Tập 10

Chương 4: Màn chà đạp phiền phức

Chương 4: Màn chà đạp phiền phức

"Đây là mệnh lệnh! Cho qua!"

Ồ.

Bị đưa vào phòng thẩm vấn chưa được bao lâu.

Một giọng nói quen thuộc, phô trương vẻ uy nghiêm hiếm thấy, đang tiến lại gần phòng thẩm vấn này.

"Mệnh lệnh đấy! Mở ra! Mà thôi tự tôi mở! Đưa chìa khóa đây!"

Cánh cửa duy nhất đang bị khóa được mở cái "cạch" từ bên ngoài... và một thiếu nữ bước vào.

Là Akashi.

Không hiểu sao đêm hôm khuya khoắt thế này cô ta lại mặc đồng phục trường Cơ binh.

Và rồi, nụ cười cợt nhả thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, cứng rắn. Gương mặt nghiêm túc đến mức như một người khác. Ngược lại trông càng đáng ngờ.

"Các người đang làm cái gì vậy!"

"A, cô là hộ vệ của công chúa Syl..."

"Tôi biết tình hình rồi! Thả Nia Liston ra ngay! Nhanh lên!"

Ừm, ra là vậy.

Chắc cô ta đã đoán được tình hình rồi. Nhiều thứ lắm.

"Akashi."

"Nia-chan xin lỗi, tôi sẽ ngay lập tức..."

"Muộn rồi. Thế nên đừng thuyết phục vô ích nữa, về đi."

"...!"

Sắc mặt cô ta thay đổi.

Bối rối và nôn nóng.

"Nia-chan! Làm ơn, tha lỗi cho họ đi!"

Akashi nắm lấy hai vai tôi như van nài, khẩn khoản cầu xin, tôi mỉm cười với cô ta.

"Tôi đã tha thứ rồi mà? Bao nhiêu lần rồi. Hết lần này đến lần khác.

Thế nhưng Marberia đâu có dừng lại. Tôi nghĩ đã đến lúc tôi được phép tức giận rồi chứ."

"Sẽ không có chuyện như thế này lần thứ hai đâu!"

"Cô không có lỗi. Tôi cũng không định trách cô. Tất nhiên cả Công chúa Sylhane nữa.

Chỉ là cách ứng xử của đất nước này quá tệ thôi.

Vì thế, tôi sẽ đặc biệt cho cô một lời khuyên."

"Lời khuyên...?"

"Nếu có việc muốn nhờ vả tôi, hãy nhờ vả một cách thành thật. Đừng có sai lầm mà chọc giận tôi thêm nữa."

Tôi vỗ vỗ vào tay cô ta, cô ta liền buông đôi vai tôi ra.

"Sắp tới, sẽ có chuyện gì sao? Chuyện cần phải nhờ vả ấy..."

"Cô giỏi điều tra mà? Tôi sẽ không nương tay nữa đâu."

"......"

Akashi giữ vẻ mặt nghiêm trọng không hợp với mình chút nào, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó... rồi cúi chào một cái và rời khỏi phòng thẩm vấn. Trông đáng ngờ thật đấy. Thà cứ giữ cái mặt cười hề hề mọi khi còn đáng tin hơn... à không, cũng chẳng phải. Cái mặt đó cũng đáng ngờ nốt.

...Đối với Rinokis, có khi lời khuyên vừa rồi còn bị coi là "quá hiền" ấy chứ.

Nhưng biết sao được.

Tôi không thể quá phũ phàng với những kẻ thực sự lo lắng cho đất nước.

Cuộc thẩm vấn tiếp tục, nhưng chẳng có gì đáng để nói cả.

Heden liên tục hỏi về dòng tiền và Vương quốc Artoir, nhưng tôi cứ trả lời lấp liếm cho qua chuyện.

"...Nhìn cái gì?"

"Không có gì? Tôi chỉ nghĩ những lúc thế này vai đe dọa nên hành động mới phải chứ. Xin lỗi xong cái là ngoan ngoãn hẳn."

"Nhà ngươi..."

Gã Hiến binh trẻ suýt bị bẻ gãy tay, từ lúc xin lỗi đến giờ ngoan ngoãn hẳn. Đến mức không biết hắn ở đây làm gì.

Mà, thỉnh thoảng tôi cũng trêu chọc hắn chút. Im lặng quá thì khó ở lắm, ngược lại ấy chứ.

"Ngươi có quan hệ gì với Akashi? Tại sao cô ta lại đến đây?"

Ồ, câu hỏi đổi hướng rồi.

Heden theo cách của hắn, chắc đã suy nghĩ và phỏng đoán về việc Akashi vừa đến đây.

"Vì Công chúa Sylhane đang chú ý đến tôi chứ sao. Vụ bắt giữ bất hợp pháp này chắc cũng đến tai cô ấy rồi nhỉ? Biết đâu cô ấy lại xông vào đây đánh nhau cũng nên."

"Làm gì có chuyện đó. Giả sử có đến, thì đây cũng không phải bắt giữ bất hợp pháp."

"Thế à? Ông nói thế thì chắc là thế rồi. Được thế thì tốt quá nhỉ.

...Nhưng chắc ông cũng bắt đầu nghĩ rồi chứ? Rằng cứ thế này thì sẽ có chuyện không hay. Rằng hiện tại ông đang làm một việc cực kỳ tồi tệ."

"......"

Heden trừng mắt nhìn tôi không nói lời nào. Có vẻ trúng tim đen rồi.

"Muộn rồi."

Thế nên, tôi nói lại với Heden câu đã nói với Akashi.

"Giờ có thả ra tôi cũng không tha thứ đâu, và tôi cũng sẽ không coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi đã chịu đựng đủ rồi.

Thay vì làm mấy trò này, sao không lo đi tiêu hủy bằng chứng sai phạm đi? A, chắc không kịp nữa rồi nhỉ? Akashi đã nhìn rõ mặt ông rồi mà?"

Nào nào, xem tiếp theo sẽ thế nào đây.

Tôi cũng phải suy nghĩ về các yêu cầu của mình thôi.

"Này, này nhóc! Này!"

Hửm?

Tôi bị chuyển từ phòng thẩm vấn xuống phòng giam dưới tầng hầm, gã Hiến binh trẻ dẫn tôi xuống.

Dọc hành lang là những dãy song sắt.

Đây là nơi tạm giam những tội phạm chưa định án hoặc nghi phạm. Nhà tù thì ở chỗ khác.

Tuy tối tăm không nhìn rõ, nhưng tôi cảm nhận rõ hơi người. Các phòng giam có vẻ khá đông.

"Này nhóc! Này!"

Có vẻ từ đằng kia nhìn thấy tôi, từ một trong những song sắt dọc lối đi, một cánh tay vạm vỡ thò ra, vẫy vẫy về phía này liên tục.

"Im lặng!"

Gã Hiến binh trẻ quát lên, cánh tay liền thụt vào. ...Cái gì thế? Ai vậy?

Đẩy tôi vào phòng giam xong không nói lời nào, gã Hiến binh trẻ vội vã bỏ đi. Có vẻ hắn chẳng muốn nói chuyện với tôi nữa. Chắc trêu hơi quá đà rồi.

Mà nói đi cũng phải nói lại.

Tôi định nói đùa thôi, thế mà sau đó bị chuyển xuống phòng giam ngay.

Biết đâu giờ này Heden đang thực sự đi tiêu hủy bằng chứng sai phạm cũng nên. Mong là kịp ha.

"Này! Này nhóc! Nia Liston! Tao đây, tao đây!"

A, giọng nói lúc nãy.

"Ai?"

Ở cái chốn này mà cũng có người quen sao... à, có khi có thật. Đám đàn ông tôi từng giam lỏng ở dinh thự, giờ có ở đây cũng chẳng lạ.

"Tao đây! Gendai 'Vua ẩu đả' đây! Gendai bị mày đấm một phát gục luôn đây!"

À, là gã đó sao.

Tên với mặt thì tôi không nhớ, nhưng cái danh xưng Vua ẩu đả thì nghe quen quen.

"Chưa từng thua trong các vụ ẩu đả?"

"Đúng, chính là tao!"

Ra là hắn. Gặp người quen ở chốn này, đúng là có duyên thật.

"May quá! Tao đang định ra tù sẽ đi tìm mày! Nia Liston, cho tao làm thuộc hạ đi!"

Hả? Thuộc hạ?

"Hoặc nhận tao làm đệ tử cũng được! Tao muốn gọi mày là đại tỷ!"

Hả. Đại tỷ.

"Tôi ít tuổi hơn đấy."

Mới lên mười hôm trước thôi.

"Tuổi tác không quan trọng! Quan trọng là mày mạnh hơn tao! Mà lại còn mạnh áp đảo nữa! Không phải chênh lệch trong gang tấc hay một chút, mà là áp đảo!"

Lúc đó, từ phòng giam khác có tiếng ai đó phì cười.

"Nãy giờ ồn ào quá đấy thằng ngu! Mày nói cái quái gì với một con nhóc thế hả!"

Tôi cũng nghĩ vậy. Bị cười là phải.

Chỉ những kẻ biết tôi là ai mới không cười nổi thôi.

Quả nhiên trong vài phòng giam cũng có đám đàn ông từng bị tôi giam lỏng. Bọn chúng không cười. Hay đúng hơn là có vẻ đang sợ tôi.

Lạ nhỉ. Ngoài việc giam lỏng ra thì tôi đối xử cũng tử tế mà.

A, có khi có cả bọn tham gia vụ tập kích hôm qua nữa. Thế thì hiểu sao chúng sợ rồi.

"Muốn nói gì thì nói. Cứ cười thoải mái đi. Nhóc con hay đàn bà gì tao không quan tâm, tao đã tìm thấy chủ nhân rồi. Chỉ tình cờ chủ nhân là một con nhóc thôi."

...

Có vẻ tôi bị một gã kỳ quặc để mắt tới lúc nào không hay. Chủ nhân cái gì chứ.

Bị chuyển xuống phòng giam được bao lâu rồi nhỉ.

Có thể khá nhanh, cũng có thể khá lâu.

Tóm lại, khi trời vẫn còn tối, họ đã đến.

"Nia Liston."

Là Akashi và Sylhane.

Lần này cô ta dẫn cả chủ nhân đến.

"Chào buổi tối, Công chúa Sylhane. Nhưng đây không phải là nơi cô nên đến đâu."

Tôi đang nằm trên chiếc giường đá cứng ngắc liền ngồi dậy, đối diện với cô ấy qua song sắt.

Tiện thể thì tôi đã bảo gã Vua ẩu đả "Im lặng mà ngủ đi", hắn liền im bặt. Có vẻ đã chuẩn bị sẵn tâm thế của thuộc hạ hay đệ tử rồi. Thật bất an.

Nhưng chuyện đó để sau.

"Nia Liston. Tôi có việc muốn nhờ."

Rồi Sylhane và Akashi quỳ gối xuống sàn.

"Xin cô. Hãy cho chúng tôi mượn sức mạnh. Tôi xin cô đấy."

Và rồi, họ cúi đầu thật sâu.

...

"Người tôi muốn phải làm điều đó không phải là cô."

Rắc.

Tôi nắm lấy song sắt, kim loại rên rỉ.

Tôi bẻ cong một thanh tạo khoảng trống lớn rồi chui ra ngoài.

"Nhưng nếu yêu cầu của tôi được thông qua thì cũng không sao."

Tôi quỳ xuống trước mặt Sylhane, đỡ phần thân trên của cô ấy dậy khi cô ấy vẫn đang cúi đầu.

Nhìn vào đôi mắt có chút ngỡ ngàng của cô ấy khi thấy tôi ra khỏi ngục, tôi nói.

"Năm mươi tỷ Clam."

"...Hả?"

"Tôi yêu cầu năm mươi tỷ Clam làm phí bồi thường cho những chuyện vừa qua và phí ủy thác cho việc nhờ vả. Chỉ có tăng thêm chứ không có bớt đi đâu."

"Năm...!"

Tôi quay lưng lại với Sylhane và Akashi đang cứng họng, rồi quay trở lại phòng giam. Tôi cũng bẻ song sắt thẳng lại như cũ. ...Hửm? Hơi méo tí nhỉ? Mà thôi kệ.

"Hãy về bàn bạc với cha cô xem có trả nổi không.

Tôi nhắc lại lần nữa, chỉ có tăng thêm chứ không có giảm đâu đấy."

Đợi trước đồn Hiến binh một lúc.

Sylhane và Akashi vừa được tiễn đi lúc nãy đã quay lại.

Đệ nhất Hoàng tử Libiseyl, Đệ tam Công chúa Clanol, Phó đội trưởng Ma Khuyển Cơ Kỵ Sĩ Đoàn Ilg Stone.

Cùng với Đệ tứ Công chúa Sylhane và hộ vệ Akashi, năm người họ lại chạm mặt nhau.

Một đội hình không nên tụ tập bừa bãi ở chỗ này chút nào.

"...Thế nào rồi?"

Chẳng cần hỏi cũng biết.

Gương mặt trầm xuống của Sylhane.

Dù trong đêm khuya ít đèn đuốc cũng có thể nhận ra biểu cảm đó, đủ để đoán được cô ấy không nhận được câu trả lời tốt đẹp.

Tuy nhiên, Libiseyl vẫn không thể không hỏi.

"Phí bồi thường và phí ủy thác là năm mươi tỷ Clam, cô ấy bảo vậy."

Nghe giọng nói như vắt ra từ cổ họng của cô em gái, Libiseyl kinh ngạc mở to mắt.

Vớ vẩn. Số tiền lớn như thế không thể nào chấp nhận được.

"Cái gì thế. Nó đang thách giá đấy à?"

Clanol lộ rõ vẻ tức giận, nhưng...

"Là thật đấy ạ."

Akashi với gương mặt vô cảm như mặt nạ, nói bằng giọng sắc lạnh như dao cạo.

"Nia-chan thực sự nổi giận rồi. Xin lỗi cũng không ăn thua.

Hoàng tử Libiseyl, ngài không đi là đúng đấy. Lần này mà làm căng nữa là coi như xong hẳn luôn."

Akashi, người nghe tin Nia Liston bị bắt đã vội vã chạy đến, nghĩ rằng như thế vẫn chưa phải là cô bé thực sự nổi giận.

Nhưng cô cũng nghĩ rằng, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng.

Lần này mà hỏng chuyện, thì không biết sẽ ra sao.

Nỗi lo lắng và bất an đó, sau khi nghe tin báo từ pháo đài gửi về, đã biến thành một dự cảm cực kỳ tồi tệ.

"Xong hẳn, là... cái gì?"

"Ai biết? Nhưng tôi nghĩ là thứ mà nếu kết thúc thì sẽ rất rắc rối đấy."

Clanol thực sự chẳng hiểu cái gì cả.

Rằng chuyện gì đang xảy ra ở Marberia lúc này.

Và Nia Liston là con át chủ bài thay đổi mọi tình thế, nhưng ngược lại, cũng có thể trở thành kẻ thù tồi tệ nhất trong lịch sử Marberia.

"Chỉ một con bé đó thôi sao? Kết thúc cái gì chứ?"

"Công chúa Clanol."

Ilg, người vừa trở về từ pháo đài phía Đông và mang theo báo cáo kinh hoàng, làm vẻ mặt nghi hoặc.

"Chỉ một mình đứa trẻ đó đã tiêu diệt hơn một ngàn con Kiến trong nháy mắt. Tôi đã tận mắt chứng kiến, không thể nhầm được.

Hơn nữa con bé đó còn là đệ tử của cô hầu gái đi cùng... Sự thật không thể chối cãi là có hai người nước ngoài sở hữu sức mạnh tương đương ít nhất một ngàn con Kiến."

"Thế nên chuyện đó... Không có Cơ binh thì làm sao làm được chuyện đó chứ!"

Clanol cũng là một Cơ Kỵ Sĩ, từng lái Cơ binh chiến đấu với Trùng.

Cô ta biết rõ Kiến mạnh thế nào, Trùng phiền phức ra sao.

Chính vì thế, lời nói đó mới có sức nặng.

Tuy nhiên, sự thật vẫn là sự thật.

Hiểu là không muốn tin, nhưng nó là sự thật.

"Không phải nói dối đâu. Bằng chứng là họ đã mang về hơn một ngàn viên ma thạch. Cô cũng thấy rồi mà. Tin hay không là chuyện khác, nhưng đó là bằng chứng cho thấy hơn một ngàn con Kiến đã bị giết.

Mà nói đi cũng phải nói lại."

Ilg vẫn giữ vẻ mặt nghi hoặc, khoanh tay.

"Rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao con bé đó lại ở trong phòng giam? Công chúa Sylhane và Akashi đã xin lỗi, rốt cuộc là vì lý do gì? Năm mươi tỷ Clam là chuyện gì?"

Không ai trả lời câu hỏi rất hợp lý đó.

Ilg quay về để báo cáo vụ việc kinh hoàng ban trưa.

Để báo cáo và đề xuất chiến dịch quét sạch Kiến cần thực hiện ngay lập tức. Phó đội trưởng đích thân về đây để đảm bảo chiến dịch được thực hiện. Cũng là để truyền đạt đầy đủ mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Thảo phạt Trùng là nguyện vọng bao đời nay của Marberia.

Anh ta nghĩ chắc chắn Đội trưởng Libiseyl cũng sẽ hứng thú.

Và nếu được, lúc đó muốn nhờ cô hầu gái và đứa trẻ đệ tử có sức mạnh khủng khiếp kia đi cùng. Đứa trẻ là đệ tử của cô hầu, nên nếu cô hầu ra mặt thì quá hoàn hảo.

Nhưng chỉ đứa trẻ thôi cũng được. Chỉ mình con bé đó thôi cũng đủ là chiến lực rồi. Lúc này thì quan tâm gì chuyện người nước ngoài hay không, phải chọn thực lợi chứ.

Thế mà, khi báo cáo với Libiseyl, xung quanh lại nhốn nháo một cách kỳ lạ.

Và rồi, cùng với Clanol có mặt tại buổi báo cáo, và Đệ tứ Công chúa Sylhane có vẻ chẳng liên quan gì, họ đã đến đây.

Rốt cuộc tại sao thì vẫn chưa hiểu.

Vì chẳng ai nói cho anh ta biết cả.

Libiseyl, người đội trưởng đáng tin cậy và cũng là bạn thân luôn minh bạch mọi chuyện, giờ lại im lặng với vẻ mặt nghiêm trọng.

Nói đi cũng phải nói lại.

Việc con gái một quý tộc tự xưng là du học sinh nước ngoài lại nằm trong phòng giam là rất kỳ lạ.

Việc Hoàng tộc phải ra mặt vì chuyện đó cũng kỳ lạ.

Không, nghĩ lại thì... việc họ đến pháo đài mới là điều kỳ lạ nhất.

Đến mức này thì cũng phải nhận ra chứ.

Tình huống này, quá sức bất thường.

Hơn nữa bầu không khí này, bất thường theo nghĩa xấu chứ không phải nghĩa tốt.

"Các người đã làm gì họ vậy?"

Tình hình thay đổi lớn vào lúc rạng sáng.

"Nia Liston. Ra đây."

Tiếng bước chân đến gần rồi dừng lại trước phòng giam của tôi, khóa được mở.

"Ngủ đến bao giờ nữa. Mau ra đây."

"Dậy rồi đây."

Tôi đang ngủ chập chờn trên chiếc giường cứng ngắc, liền ngồi dậy nhìn Heden qua song sắt.

"Mau ra..."

"Không ra. Ông về đi."

"...Hả?"

Tôi nói chen vào lời hắn, rồi lại nằm xuống giường.

"Người bắt tôi là ông, người tống tôi vào đây cũng là ông. Giờ lại bảo ra. Chẳng phải ông quá đáng lắm sao? Sự ích kỷ là đặc quyền của trẻ con chứ?"

"......"

"Lúc thẩm vấn tôi đã dạy rồi nhỉ? Khi nhờ vả người khác thì phải thế nào?"

"...Làm, làm ơn. Xin hãy ra khỏi ngục..."

"Tốt lắm."

Đúng như dự đoán, có lệnh gọi rồi.

Cứ bắt nạt mãi tên cấp dưới này cũng chẳng để làm gì, đi nhanh thôi.

Thả tôi ra nghĩa là... chẳng lẽ bọn Trùng đã hành động rồi sao?

Mà sao cũng được.

Từ giờ sẽ là thời gian đàm phán vui vẻ đây.

Phải thách giá cho thật đã mới được.

"Nia-chan."

Vừa ra khỏi đồn, Akashi đã đợi sẵn cùng chiếc xe ngựa có gia huy Marberia. Không hiểu sao lại mặc đồng phục.

"Để cô đợi lâu rồi. Có chờ lâu không?"

"Câu đó tôi nói mới đúng chứ. ...Này, làm ơn nương tay chút được không?"

"Tôi vốn định nhẹ nhàng ngay từ đầu mà? Chẳng phải tùy thuộc vào bên đó sao? Trước giờ vẫn thế mà."

"Tôi biết. Tôi biết rồi. Nhưng mà."

"Thôi được rồi đi thôi. Ai đang đợi? Quốc vương à?"

"...Đúng vậy. Mời lên xe."

Hô hô, Quốc vương sao.

Không những chưa gặp lần nào mà đến tin đồn cũng chưa từng nghe. Là người thế nào nhỉ.

"Này. Quốc vương Marberia vẫn chưa hiểu rõ vị thế của mình sao? Chưa hiểu à?"

"......"

"Muốn đàm phán với tôi thì bên đó phải đến gặp tôi chứ? Tôi lại phải đi gặp à? Đã bị sỉ nhục, bị coi thường, bị đẩy vào nguy hiểm đến tính mạng, lại còn bị bắt giữ nữa chứ."

"Làm ơn đi mà, Nia-chan..."

...Thiệt tình.

"Được rồi. Có làm khó cô cũng chẳng giải quyết được gì. Vừa rồi là lỗi của tôi."

Mấy chuyện này phải nói thẳng vào mặt Quốc vương hay Libiseyl mới được. Trách móc Akashi, người chỉ đứng giữa, cũng chẳng để làm gì.

"Nhưng mà, cái mặt nghiêm túc của cô trông ghét thật đấy. Tôi muốn cô cứ cười cái điệu bộ trêu ngươi như mọi khi hơn."

Nghe tôi nói vậy, Akashi cười khổ.

"Lúc này thì đúng là không cười nổi thật."

Ừm.

Có vẻ Akashi thực sự hiểu rõ tình hình hiện tại.

Phải, Marberia lúc này, chắc chắn đang đứng bên bờ vực diệt vong.

Vừa đến lâu đài, tôi đã được Sylhane và Phó đội trưởng Ilg đang chờ sẵn dẫn đường, đưa vào phòng tiếp khách dành cho yếu nhân. Tất nhiên Akashi cũng đi cùng.

Bên trong là những lão già ăn mặc sang trọng, vẻ mặt nghiêm nghị.

Người ngồi bệ vệ kia là Quốc vương, còn lại đứng xung quanh. Chắc là đám quý tộc cấp cao hay giữ chức vụ quan trọng.

Với người biết chuyện thì chắc đây là đội hình hoành tráng lắm. Có thể gọi là những nhân vật trung tâm của Marberia cũng nên.

Nhưng tôi chẳng biết ai cả.

Ôi chà chà, kẻ nào kẻ nấy đều nhìn đứa trẻ này bằng ánh mắt nghiêm khắc không chút khoan nhượng. Không phải tôi thì chắc khóc thét rồi.

"Ngồi vào đó đi."

Một lão già nói, mời ngồi vào chiếc ghế đối diện Quốc vương.

"Xin phép."

Nào nào, xem các người sẽ kể câu chuyện thú vị gì đây. Nếu kể chuyện thú vị cỡ Libiseyl thì có khi tôi quậy nát cái chỗ này mất.

Sylhane, Akashi và Phó đội trưởng Ilg dẫn đường xong thì đứng chờ sát tường. Họ không ngồi cùng nhưng có vẻ sẽ theo dõi tình hình.

Nhưng mà, thôi thì, trước tiên cứ thế này đã.

"Tôi xin nói trước một câu."

Tôi ngăn Quốc vương đang định mở miệng.

Vô lễ?

Biết đâu đấy. Ở cái ghế này tôi là nhân vật chính.

"Ông già đằng kia và đằng kia nữa. Tôi không thích ánh mắt các người nhìn tôi, nên tôi sẽ tính thêm mười tỷ Clam vào yêu cầu."

"Cái gì...!?"

Bầu không khí vốn đã căng thẳng trong căn phòng này bắt đầu trở nên sặc mùi thuốc súng.

"Nếu không chấp nhận thì tôi về đây. Về Vương quốc Artoir. Vì tôi có quyền về nước bất cứ lúc nào mà."

Mà, thực tế thì không về được đâu. Bị trục xuất rồi mà.

Phản ứng lại đòn phủ đầu, tôi đã hiểu rõ ràng.

====================

――Quả nhiên lũ già này vẫn nghĩ rằng một đứa trẻ ngoại quốc đang đưa ra những đòi hỏi vô lý quá quắt.

Coi thường và khinh miệt.

Chỉ vì đối phương là một đứa trẻ mà những kẻ tự nhận là đầu não của Marberia lại bị gọi dậy từ sáng sớm để ngồi vào bàn đàm phán. Chà, đương nhiên là bọn họ không hài lòng rồi.

Chỉ cần dùng bộ mặt đáng sợ để dọa dẫm là được.

Chỉ cần cô lập nó ở nơi không có đồng minh thì thuyết phục kiểu gì chẳng xong.

Những toan tính nội tâm đó lộ hết cả lên mặt.

Chắc chắn vì đối phương là trẻ con nên hai lão già kia chẳng thèm che giấu tâm cơ, thế nên khi tôi bóng gió quất cho một câu: "Sự khó chịu lộ hết lên mặt các người rồi kìa, nên tôi tính thêm mười tỷ nữa nhé", thì đám còn lại cũng bắt đầu lộ rõ vẻ khó chịu ra mặt.

Đúng rồi, đúng rồi.

Đó mới là ruột gan của các người chứ.

Nếu bên trên không như vậy thì bên dưới làm sao mà bị vấy bẩn theo được.

"Thôi nào, đợi đã."

Quả không hổ danh, người lên tiếng là Nhà vua ngồi ở chính diện.

Tuổi tác chắc tầm bảy mươi. Gương mặt thuôn dài, mái tóc và chòm râu cằm suôn mượt rủ xuống, trông ông ta như một ông già giống loài chó với đôi tai rủ.

Thoạt nhìn thì biểu cảm có vẻ ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sắc bén. ...Không, cũng chẳng hẳn. Rất ôn hòa.

"Nia Liston.

Ngay từ đầu đã gây gổ như vậy thì không thể đàm phán được đâu. Cô bé bình tĩnh lại chút được không?"

Hửm?

"Nhà vua, và cả mọi người nữa, chẳng phải đang hiểu lầm gì sao?"

Nhà vua không phản ứng gì, nhưng mấy lão già đứng sau và bên cạnh ông ta thì sự khó chịu và bất mãn càng dâng cao. Như thể muốn nói: "Nó định nói cái quái gì vậy".

――Nhắc mới nhớ, trong phòng này không có Đệ nhất Hoàng tử Libiseyl.

Hắn là một trong những nguyên nhân chính khiến tôi nổi giận mà. Chắc bọn họ nghĩ để hắn ở bàn đàm phán sẽ gây xích mích nên cố tình gạt ra ngoài rồi.

Mà, cũng được.

Đức vua Bệ hạ của Marberia, nhân vật còn lớn hơn cả Libiseyl đang ở đây. Tôi sẽ nhẫn nhịn vậy.

"Đây không phải là đàm phán. Đây là cuộc nói chuyện về việc các người xin lỗi tôi và trả tiền.

Sau đó nếu có việc gì muốn nhờ vả thì cứ thử nhờ xem sao. Câu chuyện là như thế đấy."

Trong khi xung quanh xì xào những lời bất mãn như "Đừng có đùa", "Lý lẽ của trẻ con không nói chuyện được", ...thì chỉ có Nhà vua, người tôi đang nhìn chằm chằm, là không tỏ thái độ gì.

Ừm.

Không hiểu.

Vốn dĩ tôi đâu có giỏi đàm phán hay gì đâu, nên làm sao mà hiểu được chân ý sau sự vô cảm của Nhà vua.

Có vẻ ông ta đợi cho những tiếng la ó xung quanh dứt hẳn, khi không khí đã lắng xuống mới mở miệng.

"Năm mươi tỷ là một số tiền lớn đấy. Quá lớn để một cá nhân sở hữu. Cô định dùng vào việc gì?"

"Việc dùng thế nào không cần ngài lo. Với lại bây giờ là sáu mươi tỷ rồi."

"Vậy sao."

Nhà vua vuốt ve chòm râu cằm suôn mượt.

Vuốt ve.

Tiếp tục vuốt ve.

Ông ta cứ vuốt mãi một cách dai dẳng.

Trong căn phòng im lặng, chỉ có sự căng thẳng là ngày một tăng lên. Này này, câu giờ hơi quá rồi đấy? Mau nói gì đi chứ. Tôi cũng bắt đầu thấy hồi hộp rồi đây.

"――Chuyện cô tiêu diệt bầy Kiến là thật sao?"

Một trong những lão già chen ngang. Xem ra không chỉ mình tôi sốt ruột. Đừng làm đồng minh của mình cũng cuống lên chứ.

"Trước chuyện đó thì phải có lời nói khác chứ."

"Hử? Trước đó...?"

Lũ này thực sự coi thường người nước ngoài nhỉ. Chúng chẳng hiểu gì về trình tự câu chuyện cả.

"Nhà vua có hiểu không? Lời phải nói đầu tiên ấy."

"Ưm..."

Nhà vua vừa vuốt râu vừa cụp mắt xuống.

"Trên lập trường thì ta không thể nói lời đó được. Nhưng ta nghĩ việc cô tức giận là hoàn toàn chính đáng. Nếu con số không quá lớn thì ta cũng nghĩ trả tiền bồi thường một cách sòng phẳng cũng được."

Vậy sao.

Ra là thế, có vẻ ông ta hiểu chuyện.

――Nhà vua chưa bị thối nát. Hoặc là ông ta đang toan tính trong bụng. Hoặc giả, ông ta có những ý tưởng và tầm nhìn riêng cho tương lai.

Đúng, ý tôi là phải xin lỗi trước đã. Câu chuyện bắt đầu từ đó.

Sylhane đã xin lỗi rồi mà. Ít nhất cũng phải biết đạo lý tối thiểu chứ.

"Nhà vua."

"Hửm?"

"Sáu mươi tỷ Clam. Nếu số tiền đó giải quyết được vấn đề, tôi nghĩ nó vẫn còn rẻ chán."

"...Đúng vậy. Nếu giải quyết được vấn đề mà Marberia đã ôm đồm suốt mấy trăm năm nay, thì rẻ thật."

Nhà vua lại nhìn thẳng vào tôi.

"Liệu có làm được không?"

Từ câu nói đó, ông ta bắt đầu nói ra lý do gọi tôi đến đây.

"Thực ra hiện giờ, nghe nói lũ Bướm đêm và các loài Trùng khác đã kéo đến gần pháo đài để ăn xác lũ Kiến mà cô đã giết. Trong đó dường như có cả những loài Trùng chưa từng được ghi nhận."

À, ra là dọn dẹp không kịp.

Cũng phải, tôi làm hơi quá tay mà. Số lượng Kiến cũng nhiều nữa.

"Vì chiến lực của chúng là ẩn số nên phía ta đang hạn chế ra tay, nhưng khả năng cao là chúng sẽ chủ động tấn công. Nếu pháo đài thất thủ, lũ Trùng sẽ vượt qua bức tường và mở rộng phạm vi sinh sống.

Nếu điều đó xảy ra, sớm muộn gì chúng cũng sẽ mò đến tận vương đô Marberia này."

À, quả nhiên.

Vì lũ Kiến đã biến mất khỏi lãnh địa của chúng, nên các loài Trùng khác đang kéo đến.

Và vì chúng đang bận ăn xác Kiến nên tạm thời đà tiến công đang dừng lại.

"Hôm qua đã có đề xuất tiêu diệt tổ Kiến."

Tôi đoán đó là lời khuyên của Phó đội trưởng Ilg.

"Tuy nhiên đêm nay, tin báo khẩn cấp liên tục gửi về, tận sáu lần. Báo cáo từ pháo đài cứ dồn dập gửi tới.

Có vẻ tình hình hiện trường đang thay đổi chóng mặt."

Ừm, xem ra tình hình đã biến chuyển nhanh hơn tôi nghĩ chỉ sau một ngày.

"Chỉ là sâu bọ thôi mà? Đâu phải đối thủ gì ghê gớm."

Nhưng mà, cũng chẳng thành vấn đề.

"Vì tôi mạnh hơn Cơ binh mà."

Một lời khiêu khích rẻ tiền, nhưng có vẻ hiệu quả với người Marberia. Mấy lão già không phải phi công Cơ binh cũng tỏ vẻ cáu kỉnh.

Tuy nhiên, Nhà vua vẫn không phản ứng gì.

Quả là một đối thủ khó nhằn.

Sau một hồi im lặng, Nhà vua buột miệng.

"Giảm giá chút được không?"

Này.

Suy nghĩ lâu lắc như thế rồi thốt ra một câu mặc cả sao.

"Ngài không nghe là tôi không giảm giá à?"

"Ừ, ta có nghe. Nhưng số tiền lớn quá. Dù muốn trả thì chỉ với quyền hạn của ta cũng không thể trả lời ngay được."

"Mấy người đằng kia không chịu chi sao? Đã góp miệng thì cũng phải góp tiền chứ? Trông ai cũng có vẻ lắm tiền nhiều của mà."

"Ừm..."

Nhà vua đưa mắt nhìn quanh đám người già――rồi quay lại nhìn tôi khi chẳng bắt gặp ánh mắt nào.

"Họ không muốn chi đâu. Dù to mồm thì giỏi lắm.

Ta thì nghĩ rằng đây là cuộc khủng hoảng không phải lúc để tiếc tiền."

...

Chắc nên xem đây là một loại thuật đàm phán nhỉ.

Tôi biết mình đã bị cuốn theo cái nhịp điệu chậm rãi này rồi. Chiến ý của tôi đã giảm đi đáng kể.

Quốc vương Artoir mang cảm giác của một người sắc sảo, tài ba, nhưng Quốc vương Marberia lại là một kiểu chính trị gia khác hẳn.

――Đàm phán kiểu này thì thua chắc.

――Mà, thua cũng chẳng sao.

Bởi vì tôi không có lựa chọn "không chiến đấu".

Dù cuộc đàm phán này có đổ vỡ, tôi vẫn sẽ xử lý lũ Trùng.

Tôi không ưa lũ già này, cũng chẳng thích đất nước này... nhưng để người chết thì ngủ không ngon.

Nhất là để những người dân không có sức chiến đấu hay trẻ em phải chết là điều không được.

Võ được sinh ra là để đẩy lùi những bất hạnh và phi lý đó.

Giờ không dùng thì bao giờ dùng.

Không quan trọng đối phương là ai, đây là vấn đề của bản thân tôi với tư cách là một võ nhân. Là vấn đề về lẽ sống. Mấy chuyện xích mích hay thù hằn cá nhân, để sau tính cũng được.

Võ nhân hẹp hòi thì chán lắm.

Và tôi cũng không thể để đệ tử thấy cái thói hẹp hòi đó được.

Tuy nhiên, vấn đề là không tìm được tiếng nói chung.

Tôi đã phải nếm trải bao nhiêu cay đắng đến mức này rồi. Chỉ cần được nhờ vả một chút mà nói "Vâng tôi làm ngay" thì còn ra thể thống gì. Dù là tôi đi nữa.

Tôi cần một điểm thỏa hiệp.

Tôi cần một vật liệu đàm phán để thuyết phục bản thân mình.

Tiền là thứ nhanh gọn nhất, lại gây thiệt hại cho đất nước, tôi đã nghĩ vậy nhưng...

"Vậy trả góp thì sao nhỉ? Mỗi năm một tỷ..."

"Đến lúc trả hết thì tôi chết mất rồi."

"Chắc ta cũng chẳng còn sống nữa."

Tiền nong có vẻ không khả thi rồi.

Là do họ tiếc tiền, hay thực sự không còn dư lực để trả. Cái đó tôi không phán đoán được.

...Biết là chuyện chẳng đi đến đâu.

Nhưng dường như tôi và ông vua này hợp nhau quá mức thì phải. Theo một nghĩa nào đó thì là tệ.

Thực tế thì bên trong tôi cũng là người già, có thể là hợp tính, hoặc hợp sóng não.

Tôi không thể hướng sự thù địch vào một đối thủ quá thiếu thù địch. Rất khó để nhắm vào.

Nếu là bạo lực thì tôi có thể vung tay bình thường, nhưng đàm phán thì thật sự khó nhằn. Vốn dĩ đầu óc tôi đâu có nhanh nhạy. Nếu là bạo lực, kể cả bạo lực vô nghĩa thì tôi cũng chẳng ngại đâu.

...Được rồi, hiểu rồi.

Dù sao mục tiêu của tôi vẫn còn ở phía trước rất xa. Thù hằn cá nhân thì sau này trả dần cũng được.

Tóm lại, cắt đứt quan hệ với thượng tầng Marberia ở đây chỉ là hạ sách.

Marberia có diệt vong thì tôi cũng chẳng được lợi lộc gì, mà để lũ Trùng sinh sôi nảy nở rồi mới đi giành lại đất đai thì vất vả lắm.

Vậy thì――thử đi thêm một nước cờ mà tôi vốn coi là thủ đoạn cuối cùng xem sao.

"Nhà vua."

"Hửm?"

"Ba mươi tỷ, hãy gả Sylhane-sama cho tôi."

""Hả...?!""

Cả căn phòng kinh ngạc.

Đám người già thì đương nhiên, cả Sylhane và Akashi, những người dẫn tôi đến đây, và cả Phó đội trưởng Ilg cũng ngạc nhiên.

Quả nhiên với đề xuất này, Nhà vua cũng đã chịu ngạc nhiên.

Bất cứ ai ở đây cũng đều đoán được.

――Rằng con nhãi này định bắt hoàng tộc làm con tin.

"Đừng có đùa! Chuyện đó sao có thể chấp nhận được!"

"Ngươi coi hoàng tộc Marberia là cái thá gì!"

Lũ già bên ngoài ồn ào quá, nhưng như để gạt bỏ chúng ra ngoài, tôi và Nhà vua nhìn chằm chằm vào nhau. ...Thế mà biểu cảm ông ta vẫn không thay đổi mấy. Đúng là ông già khó chơi.

"Hưm..."

Giữa những lời chỉ trích nhắm vào tôi, bàn tay đang vuốt râu vốn dừng lại vì ngạc nhiên giờ lại bắt đầu chuyển động. Đây chắc là thói quen của Nhà vua khi đang suy nghĩ.

Đợi cho xung quanh yên lặng, Nhà vua từ tốn mở lời.

"Cho, nghĩa là sao? Là muốn kết hôn ư? Hay là muốn gả con bé cho người mà cô muốn? Hay lại mang một ý nghĩa khác?"

"Tôi chưa nghĩ ra. Nhưng đã là đồ của tôi thì không cần giải thích chứ?"

Thú thật, tôi hoàn toàn không tưởng tượng được cái giá gán cho một công chúa của một nước là bao nhiêu.

Nếu là Vương thái tử thì ba mươi tỷ chắc là rẻ. Nhưng Sylhane là Tứ công chúa. Thật sự là đắt hay rẻ đây.

"Thưa Bệ hạ! Chuyện này không thể chấp nhận được!"

"Đúng vậy! Không có chỗ để suy nghĩ nữa!"

"Đề xuất thế này phải từ chối ngay lập tức, nếu không uy quyền của Marberia sẽ sụt giảm!"

――Đúng là lũ già ồn ào.

"Cái đầu của các người cũng được đấy!"

""...!""

Tôi quát lên một tiếng. Cho chúng biết thế nào là chừng mực.

"Mỗi cái đầu của các người giá mười tỷ! Nếu là trọng thần thề trung thành với Marberia, hãy dâng đầu mình lên thay cho hoàng tộc đi! Nếu không làm được thì im miệng mà nhìn hoàng tộc xả thân!"

...

Tốt, im lặng rồi.

Tiền không chịu chi, đầu cũng không có giác ngộ dâng hiến, thì đừng có góp miệng vào.

"――Thưa phụ vương."

Có lẽ vì thấy Nhà vua lại chìm vào suy tư lâu quá, hay vì sốt ruột, hoặc là――ông đang đợi chính cô ấy lên tiếng.

"Con sẽ đi theo Nia Liston."

Sylhane đang đứng hầu một bên đã quyết tâm, tự mình tiến lên thưa chuyện.

Đúng, đã không còn lựa chọn nào khác.

Mối đe dọa đã cận kề trước mắt, và phải hiểu rằng không còn thời gian để chần chừ.

Hiện tại, người duy nhất có thể dựa vào để nắm chắc phần thắng chỉ có tôi.

Đây không còn là đàm phán nữa, chỉ là cuộc nói chuyện để tìm ra lý do cho tôi hành động mà thôi.

Và nếu tôi, kẻ đang nắm giữ lợi thế áp đảo, đã đưa ra đề nghị, thì họ chỉ có nước nuốt trôi. Nếu không nuốt thì chỉ có diệt vong.

Thứ họ có thể chọn chỉ là "đưa ra quyết định như thế nào".

Phán đoán của Sylhane không sai.

Bị Vua ra lệnh bán đi, và tự mình bước lên phía trước, ý nghĩa thực sự rất khác nhau.

Nếu bị Vua ra lệnh, thì dù với tư cách hoàng tộc hay tư cách con gái, cũng đồng nghĩa với việc bị vứt bỏ.

"Thân xác con giá ba mươi tỷ Clam. Cả về mặt chính trị lẫn con người, con không có giá trị đến mức đó. Nhưng Nia Liston đã đưa ra một cái giá phá cách.

Nếu được bảo rằng mình đáng giá ba mươi tỷ, con có thể chấp nhận. Nếu là ba mươi tỷ, con có thể tự nguyện đi."

"――Hưm."

Trước thái độ kiên quyết của Sylhane, Nhà vua gật đầu một cái.

"Rẻ quá. Ba mươi tỷ thì không giao được."

Nói rồi, ông xòe bàn tay ra.

"Năm mươi tỷ. Nếu trả đến mức đó thì ta sẽ đồng ý."

Thái độ đó là lòng kiêu hãnh của một người cha, hay là sự quan tâm dành cho con gái?

Không, không phải.

Là đã hiểu ý.

Ý muốn của tôi rằng cần một điểm thỏa hiệp.

Nếu vậy, dù Sylhane có bị bắt đi để gán nợ, chắc chắn cô ấy sẽ không bị đối xử tàn tệ hay vô nhân đạo.

Và ông ta cũng hiểu rằng, tôi sẽ không bắt bẻ chuyện tăng giá đàm phán.

"Được thôi. Năm mươi tỷ, tôi sẽ nhận Sylhane-sama."

Thế là chốt đơn.

Cuối cùng câu chuyện cũng ngã ngũ.

Thật tình, đừng có bắt tôi phải dùng cái đầu chứ.

"――Syl, đi theo tôi."

Việc đã xong, chẳng còn lý do gì để ở lại đây.

Tôi đứng dậy, ra lệnh cho Sylhane, người giờ đã thuộc về tôi.

"Đi tiêu diệt lũ sâu bọ đang làm tổ trên đất nước cô đang sống nào. Đi cùng tôi."

――Thú thật, từ lúc nghe Nhà vua kể về tình hình hiện tại, trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh lũ Trùng.

Loài Trùng không có trong ghi chép của Marberia.

Kẻ đứng đầu lũ Trùng đã đuổi cả Kiến và Bướm đêm đi. Kẻ mạnh nhất trong đám côn trùng, chắc hẳn đang chiếm cứ nơi sâu nhất của vùng đất chưa khai phá.

Tức là, có một thứ gì đó mạnh nhất lục địa này đang ở đó. Có thể là Trùng, có thể là Ma thú. Cũng có thể là Thần thánh.

Lũ Kiến chỉ được cái đông chứ chẳng bõ dính răng.

Lũ Bướm đêm chắc cũng chỉ khó đánh hơn chút chứ cũng tương tự thôi.

Nhưng, sự tồn tại ở sâu bên trong kia, có thể sẽ khác.

Biết đâu đấy, có một thứ gì đó khủng khiếp vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi đang ở đó.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy hưng phấn rồi.

Nhất định phải tử chiến một trận.

So với việc hành hạ mấy lão già ở đây thì chắc chắn sẽ vui hơn nhiều. làm

"――Phải rồi. Nhà vua."

Ngay trước khi bước ra khỏi phòng, tôi quay lại nhìn Nhà vua và đám người già.

"Việc không bắt thị nữ và lũ trẻ của tôi làm con tin là một quyết định chính xác đấy. Nếu các người làm thế... mà thôi, bỏ đi.

Xin thất lễ. Hẹn gặp lại."

――Nếu bọn họ làm thế, thì dù là Nhà vua ra lệnh hay lão già nào đó.

Tóm lại, bất kể là ai, tôi cũng sẽ giết ngay tại chỗ.

"――Chà chà, nguy hiểm thật đấy."

Nia Liston và Sylhane đã rời khỏi phòng tiếp khách, Phó đội trưởng Ilg cũng vội vã chạy theo.

Akashi, người đi cuối cùng, quay lại nhìn đám người già với khuôn mặt cợt nhả coi thường người khác như mọi khi.

"Nếu tôi không giấu thị nữ và lũ trẻ đi, thì các ngài đã bắt họ làm con tin rồi đúng không? Chà chà, không biết là vị nào nhưng mạng lớn đấy nhé? Lúc nãy là Nia-chan định giết người thật đấy."

Akashi hành động ngay sau khi nghe tin Nia Liston bị bắt giữ và xông vào phòng thẩm vấn.

Cậu ta ngoan ngoãn nghe theo lời cảnh báo của Nia, sợ rằng nếu có thêm chuyện gì xảy ra thì sẽ rất tệ, nên đã lập tức bảo vệ thị nữ và lũ trẻ, đưa họ đến ẩn náu tại một ngôi nhà an toàn ở Shinobazu.

Từ tin báo Kiến bị tiêu diệt, chuyện yêu cầu Nia hợp tác đã được đưa ra.

Nhưng xét đến các báo cáo về động thái của lũ Trùng liên tục kéo đến và sự thay đổi của tình hình, việc để nhóm Nia hợp tác đã trở thành điều chắc chắn.

Bởi vì hiện tại, không còn ai khác có thể giải quyết vấn đề này.

Ngay sau đó.

Không biết ai đã ra lệnh, nhưng đã có động thái định khống chế những người liên quan đến Nia là thị nữ và lũ trẻ.

Và rồi.

Rốt cuộc, cuộc đàm phán này diễn ra khi chưa nắm được điểm yếu của Nia là thị nữ và lũ trẻ...

Kết quả là, thật may vì đã không nắm được.

――Đám người già chỉ thấm thía điều đó vào quá trưa.

Khi Marberia bình an vô sự đón chào ngày mai.

Sau khi nghe được kết quả khó tin từ báo cáo tiêu diệt Trùng mang về.

"...Mình đã làm một chuyện không tưởng..."

Khi Nia Liston và đầu não Marberia đang ở trên bàn đàm phán.

Libiseyl, người không có mặt ở đó, vốn dĩ cũng không ở vương đô Sirafe.

Nghe báo cáo về lũ Trùng liên tục kéo đến, cậu đã cấp tốc đến pháo đài.

Tình trạng khẩn cấp.

Với tư cách là người chỉ huy hiện trường, và cũng là một chiến lực.

Cậu lao đến bên những đồng đội Cơ kỵ sĩ đang ở pháo đài.

Mọi việc sau đó cậu giao lại cho Clanol và Ilg Stone. Hai người họ sẽ chuẩn bị thêm chiến lực ở vương đô và đến sau.

Chuyện của Nia Liston, cậu giao cho Sylhane.

Không, có lẽ là giao cho Quốc vương Bệ hạ.

...Cậu đã định tự mình hòa giải với cô ấy.

Nhưng đứng trên chiến trường, hay đàm phán với Nia.

Giữa hai lựa chọn đó, cậu đã chọn chiến trường.

Và khi bình minh lên.

Libiseyl cuối cùng cũng biết được.

Lý do Sylhane và Akashi quan tâm đến Nia một cách thái quá, và cả cảm giác khủng hoảng mà họ mang trong lòng.

――Đã chọc giận Nia Liston.

Điều đó mang ý nghĩa gì.

Thời gian quay ngược lại một chút.

Vào lúc sắp rạng sáng, Libiseyl cùng những tinh nhuệ đã cùng về quê hương leo lên tàu đơn tốc độ cao.

Lũ Trùng có biến.

Đó là một quy mô lớn chưa từng có, và dường như một tình huống không thể đoán trước đang xảy ra.

Do số lượng Kiến giảm mạnh, phạm vi hoạt động của lũ Trùng đã thay đổi.

Nhận được báo cáo về sự bất thường, cậu lập tức rời vương đô nhưng――

Quyết định đó là chính xác.

Bức tường... "Bức tường Ryurie", tấm khiên vĩ đại đã ngăn chặn sự tiến công của lũ Trùng hơn một trăm năm qua, chia cắt lục địa Marberia, đang bốc khói nghi ngút.

Đó là khói đuổi Trùng. Rất hiệu quả với Bướm đêm.

Và nếu khói đó đang bốc lên, nghĩa là đang có giao tranh.

Khi đến pháo đài phía Đông, các Cơ kỵ sĩ thường trú đã xuất kích, và trận chiến với lũ Trùng đã bắt đầu.

Sắp rạng sáng.

Ánh sáng chiếu rọi từ linh phong Kinzerin đỏ rực như hoàng hôn.

Trời vẫn còn mờ tối, nhưng sẽ dần sáng lên. Thật may mắn vì không phải chiến đấu trong bóng tối hoàn toàn.

Chiến trường được chiếu sáng nằm ngay trước pháo đài, đang trong tình trạng hỗn chiến.

Về cơ bản, những người ở đây chỉ biết đội hình, vũ trang và cách chiến đấu giả định đối thủ là Kiến, nên các Cơ binh đã hoàn toàn mất đi sự thống nhất.

Việc Bướm đêm và các loài Trùng khác tràn vào khiến các chiến thuật trước đây không thể sử dụng, đó là điều đau đớn nhất.

Chỉ riêng số lượng Trùng đã quá nhiều.

Tàn quân Kiến, Bướm đêm, Bọ viên, Bọ ngựa... và cả những loài Trùng chưa từng thấy.

Chúng bu vào các Cơ binh, hoặc đánh lẫn nhau.

Vô cùng hỗn loạn.

Hệ thống chỉ huy không hoạt động.

Cứ đà này sẽ có những Cơ binh bị cô lập. Nếu thế thì không chịu nổi một đòn.

"――Ta sẽ chỉ huy! Ma Khuyển Cơ Kỵ Sĩ Đoàn, chuẩn bị chiến đấu!"

Ra lệnh cho các tinh nhuệ đi cùng, cậu leo vào những Cơ binh đang xếp hàng trong nhà chứa.

――Tất cả đều hiểu.

Không chỉ Libiseyl, mà tất cả các tinh nhuệ.

Những binh lính đang chạy đôn chạy đáo hỗ trợ trong pháo đài, và cả những Cơ kỵ sĩ đang ở ngoài chiến trường, chắc hẳn đều hiểu rõ.

Cục diện trận chiến là tuyệt vọng.

Điều đầu tiên Libiseyl nghĩ đến là "Thật may vì không đưa em gái Clanol đến đây".

Con bé vẫn là một Cơ kỵ sĩ mới, chắc chắn sẽ không làm được gì ở chiến trường này.

Chỉ riêng lũ Bướm đêm bay lượn trên trời đã khó đối phó, giờ lại còn cả những loài Trùng chưa từng thấy tấn công.

Bọ ngựa thì cậu biết. Một con là đối thủ ngang sức với một Cơ binh. Bọ viên có lớp vỏ cứng dị thường, vũ khí không có tác dụng. Con nào con nấy đều phiền toái. Tất nhiên là có cả tàn quân Kiến lẫn vào nữa.

Hơn nữa, còn có những loài Trùng chưa từng thấy.

Có quá nhiều lo ngại, nhưng đặc biệt là sự chênh lệch số lượng này không sao bù đắp được. Đơn giản là chúng đông gấp hai mươi lần Cơ binh.

Vì lũ Trùng không có sự thống nhất nên cuộc chiến mới còn giằng co được. Nếu chúng tập trung mục tiêu vào Cơ binh, hay chỉ tập trung vào pháo đài, thì cán cân sẽ nghiêng ngay lập tức.

Không có cửa thắng.

Tuy nhiên, không thể mở đường cho chúng.

Nếu lũ này vượt qua pháo đài, lan rộng ra khắp lục địa Marberia và đến được vương đô...

Chắc chắn Marberia sẽ diệt vong chỉ trong một ngày.

Chiến đấu ở đây lúc này cũng chỉ kéo dài sự sống thêm một chút. Lũ Trùng thắng về số lượng, và tùy từng cá thể, chúng còn thắng cả Cơ binh về chất lượng.

Tuy nhiên, ít nhất cũng có thể câu giờ cho hoàng tộc và người dân chạy trốn.

――"Đội trưởng!"

Từ ống truyền âm trong Cơ binh, tiếng của cấp dưới vang lên.

Là Tokkul Dan, kẻ luôn vui vẻ, mạnh mẽ, hay hùa theo nhưng lại rất đáng tin cậy trong hoàn cảnh khó khăn này.

――"Tôi, cực kỳ thích ngài Clanol! Siêu mê luôn! Nếu tôi chết thì nhớ nhắn lại giúp tôi nhé!"

Tự đi mà nói, đồ ngốc.

――"Aaa. Trước khi chết muốn có người yêu dù chỉ một lần thôi."

Lần này là giọng nữ.

Là Barge Lenter, cô gái thường than thở rằng mãi không gặp được ai vì là phụ nữ nhưng lại cao to và vạm vỡ.

――"Nè Đội trưởng Libi. Nếu cả hai sống sót trở về thì hẹn hò với em nhé. Muốn được hoàng tử đối xử như phụ nữ một lần cho biết."

Hứa đấy. Tuyệt đối đừng chết.

Những người điều khiển Cơ binh, những người cấp dưới và cũng là chiến hữu đã cùng chia ngọt sẻ bùi, lao ra chiến trường.

Gửi gắm lại di ngôn cho Libiseyl.

Đúng, là di ngôn.

Là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, họ cũng đã chuẩn bị tinh thần.

Rằng mình sẽ chết trong trận chiến này.

Và.

Libiseyl không trả lời bất cứ lời nào trước những câu nói cuối cùng của họ. Không thể trả lời.

Vì cậu không muốn ai phải chết cả.

Nếu mở miệng, cậu sợ mình sẽ ra lệnh rút lui mất.

Cắn chặt răng để không bật ra tiếng, nắm chặt nắm đấm, đợi cho đến khi Cơ binh cuối cùng lao ra khỏi pháo đài,

"――Ta cũng sẽ đi cùng các ngươi."

Quyết tâm chết cùng chiến hữu tại đây, Libiseyl điều khiển ái kỵ "Ma Khuyển Redland", giương vũ khí về phía lũ Trùng.

Sau đó, cuộc chiến điên cuồng giữa Cơ binh và lũ Trùng bắt đầu.

...Thế nhưng.

"Sao... Tại sao!?"

Đứng quay lưng về phía pháo đài, lùi lại để quan sát toàn cục và chỉ huy, ngay dưới chân Cơ binh của Libiseyl, cậu nhìn thấy một thứ không thể tin nổi và cứng họng.

――Tại sao lại ở đây?

――Nhìn nhầm sao?

Không, không nhầm. Chắc chắn đang ở đó.

Một thiếu nữ tóc trắng đang ở đó.

Không chỉ ở đó, cô ta còn vừa cười vừa ngước nhìn lên Cơ binh của Libiseyl.

Miệng cô ta cử động.

Cô ta nói gì đó, nhưng cậu không biết là nói gì.

Sau này mới biết, cô ta đã nói: "Phân loại phiền phức quá nên ta làm luôn một thể nhé?"

――"Đội trưởng!"

Chiến hữu và cũng là bạn thân, Phó đội trưởng Ilg Stone, cưỡi Cơ binh của mình lao ra từ pháo đài. Chắc là đã đến nơi cùng với lực lượng tiếp viện.

――"Cho Cơ binh lùi lại! Sẽ bị cô ấy cuốn vào mất"

Lời nói chỉ nghe được đến đó.

Vì ý thức của Libiseyl đã hướng về phía khác.

Thiếu nữ tóc trắng dưới chân cậu vừa đá bay một Cơ binh ở gần nhất.

Cơ binh làm bằng kim loại bay đi với tốc độ kinh hoàng. Cuốn theo cả lũ Trùng và những Cơ binh khác. Lăn lông lốc trên mặt đất và bay đi xa tít tắp. Cứ như con búp bê nhồi bông vậy.

Bướm đêm rơi xuống.

Những con Bướm đêm phiền toái bay tít trên cao rải phấn có tác dụng gây ảo giác, đột nhiên bị thủng lỗ trên người và cánh rồi rơi xuống.

Có cái gì đó đang bay.

Quá nhanh nên không nhìn rõ, nhưng từ mặt đất, có cái gì đó đang bay nhắm vào lũ Bướm đêm.

Nhìn kỹ lại, thiếu nữ tóc trắng đang chạy nhảy như múa trên chiến trường, ném hoặc đá những hòn đá, mảnh kim loại hay một phần cơ thể của lũ Trùng đang rơi vãi để bắn chúng đi.

Chỉ bằng việc ném đá, từng con Trùng một chết chắc.

Viên đá ném đi phát ra tiếng "Cốp" rồi bị bật lại.

Là Bọ viên. Một đối thủ khó nhằn với lớp vỏ cực cứng, đến mức giáo, kiếm, chùy của Cơ binh hay đạn đại bác cũng chỉ làm xước được nó.

Tuy nhiên.

Dưới nắm đấm của thiếu nữ tóc trắng, lớp vỏ vỡ nát, ruột gan tung tóe và nó chết ngay lập tức. Tiện tay, cô ta đấm luôn một Cơ binh gần đó khiến lớp giáp ngoài nổ tung.

Thiếu nữ đứng trước con Bọ ngựa khổng lồ.

Hình dáng là bọ ngựa, nhưng dưới cặp lưỡi hái vốn có, nó còn có thêm một cặp nữa. Bốn lưỡi dao sắc bén, mỗi lần vung lên là khắc sâu vào lớp giáp của Cơ binh. Một mình con này là đối thủ ngang sức với một Cơ binh. Nó di chuyển nhanh hơn cả Cơ binh và vung lưỡi hái.

Nó vung lưỡi hái lên với tốc độ kinh hoàng, tưởng như sắp bổ xuống thiếu nữ tóc trắng thì――chẳng biết từ lúc nào một lưỡi hái đã bị bẻ cong, cắt bay đầu con Bọ ngựa rồi bay đi mất.

Ngoài ra, những con Kiến trắng khác màu, Bọ rùa với lớp vỏ bóng loáng tuyệt đẹp, những con Bướm huyền ảo, hay Xén tóc với bộ râu sặc sỡ đầy độc tính, hễ thiếu nữ tiếp xúc là chết ngay tức khắc. Những Cơ binh còn cử động được cũng giảm dần. Những chiến hữu đã để lại di ngôn, không phải bị Trùng, mà bị một đứa trẻ nhỏ bé đánh cho mất khả năng chiến đấu.

Tất cả đều bị phá hủy.

Cái chết đang nhảy múa.

Rất vui vẻ, vừa cười, mái tóc trắng tung bay.

Là hiện thực nhưng lại thiếu tính thực tế, một quang cảnh như trong mơ.

Không nghi ngờ gì nữa, là ác mộng.

――"..."

――"..."

Chỉ còn lại Cơ binh của Libiseyl và Cơ binh của Ilg là không nằm trên hướng tiến công của thiếu nữ tóc trắng.

Lũ Trùng đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Các Cơ binh cũng bán hủy hoặc toàn hủy.

Đứng giữa chiến trường xác chết chồng chất, chỉ còn lại duy nhất thiếu nữ đó.

――"...Đội trưởng. Nia Liston đó..."

――"Ừ."

――"Từ hôm qua chưa tắm lại còn thiếu ngủ, nên có vẻ hơi khó ở đấy ạ."

――"Vậy sao. Thế thì phải chuẩn bị bồn tắm và giường ngủ thôi."

Thú thật, không thốt nên lời.

Lẽ ra phải là một chiến trường tuyệt vọng.

Libiseyl và các chiến hữu đã chuẩn bị tinh thần để chết.

Vậy mà, một thiếu nữ mới lên mười xông vào, thực hiện một cuộc tàn sát đơn phương, và kết thúc tất cả.

Chỉ với sự tham gia của một người, cục diện chiến trường đã bị tô lại hoàn toàn.

Đó là sự việc vừa xảy ra ngay trước mắt.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu đã nhìn rất rõ.

Nhưng dù vậy, đó vẫn là một quang cảnh khó chấp nhận, khó tin.

Không, có lẽ là không muốn tin.

Nhưng, đó là hiện thực.

"...Mình đã làm một chuyện không tưởng..."

Nghe nói là cô ta mạnh.

Cũng nghe đồn cô ta đã dùng một cỗ máy phi chính quy để chiến đấu và chiến thắng Cơ binh.

――Đừng có đùa! Tin đồn là nói dối sao!

――Tin đồn vẫn còn dễ thương chán, thế này là quá mạnh rồi còn gì!

Và rồi, cậu nhớ lại việc mình đã chọc giận cô ấy.

Nhìn xác Trùng và tàn tích Cơ binh trải rộng khắp nơi, cậu dần dần thấm thía.

Mồ hôi lạnh túa ra.

Cơ thể, trái tim chưa từng run rẩy ngay cả trong trận chiến sinh tử, giờ đang bắt đầu run lên.

Người run rẩy không chỉ có mình cậu.

"Không thể nào, chuyện này...!"

Sylhane, người đi cùng Nia, đã quan sát từ pháo đài.

Một chiến trường một chiều.

Cô ấy cũng định cưỡi Cơ binh để chiến đấu nhưng――

"Đến mức này sao... Biết là mạnh rồi, nhưng vượt xa dự tính của mình..."

Akashi đã ngăn lại.

Để nhận thức rõ ràng mối đe dọa mang tên Nia.

Kết quả là――có lẽ xem là tốt.

Chỉ là, không thể thật lòng vui mừng được thôi.

Ngày vương quốc Marberia vượt qua mối đe dọa của loài Trùng.

Cũng là ngày họ thấm thía rằng một mối đe dọa còn hơn cả loài Trùng đã đến với vương quốc Marberia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!