Một ngày dài đằng đẵng bắt đầu từ cuộc tập kích đêm đó đã kết thúc.
Một ngày sau khi dọn sạch lũ Trùng, tôi trở lại với cuộc sống thường nhật.
Đúng vậy, cuộc sống thường nhật của một du học sinh bình thường.
"――Marberia vạn tuế! Cơ binh vạn tuế!"
"――Marberia vạn tuế! Ma Khuyển Cơ Kỵ Sĩ Đoàn vạn tuế!"
Trên đường đến trường Cơ binh, liếc nhìn con phố chính, tôi thấy rất nhiều người dân Marberia đang nhảy múa điên cuồng trong vui sướng. Cứ như lễ hội vậy.
Họ đang ngắm nhìn những chiếc tàu đơn cỡ lớn liên tục kéo đến.
Trên thùng xe chất đầy xác Trùng.
――Từ chiều tối qua đến đêm, vương quốc Marberia đã công bố sự tồn tại của loài Trùng cho người dân.
Rằng vương quốc Marberia đã chiến đấu với lũ Trùng làm tổ ở phía Đông lục địa suốt bao năm qua.
Rằng Cơ binh và bức tường Ryurie được sinh ra để chiến đấu với loài côn trùng gây hại có nguy cơ diệt vong loài người.
Và rằng, những Cơ binh, người bảo vệ đất nước đã dũng cảm chiến đấu bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã tiêu diệt được phần lớn lũ Trùng.
Một số người liên quan, hay những nhà mạo hiểm giả hoạt động bên ngoài thành phố nên vô tình biết chuyện, cũng nhân cơ hội lệnh bịt miệng bất ngờ được gỡ bỏ mà bắt đầu lan truyền câu chuyện về loài Trùng, mới nửa ngày.
Đến sáng hôm sau, câu chuyện đã truyền đi khắp vương đô, và những người điều khiển Cơ binh đã chiến đấu thầm lặng bấy lâu nay đang khải hoàn trở về như những người hùng của đất nước.
Mang theo bằng chứng là lũ Trùng.
――Ừm, thao túng ấn tượng có vẻ suôn sẻ đấy.
Anh hùng của đất nước hay gì đó, phiền phức lắm.
Mấy thứ vô nghĩa đó, cứ ban cho những kẻ cần nó là được.
Vốn dĩ lũ Trùng cũng chẳng mạnh lắm. Lũ đó có tụ lại thành bó cũng chẳng bõ làm món tráng miệng. Cảm giác chỉ như nhai một viên kẹo thôi.
Thế nên, tôi làm bộ mặt không liên quan và đi đến trường.
Tại trường Cơ binh, câu chuyện về các Cơ kỵ sĩ tiêu diệt Trùng cũng là chủ đề nóng hổi.
Nào là nhìn thấy xác con Trùng to hơn cả người, nào là quả nhiên Cơ binh rất mạnh, nào là Hoàng tử Libiseyl đã làm được, nào là nhìn những Cơ binh hỏng hóc te tua kia thì biết trận chiến khốc liệt thế nào.
Đến cả khoa Phổ thông có cảm giác bị đẩy ra rìa như ở đây mà cũng bàn tán xôn xao, thì chắc hẳn đối với người dân Marberia, đây là một đại sự kiện đáng mừng, đáng tự hào với bất kỳ ai.
"Chuyện gì thế?"
"...Không, không có gì..."
"...Ồn ào quá sao? Xin lỗi nhé..."
Chỉ có điều, thái độ lạnh nhạt của bạn cùng lớp với tôi vẫn y nguyên. A, cứ nói chuyện tiếp đi. Làm phiền rồi nhỉ. Xin lỗi nhé. Cứ vui vẻ đi.
...Haizz. Khó sống thật.
Cứ thế, giờ tan học đến.
Cả vương đô đang náo loạn trong vui sướng, học sinh không thể nào không phấn khích được.
Đặc biệt là sự phấn khích của khoa Cơ binh có vẻ rất dữ dội, mà thôi, sao cũng được. Lúc vui được thì cứ vui thôi.
...Thú thật, tôi đã thầm mong đợi xem có ai đến khoe khoang với kẻ ngoại quốc là tôi đây cho bõ ghét không.
Thế mà chẳng ai đến cả.
Tôi với khoa Cơ binh cũng có nhiều xích mích, và trong thâm tâm tôi thì chuyện đó vẫn đang tiếp diễn. Đã phân thắng bại gì đâu.
Nên tôi nghĩ họ sẽ đến, nhưng lại không đến.
Nhờ thế mà tôi hoàn toàn bị cô lập trong lớp học. Bình thường không có gì cũng đến, thế mà lúc thế này lại không. Đến đi chứ khoa Cơ binh. Các người không đến là tôi cô đơn lắm đấy. Buồn lắm đấy.
"――A, Nia-sama."
"――Tiểu thư."
"――Tiểu thư ơi."
Ồ, được rồi được rồi. Karua dễ thương quá.
Trên đường về từ trường Cơ binh nơi đến cả giáo viên cũng đang phấn khích, giữa phố xá toàn những kẻ đang lâng lâng vui sướng, tôi hội ngộ với nhóm Rinokis.
"Để mọi người chờ lâu. Đi thôi nào."
Giờ chúng tôi sẽ đi mua quần áo và nhu yếu phẩm.
Để bù đắp cho số hành lý đã mất trong vụ tập kích đêm hôm nọ. Nhân tiện thì Marberia sẽ chi trả, nên không cần lo về ví tiền.
"――Đi từ đâu đây?"
"――Đầu tiên là quần áo chứ nhỉ?"
Sau khi bàn bạc với cả Sylhane và Akashi đi cùng, chúng tôi hòa vào vương đô đang trong không khí lễ hội.
Khi mua sắm xong xuôi và trở về dinh thự thì trời đã ngả sang chiều tối.
Phù, chà chà.
Lần đầu tiên tôi đi mua sắm lâu thế này. Nếu chỉ đồ của mình thì xong nhanh thôi, nhưng quân số đông quá mà.
Con trai thì không nói, nhưng phe phụ nữ lâu thật. Dù là trẻ con nhưng cũng phải suy tính kỹ càng mới chọn.
Quả nhiên là con gái, chắc cũng muốn làm đẹp.
Hôm nay chỉ mua những thứ tối thiểu thôi, nhưng cũng tốn kha khá thời gian.
"Mệt quá đi."
"Đúng vậy."
Những người lớn tuổi hơn là Sylhane và Akashi cũng có vẻ mệt mỏi. Thấy chưa? Năng lượng của trẻ con ghê gớm lắm đấy. Tôi cũng mệt phờ người rồi. Mệt mỏi kiểu khác hẳn tu hành nên rã rời cả người.
――Đây là dinh thự thuộc sở hữu của gia đình Akashi.
Là nơi bảo vệ Rinokis và lũ trẻ sau khi tôi bị bắt. Tuy khuôn viên không rộng bằng những dinh thự ở khu quý tộc, nhưng tòa nhà cũng đủ hoành tráng. Lại gần phố chính nên khá tiện lợi.
Nghe nói vốn dĩ nơi này là cơ sở lưu trú dành cho khách để đón tiếp các yếu nhân nước ngoài.
Vì vụ tập kích đêm đó, dinh thự tôi thuê đã bị bán hủy.
Không ở được nữa, hành lý cũng mất sạch. Nên cho đến khi quyết định được nơi ở tiếp theo, chúng tôi sẽ tá túc ở đây.
Dinh thự có kèm thị nữ nên rất thoải mái, nhưng toàn bộ đều là mật thám đấy. Vì là người của Akashi mà.
Với lũ trẻ thì tôi nghĩ là an toàn, nhưng Rinokis có vẻ hơi để ý, nên tôi định sẽ sớm chuyển đi. Cũng không thể ăn bám mãi được.
――Mà, chuyện đó để sau.
Trong căn phòng tôi đang ngủ lại này, có cả Akashi và Sylhane.
Họ muốn nói chuyện về tương lai.
"Nia-chan, vụ lũ Trùng thế này là ổn rồi sao?"
Ngồi trên giường, tôi nghe Akashi đang ngồi ở bàn hỏi.
Hôm qua, hai người này đã nhìn thấy dáng vẻ chiến đấu của tôi.
Dáng vẻ tôi cùng Cơ binh tiêu diệt lũ Trùng.
Trên cơ sở đó, họ nhìn vào tình hình Marberia hôm nay và nói.
Dáng vẻ vui sướng tột độ đó của người dân. Rằng Cơ binh, niềm tự hào của họ đã lập nên chiến công vĩ đại không tưởng.
Đại náo loạn mà không hề biết sự thật.
"Có làm loạn lên cũng chẳng được gì, nên thế này là tốt nhất rồi."
So với việc nói là do một người nước ngoài đột nhiên xuất hiện làm, thì nói là do Cơ binh làm sẽ tự nhiên hơn.
Với dân thường thì thế là được rồi.
Dù sao biết sự thật cũng chỉ thêm hỗn loạn thôi.
Những gì tôi làm chỉ cần đầu não đất nước biết là đủ. Cũng chẳng vất vả gì mấy. Tôi cũng chẳng định tự hào về chuyện cỏn con đó.
Nên thế này là được.
――Thế nên, sau khi diệt Trùng, tôi đã nhờ thao túng thông tin.
Rằng hãy coi như tất cả là do các Cơ kỵ sĩ làm, công lao cho các Cơ kỵ sĩ hết.
Và kết quả của việc thao túng thông tin thành công là cái không khí lễ hội này đây.
Khải hoàn hoành tráng, chiến quả rõ ràng trước mắt.
Người Marberia vốn thiên vị Cơ binh, thế này là bị nắm thóp rồi.
"Có nhiều chuyện muốn nói nhưng... trước hết, tôi phải hỏi điều này."
Sylhane nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Tôi đã trở thành đồ của cậu rồi, vậy tôi phải làm thế nào đây?"
À, đúng rồi.
Cô ấy đã trở thành đồ của tôi rồi nhỉ. Với giá năm mươi tỷ.
====================
「Ta nên hầu hạ như thị nữ, người hầu hay tùy tùng đây? Hay là, ừm, ngươi mong muốn một mối quan hệ kiểu như người yêu? Tuy thân thể này có hơi gầy gò ốm yếu, nhưng nếu ngươi khao khát thì ta cũng không phiền đâu...」
Khoan khoan, chờ đã.
「Tôi mới vừa tròn mười tuổi hôm trước thôi đấy nhé? Anh đừng có nói mấy chuyện trần trụi như thế được không?」
「Chẳng phải ngươi đã làm mấy chuyện trần trụi máu me đó sao?」
「Hả? Ý là chuyện ta nghiền nát đám Trùng đó hả? Hả?」
...Chà, bị nói thế thì cũng hết đường chối cãi... mà khoan.
「Chuyện nào ra chuyện đó.」
「Không phải là quá vô lý sao?」
「Vô lý thật nhỉ?」
Vậy à. Vô lý sao.
Nhưng vô lý cũng được, dù sao thì cứ tiếp tục câu chuyện đã.
「Trước mắt tôi sẽ nói rõ mục đích của mình.
Tôi đến đây để phổ biến văn hóa Ma pháp Truyền hình đang dần thịnh hành tại Vương quốc Artoir.」
「À, ta có nghe Akashi nói rồi.」
Nghe nói Sylhane đã từng xem lễ kết hôn của gia tộc Corcuris và gia tộc Haskitan diễn ra tại Vandrouge thông qua tấm ma tinh thạch.
Tức là cô ấy có mối liên hệ với gia tộc Corcuris... mà thôi, chuyện đó để sau đi.
「Syl là con tin của tôi, là cầu nối giữa tôi và Hoàng gia Marberia. Tôi muốn anh hãy dốc toàn lực để chúng ta có một kết cục mà cả hai bên đều có thể mỉm cười.
Bởi vì nhìn xem――nếu tôi làm mạnh tay, đất nước này có nguy cơ sụp đổ đấy, đúng không?」
Giờ thì chắc hắn đã hiểu.
Rằng đây không phải là lời nói đùa hay gì cả, mà chỉ là một sự thật trần trụi.
「Tôi muốn mọi chuyện diễn ra êm thấm nhất có thể. Nhưng cứ đà này thì chắc chắn sự việc sẽ chẳng thể nào êm thấm được.
Thế nên tôi mới đưa Syl vào làm vật đệm, đó là tình hình hiện tại.
Nếu anh muốn bảo vệ đất nước, hãy dốc toàn lực giúp đỡ tôi. Vì tôi đã chẳng còn ý định kiêng nể gì Marberia nữa rồi.
Tôi không mong muốn phá hủy nó, nhưng tôi sẽ hành động với tâm thế rằng nếu nó có nát thì cũng đành chịu thôi.」
Hắn chắc cũng hiểu rằng đây không phải chuyện đùa.
Chẳng những Sylhane, mà ngay cả tên Akashi lúc nào cũng cười cợt nhả giờ cũng đang làm mặt nghiêm trọng, nên chắc chắn thông điệp đã được truyền tải đầy đủ. ...Cơ mà cái mặt nghiêm túc của tên này trông cũng khả nghi thật, cảm giác nghiệp chướng trên mặt hắn dày quá. Nhắc đến khuôn mặt thì lại nhớ đến Benderio... điều duy nhất khiến tôi lấn cấn khi rời Artoir là chưa đấm được hắn cái nào. Tôi nghĩ đấm một phát chắc cũng được tha thứ thôi mà! Nếu là tôi thì chắc chắn sẽ được tha thứ thôi! Cái tên đó thực sự là... thôi bình tĩnh lại nào. Chuyện của Benderio để sau đi.
「Ta hiểu rồi. Ta sẽ nỗ lực với tinh thần phấn cốt toái thân.」
Ừm, thế thì tốt.
「Vậy thì ngay và luôn nhé.」
Tôi đưa ra mệnh lệnh.
「――Từ ngày mai, hãy nghỉ khoa Cơ binh và chuyển sang khoa Phổ thông đi.」
「Hả?」
「Tôi ấy mà, tôi ghét Cơ binh lắm. Chính vì có thứ đó mà các người mới coi thường người nước ngoài đúng không?
Nên nghỉ đi. Khoa Cơ binh ấy.」
――Sylhane Silk Marberia. Mười sáu tuổi.
Là Đệ tứ Công chúa "hàng thật giá thật" mang trong mình dòng máu Hoàng gia Marberia, đồng thời là người điều khiển Cơ binh giỏi nhất trường mà không ai trong trường Cơ binh là không biết tiếng.
Không chỉ dung mạo đoan trang, cô còn lấy chất phác cương nghị, văn võ song toàn làm tôn chỉ, không thích xa hoa quá độ, lại có lối sống thanh bần và nỗ lực.
Nghiêm khắc với người khác, và cũng nghiêm khắc với chính mình.
Cô là một sự tồn tại cô cao như thế.
Cô đã tích lũy kinh nghiệm thực chiến với Cơ binh, và đã được quyết định rằng sau khi tốt nghiệp trường Cơ binh hai năm nữa, cô sẽ nhận danh hiệu mới là "Công chúa Cơ Kỵ Sĩ", đồng thời thành lập và chỉ huy Đội Cơ Kỵ Sĩ Công Chúa - một tổ chức Cơ Kỵ Sĩ chỉ toàn nữ giới.
Rất nhiều nữ sinh khoa Cơ binh đang mài giũa kỹ năng với mục tiêu được gia nhập đơn vị mới này.
Và vì là một người điều khiển Cơ binh ưu tú, nên dù chưa phải là Cơ Kỵ Sĩ chính thức, cô vẫn nhận được sự yêu mến nồng nhiệt cả trong trường lẫn ngoài phố.
Khuyết điểm duy nhất là do ngồi lên Cơ binh từ nhỏ nên sự phát triển của cơ thể bị ảnh hưởng. Do luôn ở trong trạng thái thiếu hụt ma lực, cơ thể cô lớn rất chậm. Nhỏ nhắn đến mức không ai nghĩ là đã mười sáu tuổi.
Và rồi.
Ngay tại đây, lúc này, đột nhiên cô phải giải nghệ sự nghiệp điều khiển Cơ binh.
――Đối với một người đã định đoạt tương lai như cô ấy, đây là một cú vấp ngã lớn ngoài dự tính. Một cú ngã lộn nhào.
Một cú ngã đau điếng đến mức chí mạng.
◆
「――A, Nia-san!」
Ồ, đây rồi đây rồi.
Vừa ló mặt vào Thương hội, cô nhân viên tiếp tân Repre vừa nhìn thấy tôi đã đứng bật dậy. Cô bỏ mặc vị khách đang tiếp dở mà lao ra khỏi quầy.
「Chuyện là, cô hầu gái và lũ trẻ, đã được người của Hoàng gia đến đón...!」
「Tôi biết rồi. Thế là tốt rồi.」
Chắc cô ấy đã đợi mãi chỉ để báo cáo việc đó.
――Chuyện là sau khi tôi bị bắt, Akashi đã đến đón Rinokis và lũ trẻ đang được che giấu tại nhà Repre.
Sau vụ náo động tập kích đêm hôm nọ và đủ thứ chuyện khác, bản thân Repre dường như cũng có nhiều suy nghĩ về Marberia. Có vẻ cô ấy đã lo lắng không biết việc Akashi đến đón có thực sự chính đáng hay không.
Liệu có chuyện gì bất lợi xảy ra với tôi nữa không.
Liệu họ có bị bắt đi để lợi dụng cho âm mưu nào đó không.
Thật biết ơn và cũng thật vui khi cô ấy lo lắng cho một người nước ngoài như tôi. Dù quen biết chưa lâu nhưng tôi cảm thấy mình đã chịu ơn cô ấy khá nhiều.
「V-Vậy sao ạ... Lúc họ đến đón thì tôi không có nhà, gia đình tôi đã giao người... Họ nói là có xem giấy tờ tùy thân đàng hoàng, nhưng mà, chuyện đó...」
「Tôi hiểu mà. Tôi hiểu rồi. Cô không cần nói thêm nữa đâu.」
――Nhưng mà, Marberia không thể tin tưởng được.
...Mấy lời kiểu đó không nên nói ở nơi đông người, lại còn là nơi có các thương nhân coi tin đồn cũng là hàng hóa thế này. Chỉ làm hại đến lập trường của cô ấy thôi.
「Tôi đã được cô giúp đỡ nhiều rồi, cảm ơn nhé. Lần tới tôi sẽ tạ lễ đàng hoàng. ――Mà này, Hội trưởng có đây không?」
Hôm nay tôi đến cũng là để gặp Repre, nhưng mục đích chính lại khác.
Tôi đến để nhận một phần số tiền đã gửi và bàn bạc về căn nhà sẽ ở tiếp theo.
Một ngày sau khi các Cơ Kỵ Sĩ khải hoàn.
Trên đường đi học về, cả nước vẫn đang trong trạng thái hân hoan.
Những lúc thế này máu làm ăn của các thương nhân lại sục sôi, họ bắt đầu tính toán tiền nong xoay quanh nguyên liệu từ Trùng và lượng lớn ma thạch Trùng vừa nhập về.
Trong bối cảnh đó, tôi đã quay lại cuộc sống thường ngày. Công trạng diệt Trùng tôi đã đẩy hết cho đám Cơ Kỵ Sĩ, với tôi thì mọi chuyện đã kết thúc.
Quan trọng hơn là phải mau chóng tìm nhà mới để ổn định cuộc sống.
「――Tiểu thư Nia Liston! Ch-Chào mừng ngài đã đến!」
Hử?
Ngay khi tôi định nói mục đích hôm nay với Repre, một ông chú từ bên trong lao vọt ra.
Là Hội trưởng Gaddam.
Lần trước gặp trông ông ta cũng có vẻ điềm tĩnh và bệ vệ lắm mà... Giờ ông ta khom lưng rạp xuống ngang tầm mắt tôi, nở nụ cười tươi rói hết cỡ.
Cái thái độ gì đây.
Hơi bị, à không, quá mức rùng rợn rồi đấy.
「Mời mời mời vào trong! Mời vào sâu bên trong ạ! Ai đó mang trà lên! Cả bánh Nitte nữa! Mua ở cái tiệm đằng kia trên phố số hai ấy! A, cả Repre cũng vào đây luôn đi!」
Ờ, ờm.
Tôi được mời vào trong với khí thế hừng hực.
Không phải là có âm mưu hay dương mưu gì, mà nói sao nhỉ, thái độ cứ như một con chó vừa phơi bụng đầu hàng vừa vẫy đuôi lia lịa ấy.
Gì thế. Tên này gặp chuyện gì à.
...Chắc là có rồi. Chuyện gì đó.
Tôi được đưa vào căn phòng lúc gửi mười tám ức Clam, ngồi đối diện y như lần trước.
Lần này ngoài Repre ra không có nhân viên nào khác, bầu không khí khá trầm lắng.
「...Vậy, hôm nay ngài có việc gì ạ...?」
Trừ việc tên Gaddam trước mặt tôi hơi thiếu bình tĩnh ra.
「Tôi đến lấy tiền. Khoảng hai ức.」
「Vâng, xin tuân lệnh! Tôi sẽ chuẩn bị ngay ạ!」
Gaddam sai nhân viên vừa mang trà và bánh kem Nitte đặc sản Marberia lên đi chuẩn bị hai ức Clam.
Tôi nhìn chằm chằm vào sự bất thường đó của ông ta.
「...C-Có chuyện gì sao ạ?」
Miệng thì cười, nhưng trông như đang run cầm cập.
「Đã có chuyện gì xảy ra?」
「Dạ!? Không có gì đâu ạ!?」
Không. Ừm. Phản ứng thế kia thì giấu thế quái nào được.
「Chắc chắn là có chuyện gì rồi. Liên quan đến tôi.」
Khi tôi chỉ trích, Repre cũng gật đầu.
Ngay cả cô ấy, người thuộc phía Hội, cũng cảm thấy thái độ này của Gaddam thật đáng ngờ. Chắc hẳn khác xa ngày thường lắm.
「...Chà, chuyện là...」
Gaddam lấy khăn tay lau mồ hôi đang rịn ra trên trán, rụt rè mở lời.
「...Tiểu thư Nia Liston, ngài có quen biết với gia tộc Shinobazu đúng không ạ?」
Shinobazu?
「Akashi hả? Nếu là hắn thì hôm qua chúng tôi ở cùng một nhà.」
Dù sao cũng đã tống Sylhane về Vương thành, nhưng Akashi thì ở lại qua đêm. Vốn dĩ chỗ đó là dinh thự của người quen hắn mà.
「...Tức là, quan hệ cực kỳ thân thiết?」
「Cũng không tệ.」
Nghe nói Akashi là hộ vệ riêng của Sylhane. Nhưng vì Sylhane đã thuộc về tôi, nên tiện thể hắn cũng thuộc về tôi luôn sao? À không phải... nghe có vẻ phức tạp nhỉ.
「À ừm, cái đó... ngài có thể giữ kín chuyện này ở đây được không?」
Thấy tôi gật đầu, Gaddam xanh mặt bắt đầu kể.
「Ngài có biết gia tộc Shinobazu là gia tộc mật thám không?」
「Biết.」
「A, a, vậy thì không nhầm đi đâu được...!」
Gaddam ngước mặt lên trời với vẻ đau khổ tột cùng.
「――Hiện tại, Shinobazu đang dốc toàn lực điều tra tất cả những kẻ có liên quan đến Tiểu thư Nia Liston.
Hơn một nửa số Hiến binh bị giảm lương, đình chỉ công tác, nặng thì bị sa thải hoặc tống ngục, một cơn bão thanh trừng chưa từng có đang càn quét dữ dội...」
Hô. Bão thanh trừng.
Vậy thì có khả năng hành lý của chúng tôi cũng sẽ được trả lại.
Được việc đấy chứ, Akashi.
――Vậy, tóm lại là thế sao.
「Ông đã làm gì à? Chuyện gì khiến ông bị thanh trừng ấy.」
Nếu làm ăn đàng hoàng thì đâu đến mức dao động thế này.
「...Ngài không giận chứ?」
Này. Một ông chú lớn tuổi đừng có làm mắt long lanh nói giọng trẻ con với một đứa trẻ chứ. Repre cũng đang phát hoảng vì bộ dạng của cấp trên kìa.
「Không nghe thì sao tôi phán xét được. Nhưng nhìn bộ dạng đó thì chắc ông làm gì rồi đúng không? Giờ có nói hay không cũng bị xử phạt, thì cứ nói ra xem nào?」
「V-Vâng... vậy thì, chuyện là...」
Gaddam trải tờ giấy tờ đang để trong túi áo ra trước mặt tôi.
Một tờ giấy tờ trông quen mắt.
Bởi vì trên đó có đóng dấu vân tay máu của tôi mà.
À há, ra là vậy.
「Yêu cầu thanh toán khống?」
Là cái vụ yêu cầu một ức Clam phí sửa chữa cho cái dinh thự bị phá hủy một nửa trong đêm tập kích và khu vực xung quanh.
「――Thành thật xin lỗi ngài!」
Gaddam nhảy khỏi ghế, dập đầu xuống sàn tạ lỗi.
「Không, không phải đâu ạ! Không phải tôi muốn tiền đâu! Là Dajor Saffi đã ra lệnh cho tôi!」
Hô?
Tự nhiên lại lòi ra một cái tên bất ngờ nhỉ.
「Kể từ đầu đi. Chuyện là thế nào?」
Dajor Saffi chẳng phải là trùm thế giới ngầm mà tôi đã đập nát sao. Giờ này không biết hắn đang làm gì ở đâu. Có khi đang bị đồng bọn của Akashi tóm cổ rồi cũng nên.
「...Ngài sẽ tha thứ cho tôi chứ?」
Cái mặt ngước lên từ sát sàn nhà trông ngứa mắt thật sự. Nói nhanh lên đồ ngốc.
Nghe câu chuyện của Gaddam, tôi cũng thấy hơi hợp lý.
Ra là vậy, ra là vậy.
Hèn gì Dajor lại... ra thế. Là như vậy sao.
「Xâu chuỗi được rồi. Phải, tôi cứ thấy lạ mãi.」
Tại sao Dajor lại cứ liên tục chọc ngoáy tôi.
Thú thật là tôi không hiểu mục đích của hắn.
Kết cục là vụ náo động tập kích đêm đó. Chắc đó là màn trả đũa tổng lực cho hành vi giam cầm của tôi.
「Dajor đã nhắm vào dinh thự đó nhỉ.」
Câu chuyện quay ngược lại thời điểm chúng tôi mới đến Marberia――mà thôi cũng chẳng phải chuyện đáng kể lể dài dòng.
Những kẻ vô gia cư chiếm đóng dinh thự đó trước khi tôi thuê, hóa ra là sống ở đó theo chỉ thị của Dajor.
Hắn định làm giảm giá trị của dinh thự và khu đất.
"Một dinh thự bị những kẻ phiền phức chiếm đóng, mãi không có người thuê. Thôi thì đừng cho thuê nữa mà nhượng lại cả đất luôn đi". Hắn đã đàm phán với chủ nhân dinh thự như thế.
Rồi Dajor sẽ mua lại với giá rẻ hơn thị trường rất nhiều, sau đó dọn vào ở hoặc bán lại với giá cao. Hắn đã toan tính như vậy.
「Ngược lại với đầu cơ đất nhỉ.」
Nghe tôi nói vậy, Repre bổ sung.
「Là một kiểu dìm giá đất đấy ạ.」
Dìm giá đất. Có thứ đó thật sao.
「Hắn đang đàm phán ngầm như thế thì tôi, kẻ chẳng biết sự tình gì, lại thuê mất. Tôi đuổi cổ đám chiếm đóng, dọn dẹp sạch sẽ và bắt đầu sống bình thường.
Thế là chủ nhân dinh thự đổi ý, cuộc đàm phán đổ bể.
Nên Dajor mới tìm cách đuổi chúng tôi đi.」
Hắn chọc ngoáy tôi là để khiến tôi rời khỏi dinh thự đó, hả.
Thế nhưng, phái thuộc hạ đến đuổi thì chẳng tên nào quay về. Vì tôi bắt giữ và giam cầm hết rồi.
Chuyện đó cứ tiếp diễn khiến Dajor rơi vào thế đâm lao phải theo lao.
Vì trong thế giới ngầm, bị coi thường là chấm hết.
Ban đầu, chắc hắn chỉ định dọa một chút cho tôi bỏ đi.
Nhưng không đuổi được, quân số lại ngày càng hao hụt, cuối cùng hắn phải bàn bạc với đám Hiến binh hắn nuôi.
Cả trăm người biến mất trong vòng một tháng, bình thường thì Hiến binh phải hành động sớm hơn rồi.
Tuy nhiên, Dajor đã thao túng động thái của Hiến binh. Hắn lờ đi các vụ việc và điều khiển sự tình theo ý mình.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn.
Khi quân số giảm quá nhiều gây ra lắm bất tiện, Dajor quyết định dùng đến Hiến binh.
Lúc đó Hiến binh mới đến gặp tôi.
Hỏi xem có biết gì về việc hàng chục người mất tích quanh dinh thự không.
――Và nó dẫn đến cuộc tập kích đêm hôm đó.
Việc giam cầm tôi làm chẳng khác nào hành vi gây chiến với gia đình Saffi.
Giam giữ gần trăm thuộc hạ của Dajor. Với hắn thì đó là bị chơi khăm, đương nhiên phải trả đũa.
Nên đêm hôm đó, hắn thực sự đến để giết tôi.
Mà, nói chung là.
Chuyện đó tôi đếch quan tâm.
「Vậy, tại sao ông lại đưa ra cái yêu cầu thanh toán khống đó?」
Động thái của Dajor thì tôi hiểu rồi.
Lý do hắn tấn công tôi, tại sao lại có cuộc tập kích đêm, tôi cũng đã hiểu.
Thế còn Gaddam thì sao.
「Dajor đã ra lệnh cho tôi. Hắn bảo hãy dồn ép Tiểu thư Nia Liston trong phạm vi có thể.」
Đó là cái hóa đơn một ức Clam kia hả.
「Hắn tự thắt cổ mình rồi.」
Nhìn thấy tờ hóa đơn này, tôi mới quyết định đi nói chuyện phải quấy với Dajor.
Gaddam ra chỉ thị chắc là sau khi biết cuộc tập kích đêm thất bại, nên lần này hắn định dùng pháp luật.
Ra là vậy. Mọi việc đều có nguyên do của nó.
「...Cái đó, ngài tha thứ cho tôi chứ?」
Tha cái đầu ông ấy đồ ngốc!
...Định nói thế nhưng tên này có khi lại dùng được.
「Repre, người này là người thế nào? Có phải người xấu không?」
Hỏi thử thì ngay lập tức nhận được câu trả lời "Tôi nghĩ không phải người xấu".
「Công việc thường ngày ông ấy làm rất nghiêm túc, tôi cũng mới thấy bộ dạng này lần đầu...」
Chắc vậy rồi. Cô đang sợ xanh mắt mèo kia kìa.
「Nhìn cái yêu cầu thanh toán khống này mà cô vẫn giữ nguyên ý kiến sao?」
「...Nếu gây gổ với gia đình Saffi thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hoạt động thương mại. Một bộ phận Hiến binh cũng là phe cánh của gia đình Saffi, nên có lẽ đó là yêu cầu không thể từ chối... tôi nghĩ vậy.」
Hừm...
「Thật không?」
「Bởi vì cái này, đến cả Nia-san cũng thấy là một yêu cầu vô lý đùng đùng đúng không? Số tiền cũng kỳ lạ. Tất cả đều kỳ lạ mà.」
...A, ra là thế.
Nếu thực sự định lấy tiền, hắn sẽ làm giấy tờ và con số trông thực tế hơn, hả.
Đúng là cái này trông lộ liễu thật.
「Bị bắt buộc phải làm, sao.」
――Thôi được rồi.
Kỳ du học mới chỉ bắt đầu.
Sau này tôi còn phải làm việc với Thương hội dài dài, và cũng có chuyện khác muốn nhờ. Cứ đà này thì Gaddam chắc sẽ không còn coi thường tôi vì là "người nước ngoài" nữa đâu.
Bảo Akashi xử lý hắn thì dễ thôi, nhưng để hắn sống có khi lại có lợi cho tôi hơn.
Nếu kéo được Thương hội về phe mình thì cũng không tệ.
Hơn nữa, ân nhân của chúng tôi là Repre đã nói đỡ cho hắn, thì lần này cứ vậy đi.
「――Hội trưởng.」
Trước mặt Gaddam vẫn đang quỳ rạp dưới sàn, tôi xé nát tờ giấy nợ có dấu máu.
「Tôi muốn thuê nhà mới. Ông chuẩn bị cho tôi nhé?」
Một ngày sau khi bàn đủ thứ chuyện tại Thương hội.
「Nia-chan, lại đây chút được khônggg?」
Đi học về, tôi, Rinokis và lũ trẻ bị Akashi gọi lại.
Nghe nói hắn đã lấy lại được những thứ chúng tôi bị mất.
Khi đến phòng khách, trên bàn có một chiếc vali lớn.
「Hành lý của nhóm Nia-chan, lấy lại được chừng này thôi... xin lỗi nhé.」
Không lấy lại được hết, sao.
Dù sao cũng từng bị trộm mất mà, tôi cũng không kỳ vọng gì nhiều.
「Vẫn bị mất nhiều lắm hả?」
Một cái vali.
Có cả đồ mua thêm ở Marberia, và dù ít nhưng cũng có đồ dùng cá nhân của lũ trẻ. Chắc chắn là không thể nhét hết vào một cái vali này được.
Vốn dĩ đồ riêng của tôi rất ít nên sắm lại cũng nhanh.
Nhưng Rinokis mang theo lỉnh kỉnh đủ thứ, nên phía đó mới đau đầu.
「Đúng thế... Tiền thì bị tiêu xài hết rồi, nhưng cái đó Quốc gia sẽ bồi thường.
Còn quần áo may đẹp thì hình như bị bán cho tiệm đồ cũ. Chắc mọi người cũng chẳng muốn mặc lại quần áo hay đồ lót mà không biết ai đã chạm vào đâu nhỉ?」
Hử? Tôi thì không để ý lắm... à, ý là đã loại bỏ mấy thứ đó rồi hả.
Chắc cũng không vấn đề gì.
Rinokis chắc sẽ hăng hái đi mua sắm lại thôi. Quần áo. Đồ lót. Đấy thấy chưa, mắt cô ấy sáng lên rồi kìa. Cái sự hăng hái đó, giá mà cô cũng phát huy trong lúc tu hành thì tốt biết mấy.
「Tóm lại là những gì thu hồi được thì đã thu hồi hết rồi, nhưng cũng có nhiều thứ không biết đã trôi dạt về đâuuu...」
Hừm.
「Đành chịu thôi. Quan trọng là có cái thứ quan trọng nhất hay không thôi.」
Nói rồi, tôi mở vali ra.
Quần áo được gấp gọn gàng, đồ lặt vặt. Sách giáo khoa trường Cơ binh. Mấy thứ lạ hoắc chắc là của lũ trẻ. ...Ủa, cái gì đây? Cá ngựa? Tượng cá ngựa à? ...Mà thôi, tượng gì kệ nó.
Ưm, có vẻ không có rồi...
「...Em đang tìm cái gì thếế?」
「Công thức nấu ăn. Công thức nấu ăn mang từ Artoir sang.」
Mà đó cũng không phải công thức nấu ăn bình thường.
Đó là các món ăn được giới thiệu trong chương trình "Công chúa Nấu ăn" do Hildethora đóng chính. Rinokis, người cực mê Ma pháp Truyền hình, đã ghi chép lại cẩn thận ngay cả trong lúc tôi vắng nhà.
Nội dung chương trình là Hildethora sẽ đích thân nấu món ăn được học từ các đầu bếp thật sự đang kinh doanh tại Artoir, mỗi lần một món.
Tức là giới thiệu những món ăn chuyên nghiệp mà đầu bếp dùng để kiếm tiền.
Rinokis đã theo dõi từ tập đầu tiên, nên xấp ghi chép công thức của cô ấy tích tụ lại dày cộm. Nghe nói cô ấy còn hợp tác với cả quản lý ký túc xá học viện và những người hầu để bổ sung cho đầy đủ.
Nó dày hơn cả mấy cuốn sách dở hơi, nội dung thì đặc sắc.
Hỏi số lượng bao nhiêu thì cô ấy từng hùng hồn tuyên bố rằng trong một năm sẽ không dọn ra món nào trùng lặp.
Từ khi đến Marberia, Rinokis đảm nhận việc nấu nướng.
Những món cô ấy nấu, ngay cả tôi cũng rất mong chờ. Vì những món ăn Hildethora nấu trên màn ảnh lần nào trông cũng ngon tuyệt. Tôi tò mò lắm chứ.
Tập công thức đó, không có.
Hoàn toàn không có. Không một tờ nào. Không tăm hơi, không dấu vết.
「Công thức nấu ăn à... cái đó quan trọng thật đấyyy. Có nó là biết được thói quen ăn uống, sự phong phú của thực phẩm, tình hình đất nước và sự dư dả của Artoir ngayyy.」
Không, tôi đâu có nghĩ sâu xa đến thế.
Chỉ là có nhiều món tôi muốn ăn thôi.
「Hiểu rồi. Có thể nó trôi nổi đến chỗ mấy đầu bếp nào đó, để anh tìm thử xemmm.」
Nhờ cả vào ngươi đấy.
Tình hình bàn ăn và bữa phụ của nhà ta phụ thuộc cả vào sự nỗ lực của ngươi đấy Akashi. Nhờ cả vào ngươi!
Vài ngày sau đó.
Mỗi ngày lại có vài tờ, hoặc vài chục tờ công thức được trả về.
Quả nhiên là nó đã đến tay các quán ăn và đầu bếp ở Marberia, và nghe nói được giữ gìn khá cẩn thận.
Dù là công thức món ăn nước ngoài, nhưng cùng là dân trong nghề bếp núc, họ cũng dành cho nó sự tôn trọng nhất định. Khác quốc gia nhưng đều là những người cùng nếm trải nỗ lực và gian khổ như nhau mà.
「Thưa Tiểu thư.」
Vào một đêm nọ.
Khi tôi đang chiến đấu với kẻ thù đáng ghét mang tên bài tập về nhà - thứ mà dù đổi chỗ ở hay đổi quốc gia cũng không thể trốn thoát, Rinokis bắt chuyện.
「Tôi vẫn thấy dinh thự cũ đó là tốt nhất, xét về độ rộng, vị trí lẫn môi trường xung quanh.」
Việc chọn nhà mới đang gặp khó khăn.
Do Hội trưởng Gaddam hăng hái một cách mù quáng nên số lượng bất động sản ông ta giới thiệu quá nhiều.
Hơn nữa, toàn lệch về hướng quá tốt.
Lần trước thì toàn giới thiệu nhà có vấn đề, lần này thì cái này cái kia cũng đòi lo liệu với giá rẻ bèo. Đúng là đối xử cực đoan thật sự. Cực đoan lộ liễu đến mức phát ngán.
――Cơ mà, có lẽ việc được gạch tên khỏi danh sách thanh trừng là quyết định đúng đắn. Dù sao cũng mới chỉ ở giai đoạn chưa thành mà.
Sau này, nếu ông ta cứ tiếp tục đối đãi ân cần chu đáo thế này thì tôi cũng biết ơn lắm.
「Đúng thế. Tôi cũng thích chỗ đó.」
Nằm ở rìa khu quý tộc nên yên tĩnh, ít người qua lại, độ rộng cũng vừa phải để Rinokis và lũ trẻ dọn dẹp.
Cũng khá gần chợ nên tiện mua sắm.
Tuy hơi xa trường Cơ binh một chút, nhưng cũng không đến nỗi khổ sở. Tôi khá thích vừa đi bộ vừa ngắm nhìn con phố chính trên đường đi học. Ở xứ lạ nên cái gì cũng mới mẻ.
Những chỗ khác thì nhà hoặc đất quá to hoặc quá nhỏ, môi trường xung quanh có vấn đề, nói chung là không ưng ý lắm. Dù tôi nghĩ toàn là nhà tốt cả.
「Lũ trẻ cũng thấy gắn bó với dinh thự đó. Nếu được thì chúng muốn quay về.」
Nhắc mới nhớ, lũ trẻ sống ở đó lâu hơn chúng tôi. Tính từ lúc xâm nhập bất hợp pháp để ở.
Cảm giác cũng có nhiều kỷ niệm không vui vẻ gì... nhưng nếu người trong cuộc đã nói thế thì chắc không cần bận tâm lắm nhỉ.
「Hay là đợi đến lúc sửa xong ạ?」
「Sẽ tốn thời gian đấy?」
Dù sao cũng sập gần một nửa rồi mà. Không phải lỗi của tôi nhưng do Cơ binh húc vào đấy.
「Nhưng mà, mấy căn khác cảm giác cứ quá sức sao ấy... có mấy điểm tôi cứ lấn cấn.」
Đúng, to quá thì phí phạm.
Nhưng nhỏ quá thì ảnh hưởng đến sinh hoạt.
Nếu được chọn, tôi muốn chọn căn tối ưu nhất.
...Và so với việc chọn căn khác, thì dinh thự cũ vẫn hơn.
Tăng thêm người hầu thì có hết vấn đề không? Không, không được. Tôi vẫn không tin tưởng người Marberia. Chỉ tin một bộ phận cực nhỏ thôi.
「Được rồi. Mai tôi sẽ đến Thương hội nói chuyện xem sao.」
Nhân tiện, thực ra dư âm của cuộc khải hoàn của các Cơ Kỵ Sĩ vẫn còn vương vấn.
Dù đã qua một tuần rồi.
Cả Vương đô vẫn hân hoan như cũ, có mấy tên ngốc uống rượu từ ban ngày, đâu đó vẫn vang lên tiếng hô "vạn tuế" với "Cơ binh là nhất".
Trong lúc đó.
「Dinh thự đó sao ạ...」
Liếc nhìn con phố chính đang tưng bừng, tôi ghé vào Thương hội trên đường đi học về, trình bày sự tình với Hội trưởng Gaddam và Repre.
Rằng không thể ở dinh thự cũ được nữa sao.
「Thực ra vẫn chưa bắt đầu thi công sửa chữa ạ.」
「Hả? Vậy sao?」
Đã hơn một tuần kể từ đêm tập kích rồi mà vẫn chưa động tĩnh gì sao.
「Do tình trạng sập gần một nửa, nên có báo giá rằng xây mới có khi còn rẻ hơn sửa chữa. Chủ cũ đang phân vân chưa quyết định.」
...Xây mới rẻ hơn sửa chữa, sao.
「Nhưng sửa chữa thì nhanh hơn xây mới đúng không?」
「Đúng, là vậy ạ. Nếu có nhân lực thì việc sửa chữa sẽ hoàn tất trong một đến hai tháng. Còn xây mới thì ít nhất cũng phải mất hơn ba tháng.」
Ừm, được.
「Nhắn với bên kia. Tiền tôi sẽ trả hết nên hãy sửa chữa đi. Và hãy cho tôi thuê lại.」
「Ô, thế có được không ạ?」
「Được.」
Tuy là tai bay vạ gió nhưng theo một nghĩa nào đó thì cũng có một xíu xiu trách nhiệm của tôi. Một xíu xiu thôi nhé.
「Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ truyền đạt lại với gia tộc Renter bên đó ạ.」
Năm ngày sau.
Có liên lạc báo rằng đã sửa xong, có thể vào ở.
「Hả? Không phải quá nhanh sao?」
Đi học về, tôi nhận được thư từ Thương hội.
Nội dung là "Nhà đã chuẩn bị xong, có thể vào ở bất cứ lúc nào". Chẳng phải bảo mất một đến hai tháng sao?
「Nhanh thật đấy... Từ lúc nói chuyện đến giờ chưa được một tuần đúng không ạ?」
Rinokis đang cầm áo khoác đồng phục của tôi nói vậy――
「――Để anh giải thích chooo!」
Ồ? Gì thế?
Hôm nay Akashi về cùng, hắn giơ ngón trỏ lên với cái điệu bộ khó hiểu.
「Các Cơ Kỵ Sĩ từng chiến đấu cùng Nia-chan đã dốc toàn lực làm đấyyy. Trong giới Cơ Kỵ Sĩ, Nia-chan nổi tiếng lắm đó nhaaa.」
Cơ Kỵ Sĩ?
「Mấy tên Cơ Kỵ Sĩ bị tôi đấm bay cùng với lũ Trùng ấy hả?」
「Không không. Là mấy người chiến đấu cùng ấyyy.」
Mà, sao cũng được.
「Rinokis, đi xem nhà thôi. Nếu dọn vào được thì hôm nay hoặc mai chuyển luôn.」
「Vâng.」
Thế là chúng tôi lại quay về dinh thự đó.
「Hảaa? Ở đây thêm cũng được mààà? Hay là cứ ở đây luôn đi được khônggg? Gần trường nèèè, gần mấy tiệm tiện lợi nữa nèèè.」
Akashi cứ giữ lại.
「Để các người dễ giám sát chúng tôi chứ gì? Người hầu ở đây toàn là mật thám đồng bọn của anh còn gì?」
「...」
Đừng có im lặng thế. Tưởng không bị lộ chắc.
◆
「――Chào buổi sáng.」
「…………」
「Ch... Chào, buổi sáng...」
Tôi đã đi học tại trường Cơ binh Marberia này được gần hai tháng.
Quả nhiên là tôi bỏ cuộc rồi.
Vì là trường lấy Cơ binh làm trọng tâm, nên học sinh học khoa Phổ thông rất ít.
Cái lớp này tính cả tôi cũng chỉ có năm mống, tôi cứ tưởng rồi sẽ quen thôi.
Nhưng tôi bỏ cuộc việc hòa nhập rồi.
Tôi cảm nhận được sự sợ hãi từ bốn người kia. Suốt luôn. Nhưng họ cũng chẳng có ác ý gì nên tôi quyết định không bận tâm nữa.
Mình càng cố lại gần thì họ càng sợ hãi lùi xa, đành chịu thôi.
...Chỉ là dùng một ngón tay hạ đo ván (hoặc không) mấy con Cơ binh dùng cho huấn luyện thôi mà. Sợ đến thế sao.
Trời lạnh hơn nhiều rồi. Marberia đã hoàn toàn vào đông.
Nào là tập kích đêm, nhà sập, bị bắt, đi diệt Trùng, chiếm được Công chúa, tôi thấy mình đã trải qua hai tháng khá là đặc sắc.
Cũng vui phết. Nhiều sự kiện ghê.
Vào một buổi trưa nọ.
Bạn cùng lớp đã đi xuống nhà ăn, trong lớp chỉ còn lại mình tôi.
Tôi ăn cơm hộp.
Lũ trẻ, hay đúng hơn là Mito và Karua được Rinokis dạy làm món "Cơm hộp Yêu Tiểu thư nhất", cái tên nghe xấu hổ chết đi được nhưng cũng hơi vui vui, tôi vừa ăn mấy cái sandwich chỗ thì nát chỗ thì nhão, vừa suy nghĩ về chuyện sắp tới.
Sắp tới, tên cựu Không tặc từng bảo cứ ba tháng sẽ đến xem tình hình một lần chắc sẽ tới Marberia.
Trước lúc đó, tôi phải sắp xếp lại những thông tin và yêu cầu cần chuyển về phía Artoir.
――Trước mắt có thể nói là đã kéo được Thương hội về phe mình, nên việc nhờ họ nhắn với Thương hội Sedoni "mở chi nhánh bên này đi" là chắc chắn rồi.
Vẫn phải thúc đẩy việc mở cửa đất nước thôi.
Với một Marberia khép kín như hiện tại, thì việc du nhập Ma pháp Truyền hình là bất khả thi. Thứ đó đắt đỏ lắm. Bắt nhà nước bỏ tiền ra mà phớt lờ ý dân thì quả là không thể.
Nhưng làm gì để mở cửa đất nước đây... ủa?
「――Nia Liston!」
Tiếng bước chân rầm rập vang lên, rồi hơn hai mươi học sinh tràn vào lớp học. Ồ, gì đây gì đây.
Kẻ xông thẳng đến chỗ tôi là... à, đám khoa Cơ binh. Tôi từng phá hỏng Cơ binh của vài đứa khiến chúng khóc thét.
「Ngươi đã làm gì Syl-sama hả!」
Đứng trước mặt tôi giữa vòng vây của đám khoa Cơ binh, một thanh niên có vẻ là đại diện của chúng đột nhiên hét lên như thế.
「Làm gì là làm gì? ...A, miếng giăm bông này ngon ghê.」
Miếng sandwich kẹp nhiều lớp giăm bông thái mỏng mà tôi vô tình đưa lên miệng ngon bất ngờ. Hô hô... Giăm bông sản xuất tại Marberia đây hả? Vị mặn mà lại có chút ngọt, hương vị rất phong phú. Dù mỏng nhưng vẫn cảm nhận rõ sự khẳng định "Thịt đây!". Được đấy. Đất nước này cũng khá đấy chứ. Đúng rồi, đồ ăn nước này ngon mà.
「Đừng có ăn nữa! Trả lời câu hỏi đi!」
Nói thế thì tôi biết trả lời sao.
「Syl bị làm sao à?」
Mấy đứa con gái hét lên "Kyaa" với cái gì đó.
「Sao, sao, sao dám gọi trống không như thế!? Cái đồ vô lễ này!」
Ấy chết.
Thanh niên đại diện - tên Siegeln định hất đổ "Cơm hộp Yêu Tiểu thư nhất" do lũ trẻ làm, nên tôi cầm lấy né đi.
Tốc độ cỡ đó thì làm cả trăm lần cũng không trúng đâu, nhưng lần tới mà làm thế là tôi đấm đấy. "Cơm hộp Yêu Tiểu thư nhất" dành cho tôi đấy. Kẻ nào dám phá hỏng nó thì đánh thừa sống thiếu chết vẫn chưa đủ đâu.
「Gì? Đến gây sự hả? Không cần Cơ binh tôi cũng tiếp được nhé?」
Chỉ có hai mươi mấy mống ở đây, tôi đấm bay tất cả trong vòng hai, ba giây là xong.
「Cái gì... đồ người nước ngoài mà dám...!」
「Rồi rồi người nước ngoài người nước ngoài. Xong việc rồi thì đi đi.」
「Đã xong cái gì đâu mà đi!」
Hả? ...À đúng rồi.
Nghe bảo Sylhane bị làm sao đó, nhưng chưa thấy nói gì thêm cả.
「Thế Syl bị làm sao?」
「Đã bảo là sao lại gọi trống không! Người ấy là Hoàng tộc của Vương quốc Marberia đấy! Không phải người mà một du học sinh nước ngoài quèn như ngươi được phép gọi trống không!」
「Thế à? ...Thế rồi Syl bị làm sao?」
「Ngươi không nghe ta nói gì nãy giờ hả!?」
Nghe rồi, ồn ào quá. Nghe rồi mới nói thế chứ.
「――Ồn ào gì thế?」
A, vừa nhắc Tào Tháo.
Đám khoa Cơ binh vây quanh nên không nhìn thấy, nhưng tôi nghe tiếng Sylhane. Có cả Akashi đi cùng nữa.
Lũ khoa Cơ binh dạt ra mở đường, hai người họ đi đến trước mặt tôi.
「Siegeln-dono, ồn ào chuyện gì vậy?」
「Kh-Không phải chuyện ồn ào gì đâu ạ!? ――Là con nhỏ này!」
Thanh niên――kẻ được gọi là Siegeln chỉ thẳng tay vào tôi. Cái ngón tay gì đấy. Bẻ gãy giờ.
「Tại con nhỏ này đúng không!? Chuyện Syl-sama chuyển từ khoa Cơ binh sang khoa Phổ thông ấy!」
A.
「Syl, cuối cùng cũng xong thủ tục rồi hả?」
Nếu là đầu học kỳ thì không nói, nhưng vì chuyển khoa khi đã vào học rồi nên có vẻ tốn chút thời gian.
「Ừ, cuối cùng cũng xong. Từ hôm nay tôi cũng học khoa Phổ thông giống Nia.」
Đúng như tôi ra lệnh, Sylhane dường như đã chuyển từ khoa Cơ binh sang khoa Phổ thông.
「Em cũng thếếế.」
Tiện thể cả Akashi nữa. Akashi thì tôi đâu có gọi, cứ ở khoa Cơ binh cũng được mà.
「Hôm nay tôi sẽ chuyển hành lý sang. Có phòng cho tôi đúng không?」
「Phòng thì có, nhưng mới chỉ có mỗi cái giường thôi đấy?」
「Phòng của em đâuuu? Em thích phòng không bị nắng chiều chiếu vàooo.」
「Akashi về nhà mình mà ở? Có xa lắm đâu.」
「Hả? Bị cho ra rìa? Mỗi em bị cho ra rìa?」
「――Chờ chút đããã!」
Eo ôi, gì mà ồn thế. Tự nhiên hét toáng lên.
「Sao tự nhiên lại thế, Siegeln-dono? ...Cả mọi người nữa?」
Trước mặt Sylhane đang cau mày, Siegeln dẫn đầu, ai nấy đều trưng ra bộ mặt kinh ngạc. Kiểu mặt như sắp thốt lên "Đùa à" hay "Không thể nào".
「――Tại sao ạ!?」
Sau một hồi đắn đo lựa lời, Siegeln vừa thốt lên vừa lao tới, nắm lấy hai vai của Sylhane nhỏ bé.
「Tại sao người điều khiển Cơ binh giỏi nhất trường như người lại chuyển sang cái khoa Phổ thông chứ! Tôi đã nỗ lực tinh tấn mỗi ngày với mục tiêu là người! Tôi đã nỗ lực mỗi ngày để vượt qua người! ...Đ-Để trở thành người đàn ông xứng đáng với người!」
Ủa? Tỏ tình hả? Mấy chuyện đó thì để lúc có hai người thôi chứ? Đừng có diễn trước mặt tôi lúc tôi đang ăn sandwich giăm bông được không?
「Xứng đáng với tôi? ...Ra vậy.」
Sylhane liếc nhìn tôi một cái, rồi chuyển ánh nhìn lại về phía Siegeln.
「Ví dụ nhé. Giả sử cậu định giá cho tôi, cậu sẽ trả bao nhiêu?」
「G-Giá cả... sao lại nói chuyện thất lễ như thế...!」
「Ví dụ thôi. Trả lời đi.」
「...Nếu vậy thì――Mười ức Clam! Vì người, tôi có bỏ ra mười ức cũng không tiếc!」
Nghe câu trả lời sau một thoáng do dự đó, Sylhane gỡ tay Siegeln ra.
Và rồi, cô nhìn tôi và nói.
「――Cô ấy đã định giá tôi ba trăm ức, và cuối cùng đã trả năm trăm ức đấy.」
「Hả...!?」
「Làm phiền khoa Phổ thông quá. Tất cả ra ngoài đi.」
Tuy chưa hiểu rõ tình hình lắm.
Nhưng Siegeln, kẻ đã hiểu ra mình bị từ chối và trở thành cái xác không hồn, bị đám khoa Cơ binh kéo đi.
Cơ mà, nếu không giải thích tình hình rõ ràng, tôi cảm giác bọn họ sẽ còn quay lại. Đám đó, chẳng có ai làm vẻ mặt cam tâm cả.
Mà, nói sao nhỉ.
Đối với họ, Sylhane chắc là một học sinh mang tính biểu tượng của khoa Cơ binh.
Họ nhận thức rằng cô ấy đã bị khoa Phổ thông cướp mất.
Người điều khiển giỏi nhất khoa Cơ binh, lại là Hoàng tộc danh giá.
Nhìn bộ dạng đó, có vẻ cô ấy được rất nhiều bạn học ngưỡng mộ. Cũng phải, sự chân thành của cô ấy đã lay chuyển được hành động của tôi mà. Chắc khó mà ghét được.
Nếu không có Sylhane, tôi đã làm gì đất nước này nhỉ. Chắc Libiseyl sẽ chết. Khả năng cao là thế.
「Từ hôm nay tôi và Akashi cũng thuộc khoa Phổ thông. Tuy khác khối lớp. Mong được giúp đỡ nhé, Nia.」
「Giúp đỡ nhééé.」
Vâng, mong được giúp đỡ.
「Với lại tôi là người của cậu, nên sẽ ở bên cạnh cậu nhiều nhất có thể. Cụ thể là tôi sẽ sống chung khoảng một nửa thời gian.」
「Em cũng thếếế.」
Akashi thì tôi nghĩ là không... mà thôi, cũng mong được giúp đỡ.
====================
Từ hôm nay, Sylhane sẽ ngủ lại tại dinh thự của nhà ta.
Tuy nhiên, đường đường là một thành viên hoàng tộc chưa xuất giá mà lại ngủ bên ngoài suốt thì cũng không ổn lắm, nên có vẻ cô ấy sẽ đi đi về về giữa hoàng thành và dinh thự của ta khoảng một nửa số ngày trong tuần.
Cô ấy nói rằng sẽ quay về hoàng thành một chuyến để lấy hành lý.
Nhân tiện thì việc sửa chữa, tu bổ dinh thự đã hoàn tất. Trông y hệt như trước kia. Dù nếu lại gần nhìn kỹ thì vẫn nhận ra những chỗ được vá víu.
Nghe nói toàn bộ đều do các Cơ sĩ đang tại ngũ sửa chữa. ...Họ nghĩ ta là chiến hữu hay gì sao? Cá nhân ta thì không nghĩ vậy đâu... mà thôi, nếu có duyên thì cũng nên chào hỏi một câu.
Sau khi chuẩn bị cùng bọn trẻ đón tiếp Sylhane, ta ra trước cửa dinh thự đứng đợi một mình.
Nhưng trước khi cô ấy đến, bọn họ đã tới rồi.
Là Akashi, cùng một người đàn ông lạ mặt.
"Nia-chan, giới thiệu nhé~. Đây là anh trai của em đấy~"
"Hân hạnh được gặp, tiểu thư Nia Liston. Tôi tên là Sakuma Shinobazu."
Hô.
Đứng bên cạnh một Akashi đang cười hề hề là một người đàn ông vô cảm. Tuy cùng sở hữu mái tóc đen và đôi mắt đen, nhưng ấn tượng mang lại thì hoàn toàn trái ngược.
Sakuma Shinobazu.
Dáng người không cao, mảnh khảnh, nhưng cơ bắp lại được tôi luyện rất kỹ càng. Xét về chiến lực đơn thuần thì có vẻ mạnh hơn Akashi. Mà, tất nhiên vẫn không phải đối thủ của ta.
Tuổi tác chắc tầm đôi mươi.
Hắn mặc bộ đồ quản gia phẳng phiu không một nếp nhăn hay vết bẩn, phong thái vô cùng thành thục. Ta nghĩ hắn là một quản gia đàng hoàng, nhưng chắc chắn cũng kiêm luôn vai trò mật thám.
"Tôi đến đây để giúp tiểu thư Sylhane chuyển nhà, cũng như đảm nhận vai trò hộ vệ từ nay về sau."
Hộ vệ?
Ta nhìn sang Akashi, cô ả vừa cười nhăn nhở vừa nói:
"Ở đây thiếu đàn ông quá mà~. Em nghĩ có một người đàn ông trưởng thành trong nhà cũng tốt chứ sao~. Với lại đây cũng là mệnh lệnh từ Bệ hạ nữa~, nếu Nia-chan chấp nhận thì em vui lắm á~"
Nếu không được chấp nhận thì chắc phải ngủ bờ ngủ bụi quanh đây mất thôi~. Cô ả lầm bầm một câu không biết là đùa hay thật. ...Chắc là kiểu nói đùa nhưng ý thì là thật đấy.
...
Cũng đúng.
Những lúc có ta hay Rinokis ở đây thì không sao, nhưng nếu lỡ có khoảng thời gian trống mà cả hai đều vắng mặt, ta khá lo cho bọn trẻ.
Ngoài ra, cũng có những tình huống đàn ông ra mặt đàm phán sẽ dễ dàng hơn, và nếu là mật thám thì hẳn hắn cũng am hiểu về Marberia.
Hơn nữa, vì từ nay một công chúa "hàng thật giá thật" như Sylhane sẽ ngủ lại đây, nên nếu không có hộ vệ thì cũng không ổn. Xét về mặt thể diện của phía Marberia cũng vậy. Cảm giác đó mới chính là lý do nhà vua đích thân cử hắn tới.
...Đương nhiên, chắc chắn là kiêm luôn cả việc giám sát ta rồi.
Ta không sống cuộc đời nào mà bị giám sát lại thấy phiền, nên chuyện đó không thành vấn đề.
"Thuê làm quản gia là được chứ gì?"
"Tiền lương do quốc gia chi trả, nên ngài cứ dùng tôi như người làm bao ăn ở là được ạ."
Hừm.
"Hầu nữ nhà ta hơi bị... đáng ngờ... à không, khó tính đấy nhé. Nếu không hòa hợp được thì sẽ bị sa thải, anh chấp nhận chứ?"
"Đương nhiên rồi ạ."
Cứ thế, những người sống cùng nhà đã tăng thêm Sylhane và Sakuma.
Akashi thì... tạm thời vẫn chưa được tính là người sống cùng.
Dù ta nghĩ chẳng mấy chốc cô ả sẽ dầm dề ở đây thôi.
Một ngày sau khi Sylhane chuyển đến và tổ chức tiệc chào mừng nho nhỏ.
"...Hô?"
Sáng sớm tinh mơ khi trời còn tối đen, ta bước ra sân để tập buổi sáng thì đã thấy có vị khách đến trước.
Là Sylhane.
Cô ấy đang nhẹ nhàng vung cây thương dài có phần không cân xứng với cơ thể nhỏ bé kia. Từ đâm, gạt cho đến bước chân dấn tới, tất cả đều khá sắc bén.
Khá mạnh đấy. Không phải với tư cách Cơ sĩ, mà là mạnh với tư cách một võ nhân.
Có lẽ những kỹ năng thực chiến thế này cũng sẽ có ích khi lái Cơ binh. Dù ta không biết là có ích kiểu gì.
"Nia cũng tập sao?"
Cô ấy hỏi mà không hề ngoái đầu lại.
"Ừ."
Ta cũng bắt đầu đi quyền ở một vị trí cách đó một chút.
Được một lúc thì Rinokis cũng tới và bắt đầu buổi tu hành.
Từ khi đến Marberia ta vẫn duy trì việc tu hành.
Hồi còn ở ký túc xá học viện tại Artoir thì phải tập trong nhà, so với lúc đó thì môi trường ở đây dễ chịu hơn nhiều. Không cần phải để ý ánh mắt người khác.
Đáng lẽ ở đây ta phải giúp Rinokis tiến bộ vượt bậc mới đúng, nhưng ngặt nỗi động lực của đương sự thì... Đệ tử mà dậy muộn hơn cả sư phụ là thế nào. Thế này thì tuyệt đối không có chút tôn trọng nào rồi.
"...A, chào buổi sáng ạ."
Mito cũng đã dậy.
Con bé không phải dậy để tu hành, mà là để chuẩn bị nước tắm buổi sáng cho ta. Chào hỏi qua loa xong, con bé múc nước từ giếng và vận chuyển đi.
...Hả?
"...Có chuyện gì vậy ạ? Tiểu thư."
Rinokis đang đấu tập theo bài bản cũng nhận ra sự xao nhãng của ta. Khá đấy. Vừa rồi ta còn chưa hề liếc mắt nhìn cơ mà.
"Mito bị như thế từ bao giờ?"
Ta giải trừ thế thủ, nhìn theo cô bé nhỏ nhắn đang đi về phía dinh thự.
"Hả? ...Ơ kìa!? Từ bao giờ thế!?"
Này. Rinokis cũng không nhận ra sao.
"...Này, Nia."
Vì Rinokis hét to quá nên Sylhane ở gần đó cũng nhìn theo.
"Cô bé đó... ừm, .........nói sao nhỉ... có phải là đồng loại với cô không?"
À, đúng rồi nhỉ. May quá.
"Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ trẻ con ở Marberia đứa nào cũng làm được như thế. Nhưng không phải đâu nhỉ?"
Ngay cả dưới góc nhìn của Sylhane, dáng vẻ của Mito cũng là bất thường.
"Theo tôi thấy thì cô cũng bất thường lắm đấy."
"Ái chà. Syl cũng nhỏ xíu mà vung vẩy cây thương to đùng thế kia còn gì."
"Thế này chứ tôi mười sáu tuổi rồi đấy."
Ta thì chắc tuổi tinh thần cũng vượt quá một trăm rồi cơ. ...Cơ mà nói ra thì được gì chứ.
Nhưng mà, đúng thật.
Nhìn phản ứng của Sylhane thì đâu phải cứ trẻ con Marberia là làm được như thế. Đúng rồi, làm gì có chuyện đó. Cái đó là phi tự nhiên.
Hình ảnh Mito trong ký ức của ta là dáng vẻ liêu xiêu vừa đi vừa nghỉ khi bê cái xô nhỏ đựng nước.
Nhưng bây giờ... con bé đang bê một cái chậu lớn cỡ bằng chính cơ thể mình, bước đi phăm phăm nhẹ nhàng.
Tất nhiên là nước bên trong đầy ắp rồi. Bê chậu rỗng thì có tác dụng gì đâu.
Đi với tốc độ đó mà không làm sóng nước ra ngoài, thì buộc phải nói là con bé sở hữu khả năng giữ thăng bằng tuyệt vời. Hay đúng hơn là... cái khối lượng đó còn nặng hơn trọng lượng cơ thể con bé ấy chứ?
Không hề nhận ra chúng ta đang nhìn, Mito khuất bóng vào trong dinh thự.
"...Tiểu thư, đó chẳng phải là 'Khí' sao...?"
Nghe Rinokis thì thầm bên tai, ta muốn phủ nhận... nhưng không thể.
Không, chắc chắn không sai được.
Với cơ thể và lượng cơ bắp của Mito, không thể nào nâng được khối lượng đó. Lớn đến mức ấy thì riêng sức nặng của cái chậu thôi đã vất vả rồi.
Vậy thì câu trả lời chỉ có một.
Là một, nhưng mà...
Lạ thật.
"Khí" không phải là thứ đơn giản để một đứa trẻ có thể học được. Đó là kỹ thuật nằm ở phía bên kia bức tường mà các võ nhân phải tôi luyện đến cực hạn mới chạm tới được. Mà vốn dĩ ta cũng đâu có dạy con bé.
Từ anh trai ta, cho đến Mito, trẻ con thời đại này có gì đó khác biệt sao? Hay vì là trẻ con nên tiếp thu nhanh?
...
Mà thôi kệ đi.
Mito từng nói cơ thể yếu ớt nay đã có thể vận động khỏe mạnh. Vậy thì tốt chứ sao. Chẳng việc gì phải bới lông tìm vết.
"Con bé cần một công việc mới rồi đấy."
Thời gian đầu, có vẻ chỉ riêng việc đi múc nước thôi đã hết cả ngày.
Nhưng với tình hình kia, thì việc đó giờ chỉ là chuyện nhỏ như ăn kẹo.
"Em nghĩ vấn đề đáng quan tâm không phải ở chỗ đó..."
Không, quan trọng hơn là.
"Syl. Tiện đây cũng là cơ hội tốt, tôi nói luôn nhé."
"Hửm?"
Ta đã nghĩ sớm muộn gì cũng phải nói.
Nhìn cô ấy luyện tập sáng nay, ta đánh giá là đã ổn rồi. Đặc biệt là cái nết dậy sớm hơn cả ta, chứng tỏ tính cách không ngại gian khổ khi tu hành. Là kiểu võ nhân giống Gandolf.
...Lần đầu gặp cô ấy, ta đã nhìn ra cô ấy cũng khá mạnh.
Và nhìn đường thương sáng nay, ta càng thêm chắc chắn.
Cô ấy chắc chắn có thể học được "Khí".
Ta cũng từng nghĩ đến khả năng mọi chuyện sẽ diễn biến theo hướng này.
"Tôi sẽ cho cô biết lý do tôi cướp Cơ binh khỏi tay cô."
"...Có lý do sao?"
Sao lại làm cái mặt ngạc nhiên thế kia.
"Tôi đâu có xấu tính đến mức bắt cô chuyển từ khoa Cơ binh sang khoa Phổ thông chỉ vì muốn trêu ngươi đâu chứ?"
"V-Vậy sao... Tôi cứ đinh ninh là thế..."
Cái gì cơ. Thật tổn thương.
"Đừng có nói ngốc nghếch thế. Tôi không làm mấy trò hạ đẳng như cướp đi ước mơ của người trẻ chỉ vì nửa phần đùa cợt đâu.
Thậm chí khi tôi rời khỏi Marberia, tôi sẽ trả cô lại cho nhà vua, lúc đó muốn lái thì cứ việc lái. Tôi chỉ muốn cô chịu đựng theo ý tôi cho đến lúc đó thôi.
Tôi ghét Cơ binh, nhưng tôi không ép cô phải ghét Cơ binh theo tôi. Thích thì cứ việc thích."
"..."
Có vẻ thực sự bất ngờ, Sylhane không nói nên lời, cũng chẳng buồn che giấu vẻ mặt kinh ngạc.
Ta muốn hỏi cho ra lẽ xem rốt cuộc cô nghĩ ta là người thế nào... mà thôi, đừng hỏi mấy câu vô duyên. Ta không muốn bị tổn thương.
"Vậy, cô chuyển tôi sang khoa khác để làm gì? Cô định bắt tôi làm gì?"
Ừm.
"Tôi muốn cô trở nên mạnh hơn cả Cơ binh."
...Để chấm dứt sự sùng bái Cơ binh của đất nước này.
Nếu muốn mở cửa đất nước, ta nghĩ vẫn nên bắt đầu từ việc giải phóng khỏi Cơ binh.
Marberia đang dựa dẫm quá nhiều vào Cơ binh.
Thế giới này rộng lớn lắm.
Ta muốn cho đất nước này biết rằng trên thế giới còn có những tồn tại mạnh hơn cả Cơ binh.
Và người chứng minh điều đó, chính là công chúa của Marberia.
Như một biểu tượng của sự cải cách, ta muốn Sylhane đi tiên phong.
Mở cửa đất nước, du nhập Ma pháp Truyền hình, rồi ta sẽ rời khỏi đất nước này.
Sau đó thì Sylhane muốn làm gì thì làm. Muốn lái Cơ binh thì cứ lái.
"Kh-Không lẽ nào... Tôi, cái tôi này, có thể dùng một ngón tay đánh bại Cơ binh giống như cô sao!?"
"Cái đó còn tùy thuộc vào nỗ lực của cô, tôi chỉ rèn giũa thôi."
...Ta cũng từng nghĩ đến khả năng diễn biến thế này.
Nếu không, cách đối đãi với Sylhane chắc đã khác.
"Sao nào? Làm không?"
"...Làm! Tôi muốn trở nên mạnh mẽ! Tôi sẽ trở nên mạnh mẽ và trở thành Cơ sĩ bảo vệ đất nước này!"
Ừm.
Mà, mục tiêu là gì thì tùy cô, có động lực là tốt rồi. Chứ đại đệ tử nhà ta có vẻ không có hứng thú lắm đâu.
Cứ thế, Sylhane trở thành đệ tử của ta.
Mạnh lên được đến đâu, là tùy thuộc vào cô ấy.
Đêm đến, ta ghé qua phòng Mito như thường lệ.
Khi hỏi về chuyện cái chậu nước sáng nay, Mito trả lời đầy ngại ngùng.
"D-Dạ thì... Em chỉ cố gắng ý thức xem có thể tự làm cái việc mà Nia-sama hay làm cho em không thôi ạ... thế là tự nhiên em thấy có sức lực..."
A, vậy thì không sai rồi.
Mito quả nhiên đã sử dụng "Khí".
...Việc tuần hoàn "Khí" để thúc đẩy hiệu quả tự thanh lọc là thói quen hàng ngày ta đã làm từ lúc mới gặp nhau.
Mito leo lên giường.
Ta ngồi bên cạnh, chạm vào tay con bé, vận chuyển "Khí" giúp nó.
Người bệnh thường có sự tuần hoàn "Khí" rất kém.
Ta chỉ đang sửa lại điều đó từng chút một mà không gây quá sức.
Về lý thuyết thì cũng giống như việc ta từng khuất phục căn bệnh ăn mòn cơ thể Nia Liston này ngày xưa. Chỉ khác là do yếu tố bên ngoài là ta thực hiện, chứ không phải đương sự.
Vì người thường đâu có thao túng được "Khí".
"Sắp tốt nghiệp rồi nhỉ."
Gần đây ta có suy nghĩ này.
Rằng Mito chắc không cần thói quen này nữa đâu.
"Em đã có thể tự làm được rồi đúng không?"
"...V-Vâng. Nhưng mà..."
Hửm?
"Khi nghĩ đến việc khoảng thời gian được ở bên Nia-sama thế này sắp hết, em thấy hơi buồn ạ..."
Gì thế này. Đáng yêu quá vậy. Muốn gì nào? Tiền tiêu vặt hả? Ta cho tiền tiêu vặt nhé.
"Sống cùng nhà rồi nên không sao đâu. Nào, ngủ đi."
Ta cố nén ham muốn cho tiền tiêu vặt (vì sẽ bị Rinokis mắng), dỗ Mito ngủ rồi ra khỏi phòng.
...Hừm.
Đã thế này thì chắc nên dạy "Khí" cho Mito một cách bài bản.
Nhưng mà, sớm quá.
Ở cái tuổi còn chưa lên mười, huấn luyện "Khí" quả thực là quá sớm.
Nhưng nếu nói là đã nắm được bí quyết, thì đó đúng là thiên phú. Để tài năng đó mai một thì không phải là ý muốn của một võ đấu gia.
Không, mà khoan đã.
Mito có muốn trở nên mạnh mẽ không?
Việc Mito tự vận hành "Khí", chẳng phải chỉ để khắc phục cơ thể yếu ớt thôi sao. Vậy thì đâu cần "Khí" cao siêu hơn nữa.
...Khó quyết định thật. Để suy nghĩ thêm chút đã.
Việc tu hành của đệ tử Sylhane đã bắt đầu.
Vốn dĩ cô ấy đã rèn luyện như một võ nhân, nên dù nhỏ con nhưng độ hoàn thiện của cơ thể gốc rất cao.
Đà này thì chẳng mấy chốc sẽ dùng được "Khí" thôi.
...Nhưng mà, chuyện đó tính sau.
"Hả? Dự án?"
"Đúng vậyyy."
Trên bàn ăn sáng.
Akashi ngồi xen lẫn giữa ta, bọn trẻ và Sylhane. Mà chuyện cô ả ở đây từ lúc nào thì giờ cũng chẳng quan trọng nữa.
Ta nghe được một chuyện khá đáng quan tâm từ Akashi.
"Thì Nia-chan có nói mà? Rằng ở Marberia có thứ gì có thể quay phim được không ấy."
...
À, có nói.
"Đúng là có chuyện đó."
Cũng khá lâu rồi, nội dung cuộc trò chuyện ta chỉ nhớ mang máng.
Ta chỉ nhớ rất rõ việc Akashi đùa nhạt nhẽo bảo ta kết hôn đi khiến Rinokis khó ở.
Đúng đúng, hình như là ngay trước cái đêm bị tập kích. Quên béng mất.
"Thế thì sao? Có cái gì à?"
Sắp tới sẽ có chuyến hàng định kỳ đến xem tình hình của ta.
Nếu có thứ gì thú vị, ta muốn gửi thông tin về Artoir trước.
"Vẫn chưa thành hình đâu nhé, nhưng tôi từng nghĩ xem có thể dùng nguồn động lực của Cơ binh cho việc khác được không ấy mà."
Theo lời Akashi, vốn dĩ cô ả có thể vận hành Cơ binh nhưng lại không có đủ ma lực để điều khiển trong thời gian dài.
Chính vì thế, cô ả luôn suy nghĩ xem liệu có thể sử dụng động lực và cơ cấu của Cơ binh cho mục đích khác, để có được sức chiến đấu mà không tốn quá nhiều ma lực hay không.
"Và thứ tôi nghĩ ra là cỗ xe ngựa không cần ngựa. Nói đơn giản là dùng nguồn động lực của Cơ binh để làm quay bánh xe."
Hô. Xe ngựa không cần ngựa sao.
"Nhưng cái đó thì đã có thứ thay thế rồi còn gì? Như Đơn thuyền chẳng hạn."
Vốn dĩ xe ngựa chịu ảnh hưởng trực tiếp từ sự lồi lõm của mặt đất, nên khi đi ở những nơi chưa được lát đường thì cảm giác ngồi rất tệ. Chăm sóc ngựa cũng vất vả nữa.
Và sự rung lắc từ những chỗ lồi lõm đó là ảnh hưởng mà bánh xe phải chịu. Gọi là sát thương cũng được. Người rung thì hàng hóa cũng rung. Không hiếm trường hợp đồ thủy tinh bị hỏng.
Dùng động lực để làm quay bánh xe ư.
Ở thời đại đã có Đơn thuyền thế này, liệu có cần phải tìm tòi con đường đó không... A, phải rồi!
"Nó sẽ trở thành động lực thay thế cho sức gió và sức nước hả!?"
Xay bột hay gì đó, ở quê người ta hay tận dụng sức gió và nước để đưa vào đời sống. Ta không rõ chi tiết, nhưng ý là dùng làm nguồn năng lượng kiểu đó hả.
"Hả!? ...A, đúng đúng! Cũng có cái đó nữa!"
Hửm? Có vẻ sai rồi.
"Không phải thế, là phương tiện đi lại ấy! Xe ngựa chạy không cần ngựa!"
"Không, thế thì dùng Đơn thuyền là được mà?"
Bánh xe gặp đường xóc thì chán lắm. Đau lưng lắm. Mà Marberia được lát đá chỉn chu nên cảm giác ngồi cũng khá tốt, nhưng mà...
"Chậc chậc chậc. Nia-chan quên mất một điều quan trọng rồi nhé~"
Tự nhiên lắc ngón tay với ta. Ta chưa bao giờ quên việc Akashi là một kẻ gây ức chế vừa phải đâu nhé. Vì cô ả thường xuyên cho ta xác nhận lại điều đó mà. Cười cái gì mà cười.
"Tốc độ đấy, tốc độ! Cơ binh thì đương nhiên rồi, nhưng đây là phương tiện đi lại nhanh hơn, nhẹ hơn và tiêu tốn ít ma lực hơn cả Đơn thuyền! Thấy sao!?"
...Hỏi thấy sao thì ta cũng chịu.
"Có một loại Đơn thuyền dùng trong thi đấu Wing Road ấy, loại đó cực nhanh luôn."
"Không cần bay!"
Ồ, sao tự nhiên to tiếng thế.
"Con người ấy mà, cứ bò sát mặt đất mà sống là được rồi! Không cần phải cố bay lên làm gì!"
Gì mà ngang ngược thế...
...
Nhưng mà, ta cũng hơi có hứng thú. Quả thực tàu bay hay Đơn thuyền, rõ là cục kim loại mà lại bay trên trời thì cũng kỳ cục thật.
Nói đi cũng phải nói lại, ta thuộc tuýp người thích đặt chân xuống đất mà đi. Ta nghĩ Đơn thuyền cũng được, nhưng cũng không nghĩ là không cần các phương tiện khác.
"Nếu đã nói đến thế thì cứ thử xem sao?"
Xe ngựa chạy không cần ngựa à.
Thú thật là ta không kỳ vọng lắm...
Tuy nhiên, thế giới này đâu biết được cái gì sẽ trở thành dự án ăn khách. Ngay cả trong Ma pháp Truyền hình, cũng có những diễn viên trông mờ ám lại trở thành người nổi tiếng một cách bí ẩn. Đó đúng là hiện tượng bí ẩn thật sự.
Đằng nào cũng chẳng có việc gì ưu tiên, cứ thử xem sao.
Nếu làm ra được cái gì đó, thì cũng có thể thành tư liệu cho Ma pháp Truyền hình.
Ý tưởng này đơm hoa kết trái là chuyện của một tương lai xa hơn một chút.
Nhẹ hơn Đơn thuyền, tiết kiệm ma thạch, quản lý, điều chỉnh hay thao tác đều dễ dàng, không cần nhiều ma lực nhưng tốc độ lại nhanh kinh khủng.
Hơn hết là rẻ hơn Đơn thuyền.
Dễ tiếp cận hơn Wing Road, nhưng cũng đòi hỏi sự tỉ mỉ không kém — một văn hóa không hề thua kém Wing Road.
Đó là sự ra đời của xe cơ động hai bánh "Cơ mã" sau này.
1 Bình luận