Ác ma gương Ella

042-[Đấu Boss] Cô Mary ngây thơ

042-[Đấu Boss] Cô Mary ngây thơ

[Đấu Boss] Cô Mary ngây thơ

Cuộc đi dạo của Mary vẫn tiếp tục.

Tôi đang ở công viên Mary. Tôi đang ở đồn cảnh sát Mary. Tôi đang ở nhà thờ Mary. Tôi là Mary...

Chưa bao giờ Mary đi một quãng đường xa đến thế.

Cảnh vật xung quanh thật mới mẻ và lạ lẫm.

Có lẽ vài người sẽ cảm thấy bất an, nhưng với Mary, điều này lại khá dễ chịu vì nó giúp cô kìm nén được những nghi hoặc đang lấp đầy tâm trí.

[Ngươi... đang nghĩ gì thế Mary...?]

Kẻ vừa cất lời với Mary là một con búp bê nhồi bông chưa hoàn thiện.

Mary đã nhặt được con búp bê này khi đang đi dạo.

Thực ra, nói là búp bê tự tiếp cận thì đúng hơn, nhưng Mary không hề nhận ra điều đó.

Cô thấy vui vì có người bầu bạn. Thế nên, trong cơn thẫn thờ, Mary đáp lại ngay:

"Mary chẳng nghĩ ngợi gì đâu."

[Nói dối. Là ngươi không muốn nghĩ thì đúng hơn. Vì Mary ghét việc đầu óc trở nên rắc rối mà.]

"...Mary không nói dối. Mary ghét nói dối lắm."

Bị nói trúng tim đen, Mary lúng túng biện minh một cách yếu ớt rồi im bặt.

Mary luôn tìm kiếm một ai đó.

Tìm ra kẻ đó... và đâm chết hắn chính là tâm nguyện của Mary.

Chỉ mới nghĩ đến thôi mà sát ý đã sục sôi, khiến tâm trạng Mary lại trở nên tồi tệ.

[Bán thịt đây. Thịt tươi sống đây. Có bán cả thận, phổi và tim nữa nhé.]

"Thịt sao...?"

Đúng lúc đó, tiếng rao vang lên bên cạnh.

Đó là một quái dị được tạo ra từ nỗi sợ hãi bị buôn người. Một gã đàn ông béo mập chuyên bán thịt người và nội tạng đang nhìn chằm chằm vào Mary.

Dĩ nhiên, vì các quái dị vốn dĩ không quan tâm đến nhau nên gã định quay đi ngay.

"...Thịt... có mùi quá..."

Thế nhưng, có vẻ Mary không định lờ đi. Cô nhấc một chiếc điện thoại gắn trên mũ lên và bấm số.

Tùng... tùng... tùng...

[...?]

Từ cơ thể của con quái dị, những chiếc điện thoại mọc ra như cây cỏ. Một tiếng "tạch" vang lên, cuộc gọi đã được kết nối với điện thoại của Mary.

Giọng nói của Mary vang lên từ ống nghe:

"Chào nhé. Tôi là Mary đây."

- Tôi đang ở ngay sau lưng ngươi.

Con quái dị còn chưa kịp ngoái đầu lại thì cổ đã bị đâm thủng một tiếng "rắc".

Mary vẩy sạch máu trên con dao găm, rồi lại vô cảm bước tiếp.

[Mary lại trút giận rồi đấy à.]

"Mary vốn dĩ rất tùy hứng mà. Với lại Mary không có giận đâu. Người hay giận là Ella cơ."

[Ra là vậy... Nhưng Mary này. Ngươi không thể phủ nhận rằng tâm trí mình đang bất ổn đâu. Đã đến lúc phải đưa ra câu trả lời rồi.]

Con búp bê nhồi bông thúc giục Mary đưa ra kết luận.

Đó là kết luận về tâm nguyện của bản thân mà cô đã hỏi chú hề.

Vì không liên lạc được với chú hề nên cô vẫn chưa nhận được câu trả lời.

Giờ là lúc Mary phải tự mình quyết định.

Thế nhưng, Mary vẫn chưa sẵn sàng.

"Lần cuối cùng... tôi sẽ thử liên lạc thêm một lần nữa thôi."

Mary giống như một đứa trẻ lạc lối trong rừng sâu. Một đứa trẻ không thể tự tìm đường, thường sẽ có xu hướng dựa dẫm vào người khác ngay lập tức.

Tùng... tùng... tùng...

Mary gọi điện cho chú hề. Liệu ông ấy có bắt máy không nhỉ?

Lén lút, chậm rãi.

Trong lúc Mary đang tập trung vào điện thoại, con búp bê nhồi bông đã di chuyển đến nơi khuất tầm mắt của cô.

Sau đó, nó dồn sức mạnh để tạo ra một chiếc điện thoại màu đen.

Bíp. Bíp. Bíp.

Con búp bê thao tác trên điện thoại.

Tạch.

[Alo. À! Là Mary đó hả?]

Con búp bê nhồi bông giả giọng của chú hề.

Giọng nói có chút nhiễu, phát âm hơi ngọng nghịu và thỉnh thoảng còn lẫn tạp âm, nhưng Mary ngây thơ không hề cảm thấy có gì bất thường.

"Chào chú hề ạ..."

[Xin lỗi vì nãy giờ ta không nghe máy nhé. Có chuyện gì mà cháu gọi ta thế?]

"Về câu hỏi lần trước ấy... cháu vẫn chưa nghe được câu trả lời."

[À... chuyện đó hả. Câu trả lời chính là... cháu nói 'đúng' rồi đấy.]

"Ra là vậy. Vì chú không bao giờ nói sai, nên cháu nghĩ mình có thể tin chú."

[Mary này. Đừng do dự nữa. Hãy thành thật với bản thân và cứ hành động tùy hứng hơn một chút đi. Không có ai lừa dối cháu đâu, nên không cần phải suy nghĩ phức tạp làm gì cả!]

Chú hề là người mà Mary trò chuyện nhiều nhất. Ông ấy luôn mang lại niềm vui cho cô.

Trẻ con vốn dĩ luôn bị thu hút bởi những người chú vui tính.

Ác ma hiểu rất rõ điều đó.

À không, ta nhầm. Có một người đấy.

"...?"

[Ella. Cái con bé xấu tính đó! Cô ta đang che giấu kẻ mà cháu đang tìm kiếm đấy!]

"Ella là người xấu sao? Cô ấy đang giấu người đó à?"

[Mary. Để đạt được điều mình muốn, có vẻ một cuộc chiến là không thể tránh khỏi rồi. Ta đang bận nên khó lòng giúp được cháu... À! Cái này được đấy. Món đồ đặc biệt mà cha để lại... nó sẽ giúp ích cho cháu.]

Tạch.

Cuộc gọi bị ngắt ngang ngay sau đó.

Mary phát hiện một chiếc hộp âm nhạc đặt dưới chân mình.

Trên chiếc hộp đó có khắc chữ M.P.

Mary nhặt hộp âm nhạc lên và tìm kiếm con búp bê nhồi bông.

Thế nhưng, con búp bê đã biến mất không dấu vết.

"..."

Mary quay bước trở về nơi mình từng ở.

Bầu không khí của thế giới này, vốn đã trở nên dịu nhẹ hơn lúc đầu, nay lại bắt đầu đanh cứng lại.

---------------------------------------------

"Mary sao... Có phải là Mary mà tôi biết không? Cái người mà hễ ai nhận điện thoại là sẽ chết ấy..."

"Đúng rồi. Anh cũng biết à?"

Tôi cứ ngỡ James sẽ coi những truyền thuyết đô thị trôi nổi trên mạng là trò trẻ con chứ.

"Làm nghề này thì phải nhạy cảm với tin đồn mà. Vốn dĩ Mary là một trường hợp thất bại trong việc cách ly của bên chúng tôi, nên không thể nào quên được."

"Thất bại... cách ly sao?!"

Câu chuyện James kể là thế này.

Họ đã từng thất bại trong việc cách ly một thực thể biến dị hoạt động bên ngoài.

Vì không thể xóa sạch mọi tin đồn về nó, nên thực thể đó vẫn tồn tại dưới dạng một truyền thuyết đô thị.

"Đó là một sinh vật kỳ lạ ký sinh trong điện thoại, nhưng hình dáng không phải con người. Có lẽ vì âm thanh nó phát ra giống giọng phụ nữ nên mới tạo ra hình ảnh như vậy."

Nghe thú vị đấy chứ. Bản thể gốc của Mary sao... Tôi cũng hơi tò mò đấy. Không biết có cơ hội gặp không nhỉ.

"Cô muốn xem không?"

"Hửm? Một chút thì chắc là được?"

"Nếu cô gia nhập Cơ quan, tôi có thể cho cô xem qua một chút."

"Ồ..."

Cơ quan sao! Không biết nó trông như thế nào nhỉ? Dù trông thế này nhưng tôi cũng từng có thời mê mẩn mấy thể loại tổ chức bí mật lắm. Tôi tò mò không biết nó có khác gì so với hình ảnh mình tưởng tượng không.

"Nhưng vừa vào là sẽ bị cách ly ở ngay phòng bên cạnh đấy ạ."

Maria vừa pha cà phê cho James vừa thản nhiên nói.

Tôi nhìn chằm chằm vào James.

"Bị lộ rồi à."

"Anh giỡn mặt tôi đấy hả?!"

Cái ông này, đùa mà mặt cứ tỉnh bơ như thật ấy!

"Dù sao thì... tôi sẽ đi gặp Mary. Để lũ trẻ đối đầu ngay với một kẻ thù mạnh thì rủi ro lớn quá. Lúc tôi đi vắng, anh nhất định phải bảo vệ bọn trẻ đấy nhé?"

"Tôi sẽ không chết sau lũ trẻ đâu."

Tôi mỉm cười hài lòng trước câu trả lời đó.

Nào, giờ thì đi gặp Mary thôi.

Lần trước gặp thấy cũng ổn, nên chắc lần này cũng sẽ ổn thôi.

Nơi Mary ở là công viên, không xa trường học lắm. Tôi hướng về phía công viên.

Không khí có chút se lạnh nhỉ? Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy rùng mình.

Có lẽ là do môi trường đã thay đổi.

Trò chơi này càng về sau thì quái dị xuất hiện càng mạnh. Bầu không khí cũng sẽ thay đổi theo đó thôi.

Vào ngày thứ 30, ngày mà ác ma ra đời, nơi này sẽ chẳng khác gì địa ngục. So với lúc đó thì thế này vẫn còn nhẹ chán.

Mà nhắc mới nhớ, cái tên ác ma nửa vời đó, dù không tiêu diệt các trùm thì đến ngày thứ 30 hắn vẫn sẽ bỏ qua mọi điều kiện để ra đời thôi.

Liệu hắn có thể ra đời mà không cần đáp ứng câu chuyện về cái kết tồi tệ của lũ trẻ không nhỉ?

...Nghĩ lại thì, chắc là có thể đấy.

Để mang lại sự tuyệt vọng sâu sắc cho Harim, trước tiên hắn phải xuất hiện trước mặt con bé đã... Sau đó thì...

Maria: Có những trường hợp ác ma tép riu phải hoàn thành câu chuyện để đạt được sức mạnh lớn hơn và trở thành ác ma mới, nhưng trường hợp này thì là lần đầu tôi thấy đấy. Phức tạp thật sự.

À, là cái này đây.

Theo hệ thống trò chơi thì việc ác ma xuất hiện là có thể, nhưng theo thiết lập ẩn thì ác ma phải làm cho câu chuyện được thành lập!

Ác ma được tạo ra bởi hệ thống chỉ là một cái vỏ rỗng... nói trắng ra là một tên tép riu chỉ có sức mạnh cơ bắp thôi.

Để có được đẳng cấp tương xứng và thực sự ra đời, hắn sẽ cần đến Harim.

...Nhưng dù là tép riu thì cũng không biết hắn mạnh đến mức nào, nên tốt nhất là đừng để mọi chuyện kéo dài quá ngày thứ 30.

Mải suy nghĩ vẩn vơ, tôi đã đứng trước cổng công viên từ lúc nào không hay.

Lần trước thấy rồi nhưng quả thật môi trường ở đây kỳ quái thật.

"Mary, có ở đó không?"

...Không có tiếng trả lời.

Hay là đi sâu vào trong thêm chút nữa nhỉ? Chắc cô ấy không lao vào tấn công chỉ vì tôi xâm phạm lãnh địa đâu nhỉ?

Tôi gạt những dây leo chằng chịt những thiết bị điện tử dùng để gọi điện sang một bên rồi tiến bước.

Không khí ẩm ướt và nhớp nháp khiến tôi cảm thấy thật khó chịu.

Đi tiếp một lúc, tôi thấy một nơi cây cối mọc thưa thớt hơn. Ở đó có một bốt điện thoại khá sạch sẽ và một chiếc xích đu.

Kẽo kẹt. Kẽo kẹt.

Mary đang ngồi trên xích đu.

Dù đung đưa rất mạnh nhưng biểu cảm của cô ấy vẫn không hề thay đổi, khiến tôi chẳng thể phân biệt được là cô ấy đang vui hay đang thấy chán nữa.

"Mary?"

"Ella tìm đến trước rồi à. Chào nhé."

Kẽo kẹt. Kẽo kẹt.

"Ừ, chào Mary. Ta có chuyện muốn hỏi..."

"Trước đó."

"...?"

"Trước đó, Mary muốn hỏi trước cơ."

"..."

Bầu không khí thật kỳ lạ. Nó lạnh lẽo hơn hẳn lần trước. Hy vọng đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi.

"Được thôi. Ta sẽ trả lời."

"Này Ella... cô có đang giấu giếm gì không đấy?"

Thình thịch.

"Cô đang nói gì vậy chứ..."

"Như là đang giấu người chẳng hạn..."

Sao cô ấy biết được? Không, bình tĩnh nào! Có thể cô ấy chỉ đang dò xét thôi. Phải diễn kịch thôi. Phải đeo mặt nạ lên.

Không được để lũ trẻ gặp nguy hiểm.

"Không."

Một giọng nói lạnh lùng đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên thốt ra. Mary gật đầu như đã hiểu.

"Ra là vậy, Ella."

Nói dối rồi nhé?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!