"——Hẳn là vậy rồi."
Nhận được lời nhắn từ thuộc hạ trong con hẻm nhỏ, Orter Igsus lẩm bẩm.
Đó là một buổi sáng tuyết rơi dày đặc.
Bầu trời tuy sáng, nhưng tầm nhìn lại cực kỳ tồi tệ.
Chà, tầm nhìn kém cũng chẳng phải điều gì đáng ngại. Với đội du kích thường xuyên phải hành động bí mật, thời tiết xấu ngược lại còn là vận may.
Đúng lúc này, một liên lạc được gửi đến từ người đang nắm quyền Lục quân.
——Rằng tên mạo hiểm giả kia đã không đáp lại lệnh triệu tập của quân đội.
Vậy là chuyện này chính thức trở thành một vụ án ngầm... một vụ việc mà Alter phải trực tiếp xử lý.
Cũng là lẽ đương nhiên thôi, Alter thầm nghĩ.
Ông dựa lưng vào tường, ngậm điếu xì gà rồi châm lửa... vừa nhả ra làn khói tím vừa trầm ngâm.
Dù huy động toàn quân của Vandroge, họ cũng không thể tiêu diệt được con Thập Tự Huyết Giải đó.
Vậy mà, lại có kẻ làm được.
Hơn nữa còn là một cá nhân.
Đây là một tình huống cực kỳ nghiêm trọng. Bất thường đến cùng cực. Lại còn là người của quốc gia khác, quả thực vô cùng đáng ngờ.
Dù có nhượng bộ một trăm bước mà chấp nhận chuyện đó đi nữa, thì nghi vấn vẫn chất chồng như núi.
Điều đáng ngờ nhất là——hắn ta đã săn con quái vật đó bằng cách nào?
Lớp giáp xác dày và cứng của Thập Tự Huyết Giải là thứ mà hàng trăm quả pháo hạm bắn vào cũng không thể gây ra vết thương chí mạng. Các loại độc dược có thể chuẩn bị đều vô hiệu. Dùng lửa thì nó chạy xuống biển. Với cơ thể khổng lồ đến mức đó, việc đặt bẫy cũng là cả một vấn đề nan giải.
Các chiến dịch thảo phạt đã được thực hiện vài lần, nhưng gây ra thiệt hại nặng nề nhất chính là "Chiến dịch Bao Vây Hỏa Thiêu Võng". Kế hoạch là dùng vô số dây cáp cố định con cua lại để nó không thoát xuống biển, sau đó châm lửa nướng chín nó từ từ.
Kết quả tồi tệ nhất đã xảy ra.
Chỉ cần suy luận một chút là hiểu ngay, đến Alter cũng đã nghĩ như vậy.
Con cua lao xuống biển cùng với hàng trăm chiếc phi thuyền vừa phóng dây cáp vào nó, kéo lê cả hạm đội theo. Đó thực sự là một thất bại thảm hại.
Không——có lẽ nên khen ngợi con Thập Tự Huyết Giải vì sức mạnh không hề thua kém trọng lượng khổng lồ của nó. Dù sao thì chiến dịch cũng được lập ra dựa trên tính toán rằng "như thế này là cố định được".
Kết cục, mọi kế sách đều cạn kiệt, họ đành phải đưa ra phương châm không đụng đến con cua nữa.
Nếu con quái vật to xác đó biến mất, họ có thể thám hiểm hòn đảo. Có thể thu hồi những thứ cần thiết từ xác phi thuyền và hàng hóa xung quanh đảo. Tất nhiên, vì là vùng đất chưa khai phá nên có thể còn có tài nguyên. Khả năng nơi đó có nguồn thức ăn dồi dào để nuôi lớn một sinh vật khổng lồ như vậy cũng không phải là không có.
Hơn nữa, loài Thập Tự Huyết Giải thường thấy vốn không lớn đến thế. Và chúng ăn được. Nếu là cua bình thường thì thịt khá ngon.
Trên đảo đó chắc chắn phải có một lượng lớn Thập Tự Huyết Giải sinh sống. Chỉ cần không có con đầu đàn kia thì việc đánh bắt cua cũng khả thi.
Tóm lại, hòn đảo đó là một kho báu tài nguyên. Quốc gia khao khát nó đến mức đã phải lên kế hoạch thảo phạt bao nhiêu lần.
Nhưng tất cả đều thất bại, cho đến tận bây giờ.
Vậy mà một mạo hiểm giả từ nước láng giềng, kẻ chưa từng nghe tên tuổi, lại săn được con Thập Tự Huyết Giải đầy duyên nợ ấy.
——Bằng cách nào?
Đó là nghi vấn đương nhiên phải nảy sinh.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng xác con cua và chiến lợi phẩm mà tên mạo hiểm giả kia thu được, Alter đã đưa ra dự đoán.
E rằng là vũ khí. Hắn ta chắc chắn sở hữu một thứ gì đó như đại bác nhưng có thể sử dụng bởi cá nhân.
Con mồi mà tên mạo hiểm giả kia hạ sát, tất cả đều do đòn đánh gây ra.
Là đòn bộc sát không làm tổn hại đến lớp lông da. Vì việc xử lý rút máu được người khác thực hiện sau đó, nên cũng không có vết chém.
Nếu là vết chém, có thể nhìn ra từ tay thuận đến loại vũ khí. Nếu là võ thuật đã biết thì còn có thể truy ra trường phái kiếm thuật. Nhưng bộc sát thì chịu chết.
Nói đúng hơn, bộc sát không phù hợp để săn thú. Lớp da dày có độ đàn hồi chịu xung lực rất tốt, nếu có thêm lông thì càng khó hơn. Đương nhiên xương dưới lớp da cũng rất cứng.
Điều có thể nhận thấy là kẻ đó đã đánh chính xác vào điểm yếu, nghiền nát xương và nội tạng. Chính xác là thực hiện nhất kích tất sát. Chà, tất nhiên với con cua khổng lồ kia thì có vẻ không làm được như vậy.
Tuy nhiên, dấu vết của đòn đánh vẫn còn lưu lại rất rõ.
Dấu vết của một cú đánh có uy lực còn mạnh hơn cả pháo hạm của phi thuyền.
——Một vũ khí cá nhân có thể sở hữu, lại mang uy lực khủng khiếp đến thế. Hơn nữa từ thông tin thu được, thực tế là hắn ta không mang theo vật gì trông giống như vậy.
Tức là, có khả năng hắn sở hữu một loại ám khí cá nhân mạnh hơn cả pháo kích.
Mối đe dọa này không hề nhỏ. Sự tồn tại của một loại ám khí mà tường thành hay công trình đều vô nghĩa, thậm chí có thể phá hủy cả lâu đài, là thứ không thể xem nhẹ.
Phải điều tra thôi.
Tên mạo hiểm giả kia đã hạ con cua đó bằng cách nào.
Hắn đang sở hữu loại vũ khí gì.
Và——cần phải moi ra lý do thực sự khiến hắn đến đất nước này.
Hắn có thật sự là công dân Artwall không? Hay là gián điệp của Cơ Binh Vương Quốc? Có phải hắn chọn quốc gia khác để thử nghiệm vũ khí đó không? Nếu vậy tại sao lại chọn Vandroge? Và cuộc thử nghiệm đó có thành công không? Có cả núi điều cần phải biết.
Nếu hắn không đáp lại sự tiếp xúc của quân đội, thì với tư cách là một vụ án ngầm, Alter chỉ còn cách tự mình điều tra.
Như một kẻ bảo vệ đất nước này.
◆
"Thưa tiểu thư, có chút rắc rối rồi ạ."
"Hiện tại ta cũng đang gặp rắc rối đây, thấy không?"
"Còn hai câu nữa thôi mà. Cố lên nào!"
À, ừ, cố đây.
...Lời cổ vũ vô trách nhiệm nghe mà phát bực.
Tôi được Hiero và Cristo hộ tống về khách sạn. Không ngờ lại được cả Hoàng tộc và Vương tộc đưa đón. Thật là ngại quá đi mất.
Hôm nay thời tiết xấu, giờ cũng muộn rồi, nên tôi không định đi dạo quanh Vandroge nữa. Dù sao cũng đang đi vi hành mà.
Ngày mai tôi sẽ lên tàu về Artwall, nên cũng chẳng còn việc gì để làm.
Nếu bắt buộc phải kể ra thì chỉ còn đống bài tập về nhà nghỉ đông của tôi thôi. Và nó cũng sắp xong rồi, chỉ còn khoảng hai câu nữa. Cái đống bài tập đáng nguyền rủa này.
——Đó là chuyện khi tôi vừa ăn tối xong và đang ru rú trong khách sạn.
Rinokis, người vừa được nhân viên khách sạn gọi ra ngoài, quay lại và nói "có chuyện rắc rối rồi".
Nhân tiện thì cô ấy đã xử lý qua cửa phòng. Vì giờ đang mặc đồ hầu gái mà.
"Rồi sao? Có chuyện gì?"
Còn hai câu nữa, nhưng chuyện Rinokis mang về khiến tôi tò mò hơn nên quyết định nghe trước.
Rắc rối à? Hay là tranh chấp? Không phải liên quan đến Hiero đấy chứ?
"Là lời nhắn từ Guild Mạo Hiểm Giả. Tóm lại là lệnh triệu tập đối với mạo hiểm giả Lino. Lý do bề ngoài là để trao tiền thưởng của con cua kia."
Ra là vậy. Đúng là cái cớ bề ngoài thật.
"Chúng ta đã ủy quyền toàn bộ cho Thương hội Sedoni làm đại diện rồi mà. Đương nhiên việc nhận tiền thưởng cũng phải do Thương hội làm chứ."
"Vâng. Vì là việc khẩn cấp nên Guild đã gửi lời nhắn trực tiếp đến khách sạn. Việc không thông qua Thương hội này đầy mùi ám muội."
Ừm.
Chuyến đi kiếm tiền này, tôi giao toàn bộ khâu hỗ trợ cho Thương hội. Thế nên mới thấy lấn cấn. Nếu chuyện đến từ phía Thương hội thì còn hiểu được.
Đằng này không chỉ là lời nhắn đơn thuần, mà nhân viên khách sạn còn cất công mang đến như một việc khẩn cấp.
Nghĩ đơn giản thì, chắc hẳn có lý do gì đó khiến họ muốn tiếp xúc với Lino mà không thông qua Thương hội.
Chính là như vậy.
"Lờ đi được không?"
"Làm thế thì không biết số phận của hai mươi triệu tiền thưởng sẽ đi về đâu đâu ạ."
Lý do triệu tập là "trao trả tiền thưởng", nên đúng là thế thật.
"Guild Mạo Hiểm Giả hay nhập nhằng mấy chuyện kiểu này lắm hả?"
Liệu có khi nào họ kiếm cớ để tịch thu tiền thưởng không nhỉ? Đã gọi là Guild (Nghiệp đoàn) thì đáng lẽ phải được quản lý khá chặt chẽ chứ.
"Trong quy định thì không có, nhưng thường có những 'luật ngầm'. Ví dụ như trường hợp cướp con mồi chẳng hạn. Hay kiểu hạ được ma thú bị thương thì lại lòi ra là ma thú mà mạo hiểm giả khác đang truy đuổi.
Những phần không thể quy định bằng luật lệ đó thường được giải quyết chỉ giữa các mạo hiểm giả với nhau. Đó là những quy ước để tránh xô xát."
À, hiểu rồi.
Đúng là có nhiều trường hợp luật lệ không thể bao quát hết được. Vậy nên tự nhiên hình thành những quy ước để mạo hiểm giả không gây gổ với nhau.
"Vấn đề lớn nhất là mạo hiểm giả Lino không có quốc tịch Vandroge. Vì là mạo hiểm giả nước ngoài nên khả năng bị xử ép là rất lớn. Việc bị cướp tiền thưởng... tuy hiếm nhưng không thể nói là tuyệt đối không có."
Hừm.
"Ta muốn biết mục đích của cuộc gọi này. Theo ta nghĩ thì... chắc là muốn cuỗm tiền thưởng chăng?"
Hai mươi triệu Clam là số tiền lớn. Ai nhắm vào cũng chẳng có gì lạ.
"Cũng có thể, nhưng ý định muốn lôi kéo Lino có vẻ khả thi hơn. Chỉ trong vài ngày mà đã kiếm được hơn một trăm triệu rồi. Đến mức có thể coi hai mươi triệu chỉ là tiền lẻ."
...Ra thế. Đúng vậy, khả năng đó cao hơn.
"Vậy lờ đi nhé? Cho họ hai mươi triệu cũng được chứ nhỉ?"
Dù sao tôi cũng biết là chừng đó tiền thì kiếm lại cái một. Nếu hai mươi triệu mà tránh được rắc rối thì vẫn còn rẻ chán... à không rẻ, nhưng có thể chấp nhận được.
Dù sao cũng đang đi vi hành. Tôi muốn tránh những rắc rối không cần thiết.
"Chúng ta đến đây với mục đích kiếm tiền, nhưng cũng có mục đích bán cái tên mạo hiểm giả Lino nữa đúng không ạ? Nếu lờ đi thì tin đồn ác ý kiểu như Lino đã bỏ trốn sẽ lan rộng mất.
Mà, em thì sao cũng được. Với em mạo hiểm giả chẳng hơn gì nghề tay trái, bỏ lúc nào cũng được."
Không, thế thì gay go đấy.
"Danh tiếng của Lino sẽ là công cụ hút khách cho Đại hội Võ thuật quy mô lớn sắp tới. Thú thật ta thấy cái đó còn giá trị hơn hai mươi triệu nhiều.
Đặc biệt là trong tình huống này, cái giá phải trả nếu bỏ trốn chắc chắn sẽ rất lớn."
Nếu đây là Artwall thì không sao.
Thất bại một hai lần thì lấy lại mấy hồi.
Nhưng đây là Vandroge. Lấy lại uy tín đã mất ở đây khó như lên trời. Vì sau này tôi đâu có dự định hoạt động ở đất nước này nữa. Vết nhơ sẽ không thể gột rửa và cứ thế tồn tại mãi.
"Vậy là chỉ còn cách phải đi thôi sao? Dù chỉ toàn thấy mùi rắc rối."
"Nếu Rinokis không thích thì ta đi thay cho? Có vẻ vui đấy."
Ngày cuối cùng của chuyến đi kiếm tiền bị hỏng nên tôi cảm thấy hơi thiếu nhiệt. Kiểu như còn chút luyến tiếc ấy. Nếu có cơ hội quậy phá thì tôi cũng muốn nhảy vào. Biết đâu lại gặp cường địch không chừng.
Rinokis nhìn chằm chằm vào tôi đang suy tính những điều đó, rồi nói như thể đọc được suy nghĩ của tôi.
"Để em đi cho ạ. Em không cần thêm rắc rối mới nào đâu."
Ra vậy.
Chà, lần này chắc không đến lượt tôi diễn rồi.
Không thể để lộ thân phận là con gái quý tộc Artwall được, mà nhuộm lại tóc thì để sáng mai cũng được.
Chuyến đi kiếm tiền này suy cho cùng vẫn là vi hành. Tốt nhất là nên tránh xuất đầu lộ diện. Vậy là người hầu Lily hết đất diễn rồi.
"——Vậy em đi đây. Em sẽ về ngay thôi."
Thay sang bộ đồ của mạo hiểm giả Lino, Rinokis rời khỏi phòng.
Nào.
Rinokis của hiện tại thì chắc thắng được hầu hết mọi đối thủ thôi. Nếu thấy có biến lớn thì cô ấy sẽ chuồn lẹ ngay ấy mà. Chẳng có lý do gì để lo lắng cả.
Trong lúc chờ quà mang về là mấy câu chuyện thú vị, tôi giải quyết nốt đống bài tập vậy.
◆
"Địa điểm của Guild Mạo Hiểm Giả sao?"
"Vâng, tôi cần phải ghé qua đó một chút."
Nơi mà Rinokis, hay mạo hiểm giả Lino, được gọi đến là chi nhánh trung tâm của Guild Mạo Hiểm Giả tại thủ đô Yunesugo, Vandroge.
Xác nhận địa điểm với nhân viên khách sạn tại quầy lễ tân, Rinokis rời khỏi khách sạn.
Cơn gió thổi từ sáng đã yếu dần, tuyết bay cũng ít đi. Có vẻ đêm nay bầu trời sẽ êm ả.
Cô bước đi trên con phố chính vắng người, chân đạp lên lớp tuyết dày lạo xạo. Có lẽ do thời tiết xấu ban ngày nên giờ này rất ít cửa hàng mở cửa. Dù vẫn còn quá sớm để đi ngủ.
Chẳng mấy chốc, một tòa nhà trông đúng kiểu đó với ánh đèn sáng trưng hiện ra trước mắt.
Mở cửa trong cả thời tiết xấu thế này, quả thực rất ra dáng nơi tụ tập của mạo hiểm giả. Mạo hiểm giả cũng giống như lao động thời vụ, nên ngày giờ hay thời tiết chẳng quan trọng.
Xác nhận lại biển hiệu, cô bước vào cùng với luồng khí lạnh bên ngoài.
"..."
Bên trong có hơn hai mươi vị khách——những mạo hiểm giả với phong thái quen thuộc với chuyện đâm chém, đang vây quanh các bàn tiệc.
Guild ở vương đô Artwall cũng có bàn ghế, nhưng bên đó mang cảm giác văn phòng hành chính nhiều hơn. Còn ở đây lại giống như quán rượu kiêm nhiệm vậy.
Không khí ấm áp, cùng mùi đồ ăn thức uống. Một cái Guild đậm chất sinh hoạt đời thường.
Có vẻ cũng khá náo nhiệt.
Cho đến khi Rinokis bước vào.
——Sự ồn ào đang tiếp diễn bỗng im bặt ngay khi cánh cửa mở ra, những ánh mắt soi mói thô lỗ đổ dồn về phía cô.
Mà, sao cũng được.
Nhìn qua thì chẳng có kẻ nào đáng làm đối thủ. Nếu có ai mạnh cỡ Ansel, Fressa hay Gandolf thì còn đáng nói.
Thế này thì dù có bị gây sự bao nhiêu đi nữa——
"Này cô em, người mới hả? Để anh dạy cho vài điều nhé, ngồi xuống đây nào."
Một gã đàn ông trung niên cười hềnh hệch nắm lấy cánh tay Rinokis khi cô đang luồn qua các bàn để đi về phía quầy tiếp tân.
Nhìn gã đàn ông đó——Rinokis cau mày.
"Này, làm cái trò tự hạ thấp giá trị bản thân thế này bộ vui lắm hả? Chán thật đấy."
Rinokis đã ngầm cảnh cáo hắn.
Rằng đừng có giở mấy trò mèo như bọn mạo hiểm giả hạng ba thất bại ngoài kia.
Gã đàn ông này là một tay lão luyện. Ở độ tuổi đó mà vẫn giữ được phong độ như vậy, hẳn tay nghề cũng thuộc hàng khá. Hắn không phải loại nghiệp dư ngu ngốc tùy tiện ra tay khi chưa rõ đối phương là ai.
Chính vì thế lại càng phải cẩn trọng.
Mạo hiểm giả giỏi là kẻ biết cách dĩ hòa vi quý với xung quanh. Không làm thế thì chẳng sống thọ được, dù là trong nghề hay đơn giản là vấn đề sinh tử.
Càng là mạo hiểm giả cao tay, càng không có ai phạm phải mấy sai lầm sơ đẳng thế này. Bởi họ thấm thía cái giá phải trả khi chọc vào ổ kiến lửa mà không biết lượng sức.
Trước lời lẽ của Rinokis, gã đàn ông bật cười đầy ẩn ý.
"…Quả nhiên không tầm thường chút nào. Thôi, lỗi của tôi. Để tôi mời cô một ly nhé."
"Xong việc thì một ly thôi đấy."
Đáp lại cộc lốc, Rinokis bước về phía quầy tiếp tân.
Ánh mắt của đám mạo hiểm giả dính chặt lấy cô không rời.
Chắc chắn là—
"Cô là Lino phải không ạ?"
Khi cô đứng trước quầy, nữ nhân viên tiếp tân lên tiếng.
Phải, chắc chắn tất cả những kẻ có mặt ở đây đều biết ai sắp đến.
Một mạo hiểm giả đến từ nước láng giềng, kẻ đã gây dựng danh tiếng khi kiếm được hơn một trăm triệu Clam chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Họ biết Lino sẽ đến.
Hành động của gã đàn ông ban nãy là đại diện cho tất cả bọn họ để thử cô.
Rằng liệu có phải "hàng thật" hay không, và nếu phải thì bản lĩnh đến mức nào.
—Cũng chẳng phải tay mơ, nếu bị mấy trò đó làm cho hoảng loạn hay dao động thì chắc chắn sẽ bị coi thường ngay. …Mặc dù xét về thâm niên mạo hiểm giả thì cô đúng là lính mới thật.
Mà, sao cũng được.
Tùy vào cách bọn chúng thử thách mà cô đã định đấm gục tất cả rồi. Dù sao cô cũng chẳng hoạt động chính ở đất nước này nên không sợ hậu họa. Miễn không để lại vết nhơ kiểu như hèn nhát hay nhu nhược là được.
"Mời đi lối này."
Rinokis đi theo sau nữ tiếp tân tiến vào bên trong.
Khi được dẫn vào phòng tiếp khách đơn sơ, cô vỡ lẽ ra nhiều điều.
"Cảm ơn vì đã đến. Mời ngồi."
Người đang đợi cô là một gã đàn ông to lớn vạm vỡ, trông đúng chất mạo hiểm giả.
Ông ta tự xưng là Abaran, Hội trưởng đại diện cho Hội Mạo Hiểm Giả tại thủ đô Yunesugo của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge.
Một người đàn ông chớm tuổi già với mái tóc nâu sẫm lốm đốm bạc, có lẽ mới lui về tuyến sau chưa lâu. Trông ông ta vẫn còn thừa sức chiến đấu lắm.
Nhưng, ông ta không quan trọng.
Vấn đề nằm ở gã đàn ông mang phong thái quý tộc ngồi cạnh Abaran kia.
"Cô là Lino sao? Cô đã hạ con cua đó bằng cách nào?"
Một gã trung niên ăn vận cực kỳ sang trọng, nhìn kiểu gì cũng ra dáng quý tộc. Không chỉ vậy, hắn còn toát ra một bầu không khí nguy hiểm. Một kiểu nguy hiểm khác hẳn với đám mạo hiểm giả thô lỗ.
Là loại ác đảng biết cách thao túng quyền lực mà ở Artwall hiếm khi bắt gặp… Hay nói đúng hơn là sự nguy hiểm của kẻ thống trị thế giới ngầm.
Hắn có khí chất rất giống với vị quý nhân ở Artwall mà Rinokis từng gặp dưới danh nghĩa phỏng vấn khi thâm nhập vào Đấu Trường Ngầm. Bản năng mách bảo cô rằng dính dáng đến loại người này rất nguy hiểm.
Cuộc gọi này chắc chắn là do gã quý tộc này sắp đặt. Một nhân vật có thể gây sức ép lên Hội Mạo Hiểm Giả, hay nói toạc ra là đang bắt tay với Hội trưởng.
"Xin thất lễ, nhưng ông là ai?"
Abaran đã xưng danh, nhưng gã quý tộc bên cạnh thì chưa.
"Không cần biết."
Câu trả lời đầy vẻ cao ngạo.
"Hay là cô muốn biết?"
Đáng để cân nhắc đây.
Ý hắn là: biết rồi thì sẽ phải dính líu đấy. Còn nếu không biết thì có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, có lẽ vậy.
Rinokis là công dân Artwall, bị quý tộc nước này ghim cũng chẳng đáng sợ lắm.
Cùng lắm thì cô vẫn còn các mối quan hệ như gia tộc Liston thuộc Đệ Tứ Giai Cấp, Hildethora - một thành viên hoàng gia chính hiệu, và tiện thể cả Anzel - kẻ am hiểu thế giới ngầm.
Và còn có Nia, hậu thuẫn mạnh nhất… Không, nếu được thì cô không muốn dựa vào cô bé. Với tư cách là người chị, người hầu cận thân thiết nhất, cô không muốn gây phiền phức cho sư phụ yêu quý của mình.
"Vũ khí và chiến thuật là cần câu cơm của mạo hiểm giả. Tôi không thể trả lời cho một người không rõ danh tính được."
"Hô. Khoan bàn chuyện ta là ai, ít nhất cô cũng nhận ra thân phận của ta chứ?"
Hắn đang ám chỉ: bộ cô không định trả lời câu hỏi của quý tộc sao?
"Thật không may, tôi là công dân Artwall. Tôi không có lý do gì phải tuân theo tôn ti trật tự của đất nước này."
Cô không định gây sự, nhưng cũng không định phục tùng.
Gã này chắc chắn đang tính thu phục Rinokis. Nếu không hắn đã chẳng ở đây.
"Hơn nữa, thời đại này rồi thì quý tộc hay thường dân cũng đâu có gì khác biệt?"
Chính vì thế cô mới tung đòn phủ đầu.
Nếu cần thiết, cô sẽ rời khỏi căn phòng này ngay lập tức và đào thoát khỏi Vandroge. Trước khi mâu thuẫn trở nên nghiêm trọng. Chỉ cần về được Artwall thì muốn sao cũng được.
"Đúng là ở thời đại này, dù là quý tộc cũng không có quyền trực tiếp xử lý công dân nước khác. Có làm thì sau đó cũng rắc rối to. Tệ nhất là thành vấn đề quốc tế. Tuy nhiên, nếu dùng những cách gián tiếp, thì có vô vàn."
Dùng người khác, dùng luật pháp, đại loại thế.
Hắn chỉ cần vu cho cô một tội danh là xong. Quốc gia bao giờ cũng tin người mình hơn người ngoài. Nếu đó là lời tố cáo của quý tộc thì chính quyền không thể không hành động.
"Vốn dĩ là—"
Gã đàn ông vắt chéo chân, phô trương sự dư dả.
"Cô có một điểm yếu rõ ràng mà. Ta nghĩ giải quyết bằng thương lượng sẽ khôn ngoan hơn đấy?"
Điểm yếu rõ ràng.
Rinokis lập tức hiểu ra, cô bật dậy khỏi ghế.
"Các người dám đụng đến con bé sao!?"
Gã đàn ông không hề biến sắc.
Tức là—chính là chuyện đó.
"Chết dở…!"
Rinokis đã lo lắng rất đúng chỗ.
"Ngồi xuống. Nếu không thì ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu."
Thấy phản ứng dao động rõ rệt của Rinokis, gã đàn ông lại hiểu sai vấn đề.
—Điểm yếu của mạo hiểm giả dắt theo trẻ con, đương nhiên là đứa trẻ đó rồi.
Gã này hẳn đã thả sát thủ đến khách sạn nơi Rinokis vắng mặt.
Để bắt giữ đứa trẻ, điểm yếu chí mạng của nữ mạo hiểm giả.
Không phải.
Nỗi lo của Rinokis không phải là chuyện Nia bị bắt cóc.
Mà là liệu Nia có đang gây náo loạn hay không kìa.
"…Phù."
Thở hắt ra một hơi, Rinokis ngồi lại xuống ghế.
Chưa rõ tình hình.
Khi chưa biết động thái của Nia, cô không nên manh động.
Giờ mà giết quách gã này tại đây rồi chạy về khách sạn thì dễ ợt. A, quá đơn giản. Dù bên cạnh có gã đàn ông vạm vỡ leo lên được chức Hội trưởng Hội Mạo Hiểm Giả đi nữa cũng chẳng liên quan. Thích thì cô đập cho cả hai ra bã cùng lúc cũng được. Chuyện đó dễ như trở bàn tay.
Nhưng, về đến nơi thì sao?
Nhỡ Nia đã gây chuyện rồi thì sao?
Việc Rinokis hấp tấp chạy về có khi lại càng thổi bùng tình hình lên. Chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Cô tin là sát thủ đã thực sự được phái đi. Bởi cô không nghĩ bọn chúng cất công bày ra buổi gặp mặt này chỉ để làm màu hay dọa dẫm cho vui.
Nia đã xử lý thế nào rồi?
Chính vì không biết điểm đó nên cô không thể hành động.
Cô linh cảm Nia sẽ đánh trả như một lẽ đương nhiên, hoặc cũng có thể cô bé sẽ cố tình để bị bắt cóc vì "trông có vẻ thú vị" để tìm hiểu lý do tập kích.
Nếu là một trong hai trường hợp này, thì bản thân cô bé cũng đang hành động theo hướng giải quyết êm đẹp. Vì cô tin Nia cũng không muốn chủ động gây rắc rối.
Vấn đề là nếu cô bé chọn cách xử lý khác.
Ví dụ như—tùy vào cách đám sát thủ ra tay mà phản ứng của Nia chắc chắn sẽ thay đổi.
Nếu chúng ra tay kín đáo thì kết thúc kín đáo, còn nếu không thì… chuyện là vậy đấy.
"Đã hiểu tình hình chưa? Cô chỉ có nước nghe theo lời ta thôi. Gì chứ, ngoan ngoãn phục tùng thì ta sẽ thả đứa bé về an toàn."
Cô không lo chuyện đó.
Làm gì có ai trên đời làm gì được Nia chứ.
Thứ cô lo là liệu có thành vấn đề quốc tế hay không kìa.
Đó là điều cô muốn tránh nhất, đến mức một Rinokis đang muốn ba chân bốn cẳng chạy về ngay lập tức cũng phải cắn răng nhẫn nhịn. Tuyệt đối không được để xảy ra sự cố vạn nhất đó.
Sơ sẩy một chút là sẽ gây phiền phức cho Hoàng tử Hiero, người đã mời họ đến Vandroge, và cản trở hoạt động phổ cập Magic Vision. Đó sẽ là một vết nhơ lớn đối với nhà Liston.
Và nếu Rinokis hành động lạ thường, vụ việc có thể càng xé ra to hơn.
—Làm ơn đừng gây chuyện gì nhé.
Điều duy nhất Rinokis có thể làm lúc này là cầu nguyện như thế.
***
"…Hửm?"
Đó là ngay sau khi Rinokis vui vẻ nhận lời mời ra ngoài, và tôi vừa vặn hoàn thành xong đống bài tập về nhà.
Đang tính pha chút hồng trà uống thì tôi cảm nhận được khí tức.
"…Non nớt quá."
Có ba luồng khí tức đang tiếp cận căn phòng này. Chạy bước nhỏ, cố tình triệt tiêu tiếng bước chân.
Cảm giác như mấy tên sát thủ hạng ba. Giấu khí tức vụng về thật.
Mục tiêu là ai?
Nếu chúng đi lướt qua phòng này thì… A, nhắc mới nhớ, nghe nói tầng này hiện giờ chỉ có mỗi chúng tôi thuê.
Dù sao đây cũng là khách sạn cao cấp do Nhị Hoàng tử Vương quốc Artwall sắp xếp. Vì giá cả đắt đỏ nên khách khứa không nhiều, hình như ở tầng này chỉ có phòng này là có người.
Nghĩa là… căng rồi đây.
Dự đoán diễn biến tiếp theo, tôi vội vàng lục lọi chiếc túi chứa đồ hóa trang.
Tôi nhanh chóng thay sang bộ đồ tập, búi gọn tóc lên, rồi đội bộ tóc giả màu đen vào.
May mà tôi đã chuẩn bị sẵn để đề phòng. Dáng người thì còn lấp liếm được, chứ mái tóc trắng này thì nổi bật quá thể.
Vừa nhét vội chiếc váy liền thân vào túi thì có tiếng gõ cửa.
Cửa phòng bị ai đó đập vào.
"Vâng."
May mà kịp.
Tôi liếc nhìn gương kiểm tra lại ngoại hình lần cuối, chỉnh lại tóc giả cho ngay ngắn rồi đứng trước cửa.
"Ai đấy ạ? Ngài Lino hiện đang ra ngoài rồi."
Tôi không mở cửa mà nói vọng ra, bên ngoài vang lên giọng đàn ông: "Là dịch vụ phòng ngài Lino gọi ạ."
Một tên đứng chính diện cửa, hai tên còn lại chốt chặn hai bên cánh gà.
…Hừm. Tình hình lờ mờ hiện ra rồi đấy.
Hẳn là bọn chúng biết Rinokis vắng mặt nên mới tới. Mục đích là hành lý… nói đúng hơn là lục lọi đồ đạc để tìm điểm yếu. Mà mục tiêu chính chắc là bắt giữ tôi.
Mạo hiểm giả kiếm cả trăm triệu chỉ trong vài ngày xem ra thời này hiếm lắm. Có kẻ thèm khát cái cây hái ra tiền này cũng chẳng lạ.
Rinokis đã nghĩ vậy, và tôi cũng cùng quan điểm.
Giờ làm sao đây.
Mời vào rồi đập một trận cũng được, mà cố tình để bị bắt cóc cũng có vẻ vui. Nói chuyện phải quấy với kẻ chủ mưu cũng không tệ. Tha hồ mà vòi tiền bồi thường tổn thất tinh thần.
…Muốn nói vậy lắm, nhưng giờ thì không ổn.
Đang đi vi hành, hơn nữa lại đến đây theo lời mời của Hiero, gây gổ là không tốt.
Nếu bị gán ghép với vụ ẩu đả, có khi vấn đề còn lan đến cả Hoàng tử.
Dân thường như Rinokis thì sao cũng được, nhưng tôi là con gái nhà Liston. Mấy ông lớn thường hay dây mơ rễ má theo những cách rất bất ngờ. Không, là họ cố tình gán ghép cho bằng được ấy chứ. Cái gọi là động thái chính trị là thế đấy. Hễ thấy vết xước nhỏ là xé ra to ngay.
Gây chuyện ở nước khác chính là như vậy.
Nếu gây rắc rối ở đây, khéo thành vấn đề quốc tế mất.
Phía thượng tầng Vandroge đã biết chuyện "Nia Liston đang đến đây". Với đa số thì tôi là "Lily", nhưng nếu điều tra kỹ thì lộ thân phận Nia Liston ngay.
Tóm lại là thế này.
Chỉ cần tôi xử lý mà không để lại bất kỳ dấu vết nào là được.
Từ bóng tối trở về với bóng tối, dọn dẹp sạch sẽ không để ai nhìn thấy là xong.
Lờ đi cho qua chuyện cũng được, nhưng người ta đã cất công đến tận nơi rồi. Cũng phải tiếp đãi sao cho phải phép chứ.
Vậy thì… được rồi.
Ngay khi tôi vừa chốt phương án, tiếng thì thầm to nhỏ từ bên kia cánh cửa lọt vào tai.
"—Không mở."
"—Bị phát hiện rồi à?"
"—Thôi kệ, phá khóa đi."
Gì mà vội vàng thế.
Tôi vơ vét hết túi lớn túi nhỏ trong phòng với tốc độ ánh sáng.
May là dự định sáng mai khởi hành nên hành lý đã được thu dọn sẵn. Mấy thứ lặt vặt không nói, chứ đồ quan trọng không được làm mất thì đã cất hết rồi.
Xách đống đồ đó lên, tôi mở cửa sổ.
Nheo mắt trước cơn gió lạnh buốt lùa vào qua khe hở như dao cắt, tôi đặt chân lên khung cửa sổ—rồi leo lên trên.
"Hây a."
Lấy khung cửa sổ nhỏ làm điểm tựa, tôi trèo lên cao. …Lên mái nhà thì hơi xa, nên cứ bám tạm ở đây vậy. Hành lý lỉnh kỉnh khó di chuyển quá.
"…Á."
Chết dở, tóc giả bị lệch rồi. Hình như móc vào đâu đó. …Đành chịu, giờ mà đội lên đầu trông cũng mất tự nhiên, thôi nhét vào trong áo vậy.
Tuy gặp chút trục trặc nhỏ, nhưng tôi đã yên vị trên khung cửa sổ, ép mình sát vào tường chờ đợi.
Nếu nhìn lên là lộ ngay, nhưng bị thấy thì đành chịu. Đập cho cả lũ một trận vậy.
Nếu trót lọt không bị phát hiện thì bám theo đuôi bọn chúng xem sao. Tôi cũng muốn biết danh tính kẻ đứng sau.
—Chẳng mấy chốc, cửa phòng bật mở.
"Con ranh đó đâu!?"
"Không có ai cả!"
"Cửa sổ đang mở kìa!"
Hai gã đàn ông thò đầu ra khỏi khung cửa sổ tôi vừa thoát ra, nhìn xuống dưới.
"Nó nhảy từ độ cao này á?"
"Điên à. Đây là tầng bảy đấy."
"Vậy thì... con ranh đó đâu rồi?"
"Chắc nó đoán trước được tình huống này nên đã chuẩn bị sẵn cách tiếp đất."
"Ừ, có khả năng lắm. Mạo hiểm giả lão luyện thì lúc nào cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất mà."
Mấy gã đang bàn bạc ngay dưới chân tôi đóng cửa sổ lại, rút vào trong phòng.
Lũ may mắn.
Chỉ cần chúng ngước lên một chút thôi, tôi đã ra tay rồi.
"—Lục soát bên ngoài! Nhanh lên!"
Bọn chúng lục lọi sơ qua rồi rời đi.
Ngay khi cửa phòng đóng lại, tôi mở cửa sổ, ném hành lý và bộ tóc giả vào trong. Cửa chính... đang đóng nhỉ? Khóa chưa bị phá chứ?
"Được rồi, đi thôi."
Rinokis nói rằng cô ấy bị Hiệp hội Mạo hiểm giả triệu tập.
Khả năng cao là kẻ gọi cô ấy đến đã đe dọa kiểu như "Bọn tao đang giữ đứa bé, hãy nghe lời". Mấy gã đàn ông kia chắc chắn đến để bắt cóc tôi.
Và, Rinokis biết rõ điều đó là bất khả thi.
Nếu vậy—tôi nghĩ cô ấy sẽ chọn cách quan sát tình hình.
Cô ấy lo ngại hành động của mình có thể ảnh hưởng đến nhà Liston sau này nên sẽ không manh động. Vì không lo lắng cho sự an nguy của tôi, cô ấy hẳn sẽ triệt để án binh bất động.
Đọc vị hoàn toàn suy nghĩ của người khác là không thể, nhưng có một điều tôi biết chắc.
Đó là Rinokis sẽ không bao giờ nghĩ rằng tôi chịu ngồi yên trong tình huống này. Vì thế, cô ấy chắc chắn sẽ hành động nương theo tôi.
Tóm lại, tôi nghĩ cô ấy chọn cách chờ tín hiệu từ tôi. Chắc là vậy.
Đúng như các người đoán, tôi sẽ hành động đây.
"—Cuộc đi săn cuối cùng là con người sao. Thỉnh thoảng đổi gió thế này cũng không tệ."
Tôi đặt chân lên khung cửa sổ lần nữa.
Và rồi, tung người nhảy.
Mấy gã đàn ông xông vào phòng lúc nãy chạy quanh khách sạn một hồi, có vẻ đã bỏ cuộc nên bắt đầu rời đi.
Tôi bám theo bóng lưng chúng, giữ một khoảng cách vừa đủ.
Từ trên cao.
Tôi nhảy qua các mái nhà, băng qua khoảng không, đôi khi chạy cả trên tường, bám sát những gã đàn ông đang rảo bước bên dưới.
Hửm? Dừng lại rồi.
Bàn bạc gì đó à... để xem nào, lại gần chút nữa xem sao.
"—Tao đi á?"
"—Đi đi, nói nhiều làm gì. Nhớ báo cáo đàng hoàng là đã thất bại trong việc bắt giữ con ranh kia đấy."
"—Chậc, biết rồi."
À, ra là vậy. Định đi báo cáo cho kẻ chỉ đạo sao. Báo cáo quan trọng lắm đấy.
Giữa con hẻm chật hẹp, chúng tách ra thành hai nhóm: một người và hai người.
"Hự!?"
Khi chúng đã tách nhau ra đủ xa để rơi vào điểm mù, tôi tập kích từ trên cao, đánh ngất tên truyền tin. Mà, đừng vội, đêm còn dài lắm. Nằm ngủ ở đây một lát đi.
Tôi nhanh chóng chạy ngược lên tường, lần này đuổi theo nhóm hai người kia. Bắt kịp ngay tức khắc. Có vẻ chúng không ngờ mình đang bị theo dõi nên bước đi khá chậm chạp.
Chà, bọn này định đi đâu đây?
"—Hô?"
Điểm đến của chúng khá gần.
Là một tòa nhà quy mô tầm trung nằm hơi khuất sau con phố chính. Bốn tầng nhỉ? Tầng một có vẻ là một nhà hàng cao cấp đang hoạt động.
Bọn chúng dùng cầu thang bên ngoài để đi vào căn phòng ở tầng hai.
Tầng một thì như đã thấy, nhưng từ tầng hai trở lên là gì nhỉ? Khu nhà ở chăng? Hay là văn phòng của nhà hàng?
Mà sao cũng được.
Tôi sẽ xử lý toàn bộ những kẻ có mặt trong tòa nhà đó.
Là bên kia gây sự trước. Tôi đã chấp nhận lời khiêu chiến thì chẳng có lý do gì phải khách khí cả.
Có thể sẽ làm liên lụy đến những người không liên quan, nhưng ai bảo họ lại lai vãng đến nơi mà bọn này sử dụng chứ. Lỗi tại họ thôi, tôi không quan tâm.
Đành để họ chấp nhận rằng trên đời cũng có những chuyện vô lý như thế này vậy.
............
Ít nhất thì cũng nên trừ cái nhà hàng ở tầng một ra. Có vẻ khách khứa đang ăn uống bình thường. Thế thì vô lý quá mức rồi.
Tôi đáp xuống mặt đất không một tiếng động, bình thản đi lên cầu thang bên ngoài, đứng trước cửa.
Thản nhiên nắm lấy tay nắm cửa.
Định xoay thì... cạch. Kẹt rồi.
Khóa rồi à. Không vấn đề.
Tôi dùng sức vặn mạnh, một tiếng "rắc" vang lên, cánh cửa bật mở.
"Có bao nhiêu tên nhỉ?"
Càng đông càng vui.
Mà, ít một chút thì tôi cũng ráng chịu đựng vậy.
Bên trong là một phòng lớn.
Có bàn ghế, bếp, cả ghế sofa, trông giống như phòng trực chiến cho nhiều người chờ lệnh.
Nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. Đồ đạc vứt bừa bãi, báo chí bó lại thành từng chồng, trên tường treo kiếm và vài thứ vũ khí khác. Đồ trang trí à? Không, nhìn độ sáng bóng kia thì có lẽ là đồ thật dùng được đấy.
Chỗ này chắc chắn đóng vai trò như lối vào của tòa nhà.
Mấy gã đàn ông vừa vào đây không thấy đâu, chắc là đi sâu vào trong rồi. Còn các tầng trên nữa mà.
"—Này ai đấy. Lạnh quá, đóng cửa nhanh..."
Đầu tiên là một tên.
Hắn đang ngủ gật trên ghế sofa, bị luồng khí lạnh bên ngoài đánh thức. Tôi giáng một cú đấm, tiễn hắn vào giấc ngủ lần nữa.
"...Hửm?"
Tôi quan sát gã đàn ông vừa bị đánh ngất.
Trông không giống dân lương thiện chút nào. Tạng người cũng đô con. Côn đồ... không, trông cao cấp hơn đám côn đồ một chút. Giống Mafia. Không, so với Mafia thì gã này được rèn luyện kỹ quá. Cảm giác rõ ràng là thuộc phái võ biền.
Không biết chính xác là gì, nhưng chắc chắn không phải dân đàng hoàng. Người của thế giới ngầm.
Vậy thì không cần nương tay nữa.
Tầng này có sáu tên, tầng trên... khoảng tám tên nữa.
Phải cẩn thận để không bị phát hiện, nhưng cũng chẳng tốn công lắm.
Nhanh chóng xử lý hết bọn chúng để Rinokis yên tâm nào.
◆
"—Hử?"
Alter cảm thấy có gì đó không ổn.
Gã cựu quân nhân, hiện đang sống cuộc đời lương thiện dưới danh nghĩa quản lý được thuê của nhà hàng tại tầng một. Vì vóc dáng to lớn và gương mặt dữ tằn nên hắn không ra mặt ở quán, chỉ giải quyết các công việc tạp vụ phía sau.
Hắn được thuê bởi ông chủ quý tộc, một người quen cũ.
Khi đang dọn dẹp giấy tờ trong phòng làm việc riêng, hắn chợt ngẩng đầu lên.
—Giờ này, chắc ông chủ Grieg Kret đang gặp Rino.
—Và chắc là đã bắt được đứa trẻ đi cùng Rino rồi.
Để đề phòng bất trắc, Alter cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để xuất kích ngay lập tức. Cấp dưới làm nhiệm vụ canh gác đang hoạt động, nếu có biến gì thì báo cáo sẽ được gửi đến ngay.
Hắn có thể đi theo hộ tống một trong hai bên, nhưng để ứng phó tức thời dù rắc rối xảy ra ở đâu, hắn quyết định không đi theo ai cả.
Vì thế hắn đang túc trực ở đây.
Ngay lúc đó—hắn cảm thấy gợn người.
Một đêm yên tĩnh. Không hề có tiếng động lạ, cũng chẳng có ai đến gọi. Hắn cũng không cảm nhận được khí tức khả nghi nào.
Nhưng, là gì nhỉ.
Hắn cảm nhận được thứ gì đó.
Có lẽ đó là trực giác được tôi luyện từ kinh nghiệm của một quân nhân.
Và, trực giác đó đã đúng.
Đêm nay rất tĩnh lặng.
Cách một cánh cửa,—có một kẻ xâm nhập đang khoác lên mình sự tĩnh mịch của màn đêm.
"..."
Alter vô thức lấy con dao trong ngăn kéo, đứng dậy. Rõ ràng không cảm thấy hơi người. Đáng lẽ không cần đến vũ khí.
Nhưng bản năng của hắn, không hiểu sao lại gào thét cảnh báo.
Đêm yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng tuyết rơi.
Nín thở, Alter tiến lại gần cánh cửa và—
"Hự!?"
Hắn chịu một lực tác động mạnh, bị thổi bay.
"Chậc!"
Cú va chạm mạnh đến mức đập người vào tường, nhưng hắn vẫn kịp thực hiện kỹ thuật hộ thân để giảm chấn thương—Alter lao nhanh về phía chiếc bàn để ẩn nấp.
Hắn không hiểu mình vừa bị làm gì.
Nhưng, rõ ràng là hắn đã bị kẻ địch tấn công.
Lúc này chỉ cần biết thế là đủ.
Hắn nhanh chóng đeo bộ đai chứa vũ khí chính—dao phóng—lấy từ trong ngăn kéo, ném một con dao theo phản xạ mượt mà.
Không lệch một ly, con dao trúng vào chiếc đèn treo trên trần nhà, căn phòng chìm vào bóng tối. Màn đêm là đồng minh, không có lính đặc nhiệm nào mắt lại không nhìn được trong đêm cả.
Đêm vẫn tĩnh lặng.
Đến mức nghe được cả tiếng tuyết rơi.
Nấp sau chiếc bàn, Alter nín thở nghe ngóng tình hình.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ, mắt hắn cuối cùng cũng quen dần với bóng tối.
Bất chợt—cửa mở.
Mở một cách bình thường. Không chút do dự.
"Hự!"
Cửa mở—ngay khoảnh khắc nhận thức được điều đó, Alter phóng dao khi vẫn đang ẩn nấp sau bàn.
Không cần suy nghĩ, cũng chẳng cần ngắm.
Đó là người bạn đồng hành lâu năm, hắn không bao giờ trượt mục tiêu.
Vừa ẩn mình sau bàn, hắn vừa di chuyển nhanh sang phải, lên trên bàn, rồi sang trái.
Vừa di chuyển thoăn thoắt vừa phóng dao.
"—Ư!"
Chuyển động của Alter khựng lại trong tích tắc.
Bởi vì con dao hắn vừa ném đi đã sượt qua ngay trước mắt hắn.
Kỹ năng khủng khiếp. Đối phương đã ném trả chính xác vào Alter đang di chuyển hỗn loạn.
Để không trúng.
Cú vừa rồi là cố tình ném trượt. Alter hiểu điều đó.
Đó là một lời cảnh cáo: Ta có thể trúng ngươi bất cứ lúc nào.
Trong khi Alter thậm chí còn chưa nhìn thấy kẻ địch. Thậm chí không có đủ sự thong dong để làm điều đó.
Vậy mà đối phương lại khác.
"L-Là kẻ nào—hả!?"
Hắn định cất tiếng hỏi danh tính với giọng run rẩy tự nhiên, nhưng lời nói tắc nghẹn.
Ở đó.
Ngay sau lưng.
Những con dao ném trả lại chỉ là mồi nhử, chỉ là đòn kiềm chế.
Đòn thật sự là—
Ý thức của Alter chỉ tồn tại đến đó.
***
"—Rốt cuộc là cái gì thế nhỉ."
Kẻ xâm nhập nghiêng đầu nhìn Alter, người đã thể hiện chút ít sự kháng cự trước khi bị đánh ngất.
Chuyển động quá tốt so với một tên côn đồ.
Sát khí quá "sạch" so với bọn Mafia chuyên làm chuyện bẩn thỉu.
Giống sát thủ, nhưng chất lượng sát khí lại khác. Sát khí của những kẻ sống bằng nghề đó thường mỏng và yếu hơn một chút nhưng lại cực kỳ sắc bén.
"Mà thôi kệ."
Có nghĩ cũng chẳng biết được, và dù hắn là gì thì cũng chẳng phải đối thủ đáng để đánh nhau. Kỹ năng không tồi, nhưng chỉ mạnh trong phạm vi người thường mà thôi. Biết thế là đủ rồi.
Kẻ xâm nhập rời khỏi phòng.
Dù vừa xảy ra một màn như vậy—đêm vẫn tĩnh lặng.
◆
"Đây là đích đến nhỉ."
Sâu bên trong tầng bốn là một phòng làm việc được trang bị nội thất cao cấp.
Đây là điểm cuối.
Căn phòng của kẻ đứng đầu đám người lấy tòa nhà này làm căn cứ chính là đây.
Đám Mafia đều đã bị cho ngủ hết rồi, nên giờ chỉ còn mình tôi hoạt động.
Tóm lại là đã hoàn tất việc trấn áp.
Một công việc nhẹ nhàng. Tôi đã hạ gục từng tên mà không để ai phát hiện, nhưng vì quá dễ dàng nên chẳng thấy vui vẻ gì mấy. Tôi đã tưởng tượng sẽ có vài tình huống nguy hiểm hơn chút, nhưng rốt cuộc chẳng có gì. Chỉ đơn giản là làm việc một cách máy móc. À thì, có một tên nhận ra tôi nhưng... rốt cuộc cũng chẳng thành một trận chiến ra hồn.
Mà, cũng được. Vốn dĩ tôi cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều.
"Grieg Kret, sao."
Tôi lục lọi bàn làm việc, xem những giấy tờ đã được ký tên. Cái tên xuất hiện nhiều nhất là Grieg Kret. E là tên này chính là chủ nhân căn phòng.
Kẻ gọi Rinokis đi, kẻ định bắt cóc tôi, chắc chắn là hắn.
Kret, à.
Cái tên lạ hoắc. Nhìn đồ đạc trong phòng này thì chắc chắn hắn là quý tộc hoặc trọc phú rồi.
Còn gì nữa không nhỉ... tôi nhìn quanh phòng.
Đúng chất phòng làm việc với đủ thứ đồ, nhưng bắt mắt nhất là những chai rượu trông có vẻ đắt tiền được bày trên cái kệ cũng đắt tiền không kém kia. Rượu xịn đấy. Trông tráng lệ thật. Muốn uống quá. Một ngụm chắc không sao đâu nhỉ. Không được. Uống một ngụm là tôi sẽ mất kiểm soát ngay. Tốt nhất là không nhìn về phía đó nữa.
Ngoài ra thì... hửm?
Giá sách lọt vào tầm mắt tôi.
Những gáy sách đắt tiền được xếp ngay ngắn... nhưng chỉ có một cuốn trông có vẻ không vừa vặn, hơi nhô ra một chút.
Hoặc là lấy ra rồi không cất vào tử tế.
Có cảm giác sai sai, trông gai mắt một cách kỳ lạ.
Tôi thử rút nó ra xem...
"Trúng phóc."
Phía sau cuốn sách, bên kia cái kệ có thứ gì đó.
Tôi rút cả những cuốn sách xung quanh ra, phát hiện một cái két sắt nhỏ âm tường. Chỗ giấu đồ cũng "kinh điển" gớm nhỉ.
Tất nhiên là không có chìa khóa, nên tôi dùng sức giật mạnh một cái "rắc". Sắt hay thép thường thì không cản được tôi đâu. Muốn ngăn tôi lại thì hãy chuẩn bị két sắt làm bằng Thần Thiết hoặc Ma Cương ấy. Mà dù thế thì tôi cũng sẽ phá nát thôi.
"Một ít tiền mặt và đá quý. Giấy tờ. Chứng thư à? Cái này là sổ sách kế toán sao."
Vì là két sắt nhỏ nên cảm giác chỉ chứa những thứ tối thiểu cần thiết.
Tôi lật qua cuốn sổ, thấy những con số chi chít. Nằm trong két sắt thì có thể là sổ sách đen, nhưng tôi không có hứng thú kiểm tra kỹ. Đừng có cho tôi xem mấy con số.
Giấy tờ thì là... giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà hàng và đất đai? À, ra hắn cũng là chủ kinh doanh nhà hàng.
Dù sao đi nữa, chắc chắn đây là những thứ quan trọng.
Tiền và đá quý có thể để lại dấu vết nên tôi sẽ không đụng vào.
Thứ tôi mang đi là sổ sách và giấy tờ, với lại một vật nặng có kích thước vừa phải để chèn... toàn là đồ cổ nên mang đi cũng hơi ngại. Đều là kết tinh tay nghề của nghệ nhân cả mà.
Vật nặng thì dùng cái chảo rán ở phòng lớn tầng hai là được rồi.
Được rồi, rút quân thôi.
◆
"Đùa tao đấy à?"
"Dạ không?"
"Tao hỏi lại lần nữa. Con cua đó làm sao mà giết được?"
"Dù ông có đấm đá hay tra hỏi bao nhiêu lần, câu trả lời vẫn chỉ có một. Bởi đó là sự thật."
Gã đàn ông tên Grieg Kret rõ ràng đang vô cùng cáu bẳn.
Đối diện với hắn, Rinokis cố giữ vẻ mặt bình thản mà đáp lời.
Mặc cho không khí căng thẳng giữa hai người, Hội trưởng Hiệp hội Abaran vẫn án binh bất động.
—— Do ảnh hưởng của thân phận và quyền lực, Abaran dù muốn cũng không thể chống lại Grieg.
Đó không chỉ là vấn đề cá nhân ông ta. Nếu chống đối, toàn bộ mạo hiểm giả ở Vandroge sẽ bị vạ lây, nên ông không thể hành động khinh suất.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là ông định chủ động đứng về phe hắn.
Thế nên ông chỉ đứng nhìn. Hoàn toàn im lặng.
Đó là tất cả những gì ông có thể làm trong tình cảnh này.
"Sức chịu đựng của tao có giới hạn. Liệu hồn mà ăn nói."
"Dù ông có nói vậy thì câu trả lời cũng không đổi đâu. Tôi đã nói sự thật từ nãy đến giờ rồi."
—— Mà, chuyện đó khó tin thật, chính Rinokis cũng nghĩ vậy.
Rinokis đã tận mắt chứng kiến cảnh Nia chiến đấu với con cua đó.
Rõ ràng là nhìn thấy tận mắt, thế mà đến giờ cô vẫn còn cảm giác không thể tin nổi.
Một con ma thú khổng lồ đến thế, vậy mà cứ dần dần bị các đòn tấn công của Nia xé nhỏ ra từng mảnh. Thậm chí cô còn tự hỏi, đó có phải là việc con người làm được không nữa. Dù cho sự việc thực tế đang diễn ra ngay trước mắt.
Nhưng, sự thật vẫn là sự thật.
Khó tin nhưng là sự thật.
Dù có bị bảo là không tin, thì Rinokis cũng chẳng còn gì để giải thích hơn nữa.
"Mày không quan tâm đứa trẻ đó sống chết ra sao hả?"
"Ông nói thế làm tôi khó xử đấy. Đừng có đùn đẩy trách nhiệm của bên không chịu tin tưởng sang cho tôi chứ."
Cô chẳng hề lo lắng về sự an nguy của Nia.
Điều Rinokis lo lắng chỉ có một điểm duy nhất: phải chịu trận thế này đến bao giờ. Sự an toàn của Nia là điều chắc chắn, nên giờ cô chỉ việc lươn lẹo để câu giờ thôi.
—— Nhưng, cái kết đến sớm hơn dự kiến.
Rầm—!!
Sự việc xảy ra quá đột ngột.
Cùng với âm thanh va chạm vang dội, cả Hiệp hội Mạo hiểm giả rung chuyển.
"C-Cái gì thế!?"
Đến cả Abaran cũng phải dao động trước cảnh này. Ông ta bật dậy như lò xo, nhanh chóng lao ra khỏi phòng với những động tác dứt khoát.
Chắc là đi xem xét tình hình.
Đúng chất cựu mạo hiểm giả, phản ứng với tình huống khẩn cấp rất nhanh nhạy.
Và rồi —— ông ta quay lại ngay lập tức.
Tay kẹp một chiếc túi da cỡ nhỏ bên sườn.
"Có chuyện gì thế, Abaran?"
"Là đồ gửi đến."
"Đồ gửi đến?"
"Ông Kret, gửi cho ông đấy."
Nói đoạn, Abaran đặt chiếc túi da mang về lên bàn.
"Tốt nhất là ông nên kiểm tra ngay đi. Vì lợi ích của ông đấy."
"...?"
Grieg làm vẻ mặt ngờ vực, nhưng vẫn làm theo lời ông ta, kiểm tra bên trong túi.
"Cái chảo rán...?"
Thứ đầu tiên được lôi ra là một chiếc chảo rán lớn đã bị bẻ cong. Chiếc chảo bằng sắt trông có vẻ cứng cáp ấy đã bị bóp méo một cách ngoạn mục.
Sau đó... sắc mặt Grieg biến đổi.
"Thế này là nghĩa làm sao?"
Hắn ném ánh nhìn sắc lẹm về phía Abaran, nhưng ông ta chỉ nhún vai.
"Hình như lúc nãy có ai ném cái đó vào. Nhờ ơn nó mà trên tường thủng một lỗ rồi đấy."
"Ném... Xin phép!"
Grieg thậm chí chẳng thèm nhìn Rinokis nữa, hắn chộp lấy chiếc túi da và lao ra khỏi phòng.
Chỉ để lại chiếc chảo rán méo mó trên bàn.
"Bằng chứng phạm pháp của gã đó nằm trong túi."
Nghe lời Abaran, Rinokis đã hiểu.
Là hành động của Nia. Mà, cô cũng nghĩ chẳng còn ai khác ngoài người đó làm được việc này.
—— Đã đột kích vào tận hang ổ của gã đó, giờ đã an toàn rồi nên về thôi. Đó là lời nhắn từ Nia.
Đã bị dồn đến mức này, gã đàn ông đó sẽ phải chạy đôn chạy đáo lo xử lý hậu quả để bảo vệ bản thân. Tình thế đã vậy thì hắn chẳng còn rảnh rang mà quan tâm đến Rinokis nữa.
Ít nhất là vào lúc này.
Dù sao thì, khi gã đó đã rời đi, lý do để Rinokis ở lại đây cũng không còn.
"Vậy tôi xin phép."
"Xin lỗi nhé. Cô không phải mạo hiểm giả nước này, vậy mà suýt nữa tôi đã để cô bị cuốn vào rắc rối."
Do áp lực từ giới quyền lực nên không thể hành động theo ý muốn.
Rinokis xuất thân thường dân, cô sẽ không nói là mình không hiểu điều đó.
Cô chỉ thấy đồng cảm với Abaran chứ tuyệt nhiên không có ý trách móc.
"Coi như tôi cho ông nợ một lần."
Chính vì thế, cô đã nói vậy.
Ý là tôi cho ông cơ hội để chuộc lại lỗi lầm đấy, đừng bận tâm.
"Tiền thưởng con cua xin hãy gửi cho thương hội Sedoni. Xin chào."
Cuối cùng tuy có chút ồn ào.
Nhưng chuyến đi làm thêm ở Vandroge đã kết thúc như thế đấy.
***
0 Bình luận