Khác với nghỉ hè, nghỉ đông rất ngắn.
Để xoay sở ra vài ngày trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, đương nhiên lịch trình quay phim trở nên dày đặc đến cực độ.
Thực sự là sự tái hiện của địa ngục mùa hè.
Không, vì thời gian ngắn hơn nên còn dày đặc hơn cả mùa hè. Lịch trình bị nhồi nhét đến mức nghẹt thở.
Về nhà chỉ để ngủ mà thôi.
Suốt kỳ nghỉ đông này, số lần tôi gặp cha mẹ và anh trai chỉ đếm trên đầu ngón tay, cũng chẳng có lấy thời gian để thong thả trò chuyện. Thậm chí, ngay cả một bữa cơm tề tựu đông đủ cả gia đình cũng chưa từng diễn ra.
Những chiến hữu trong tổ quay phim, những người đã cùng tôi sống sót qua mùa hè năm ấy, giờ đây trông thật thảm hại.
Lịch quay không hồi kết cùng sự mệt mỏi tích tụ khiến sắc mặt ai nấy đều xám ngoét. Cô nàng phụ trách trang điểm, vì những ngày tháng khổ sở không được gặp anh người yêu mới quen, đã bao lần vừa khóc vừa định bỏ trốn. Dĩ nhiên là bị bắt lại.
Anh chàng quay phim thì bị lịch trình dày đặc giết chết tâm hồn, làm gì cũng chỉ lẳng lặng hoàn thành công việc với đôi mắt vô hồn. Trông cứ như một sát thủ đã mất đi cảm xúc sau cú sốc cha mẹ bị sát hại thuở nhỏ vậy.
Và rồi, khi tôi nhận ra, đạo diễn hiện trường đang nhìn chằm chằm vào chiếc bùa hộ mệnh con gái tặng với ánh mắt trống rỗng.
Các nhân viên khác cũng thi nhau kêu gào: "Tao bỏ việc đây", "Benderio...!", hay "Hay là cứ coi như bé Nia bị cảm rồi cả đám mình trốn đi du lịch đi?".
Những lời chửi rủa, nỗi căm hận không thành lời, những lời thì thầm của ác ma khó lòng cưỡng lại... Đã có lúc tất cả rơi vào trạng thái cực hạn, nơi bản chất con người bị phơi bày.
Dẫu vậy, bằng cách nào đó, vâng, bằng cách nào đó thì chúng tôi cũng đã vượt qua được lần này.
——Ừm, rồi sẽ có lúc đi du lịch thôi. Tôi sẽ bảo họ lên lịch trình đi quay ở khu suối nước nóng rồi cho ở lại đó luôn. Tôi sẽ nói giúp cho. Còn Benderio thì ta tuyệt đối không tha đâu.
Mười ngày quay hai mươi sáu tập. Hoàn tất.
Giờ thì chẳng còn nỗi lo nào nữa, tôi có thể dành ra vài ngày đã chắt chiu được để đi nghỉ mát——à không, là đi "cày tiền".
"Nia, cho anh gửi lời hỏi thăm ngài Hiero nhé. Nhờ cô chăm sóc con bé đấy, Rinokis."
"Vâng. Con đi đây ạ. Thưa cha, thưa mẹ. Thưa anh hai."
Bầu trời sáng sớm vẫn còn tối đen, sau khi được gia đình tiễn ở cửa, tôi và Rinokis đi ra bến cảng.
Kỳ nghỉ đông đầy bận rộn vừa mới kết thúc.
Địa điểm tôi dự định đến để kiếm tiền lần này là nước láng giềng Vandroge. Nơi đó quá xa để có thể giấu cha mẹ mà đi, và thân phận con gái quý tộc cũng không cho phép tôi vượt biên giới một cách dễ dàng.
Dù đã làm thủ tục chính thức, nhưng chuyến đi này sẽ dưới hình thức "vi hành". Vì sẽ giấu tên để hành động, nên nếu không cư xử quá lộ liễu thì chắc sẽ không ai nghĩ tôi là con gái quý tộc đâu.
Tạm thời tôi cũng đã nhờ Thương hội Sedoni chuẩn bị giấy phép nhập cảnh công khai. Trừ khi xảy ra đại án liên quan đến quốc gia, còn không thì thân phận của tôi chắc sẽ không bị lộ.
Chuyến vi hành của quý tộc luôn được bảo mật ở cấp độ cao. Đến mức nếu bị lộ thì có thể trở thành vấn đề quốc tế.
Bởi nếu chuyện đó xảy ra dù chỉ một lần, các yếu nhân của các nước sẽ không còn an tâm mà đi lại nữa.
Mà, tạm gác lại mấy chuyện hậu trường như kiếm 1 tỷ Clam hay săn ma thú sang một bên.
Nói trắng ra thì đây là một chuyến du lịch sang nước láng giềng. Do đó cần một lý do bề nổi để thuyết phục cha mẹ. Khoảng cách lần này không thể cứ thế mà đi như hồi đến Đấu Trường Ngầm được. Lại còn phải ở lại qua đêm nữa. Chẳng đời nào họ lại cho phép con cái ngủ qua đêm ở bên ngoài mà không biết gì cả.
Lý do thì tôi đã chuẩn bị kỹ càng rồi.
Dĩ nhiên tôi không thể ngu ngốc mà thật thà khai là "con đi kiếm tiền" được.
Thứ nhất, là đi chào hỏi Nhị hoàng tử Hiero Artwall, anh trai của Hildethora và là Cục trưởng đại diện của Đài truyền hình Vương đô.
Về việc này, tôi đã nhờ Hildethora sắp xếp để phía Hiero gửi một bức thư mời với nội dung: "Ta rất muốn gặp thử Nia Liston, nếu được thì nhân tiện chuyến du lịch mùa đông, cô có muốn đến gặp ta không? Ta đang ở Vandroge." Tiện thể nói luôn, tôi chưa gặp hắn bao giờ.
Đã là quý tộc, khi nhận được lời mời của hoàng tộc thì khó mà từ chối nếu không có lý do chính đáng. Hơn nữa, vì thấy tôi cũng hào hứng nên cha mẹ đã chấp thuận.
Dĩ nhiên, hay phải nói là đương nhiên, cha mẹ tôi lúc nào cũng bận rộn công việc nên sẽ không đi cùng. Lần này anh hai cũng không đi theo.
Vì là đi vi hành, lại chỉ có thể lưu lại Vandroge vài ngày, nên quyết định là chỉ có tôi và Rinokis đi nhanh rồi về.
Đúng như kế hoạch.
Hiero hiện đang chào bán Magic Vision tại Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge.
Vốn dĩ phía Hoàng quốc đã rất quan tâm đến Magic Vision, nên Hiero đã vài lần mang sản phẩm thực tế sang đó để trình diễn trực tiếp.
Công nghệ Magic Vision được rao bán với số vốn khổng lồ mà 1 tỷ Clam còn chẳng thấm vào đâu, nên nghe nói ngay cả ngân khố của một quốc gia cũng không thể nhẹ nhàng mà du nhập nó được.
Việc Hiero phải đi lại nhiều lần để chào hàng là nhằm thuyết phục phe phản đối và tập hợp các nhà đầu tư.
Vì mục đích đi kiếm tiền, tôi nhất định phải đến Vandroge. Thế nên tôi mới nhờ mối quan hệ của Hildethora để nhận được sự hợp tác từ Nhị hoàng tử Hiero, người cũng tình cờ có lịch trình đến Hoàng quốc vào thời điểm này.
Thực tế thì tôi cũng sẽ đến chào hỏi, nhưng vì cả hai đều bận rộn nên dự định là sẽ kết thúc nhanh gọn rồi đường ai nấy đi. Dù sao đó cũng chỉ là cái cớ để tôi sang nước láng giềng, nên chỉ cần chào hỏi xã giao là đủ.
Ngoài ra, nhân cơ hội này, cha mẹ cũng đã dặn dò tôi một việc.
Đó là đi xem trước phi thuyền.
Không hổ danh là Phi Hành Hoàng Quốc, Vandroge sở hữu kỹ thuật ma pháp độc quyền tinh vi và trình độ cao, có thể chế tạo ra những chiếc phi thuyền hiệu suất cao mà các quốc gia khác không thể sao chép được.
Chuyện này cũng đã được bàn đến từ trước, nhưng cha mẹ nói rằng sẽ tặng nó cho tôi.
Rốt cuộc, món quà nhập học dành cho tôi vốn bị trì hoãn do chưa thống nhất được, nay lại quay về dưới hình thức này.
Chiếc phi thuyền mang phong cách hoài cổ mà anh hai sở hữu cũng là sản phẩm của Vandroge.
Nghe nói ở nước bên đó thì nó chỉ là một con tàu có hiệu suất bình thường, nhưng so với hàng sản xuất tại Artwall thì hiệu suất vẫn tốt hơn rất nhiều.
Cha tôi đã bảo: "Nếu đi Vandroge thì đúng lúc lắm. Nhân tiện chuyến đi, con hãy tìm chiếc tàu mà mình thích đi."
Tôi định từ chối: "Người thừa kế thì cần phô trương, chứ với đứa con không thừa kế như con thì món quà này quá lớn", nhưng ông ấy chỉ nói một câu bình thản: "Con cái thì đừng có khách sáo", thế là tôi quyết định nhận luôn.
Đúng vậy, con cái thì không việc gì phải khách sáo.
Vì là gia đình, vì tôi là con của cha mẹ. Thế nên họ mới không ngăn cản quyết liệt khi thấy tôi bị công việc quay phim vắt kiệt sức lực.
Bởi vì đây là ý muốn của tôi, và họ tôn trọng ý chí đó.
Dù lịch trình có vô lý đến đâu, chỉ cần tôi không từ chối thì họ sẽ không xen vào hay ngăn cấm. Mà, than vãn thì vẫn có đấy. Ta không tha cho Benderio đâu. Thật sự không tha đâu.
Chính vì vậy, phải, chính vì là con cái nên tôi phải nhận.
Đó mới là gia đình.
Thôi thì, sau này tôi sẽ làm việc chăm chỉ để trả ơn đàng hoàng. Thực tế thì nếu có phi thuyền riêng chắc cũng sẽ giúp ích cho tôi nhiều.
Chúng tôi lên chiếc phi thuyền đã chuẩn bị sẵn sàng của anh hai, trước tiên là hướng về đảo chính của lãnh địa Liston.
Tôi đã đến đảo chính quay phim nhiều lần rồi. Một bến cảng quen thuộc.
"Vậy xin chúc tiểu thư lên đường bình an."
Phi thuyền của anh hai thả chúng tôi xuống cảng rồi lập tức quay trở về.
Nào thì.
Buổi sáng ở cảng đến rất sớm. Tranh thủ lúc trời còn tối và ít người, mau chóng thay đồ thôi.
Như để trốn tránh cơn gió lạnh buốt, tôi vòng ra phía sau dãy nhà kho và bắt đầu cởi bỏ trang phục đang mặc.
Tôi thay sang bộ đồ tập mỏng nhẹ dễ vận động, rồi dùng thuốc nhuộm tóc ma pháp nhanh chóng nhuộm đen mái tóc.
Vậy là xong, hình hài đứa trẻ từng đến Đấu Trường Ngầm ngày nào đã hoàn tất.
"——Vậy thì Rino, từ giờ nhờ cả vào cậu nhé."
Khi tôi vừa hóa trang xong.
Rinokis cũng đã cởi bỏ bộ đồ hầu gái, thay sang trang phục gọn nhẹ trông như một mạo hiểm giả mới vào nghề.
"——Vâng. Nhờ cả vào em nhé, Lily."
Từ giờ trở đi, không còn là Nia Liston và hầu gái Rinokis nữa.
Mà là mạo hiểm giả Lino và người tùy tùng Lily.
Nào, hãy cùng đến chỗ chiếc phi thuyền đi Vandroge mà Thương hội Sedoni đang chuẩn bị thôi.
"Nhắc mới nhớ, họ có nói nhỉ. Rằng sẽ chuẩn bị một chiếc tàu cao tốc đời mới nhất."
Nghe Rinokis nói, sự bối rối trong tôi vẫn chưa tan biến.
...Đời mới nhất... Tàu cao tốc...
"Cái này là phi thuyền á?"
Đó là một chiếc phi thuyền có hình dáng tôi chưa từng thấy bao giờ.
Nên gọi là hình thoi, hay là hình ngòi bút đây?
Chiếc phi thuyền đang neo đậu trước mặt chúng tôi trông cứ như một cái que vậy. Nó có hình dạng quá đỗi đơn giản, tựa như một thanh kim loại bị cắt ra với phần đầu được vuốt nhọn nhẹ.
Toàn bộ con tàu dường như được làm bằng kim loại, và có vẻ chúng tôi sẽ phải chui vào trong đó.
...Làm bằng kim loại đã thấy bất an rồi, nhưng hơn hết thảy, cái việc nó không có hình dáng của một con tàu càng làm tôi lo lắng hơn.
Tuy có cửa sổ nên chắc vẫn nhìn được bên ngoài, nhưng một con tàu khép kín thế này liệu có ổn không? Chẳng phải sẽ không thấy được hướng đi hay xung quanh sao?
Kích thước có lẽ nhỏ hơn tàu hạng trung một chút. Nhìn cái dáng vẻ như muốn xé gió mà đi thế kia thì chắc là tốc độ cũng cao đấy, nhưng mà...
Hơn tất cả, cái hình thù kỳ lạ quái đản này làm tôi lấn cấn quá.
"Chắc là hình dáng chú trọng tốc độ thôi. Hoặc là mô phỏng cái gì đó."
Chú trọng tốc độ. Mô phỏng cái gì đó.
...À, ra là vậy. Nếu nghĩ là hình dáng của sinh vật thì cũng hợp lý đấy chứ.
Tôi đã thấy thuyết phục hơn một chút.
Dù chưa thấy phi thuyền hình này bao giờ, nhưng sinh vật có hình dáng này thì tôi thấy rồi. ——Quyền pháp mô phỏng chuyển động của sinh vật cũng chẳng hiếm lạ gì. Vậy thì việc bắt chước hình dáng sinh vật để tìm kiếm sự hợp lý và tiện lợi chắc cũng là điều bình thường.
"Cô Lino! Tôi đợi mãi!"
Khi chúng tôi đang đứng chôn chân trước chiếc phi thuyền kỳ lạ, một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề bước xuống cầu thang tàu.
"Xuất phát luôn được chưa ạ!? À, cô bé kia sẽ đi cùng nhỉ!?"
Rinokis, hay mạo hiểm giả Lino gật đầu, người đàn ông liền mời mọc: "Nào nào xin mời! Chúng ta có thể đi ngay được rồi!" và dẫn chúng tôi vào trong tàu.
Nhìn thái độ này thì có vẻ Rinokis và gã đàn ông này có quen biết nhau. Nếu là người của Thương hội Sedoni thì khả năng đó khá cao.
Vừa bước vào tàu cao tốc, luồng không khí lạnh lẽo bên ngoài lập tức bị chặn đứng. Cửa ra vào được đóng lại ngay, và bên ngoài cầu thang tàu cũng đang được tháo dỡ.
Có vẻ như họ chỉ chờ mỗi chúng tôi. Sáng sớm thế này thật vất vả quá.
Bên trong tàu... quả nhiên, nói sao nhỉ, chật chội, hay đúng hơn là cảm giác tù túng rất mạnh. Một phần cũng do trần tàu thấp. Chắc là không gian được chia thành tầng trên và tầng dưới.
Các bức tường kim loại với đường ống lộ thiên khiến một kẻ cổ hủ như tôi thấy bất an. Tôi vẫn không thể nào tin được chuyện kim loại lại bay được trên trời. Mà, cùng lắm có rơi thì tôi cũng chẳng chết được.
"Con tàu có hình dáng lạ thật đấy."
Nghe Rinokis vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác tránh gió rét, người đàn ông đáp lại với vẻ mặt cực kỳ đắc ý: "Đây là mẫu mới nhất của Phi Hành Hoàng Quốc đấy ạ."
"Con này thực sự rất nhanh. Nó là con tàu được chế tạo chỉ với mục đích bay nhanh thôi mà."
Về chuyện đó thì tôi cũng đã nghe Rinokis nói sơ qua.
Nếu là phi thuyền thông thường, tính cả thời gian tiếp tế dọc đường thì phải mất ba đến bốn ngày mới tới Vandroge.
Nhưng nghe nói mẫu mới nhất mà chúng tôi định đi hôm nay chỉ mất khoảng một ngày là tới nơi.
"Với giờ này và từ địa điểm này, thì quá chiều tối nay là tới nơi rồi."
Cái gì cơ. Chiều tối là tới ư?
Nếu vậy thì thời gian di chuyển chỉ mất gần nửa ngày sao. Dù tôi đã lên lịch trình dựa trên lời của Thương hội Sedoni là sẽ chuẩn bị một con tàu nhanh hơn phi thuyền thông thường, nhưng mà...
Đến nơi chỉ trong nửa ngày là một tốc độ nhanh dị thường, nằm ngoài dự tính.
Dĩ nhiên là một sự "ngoài dự tính" đáng mừng.
Thời gian tự do ở Vandroge tăng lên thì chỉ có hoan nghênh thôi. Vốn dĩ thời gian lưu lại bên đó đã ngắn rồi.
"Nhanh đến thế sao?"
"Ngạc nhiên đúng không? Thế giới lại thu nhỏ lại rồi."
Thế giới lại thu nhỏ lại rồi, sao.
Đó là câu nói của Dimiaro, tên không tặc cổ đại nhất, kẻ trộm bầu trời đầu tiên được khắc tên vào lịch sử sau khi phi thuyền ra đời.
Vào thời đại mà phương tiện di chuyển giữa các đảo nổi còn khan hiếm, ở khắp các quốc gia, những người dân không có cách nào trốn thoát khỏi hòn đảo của mình phải chịu đựng sự áp bức.
Người đã giải phóng và đưa họ đi khắp nơi chính là Không tặc Dimiaro.
Dân là máu của đất đai —— hình như Hildethora đã nói câu này nhỉ.
Nếu theo lời cô ấy, thì Dimiaro đã đưa máu của các quốc gia lên tàu của mình và mang đi mất. Áp bức, độc tài, nghèo túng và đói khát, hắn đã rút máu khỏi những hòn đảo bị những thứ đó gặm nhấm.
Lấy đó làm khởi đầu, các không tặc đi sau lần lượt trỗi dậy. Những cuộc phản loạn không tiếng súng —— nói dễ hiểu là những cuộc "bỏ trốn trong đêm" khỏi đất nước —— bắt đầu diễn ra khắp nơi.
Kết quả là, quốc gia chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là Thiên Không Đế Quốc Mythgaris. Đại cường quốc Mythgaris, nơi từng cai trị ba phần mười thế giới lúc bấy giờ, đã diệt vong mà không cần đánh một trận nào.
——Bởi vì dòng máu vận hành đất nước ấy đã cạn kiệt.
Trong giờ học tôi được dạy rằng sự cạn kiệt mang tính quyết định về vật tư và lương thực đã gây ra nội loạn. Và rồi diệt vong. Nghe nói nó đã tự sụp đổ mà chẳng cần giao chiến với bất kỳ quốc gia nào.
Vì là chuyện của thời xa xưa lắm rồi, nên giờ đây chẳng ai biết được chân tướng sự việc cả.
Dù lịch sử có là thế hay không, thì kỹ thuật phi thuyền vẫn đang tiếp tục tiến hóa cho đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, lịch sử là thứ bị bóp méo theo ý muốn của kẻ thắng cuộc mà. Ai biết đâu là thật chứ.
"Nhưng mà nói nhỏ ở đây thôi nhé, phí nhiên liệu đắt đỏ lắm. Nếu dùng cho mục đích thông thường thì chi phí không cân đối đâu. Vì chỉ nhắm đến tốc độ nên tải trọng cũng bị ngó lơ luôn."
Hà, ra là vậy.
Vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, hoặc là còn nhiều chỗ cần cải tiến, đại loại thế.
"Các ông đã cất công chuẩn bị một con tàu như thế chỉ vì tôi sao?"
"Dĩ nhiên rồi. Thương hội Sedoni chúng tôi sẽ dốc toàn lực hỗ trợ mạo hiểm giả Lino mà."
À, quả nhiên hắn ra dáng thương nhân thật. Có vẻ không chỉ là một thuyền viên đơn thuần.
Dưới sự dẫn đường của gã đàn ông có phong thái thương nhân, chúng tôi leo lên cầu thang trong tàu.
Đúng là thiết kế hai tầng trên dưới, tầng trên sáng sủa và nội thất cũng được trang hoàng kha khá. Mà, cảm giác tù túng thì vẫn còn đó.
Tuy nhiên, nhờ thiết kế nhiều cửa sổ tròn nhỏ, hành khách vẫn có thể quan sát khung cảnh bên ngoài từ cả hai mạn trái phải.
Phía trước... bị ngăn cách bởi cửa và vách tường. Có lẽ buồng lái nằm ở ngay sau đó.
"——Này, cho tàu xuất phát đi."
Gã đàn ông có ngoại hình đậm chất thương nhân kia đang nói vọng về phía trước, vậy chắc phán đoán của tôi là đúng.
"Thấy thế nào hả cô bé? Ngay cả ở Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge, con tàu này cũng thuộc hàng hiếm đấy. Chà, ngoại hình của nó có hơi khác lạ một chút nhỉ."
Ồ, hắn bắt chuyện với mình. Chắc tại thấy tôi cứ dáo dác nhìn quanh suốt.
Cũng đành chịu thôi.
Chỉ riêng việc khối kim loại biết bay đã là chuyện không tưởng rồi, đằng này con tàu bay này lại còn kỳ quái hơn nữa.
"Là hình cá hay hình chim vậy ạ?"
Tuy không có vây đuôi hay vây lưng, nhưng hình dáng nó lại giống cá. Hoặc giả như một loài chim đang gập cánh để lướt gió.
"Ồ, sắc sảo đấy. Đúng vậy, đúng vậy, nghe đâu nó được thiết kế dựa trên ý tưởng đó."
Bất chợt nhìn ra ngoài, tôi thấy bến cảng đang khuất dần xuống phía dưới.
Vì không có gió, chẳng có cảm giác chuyển động, cũng không nghe thấy tiếng ồn nên tôi không nhận ra, nhưng có vẻ tàu đã xuất bến rồi.
"Nhìn kỹ bên ngoài nhé. ——Con tàu này ấy à, nó sẽ tăng tốc cái vèo bằng luồng khí nổ đấy."
Khí nổ...?
Theo lời gã đàn ông, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. ...Rinokis, ngươi không cần phải nhìn cùng một cửa sổ với ta đâu. Sang cửa sổ bên cạnh mà nhìn. Gần quá, chật chội quá. Đừng có dính sát vào ta.
Khi đạt đến độ cao nhất định, âm thanh vang lên từ các ống truyền tin chạy dọc theo vách tường.
——"Bắt đầu tăng tốc. Tàu sẽ rung lắc mạnh, xin quý khách hãy bám vào vật cố định hoặc nằm xuống sàn."
Các lưu ý và đếm ngược đã bắt đầu, tôi bám chặt vào khung cửa sổ. ...Rinokis, không cần ngươi đỡ ta đâu. Đừng có ôm vai ta.
——"Ba, hai, một, ——Kích hoạt."
Đùnggggggggg——!
Cùng với tiếng nổ lớn hơn cả "Lôi Âm", thân tàu rung chuyển dữ dội.
Tôi gồng mình chịu đựng áp lực lớn ép từ bên hông, cảm giác như sắp bị hất văng về phía sau.
Nhưng mà, hơn cả chuyện đó——
"..."
Cảng biển của đảo chính lãnh địa Liston, nơi lẽ ra phải nằm ngay tầm mắt, đã biến mất chỉ trong một cái chớp mắt.
"Phù. Ổn rồi đấy, cô Lino."
Chắc là họ đã xử lý chắn gió cực tốt nên hoàn toàn không có cảm giác đang di chuyển.
Tuy nhiên, thị giác lại nhận thức rõ điều đó.
Những hòn đảo nổi nhỏ hay những đám mây phía xa đang bị hất văng ra sau với tốc độ kinh hoàng. Có vẻ chúng tôi đang lao đi với vận tốc không tưởng.
"...Nửa ngày sao."
Với tốc độ này, quả thực có thể đến nơi trong nửa ngày.
Nó nhanh áp đảo so với bất kỳ con tàu bay nào tôi từng đi trước đây. Một con tàu với kỹ thuật tuyệt vời.
Thú thật là tôi muốn có một chiếc.
...Nhưng mà, chắc chắn quà mừng nhập học thì không thể đòi mua cái này được rồi.
"Lily mới gặp lần đầu nhỉ. Vị này là Torque Sedoni. Con trai của đại diện thương hội Sedoni đấy."
Rinokis giới thiệu gã đàn ông.
Đại diện thương hội Sedoni thì... à, là hội trưởng sao.
Nói vậy thì, đây là con trai của người đã đàm phán với tôi khi tôi đến thăm thương hội Sedoni với tư cách Nia Liston.
Hình như tên hội trưởng là Marju Sedoni thì phải.
Một người đàn ông hào phóng, đã chấp nhận toàn bộ yêu cầu kiếm mười tỷ Clam của tôi - thứ nghe chẳng khác nào lời nói nhảm của trẻ con - mà không hỏi han gì nhiều.
Việc kiếm tiền tôi giao phó cho Rinokis và đám đệ tử, nên tôi ít có cơ hội tiếp xúc. Đã chịu ơn người ta, sau này tôi cũng muốn đến chào hỏi hội trưởng một tiếng. Lần tới phải hẹn gặp đàng hoàng mới được.
Và gã đàn ông này, Torque.
Tôi đã nghĩ hắn trông giống thương nhân, và quả nhiên là thương nhân thật. Không những thế còn là con trai của Marju Sedoni. Vậy nghĩa là người thừa kế của một đại thương hội.
...Không khéo lại là một nhân vật tầm cỡ cũng nên.
Một người như vậy mà lại cất công đi cùng với một mạo hiểm giả bình thường như Lino. Là tiện đường, hay là hắn có kỳ vọng hoặc mong muốn gì đó lớn lao ở Lino đây?
"Anh Torque. Cô bé dễ thương này là đệ tử của tôi, Lily. Dễ thương đúng không?"
Đừng có nhấn mạnh chữ dễ thương tới hai lần.
"Đệ tử sao. Một cô bé khá nhỏ nhắn nhỉ..."
"Đúng vậy. Là đệ tử, là cô em gái yêu dấu, không, là con gái rượu... à không... chà, là một tồn tại cực kỳ thân thiết và yêu dấu của tôi. Dễ thương lắm đúng không?"
Cái kiểu quan hệ mập mờ nhưng thân mật, nghe có vẻ uẩn khúc như thể "trên tình bạn dưới tình yêu" nhưng nói là đang hẹn hò cũng không ngoa đó là sao hả. Với lại đừng có nói dễ thương nữa.
"Ra là vậy. Có vẻ hoàn cảnh cũng phức tạp nhỉ."
Quả không hổ danh thương nhân, tuy có vẻ hứng thú nhưng lại không có ý định hỏi sâu vào chuyện riêng tư.
"——Ấy chết, đứng nói chuyện mãi cũng kỳ. Tôi có chuẩn bị bữa sáng, chúng ta vừa ăn vừa bàn chuyện sắp tới nhé."
***
Đúng như đã nghe lúc trước, vì đây là con tàu bay được chế tạo chỉ để tối ưu hóa tốc độ, nên nhà ăn rất hẹp và phòng cho khách cũng ít.
Rốt cuộc nó là thứ chỉ chú trọng vào việc di chuyển.
"Nếu chở được nhiều hàng hóa thì tình hình lưu thông chắc sẽ thay đổi đáng kể đấy, nhưng mà cũng còn nhiều vấn đề lắm."
Ba người chúng tôi ngồi vào chiếc bàn hơi chật chội và dùng bữa sáng nhẹ.
"Thế nên, hiện tại chủ yếu chỉ dùng để chở người thôi. Mà, với thương nhân thì thế này cũng hữu dụng lắm rồi."
Đúng vậy thật. Nếu đi sang nước láng giềng chỉ mất khoảng nửa ngày, thì bao nhiêu khách cũng có.
"——Nhân tiện, cô Lino này. Nghe nói cô định săn ma thú ở Vandroge sao?"
Tuy nghĩ bụng người này nói nhiều thật, nhưng tôi vẫn để Rinokis tiếp chuyện Torque.
Thế nhưng khoảnh khắc chủ đề đó được đưa ra, tôi khựng lại và đồng thời hiểu ra vấn đề.
Mục đích của Torque có lẽ là muốn biết mạo hiểm giả Lino nhắm đến loại ma thú nào.
Một tân binh mạo hiểm giả có tay nghề tốt, bỗng chốc nổi danh ở Artwall, đang hành động để kiếm mười tỷ Clam.
Nếu biết được bối cảnh đó, đương nhiên sẽ đoán ra lý do đi sang nước láng giềng. Tất nhiên là cũng đã đăng ký việc săn ma thú rồi. Lịch trình cũng đã nộp cho thương hội.
Vậy, lý do thương nhân đi ké vào đó là gì, chính là chuyện này đây.
"Vâng. Ở Artwall dạo này hơi khó hoạt động, với lại tôi cũng có việc cần đến Vandroge, nên tiện thể săn bắn luôn. Nói toạc ra thì là đi xuất khẩu lao động ngắn hạn ấy mà."
"Khó hoạt động sao... chẳng lẽ cô định chuyển cứ điểm? Rời khỏi Vương đô ư?"
"Tôi chưa nghĩ xa đến thế. Chỉ là, con bé này——"
Hửm? Tôi á?
"Tôi không muốn mối quan hệ giữa tôi và bé Lily dễ thương bị người ta biết quá nhiều. Giờ mà dẫn cô bé dễ thương này đi lại trong Vương đô Artwall thì chắc là không thể nữa rồi. Nhưng mà, tôi muốn cho cô bé dễ thương này trải nghiệm nhiều thứ. Vì nó là cô đệ tử dễ thương đáng yêu của tôi mà."
Mấy chuyện quanh đây tôi giao hết cho Rinokis. Tôi chỉ việc gật đầu thôi.
Chính vì Rinokis biết rõ hoàn cảnh của tôi đến từng chân tơ kẽ tóc, nên dựng chuyện cũng khéo lắm. Với lại lát nữa phải cấm tiệt vụ khen dễ thương mới được. Phiền chết đi được, đừng có nói nữa.
"Sau này có thể sẽ còn những chuyến đi làm xa thế này, mong anh nhất định hãy cho chúng tôi đi nhờ tàu lần nữa nhé."
"Vâng, tất nhiên rồi. Có điều, khi nào định chuyển cứ điểm khỏi Vương đô, nhất định phải báo trước cho tôi biết đấy nhé! Hứa rồi đấy! Nếu cô bảo chuyển sang nước khác là tôi khóc đấy!"
Đúng là thương nhân, chốt hạ một cách đầy sấn sổ. Cảm nhận rõ ý chí quyết không để vuột mất con mồi.
——Nhưng mà, cũng được thôi.
Nếu đi mất nửa ngày, nghĩa là sẽ dư ra hơn nửa ngày so với dự tính.
Thời gian đó, một nửa sẽ dành cho Torque... hay nói rộng ra là dùng cho thương hội Sedoni vậy.
"Nè sư phụ."
Vốn đang im lặng để không làm phiền chuyện người lớn, tôi cố tình lên tiếng vào đúng thời điểm này.
"Không phải anh Torque có loại ma thú muốn nhờ săn ở Vandroge sao ạ? Đã được anh ấy giúp đỡ nhiều thế này, nếu có thể thì nghe nguyện vọng của anh ấy cũng được mà?"
Lời nói của tôi - kẻ mà trong bóng tối có địa vị ngược lại hoàn toàn - giờ đây chẳng khác nào mệnh lệnh đã quyết.
——Torque, người không hề hay biết điều đó, mắt sáng rực lên. Hắn nhìn tôi - người đưa ra đề xuất - với ánh mắt đầy kỳ vọng, rồi nhìn sang Rinokis - người có quyền quyết định.
Ra là vậy, quả nhiên là có toan tính đó nên mới đi cùng. Mà, thương nhân mà lị. Đâu ai làm từ thiện không công.
"Ngại quá, làm thế sao được! Cô Lino cũng có dự định riêng mà? Nhưng nếu hai người chịu lắng nghe nguyện vọng của tôi, tôi có thể đề xuất mức giá thu mua có chút ưu đãi hơn đấy?"
Ừm, thế thì cũng không phải là chuyện xấu. Chúng tôi cũng chẳng thiệt thòi gì.
Nhưng chắc chắn là, dù giá thu mua có thêm chút hoa hồng, thì khoản lời mà thương hội Sedoni kiếm được còn lớn hơn nhiều.
Chuyện tiền nong của người lớn cứ để người lớn lo, tôi quyết định rút về phòng khách trước.
Căn phòng chật hẹp chỉ có mỗi cái giường và cái kệ. Nhưng tuy hẹp thì hẹp chứ vẫn là phòng riêng. Được tách khỏi bà chị Rinokis đa nghi kia là may lắm rồi. Lại còn có khóa nữa.
Y như rằng ả ta mè nheo, nhưng nghe nói cơ bản tàu chỉ toàn phòng đơn. Không có phòng đôi thì đành chịu thôi. Khóa cửa lại cho chắc.
"Hưm...!"
Tôi vươn vai, rồi thả mình xuống giường. ...Cứng quá. Đau thật.
Tuy nhiên, cơ thể đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần do lịch trình quay phim dày đặc kéo dài đến tận hôm qua ngay lập tức bị cơn buồn ngủ đánh úp.
Lúc dậy chắc là đến nơi rồi nhỉ.
Mong chờ thật đấy.
Lần đầu tiên săn ma thú ở kiếp này sao.
Tôi muốn nhanh chóng được vung nắm đấm thỏa thích mà không cần kiêng dè gì cả.
Trong khi trái tim đang rộn ràng vì những ngày vui vẻ sắp tới, ý thức tôi dần chìm sâu vào giấc ngủ.
——"Phát sinh tình huống khẩn cấp! Phát sinh tình huống khẩn cấp!"
Giữa cơn ngủ say, những tạp âm khó hiểu lọt vào tai tôi.
Khẩn cấp, tình huống, phát sinh.
Trước khi ý thức kịp nhận diện chính xác từ ngữ, tạp âm tiếp theo đã vang lên.
——"Sẽ dừng khẩn cấp sau ba giây! Ba, hai, một, ——"
Rầm!
"Á...!?!"
Cú va chạm mạnh lắc ngang khiến cơ thể tôi lơ lửng trong khoảnh khắc... rồi đầu đập mạnh vào tường một cái "Cốp", sau đó lăn lông lốc xuống giường.
"...Đau quá."
Sơ suất rồi. Thật sự là quá sơ suất.
Nếu là kẻ địch hay kẻ xâm nhập, tôi đã có thể cảm nhận khí tức và phản ứng ngay, nhưng chỉ có âm thanh thôi thì không dậy nổi.
Phải có hơi người mới được sao... Đến tôi cũng bất ngờ vì điểm mù này của bản thân. Kiếp trước, dù có bị cả trăm người tập kích hay đánh lén trong đêm tôi vẫn tỉnh bơ mà. Theo đúng nghĩa đen là dễ như ăn cháo.
Mà, nhờ vậy mà tỉnh ngủ hẳn.
Vừa xoa cái đầu và khuỷu tay bị va đập đau điếng, tôi vừa ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn... cũng chưa hẳn. Trời vẫn còn xanh, nắng vẫn còn chiếu. Nghĩa là chưa đến Vandroge.
Hòn đảo nổi phía xa không di chuyển, vậy là hiện tại con tàu bay này đang dừng lại, nhưng mà...
"...Tình huống khẩn cấp?"
Lúc đang ngủ hình như tôi có nghe thấy từ đó... nhưng vì mơ màng nên không rõ lắm.
...Hừm. Có nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì.
Nào, đằng nào cũng dậy rồi, đi xem xét tình hình chút vậy.
Vừa ra khỏi phòng, tôi đã thấy vài thuyền viên đang dán mắt vào cửa sổ. Nhìn trang phục bảo hộ thì chắc là thợ máy.
Ra là vậy, ở phía bên kia sao.
Hướng tôi nhìn từ trong phòng là mạn phải, nhưng có vẻ như có chuyện gì đó ở mạn trái.
"Xin lỗi nhé."
Tôi chen vào khoảng trống nhỏ bên cạnh cậu thợ máy trẻ tuổi để nhìn ra ngoài cửa sổ——và gật đầu thấu hiểu.
Kia là tình huống khẩn cấp sao.
Hèn gì phải dừng tàu bay lại. Hoàn toàn là phát sinh tình huống khẩn cấp rồi còn gì.
"Cái đó, có xử lý được không?"
Tiện thể tôi hỏi cậu thợ máy, cậu ta nhăn nhó mặt mày.
"Ưm... Quyết định là ở thuyền trưởng nên tôi không phán đoán được, nhưng cá nhân tôi nghĩ là bó tay thôi. Tuy tội nghiệp thật, nhưng trang bị của con tàu này chẳng làm được gì đâu..."
Vậy sao. Tàu bay chỉ tính đến việc di chuyển thì không có chuẩn bị chiến đấu nhỉ.
Mà, dù có bị thứ gì nhắm vào, với tốc độ bay này thì hầu hết đều có thể chạy thoát được. Chắc là họ đã cắt giảm trọng lượng vũ trang để đổi lấy tốc độ.
"Nhân tiện thì kia là một loại Phi Hành Ngư (Cá Trời) à?"
"Đúng rồi. Đó là Phi Hành Mực (Mực Bay)."
Hô. Mực sao.
"Ở vùng này hay xuất hiện lắm à?"
"Tôi không nghĩ vậy đâu. Bản thân Phi Hành Ngư đã hiếm rồi. Kích thước cỡ kia thì lại càng hiếm gặp. Nhưng lúc nó xuất hiện thì ở đâu cũng có thể xuất hiện cả."
Ra vậy. Mà, là Phi Hành Ngư mà lị.
Vậy là xui xẻo đụng độ, và xui xẻo hơn nữa là bị tấn công sao.
Phi Hành Ngư là những sinh vật bơi trên bầu trời, ngỡ là gặp đấy nhưng chúng sẽ lướt qua trong nháy mắt, sự tồn tại gần giống với loài chim di cư.
Vì thông tin nhìn thấy chúng bắt đầu xuất hiện cùng thời điểm với hiện tượng đảo nổi xảy ra từ xa xưa, nên người ta cho rằng có lẽ các sinh vật biển cũng chịu ảnh hưởng của hiện tượng đảo nổi mà biến đổi thành như vậy.
Bởi lẽ chúng là loài sinh vật rất khó bắt giữ, chủng loại và kích thước cũng hoàn toàn không có tính thống nhất. Điểm chung duy nhất là "vốn là sinh vật biển, và là ma thú".
Vì thế, các sinh vật biển bay trên trời được gọi chung là Phi Hành Ngư.
——Tình huống khẩn cấp mà tôi và các thợ máy đang nhìn thấy, là cảnh tượng một con Phi Hành Mực khổng lồ đang tóm lấy một con tàu bay cũng to lớn tương đương.
Từ con tàu bay bị bắt giữ, khói đỏ đang bốc lên nghi ngút. Chắc đó là pháo hiệu báo tin khẩn cấp.
Lớp da bán trong suốt để lộ thớ thịt trắng ngần bên trong, con Mực Bay dùng vô số xúc tu to dài quấn chặt lấy chiếc tàu bay, siết mạnh như muốn khẳng định tuyệt đối sẽ không để con mồi thoát thân.
Đó là hành vi săn mồi, hay nó coi chiếc tàu là kẻ thù để tấn công? ...Không rõ nữa, nhưng nhìn tình hình kia thì việc tự lực trốn thoát là bất khả thi rồi.
Chiếc tàu bay dường như đã mất khả năng điều khiển. Nó đang đứng im lìm, giống hệt bên này.
Mà phải công nhận là nó to thật.
Với kích thước cỡ đó, mấy đòn tấn công nửa vời chắc chắn chẳng có chút tác dụng nào. ...Cơ mà, đó là mực hả? Mực nhỏ thì tôi từng thấy và từng ăn rồi, nhưng to đến mức này thì...
Cũng khá là uy hiếp đấy chứ. Theo những gì mắt thường thấy được.
"Con đó bán được giá không?"
"Hả? À... sao nhỉ. Thịt với xương thì chưa rõ, nhưng to thế kia thì Ma thạch chắc chắn rất lớn. Chắc là sẽ bán được nhiều tiền đấy."
Hừm. Ra là vậy.
Nếu ra tiền thì đáng để giết.
Chiếc tàu bay bị tấn công vẫn giữ nguyên hình dạng, nghĩa là vẫn còn người sống sót. Đây là trên trời, không có đường lui, chắc chắn họ đang trốn trong khoang thuyền. Những thuyền viên cố gắng kháng cự thì... chà, có lẽ đã gặp chuyện không may rồi.
Vừa nhận được tiền thưởng cứu hộ, lại vừa có thể kỳ vọng vào viên Ma thạch từ con ma thú khổng lồ kia, vụ này kiếm chác cũng khá khẩm đấy chứ.
— "Thông báo nghiệp vụ, thông báo nghiệp vụ."
Đang mải tính toán thì giọng nói từ ống truyền tin đánh thức tôi vang lên.
— "Do tàu chúng ta không đủ vũ trang, nên sẽ tạm thời bảo lưu tín hiệu cầu cứu của tàu kia. Chúng ta sẽ nhanh chóng chuyển hướng đến Vandroge và yêu cầu cứu viện từ đó."
Ồ, ra thế. Quyết định bỏ mặc lúc này sao.
Cũng không phải là một phán đoán tồi.
Không trang bị chiến đấu mà lao vào thì chỉ là hữu dũng vô mưu, chết uổng mạng mà thôi. Lao vào một trận chiến không có phần thắng thì chẳng thể gọi là dũng khí hay liều lĩnh được. Đó chỉ là hành động ngu ngốc của kẻ chán sống và thiếu suy nghĩ.
Cố quá thành quá cố, tỉ lệ sống sót bằng không. Thậm chí còn chết chùm cả lũ. Chỉ làm thiệt hại gia tăng thêm thôi.
Mấy trò vô mưu liều mạng đó, cứ để mấy tên ngốc cuồng võ thuật làm là đủ rồi.
— "Bây giờ sẽ bắt đầu tái tăng tốc. Các thành viên hãy bám chặt hoặc nằm xuống. Ba, —"
A, khoan đã, chờ đã!
Quy trình đếm ngược để tăng tốc bằng dư chấn nổ kia đã bắt đầu mất rồi, tôi vội vàng lao về phía mũi tàu.
"Chờ chút đã! Có nghe thấy không!?"
Tôi cố mở cánh cửa ngăn cách với khu vực mũi tàu, nơi có cần điều khiển, nhưng cửa đã bị khóa. Thay vì mở, tôi đập cửa thật mạnh.
"—C-Có chuyện gì vậy?"
Có vẻ vẫn kịp.
Tiếng đếm ngược dừng lại, cùng với tiếng lạch cạch, cánh cửa bật mở và Torque ló mặt ra.
"—Lily?"
Từ phía sau ông ấy, Rinokis cũng thò đầu ra. Ra là ở đây à. Tốt quá.
"Sư phụ, con Mực Bay kia có vẻ bán được tiền đấy. Chắc cũng sẽ nhận được tiền tạ lễ cứu người nữa, chúng ta thịt nó đi."
"Hả? Con đó á? Tiể... Lily á? Không, tôi á?"
Hiểu mà.
Tôi hiểu cái cảm giác dao động đó của ông.
Nếu không quen, người ta thường nghĩ rằng sức người bình thường sao có thể địch lại con ma thú to bằng cả cái tàu bay được.
Nhưng mà, nếu có "Khí" thì kích cỡ đó xử lý cũng bất ngờ là ngon ơ đấy.
Thậm chí đối thủ càng to, càng nặng, càng mạnh thì đánh càng sướng tay, càng vui chứ sao.
Nhưng nếu Rinokis không hứng thú thì đành chịu vậy.
"À, phải ha. Mấy con tép riu cỡ đó, chưa cần Sư phụ phải ra tay đâu. Đệ tử sẽ thay người xử lý nó nhé."
"Khoan khoan khoan khoan! Chờ chút đã! — A, đằng ấy cũng chờ một chút nhé, xong ngay đây ạ!"
Rinokis đẩy Torque đang đứng trước mặt ra, lao đến nắm tay tôi kéo về phía vách tường. Cô ấy còn bảo Torque "Chờ một chút".
"—Tiểu thư, người đang nghĩ cái gì vậy hả? Con đó sao mà đánh được."
Cô ấy thì thầm phản đối.
"—Sao mà không? Tại sao?"
Tôi cũng hạ giọng hỏi lại.
"—Người nhìn kích thước đó chưa!?"
"—Kích thước đó xử lý bất ngờ là ngon ơ đấy chứ."
"—Không có ngon ơ gì hết! Đừng có nói cái giọng như thể thấy miếng bánh kem tráng miệng to hơn bình thường một chút vậy chứ!"
Hửm?
...Ừm, so sánh chuẩn đấy. Về mặt cảm giác thì chính xác là như thế. Đúng y như vậy.
"—Nếu không hứng thú thì Sư phụ cứ ở lại đi? Đệ tử sẽ đi dọn đường trước."
"—Dọn đường cái gì chứ! Đó là con cự thú đang ăn thịt cả một cái tàu đấy!"
...Phiền phức thật. Rõ ràng là tình huống khẩn cấp tranh thủ từng giây, liên quan đến mạng người, tình thế ngàn cân treo sợi tóc thế này.
"Thế cô muốn sao?"
Thì thầm to nhỏ mãi cũng phiền, tôi đứng thẳng người hỏi thẳng mặt luôn.
"Vì vụ Đấu Trường Ngầm nên ta không định tự ý đi một mình. Cô muốn bị ta đánh ngất rồi ta đi một mình, hay ta với cô cùng đi, hay là cô đứng đây tiễn ta đi? Chọn cái cô thích đi."
"...Gian xảo quá. Thế thì làm gì còn lựa chọn nào đâu chứ..."
Nói gì vậy hả.
"Võ thuật gia là phải dùng võ vào những lúc thế này chứ. Cô rèn luyện để làm gì? Có biến mà không đứng lên thì rèn luyện có ý nghĩa gì đâu."
"Là để bảo vệ Tiểu thư đấy ạ! Hộ vệ! Tôi là hộ vệ! Tôi trở nên mạnh mẽ không phải để lao đầu vào nguy hiểm!"
A, đúng rồi. Quên mất.
"Nếu là hộ vệ của ta thì hãy mạnh đến mức thắng được con cỡ đó chỉ bằng nắm đấm trái và đầu gối trái đi. Cỡ ta thì chẳng cần dùng tay chân cũng thắng được con đó đấy."
"Làm được thế thì bất bình thường quá rồi!"
Cái gì chứ. Rinokis cũng đã đứng trước ngưỡng cửa của sự bất bình thường đó rồi mà... Không được, thật sự không phải lúc để đùa giỡn.
"Không có thời gian nói chuyện đâu. Mạng người đang bị đe dọa đấy, hãy cân nhắc kỹ điều đó rồi trả lời đi. Sao nào? Cô cũng đi chứ? Hay là ở lại?"
"...Tôi hiểu rồi, thật là..."
Được lắm.
Tuy thời điểm không như dự tính, nhưng đây là trận đầu ra quân trong kiếp này. Máu nóng sôi lên rồi!
"Đi thật ạ!? Thật luôn!?"
"Ừ. Nếu tôi bị thương hay chết thì Lily sẽ buồn đến chết mất, nên tôi cũng không muốn đi săn mấy vụ rủi ro cao đâu... nhưng lần này ưu tiên mạng người."
Biểu cảm của Rinokis lẫm liệt đến mức không thể tin được là cô ấy vừa mới than vãn lúc nãy. Ra vẻ ngầu lòi một cách không cần thiết.
"Không nhưng mà! Con ma thú to thế kia, liệu có ổn không!? Kích thước đó đâu phải thứ một người có thể giải quyết được!"
"Đúng là không dễ dàng, nhưng chúng tôi có phần thắng."
— Và thế là, sau cuộc hội thoại giữa Torque và Rinokis mà nếu nghe ở bên cạnh chắc tôi cười bò mất, Torque và một người đàn ông trung niên khác... thuyền trưởng của con tàu này đã chấp thuận.
"Việc đàm phán hậu sự tôi sẽ lo liệu, nên sau khi săn xong hãy tắt pháo hiệu đi nhé. Khi xác nhận an toàn, tôi sẽ cho tàu áp sát lại."
Hiện giờ ai nhìn vào cũng thấy đây là tình huống khẩn cấp.
Tuy nhiên, việc tự ý leo lên tàu người khác, săn ma thú, rồi lỡ tay làm hỏng hóc hay thất lạc thứ gì đó trong lúc hỗn loạn thì vẫn có thể phát sinh vấn đề trách nhiệm.
Tôi nghĩ không phải lúc để bận tâm chuyện đó, nhưng cũng hiểu là cần có những quy tắc như vậy, nên đành chịu thôi.
Nhưng mà, tình trạng kia kìa.
Làm gì có thời gian mà đi trình bày hay xin phép người chịu trách nhiệm của con tàu đó.
Thế nên mấy vụ đàm phán đó, sau này nhóm Torque sẽ lo liệu giúp. Sự hỗ trợ toàn diện này thật đáng quý.
"Tất nhiên là tôi sẽ vặt lông bọn Hoàng quốc Vandroge và Hiệp hội Tàu bay, chỗ nào vặt được là tôi bào cho bằng sạch. Cứ yên tâm nhé."
Ái chà, đáng tin cậy ghê.
Quả không hổ danh là thương nhân của thương hội Sedoni, một trong những cái tên sừng sỏ nhất nhì Artwall. — Nhân tiện thì nghe nói chỗ này đã thuộc địa phận Vandroge rồi. Dù có vẻ là vùng biên giới xa xôi.
"—Đã chuẩn bị xong. Mời xuống phần đuôi tàu ở tầng dưới."
Theo lời thuyền trưởng, tôi và Rinokis xuống tầng dưới... tầng mà chúng tôi đã đi qua lúc lên tàu.
"Đơn thuyền đã sẵn sàng!"
Dưới sự hướng dẫn của các thuyền viên đang chờ sẵn, chúng tôi đi về phía đuôi tàu. Họ dẫn thẳng đến khu vực chứa đơn thuyền.
Chỗ này là kho hàng sao? Hiện tại không có nhiều hàng hóa lắm, chỉ có vài chiếc đơn thuyền xếp hàng.
Các đơn thuyền đều được cố định chặt bằng đai và chốt, nhưng có một chiếc đang ở trạng thái lơ lửng cách mặt sàn một chút.
Đó là chiếc họ đã chuẩn bị để chúng tôi có thể đi ngay.
Đơn thuyền.
Về cơ bản, nó là loại tàu bay siêu nhỏ dành cho một người hoặc nhóm ít người. Nói chính xác hơn, nó là tàu bay lục địa không được thiết kế để bay giữa các đảo. Chắc nó được trang bị để dùng cho việc thoát hiểm khi đang bay giữa các đảo, hoặc dùng cho công việc bên ngoài và di chuyển cự ly ngắn.
Hình dáng của nó tựa như một con ngựa không chân.
Tuy hình dáng có khác nhưng ở dinh thự Liston cũng có, bố mẹ tôi ngày nào cũng cưỡi đơn thuyền ra cảng. Tôi chủ yếu đi loại xe ngựa lớn hơn một chút hoặc loại hình hộp, nên chưa từng cưỡi loại đơn thuyền hình dáng này bao giờ.
Vì nhỏ nên tải trọng cũng hạn chế, và do vấn đề cấu trúc nên khó gia công chắn gió, vì vậy việc bay ở độ cao lớn... tóm lại là bay xa khỏi đảo không được khuyến khích.
Tuy nhiên, nếu di chuyển cự ly ngắn thì đây là phương tiện tiện lợi nhất.
Chỉ có điều, vì tốc độ khá cao nên để đảm bảo an toàn, việc cưỡi nó trong thành phố bị cấm. Ít nhất là ở Artwall. Các nước khác thì không biết thế nào.
Thế nên trong phố ít có cơ hội nhìn thấy, và nhiều người vẫn thích dùng ngựa hoặc xe ngựa hơn. Hildethora đi từ hoàng cung đến học viện cũng bằng xe ngựa.
Không đến mức phải lôi cả tàu bay ra, nhưng đi bộ thì lại xa, những lúc di chuyển cự ly ngắn như vậy thì dùng cái này.
Rinokis, à không, mạo hiểm giả ưu tú Lino hiên ngang leo lên đơn thuyền.
Các thuyền viên, những người có lẽ đã huy động toàn lực để chuẩn bị đơn thuyền, đang nhìn chúng tôi với ánh mắt rực lửa pha lẫn kỳ vọng và bất an.
Chắc họ đang gửi gắm bao tâm tư vào người mạo hiểm giả sắp đi săn con cự thú kia.
Xin lỗi vì đã để các anh kỳ vọng nhé. Người ra tay là tôi cơ.
Tôi cũng nhảy lên ngồi sau lưng Rinokis.
Làm đúng thủ tục, tôi siết chặt Rinokis đến mức cô ấy suýt khóc khi cô nàng lảm nhảm nói mớ "Bám chặt hơn nữa đi! Ôm chặt vào!", rồi:
"Chuẩn bị xong chưa!? Cửa sau mở đây! Ba, hai, một, —"
Theo hiệu lệnh của thuyền viên, vách ngoài mở ra, chiếc đơn thuyền chở chúng tôi như bị hút vào bầu trời, lao ra khỏi con tàu tốc độ cao.
— Gió mạnh quá, và lạnh nữa.
Cái lạnh mùa đông bên ngoài mà khi ở trong tàu bay hoàn toàn không cảm nhận được giờ ập đến tức thì, lần này không phải đùa đâu, tôi ôm chặt lấy Rinokis thật.
Gió mạnh hơn tưởng tượng, cảm giác như cơ thể sắp bị thổi bay vậy. Với lại đơn giản là lạnh.
"Đi đây, thưa Tiểu thư!"
Chiếc đơn thuyền vừa bị ném ra và đang bay loạn xạ như chiếc lá khô, giờ bắt đầu lướt đi trên bầu trời dưới sự điều khiển của Rinokis.
Để không bị cuốn vào, tàu tốc độ cao vẫn giữ khoảng cách an toàn ngoài tầm với của xúc tu con Mực Bay. Chính vì thế mà quãng đường cũng hơi xa một chút.
Chiếc đơn thuyền này tốc độ khá tốt, nên chẳng mấy chốc đã đến chỗ chiếc tàu bay bị bắt giữ.
— Con Mực Bay cựa quậy.
Vì cơ thể màu trắng nên đôi mắt đen của nó cực kỳ nổi bật. Con mắt to có khi bằng cả chiều cao của tôi chuyển động, chắc chắn đã nhìn thấy chúng tôi đang lại gần.
Nó đã nhận ra chúng tôi.
"Tiểu thư, tính sao đây?"
Khi đã đến rất gần, Rinokis tạm dừng lại.
Con Mực Bay đang nhìn về phía này. Chắc cô ấy nghĩ nếu cứ thế lao vào mà không có kế hoạch thì sẽ bị xúc tu đập rớt.
Có tôi ở đây thì lo gì chứ.
"Cứ thế lao lên boong tàu... ủa?"
Cái gì kia?
...A, ra là vậy.
Chiếc tàu bay đang lơ lửng, con Mực Bay quấn chặt lấy nó.
Và, luồn lách qua những khe hở đó là rất nhiều sợi dây thừng treo lủng lẳng từ tàu bay xuống. Ở đầu dây có người đang bị treo.
Tưởng là gì, hóa ra là người đang treo mình bằng dây cứu sinh.
Có lẽ các thuyền viên đã cố gắng chống trả con Mực Bay nhưng thất bại và bị hất văng khỏi tàu. Hoặc là họ tự nhảy ra để tránh nguy hiểm.
Thông minh đấy. Đúng là nên có dây cứu sinh.
Ở độ cao này, dù bên dưới có là biển thì rơi xuống cũng tan xác.
Tạm thời bỏ qua phương án lột cả lớp vỏ tàu cùng con Mực Bay ra nhé.
Nếu lột lớp vỏ ngoài, những người đang treo lủng lẳng kia có khả năng cũng rơi theo. Mà, nếu con quái kia lồng lộn lên thì kết quả cũng thế thôi.
— Được rồi, quyết định phương châm hành động.
Hạ gục nhanh gọn lẹ. Đầu tiên thu hút sự chú ý, rồi giết nó ngay lập tức trước khi nó kịp quậy phá.
Đây là lần đầu tiên trong kiếp này tôi đối đầu với ma thú, đáng lẽ phải vờn một chút để lấy lại cảm giác chiến đấu. Nhưng tình huống này không cho phép làm thế.
"Cứ thế lao vào đi! Xúc tu để ta chặn!"
"Vâng! Nhưng đó là chân chứ không phải xúc tu ạ!"
Hả, thế á? Chân à?
"Đi đây!"
Rinokis không chút do dự, lao thẳng về phía trước ngay trước cái nhìn chằm chằm của con Mực Bay.
Nhắm thẳng vào boong tàu có thể nhìn thấy qua khe hở giữa những cái chân và thân mình, chúng tôi lao tới.
—Bất thình lình, cơ thể con Phi Hành Ô Tặc uốn éo dữ dội.
Khối xác thịt khổng lồ ấy chuyển động một cách nhầy nhụa, trông hệt như những con sóng cứ xô vào rồi lại rút ra.
Một xúc tu... không, là một cái chân của nó tách ra khỏi thân tàu bay, vung lên thật cao rồi quất mạnh xuống chỗ chúng tôi.
Động tác chậm chạp, chẳng chút sắc bén, nhưng khi nhìn ở cự ly gần, cái chân ấy to khủng khiếp, lại dài ngoằng nên rất khó né tránh.
Đã thế, Rinokis còn chẳng có vẻ gì là định né, cứ lao thẳng tới theo đúng chỉ thị của tôi.
Cứ đà này thì kiểu gì cũng trúng.
"——Hự."
Tôi túm lấy vai Rinokis, bật dậy trên ghế sau, đưa tay chạm vào cái chân thân mềm nặng trịch đang giáng xuống như muốn nghiền nát cả cơn gió kia, rồi gạt phăng nó sang ngang.
Bốp!
Ngay tức khắc, cái chân mềm oặt mà tôi vừa chạm vào nổ tung.
Tôi buột miệng tặc lưỡi.
—Chỉ được cái mã ngoài. Yếu hơn ta tưởng, thất vọng thật sự.
Hóa giải xong đòn nghênh kích của con Phi Hành Ô Tặc, tôi nhảy khỏi chiếc xuồng đơn và đáp xuống boong tàu.
Chậm hơn một chút, Rinokis cũng cho chiếc xuồng va vào lan can boong tàu để cưỡng ép dừng lại rồi nhảy xuống theo.
Con Phi Hành Ô Tặc... dường như đã xác định được kẻ địch, nó vừa uốn éo cơ thể vừa trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
Không có ý định bỏ chạy sao?
Ta cũng chẳng định để ngươi chạy đâu, nhưng nếu ngươi chịu rút lui ngay lúc này thì ta còn cân nhắc tha cho. Dù sao thì tàu bay và tính mạng con người vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Ta cứ nghĩ sau khi cái chân bị nổ tung bởi chiêu "Khí Quyền - Phá Lưu" lúc nãy, ngươi phải hiểu được chênh lệch thực lực mà bỏ chạy chứ.
Nếu học được bài học rằng tấn công tàu bay sẽ bị đau đớn, thì sau này chắc nó sẽ không dám tái phạm nữa. Chắc là vậy.
Có vẻ nó yếu hơn tôi nghĩ, và tôi cũng chẳng còn hứng thú gì. Thật tình không muốn đánh đấm gượng ép chút nào.
Tuy nhiên—có vẻ như tác dụng ngược rồi.
Việc bị thổi bay một cái chân khiến nó có vẻ đang cực kỳ nóng mặt.
"Tiểu... Lily! Tôi phải làm gì đây!?"
Được.
"Mau đi thu gom những người đang bị treo lơ lửng đi! Con mực này để ta xử lý, cứ mặc kệ nó! Với lại nhớ buộc dây an toàn của những người cứu được vào người mình đấy!"
Con Phi Hành Ô Tặc đang coi tôi là mục tiêu.
Nếu đòn tấn công tập trung vào tôi thì không vấn đề gì.
Nhưng nếu đòn tấn công bị phân tán lung tung, tàu bay sẽ bị hư hại, và những người đang treo lơ lửng kia sẽ gặp nguy hiểm. Giờ tôi sẽ thu hút sự chú ý để hạn chế chuyển động của nó.
Sau đó thì giết. Thật nhanh gọn.
"Đã rõ!"
Nào.
Đúng như dự đoán, trên boong tàu chẳng có ai, nên có quậy phá một chút chắc cũng không ai phàn nàn đâu nhỉ.
"—Nhào vô."
Tôi không nghĩ là ngôn ngữ bất đồng mà hiểu được nhau, nhưng chắc nó cũng cảm nhận được là tôi đang khiêu khích.
Con Phi Hành Ô Tặc vung cao hai cái chân lớn. Từ phía sau lưng tôi cũng có ba cái đang áp sát. Một cái chân khác đang quắp một thùng gỗ lớn nâng lên cao, chắc là hàng hóa trên tàu.
Hừm, tuy yếu nhưng cũng biết dùng cái đầu để tấn công đấy chứ. Nhất là cái khoản biết dùng công cụ, trí tuệ chắc cũng không thấp đâu. ...Để đề phòng, tôi sẽ đỡ cái thùng gỗ kia thật nhẹ nhàng. Tò mò không biết bên trong có gì. Đã đi kiếm tiền mà còn phải đền bù hàng hóa thì phiền lắm.
Chà, cũng chỉ đến thế thôi. Không thành vấn đề.
Cho đến khi Rinokis thu gom xong đám người đang bị treo lơ lửng kia, ta sẽ chơi với ngươi đàng hoàng.
Phi Hành Ngư.
Người ta nói rằng đó là một trong những dạng tiến hóa của sinh vật biển, chịu ảnh hưởng từ "Vikeranda - Kẻ Xé Toạc Đại Địa", kẻ đã đập tan lục địa cắm rễ dưới biển và tạo ra vô số đảo nổi.
Đúng như tên gọi, chúng là loài cá bơi lượn trên bầu trời.
Có người bảo rồi chúng sẽ trở về biển, cũng có người bảo chúng sẽ bơi mãi trên không trung; thú thật đây là loài sinh vật mà chẳng ai hiểu rõ ngọn ngành. Cứ như thể chúng chỉ đang bơi vì nhầm lẫn bầu trời là đại dương vậy.
Kích thước của chúng rất đa dạng, chủng loại cũng chẳng có sự thống nhất nào.
Có những con to lớn đến mức khó tin như con Phi Hành Ô Tặc lần này, nhưng cũng có những con kích thước chỉ bằng cá biển thông thường mà người ta hay thấy trên bàn ăn. Con cá đuối Phú Nhạc mà tôi từng thấy cùng anh trai trước đây cũng là Phi Hành Ngư.
Nổi tiếng nhất phải kể đến sự tồn tại của con Phi Hành Kình "Momo Lee", khổng lồ đến mức chẳng khác nào một hòn đảo nổi.
"Momo Lee - Kẻ Nuốt Chửng Ánh Sáng".
Nhìn cái bóng của con cá voi bơi giữa thiên không che khuất cả mặt trời, người xưa đã sợ hãi gọi nó là "sinh vật ăn ánh sáng".
Mang theo giai thoại ấy, "Momo Lee" đã ung dung bơi lội giữa đại dương bầu trời suốt hàng trăm năm nay. Nghe nói nó còn to lớn và sống thọ hơn cả con cá đuối Phú Nhạc kia, đúng là chuyện không tưởng.
Dáng vẻ hùng vĩ đó khiến người ta gọi nó là hóa thân của thần, hay sứ giả của thần, và nghe đâu ở một số quốc gia, nó còn trở thành đối tượng tín ngưỡng.
Đến nay nó vẫn còn khỏe mạnh, và người ta bảo rằng con cá voi bơi khắp thế giới ấy, dù ở đâu thì cứ vài năm đến mười mấy năm lại có thể nhìn thấy một lần.
Kiếp trước hình như tôi có thấy rồi, nhưng kiếp này thì chưa.
Tôi lúc thì né tránh, lúc thì đỡ đòn tấn công của con Phi Hành Ô Tặc.
Những đòn có góc độ đập xuống boong tàu thì tôi dùng một tay hóa giải, cố gắng xử lý sao cho giảm thiểu gánh nặng lên tàu bay nhất có thể.
Không có vấn đề gì đặc biệt.
Ngoại trừ việc cái chất nhầy của gã đó khiến toàn thân tôi dính dớp, tanh tưởi và ướt nhẹp thì chẳng có thiệt hại nào khác. Chỉ đến mức đó thôi.
Thỉnh thoảng tôi nhặt những vật dụng quanh đó, ném thẳng vào đôi mắt đen ngòm đang trừng trừng nhìn mình để thu hút sự chú ý.
Tôi có cảm giác trong đôi mắt chẳng thấy chút cảm xúc nào của gã, sự tức giận và nôn nóng đang ngày càng dâng cao.
Mãi không săn được con mồi, trái lại còn bị tôi trêu chọc đến phát bực, ánh mắt gã không hề rời khỏi tôi.
Đúng như kế hoạch.
Tôi là mồi nhử.
Trong lúc tôi thu hút sự chú ý, Rinokis đang tự do di chuyển đã thu gom xong những thuyền viên bị treo lơ lửng, đẩy họ vào khoang tàu đã được mở hé rồi sơ tán an toàn.
"—Lily! Bên này xong rồi!"
Ồ, xong rồi sao.
Vậy thì trò chơi kết thúc tại đây nhé.
"Cái nào cũng được, tìm một thanh kim loại nặng có thể dùng làm giáo rồi buộc dây an toàn vào!"
"Hả... A, đã rõ!"
Không biết cô ấy có hiểu ý đồ của tôi hay không, nhưng Rinokis đã bắt đầu làm theo chỉ thị.
Trong lúc đó, tôi không còn kiềm chế nữa, dùng "Phá Lưu" đánh nổ tung những cái chân mực đang lao tới. Mỗi lần tiếng va chạm vang lên như tiếng hải sản bị nổ tung, chân của con Phi Hành Ô Tặc lại ngắn đi một chút.
Kítttttttttt.
Đó rốt cuộc là tiếng hét thảm thiết của con Phi Hành Ô Tặc? Hay là tiếng kẽo kẹt của con tàu bay?
Trước hiện tượng khó hiểu là những cái chân vừa chạm vào tôi đã nổ tung và đứt lìa, đôi mắt đen của con mực khẽ đảo đi.
—Từ dao động chuyển sang sợ hãi. Rõ ràng cảm xúc đã thay đổi.
"Không được đâu."
Trước khi con Phi Hành Ô Tặc kịp thực hiện động tác bỏ trốn, tôi đạp một bước rút ngắn khoảng cách, nhảy vọt lên trên đầu con mực.
"Ta không để ngươi chạy nữa đâu."
Nếu muốn chạy, lẽ ra ngươi nên chạy ngay từ nước đầu tiên. Lúc đó thì ta đã tha cho rồi.
Giờ thì ta không có ý định bỏ qua nữa.
Tình huống bây giờ có quậy phá chút đỉnh cũng không sao rồi. Giải quyết dứt điểm một lần luôn nào.
Tôi vận "Nội Khí" vào chân, dồn thêm "Trọng Khí".
Con ma thú này chỉ được cái mã ngoài nên chắc không cần dùng kỹ thuật gì cao siêu. Uy lực mạnh quá sẽ phá hủy cả ma thạch, mà thịt của nó có khi còn bán được. Tôi muốn giữ nguyên vẹn hình dạng nhất có thể.
Đúng, chỉ cần đá nó xuống boong tàu là được.
Với loài thân mềm thì chắc không xi-nhê lắm, nhưng mà...
Từ cảm giác lơ lửng trong khoảnh khắc, tôi lao xuống, cường tập con Phi Hành Ô Tặc—đá bay cái đầu đàn hồi của con mực, dập mạnh nó xuống boong tàu.
"Đâm nó!"
Chẳng cần đợi tôi đang lộn vòng trên không trong tư thế vừa đá xong nhắc nhở, Rinokis đã cắm phập thanh kim loại buộc dây an toàn vào mắt con mực đang bị dập xuống sàn.
Được rồi, thế là xong.
...Chán ngắt.
Dù là trận đầu ra quân nhưng thế này thì chẳng bõ dính răng.
Lần sau tôi muốn đối đầu với con ma thú nào mạnh hơn một chút.
Con Phi Hành Ô Tặc bị cắm thanh kim loại giãy giụa thêm một chút, nhưng sau khi tôi bồi thêm một cú giáo nữa thì nó nằm im bất động ngay.
Hừm, dùng giáo để khóa cử động là quyết định chính xác. Nếu tàu bị hỏng thì phiền phức to.
"Thấy chưa? Bất ngờ là cũng làm được đấy chứ?"
Với tôi thì đây là con ma thú gây thất vọng tràn trề, nhưng với Rinokis thì chắc cũng là một kinh nghiệm tốt.
Cỡ này thì chưa đủ làm bài tập khởi động cũng thắng được... Hửm?
Rinokis nhìn tôi chằm chằm từ trên xuống, rồi buông một câu.
"Tiểu thư không thấy mình mạnh quá mức quy định sao?"
Này. Đến nước này rồi mà còn "này" cái gì. Ý gì hả.
"Là do cô đánh giá tôi quá thấp đấy. Nghe này? Tôi mạnh hơn dự tính của cô gấp mấy chục lần, có khi là mấy trăm lần đấy nhé?"
Sư phụ là loài sinh vật lúc nào cũng muốn đệ tử thấy mình thật ngầu.
Sùng bái đi. Hãy nhìn ta bằng ánh mắt tôn trọng đi. Nào, nhìn đi.
"Ahaha, lại nữa rồi. Tiểu thư chém gió quá đà rồi đấy. Thỉnh thoảng người cứ hay ra vẻ trẻ con thế nhỉ."
............
Cười nửa miệng kìa. Cái kiểu cười nửa miệng rồi nghe cho qua chuyện như kiểu "Vâng vâng biết rồi ạ, ghê quá cơ" ấy. Cái con đệ tử này làm mình bực mình ghê.
"Cơ mà, cái điểm đó cũng gọi là dễ thương, hay phải nói là đáng yêu nhỉ."
Thêm thắt cái gì đấy hả. Bực cả mình.
Mà, cô không nhìn thấy à? Dáng vẻ chiến đấu của sư phụ ấy. Ta đã thể hiện bao nhiêu thứ chưa dạy cô cơ mà. Không tò mò sao? ...Hả? Bận cứu người nên không nhìn thấy tí nào? ...Hừm, thế à. À, thế à. Mà, cũng chẳng sao.
Chẳng sao cả! Cũng được thôi!
Có sáu người bị treo lơ lửng bên ngoài tàu bay, tuy có bị thương nhưng không ai tử vong.
Chỉ là, do bị phơi mình trước gió mạnh ở nơi không được trang bị lớp chắn gió của tàu, nên sức khỏe họ bị ảnh hưởng.
Vốn dĩ đang là mùa lạnh, chắc cơ thể họ đã lạnh cóng rồi. Nhưng có vẻ không nguy hiểm đến tính mạng.
"Là mạo hiểm giả sao... May quá. ...Cơ mà, tay nghề cừ thật đấy..."
Vị thuyền trưởng của con tàu bị tấn công vẫn còn sống.
Thực ra, đám người bị treo lơ lửng kia là thuyền viên kiêm hộ vệ, khi bị Phi Hành Ô Tặc tấn công, họ đã nhanh chóng sơ tán mọi người vào trong khoang tàu.
Nhờ vậy mà kỳ tích thay không có hành khách nào thiệt mạng. Mà con tàu vẫn đang bay, nên điều đó cũng dễ hiểu.
Lớp vỏ ngoài thì trầy xước tả tơi, nhưng may là hệ thống máy móc quan trọng bên trong vẫn nguyên vẹn. Tóm lại là bị chém vào thịt nhưng chưa phạm vào xương.
Ngoài ra, con tàu này là tàu định kỳ di chuyển giữa các đảo nổi, hình như đang chở khách thường và hàng hóa.
Tất nhiên là chưa thể cho khách ra khỏi khoang, nhưng vì xác con Phi Hành Ô Tặc khổng lồ đang nằm chình ình ở đây, nên lúc xuống tàu chắc sẽ lại náo loạn một phen cho xem.
Từ lúc bị Phi Hành Ô Tặc tấn công đến giờ chưa trôi qua bao lâu. Nếu để lâu hơn thì chắc chắn đã bị rơi rồi. Quả là may mắn thực sự.
Ở trên trời không có chỗ trốn, bị trói chặt đến mức đó thì xuồng đơn thoát hiểm hay tàu nhỏ cũng không thả ra được, cứ đà này thì... trong tình trạng mịt mù không thấy tương lai ấy, chỉ toàn là tuyệt vọng.
Họ đã gửi gắm tia hy vọng mong manh vào việc đốt pháo hiệu và chờ cứu viện.
Và thuyền trưởng cùng các thuyền viên, qua cửa sổ khoang tàu, đã nhìn thấy chiếc tàu cao tốc của chúng tôi dừng lại gần đó, thả xuồng đơn ra và lao về phía này.
...Không nhìn thấy cảnh chiến đấu sao? Không thấy ngầu à? Không nói là ai nhưng không thấy ngầu sao? Ngầu lắm đúng không? ...Không thấy à? Từ khoang tàu không nhìn thấy boong tàu sao? ...Hừm. Cũng chẳng có gì đâu.
"Cả người và tàu đều bình an vô sự là tốt rồi."
Mạo hiểm giả Lino đang tắm mình trong ánh mắt tán thưởng của thuyền trưởng và các thuyền viên, những người đang kinh ngạc trước xác con Phi Hành Ô Tặc đã bị hạ gục. Cảm giác như mặt cô ấy cũng đang vênh lên ra vẻ nghiêm túc lắm.
Ừm, tuy có hơi không phục một chút, nhưng ngặt nỗi chuyện một đứa trẻ bảy tuổi giết con quái này thì quá thiếu thực tế. Thà nói Rinokis săn được nó còn nghe hợp lý hơn, nên đành chịu vậy.
Hơn nữa, nhờ vậy mà cái tên "Mạo hiểm giả Lino" cũng sẽ được biết đến đôi chút ở Vandroge. Chuyến đi làm thêm lần này mục đích cũng là để bán cái tên của cô ấy. Nên thế này là được rồi.
—Nhân tiện, sinh nhật của Nia Liston là vào cuối thu đầu đông, nên giờ đã bảy tuổi rồi. Thời gian trôi nhanh thật.
Pháo hiệu đã tắt, chiếc tàu cao tốc đang từ từ tiến lại gần.
Chuyện hậu sự thì giao cho Rinokis và Torque - người đã nhận lo phần đàm phán, tôi sẽ quay lại tàu trước một bước.
Tôi muốn xử lý nhanh cái đống nhớt nhát tanh tưởi trên người này.
Đằng nào cũng chẳng ai nhìn tôi, ở lại đây cũng chẳng có lý do gì. Có mạo hiểm giả Lino ở đó là ổn rồi.
Về ngủ tiếp thôi.
Có bồn tắm thì tốt biết mấy, nhưng chắc là không có đâu ha.
Tôi quay lại tàu cao tốc, hoán đổi vị trí với hai người là Torque và thuyền trưởng vừa chuyển sang bên kia.
"Eo ôi, nhớt quá."
"Cái gì mà nhầy nhụa thế này."
"A, tôi không chịu nổi mấy cái này đâu."
"Trông có vẻ... hơi nhạy cảm nhỉ."
Đây là tàu cao tốc chú trọng tốc độ.
Đúng như dự đoán, trên tàu không có bồn tắm, nên tôi đành nhờ vài nữ thuyền viên ít ỏi chuẩn bị nước nóng và lau người giúp.
Tuy cũng có vài phản ứng hơi đáng quan ngại, nhưng nếu cứ để tâm thì sẽ phải để tâm mãi, nên tôi mặc kệ mấy chuyện vặt vãnh đó.
Trong lúc được lau người, tôi bị hỏi về trận chiến giữa Mạo hiểm giả Lino và Mực Bay Sky Squid. Vì chẳng thể nói ra sự thật, tôi chỉ đáp vỏn vẹn: "Lúc ta nhận ra thì đã xong rồi".
Dù mùi tanh tưởi vẫn chưa bay hết, nhưng trong hoàn cảnh này, việc tắm rửa cũng chỉ đến thế là cùng, đành phải chấp nhận thôi.
Chà, chắc cuộc đàm phán sẽ chưa có động tĩnh gì ngay đâu.
Theo đúng kế hoạch, tranh thủ nghỉ ngơi một chút vậy.
Lần này không bị ai đánh thức, tôi đã ngủ một giấc ngon lành đến tận chiều tối.
Giữa chừng tàu có rung lắc mạnh một lần, chắc là lúc tăng tốc.
Cảm giác như đã ngủ được kha khá rồi.
Thế này thì chắc cơn mệt mỏi sau đợt quay liền tù tì hai mươi sáu tập phim đã tan biến rồi nhỉ? Còn trận chiến với Mực Bay Sky Squid thì cũng chẳng bõ bèn gì, nên sao cũng được.
Nhìn ra khung cửa sổ đang hắt vào ánh sáng đỏ rực, lần này con tàu đã di chuyển ổn định. Nó đang bay với tốc độ kinh hoàng, vượt mặt cả lũ chim di cư.
...Ừm, nghỉ thế là đủ rồi. Đi kiểm tra xem tình hình hiện tại thế nào thôi.
Tôi rời phòng, hỏi một thuyền viên đi ngang qua về vị trí của Torque hay mạo hiểm giả Lino, và được báo rằng hai người họ đang uống trà trong nhà ăn.
Khi tôi ló mặt vào, quả nhiên hai người họ đang ở đó.
Không biết họ đang nói chuyện gì, nhưng bầu không khí có vẻ cho phép trẻ con vào làm phiền. Mà, nếu thấy phiền thì tôi cứ thế rút lui là được.
"Việc đàm phán xong rồi ạ?"
Vừa hỏi, tôi vừa ngồi vào chỗ cũ lúc ăn sáng. Lý do là vì Rinokis và Torque đang ngồi cùng một ghế.
"Có vẻ hơi phức tạp một chút. Hành khách bên kia trông cũng bất an, lại thêm lo ngại có hỏng hóc bên trong thân tàu. Thế nên tạm thời giải tán, việc đàm phán để sau tính tiếp."
Lời giải thích của Torque buộc người ta phải chấp nhận. Phải rồi, quả thực trong tình huống đó làm gì có dư dả thời gian mà đàm phán dông dài. Nên đến nơi an toàn càng sớm càng tốt.
"Thế còn ma thạch của con mực?"
"Tạm thời đã thu hồi được rồi. Còn cái xác thì bị bên kia lấy mất."
Lần này là Rinokis trả lời.
"Con tàu này không chở nổi trọng lượng đó đâu. Đành chịu thôi."
Ra là vậy. Hy vọng là cũng kiếm được chút đỉnh từ nó.
"Cô bé, chúng ta sắp đến Vandroge rồi đấy."
Ồ, thế à. Quả nhiên là nhanh thật.
Tuy có đi đường vòng một chút, nhưng rốt cuộc vẫn kịp đến nơi vào giờ ăn tối.
Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge.
Cuộc sống làm thêm ngắn hạn sẽ bắt đầu tại đây.
Với tôi, chuyện này chẳng khác nào một kỳ nghỉ dưỡng. Bởi tôi sẽ được trải qua những ngày tháng thực chiến cuồng say, nơi máu nóng sục sôi và xác thịt nhảy múa.
Chỉ cần một lần thôi cũng được, tôi muốn nếm trải một trận tử chiến nồng đậm.
Mà, tôi nghĩ có mong chờ cũng vô ích thôi.
Dẫu vậy thì vẫn thấy háo hức.
Thực sự rất đáng mong chờ.
***
0 Bình luận