Buổi quay hôm đó rốt cuộc kéo dài đến tận chiều tối.
Ở cảnh quay gây tranh cãi nọ, cả Tsurayuki và Kawasegawa đều cảm thấy lấn cấn. Vì thế, ngay cả sau khi quay xong, họ vẫn lặp đi lặp lại nhiều thử nghiệm khác nhau, nhưng rồi...
"Thay vì lấy nền là bãi cát và trời xanh tươi mát, thì cảnh ngược sáng được chiếu rọi bởi ánh hoàng hôn, cùng cái gật đầu chứa chan cảm xúc sẽ tốt hơn."
Đề xuất của Tsurayuki đã thuyết phục được đạo diễn Kawasegawa. Việc ứng biến với phương châm thay đổi tùy theo tình huống như thế này cũng là vai trò của tôi trong tư cách nhà sản xuất (Producer).
Xin phép các diễn viên quần chúng ở lại thêm giờ, báo với ban quản lý bãi tắm về việc kéo dài thời gian quay, tra cứu giờ tàu cho các nhân viên hỗ trợ đến từ xa để họ kịp về trong ngày, và chỉ khi tất cả các khâu xác nhận đã xong xuôi, tôi mới đưa ra chỉ thị 'Làm thêm giờ'.
Kết cục, khi quay xong và leo lên được tàu điện thì trời đã tối mịt.
Dù chỉ cách khu nhà nghỉ dưỡng có 3 ga, nhưng có lẽ vì quá mệt, vừa đặt mông xuống ghế là hầu như cả đám bắt đầu gà gật.
"Oáp... Đúng là thả lỏng một cái là buồn ngủ ngay ha~"
Trong nhóm còn sống sót, Nanako vừa nói câu đó thì hồn cũng đã bay mất một nửa vào cõi mộng.
"Sắp tới nơi rồi, cố gắng thức nhé."
"Ưm, biết rồi... nhưng mà buồn ngủ quá..."
Cô nàng lắc đầu quầy quậy như đang chiến đấu với cơn buồn ngủ.
"Mà, nhưng Nanako đã cố gắng suốt từ sáng rồi còn gì. Buồn ngủ là đương nhiên thôi."
Trong tác phẩm lần này, Nanako đóng vai chính nên phải xuất hiện liên tục.
Lẽ ra có than vãn đôi chút cũng chẳng sao, thế mà cô ấy vẫn hăng hái diễn từ đầu đến cuối.
"Không đâu. Nhưng cậu thấy đấy, ngoài tớ ra thì đâu còn ai thay thế được? Thế nên tớ lại càng thấy mình phải cố gắng hết sức."
Quả thật, tác phẩm lần này được lên kế hoạch dựa trên việc Nanako là diễn viên chính.
"Những lúc diễn xuất thế này là lúc tớ thấy thỏa mãn nhất, và tớ nghĩ chắc đây là điều mình thực sự muốn làm."
Nanako, Kogure Nanako, nhập học Đại Nghệ mà không có một mục tiêu cụ thể nào.
Vì vậy, việc được đánh giá cao qua diễn xuất lúc này chắc hẳn khiến cô ấy vui lắm.
"Tốt quá rồi, Nanako đã tìm thấy điều mình muốn làm."
"Ừm. Mà, từ giờ tớ còn phải cố gắng nhiều hơn nữa."
Cô ấy nói như để tự nhắc nhở bản thân.
"Nếu cậu dạn dĩ hơn chút nữa khi bị người khác nhìn thì còn tuyệt hơn."
"...Ư, tớ sẽ cố gắng khắc phục điểm đó."
Có điều, Nanako lại là người cực kỳ hay xấu hổ.
Nếu thực sự muốn theo nghiệp diễn, tôi nghĩ cô ấy nên cởi mở hơn một chút trong việc thể hiện bản thân trước mặt người khác.
"Oa, trời tối đen thui rồi kìa."
Tôi và Nanako cùng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ hé mở. Mùi của thủy triều thoang thoảng bay vào.
Ngoài kia, biển đêm trải dài vô tận. Khó mà tin được đó cũng chính là nơi vừa nãy còn ngập tràn màu xanh, màu trắng và tiếng cười đùa của mọi người.
"Không khí khác hẳn khu gần trường mình ha. Đúng là hồ Biwa với biển là hai thứ khác hẳn nhau."
Nanako thấm thía lẩm bẩm.
Cô nàng xuất thân từ Shiga này hồi bé cứ tưởng hồ Biwa trải rộng trước mắt mình là biển.
"Cùng là vùng Kansai nhưng ở đây cách khá xa mà."
"Đúng ha, cảm giác như đang đi du lịch vậy. Lúc nghe địa điểm, tớ đã nghĩ ngay là kèo này không thể đi về trong ngày được rồi."
"Ừ, nếu không ở lại qua đêm thì căng lắm."
Từ Đại Nghệ đến Shirahama, dù đi ô tô cũng mất hơn 2 tiếng.
"Số lượng cảnh quay (cut) cũng nhiều, tôi nghĩ quyết định đó là chính xác đấy."
Kawasegawa, người đã thức dậy từ lúc nào, chen ngang vào câu chuyện.
"Lịch quay cũng được lên rất dư dả, tôi nghĩ tiến độ rất tốt."
"Cảm ơn. Được Kawasegawa nói thế thì tôi yên tâm rồi."
Được chính cô nàng từng có kinh nghiệm làm quản lý sản xuất đóng dấu xác nhận thì còn gì bằng.
"Tuy nhiên, có một chuyện tôi vẫn chưa thông."
Cô nàng đưa tay lên miệng, trầm ngâm suy nghĩ.
"Có chuyện gì sao? Chẳng phải đã xong xuôi thuận lợi rồi à?"
Trước câu hỏi của Nanako, Kawasegawa nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Thiết bị. Sinh viên năm nhất bọn mình không được phép mượn thiết bị qua đêm."
Khoa Hình ảnh có cho mượn thiết bị để quay phim. Thời gian mượn bắt đầu từ 10 giờ sáng thứ Hai đến thứ Bảy, và hạn chót trả máy là 5 giờ chiều.
Sinh viên năm nhất bị buộc phải trả thiết bị trong ngày vì lý do chưa thành thạo cách sử dụng, bảo quản, cũng như được đánh giá là chưa cần thiết phải quay phim trong thời gian dài.
Nói cách khác, không được phép giữ thiết bị qua đêm.
"Vậy mà lần này, lịch quay ngoại cảnh lại lên đến 3 ngày 2 đêm bao gồm cả thiết bị. Kỳ lạ thật đấy, nghĩ kiểu gì cũng thấy lạ."
"Nghe cậu nói mới để ý... đúng là thế thật."
Nanako cũng làm vẻ mặt thắc mắc.
Quả không hổ danh Kawasegawa. Rốt cuộc cô ấy cũng nhận ra điều đó.
"Đúng rồi, về chuyện đó tôi có chút việc muốn nhờ Kawasegawa đây."
"...Biết ngay mà, cậu lại âm mưu gì rồi đúng không."
Đúng như dự đoán, Kawasegawa thở dài thườn thượt.
◇
Vài ngày sau đó. Sau khi kết thúc đợt quay ở Shirahama và trở về Osaka.
Tôi đang đứng làm việc tại một bãi bồi ven sông lúc nửa đêm.
"A, xin lỗi ạ. Hiện tại chúng tôi đang quay phim, phiền anh chờ ở đây một lát được không ạ?"
Tôi dùng những từ ngữ chưa quen miệng để bắt chuyện với người đi đường.
"A, ừm, có người đi qua, được không ạ?"
Rồi tôi dùng bộ đàm gọi cho hiện trường cách đó một đoạn.
"Được nha, đang diễn tập thôi, cho qua đi."
"Vâng! ...Xin lỗi, anh có thể đi qua được rồi ạ, cảm ơn anh."
Tôi dùng chiếc gậy chỉ huy phát sáng được đưa trước đó để hướng dẫn lối đi.
Đã khoảng 3 tiếng đồng hồ trôi qua, tôi cứ lặp đi lặp lại cùng một việc như vậy.
"...Ra là thế."
Ngay bên cạnh, Kawasegawa, người cũng đang cầm gậy chỉ huy, gật gù ra chiều đã hiểu.
"Cậu đã nhờ cậy vào hiện trường của các anh chị năm 3, những người được phép mượn máy qua đêm. Với điều kiện là phải giúp đỡ họ, cậu sắp xếp lịch trình để không bị trùng, và những ngày thiết bị rảnh rỗi thì xin dùng cho bên mình..."
Khoa Hình ảnh từ năm 3 sẽ phân chia vào các chuyên ngành. Từ giai đoạn này trở đi, các tác phẩm cũng trở nên chuyên nghiệp hơn, nên thời hạn mượn thiết bị được kéo dài lên một tuần.
"Thật ra là không được phép đâu. Nhưng tôi chỉ nghĩ ra được mỗi cách này thôi."
Tóm lại là mượn lại của người mượn (sang tay). Tuy nhiên, chẳng có đàn anh đàn chị nào lại dễ dàng cho đám năm nhất không quen biết, không tin tưởng mượn đồ cả.
"Vì thế, từ trước đó tôi đã đến giúp đỡ quay phim thế này. Tôi nghĩ nếu làm tốt thì sẽ lấy được lòng tin của họ."
"Cậu đã thực hiện đúng như toan tính, cũng đáng nể đấy. Nhưng mà nhé..."
Kawasegawa làm mặt hờn dỗi, chĩa gậy chỉ huy về phía tôi.
"Tại sao lại gọi tôi ra giúp điều phối giao thông lúc nửa đêm thế này hả! Mấy việc này cứ bảo Hikawa hay Tsurayuki, đám đực rựa kia làm là được rồi còn gì!"
"Hết cách rồi, họ nhờ tôi gọi người nào am hiểu về quay phim đến. Hai ông tướng kia thì đời nào tôi dám bảo họ am hiểu."
"Nếu là làm trợ lý quay phim hay ánh sáng thì tôi còn chấp nhận. Thế này thì khác gì đi làm thêm trông xe đâu chứ!"
Kawasegawa trút giận.
Đúng lúc đó, lại có người đi đường đi ngang qua.
"A, thành thật xin lỗi. Hiện tại chúng tôi đang quay phim... Phiền anh chờ một chút được không ạ?"
Kawasegawa cất tiếng một cách thuần thục, rồi liên lạc ngay qua bộ đàm.
"Xin lỗi, có một người đi qua."
"Được nha, qua đi~"
"Đã rõ... Xin lỗi, đã để anh phải đợi lâu. Mời anh đi lối này."
Cô nàng hướng dẫn người đi qua một cách nhanh gọn, trôi chảy.
"Quả nhiên gọi Kawasegawa là đúng đắn, ừm."
"Đã nhận lời thì tôi làm hết mình thôi! Chứ không phải là tôi cam tâm tình nguyện đâu nhé!"
Hứ, cô nàng trả lời đầy hậm hực. Cái nết này, đúng là cô gái tốt mà.
"...Mà, nhờ vậy mà quay được cảnh mong muốn, nên tôi cũng cảm ơn cậu."
"Đây là công việc của tôi mà. Đương nhiên rồi."
Chuẩn bị môi trường quay phim khiến đạo diễn hài lòng. Đương nhiên, đó cũng là công việc quan trọng của sản xuất.
"Nhưng vì phạm luật nên tôi chỉ nói cho mỗi Kawasegawa biết thôi, các tiền bối cũng chỉ nói cho người phụ trách sản xuất biết."
"Tức là có rủi ro nhỉ. Hiểu rồi, vậy chuyện này cứ giữ bí mật tuyệt đối."
Ngay khoảnh khắc chúng tôi vừa thống nhất với nhau.
"Ra là vậyyyy, thì ra đầu đuôi câu chuyện là thế à nha."
"Oái!!"
"Kyaaa!!"
Bất ngờ bị bắt chuyện từ phía sau, cả hai chúng tôi đồng loạt ngã ngửa.
"Ôi chà, hình như làm cậu giật mình rồi hả? Xin lỗi nghen~"
Khi tôi quay đầu lại, một người phụ nữ lạ mặt đang đứng đó, nở nụ cười tươi rói.
"Chà chà~, chị đang nghĩ sao có cậu sinh viên năm nhất nào chăm chỉ dữ thần, làm hùng hục mà không cần thù lao gì ráo, thấy lạ ghê ha~"
Người phụ nữ nói giọng Kansai đặc sệt ấy, nếu phải phân loại thì là con gái, không, gọi là một bé gái thì đúng hơn. Dáng người nhỏ nhắn, dễ thương vô cùng.
Nói toạc ra thì chính là một bé loli. Có bảo là học sinh tiểu học người ta cũng tin sái cổ. Mái tóc không biết là nhuộm hay tẩy mà có màu hồng rực rỡ, trông cứ như người đến từ dị giới vậy.
Thế nhưng, lời lẽ thốt ra lại mang đậm phong cách các bà thím vùng Kansai, hơn nữa trong cái giọng điệu từ tốn ấy lại chứa đầy gai nhọn.
"À, ừm..."
"Hửm, sao dợ? Thấy cưng đổ mồ hôi dữ lắm à nghen, bộ vận động dữ dằn lắm hả~?"
Không sai vào đâu được, cách nói chuyện này chắc chắn là có ẩn ý.
"Xin lỗi ạ, em không biết chị là tiền bối khóa nào, nhưng làm ơn chuyện này..."
"Xin lỗi, bọn em thật sự rất muốn dùng thiết bị này. Nên là..."
Tôi cùng Kawasegawa - người cũng đang hùa theo câu chuyện - cùng cúi đầu khẩn khoản van xin.
Người phụ nữ bật cười "Phư hi hi hi" như tiếng gió rít qua kẽ răng, rồi đáp:
"Được thôi được thôi, năm nhất thì đúng là hay đau đầu vụ thiết bị ha~. Là tiền bối nên chị hiểu mà, chị sẽ giữ bí mật cho mấy cưng~"
Chị ấy trả lời một cách dịu dàng.
"C-Cảm ơn chị nhiều lắm ạ! Chị nói vậy bọn em thật sự..."
"Nợ một lần nha."
"Hả?"
"Hả hiếc gì ở đây. Nợ một lần. Nhớ trả đó đa."
Tuy nhiên, thái độ chị ấy quay ngoắt 180 độ, lạnh lùng y hệt mấy tay chủ nợ vùng Minami.
"Chị á, tên là Tomioka Keiko. Mọi người hay gọi là Keiko-chan, nhớ lấy nha."
"V-Vâng."
"Vậy nha, hẹn gặp lại..."
Cuối cùng, nở một nụ cười, chị Keiko rời đi, tiếng dép sandal lẹt quẹt vang vọng trong con đường đêm.
"L-Làm sao bây giờ...?"
Đến cả Kawasegawa cũng phải nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
"Còn tùy cái 'nợ' đó là gì, miễn không phải là thứ không trả được thì tốt..."
Vào thời điểm đó, tôi cũng chỉ có thể nói được đến thế mà thôi.
◇
Ngày hôm sau, khi buổi quay phim đã kết thúc.
Vì tiết học bắt đầu từ chiều tối nên tôi giết thời gian ở phòng sinh hoạt CLB Nghiên cứu Mỹ thuật.
"Sugimoto ơiii, chuẩn bị xong chưa?"
Đó là chị Kakihara bên khoa Nghệ thuật Sân khấu, người từng vừa nhảy vừa nôn tại buổi tiệc tân sinh viên. Chị ấy đang lớn tiếng gọi vọng xuống tầng dưới.
"Vẫn chưa ạ! Em sẽ tới sau, chị Kakihara cứ đi trước đi!"
Chị Sugimoto cũng đáp lại với âm lượng không hề kém cạnh. Đó là tiền bối khoa Âm nhạc, người từng hát bài "Donguri Korokoro" bằng chất giọng hay tuyệt đỉnh.
"Nhanh lên đấy, không tập hợp đủ người là bọn họ lại ầm ĩ đủ thứ chuyện cho xem!"
Vơ vội đống tài liệu trên tay, chị ấy nói:
"Vậy trưởng nhóm, em đi một lát nhé."
Rồi cứ thế chạy biến đi mất.
"Mọi người có vẻ bận rộn quá nhỉ."
Đáp lại thắc mắc của tôi, trưởng nhóm Kiryuu trả lời bằng giọng uể oải:
"Chuẩn bị cho Lễ hội trường đấy. Còn 3 tháng nữa thôi mà."
Anh ấy vừa nói vừa úp cả nửa thân trên vào cái quạt máy đang bật số 'Mạnh'. Có vẻ anh ấy chịu nóng khá kém.
"À, Lễ hội trường sao. Đại Nghệ cũng tổ chức nhỉ."
Thấy tôi hùa theo cho có lệ, anh Kiryuu xoay cả người lẫn cái quạt về phía tôi:
"Xìu thế! Hassy không biết gì sao, Lễ hội trường của Đại Nghệ ấy!"
Tưởng anh ấy định gầm lên, ai ngờ lại đột ngột bắt đầu thuyết giảng về lịch sử Lễ hội trường.
"Lễ hội trường của trường ta ấy hả, là sự kiện lớn đến mức có sinh viên coi đây là cột mốc kết thúc một năm đấy!!"
Nghe nói lịch sử của nó bắt nguồn từ tận lúc mới thành lập trường, tính ra cũng đã được tổ chức gần 40 năm rồi.
Tổng cộng gần 8000 sinh viên, dù là tự nguyện nhưng hầu như tất cả đều tham gia. Những vở kịch đậm chất trường nghệ thuật, phim tự sản xuất, rồi các sự kiện nhào lộn hay triển lãm đều nổi tiếng với chất lượng cực cao, thu hút rất nhiều khách tham quan từ các trường nghệ thuật vùng Kanto.
Khuôn viên Đại Nghệ với nhiều tòa nhà bê tông trần trụi kéo dài từ Đông sang Tây, trong khoảng thời gian đó sẽ được bao phủ bởi đủ loại màu sắc trang trí, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ gợi nhớ đến Cửu Long Thành Trại.
Đặc biệt nổi tiếng là các gian hàng ăn uống. Nhờ sự liên kết với các tiểu thương địa phương, chất lượng đồ ăn cao đến mức được tạp chí ẩm thực đưa tin. Nếu bán đồ dở tệ thì danh tiếng của CLB sẽ tụt dốc không phanh, ảnh hưởng đến cả việc tuyển thành viên năm sau, nên sinh viên coi lễ hội này là một "chiến trường", bỏ bê cả việc học để vùi đầu nghiên cứu kinh doanh ăn uống. Kết quả là, không ít người sau này trở thành chủ nhà hàng chuyên nghiệp, và rất nhiều cựu sinh viên (OB/OG) vẫn quay lại tham gia lễ hội sau khi tốt nghiệp.
Chỉ vài năm trước thôi việc bán rượu vẫn được công khai cho phép, nhưng vì năm nào cũng xảy ra rắc rối lớn nên gần đây hình như đã bị cấm. Tuy nhiên, chính vì thế mà các quán rượu chui không phép lại hoạt động sôi nổi, đến chiều tối ngày cuối cùng, mùi rượu lại bốc lên từ đâu đó, riết rồi thành nét đặc trưng luôn.
"30.000 khách tham quan trong 3 ngày tổ chức. Quy mô lớn đến mức người ta bảo hiệu quả kinh tế của nó không thể xem thường ở cái vùng Minami-Kawachi ít dân này đâu. Lễ hội như thế, không tham gia sao được?"
"...Nghe ghê gớm thật, em bắt đầu thấy mong chờ rồi đấy."
Lễ hội trường mà trước giờ tôi không mấy quan tâm bỗng trở nên cụ thể hơn, vậy là tôi lại có thêm một niềm vui để hướng tới vào tháng 11.
"Mà, sự kiện to như thế nên công sức chuẩn bị cũng không phải dạng vừa đâu. Từ tầm này là dân tình đã bắt đầu chạy đôn chạy đáo rồi."
Nghe nói tùy vào quy mô tiết mục định làm mà có người chuẩn bị từ tận kỳ đầu. Đúng là một đại sự kiện huy động toàn trường.
"Hội Mỹ thuật mình có làm gì không anh?"
"K-Không, năm nay bọn anh chưa tính làm gì cả."
"Ủa, nhưng chị Sugimoto với chị Kakihara, cái đó không phải là chuẩn bị cho gì đó sao?"
"Mấy đứa đó thuộc ban chấp hành Liveshow Lễ hội trường mà."
"Liveshow Lễ hội trường?"
"Mày đúng là không biết gì thật ha. Vào ngày cuối cùng của lễ hội, sẽ có một sự kiện âm nhạc cực lớn tại sân khấu đặc biệt ở quảng trường trung tâm."
"À, hình như em có thấy trên báo sinh viên rồi, nhắc mới nhớ."
Ngày cuối cùng của lễ hội, màn cao trào khép lại tất cả chính là sự kiện âm nhạc quy mô lớn đó.
Từ CLB Nhạc nhẹ cho đến nhiều ban nhạc bên ngoài trường cũng được mời về, nên lượng khách và độ cuồng nhiệt cũng là lớn nhất.
"Thế nên tầm này có nhiều người không thuộc CLB ra vào lắm."
"Ra là vậy."
Miệng thì trả lời anh Kiryuu, nhưng lòng tôi vẫn canh cánh chuyện ngày hôm qua.
Dù chị ta bảo sẽ giữ bí mật, nhưng thái độ sau đó thật sự rất đáng ngại.
Hơn nữa, chẳng có gì đảm bảo chị ta sẽ giữ lời hứa.
"À này, anh Kiryuu."
"Hử?"
Thấy anh Kiryuu vẫn ngồi lì trước quạt, tôi thử kể về bà chị bí ẩn gặp hôm qua.
"Uha ha, lại còn thế nữa, chú mày dính phải bà chị quái đản nào rồi."
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, anh Kiryuu vỗ đùi cười khoái trá.
"Ở đây toàn mấy tiền bối quái đản thôi. Thôi thì xin chia buồn với chú."
Bản thân anh cũng là một trong số đó mà còn nói ai.
"Không phải chuyện cười đâu anh, nếu bị giáo viên biết được thì không biết ăn phạt thế nào nữa..."
Hừm, anh Kiryuu gật gù rồi nói:
"Thì cái đó, còn tùy thuộc vào cái 'nợ' kia là gì chứ?"
"Ừm, đúng là vậy thật."
Nhưng rốt cuộc, cái 'nợ' quan trọng đó phải trả thế nào thì tôi hoàn toàn mù tịt.
"Mà, không biết danh tính thì cũng chịu chết thôi."
Tôi đã thử hỏi các tiền bối khác nhưng chẳng ai biết rõ cả. Duy nhất có người đại diện nhóm quay phim hôm đó là người quen, nhưng cũng chỉ có thông tin là "quen nhau ở quán nhậu".
Hiện tại, đó vẫn chỉ là một nhân vật bí ẩn.
"Người quen của anh Kiryuu có ai như thế không? Chị ấy khá là nổi bật đấy."
Tóc hồng, dáng người nhỏ nhắn, ăn mặc bồng bềnh diêm dúa, tôi cố gắng tả lại những đặc điểm dễ nhận biết nhất.
"Tóc hồng hả, lại còn làm màu dữ ha."
"Vâng, đại loại thế."
"Không có nhân vật anime nào giống giống à? Để anh tưởng tượng xem."
"Là kiểu, Mado..."
Suýt chút nữa tôi lỡ miệng nói tên cô bé ma pháp thiếu nữ đã lập khế ước. Phải 5 năm nữa bộ đó mới ra mắt. Những lúc cần ví von thế này, kiến thức tương lai lại trở nên bất tiện.
"Gì cơ?"
"À, ơ, kiểu tóc của Nanoha nhưng nhuộm hồng, rồi cắt ngắn hơn chút ấy ạ."
Hình ảnh hơi xa một chút, nhưng chắc thế này là truyền tải được rồi.
"Tomioka Keiko giống Nanoha tóc hồng cắt ngắn... chà. Sinh viên khoa Hình ảnh năm 3 hay năm 4 có người như thế không ta."
Giờ liệt kê lại mới thấy, đặc điểm nhận dạng đang bị quá tải.
"Mấy bà chị nhuộm tóc hồng thì ở Đại Nghệ thiếu gì."
"Nhắc mới nhớ... đúng là vậy thật."
Đó có lẽ là đặc điểm nổi bật nhất, nhưng đúng là Đại Nghệ có khác, nam thanh nữ tú kiểu đó nhiều vô kể. Đến giáo viên còn có người như thế, thì màu tóc thôi chẳng có gì hiếm lạ.
Trong lúc tôi và anh Kiryuu đang vò đầu bứt tai, thì...
"Không phải năm 3 cũng chả phải năm 4 đâu cưng. Chị là OG, tốt nghiệp rồi nha~"
Đột nhiên cửa phòng CLB mở toang, và chính chủ Tomioka Keiko xuất hiện.
"T-Tomioka... tiền bối?"
Tôi bất giác bật dậy khỏi ghế, đối mặt với nhân vật vừa xuất hiện.
"Chị đây~. Cho chị làm phiền chút nha."
Bà chị chẳng thèm khách sáo, cứ thế bước thẳng vào phòng.
Bên cạnh tôi đang đứng chết trân, anh Kiryuu bắt đầu xối xả phàn nàn.
"Hassy đồ nói dối! Nghe chú mày kể anh cứ tưởng bà cô subculture nào đáng sợ lắm, hóa ra là một bé loli siêu cấp dễ thương thế này cơ mà!"
"Th-Thật mà anh! Chuyện giống loli dễ thương thì em công nhận, nhưng thực tế bả đáng sợ vãi..."
Chị Keiko vừa hô "Dô ta... phịch cái nào", một câu cửa miệng sặc mùi ông già biến thái chứ chẳng giống bà thím chút nào, vừa thản nhiên ngồi phịch xuống ghế của phòng CLB.
Trước cảnh tượng quá đỗi đường hoàng ấy,
"Hassy."
"Gì ạ?"
"Anh buộc phải thừa nhận báo cáo của chú là chính xác."
"Đã bảo rồi mà."
Tạm thời thì anh Kiryuu cũng đã hiểu lời tôi không phải là nói điêu.
"Vậy, ơ... sao chị lại ở đây?"
Tôi thử xác nhận tình hình với chị Keiko.
"Thì chị hỏi tên với mã số sinh viên của đứa ở hiện trường chứ sao. Thế là ra ngay ấy mà?"
...Chà, thông tin đúng là dễ lộ thật.
Nhưng tôi không nghĩ chị ấy lại xông thẳng vào tận CLB thế này.
"Ra là ở Hội Nghiên cứu Mỹ thuật ha. Bé Hiroe còn ở đây không?"
"Chị Hiroe ấy ạ? Chị ấy tốt nghiệp 2 năm trước rồi..."
"Xạo, bé Hiroe nhỏ xíu đó mà đã đến tuổi đó rồi á? Sợ ghê!"
Người tốt nghiệp 2 năm trước mà bị coi là hậu bối thì...
(Tính sơ sơ kiểu gì cũng phải tầm 25 tuổi rồi.)
Thế nhưng, bà chị trước mặt nhìn qua thì trẻ hơn bọn tôi rất nhiều.
Do hành động và khuôn mặt y hệt chiều cao khiêm tốn kia, nên sự trẻ con cứ đập vào mắt trước tiên.
"À, tiền bối Tomioka."
"Gớm, gọi Keiko-chan được rồi. Mà thôi, nhỏ tuổi hơn mà gọi 'chan' thì hơi kì ha. Vậy nhượng bộ chút, gọi chị Keiko đi, chịu hông?"
"Vậy chị Keiko. Ờm, em là sinh viên nghèo, giờ vẫn phải đi làm thêm 4 buổi một tuần..."
"Đúng rồi ha, làm ở cửa hàng Dawson khu Tokiwa chứ gì? Làm chung với con bé ngực bự chà bá đó."
Đến mức đó mà cũng biết luôn hả!
"Đúng vậy ạ, nên là, em không có tiền đâu. Dù chị có đe dọa thế nào thì em cũng không thể trả bằng tiền được."
Tôi tha thiết trình bày sự nghèo túng của bản thân.
"Nói cái gì dợ. Chị đâu có định lấy tiền của cưng đâu."
Thế nhưng, chị Keiko phủ nhận lời tôi như thể chán nản lắm, rồi:
"A! Ra là vậy~, chuyện cái 'nợ' hôm qua hả, ừ ừ."
Chị ấy vỗ tay cái bốp vào đùi rồi cười tươi rói.
"Nếu là cái đó thì yên tâm, không phải tiền bạc gì đâu."
"Ơ, vậy rốt cuộc là..."
Dù không phải tiền, nhưng trên cơ thể người khỏe mạnh hay đồ đạc cá nhân cũng có khối thứ quy ra tiền được.
Giác mạc này, nội tạng này, đất đai ở quê này, hay như hồi tôi còn ở công ty game khiêu dâm (eroge), có người còn phải đổi những thứ nguy hiểm như thế để vay tiền.
"Thứ chị muốn á, là cái tay nghề của cưng."
"Tay nghề...?"
Nghe vậy, tôi chăm chú nhìn vào cánh tay mình.
Cánh tay không béo cũng chẳng cơ bắp này trông đâu có ngon lành gì. Hay là có đường dây xuất khẩu tay nguyên chiếc để cấy ghép?
"Lại định giả ngu để chọc cười chị hả? Không phải cái đó, chị muốn mượn cái tay nghề 'sản xuất' của cưng kìa."
"Sản xuất, ấy ạ?"
"Đúng dợ. Mà nói đúng hơn là lao động trí óc cơ."
Điều này lại càng ngoài dự đoán.
Tôi cứ tưởng sẽ là cậy sức trẻ bắt làm việc chân tay, hay bị tống lên tàu đánh cá ngừ, hoặc làm tài xế lái xe đến trường quay các kiểu.
Nhưng thứ chị ấy cần lại là trí óc, là tư duy.
Rốt cuộc là chuyện gì đây. Chưa kịp suy nghĩ xong, chị ấy đã bồi thêm câu tiếp theo.
"Chị á, đang làm game nè."
........................
...Dạ?
"Không lẽ cưng chưa chơi game bao giờ hả? Không thể nào... Nè, mấy cái như Maruo hay Zolda thì chắc chắn phải biết chứ?"
Không, tôi ngập ngừng không phải vì chuyện đó.
Game thì ngày xưa tôi chơi mòn cả máy rồi. Thậm chí là dính líu quá sâu, đến mức phải cố tình giữ khoảng cách.
Hơn nữa từ khi vào Đại Nghệ, tôi đã cố ý tránh né việc tiếp xúc với game. Vì còn bao nhiêu thứ khác muốn học, và cũng vì thời gian trôi qua chưa đủ lâu để xóa nhòa những chấn thương tâm lý trước kia.
"Cái đó, biết thì em có biết... nhưng mà em không hứng thú lắm."
Chính vì vậy, tôi mới cố tình giữ khoảng cách ngay cả ở đây.
"Không sao không sao, biết là tốt rồi nè. Chị làm game đồng nhân ấy mà, làm game chạy trên PC rồi ghi ra đĩa ROM, sau đó đem bán ở mấy hội chợ hay cửa hàng đó."
Tôi biết rõ chứ. Tôi thậm chí còn từng mua, và cũng từng giúp đỡ họ nữa.
"Nhóm của chị tên là Harukigenia Soft. Cũng thuộc dạng có tiếng tăm đó nha."
Harukigenia Soft... nghe quen quen ở đâu đó rồi thì phải.
"Hả!?"
Chị Kiryuu đang quan sát ở phía sau bỗng đứng bật dậy.
"Harukigenia Soft!? Cái nhóm mấy lần liền trở thành Shutter Circle (nhóm hot đến mức tắc nghẽn lối đi) đó sao, là cái nhóm..."
"Ồ, có người biết thì dễ nói chuyện hơn rồi. Đúng rồi đó~"
Nhờ lời của chị Kiryuu, tôi cũng đã nhớ lại rõ ràng.
Harukigenia Soft. Hay còn gọi tắt là Harugeni, là một nhóm chuyên về game hành động dựa trên các tác phẩm có sẵn (fan-made). Họ nổi tiếng vì chuyên làm game đối kháng hoặc game bắn súng từ những tác phẩm nổi tiếng vốn thuộc thể loại khác như ADV, và thu hút được một lượng fan cuồng nhiệt.
Vào khoảng thời gian tôi bước chân vào ngành game thì họ đã ngừng hoạt động, nhưng danh tính của đội ngũ nhân viên vẫn luôn là một ẩn số. Người ta đồn rằng có những nhà sáng tạo từ các hãng game nổi tiếng đã giấu tên để tham gia.
Không ngờ một trong số đó lại là chị Keiko đang đứng ở đây.
"Nh-Nhưng mà người của một nhóm khủng như vậy, tại sao lại tìm đến em chứ?"
Đáp lại câu hỏi của tôi, chị Keiko cười nhếch mép:
"Chị quan sát cách cậu di chuyển ở hiện trường với mấy cái mẹo xoay sở thiết bị, thấy cậu có vẻ dùng được việc đấy chứ. Thế nên chị mới hỏi bạn bè về lai lịch của cậu, nắm thóp cậu rồi đến đây chiêu mộ nè."
Chị ấy tiết lộ sự thật về việc tống tiền một cách đường hoàng đến mức sảng khoái.
"Với lại nhóm của chị không có đạo diễn cố định. Thay máu một chút cũng là chuyện hợp lý mà."
Chị Keiko nhìn thẳng vào tôi với vẻ mặt nghiêm túc:
"Sao nào? Cậu có muốn thử không?"
Một lần nữa, chị ấy đưa ra lời mời.
Nếu là làm đạo diễn game, thì trước giờ tôi vẫn luôn làm công việc đó. Dĩ nhiên tôi biết cách làm, và cũng có chút tự tin nhất định.
Nếu bây giờ bắt đầu một thử thách mới, cũng có rất nhiều thứ tôi muốn làm.
Đây không phải là một lời đề nghị tồi. Tuyệt đối không phải chuyện xấu.
Thế nhưng.
"Em xin lỗi... Hiện tại em không thể giúp được ạ."
"Tại sao chứ? Chị sẽ trả thù lao đàng hoàng, làm trong phạm vi không ảnh hưởng đến việc học cũng được mà?"
Vẻ mặt của đàn chị hơi cứng lại một chút.
Nếu đây không phải là làm game, tôi đã nhận lời ngay tắp lự.
Dù là hiện trường quay phim, hay dựng sân khấu cho đoàn kịch.
Nhưng, chỉ riêng game là tôi không thể bước vào lúc này được.
Bởi vì đó không phải là thứ mà tôi có thể quay lại một cách hời hợt như vậy.
"Em có chút chuyện riêng ạ. Xin lỗi chị. Nếu là việc khác thì em sẽ làm bất cứ gì để bù đắp. Chỉ riêng việc này thì, hơi khó ạ."
Một sự im lặng đầy căng thẳng bao trùm căn phòng câu lạc bộ.
Một lúc sau, chị Keiko thả lỏng cơ mặt:
"...Vậy hả. Chắc là có lý do gì ha. Thôi, khi nào cậu có hứng thì cứ bảo chị nha. Món nợ này chị sẽ để dành đến lúc đó vậy."
Đàn chị nói bằng giọng điệu dịu dàng đến lạ lùng, rồi:
"Đây, danh thiếp nè. Liên lạc với chị nha."
Chị ấy để lại tấm danh thiếp chỉnh chu có in logo của nhóm, nói "Vậy nha, hẹn gặp lại..." rồi bỏ đi mất.
Sau khi cơn bão đi qua, tôi và chị Kiryuu nhìn nhau, rồi cùng lúc ngồi phịch xuống ghế.
"Cảm giác như kiệt sức luôn ấy nhỉ... dù ngoại hình và giọng nói thì dễ thương thật."
"Đúng thật ạ... dù ngoại hình và giọng nói thì dễ thương."
Trái ngược với vẻ bề ngoài, chị ấy là một người tràn đầy năng lượng đến mức áp đảo.
Tuy nhiên, dù tôi nghĩ mình đã rời xa thế giới game rồi.
Vậy mà lại có duyên nợ theo cách này, đúng là một cảm giác kỳ lạ.
◇
Cùng thuộc một đội sản xuất trong Khoa Hình ảnh, bốn người chúng tôi gồm tôi - Hashiba Kyouya, Rokuonji Tsurayuki, cùng với Shino Aki và Kogure Nanako đang sống chung tại một nơi gọi là Nhà trọ chung Kitayama. Căn nhà 4 phòng ngủ, phòng tắm và vệ sinh riêng biệt, lại còn giá rẻ, nên chúng tôi cơ bản là hài lòng với cuộc sống ở đây.
Thế nhưng, khi vào giữa hè thì không thể nói thế được nữa. Vấn đề là chống nóng.
Nhà trọ chung Kitayama không có máy lạnh. Thế giới 10 năm trước đương nhiên là đã có máy lạnh rồi, tóm lại chắc là do tiết kiệm chi phí nên bị cắt giảm.
Và vùng Minami Kawachi của Osaka có cái nóng mùa hè khắc nghiệt đến mức không bình thường. Có lẽ do địa hình lòng chảo, hơi nóng cứ tích tụ lại và hành hạ đám sinh viên. Kết quả là, họ sẽ tụ tập ở những nơi có máy lạnh.
Ví dụ như nhà hàng cafe "US" ở phía Bắc Sakai. Thực đơn rẻ lại nhiều, mở cửa đến sáng, nên sinh viên Đại học Nghệ thuật Oonaka ai cũng biết tiếng.
Máy lạnh ở đó bật vù vù, nên dạo gần đây nhóm chúng tôi cũng hay ghé qua.
"Aaa con nhỏ Kawasegawaaa! Rốt cuộc nó bị cái quái gì vậy hả!!"
Đêm hôm đó, trời đã nóng nực mà Tsurayuki còn gào lên như chó sủa.
Cậu ta cắm phập cái thìa vào đĩa cơm trứng khổng lồ, rồi liên tục tống vào mồm.
"Đã đồng ý cắt thoại cảnh cuối rồi, thế mà đến thoại của mấy cảnh khác cũng cắt xoẹt xoẹt là thế đéo nào, hả!"
Cậu ta nuốt chửng cả sự bực dọc cùng với cơm trứng, rồi làu bàu với vẻ mặt nhăn nhó.
Cả bọn chỉ biết nhìn nhau cười khổ.
"Thôi nào, cô ấy cũng đâu có cố tình làm khó cậu đâu."
"Ai mà biết được chứ! Nếu mụ đó mà cố tình thật thì tớ đã khô máu một trận rồi!"
Hiện tại, chúng tôi đang gấp rút thực hiện các công đoạn hậu kỳ để hoàn thiện tác phẩm.
Hôm nay là buổi chiếu thử (preview) bản phim đã dựng, và Kawasegawa... chà, nói sao nhỉ, cô nàng đã thẳng tay cắt gọt lời thoại không thương tiếc, khiến Tsurayuki ức chế nãy giờ.
"Nhưng mà Tsurayuki cũng đã xem từ đầu đến cuối rồi đúng không?"
"Thì, ừ."
"Vậy cậu thấy thế nào?"
"Hừ..."
Tsurayuki tặc lưỡi, quay mặt nhìn ra cửa sổ, lí nhí trong miệng:
"...Nếu nó dở thì tớ đã chẳng bực mình thế này."
Nghe câu trả lời đầy vẻ hờn dỗi ấy, ba đứa chúng tôi không hẹn mà cùng bật cười.
"Này, cười cái gì mà cười! Kịch bản của bố mày bị cắt xén đấy nhé!"
Tsurayuki cáu kỉnh, còn Nanako thì thở dài thườn thượt đầy vẻ ngán ngẩm trước ông bạn hay cằn nhằn.
"Cũng tại Kyouya thấy cái tôi của cậu bị tổn thương nên mới rủ cả đám đi ăn đêm thế này đấy. Được đi ăn chực mà không biết ơn à, coi chừng bị đuổi khỏi nhóm bây giờ."
"Nanako cũng bị cắt kha khá cảnh diễn còn gì. Cậu không thấy ức à?"
"Không nha~. Nếu làm thế mà phim hay hơn thì tớ sao cũng được."
"Hừm..."
Bị phản bác, Tsurayuki im bặt một lúc rồi lại bắt đầu trút giận:
"Chết tiệt! Mẹ kiếp! Một ngày nào đó, cái mụ đạo diễn hống hách, kiêu ngạo, độc tài đó sẽ phải khóc lóc chạy đến xin chữ ký của tớ cho xem. Lúc đấy tớ sẽ bắt cổ quỳ xuống xin lỗi giữa bàn dân thiên hạ mới chịu!"
Xả xong cơn bực, cậu ta lại tiếp tục xúc cơm hùng hục.
"Oa, Tsurayuki mà đụng đến kịch bản là nhiệt huyết ghê ha."
Nanako nhìn cậu bạn với vẻ ngạc nhiên pha lẫn thán phục.
"Tớ không muốn thua bất cứ ai cả."
Tsurayuki vừa nhồm nhoàm nhai vừa quả quyết.
Tôi nhìn lên tờ lịch treo tường, nhanh chóng đổi chủ đề:
"Cũng nhanh thật đấy. Xong đợt chiếu phim này là đến Lễ hội trường rồi."
"A, Kyouya đã tính làm gì ở Lễ hội chưa?"
Mắt Nanako sáng rực lên.
"À, tớ chưa biết nữa. CLB cũng không có hoạt động gì cụ thể, chắc tớ chỉ đi xem triển lãm thôi."
"Chán thế~ Hay là thử mở gian hàng bán bánh xèo hay bánh crepe đi? Vui lắm đó, thử một lần cho biết!"
Hồi học đại học lần đầu tiên, tôi cũng từng cùng bạn bè mở gian hàng. Từ việc xin giấy phép vệ sinh an toàn thực phẩm cũng lắm rắc rối, nhưng đúng là có rất nhiều kỷ niệm vui.
Ở cái trường này, tinh thần tự chủ là điều quan trọng nhất. Bắt đầu từ những việc thế này cũng không tệ.
"Nanako muốn làm lắm hả?"
"Tớ á? Không, tớ không làm đâu."
Cô nàng xua tay quầy quậy.
"Ủa? Tưởng cậu bảo muốn thử?"
"Không phải ý đó. Tớ thích nhìn người khác nấu nướng cơ. Dù là nhìn một đầu bếp chuyên nghiệp trổ tài, hay nhìn một tên vụng về đeo tạp dề làm loạn cả cái bếp lên cũng đều thú vị mà, đúng không?"
Nghe cũng có lý phết.
"Nghe hay đấy~. Tớ cũng muốn thử nướng bánh."
"Nếu là Shinoaki đeo tạp dề thì chả thành cực phẩm à! Đảm bảo câu được khối khách nam cho xem."
"Nhưng mà dọn dẹp sau đó mệt lắm..."
Tôi lẩm bẩm, nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng sau mỗi kỳ lễ hội. Lễ hội càng náo nhiệt bao nhiêu thì bãi chiến trường để lại càng khủng khiếp bấy nhiêu.
"Còn Tsurayuki thì sao?"
Tôi quay sang hỏi Tsurayuki, người nãy giờ vẫn cắm cúi ăn.
"Hả? Nếu là đi làm thêm kiếm tiền thì được. Chứ tớ chả muốn tốn thời gian vào mấy việc mình không hứng thú."
Câu trả lời sặc mùi thực dụng.
"Cậu bớt tỏ vẻ ngầu lòi cô độc đi được không. Đời người phải biết tận hưởng niềm vui chứ."
"Thôi xin, giá trị sống của tớ chỉ nằm ở việc viết kịch bản thôi."
"Thế á? Kể cả khi được ngắm Nanako mặc đồ hầu gái (Maid) cực sexy ở Lễ hội trường sao~?"
"Thằng dê xồm này, mày nói cái quái gì thế hả!? Không bao giờ có chuyện đó đâu! Tuyệt đối không!"
Nanako đỏ mặt tía tai hét lên.
Mà nếu chuyện đó xảy ra thật, chắc sẽ có hàng tá gã đàn ông phiền phức bâu lấy Shinoaki mất thôi.
◇
Đầu kỳ nghỉ hè, tôi đã lấy được bằng lái xe.
Sinh viên đại học hoạt động rất nhiều, nên việc có bằng lái là điều cần thiết. Nhờ vậy, nhóm Kitayama chúng tôi có thể tự do di chuyển đến các tỉnh lân cận mà không gặp trở ngại gì. Tất nhiên, còn tùy thuộc vào ví tiền có đủ đổ xăng hay không nữa.
Hôm nay cũng vậy, tôi cầm lái đưa mọi người về lại nhà trọ Kitayama an toàn.
"Mấy chai trà này tớ mang vào phòng khách nhé?"
Tôi hỏi Tsurayuki. Ngay cả trên đường về, cậu ta vẫn lải nhải không ngừng về chuyện bộ phim.
"Hả? À, ừ. Phiền cậu..."
Tsurayuki chưa kịp nói hết câu thì điện thoại trong túi quần cậu ta đổ chuông.
"A lô... A, mẹ à? Có chuyện gì không?"
Giọng điệu của Tsurayuki bỗng chốc trở nên lạnh lùng và thờ ơ đến lạ.
Nghĩ lại mới thấy, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta nói chuyện điện thoại với gia đình.
"Con gọi lại sau. Cúp đây."
Tsurayuki ngắt máy cộc lốc.
"Xin lỗi, tớ ra ngoài một chút. Chuyện lúc nãy để sau nhé."
"À, ừ..."
Cậu ta cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi nhà, có vẻ không muốn ai nghe thấy cuộc trò chuyện.
"Chắc là chuyện riêng tư, tớ không nên xen vào thì hơn. Mai còn phải dậy sớm, tớ về phòng trước đây."
Nanako cũng khéo léo rút lui, để lại tôi và Shinoaki trong phòng khách.
"À, ừm..."
Bầu không khí bỗng trở nên tĩnh lặng, tiếng động cơ tủ lạnh ro ro nghe rõ mồn một.
"Kyouya-kun, bây giờ cậu có rảnh không?"
Shinoaki bất chợt lên tiếng.
"Ừ, tớ cũng không bận gì..."
Ngày mai không có bài vở gì gấp. Kawasegawa đã giành lấy phần biên tập nên tôi cũng không tiện xen vào, việc nhà thì cũng xong cả rồi. Tóm lại là rảnh rỗi.
"Vậy, cậu qua phòng tớ một chút nhé?"
"Hả...!?"
Đây là lần đầu tiên.
Từ trước đến giờ, tôi chỉ đứng ngoài cửa gọi cô ấy xuống ăn cơm hay đưa đồ thôi. Chưa bao giờ tôi được phép bước chân vào lãnh địa ấy.
Nói đúng hơn, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng được con gái mời vào phòng riêng...!
"Vào phòng cậu... để làm gì cơ?"
Đột ngột quá khiến tôi lắp bắp không thành tiếng.
(Mày đang nghĩ cái quái gì thế hả!? Bình tĩnh lại đi! Chẳng phải đây là cơ hội mày hằng mong ước sao?)
Lương tâm và dục vọng bắt đầu giằng xé trong đầu tôi.
"Tớ muốn cho cậu xem cái này."
"Hả?"
"Tớ đã tốn khá nhiều công sức vẽ nó, nhưng mà... cảm giác vẫn chưa ưng ý lắm. Tớ không biết tại sao nên muốn nhờ cậu xem giúp."
Shinoaki nhìn tôi với ánh mắt ngượng ngùng.
"Kyouya-kun từng bảo là thích tranh tớ vẽ mà, đúng không? Nên tớ muốn nghe đánh giá khách quan của cậu. Cậu không muốn xem sao?"
Tôi cố hết sức quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối.
"Không, không phải thế! Tớ muốn xem chứ, tranh của Shinoaki thì tớ luôn muốn xem mà!"
Tôi gạt phăng những suy nghĩ đen tối ra khỏi đầu.
"Thật hả? Vậy đi thôi!"
Shinoaki vui vẻ nhảy chân sáo lên cầu thang như một chú thỏ con.
Nhìn bóng lưng cô ấy khuất dần, tôi vô thức đưa tay ôm lấy ngực trái.
"May mà mình không lỡ mồm nói ra điều gì ngu ngốc..."
Lần đầu tiên đặt chân vào phòng Shinoaki... Nếu phải dùng một từ để miêu tả thì...
"Xin lỗi nhé, nhiều đồ quá nên hơi bừa bộn một chút."
Ừ thì, đúng như cô ấy nói.
"À, không sao. Tớ không để ý đâu."
Miệng nói thế nhưng tôi cũng hơi choáng. Bốn bề căn phòng: trước, sau, trái, phải đều ngập trong đồ đạc.
Sách chất thành từng chồng cao ngất ngưởng.
Từ sách ảnh phong cảnh, tuyển tập tranh nhân vật anime, cho đến sách kiến trúc, tạp chí thời trang, và cả những cuốn artbook của các họa sĩ nổi tiếng. Có vẻ như cô ấy muốn dung nạp mọi kiến thức, bất kể thể loại nào.
Khao khát tiếp thu mọi thứ một cách cởi mở, không thiên lệch về bất kỳ khía cạnh nào. Chỉ cần nghĩ đến việc chính điều này đã tạo nên Akishima Shino, lòng tôi lại trào dâng niềm xúc động mãnh liệt.
"Chính là bức này đó."
Tệp tin được mở ra, một bức minh họa rực rỡ hiện lên choán đầy màn hình.
"Oa..."
Mùa đông. Một thế giới nhuộm màu bàng bạc. Khung cảnh đồng quê được tô điểm bởi sắc trắng xóa trải rộng đầy ngăn nắp. Có lẽ mùa tuyết tan đang đến gần, phía sâu trong bố cục bức tranh là bầu trời xanh ngắt trải dài. Một thiếu nữ quàng khăn len, khoác áo ấm, tà váy caro tung bay, đang quay về phía này khẽ thè lưỡi tinh nghịch, tay chuẩn bị ném một nắm tuyết.
"Fukuoka tuy nằm ở Kyushu nhưng thỉnh thoảng cũng có tuyết rơi đó. Tớ nhớ lại cảnh đó nên thử vẽ xem sao, nhưng mà..."
Lời của Shinoaki nghe văng vẳng đâu đó xa xăm, bởi tôi đang mải mê đắm chìm vào bức tranh ấy.
Sức hút trong tranh của Akishima Shino, tóm gọn lại chính là "Câu chuyện".
Mối quan hệ và thế giới quan được gợi mở từ một bức tranh duy nhất tồn tại vững chắc với khả năng cấu trúc áp đảo. Hơn nữa, nó không hề mang tính áp đặt, mà truyền tải đến người xem như một thông điệp dịu dàng, tự nhiên.
Thế giới của mười năm sau, hay chính xác hơn là tám năm sau. Tôi đã từng đến triển lãm cá nhân của cô ấy – của Akishima Shino.
Tại đó, tôi đã đứng chôn chân trước những bức tranh không biết bao nhiêu lần. Tôi bị cầm tù bởi những câu chuyện mạnh mẽ ấy và không thể nào thoát ra được.
Giờ đây, khởi điểm của những bức tranh ấy đang ở ngay trước mắt tôi.
Một cú sốc tựa như vừa bước chân vào dị giới đang trào dâng trong lòng.
"Kyouya-kun...?"
Shinoaki có chút lo lắng ghé mặt vào nhìn tôi.
"Cậu sao thế? Thấy cậu nhìn chăm chú quá, bộ có chỗ nào làm cậu bận tâm hả?"
"A... xin lỗi, tớ lỡ ngẩn người."
Lúc này, tôi mới hoàn hồn.
Shinoaki nói rằng trong bức tranh này có điểm chưa ưng ý. Nhưng với tôi, tôi hoàn toàn chẳng nhận ra đó là gì.
"Ưm..."
Tôi nhăn mặt suy nghĩ trước màn hình. Mắt mở to rồi lại nheo lại, thử thay đổi góc nhìn.
Là bố cục, màu sắc, hay là...
Shinoaki ngắm nhìn biểu cảm đó của tôi, rồi bỗng nhiên thốt lên:
"A..."
Như nhận ra điều gì, cô ấy cầm lấy bút cảm ứng.
"Cậu nhận ra... rồi hả?"
Không trả lời câu hỏi của tôi, Shinoaki lặng lẽ lướt ngòi bút. Tôi hối hận vì đã lỡ xen ngang, rồi dán mắt vào màn hình.
Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy dáng vẻ cô ấy vẽ ở cự ly gần thế này. Cây bút di chuyển liên tục không ngừng nghỉ. Những đường nét mà tôi cho là đã tốt rồi lần lượt bị xóa đi và ghi đè lên. Hơn nữa, những đường nét mới sinh ra chắc chắn đẹp hơn những nét cũ.
(Thần thánh...)
Tôi cảm thấy sự thuyết phục kỳ lạ về việc sau này người ta sinh ra thuật ngữ "Họa sĩ thần thánh" (God-eshi). Một sự tồn tại có thể tạo ra những thứ như thế này từ hư vô, nếu không gọi là Thần thì gọi là gì đây.
"...Xong rồi."
Phù, cô ấy thở phào nhẹ nhõm và đặt bút xuống bàn. Tiếng bút lăn lóc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Thứ mà Shinoaki vừa sửa lại là biểu cảm của cô gái. Khuôn mặt thiếu nữ đang thè lưỡi mỉm cười đã chuyển thành nhắm mắt, miệng mở to, cười rạng rỡ đầy vui vẻ.
"Tuyệt quá..."
Bức tranh mà tôi nghĩ là hoàn hảo lúc nãy giờ đã trở thành quá khứ. Khi được sửa lại thế này, mới thấy biểu cảm của bức minh họa trước đó có chút không tự nhiên so với tư thế.
"Tuyệt lắm luôn đó! Với biểu cảm này, cảm giác như cả bức tranh trở nên đầy sức sống vậy!"
"Thiệt hả? Nghe vậy tớ vui ghê á~"
Shinoaki vỗ tay vui mừng.
"Thấy vẻ mặt đăm chiêu của Kyouya-kun cứ thay đổi liên tục, tớ nghĩ chắc là do biểu cảm nhân vật, nên nhìn kỹ lại thì thấy đúng là chỉ có chỗ này trông hơi lạc quẻ."
Chỉ từ việc đó mà nhận ra điểm cần sửa sao...
"Nhưng mà, vẫn chưa đuổi kịp được cái đích mà tớ muốn vẽ đâu."
Cô ấy đứng dậy khỏi ghế, đi về phía đống sách ở gần cửa ra vào, rồi ngồi bệt xuống trước đống sách đó.
"Kyouya-kun, xem cái này đi."
Cô ấy đưa ra một cuốn sách ảnh.
Tôi làm theo lời cô ấy, di chuyển đến bên cạnh Shinoaki và mở sách ra.
Đó là một cuốn sách ảnh lấy chủ đề là sự kết hợp giữa con người và phong cảnh.
Tất cả đều chỉ là những khoảnh khắc đời thường, không có gì đặc biệt. Thế nhưng, tôi lại cảm thấy như có vô vàn câu chuyện đang tuôn trào từ đó.
"Tớ cảm giác như hiểu được điều Shinoaki nói. Từ những bức ảnh này, có rất nhiều thứ đang tràn ngập ra ngoài."
Shinoaki gật đầu:
"Tớ muốn một ngày nào đó cũng có thể làm được như vậy bằng tranh minh họa. Nhưng hiện tại thì vẫn chưa đuổi kịp chút nào."
Cô ấy nghiêng đầu:
"Chắc do tớ thiếu vốn sống quá nhỉ..."
"Cậu đang bước chân vào một lĩnh vực đáng sợ rồi đấy..."
Bị một cô gái mới 18 tuổi nói câu đó, một kẻ thực chất đã 28 tuổi như tôi chẳng thể phản bác được gì.
Tuy nhiên, chỉ có một điều duy nhất tôi có thể nói với cô ấy.
"Một ngày nào đó, cậu sẽ vẽ được thôi. Miễn là cậu cứ tiếp tục."
"Vậy sao ta."
"Ừ, chắc chắn đấy."
...Thế nên, làm ơn đừng bao giờ từ bỏ việc vẽ tranh.
Có thể đây chỉ là mong muốn ích kỷ của một người hâm mộ, nhưng miễn là cô ấy còn giữ hy vọng và tiếp tục vẽ.
"Vậy thì, tớ sẽ thử nghe theo lời Kyouya-kun xem sao ha."
Shinoaki cười vui vẻ.
"Hà, lâu rồi mới xem lại, đúng là sách hay ghê. Tự nhiên muốn xem kỹ lại quá."
Cô ấy lầm bầm đầy thấm thía, tay ôm lấy cuốn sách ảnh, rồi...
"Nào, hự."
"A, khoan, Shinoaki?"
Shinoaki di chuyển đến ngay trước mặt tôi, rồi cứ thế ngả người dựa hẳn vào tôi.
"Hưm~, biến Kyouya-kun thành ghế dựa luôn rồi nè~"
Cô ấy nói bằng giọng thong thả, rồi cứ giữ nguyên tư thế đó mà vui vẻ mở sách ảnh ra xem.
"Không, cái đó..."
Tôi chẳng thể làm gì được. Tôi cảm nhận được hơi nóng từ lưng Shinoaki truyền qua lồng ngực và bụng, mùi hương dầu gội thoang thoảng khẽ cù vào mũi.
Nếu muốn, tôi hoàn toàn có thể vòng tay ôm lấy cơ thể Shinoaki. Đối phương không phòng bị đến mức đó.
"Lễ hội trường, mong chờ ghê ha~. Kyouya-kun, nếu có thời gian thì mình cùng đi xem nha."
"A, a! Ừ nhỉ, tất nhiên rồi..."
Tôi trả lời như người mất hồn, nhưng trong thâm tâm thì tất nhiên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến lễ hội trường.
Trước mắt, tôi phải tập trung toàn lực để hạ bộ không rơi vào tình trạng báo động.
"Ư, ư ư..."
Cái gì thế này? Tra tấn? Quyến rũ? Tôi đang bị quyến rũ sao?
Không, là Shinoaki nên chắc cô ấy chỉ nghĩ đơn giản như chị em trong nhà đang đùa giỡn với nhau thôi. Chính sự không phòng bị đó mới làm tôi khổ sở vô cùng.
"Shi, Shino..."
Tôi gọi tên cô ấy bằng giọng khàn đặc, hai bàn tay run rẩy từ từ đưa lại gần cơ thể Shinoaki.
(Đ, đặt nhẹ tay sang hai bên người cô ấy thử xem, bắt đầu từ đó trước đã.)
Ngay khoảnh khắc tôi hạ quyết tâm sẽ thử thách từng bước một!
Sự tĩnh lặng đột ngột bị phá vỡ.
Cốc, cốc, cốc.
"A."
"Hả."
Tiếng gõ cửa đường đột vang lên, và...
"Shinoaki ơi, có bưu phẩm của cậu lẫn vào chỗ tớ nè, tớ mang..."
Là giọng nói vô cùng tươi sáng của Nanako.
"Ủa?"
Cánh cửa bật mở mà không cần đợi trả lời. Nanako đứng chôn chân tại chỗ, còn chúng tôi thì đang dính sát vào nhau.
Tôi mở to mắt cứng đờ người, còn Shinoaki thì vẫn ngơ ngác.
Và rồi Nanako:
"A, a ha ha ha... Ây da, nếu là chuyện đó thì lẽ ra hai người phải nói sớm chứ."
"Khoan đã, không phải, không phải như vậy đâu Nanako."
Mặc kệ lời biện giải của tôi, Nanako khoanh tay gật gù liên tục.
"Ra là vậy, Kyouya cũng là đàn ông mà ha, ừ ừ, đúng rồi ha."
Cô nàng nở một nụ cười nham hiểm đầy trêu chọc, rồi:
"Xin lỗi đã quấy rầy nha!!"
Cô nàng quay người, chạy biến xuống cầu thang.
"Đã bảo là không phải mà Nanako, hiểu lầm thôi, vẫn chưa có gì bắt đầu hết mà!"
"A~ Nanako, cảm ơn cậu mang đồ qua nha~"
"Sao Shinoaki vẫn có thể bình thản như thế được hả!?"
◇
Bài tập làm phim cuối kỳ là kết tinh của những xung đột tích cực, tôi nghĩ chúng tôi đã tạo ra được một sản phẩm thú vị. Về cá nhân tôi, có những người bạn đáng kính trọng và cô gái mình để ý ở ngay bên cạnh, cuộc sống thường ngày viên mãn không gì sánh bằng.
Vừa tận hưởng những rắc rối nhỏ như những gia vị thú vị, tôi đã trải qua một cuộc sống sinh viên vô cùng yên bình... lẽ ra là vậy.
4 Bình luận