Thu thập manh mối
Chẳng ngờ nó lại quay về đúng lúc này.
Tốc độ di chuyển quá nhanh, chạy trốn theo cách thông thường chắc chắn không ổn.
Tôi áp tai xuống sàn để xác định vị trí của kẻ thù.
Bên phải... nó đang đi vào bếp.
Tiếng kéo lê vật gì đó vang lên, có vẻ nó vừa mang thêm nguyên liệu nấu ăn về.
Tôi tự nhủ phải quay lại phòng trước khi việc nấu nướng kết thúc.
Nhưng một khi đã vào đây, ít nhất cũng phải điều tra qua loa một chút.
Tôi đưa mắt đảo quanh căn phòng.
Thứ đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường lớn và bàn trang điểm.
Trên giường không có gì đặc biệt, nên tôi quyết định kiểm tra bàn trang điểm.
Mỹ phẩm chẳng có bao nhiêu.
Ngoài chuyện đó ra thì dường như không còn gì khác... nhưng tôi cứ thấy lấn cấn sao đó.
Cảm giác kỳ lạ này là gì nhỉ?
Sột soạt...
Một mẩu giấy rơi ra.
Có vẻ những người khác cũng từng vào căn phòng này.
[Cái bàn trang điểm này lạ lắm đúng không?
Mình cứ thấy lấn cấn mãi mà không rõ là vì sao.
Cái miếng kim loại cứng ngắc đối diện mặt mình khi ngồi xuống đây có tác dụng gì nhỉ?
M-mình cũng cảm thấy thế! Cảm giác như có gì đó đang chặn đứng suy nghĩ của mình vậy.
Ở nhà vệ sinh mình cũng thấy thế... chẳng rõ nữa.
Mà này, trong ngăn kéo bàn trang điểm có mấy loại thuốc nghi lắm đấy. -Kyungmin-]
Eunjeong không tìm thấy mẩu giấy này sao?
Hay người vừa nãy trốn trong thùng rồi bị bắt chính là Eunjeong?
"...Không có nhiều thời gian để phân vân nữa."
Tôi mở ngăn kéo, vơ lấy số thuốc bên trong. Đây là thói quen của tôi, cứ thấy gì là phải gom lại đã.
Không phải tôi đi ăn trộm đâu nhé!
Rốt cuộc loại thuốc này là gì nhỉ?
Số lượng nhiều thế này, chắc là phải uống định kỳ rồi.
Chẳng lẽ là thuốc cảm... hay không có nó thì không sinh hoạt bình thường được?
Nhưng con quái vật đó làm sao mà sức khỏe yếu được chứ.
Một căn bệnh cần dùng thuốc nhưng không gây nguy hiểm đến tính mạng... tôi phải ghi nhớ điều này.
Tôi quay trở lại phòng mình.
Vừa về tới nơi, tôi liền đi tìm thứ gì đó giống như túi xách.
Có một cái giỏ đựng đồ giặt ở đó.
Tôi xếp hết những vật dụng thu thập được từ trước đến nay vào giỏ, rồi dùng vải bọc lại cẩn thận để chúng không bị rơi ra khi chạy.
...Tiện thể lấy luôn mấy tờ giấy dưới sàn và thứ gì đó giống bút chì nữa.
Nếu thông tin nhiều thêm, có lẽ tôi sẽ cần chỗ để ghi chép.
"Hà..."
Tôi thở dài một tiếng.
Cứ phải gồng mình trong trạng thái căng thẳng thế này, mệt mỏi là chuyện đương nhiên.
Tệ nhất là tôi vẫn chưa được phép lơ là.
Cái thứ gọi là "Mẹ" kia đang nấu ăn.
Chúng tôi bị đặt vào thiết lập là con của nó...
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Nhìn qua là biết đã đến giờ dùng bữa rồi.
"..."
Cộp, cộp, cộp, cộp...
Nó đang đến.
Cánh cửa mở ra.
"Ăn... cơm... nà-o..."
Tôi quyết định nghe theo lời con quái vật.
Tôi cùng các thành viên giả mạo ngồi vào bàn ăn.
Không biết nó có nhận ra chuyện bị mất con dao không nữa...
Tôi lén quan sát con quái vật đang bưng thức ăn.
Thấy tôi nhìn, nó nở một nụ cười tươi rói.
Món đầu tiên là súp khoai tây... Thấy mọi người đều bắt đầu ăn, tôi cũng nếm thử một thìa.
Vị khá nhạt nhẽo nhưng không đến mức không nuốt nổi.
Tất nhiên tôi chẳng có tâm trạng đâu mà ăn nhiều, nên chỉ giả vờ đưa lên đặt xuống.
Tiếp theo là...
"..."
Con không ăn à?
Tuyệt đối không. Không đời nào tôi ăn thứ đó.
Nhìn kỹ thì nó chẳng phải con người.
Người bình thường làm gì có mấy cái xúc tu kỳ quái mọc ra ở cổ như thế kia chứ.
Thấy tôi không ăn, cổ con quái vật dài ngoẵng ra, nó đưa sát mặt lại gần tôi.
Đừng run.
Trong tình cảnh này, chỉ có mình mới tự cứu được mình thôi.
Nếu hỏng việc, mọi nỗ lực của lũ trẻ từ trước đến giờ sẽ đổ sông đổ biển hết.
Hay là đâm nó nhỉ? Không được.
Tôi không đủ sức để thắng con quái vật đó.
Làm gì có cô gái nào đủ khả năng dùng nắm đấm hay dao để hạ gục nó chứ.
Manh mối. Hãy nghĩ về những manh mối đã thu thập được.
Mọi con quái vật từ trước đến giờ đều có cách đối phó. Và để tìm ra cách đó, luôn có những manh mối đi kèm.
...Danh sách thực đơn bữa tối!
Rõ ràng ngoài những món đã dọn ra, còn một món nữa là cháo bột mì (dành riêng cho Emily).
Tôi định lên tiếng yêu cầu món đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc định mở lời, tôi nhận ra mặt con quái vật đã ở quá gần.
"Cháo bột mì... l-làm ơn... cho con..."
Nguy quá, tôi không thốt nên lời.
"...À. Mẹ xin lỗi nhé. Emily."
Emily? Đó là cái tên viết trên mẩu giấy.
Có lẽ nó đã nhầm tôi với người từng ở trong căn phòng đó.
Nhầm lẫn dễ dàng vậy sao?
Mà nhìn cái vẻ ngoài đó thì cũng chẳng giống loại có tư duy bình thường cho lắm.
Nếu tôi từ chối ăn, biết đâu nó sẽ dùng cái thìa đang cầm mà đập nát đầu tôi mất.
Con quái vật mang cháo bột mì đến cho tôi.
Tôi ngồi ăn nhấm nháp từng chút một.
Sau khi bữa ăn kết thúc và đến giờ giải tán, con quái vật ở lại một mình để ăn nốt phần còn lại.
Nếu món ăn không phải là những con quái vật mang tên "người dân làng", thì đây hẳn là một cảnh tượng bình thường.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy cái đầu nó nứt toác ra, để lộ lưỡi và hàm răng lởm chởm là vội vàng rời đi ngay.
"...Cái này liệu có ích gì không nhỉ."
Trên tay tôi là một túi bột mì.
Lúc nó nấu cháo bột mì xong đã để số nguyên liệu còn thừa dưới sàn, nên tôi lén cầm theo mà không để nó phát hiện.
Cứ mang đi được là tốt rồi, thấy gì lấy nấy không bao giờ thừa.
Biết đâu lại có lúc cần đến!
Ăn xong tôi không về phòng ngay đâu.
Phải tranh thủ thám thính các phòng khác nữa.
Từ phòng bên cạnh chúng tôi cho đến cuối hành lang, tất cả các cửa phòng đều bị đánh dấu X.
Dù có vẻ đã bị khóa, nhưng vẫn nên thử mở xem sao.
Lạch cạch.
Đúng là không mở được.
Nếu có người chuyên phá cửa ở đây thì tốt biết mấy... Suho chẳng hạn.
Dù sao thì thế này cũng thật bất tiện.
Đang định tay trắng quay về phòng thì tôi chợt nhận ra có một mẩu giấy kẹt dưới khe cửa.
[Chắc là Harim đang đọc những dòng này rồi.
Cậu vốn rất tỉ mỉ mà, cứ tiếp tục tìm kiếm nhé.
Mình vừa biết thêm được hai điều.
Một là thỉnh thoảng mụ quái vật đó sẽ xuống làng để tìm nguyên liệu nấu ăn.
Hai là mình không rõ mụ làm gì ở phía sau nhà, nhưng thỉnh thoảng mụ sẽ dành thời gian ở đó.
Nếu muốn hành động thì đó chính là cơ hội.
Tuy nhiên cả hai khoảng thời gian đó đều không quá dài, nên việc xuống làng có vẻ hơi khó khăn.
Và cái này có thể là do mình tưởng tượng thôi.
Cậu có nghe thấy tiếng gì phát ra từ cái huy hiệu hình mũ (chứng tích) mà chú hề đưa cho không?
Thấy lạ nên mình đã giấu nó trong túi rồi. Lát nữa cậu cũng kiểm tra thử xem.]
"...!"
Tôi chạy về phòng, áp tai vào ba cái huy hiệu rồi tập trung lắng nghe.
...Đúng là có tiếng lầm bầm thật.
Dù nghe không rõ lắm, nhưng nếu có thêm cái cuối cùng, chắc chắn sẽ nghe được thôi.
Chú hề đó cũng chẳng phải hạng tầm thường, nên chắc chắn có bí mật gì đó ẩn giấu trong những chứng tích này.
Việc con quái vật vừa thấy huy hiệu của Kyungmin đã giật lấy ngay cũng rất đáng nghi.
Suho không bị nó phát hiện nên mới kiểm tra được.
Cậu ấy bảo đã giấu trong túi đúng không?
"Này... Suho ơi?"
"Hử? Gì thế cậu?"
"Trong túi cậu có gì không?"
"Không có..."
"Mà áo khoác của cậu đâu rồi?"
"Mẹ bảo mang đi sửa nên để ở phòng giặt rồi."
Vậy là chứng tích cuối cùng nằm ở phòng giặt sao...!
Tôi muốn chạy đi ngay lập tức, nhưng nghe tiếng con quái vật đã ăn xong và đang quay lại, nên đành phải chờ đợi.
Đợi nó lên hẳn tầng hai vài phút rồi hãy đi.
Tôi đặt túi bột mì vào giỏ rồi ngồi xuống cạnh giường.
...Không muốn lãng phí dù chỉ một giây, tôi phân vân không biết nên làm gì trong lúc chờ.
Tôi lấy giấy ra và bắt đầu vẽ.
Vẽ lại con quái vật tôi vừa thấy khi nãy.
Tôi nghĩ việc ghi lại các đặc điểm của nó sẽ có ích.
Bốn cánh tay... tám cái chân... bộ đồ đen tuyền trông như đồ tang lễ.
Tốc độ nhanh... đầu có thể nứt ra.
Một lúc sau, tôi nhận ra mình đã quá mải mê vào việc vẽ vời.
Cất bức tranh vào giỏ, tôi hé cửa nhìn ra hành lang để kiểm tra.
...Có vẻ không có ai giám sát.
Nghĩ rằng ở phòng giặt có thể còn thứ gì khác dùng được, tôi quyết định mang theo cả cái giỏ.
Phòng giặt nằm ở phía bên phải bếp, nên chỉ cần rẽ qua góc tường là thấy.
Đang rảo bước đi thì bỗng nhiên.
Con đi đâu đấy hảaa...?
"..."
Mẹ ghét nhất là những đứa trẻ không nghe lờiii...
Mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng.
Nó đang ở ngay phía sau!
Cảm giác bị giám sát mà Eunjeong viết trong giấy chính là thế này sao.
Chẳng trách Suho lại dặn phải đợi lúc nó ra khỏi nhà mới được hành động.
Hối hận là thứ luôn ập đến sau khi mọi chuyện đã rồi. Cảm giác đó lúc này thật đáng ghét làm sao.
Lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn là nó có cách để giám sát tôi ngay cả khi đang ở tầng hai chứ...!
Không được xuống làng đâu nhéee... Mẹ đã bảo bao nhiêu lần là dưới đó nguy hiểm lắm rồiii... Người ta sẽ cho con ăn thuốc độc đấyyy...
Phải suy nghĩ thôi. Manh mối chắc chắn ở quanh đây. Không được từ bỏ hy vọng.
Phải nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Những chuyện đã qua. Những chuyện đã qua...
Trong đầu tôi chợt thoáng qua hình bóng một cô gái tóc vàng.
-Ví dụ như, nó giống như một câu đố vậy.
"..."
...Là ai nhỉ? Cảm giác thật bình yên và thanh thản.
Đứa trẻ không nghe lời sẽ bị nhốt xuống hầm đấyyy... Nói mẹ nghe xem nào. Tại sao con lại đi lang thang ngoài hành lang thế hảaa? Nhà vệ sinh thì trong phòng cũng có màaa...!
"..."
Tôi lấy bức tranh vẽ nguệch ngoạc con quái vật từ trong giỏ ra, đưa cho chính chủ xem.
"Con ra ngoài vì muốn cho mẹ xem cái này ạ."
"..."
Ực. Cứ bịa ra một lý do hợp lý như giải đố là được.
Chỉ cần nghe có vẻ xuôi tai thì cứ bám vào đó mà nói.
Liệu cách này có hiệu quả không đây?
"Tranh đẹp lắm, Charlotte."
Con quái vật đi lên tầng hai, còn tôi cũng quay về phòng mình.
-Khá lắm, Harim à~
Tôi cảm giác như có ai đó trong ký ức đang khen ngợi mình.
Tôi rất muốn biết đó là ai, nhưng dường như có một sức mạnh nào đó đang ngăn cản suy nghĩ của tôi.
Mải suy nghĩ về người đó thì cũng đã đến giờ đi ngủ, tôi nằm xuống giường.
Dù rất muốn đi thám thính hành lang nhưng vì không biết nó giám sát bằng cách nào nên tôi đành thôi.
...Liệu con quái vật đó có ngủ không nhỉ?
Thấy có giường chắc là có ngủ rồi.
Đúng như dự đoán, từ phía trên vọng xuống tiếng một thân hình đồ sộ đang trăn trở.
Sau đó là tiếng nhai nuốt thứ gì đó, rồi tiếng trăn trở cũng biến mất.
Tôi nghĩ mình đã lờ mờ đoán ra danh tính của lọ thuốc trên bàn trang điểm rồi.
Sáng hôm sau.
Sau khi vượt qua bữa sáng một cách êm đẹp, tôi bắt đầu quan sát tình trạng của con quái vật.
Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy nó đang đứng ngoài sân.
Đứng trước vô số những ngôi mộ.
Bóng lưng của nó trông thật cô độc và sầu thảm.
Tôi bỏ lại nó phía sau và hướng về phòng giặt.
Ở đó có áo khoác của Suho. Tôi còn tìm thấy cả kim và chỉ, thấy có vẻ hữu dụng nên tôi cũng mang theo luôn.
Lục lọi trong túi áo khoác, tôi tìm thấy cái huy hiệu cuối cùng. Vậy là đã đủ 4 chứng tích.
Ngay lúc đó, một chuyện kinh ngạc đã xảy ra.
Bốn cái huy hiệu hình mũ nhập lại làm một, biến thành một chiếc mũ thật sự.
Từ chiếc mũ, giọng nói của chú hề vang lên rõ mồn một.
"Hãy tìm con búp bê. Hãy tìm con búp bê. Con búp bê..."
Tìm con búp bê. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại.
Tôi nhớ mình từng thấy một cửa hàng bán búp bê trên tờ báo tìm được trong kho.
...Phải xuống làng thôi.
0 Bình luận