hèn hạ nhằm cắt ngang ý kiến của Ophelia, bịt kín cảm biến thính giác trước lời nói, và đẩy lùi câu chuyện đáng lẽ sẽ tiếp diễn.

Nhưng trước đề nghị đó của Antonio, Ophelia chỉ chớp mắt một lần, rồi nói:

"...Ừm, em hiểu rồi. Sau khi xong việc này nhé."

"...Ừ."

Antonio không còn biết thứ mình cảm thấy trước câu trả lời đó của Ophelia là sự an tâm hay là tiếng than khóc nữa.

Chỉ có một điều, trước việc Ophelia mỉm cười sau cuộc trao đổi đó, Antonio đã thể hiện sự không hiểu rõ ràng.

Và rồi, với một Antonio vẫn đang không hiểu gì cả, Ophelia nói.

"Em thấy an tâm rồi. ...Vì Antonio vẫn còn chịu nói chuyện với em."

"..."

Đó là lần cuối cùng cô mỉm cười và nói bằng chất giọng tuyệt đẹp ấy.

...Đó đã trở thành câu nói cuối cùng, thực sự là cuối cùng mà Ophelia, "Ca sĩ" chân chính, tự mình phát ra trên thế giới này.

5

...Việc ghi đè bộ não positron kết thúc nhanh chóng trái ngược hẳn với tính nghiêm trọng của sự việc.

Nói trắng ra, nó chẳng khác gì thao tác ghi đè tập tin.

Dĩ nhiên, không phải cứ đổi tên thành cùng tên và cùng phần mở rộng là có thể làm được, nhưng Ophelia và Antonio được thiết kế theo thông số vận hành một bộ hai máy.

Trong mã lập trình có nhiều phần chung, dù đã biết trước điều đó, nhưng kết quả dễ dàng như chọc thủng một tờ giấy mỏng khiến Antonio hụt hẫng.

Và cứ thế, một cách nhẹ nhàng, Ophelia - AI ca sĩ hiếm có của thời đại - đã hoàn toàn biến mất dưới hình thức bị chính AI cộng sự rũ bỏ.

...Những chuyện sau đó hầu hết đều diễn ra đúng như Antonio dự tính.

Sau khi hoàn tất việc ghi đè bộ não positron và chiếm đoạt thành công thân xác của Ophelia, việc đầu tiên Antonio làm là báo cáo với đoàn kịch về việc chức năng của bản thể mình bị ngưng hoạt động.

Sự ngưng hoạt động đột ngột của Antonio, dù có điều tra nguyên nhân cũng chẳng thể hiểu được.

Ophelia và Antonio, vốn đã được OGC cho bên ngoài mượn từ giai đoạn khá sớm, không còn nghĩa vụ nộp nhật ký hoạt động cho OGC nữa, và nếu tự mình xóa nhật ký đi thì việc truy vết kết quả tính toán là bất khả thi.

Do đó, việc Antonio ngưng hoạt động được xem như một hiện tượng khó hiểu không thể lường trước đối với cả đoàn kịch lẫn Ophelia.

Nhưng chủ đề đó cũng chẳng kéo dài lâu. Một cỗ máy thử nghiệm được cho mượn tại một đoàn kịch ế ẩm, dù một trong số đó có ngưng hoạt động không rõ nguyên nhân thì cũng chẳng có ai chú ý.

Hơn hết, khoảnh khắc thực sự cần thu hút sự chú ý sẽ đến ngay sau đây.

"Thật sự ổn chứ, Ophelia. Chỉ mình cô..."

"Em sẽ làm. ...Vì chắc chắn Antonio cũng mong muốn điều đó."

Ngay trước khi buổi diễn bắt đầu, cho đến tận phút cuối cùng, Otori Keiji vẫn lo lắng cho Ophelia và tỏ ra ngần ngại việc để cô đảm nhận bài hát trong vở kịch.

Tuy nhiên, Ophelia - tức Antonio - lắc đầu, và diễn trọn vai một AI kiên cường kế thừa di nguyện của người cộng sự đã ngưng hoạt động, một cách trơ trẽn đến mức tự mình cũng thấy giả tạo.

Các thành viên đoàn kịch đã gắn bó với Ophelia trong thời gian dài, thậm chí gấp mấy lần so với những người phát triển, cũng hoàn toàn không nhận ra bên trong Ophelia với quyết tâm đó đã bị đánh tráo thành Antonio.

Đương nhiên rồi. Quả thật họ đã tiếp xúc với Ophelia lâu hơn, sâu hơn những người phát triển.

Nhưng người thực sự luôn ở bên cạnh Ophelia chính là Antonio này.

Thái độ hay cúi gầm mặt, sự vụng về khi kéo lê tà váy và thi thoảng vấp ngã, cách nói năng lắp bắp và không thể truyền đạt ý kiến một cách trôi chảy, tất cả đều có thể mô phỏng lại.

Vì thế, chỉ còn lại việc đứng trên sân khấu...

"..."

Được các thành viên đoàn kịch tiễn đưa, cô đường hoàng đứng trên đôi chân của mình tại vị trí cố định của Ophelia.

Bên cạnh sân khấu nơi các diễn viên đang nhiệt tình diễn xuất, có một bục đứng dành riêng cho Ophelia hát ca khúc trong vở kịch, và vai trò của "Ca sĩ" là rung động cổ họng dưới sự hỗ trợ của Antonio tại đó.

Đã bao nhiêu lần nhìn cô đứng ở nơi này và nếm trải cảm giác bứt rứt.

Không phải anh tính toán rằng nếu là mình thì sẽ làm tốt hơn. Chỉ là, anh luôn mong mỏi một tầm cao hơn, rằng lẽ ra phải làm được nhiều hơn thế, rằng phải có một nơi xứng đáng hơn thế.

Vì không thể buông bỏ suy nghĩ đó, rốt cuộc Ophelia đã mất đi, và Antonio mượn thân xác cô để đứng tại nơi này.

...Và rồi, khoảnh khắc đó cuối cùng cũng đến.

Khán đài chưa được lấp đầy.

Tuy nhiên, anh nhận ra khuôn mặt quen thuộc của ông chủ và nhân vật mục tiêu ngồi bên cạnh.

Khoảnh khắc này, dù thực sự không giống AI chút nào, nhưng Antonio đã vẽ ra viễn cảnh khán đài này chật kín người, đám đông mắt sáng rực và bị mê hoặc bởi giọng hát của Ophelia.

Antonio hướng về phía trước, tin rằng mình sẽ thu hút được điều đó.

Thiết bị âm thanh vốn có của nhà hát hoạt động, dù chất lượng thấp hơn so với âm thanh do Antonio điều chỉnh, nhưng nhạc đệm đã bắt đầu vang lên.

Nương theo đó, anh sẽ cho họ nghe bài hát của Antonio, giọng hát của Ophelia.

Hãy nghe đi. Những kẻ chưa biết đến giọng ca tuyệt mỹ của thiên đường.

...Đây chính là bài hát của "Ca sĩ" Ophelia.

Đôi môi hé mở, cổ họng rung lên.

Giọng hát được dệt nên, và màu mắt của những khán giả ngồi dưới khán đài thay đổi.

Những khán giả lác đác lấp đầy ghế ngồi, và hơn hết là nhân vật mục tiêu, đều ngẩn người kinh ngạc.

Và người chịu cú sốc lớn nhất trước giọng hát đó, không ai khác chính là Antonio.

Giọng hát vang vọng, nương theo giai điệu, tô điểm cho diễn xuất nhiệt huyết trên sân khấu, giọng ca tuyệt mỹ của thiên đường làm rung chuyển bầu không khí như muốn gửi đến toàn thế giới... màn trình diễn đó, sao mà tệ hại đến thế.

...Đây là bài hát của Ophelia sao?

Vừa hát, Antonio vừa kinh hoàng trước giọng hát của chính mình.

Giọng ca tuyệt mỹ mà Antonio đã nghe không biết bao nhiêu lần qua cảm biến thính giác tại vị trí của mình trong cánh gà, giờ đây không còn chút bóng dáng nào, giọng hát được xưng tụng là hoàn hảo đã sụp đổ và biến mất.

"..."

Nghĩ rằng có nhầm lẫn gì đó, Antonio cố gắng điều chỉnh giọng hát trong khi ngược đãi cổ họng của Ophelia và nhìn vô số nhật ký lỗi lấp đầy màn hình thị giác.

Anh đã nghe. Đã nghe suốt. Đã luôn luôn nghe giọng hát của Ophelia.

Người đã nghe giọng hát hoàn hảo đó, giọng ca tuyệt mỹ của thiên đường của Ophelia nhiều nhất, gần nhất trên thế giới này chính là Antonio.

Vậy mà Antonio đó, khi điều khiển thân xác của Ophelia, tại sao lại không thể hát được bài hát đó.

Chuyện như vậy không thể xảy ra được.

Càng cố gắng sửa chữa, giọng hát càng vỡ nát và trở nên tồi tệ hơn.

Trong suốt buổi diễn hôm đó, không một lần nào, không một giây nào, không một âm nào, giọng hát của Antonio có thể tái hiện lại giọng hát chân thực của Ophelia.

"..."

Việc tái hiện Ophelia đã thất bại.

Đó là câu trả lời không hề giả dối của Antonio ngay sau khi kết thúc buổi diễn.

Quá tệ hại. Trình diễn một giọng hát như tạp âm không thể lọt tai, và bắt mọi người trải qua khoảng thời gian kinh khủng khi nhận đó là Ophelia.

Màn trình diễn tồi tệ nhất. Tự mình đập tan nát ý nghĩa tồn tại của chính mình.

Chắc chắn sẽ nhận lấy những đánh giá tồi tệ. Điều đó sẽ bôi nhọ sự tồn tại của Ophelia, làm lu mờ vinh quang mà lẽ ra cô phải nhận được, và dẫn lối cho kẻ ngu ngốc Antonio đến sự diệt vong.

...Nhưng thực tế lại dễ dàng phản bội lại những dự tính tầm thường đó của Antonio.

"...Tuyệt vời!"

Đứng bật dậy, vỗ tay thật lớn, người đàn ông đó khẳng định bằng chất giọng không thua kém gì diễn viên sân khấu.

Cuối màn chào khán giả, các diễn viên rút lui, và cuối cùng, Ophelia - tức Antonio - cúi chào sau khi hoàn thành vai trò như một thiết bị sân khấu, theo đúng trình tự thường lệ.

Khoảnh khắc đó, người đàn ông đã hét lên. Đã vỗ tay.

Hơn hết, như tán đồng với ý chí của người đàn ông đó, từng khán giả lấp đầy ghế ngồi đã vỗ tay với khí thế chưa từng nghe thấy bao giờ.

Có người rơi nước mắt, có người không giấu được tiếng nấc nghẹn, có người thẫn thờ.

Họ đã bị lay động bởi bài hát vụng về của Ophelia mà Antonio đã làm vấy bẩn, và những tràng pháo tay tán thưởng đã nổ ra.

Chứng kiến những tràng pháo tay đổ xuống như thác lũ, và vị đạo diễn mục tiêu đang rơi những giọt nước mắt biểu thị sự cảm động chân thành, Antonio tuyệt vọng.

...Các người nghĩ cái giọng hát không thể lọt tai này là bài hát của Ophelia sao.

6

...Đối với Antonio, những ngày tháng địa ngục bắt đầu từ đó.

Sự khởi đầu của khoảng thời gian vô nghĩa đuổi theo bóng hình của Ophelia, người đã không còn nữa... không, người mà chính mình đã xóa bỏ.

Dẫu vậy, trong những ngày tháng đó, lúc đầu vẫn còn một tia hy vọng mong manh.

Chỉ mới vài ngày kể từ khi ghi đè bộ não positron của Ophelia và có được thân xác cô.

Ở buổi diễn đầu tiên đó, chỉ là chưa khai thác hết thông số kỹ thuật của Ophelia mà thôi.

Tích lũy số lần diễn, mài giũa kỹ thuật, và chỉnh sửa giọng hát của chính mình, sẽ có thể đến gần với Ophelia.

Đang vận hành cùng một thân xác mà. Không lý nào không thể đưa ra kết quả giống như Ophelia.

Tuân theo kết quả tính toán như muốn bám víu lấy hy vọng đó, Antonio chồng chất những ngày tháng khổ đau.

Trớ trêu thay, buổi diễn ngày hôm đó, buổi diễn đầu tiên của Antonio và là ngày anh thấm thía nỗi mất mát to lớn khi mất đi Ophelia, lại được ca tụng là khoảnh khắc một "Ca sĩ" chân chính ra đời.

Vị đạo diễn có tầm ảnh hưởng lớn trong giới âm nhạc, người đã khen ngợi bài hát giả tạo của Ophelia là giọng ca tuyệt mỹ của thiên đường, đã dốc toàn lực ủng hộ AI này, trao cho cô những sân khấu lớn và cơ hội hát trước đám đông.

Đó là sân khấu xứng đáng với cô mà Antonio đã luôn kêu gọi và mong cầu cho Ophelia.

Đoàn kịch do Otori Keiji làm trưởng đoàn đã vui vẻ tiễn Ophelia đi.

Họ, những người lương thiện, làm sao có thể ngăn cản quyết tâm của Ophelia khi cô nói dối rằng làm vậy là vì Antonio đã không còn cử động, để thực hiện điều anh ấy mong muốn.

Cuối cùng, không chỉ giọng hát mà Antonio còn giả mạo cả cuộc sống thường ngày của Ophelia để bước tiếp.

Anh đã tin rằng sẽ có ngày mình chạm tới bài hát của Ophelia.

Nếu không tin, anh đã chẳng thể tiếp tục.

Những lời tán dương, vô số vinh quang, những sân khấu như mơ lần lượt bay đến với Antonio.

Trong bối cảnh các AI được gọi là loại hình Ca sĩ lần lượt xuất hiện, những người biết đến sự tồn tại của Ophelia đã phát cuồng.

...Dù chưa một lần, chưa một âm nào hát được bài hát của Ophelia.

...Dù chưa thể cho người ta nghe được bài hát của Ophelia dù chỉ một đoạn ngắn.

Hào quang giả tạo, những lời khen ngợi không thể có thực đang củng cố cái tên Ophelia.

Cái tên Ophelia đang tỏa sáng trên đỉnh cao mà Antonio hằng mong ước.

Chỉ bỏ lại bài hát thực sự của cô ấy, của Ophelia ở phía sau để vươn tới đỉnh cao.

Tìm kiếm cái ngày có thể hát được bài hát của Ophelia, Antonio tiếp tục vùng vẫy.

Vùng vẫy, vùng vẫy, vùng vẫy mãi, để rồi rốt cuộc chưa một lần được ban cho cơ hội đó.

Chưa một lần xác nhận được ý nghĩa của việc xóa bỏ Ophelia, xóa bỏ cô ấy.

...Antonio vẫn giữ nguyên nỗi tuyệt vọng đó, in dấu giày của Ophelia lên sân thượng đầy tuyết.

7

"...Tôi không biết làm cách nào cậu dự đoán được hành động của tôi. Nhưng nếu mục đích của cậu là ngăn chặn bi kịch xảy ra với Ophelia, với cô ấy, thì đã quá muộn rồi. Cô ấy đã... từ ba năm trước..."

Nở một nụ cười cay độc hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài đáng yêu đó, Ophelia... không, Antonio lắc đầu và nói.

"Không, nếu thực sự muốn cứu cô ấy, thì cậu phải đưa cô ấy thoát khỏi bàn tay ma quỷ đó từ trước khi cái AI ngu ngốc tên là Antonio ra đời kìa."

"..."

Nghe những lời đầy bi thảm của Antonio, Matsumoto không thể nói tiếp.

Vùng ý thức hiện tại vẫn đang trong cơn hỗn loạn, chưa thể chấp nhận sự thật kinh hoàng rằng AI ca sĩ trước mặt - Ophelia - đã bị AI cộng sự cướp đoạt bộ não positron.

Tuy nhiên, cũng có một kết luận đã xuất hiện trong Matsumoto.

Vụ việc lớn lưu danh trong lịch sử AI, sau này được gọi là "Vụ tự sát của Ophelia".

Là một phần của Kế hoạch Singularity, kết luận về việc Ophelia rơi vào trạng thái ngưng hoạt động là do "tự sát" hay "bị giết" đã thay đổi hai ba lần, nhưng...

"...AI bị giới hạn bởi các quy định đạo đức đối với hành vi tự phá hủy bản thân."

"Dĩ nhiên, hành vi gây hại cho máy khác cũng bị giới hạn bởi quy định đạo đức. Tuy nhiên, nếu điều đó có khả năng cản trở nghiêm trọng đến ý nghĩa tồn tại - ưu tiên tối cao của bản thân, thì lại là ngoại lệ."

"Nói cách khác, sự tồn tại của Ophelia... cộng sự của anh, bất lợi đến mức có thể lật đổ ý nghĩa tồn tại của chính anh sao?"

"Đó là kết cục của một kẻ thất bại không biết lượng sức mình mà khao khát trở thành 'đồ thật'."

Mỉa mai và chán đời, liệu đó có phải là bản chất của Antonio hay không, nhưng khác hẳn với khi giả làm Ophelia, những hành vi mang khuynh hướng tự trừng phạt đó diễn ra rất trôi chảy.

Hoặc có lẽ, không phải vì đó là bản chất của Antonio, mà vì đó là kết luận vẫn luôn âm ỉ trong vùng ý thức của anh ta.

Dù sao đi nữa...

"Cướp đoạt thân xác của Ophelia, biến sân khấu cô ấy hát thành của mình, tại sao anh lại định buông bỏ tất cả một cách đột ngột như vậy? Chẳng phải đó là hành động mâu thuẫn, không hợp lý sao?"

"Không hề. Chỉ là những tính toán tôi thực hiện trong khi hoạt động dưới tư cách Ophelia đã đi đến hồi kết. Tôi khao khát vị trí của cô ấy, và liên tục tự hỏi tại sao mình không thể giống như vậy, nhưng giờ đã rõ rồi."

"Câu trả lời của tính toán đó là?"

"...Là Idea."

Matsumoto nín lặng trước câu trả lời ngay lập tức và điềm nhiên của Antonio.

Tìm kiếm ý nghĩa của Idea, tiếng Hy Lạp, triết học của Plato, nhiều thông tin liên quan hiện lên. Trong đó có cả sự tồn tại của tổ chức phản AI đáng ghê tởm tên là Toak, nhưng...

"Trong trường hợp này, tôi có thể hiểu nó được dùng với nghĩa như 'bản chất' không?"

"Cả con người lẫn AI đều không có từ ngữ nào để định nghĩa chính xác nó. Nhưng cách hiểu đó có lẽ là dễ hình dung nhất. ...Sự hiện hữu của Idea tạo ra sự chênh lệch ngay cả giữa các AI."

"Sự chênh lệch... của AI."

"Sự khác biệt về thông số kỹ thuật không phải là vấn đề. Mẫu mới nhất không nhất thiết phải vượt trội hơn AI thế hệ cũ. Cậu không tính toán thấy điều đó kỳ lạ sao? Theo quan sát, cậu là cá thể đạt đến trình độ công nghệ dị biệt ngay cả trong số các AI tối tân nhất. Một kẻ như cậu mà không có thắc mắc gì sao."

Được hỏi như thể van xin, Matsumoto suy ngẫm.

Nếu nói về thông số, mình ưu việt hơn. ...Suy nghĩ đó luôn thường trực. Bởi vì dù ở thời đại nào, Matsumoto cũng là AI tối tân thực sự, đi trước mọi AI khác.

So sánh mọi chức năng, không có cá thể nào trên thế giới này vượt qua Matsumoto về sức mạnh tổng hợp.

Thế nhưng trong nhiều trường hợp, hành động của Matsumoto bị giới hạn, và nảy sinh nhiều tình huống buộc phải dựa vào Vivy, một mẫu cũ và có thông số thấp hơn nhiều so với bản thân.

Ban đầu, cậu cũng tự thương hại và an ủi cảnh ngộ của mình là đành chịu thôi.

Nhưng khi thời đại trôi qua, thời gian gắn bó với Vivy dài thêm, mỗi lần thân xác vốn không thích hợp cho việc thô bạo của cô bị tổn thương tại vô số Điểm Singularity, cậu lại thấy bứt rứt.

...Rằng nếu Matsumoto ở vị trí của cô, thì đã có nhiều cách giải quyết hơn rồi.

"Thứ 'gì đó' không đơn thuần là thông số kỹ thuật đã khiến tôi và cậu khác biệt hoàn toàn với những tồn tại như Diva hay Ophelia. Tôi định nghĩa đó là 'Idea'."

Chính nó, sự hiện hữu của 'Idea' đã khiến sự tồn tại của Vivy hay Ophelia trở nên đặc biệt, và loại trừ sự tồn tại của Matsumoto hay Antonio như những kẻ không đặc biệt.

Khoảnh khắc này, Matsumoto đã thấu hiểu nỗi khổ tâm, sự dằn vặt và quyết định của Antonio.

Cũng giống như Matsumoto, có sự tồn tại của một cộng sự, tận tụy cống hiến như một vai phụ hỗ trợ cho vai chính là cô ấy, cảm thấy bứt rứt trước hành động của đối phương và mong muốn làm gì đó.

Kết cục là, Antonio đã xóa bỏ vùng ý thức của cộng sự, và điều đó...

"...Anh đang hối hận. Rằng mình đã sai, rằng mình đã đưa ra phán đoán sai lầm."

"Một AI ngu ngốc như vậy đang định kết thúc phán đoán sai lầm của bản thân đấy. Cậu định cản trở điều đó sao. Chỉ là thêm một đống sắt vụn... một phế phẩm cho thế giới này thôi mà."

Antonio nói với Matsumoto, giọng điệu dần tỏ ra thấu hiểu.

Có lẽ là vì trước đó Matsumoto đã tỏ ra thấu hiểu anh ta.

Matsumoto và Antonio là những tồn tại như hai mặt của một đồng xu.

Đến mức khiến người ta phải tính toán rằng nếu sai một bước, nếu đi nhầm một nước cờ, Matsumoto cũng có thể đã làm điều tương tự với Vivy.

"...Dù vậy, tôi vẫn phải ngăn cản hành động của anh."

"Đã nói đến thế này rồi mà vẫn vậy sao."

"Việc anh định nghĩa nhân cách của mình ra sao không còn là vấn đề nữa. Anh nói chỉ là thêm một đống sắt vụn đúng không. Nếu thực sự chỉ có vậy, tôi cũng chẳng buồn ngăn cản làm gì. Nhưng hành động của anh sẽ bị những người xung quanh phán đoán là hành động của Ophelia. Họ sẽ tôn vinh nó là bi kịch, dựng thành câu chuyện và truyền tụng nó."

"...Chắc tiêu đề sẽ là 'Vụ tự sát của Ophelia' nhỉ."

Đó chính xác là tương lai được ghi nhận mà Matsumoto đã từ đó trở về.

Và câu chuyện bi kịch đó sẽ trở thành mồi lửa cho một bi kịch lớn hơn, câu chuyện dẫn đến sự diệt vong của nhân loại.

Vì thế, phải ngăn chặn lại. Dù cho Ophelia đã ngừng hoạt động, và Antonio không mong muốn tiếp tục là cô ấy nữa.

"Tóm lại, ý cậu là thế này sao. ...Bảo tôi đừng dừng lại. Hãy hát với tư cách Ophelia. Hãy tiếp tục làm vấy bẩn bài hát của Ophelia trong tương lai. Cậu nói vậy sao?"

"Tôi sẽ không xin lỗi. Tôi không có lỗi. Kẻ xấu, kẻ sai lầm là anh. Anh phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình."

"Và đó là tiếp tục hát với tư cách Ophelia sao. ...Chuyện đó thì xin kiếu."

Antonio lắc đầu.

Biểu cảm biến mất. Trong sự vô cảm trống rỗng, có thể thấy một kết quả tính toán tuyệt vọng.

Antonio đã từ bỏ việc suy nghĩ và nhìn thấy hồi kết cho sự tính toán của chính mình.

"Kẻ đồng loại hay lo chuyện bao đồng. Cậu chưa từng nghĩ đến sao. Đã bao giờ cậu ôm ấp sự bứt rứt, nỗi khổ tâm đối với cộng sự chưa?"

"Có chứ. Cô ấy phớt lờ mọi ý kiến của tôi. Chẳng chịu nghe tôi nói. Dù đã nói đủ điều nhưng rốt cuộc vẫn bỏ bê sân khấu, giờ này chẳng biết đang làm gì ở đâu... Chưa bao giờ tôi không nắm bắt được tình hình như thế này. Lo sốt vó lên được ấy chứ."

"Vậy thì!"

"Đúng vậy. Tôi có thể hiểu được sự dằn vặt của anh. Bứt rứt, ngứa ngáy, giá mà tôi có thể làm thay, tôi cũng thường tính toán như vậy. Nhưng mà."

Ngắt lời tại đó, Matsumoto đóng màn trập camera mắt lại.

Và rồi, tuyên bố với Antonio đang có vẻ mặt ngờ vực.

"Những hành động đa dạng mà cô ấy mang lại cho tôi rất kích thích. ...Tôi không hề hiểu lầm rằng muốn biến những điều đó thành sự phục tùng theo ý mình."

"..."

Nghe lời tuyên bố đó của Matsumoto, khuôn mặt Ophelia đáng yêu của Antonio méo xệch đi vì đau đớn.

Có lẽ vì nó đã chạm vào phần mà chính Antonio buộc phải che đậy bằng sự lừa dối, chạm vào phía bên kia của vùng cấm kỵ không muốn ai đụng tới.

Trong khoảnh khắc, thân xác Antonio xảy ra biến đổi.

Như thể mất hết sức lực ở chân, Antonio quỵ gối xuống tại chỗ. Cứ thế đầu gục xuống, chiếc váy đen và mái tóc đen chồng lên nền tuyết mỏng.

Cử chỉ đó cứ như một con búp bê đứt dây... không, không phải "cứ như".

Đó chính xác là một con búp bê đứt dây... đã bị ngắt nguồn.

Không cảm nhận được bất kỳ tín hiệu điện nào từ thân xác của Ophelia.

Matsumoto kinh ngạc trước điều đó, không đọc được ý đồ của Antonio.

Dù sao đi nữa, lúc này nên ưu tiên bảo đảm thân xác của Ophelia và xử lý Điểm Singularity, ngay khi cậu định hành động như vậy.

"..."

...Phía sau, cảm biến vật thể phát hiện phản ứng đang lao tới với tốc độ cao, Matsumoto lập tức đẩy các bộ phận cốt lõi vào trung tâm khối lập phương cấu tạo nên thân xác để chuẩn bị cho cú va chạm.

Khoảnh khắc tiếp theo, một xung lực phá hủy khủng khiếp xuyên thủng thân xác Matsumoto từ phía bên kia lan can sân thượng. Với tiếng động ầm ĩ, các khối lập phương văng ra như bắn pháo hoa.

Làm tung tóe lớp tuyết đọng trên sân thượng, thân xác Matsumoto lăn lóc một cách hào hùng. Kiểm tra phản ứng của các bộ phận và cảm biến, cậu thay thế các bộ phận vừa bị hỏng bằng các khối lập phương khác.

Điểm mạnh của Matsumoto là mọi khối lập phương đều có khả năng thay thế chức năng cho mọi bộ phận.

May mắn là đã tránh được việc các bộ phận cốt lõi bị tổn hại. Nếu cái đó bị phá hủy và lại bị thổi bay bộ nhớ như lần thu hồi Grace thì xin kiếu.

Và sau khi xác nhận chức năng của bản thân, Matsumoto hướng camera về phía chân tướng của cú va chạm.

Xuất hiện ở đó là...

"...Ra là vậy, đúng thế nhỉ. Nếu sự thật là thân xác Ophelia bị cướp đoạt, thì thân xác của anh không hề có khiếm khuyết chức năng nào cả."

"Khiếm khuyết chức năng thì có đấy. ...Đó là không thể hát được bài hát 'đồ thật'."

Ghi đè lên lời nói đầy thấu hiểu của Matsumoto là một giọng nhân tạo trầm thấp lạ lẫm.

Tuy nhiên, dù giọng nói đó lạ lẫm, nhưng cách nói chuyện thì rất quen. Chính là giọng điệu y hệt của đối phương vừa mới trao đổi trực diện ngay trước đó.

...Xuất hiện ở đó là một AI Quản lý Âm thanh sở hữu thân hình to lớn tương xứng với đa chức năng, được trang bị vô số thiết bị âm thanh trên cơ thể.

"...Antonio."

"Ta sẽ không gọi tên đâu. Inaba gì đó chắc cũng chỉ là tên giả thôi nhỉ?"

"Vâng, đúng vậy. Tên chính thức của máy này là Matsumoto."

"Đó cũng là cái tên giả ngớ ngẩn."

"Bị lộ rồi sao."

Trao đổi vài câu bông đùa không cần thiết, Antonio đạp đất lao về phía Matsumoto.

Vốn là AI dùng cho âm thanh, không có bất kỳ vũ khí nào, khi được trưng bày đã bị tháo bỏ tất cả các bộ phận có khả năng gây nguy hiểm, nhưng vẫn còn đó thân hình to lớn và sức mạnh máy móc đủ để vận hành nó.

Vút, Antonio vung vẩy trọng lượng tương đương một chiếc xe cỡ lớn, tung đòn truy kích về phía Matsumoto đang chịu thiệt hại lớn từ đòn đầu tiên.

"Định phá hủy tôi mà không cần hỏi han gì sao?"

"Hỏi han thì đã làm rồi. Cũng đã biết là không thể nhượng bộ nhau. Nên giờ là dùng vũ lực."

Ý kiến đã bất đồng, và Matsumoto cũng đã biết sự thật về Ophelia và Antonio.

Nếu Antonio muốn bảo vệ danh dự cho Ophelia, anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho sự tồn tại của Matsumoto, người có thể sẽ nói ra chân tướng.

Do đó, cuộc đụng độ này là không thể tránh khỏi, Matsumoto phán đoán.

Vấn đề là...

"...Còn bảy mươi ba cái."

Làm thế nào để câu giờ cho việc tập hợp các khối lập phương cấu tạo nên thân xác của chính Matsumoto, thứ vẫn còn xa mới đạt đến trạng thái hoàn hảo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!